Blog

  • Mối tình mẹ con – Tác giả Khởi nguồn dục vọng

    Phần 1
    Long: “Bác ơi, bố mẹ cháu về chưa ạ”

    Bác giúp việc: “Chưa thấy về đâu”

    Long: “Vâng”

    Trời đã nhá nhem tối, Long vừa đi đá bóng cùng đám bạn về trước đó là đi chơi game, ngày nào cũng vậy, bố mẹ Long lúc nào cũng về muộn, nó cất đồ đạc xong lại đi tắm. Tắm xong bố mẹ nó còn chưa thấy về, đá bóng vận động nhiều bụng thì đã đói meo rồi.

    “Tít tít…” tiếng còi xe máy.

    Bác giúp việc đi ra mở cổng, cơm đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, đang được úp lại đợi hai vợ chồng ông bà chủ nhà về ăn.

    Bác giúp việc: “Chị đi về đã nhé”

    Cẩm Vân: “Vâng, Bác về ạ”

    Cẩm Vân: “Longggg, ra xách hộ mẹ cái này”

    … Một lúc sau Long mới chạy ra…

    Cẩm Vân: “Làm gì trong đó mà lâu thế”

    Long: “Con có chút việc”

    Cẩm Vân: “Việc gì, đi chơi cả buổi nhờ tí việc cũng chậm”

    Long: “Hôm nay ở cơ quan mẹ lại có chuyện gì à”

    Cẩm Vân: “Không có, sao lại hỏi thế”

    Long: “Thế sao mẹ lại quát con”

    “Quát đâu mà quát, đưa cái này vào nhà nhanh lên”

    “Vầng”

    “Chỉ được cái đi chơi là nhanh, nhờ tí việc thì lề mề”

    “Con đói quá mẹ ơi, sao bố lâu về thế”

    “Bố nhắn mẹ đi tiếp khách rồi”

    “Lại đi uống rượu ạ”

    “Không, hôm nay chắc chưa uống đâu, mời đối tác đi ăn thôi”

    “Thế mẹ đi tắm nhanh đi, con bật nước rồi đấy”

    “Cũng biết bật nước cho tôi cơ đấy, nay định xin bao nhiêu tiền?” 2 Mẹ con vừa đi vừa nói.

    “Đâu có, con mong mẹ về để ăn cơm thôi, con đói quá rồi”

    “Thế là không xin tiền đâu chứ gì”

    Thằng bé nói nhỏ: “Có”

    “Biết ngay mà, được hôm con trai tốt với tôi là có việc gì chẳng lành rồi”

    “Hề hề, chỉ có mẹ là hiểu con”

    “Thế muốn bao nhiêu”

    “200K thôi mẹ”

    “Gì tận 200 nghìn, chỉ việc đi học, tiền ăn sáng, ăn vặt đưa hết rồi”

    “Thế mẹ đưa tiền hết tiền mừng tuổi năm nay cho con đi, con sẽ không xin nữa”

    “Gì chứ, con cần nhiều tiền thế để làm gì? Không bao giờ”

    “…” Long chỉ biết im lặng…

    “Thôi mẹ đi tắm trước đã”

    “Nhanh nhé mẹ, con đói”

    Mẹ nó chỉ vào góc “Ừm, cất cái kia vào góc cho mẹ”

    Mẹ nó đi lên tầng 2, cất cái cặp tài liệu, móc cái áo vest vào tủ, lấy một bộ quần áo + nội y đi vào phòng tắm.

    Cởi chiếc áo đồng phục sơ mi, chân váy ngang gối ra, cởi cả chiếc áo ngực đang ôm chặt lấy bộ ngực sữa ra Cẩm Vân cảm thấy nhẹ hết cả người, Cẩm Vân đứng đó, ngắm mình trong gương, Vân mới chỉ sinh 1 đứa con trai độc nhất kể từ khi còn trẻ nên bộ ngực của Vân rất to nhưng vẫn giữ được dáng ngực vì Vân không có thói quen thả rông nên dáng ngực của nàng rất đẹp, khác hẳn với chị em cùng tuổi khác.

    Bụng cũng thon gọn, do ở cơ quan có phong trào chơi cầu lông, Cẩm Vân cũng tham gia, cầu lông là bộ môn phải dùng sức mạnh và di chuyển khá nhiều nên chỉ cần chơi 1 hiệp là mồ hôi ướt như tắm, nhưng nó giúp nàng giữ dáng và giảm stress sau giờ làm việc rất tốt.

    Đi xuống bên dưới chùm lông đen nhánh, có rất nhiều lần đến Spa được các em tư vấn chăm sóc “cô bé” wax hoặc tỉa bớt lông bên dưới, nhưng Cẩm Vân nhất quyết không chịu, để người khác thấy được phần dưới cơ thể nàng là một điều cấm kỵ nên nàng không dám thử. Cứ để nó vậy cho tự nhiên, đi spa chủ yếu là làm đẹp da mặt và massage mà thôi.

    Cẩm Vân bắt đầu thoa sữa tắm ra khắp cơ thể, nàng thấy thật thư giãn, mọi mệt nhọc trong công việc cũng dần tiêu tan. Tay nàng xoa nắn hai bầu vú căng tràn, đi xuống bụng, rồi đi xuống phần cỏ đen mượt, sờ vào vùng da non dưới đó thật thích, đi xuống bên dưới, nàng thoa thật nhiều sữa tắm, để massage khu vực đó, mỗi lần tắm nàng đều dùng rất nhiều thời gian để chăm sóc nó.

    Phần dưới nàng nhìn còn rất mới mẻ và khít khao, nàng đẻ con từ sớm do vậy nó se khít lại từ lâu rồi, mấy chị em spa cũng lôi kéo suốt, còn cho xem ảnh tỉa “cô bé” của chị em khác, nhìn thích thật, nàng vẫn luôn bị ám ảnh giữa việc thay đổi hay không thay đổi, bên dưới quá nhạy cảm, không được để cho chị em khác thấy được.

    Tay Cẩm Vân đi sâu vào trong cô bé, để sữa tắm có thể rửa và làm thơm cô bé của nàng, tối nay không biết chồng nàng có hứng thú gì không.

    Ngắm nhìn mình trong gương, nếu không biết thì chắc chắn họ sẽ nghĩ cơ thể này của nàng chưa đến 28, nhưng thực tế nàng đã 38 tuổi rồi. Cơ thể nàng lúc nào cũng bừng bừng khao khát, vì thường xuyên bị chồng bỏ đói hoặc có quan hệ cũng chỉ qua loa không đủ thỏa mãn.

    Nhớ hồi mới cưới, nàng còn rất trẻ, chồng nàng cũng hừng hực, mạnh mẽ, làm nàng mê mệt, nhưng 10 năm sau có vẻ như đã quá quen với cơ thể này và sức khỏe có phần giảm sút của chồng khiến chồng nàng yếu đi và chuyện chăn gối cũng không còn viên mãn nữa.

    Hôm nay chơi cầu lông nàng đánh đơn với một em trai tên Thành 25 tuổi, nhân viên mới làm việc tại Ngân hàng nàng, nhìn cơ bắp và những bước chân, nhịp tay uyển chuyển mạnh mẽ mà nàng nhớ lại chồng mình cách đây hơn 10 năm, cũng với sức hút mãnh liệt như vậy. Cẩm Vân làm bộ phận Tín dụng, không nhầm đâu, Trưởng phòng Tín dụng. Rồi, tự nhiên phụ nữ lại đi làm Tín dụng làm gì cho mệt, nhưng nàng gắn bó với công việc này hơn 10 năm rồi, có lúc chán nản nàng cũng muốn chuyển sang làm kế toán cho đỡ đau đầu, nhưng cái “nghiệp” đã vận vào nàng rồi.

    Kế toán cũng có cái khổ của kế toán, suốt ngày ngồi 1 chỗ duyệt chứng từ, chạy đua với thời gian, việc xong là xong nhưng có bao giờ xong sớm để về sớm đâu, nhất là mấy hôm chưa cân quỹ, check cam lòi mắt. Làm tín dụng thời gian linh hoạt hơn, thăng tiến tốt hơn, nàng học hỏi được nhiều điều hơn, chứ không như kế toán có 1 nghiệp vụ làm đi làm lại.

    Những người có vấn đề về thần kinh thì không nên làm Tín dụng, bởi vì quanh năm suốt tháng đau đầu hết cái này rồi đến cái kia, khi nào khách hàng còn vay là còn phải đau đầu, kể cả tất toán hồ sơ rồi có khi kiểm toán nó còn bới lên được. Khi khách hàng không vay nữa thì hết đau đầu, mà khách hàng không vay nữa thì Ngân hàng chết.

    Công việc hết sức áp lực, nhưng đổi lại nếu kết quả kinh doanh của chi nhánh tốt thì được trả lương xứng đáng với những gì đã bỏ ra, thưởng quý, các dịp lễ, thưởng tết mấy tháng lương thậm chí làm tốt có thể là 1x tháng lương luôn. Từ đó vợ chồng đã tích cóp mua đất, xây được căn nhà và chồng đã có ô tô.

    Bàn tay Cẩm vân đang vuốt ve cô bé, thật thoải mái, dễ chịu.

    “Mẹ ơiiiii…” Long từ cầu thang tầng 1 gọi lên.

    Cẩm Vân giật mình, mở mắt ra, mắng thầm: Đang dở dang thì… điên mất.

    Nàng nhanh chóng mặc lại quần áo, tóc nàng hay ra ngoài tiệm gội nên thường hay chùm túi bóng lên mỗi khi tắm, chứ nếu đợi nàng gội đầu chắc đứa con ham chơi của nàng chết đói từ lâu rồi.

    “Mẹ tắm lâu thế”

    “Hỏi vớ vẩn, xới cơm đi”

    Bạn đang đọc truyện Mối tình mẹ con tại nguồn: http://truyensextv2.cc/moi-tinh-me-con/

    “Con mời mẹ”

    Từ hồi bé Long đã được bố mẹ giáo dục rất tốt, nên khá lễ phép, nhưng hiện tại hai vợ chồng công việc rất bận ít quan tâm đến Long, những khuyến khích của 2 vợ chồng đến từ sự tưởng thưởng cho những cố gắng của con là thứ mà họ dễ kiếm được nhất đó là tiền, công việc và sự thăng tiến thuận lợi đã đem lại cho 2 vợ chồng kinh tế gia đình khá giả và ổn định.

    Một sự lựa chọn phải đánh đổi: Muốn có nhiều tiền thì phải phấn đấu leo lên vị trí cao hơn, công việc áp lực hơn, ít thời gian quan tâm đến con cái hơn, và đối với chính người bạn đời của mình cũng ít có thời gian tâm sự hơn, đi làm về mệt chỉ muốn ngủ, thời gian dành cho nhau trở nên ít đi. Và thật kỳ lạ mọi người lại trở nên thích nghi và quen dần với việc đó và coi đó là lẽ thường tình phải xảy ra như vậy.

    Những đứa trẻ, tuổi mới dậy thì, đang không nhận được sự quan tâm đúng mực từ phụ huynh, rất nhanh sẽ tiếp cận và dễ tiếp nhận những cái xấu và những thứ không hay, Long cũng vậy dần dần bước chân vào con đường tội lỗi, không thể tha thứ.

    Ăn cơm, hai mẹ con rất ít nói chuyện với nhau, mỗi người đang theo đuổi ý nghĩ riêng, Cẩm Vân đang nghĩ xem nên xử lý món đến hạn khó nhằn đó như nào, chứ không nghĩ con đang dùng tiền và thời gian vào mục đích gì.

    Ăn cơm xong mỗi người một phòng, mẹ thì đã mở máy tính, đang nghiên cứu văn bản, Long thì cũng đang ngồi học nhưng tâm trí lại đang nghĩ đến ván game hồi chiều, tại sao mình lại đánh thua nó và phải làm sao để mình đạt thứ hạng cao trong thế giới ảo của game.

    Một lúc sau thì ông Liêm, bố Long về, Cẩm Vân ra mở cổng, ông đánh lái con xe hơi dáng Sedan giá trị bằng nửa căn nhà rất cẩn thận. Hôm nay là ngày hiếm hoi đi tiếp khách mà ông không uống rượu vì công việc với đối tác còn đang dở dang, đối tác không dám uống rượu và bên công ty ông cũng chả dám mời vì mọi người còn đang phải căng mình ra thực hiện công việc cho đúng tiến độ.

    “Công việc thế nào rồi anh”

    “Còn mấy hôm nữa mới xong”

    “Anh có đói không, em để dành phần cơm cho anh”

    “Hôm nay chỉ mời đối tác ăn cơm thôi nên anh ăn no rồi”

    “Vâng, thế anh vào tắm đi”

    Cẩm Vân khóa cổng lại.

    Tắm xong, ông Liêm đi vào phòng ngủ.

    “Vợ lại đang nghiên cứu gì thế”

    “Mấy cái văn bản về tín dụng chồng ạ, dạo này hay có văn bản hướng dẫn mới liên tục, chả biết đường nào mà lần”

    “Bọn anh cũng hay có văn bản, nhưng chắc không nhiều bằng bên em”

    “Vâng, bên em thì văn bản ra hàng ngày, phải cập nhật liên tục, thư mục lưu trữ văn bản của em giờ nó nặng mấy GB rồi”

    “Haha, phải rồi, lưu vào rồi, sau này có khi phải lọc đi vì nhiều văn bản lại hết hiệu lực thi hành rồi”

    “Cái nào hết hiệu lực em phải cắt sang thư mục khác đấy, không lại bị nhầm”

    … một lúc sau…

    “Em đọc xong mấy cái đó chưa”

    “Cũng sắp xong rồi, đợi em chút”

    Hai vợ chồng ôm lấy nhau, hôn nhau, tình cảm vẫn còn nồng thắm, nhưng có điều khi ông Liêm đâm cây hàng của mình vào trong Cẩm Vân, nhấp được 3 phút thì đã xong việc.

    “Em đẹp quá, ưmmm” ông Liêm khen rồi hôn vợ một cái, xong nằm xuống đi ngủ.

    Kịch bản na ná mọi ngày, Cẩm Vân còn chưa tắt máy tính vì nàng biết kiểu gì cũng xong nhanh để còn đọc tiếp mấy cái văn bản, không đọc văn bản nàng không tài nào chợp mắt nổi, vì khó chịu trong người chưa được thỏa mãn.

    Sáng ngày hôm sau, sau khi ăn sáng thì lại mỗi người một ngả, 2 người đi làm 1 người đi học.

    Long đi học, nhưng tâm trí treo ngược cành cây vì đang mải mê nghĩ đến buổi chiều nay, nó sẽ nạp 200k mới xin được của mẹ để “quay báu vật” cây súng mới ra lò trong phiên bản game update mới.

    Vì là có giúp việc, nên buổi trưa cả 3 người lại quay về nhà, ăn trưa, nghỉ ngơi một lúc, bố mẹ Long lại vội vã đi làm, Long thì buổi chiều khá rảnh rỗi, mới vào học kỳ 1 năm lớp 10, chưa có gì phải vội cả, cứ chơi thả ga đã.

    Long rời nhà, đạp xe đến tiệm net. Các chiến hữu đã tụ tập khá đông đủ.

    Long nhanh chóng mua thẻ game 200k vào, nạp game. Nhớ lại lần đầu nó dùng tiền nạp game, tay nó run run vì sợ và vì một phần nó phấn khích vì nạp vào game nó sẽ được “tăng sức mạnh” với những trang bị (item) + cây súng ngon mà nó sẽ sở hữu.

    “Uầy…”

    “Yeah…”

    Nó đang “quay báu vật” trước sự chứng kiến của rất đông người ở tiệm net, và “bùm” nó quay được 1 báu vật vĩnh viễn, mạ vàng, cả quán net nhìn nó ngưỡng mộ, nó là thằng nạp nhiều vào game nhất, và cũng là đứa sở hữu nhiều item và kho súng khủng nhất ở cái tiệm net con con này rồi.

    Chơi được 1 lúc đám bạn tranh nhau “mượn” 1 chút vào bắn thử khẩu súng mới.

    “Sướng thật”

    “Súng ngon quá Long ơi”

    “Đỉnh thật”

    “…”

    Có được sự ngưỡng mộ của đám bạn, Long rất đắc ý và hài lòng, không ngờ nó may mắn thế, báu vật có khi quay trăm quả chưa trúng giờ nó lại được thêm 1 món trong kho đồ cực khủng của mình. Long cảm nhận được vị thế của mình trong lòng đám bạn, nó rất tâm đắc với thành quả của mình.

    Tận dụng hết mọi thời gian, chúng nó thay nhau bắn thử khẩu súng mới và khen liên tục làm chủ nhân của nó mát lòng mát dạ vô cùng. Đến khi về thì trời đã nhá nhem tối.

  • Dân buôn đồ âm – Quyển 2

    Bạn đang đọc Quyển 2, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Dân buôn đồ âm” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/tuyen-tap-dan-buon-do-am/


    Phần 1
    Sau đó một thời gian, tôi không gặp phải mối làm ăn nào nguy hiểm, cứ như vậy cho đến cuối tháng bảy. Đang lúc Lý Tiểu Manh được nghỉ, Lý mặt rỗ liền đến gặp tôi, nói nhàn rỗi không có việc gì chi bằng cùng hắn đi chơi một chuyến coi như nghỉ phép? Tôi nghe vậy bèn gọi cho Tiểu Nguyệt hỏi ý kiến nàng.

    Không ngờ máy vừa kết nối, còn chưa kịp nói gì Tiểu Nguyệt đã bảo tôi chuẩn bị hành lý, mọi người cùng nhau đi Tam Á, Hải Nam. Tôi ngạc nhiên hỏi Tiểu Nguyệt có chuyện gì vậy? Tiểu Nguyệt nói là Lý mặt rỗ và Như Tuyết mời chúng tôi cùng đi. Công ty hiện giờ đang vào mùa ít công việc, cũng không bận bịu gì, cho nên Tiểu Nguyệt đã đồng ý.

    Trong lòng tôi thật vui mừng, lão Lý rốt cục đã quên được Sở Sở rồi sao? Vượt qua nỗi thương nhớ Sở Sở, chậm rãi tiếp nhận Như Tuyết rồi? Tôi từ đáy lòng thấy vui vẻ thay lão Lý. Tôi cũng không chuẩn bị gì nhiều, mang theo tiền và thẻ, liền đến nhà lão Lý, năm người vừa vặn ngồi chật ních trong xe của lão Lý, chúng tôi liền xuất phát hướng về Tam Á…

    Nghĩ đến nước biển trong xanh như ngọc, bikini mê người, tôi đầy chờ mong, hận không thể lập tức đến bãi biển Tam Á. Trải qua qua hai ngày hai đêm đi đường, cuối cùng đã tới Hải Nam. Đi đường mệt mỏi, khát vọng ban đầu của tôi đã giảm đi không ít, chỉ muốn tìm khách sạn nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, xong xuôi mới đi tiếp. Tôi đặt chỗ trên điện thoại rồi dùng GPS chỉ đường, đi về phía quán rượu đã đặt trước. Nhưng khi đến cách quán rượu hai cây số, Lý mặt rỗ bỗng đâm phải đuôi xe phía trước.

    Tôi lập tức đau cả đầu, xem ra lần này lại chọc tới đại phiền toái. Tôi vội vội vàng vàng xuống xe, muốn xem va chạm có mạnh hay không, xe Passat đằng trước mở cửa, trên xe một nam nhân bước xuống, nhìn cũng không thèm nhìn đã chửi ầm lên “Móa nó, lái xe kiểu gì vậy! Đường rộng như thế sao lại tông trúng lão tử, cố ý à?”

    Bị đối phương chửi mắng, tôi cũng nổi giận, người này sao lại ngang ngược như thế? Ai lại muốn xảy ra tai nạn, đây không phải chỉ là ngoài ý muốn sao? Tôi chuẩn bị cùng đối phương cãi lý. Không ngờ tôi còn chưa mở miệng, Lý mặt rỗ chợt kinh ngạc hô “Tần Vũ, mẹ kiếp, sao lại là tiểu tử ngươi?” Thì ra hai người quen biết nhau.

    Người tên Tần Vũ, cũng mờ mịt ngẩng đầu nhìn kỹ Lý mặt rỗ, cuối cùng cũng nhận ra “Lý Cẩu Đản, ngươi là Lý Cẩu Đản!” (Lý gan chó) Tôi im lặng, không ngờ lão Lý còn có biệt danh như thế. Lý mặt rỗ thoải mái cười to “Con bà nó thật là hữu duyên a, đường rộng như vậy, ta không tông phải ai mà lại tông vào ngươi. Ta nếu không tông ngươi một cái, đoán chừng hai ta cả đời này cũng sẽ không gặp nhau nữa, ngươi nói có phải là duyên phận không?” – “Duyên phận?” Tần Vũ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, hỏi “Vậy… Lý Cẩu Đản, ngươi và Tam Pháo vẫn còn giữ liên lạc ư?” – “Tam Pháo? À à, có liên lạc qua Wechat, còn định mời ta đi họp lớp, sao vậy?”

    Không ngờ nghe Lý mặt rỗ nói vậy, Tần Vũ đột nhiên thay đổi thái độ, vẻ vui mừng khi gặp bạn học cũ đã biến mất. Hắn phẫn nộ chỉ mặt Lý mặt rỗ mắng “Ta còn nghĩ làm sao lại trùng hợp như vậy, ở đây đụng phải xe của ngươi, hóa ra ngươi và Tam Pháo tên hỗn đản kia thông đồng làm bậy, ngươi không còn là bạn học cũ lúc trước của ta nữa.” Nói xong, Tần Vũ lên xe, nổi giận đùng đùng phóng đi.

    Chúng tôi đứng đó mắt lớn trừng mắt nhỏ, ngẩn người thật lâu. Tôi dở khóc dở cười hỏi Lý mặt rỗ, bạn học cũ của ngươi có phải đầu óc có chút vấn đề không, xảy ra chuyện gì vậy? Lý mặt rỗ cũng không hiểu gì nhìn tôi “Ta cũng không biết a, tiểu tử này trước kia rất bình thường…” – “Tam Pháo là ai?” Tôi hỏi.

    “Bằng hữu tốt nhất của Tần Vũ.” Lý mặt rỗ nói “Từ tiểu học đã ngồi cùng bàn, dù là đi vệ sinh, họ cũng đi cùng nhau, sau khi tốt nghiệp bọn họ hùn vốn mở công ty quảng cáo, quan hệ càng thân thiết hơn. Nói với ngươi, ta cũng hoài nghi họ là gay. Nhưng Tần Vũ tức giận như vừa rồi, tại sao ta cảm giác hai người họ giống như đã ly hôn…”

    Tôi bị Lý mặt rỗ chọc cười “Được rồi, trước để ý tới hắn nữa, chúng ta đến quán rượu xả hơi trước đã.” Trên xe, tôi lại hỏi chuyện liên quan tới Tần Vũ. Thì ra Lý mặt rỗ và Tần Vũ là bạn học thời đại học, cùng với Tam Pháo ở chung một ký túc xá, quan hệ rất thân thiết. Nhưng sau khi tốt nghiệp thì không giữ liên lạc nữa, hôm nay tông phải, lẽ ra nên vui vẻ uống vài chén, ôn lại tình cảm bạn học cũ, ai ngờ Tần Vũ lại như vậy.

    Lý mặt rỗ oán giận, nói tiểu tử kia sẽ không mắt chó coi thường người khác chứ? Lão Lý thấy bản thân lái xe bán tải nên tự xem thường chính mình. Tôi vội vàng an ủi Lý mặt rỗ không có chuyện gì cả, bảo hắn không nên suy nghĩ nhiều. Nhưng Lý mặt rỗ nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định đổi sang một chiếc xe tốt hơn một chút, dù thế nào hiện giờ hắn cũng được coi là giai cấp tư sản dân tộc, lái loại xe này rất không phù hợp.

    Không ngờ thật sự là oan gia ngõ hẹp, chúng tôi trong quán rượu lại gặp Tần Vũ! Tôi đi lên quầy bar hỏi mật mã wifi đúng lúc gặp phải Tần Vũ đang buồn bã mệt mỏi ngồi đó. Tôi còn chưa nhìn thấy hắn, Tần Vũ vừa liếc mắt một cái đã nhận ra tôi. Vừa trông thấy tôi, Tần Vũ lập tức lửa giận ngút trời, nhìn tôi mắng to “Con mẹ nó, ta đã biết không có chuyện trùng hợp như vậy! Các ngươi nhất định là nhắm tới tiền của ta mà đến a? Được lắm Lý Cẩu Đản, uổng cho ta coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại cùng Tam Pháo thông đồng hại ta. Coi như ta mắt mù, làm sao lại quen biết tên hỗn đản ngươi.”

    Nghe thấy Tần Vũ mắng chửi, Lý mặt rỗ từ gian phòng bên trong đi ra, khó hiểu nhìn Tần Vũ “Tần Vũ, ngươi có bị bệnh không? Ngươi chửi ta ta cũng không nói, ngươi nhằm vào bằng hữu của ta lải nhải cái gì?” Tần Vũ phẫn nộ trừng mắt nhìn Lý mặt rỗ “Lý Cẩu Đản, ngươi nói cho Tam Pháo, bảo hắn đừng có mà nhắm tới tiền của lão tử! Ta và hắn từ nay về sau đoạn tuyệt, phàm là nơi nào có hắn, sẽ không có lão tử.”

    Nói xong, Tần Vũ tức giận bỏ đi. Lý mặt rỗ là loại người kia có thể chịu ủy khuất sao? Dĩ nhiên là không. Bị Tần Vũ mắng như vậy, lập tức hắn cũng nổi cơn giận dữ, không chút do dự đi tới dây dưa tranh cãi với Tần Vũ. Nếu không phải có bảo vệ ngăn cản hai người chắc đã lao vào đánh nhau. Tần Vũ rời khỏi quán rượu, trước khi đi hung hăng liếc Lý mặt rỗ một cái rồi mới đi.

    Lý mặt rỗ bất đắc dĩ, nói tên khốn này không biết rốt cuộc bị bệnh gì, thật đáng ghét. Tâm tình đi nghỉ phép đã bị phá hỏng, Lý mặt rỗ rất tức tối, tôi đành khuyên Lý mặt rỗ không nên suy nghĩ nhiều, vì loại người này không đáng phải như vậy. Nghe lời khuyên của tôi, Lý mặt rỗ cuối cùng cũng đỡ hơn. Mấy ngày nay ở Tam Á, chúng tôi đều chơi bời vui vẻ, thời gian dần trôi qua khiến cho chuyện liên quan đến Tần Vũ cũng dần quên đi…

    Hôm đó chúng tôi đi lướt sóng, chơi xong chúng tôi vẫn chưa thỏa mãn, Lý mặt rỗ liền đưa ra ý kiến đêm nay qua đêm trên bãi biển. Chúng tôi gật đầu đồng ý, nói xong tôi liền đi mua hai cái lều vải, lão Lý, tôi và tiểu Lý ở một lều, Tiểu Nguyệt và Như Tuyết ở một lều.

    Sau khi ăn xong cơm tối, chúng tôi ngồi trên bờ biển gió thổi mát mẻ ngắm sao đầy trời, trong lòng hết thảy phiền não cũng đều theo gió cuốn đi, thật muốn mãi mãi như thế này. Nhưng khi chúng tôi đang hưởng thụ cảm giác bình yên này, trên bãi cát bỗng nhiên truyền đến tiếng cãi vã. Mà giọng nói rất quen thuộc, tôi nghe một chút đã nhận ra, đó chính là giọng của Tần Vũ.

    Mẹ nó, làm sao năm lần bảy lượt đều gặp Tần Vũ? Tôi không khỏi ở trong lòng thầm mắng xúi quẩy, quyết định không quan tâm đến chuyện này. Nhưng dần dần chúng tôi cũng không còn tâm tình để ngắm sao. Tôi luôn cảm thấy Tần Vũ là một con chó điên, âm hồn bất tán, đi khắp nơi cắn người lung tung!

    Lý mặt rỗ cũng không vì vậy mà đi tới châm chọc khiêu khích, hắn không ngừng thở dài, nói Tần Vũ khi còn ở trường luôn rất có nghĩa khí, luôn có gia giáo, sao giờ lại trở thành như vậy? Để chứng minh Tần Vũ có nghĩa khí, Lý mặt rỗ trả kể cho tôi chuyện cũ, nói hắn năm đó không hiểu chuyện, tán tỉnh bạn gái của một tên xã hội đen, kết quả bị người của băng đảng vây trong một vườn hoa. Lý mặt rỗ sợ hãi liên tục gọi điện cầu cứu, nhưng không ai chịu đến, cuối cùng vẫn là Tần Vũ, mang theo hai thanh đao gấp như gió cuốn giết tới.

    Tất nhiên, họ không dọa được băng đảng kia, hai người đều bị ăn đòn. Nhưng trải qua chuyện này, Tần Vũ và Lý mặt rỗ quan hệ càng thân thiết. Tôi cũng rất kinh ngạc, cho dù xã hội có thể làm con người thay đổi thế nào, cũng không thể khiến tính cách một người từ vô cùng nghĩa khí thành vô cùng khó chịu thế này chứ? Tôi mơ hồ cảm thấy Tần Vũ nhất định có vấn đề. Nhưng thôi bỏ đi, không cần nghĩ nhiều như vậy.

    Tôi vỗ vai lão Lý, an ủi hắn nói con người đều sẽ thay đổi, Tần Vũ có thể là trải qua nhiều chuyện không hay nên tinh thần xảy ra vấn đề. Lý mặt rỗ than thở, vẫn có chút không tin. Tôi nhìn hắn nhấp nhổm, tựa hồ là muốn đi thuyết phục Tần Vũ, tôi đành cảnh cáo hắn, nói chúng tôi lần này đến Tam Á là để du lịch, đừng sinh chuyện phức tạp.

    Lý mặt rỗ nhìn tôi cười khổ, nói “Yên tâm đi! Ta đâu có không biết điều như vậy.” Nhưng sau khi chúng tôi trở về lều, Lý mặt rỗ lăn qua lộn lại không ngủ được, tôi biết Lý mặt rỗ vẫn đang suy nghĩ chuyện Tần Vũ. Nửa tiếng sau, thấy Tần Vũ vẫn còn đang cãi nhau, Lý mặt rỗ rốt cục ngồi không yên “Không được, chuyện này ta nhất định phải quản!”

    Tôi vội vàng hỏi Lý mặt rỗ “Lại nổi điên gì thế, ngươi có thể quản được không? Tần Vũ hiện giờ đã coi ngươi là kẻ thù, ngươi còn coi hắn là huynh đệ a?” Lý mặt rỗ nói “Không phải, người cãi nhau với Tần Vũ hình như là hoa khôi của trường chúng ta! Ta phải làm rõ xem chuyện gì xảy ra, Tần Vũ sao đột nhiên lục thân bất nhận.”

    (Lục thân bất nhận: Chối bỏ hết quan hệ với mọi người xung quanh – dịch giả)

    Nói rồi Lý mặt rỗ cũng không để ý đến tôi ngăn cản, vội vàng chạy ra khỏi lều vải. Tôi bất đắc dĩ đành phải đi theo, vạn nhất xảy ra đánh nhau, tôi còn có thể ngăn cản Lý mặt rỗ.

  • Dục vọng bất tận – Tác giả AnhKhongYeuEm

    Phần 1
    “Ôi vãi lồn… à nhầm, vãi linh hồn” Tiếng nói bất chợt vang lên giữa một văn phòng làm việc ở một công ty thời trang mỹ phẩm.

    “Này có chuyện gì thế?” Đồng nghiệp ngồi kế bên quay sang hỏi…

    “À à… không có gì… Tui đọc tin thấy có chuyện lớn xảy ra nên hơi bất ngờ thôi” chủ nhân của tiếng la ban nãy cười trừ trả lời. Hắn hơi hối hận vì bản thân thất thố giữa chốn văn phòng, hy vọng không bị lão trưởng phòng ghim để rồi cuối tháng bị trừ lương nha.

    “Chuyện gì mà làm ông thất thố vậy” tên đồng nghiệp hỏi.

    Cuộc nói chuyện của cả hai lập tức gây sự chú ý của cả phòng làm việc vì căn phòng vốn vô cùng yên ắng nên khó có thể nói chuyện một cách bí mật được.

    “À… à… trên báo thấy tiêu đề tin tui chưa từng thấy bao giờ nên hơi bất ngờ thôi”

    “Tin gì thế, nói coi cha” tên đồng nghiệp bắt đầu háo hức hỏi, và cuộc nói chuyện của cả hai gây sự chú ý của cả ban quản lý nhân sự, có người bắt đầu bấm vào trang mạng để xem tin tức bất ngờ gì có thể làm một người thất thố đến vậy.

    “Vô đó coi đi”

    Lạch cạch lạch cạch… tiếng bàn phím vang lên một cách chóng mặt. Con người vốn là thế, bản tính hiếu kỳ đã ăn vào trong máu rồi… có chuyện gì nóng hổi là chạy lại hóng hớt ngay…

    “Vờ cờ lờ!”

    “Ôi mai chúa”

    “Lạy thánh lạy thần”

    “Mắt tôi mờ rồi à?”

    Kính thưa các loại phản ứng xảy ra trong văn phòng, à không, phải nói là cái chợ thì đúng hơn. Vốn hiện tại là cuối ngày, ai cũng muốn làm xong việc để về nhà với gia đình, nhưng với bản tin sốc cuối ngày thì mọi người đều thấy sôi nổi hẳn lên, trưởng phòng có ra kêu làm thêm thì ai cũng nguyện ý a… miễn là được ngồi bàn tán…

    Vậy tin tức gì có thể khiến cả văn phòng bỗng chốc náo nhiệt một cách lạ thường như vậy? Chỉ thấy trên màn hình một người nhân viên hiện dòng tiêu đề đầy chói mắt…

    “Người phụ nữ Trung Quốc bí ẩn trở thành người giàu nhất thế giới một cách bí ẩn và hành động gây sốc”

    Những chuyện ly kỳ bí ẩn luôn là những chuyện thu hút sự quan tâm nhất, đã vậy còn liên quan đến thứ quan trọng nhất của một cuộc sống bình thường: Tiền!

    Hai thứ hợp lại khiến lòng tò mò của mỗi người khó có thể cưỡng lại mà nhấn vào tiêu đề để xem chi tiết!

    “Ông trời ta, người giàu nhất thế giới chẳng phải tỷ phú Ê Lông Nách, à nhầm, Ê Lông Mớt sao?”

    “Đúng như vậy a, sao bây giờ lại thành một nữ nhân rồi, đã vậy ta chưa từng nghe qua tên người này”

    “Có vấn đề gì sao, cô ta là phụ nữ chính là tốt cho cánh đàn bà chúng ta, cho đám đàn ông thấy chúng ta không chỉ có thể núp sau lưng đàn ông”

    Tiếng nói của vị trưởng phòng vang lên, đầy hùng hồn và có lý, khiến không ai lên tiếng phản bác.

    “Ước gì nàng quỳ xuống bú cu cho ta một lần thôi thì ta sống cuộc đời này không uổng phí rồi” Một tên dâm tặc khác thầm nghĩ trong đầu.

    Sự phản ứng của văn phòng chỉ là một trong vô số nơi phản ứng với tin tức chấn động này, thế nhưng còn một tin tức khác kịch chấn không thua gì. Đó là hành động gây sốc sau khi công bố khối tài sản khổng lồ: Ép vị Bộ Trưởng Bộ Tài Chính, quý ngài 鄭继祖 (Zheng Jizu) từ chức ở Bắc Kinh, ngay tại cơ quan đầu não của nước này.

    Ngoài ra, việc Cựu Bộ Trưởng Bộ Tài Chính 牛鄭州 (Niu Zhengzhou) vừa qua đời trong một vụ hỏa hoạn hồi tháng 8 ở Bắc Kinh qua nhiều khám nghiệm được cho là có liên hệ mật thiết đến người phụ nữ này. Hành động này rõ ràng là khiêu khích, trắng trợn khiêu khích chính quyền của Tập Chủ Tịch và cơ quan đầu não nước này.

    Ngoại ô Sài Gòn…

    “Cộc… cộc… cộc… cộc…” Tiếng giày cao gót vang lên giữa một hành lang tĩnh lặng đến cực điểm, chỉ thấy hành lang được bố trí hết sức xa hoa lộng lẫy với giấy dán tường gam trắng hồng được trang trí họa tiết con thoi hoàng kim, trần cao với 3 cái đèn chùm thủy tinh hàng hiệu hết sức đắt tiền và nhiều tác phẩm nghệ thuật được treo trên tường đan xen với từng chiếc gương mạ vàng 18K.

    Ấy thế mà chủ nhân của tiếng lọc cọc phát ra từ đôi giày cao gót vẫn cứ thản nhiên bước đi giữa khung cảnh sang trọng tột cùng, làm một số việc như lau gương và dọn đồ đạc. Sau khi làm xong, cô ta bước vào căn phòng ở sâu nhất dãy hành lang. Vừa bước vào, cô ta tháo xuống đôi giày cao gót đang mang trên người, cởi r…

    Ra chiếc váy để lộ ra bên trong chẳng mặc gì!

    Khum người xuống cất đi đôi giày cao gót và bỏ bộ váy đang mặc sang một bên, cô quỳ gối xuống đất và… bò đi như một con cẩu, tiến vào một cánh cửa khác. Chỉ thấy bên trong được trang hoàng chẳng khác gì một căn hộ mini với quầy bar riêng và ngăn để rượu ở một góc phòng, một bộ sofa với vài chiếc ghế bành và lò sưởi ở một đầu phòng và đầu còn lại là chiếc giường rộng vượt quá kích cỡ bình thường, hiển nhiên là hàng được thửa riêng. Cả căn phòng được trải thảm nhung được nhập từ Ba Tư làm êm chân vô cùng.

    Lúc này có một người đàn ông, phải nói là thanh niên thì đúng hơn, với gương mặt có phần non nớt của tuổi thanh niên trai tráng, mặc mỗi cái áo choàng tắm màu trắng, ngồi trên cái ghế đôn đặt ở cuối giường và đang đọc báo giấy. Trên báo đương nhiên là hiện thông tin và người đàn bà bí ẩn bỗng dưng trở thành người giàu nhất thế giới.

    Cô nàng kia sau khi bò vào phòng thì tiến đến vị trí người thanh niên đó, dùng miệng kéo nút dây đang cột quanh eo và một chân vén một bên áo trong khi bên còn lại được miệng cô ta kéo xuống. Người đàn ông cũng phối hợp thả từng tay ra để áo được kéo xuống hoàn toàn. Chiếc áo rơi xuống để lộ một thân hình săn chắc 6 múi với từng cơ từng múi phân chia rõ ràng, từng tấc da lại có phần rám do đi nắng nhiều, nhìn không quá đô như những vận động viên hay những người tập thể hình nhưng lại toát ra vẻ gì đó quyến rũ giống một vị nam thần trong cổ tích Hy Lạp hơn.

    Cô ta nhìn thân hình đó với ánh mắt si mê, song nàng lại quay sang dùng miệng và chân cẩn thận xếp lại chiếc áo choàng tắm và ngậm nó bò sang phòng lúc cô ta tiến vào để cất nó và bò lại phòng, lúc này cô ta si mê nhìn vào thanh vũ khí hạt nhân của hắn: Côn thịt!

    Con cặc hắn tỏa ra mùi thơm nồng nàn của sữa tắm, thơm thế nhưng cô nàng không tỏ vẻ hứng thú mấy. Cô ta bắt đầu bằng việc liếm lấy cặc người thanh niên từ đầu rùa, liếm một đường xuống với gốc cặc rồi lại chà lên đầu rùa, rồi liếm sang phía khác và lặp lại, để kích thích cho cặc của hắn cho đến khi cặc hắn hoàn toàn cương cứng và trơn bóng bằng nước miếng của cô ta, cô ta bắt đầu ngậm nó vào miệng.

    Con cặc khủng bố của hắn từ từ được miệng cô ta nuốt vào tới sân trong cuống họng, chọc thẳng vào cuống họng cô ta.

    “Ưm… ưmm” cô ta khẽ rên.

    Thế nhưng cặc hắn vẫn còn như thừa một phần ngoài miệng cô ta, hiển nhiên là cô nàng mặc dù đã cố hết sức nhưng vẫn chưa nuốt hết chiều dài côn thịt hắn được.

    Cô ta bắt đầu phun ra nuốt vào con cặc hắn, không nhanh nhưng mỗi lần ngậm vào là chạm cuống họng khiến cô nàng vừa đau vừa hãnh diện vì nuốt được gần hết cặc của hắn. Lưỡi được cô ta liên tục quấn quanh thân cặc, miết lên miết xuống, đặc biệt chú ý đến từng gân mạch máu, hiển nhiên cô ta quen thuộc cặc hắn đến mức nhớ được vị trí của từng đường gân.

    “Ọc… ọc… ọc… ẹc… ẹc… ưm… ưm… ương úa… ọc… ọc”

    Tiếng nhóp nhép liên tục phát ra từ miệng cô ta. Con cặc liên tục đâm sâu vào cuống họng và tàn phá chỗ sâu nhất của khoang miệng cô ta. Thế nhưng người thanh niên đó vẫn thản nhiên đọc báo, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra vậy.

    Thấy thế, cô nàng cảm thấy như chưa đủ để gây sự chú ý từ hắn, thế là cô ta tăng tốc nhịp nhấp, ra sức ngậm lấy cặc hắn ra vào liên tục, tốc độ không thua gì một cái piston tốc độ cao, lưỡi thì liên tục quấn quanh thân cặc, nhấp nhô cùng nhịp với khoang miệng.

    Cô ta không những nhấp nhả cái miệng với tốc độ cao mà từng cú nhấp lại sâu vô cùng vô tận trong khoang miệng, lưỡi thì đánh quanh thân cặc, cuốn cả thân cặc với chiếc lưỡi. Lúc cô ta nhấp lên thì lưỡi chạm lỗ tiểu, lúc nhấp xuống thì lưỡi quấn trọn cặc hắn.

    Phạch… phạch… phạch… phạch…

    “Ọc… ọc… ưm… ah… ọt… ọt… ưm… ưm… ọt… ọc… ọc… ọc”

    Lúc này người thanh niên đóng từ báo lại và dồn sự chú ý đến người con gái đang ra sức chăm sóc huynh đệ hắn. Hắn cũng là người chứ đâu phải dương vật giả đâu mà không cảm nhận được sướng khoái nơi cặc hắn. Hắn dời sự chú ý từ từ báo đang đọc sang cái đầu nhỏ với làn tóc có chút bù xù đang liên tục nhấp nhô phục vụ dục vọng của hắn.

    Hắn vuốt ve từ khuôn mặt lên đầu tóc cô ta, như tỏ ý khen thưởng vì cô nàng phục vụ hắn hết sức chu đáo. Chỉ thấy cô nàng thậm chí tăng tốc độ nhấp, không quên đưa ánh mắt về phía hắn tỏ vẻ dễ thương. Hắn cũng nhìn nàng trìu mến, tỏ vẻ khen ngợi sau những gì nàng làm hôm nay, và cả hiện tại.

    Cô nàng tiếp tục nhấp nhả con cặc hắn với cái miệng của nàng, liên tục đánh lưỡi để tăng khoái cảm nơi đầu cặc mặc cho lưỡi cô ta có chút mỏi do liên tục hoạt động. Lưỡi cô ta hoạt động như một con rắn, liên tục đảo quanh thân cặc, mang lại cho hắn khoái cảm vô cùng.

    Cảm thấy hài lòng với sự phục vụ của cô ta, hắn rút cặc ra trong sự tiếc nuối của cô nàng, nhưng không để cô ta đợi lâu, hắn vỗ mông “bẹt” khiến tầng thịt có chút rung, mép mông khẽ chạm vô lồn khiến cô nàng có chút khoái cảm vừa đau vừa sướng. Nếu nhìn xuống dưới nơi đào nguyên, sẽ thấy có chút nước rỉ ra, hiển nhiên phục vụ hắn làm nàng có chút nứng rồi.

    Như hiểu ý cú vỗ mông của hắn, nàng lấy đà rồi nhảy lên giường, vẫn giữ tư bế bò, thật khó có thể tin tay và chân con người có thể tụ ra lực khủng khiếp đến như vậy để đẩy cả cơ thể từ dưới đến lên giường lớn cao tận 70cm, thế nhưng cô ta hành động điêu luyện đến cực điểm, hiển nhiên là đã làm việc này không biết bao nhiêu lần a.

    Hài lòng với hành động của cô nàng, hắn nhẹ nhàng đẩy như ra hiệu để nàng nằm ngửa ra, chứ không mạnh bạo như mọi khi. Như cảm nhận được sự ôn nhu của hắn, cô ta ngoan ngoãn di chuyển theo sự bày bố của hắn. Lúc này cô ta nằm ngửa trên giường, cổ đặt ngay mép giường để đầu thả lỏng xuống.

    Ở tư thế này, cổ họng được dựng thẳng hàng với ống khí quản, khiến cặc hắn có thể đâm vào sâu nhất có thể. Không để đọc giả đợi lâu, hắn đút con cặc khủng bố vào họng cô ta và nhấp ra đút vào liên tục, con cặc hắn che hết chu vi miệng cô ta, khiến cô nàng không thể thở khi cặc hắn tiến vào khoang miệng.

    Người thanh niên liên tục đút ra đút vào, lúc đầu thì chầm chậm và tăng tốc dần để họng cô nàng dần quen với cặc hắn. Cặc hắn liên tục tàn phá khoang miệng cô ta, hắn nhấp nhanh dần để từ từ nong rộng khoang họng ra tiện cho cặc hắn vào hết cỡ. Hiện tại hắn chỉ đút ⅔ chiều dài cặc hắn vào thôi…

    “Ọc… ọc… ọc… ọc… ưm… ọc… ọc… ưm…”

    Tiếng rên khẽ của cô ta hòa cùng tiếng nhấp nhả của người thanh niên tạo ra bản hòa tấu động lòng người.

    Hắn tăng nhịp nhấp từ từ để nong rộng khoang miệng cô ta hơn nữa, tốc độ hiện tại đã chẳng kém gì lúc cô nàng gục gặc cái đầu bú cặc cho hắn a.

    “Ọc… ọc… ọc… ọc… ọc… ọc… ưm… ọc… ọc… ọc… ọc… ọc… ọc… ọc… ọc”

    Hắn dần tăng tốc nhanh hơn nữa, thật khó thể tin rằng con người có thể liên tục di chuyển hông ở tần suất lớn như vậy. Cặc hắn như cái piston tốc độ cao cứ liên tục di chuyển ra vào miệng cô ta, từng cú dọng liên tục tàn phá cổ họng nàng, cốt để cặc hắn đút hết vào miệng cô nàng.

    Hắn liên tục nhấp nhả không chút thương hoa tiếc ngọc, dưới háng hắn cô nàng khuôn mặt đỏ bừng do thiếu oxy, nước dãi nước mũi bị bắn ra liên tục, hòa quyện với một chút dịch rỉ ra nơi đầu cặc, tạo thành một dung dịch khó tả chảy từ miệng cô ta dọc xuống sống mũi rồi đến mắt và xuống trán theo định luật hấp dẫn của nhà khoa học Newton tài ba.

    Lúc này bên dưới cô bé của cô ta đã rỉ nhiều nước hơn nữa, hiển nhiên là cô ta đã động tình, vì bị người thanh niên cường bạo lỗ miệng hết sức dã man, dấu hiệu rõ ràng của một người dòng máu M a…

    Cô ta chỉ có thể chịu trận mặc sức cho người thanh niên đưa cặc ra vào miệng cô nàng. Tay hắn nắm chặt hai bờ mông nàng để lấy thế trụ để tăng tốc, khiến cho 2 bên mông kẹp lấy cô bé đáng thương ở giữa, làm khoái cảm nàng tăng cao hơn nữa.

    Cảm giác nứng mà không có gì đút vào thật là khó con mẹ nó chịu a, nhưng đối cô ta thì khoái cảm nhẹ nhàng như thế đôi khi lại sướng hơn, vì ở bên cạnh người thanh niên này thì làm gì có những tột cùng sung sướng nào mà cô ta chưa được trải nghiệm?

    Nhóp nhép… nhóp… nhép… nhóp nhép…

    “Ọc… ọc… ọc… ọc… ọc… ọc”

    Địt miệng cô ta chán chê, người thanh niên đó dọng thẳng cặc hắn vào sâu nhất có thể trong khoang miệng nàng và giữ yên tư thế đó. Hắn muốn xem hôm nay cô nàng có thể chịu đựng được bao lâu.

    1 phút trôi qua…

    Hắn vẫn cứ bình chân như vại và giữ nguyên cặc hắn trong khoang miệng cô ta. Thật khó có thể tin cô ta có thể để con cặc bịt kín hoàn toàn khoang miệng và hoàn toàn không thể thở nhưng cô ta thì vẫn tỏ vẻ bình thường.

    Sâu bên trong cuống họng cô ta chật hẹp vô cùng, mặc dù không có các thớ thịt non co bóp như trong lồn, nhưng bù lại cái cổ họng khít rịt ôm chặt lấy đầu rùa hắn cũng khiến hắn sướng không thôi.

    “Híttt… hồng… hộc… hồng… hộc”

    Hắn khẽ hít sâu vào vì sướng…

    2 phút trôi qua…

    Đến lúc này thì đã chạm ngưỡng chịu đựng của cô ta. Cái đó đầu nhỏ hơi di chuyển qua lại, và đỏ bừng vì thiếu oxy. Cơ thể thì hơi nhúc nhích do khó chịu vì không thể thở, nhưng kinh ngạc thay, cô ta hoàn toàn không có động tác phản kháng nào như đẩy hắn ra hay ra hiệu gì cả, như thể hắn địt miệng cô ta đến chết cô ta cũng cam chịu vậy.

    Hắn là một tay chơi chính hiệu mặc cho tuổi đời vẫn còn rất trẻ. Nữ nhân hắn từng chơi qua không phải là dâm nữ thì cũng là thiên kiêu chi nữ hoặc những nô lệ qua đào tạo bài bản, khả năng chịu đựng của họ đương nhiên là vô cùng tốt rồi, nhưng hắn liên tục đụ lỗ miệng suốt 2p mà vẫn còn chịu đựng được thì đây là lần đầu tiên a, đa số bị cặc hắn bịt miệng 1p là giương cờ trắng rồi.

    Khuôn mặt cô nàng lúc này… quá dâm đãng. Mặt đỏ ửng như cà chua vì thiếu không khí, nước mắt nước mũi hòa với nước miếng chảy khắp mặt nhưng hai mắt thì mê ly hưởng thụ và cổ họng thì liên tục co bóp đầu rùa của hắn.

    Hai mắt đỏ ngầu, hông thì liên tục đẩy như piston vô lỗ miệng đáng thương, hắn như người điên mất lý trí vậy, nhưng không, hắn chỉ đang cố gắng hưởng thụ cơn sướng sao cho không bắn thôi.

    Cảm thấy đã đủ, hắn từ từ rút cặc ra, thấy thế cô ta đưa lưỡi để ngay đường ra của cặc hắn để hắn cảm nhận cơn sướng sau cùng.

    Thoải mái… cảm giác thoải mái toàn thân khi mất đi nguồn không khí rồi được thở lại thật là thoải con mẹ nói mái, thế nhưng việc đầu tiên cô ta làm không phải là thở lấy thở để, mà phun ra bốn chữ:

    “Chủ nhân… uy vũ”

    Xong toàn thân thả lỏng và ngất con mẹ nó luôn vì thiếu oxy trong thời gian dài.

    Người thanh niên ngồi xuống giường, cạnh người con gái ngất xỉu vì phục vụ hắn, ánh mắt thỏa mãn nhìn cô ta.

    Chỉ thấy cô ta quá đẹp, à không, phải là quá quyến rũ.

    Nhan sắc đẹp là thế, nhưng nếu có bảng 100 mỹ nhân đẹp nhất thiên hạ thì cô ta chỉ miễn cưỡng vào top 100 thôi a, nhưng thứ làm hắn muốn chinh phục cô ta chính là khí chất và cơ thể cô ta.

    Cả người cô ta tỏa ra khí chất cao cao tại thượng, mị hoặc chúng sinh hiển nhiên là một kiều nữ, kiêm luôn dâm nữ chính hiệu, nhưng cơ thể cô ta thì lại quyến rũ chết người a.

    Mặc dù chỉ là tùy tiện nằm đó trong tình trạng ngất xỉu, nhưng cả người cô ta vẫn lộ ra vô số đường cong chết người, chỉ cần chạm vào thôi cũng cảm thấy thư sướng, từ trên xuống dưới chỗ nào cũng quyến rũ vô cùng và làn da hơi vàng của người Á Châu điển hình.

    Cô ta cho người khác vẻ quyến rũ mị hoặc chết người, như thể cô ta vốn sinh ra là để câu dẫn nam nhân vậy, ngay cả hắn cũng vô tình trầm mê vào vẻ quyến rũ đó a.

    Phần trên cơ thể cô ta có vô số hình xăm với những đường xăm kín tay phải và một nửa tay trái, phía trên ngực ở dưới xương quai xanh có hình ảnh thần tình yêu Cupid giương cao mũi tên ở tư thế bắn và những dải lụa nối liền với hai cánh tay và dưới lỗ rốn là dòng chữ “Forever Young”.

    Thằng tác sẽ không cho cô ta đẹp đến mức khó tin như mấy truyện khác bốc phét nhưng vẻ quyến rũ của cô ta thì có thể đi xuyên vị diện câu dẫn những nam nhân khác luôn a.

    Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy nhan sắc cô ta có phần tương đồng với, à không, cô ta chính là người mà các trang báo liên tục nhắc đến cả ngày hôm nay, người phụ nữ phong vân Trung Quốc đại lục, đó là…

    Người giàu nhất thế giới mới nhất.

  • Ngã ba đường

    Phần 1
    “T – hai đứa mày làm gì đó, trời ơi! Trời ơi, tao coi mày như con ruột của tao mà mà, trời ơi là trời”

    “Má ơi! Má ơi má ơi”

    “Má xỉu rồi anh ơi, gọi xe cấp cứu gấp anh ơi!”

    Bạn đang đọc truyện Ngã ba đường tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nga-ba-duong/

    – T à! T dậy đi…

    Thằng bạn cùng phòng gọi giật…

    – Sáng nay mày nói có việc bận mà…

    – Sao giờ chưa dậy nữa hả…

    Nằm ú ớ với cái đt xem giờ…

    – Má ơi…

    7h sáng rồi, đúng ra 6h phải có mặt ở sân bay mà giờ còn ngủ…

    Vội với cái áo sơ mi mặc vội, lấy cái quần jean, mang vội đôi giày bitis hunter chạy ra ngõ kêu vội cái taxi Vinasun ra sân bay. Từ nhà tới sân bay cũng hơn nửa tiếng đồng hồ, vào tới được ga quốc tế cũng 8h kém, hichic, không biết là có kịp không nữa.

    Chạy như ngựa vào tới sảnh đón, nhìn vội lên bảng điều khiển, chuyến bay VN 007 từ Nhật xe đã đáp chưa rồi thở phào nhẹ nhõm, 9h30 mới đáp, chắc là bị delay bên đó nên giờ bay bị trễ…

    May quá, trong cái lười có cái may…

    Tới từ 6h thì giờ đợi dài cả cổ rồi…

    Tà tà rảo bước kiếm quầy cà phê, gọi 1 ly cà phê rồi lấy điện thoại ra…

    “Mẹ ơi, máy bay của em bị trễ, tụi con về hơi trễ, mẹ đừng lo nhe, con sợ mẹ lo nên gọi điện”

    “Đúng rồi, mẹ lo quá nãy giờ chưa thấy 2 đứa về, em nó đáp thì gọi ngay cho mẹ nhe, mẹ nấu cơm trưa chờ sẵn 2 đứa”

    Vừa ngồi cà phê ngắm dòng người đón tiễn đi nước ngoài mà thấy long nao nao, có khi nào một lúc nào đó mình đi đến 1 đất nước khác làm việc như Q…

    Ah… Q, người mà mình đón hôm nay, là em gái mình nhưng không phải em ruột…

    5 – 7 Năm trước, mới chân ướt chân ráo vào SG học và làm việc có ở nhà cô N một thời gian, Cô N là họ hàng hơi xa với bên ngoại nhưng vẫn chung dòng máu, kiểu như ông của cô N là em họ của cụ cố nhà mình, kiểu thế. Chồng cô mất sớm, cô chỉ còn Q là con duy nhất, cô cũng chẳng có công việc gì nhiều, chỉ có quán nước bán ngay trước nhà, thu nhập lặt vặt đi chợ. Thu nhập chủ yếu của cô là 2 cái phòng cho sinh viên thuê trong nhà, căn nhà nhỏ xíu được 3 phòng thì rang nhín 2 phòng cho thuê để có thêm thu nhập, còn 1 phòng 2 mẹ con ở.

    Ngày ấy cái Q còn bé xíu, mới học lớp 10, da trắng, có vẻ chưa dậy thì hết, mặt mụn mụn, cũng hơi có ngực rồi. Nhưng lúc đó sinh viên, còn ngây thơ, cũng chẳng để ý gì, chỉ coi như em gái.

    Rồi ở lâu, tính mình cũng thích phụ giúp, ngày nào thấy cô đẩy hàng ra bán cũng dậy sớm phụ, dần dần thân thiết với 2 mẹ con hơn, cô coi như con, từ đó xưng mẹ mẹ con con. Nhưng cái Q nó cũng chẳng vừa, nó biết là có họ hàng sơ sơ, về vai vế thì phải gọi nó bằng cô hoặc dì, nó cứ suốt ngày sửa mình mỗi khi gọi nó…

    “Q ơi, ăn kem không em, anh mới mua nè”

    “Hừ, phải là cô Q ơi, ăn kem không, cháu mới mua nè”

    Mình tức và ghét nó lắm…

    Nó được thể cứ nhây nhây với mình, mẹ nó nói hoài mà không nghe.

    Cái con nhỏ vừa mụn vừa nhây vừa lí lắc…

    Mình ở 1 thời gian thì cũng dọn ra ở chung với mấy đứa bạn cho vui, nhà cô hơi chật không thể ở đông được, phải nói lúc đó ở cả bầy gần chục đứa, nhà sao chứa nổi.

    Lâu lâu rảnh cũng chạy qua phụ cô, rồi ăn uống như ở nhà.

    Mẹ mình thấy mình hay qua nhà cô chơi cũng yên tâm hơn.

    Bẵng đi một thời gian, con Q đã tốt nghiệp lớp 12, cô N không cho nó thi đại học mà bắt nó đi học tiếng Nhật để đi xuất khẩu lao động…

    Nó thì cũng thích Nhật lắm nên ok liền, đi Nhật dù sao cũng dễ kiếm tiền hơn là ở nhà đi làm, ở bên đó 2, 3 năm có một số vốn rồi về xin việc cũng được.

    Học hành đâu hơn 1 năm gì đó nó lên đường sang Nhật…

    Từ đó chỉ còn có cô ở nhà, lâu lâu mình vẫn qua phụ cô, nhưng dạo sau này cũng ít qua hơn vì mình bận bịu với tình yêu heeee. Q đi hơn 1 năm là đã gửi về cho mẹ một số tiền đủ để sửa nhà cho đẹp hơn, xây thêm được 2 cái phòng cho thuê nên cô cũng khỏe, hôm nào khỏe thì dọn hàng ra bán, hôm nào yếu thì không bán mà chỉ ở nhà coi phim hoặc đi bộ long vòng quanh thể dục.

    Hôm nọ đang buồn tình, thì nghe đt cô gọi…

    “T ơi, thứ 2 này con có rảnh thì ra sân bay đón Q nhe, nó về luôn rồi con, con đi đón dùm mẹ nhe, sân bay mẹ cũng không rành lắm, mất công đi lạc nữa, con phụ nó khiêng đồ chứ nó về luôn chắc mang theo nhiều đồ lắm”

    “Dạ con biết rồi”

    Ngồi đang nghĩ lung tung thì tiếng loa cất lên…

    Chuyến bay VN007 đã hạ cánh và hành khách đã ra tới.

    Chạy vội ra chỗ đón tiễn, đứng chờ.

    Thêm 1 lần chờ dài cổ nữa mới thấy những hành khách đầu tiên lục đục đi ra…

    Ai nấy cũng lỉnh kỉnh đồ đạc, mỗi người mấy cái vali to đùng…

    Rồi…

    Thấy rồi, bóng dáng quen quen mà sao không quen…

    Cố lục lại trí nhớ, cũng hơn 2 năm rồi không liên lạc với nó…

    Đúng rồi, cái mặt đó, cái tướng đi đó, cái điệu bộ đó…

    Mà sao giờ nó trắng thế nhỉ…

    Vòng nào ra vòng nấy thế nhỉ, nhất là vòng một, mẹ ơi, em dậy thì thành công rồi sao…

    Mụn trên mặt đâu hết rồi, chắc do mỹ phẩm Nhật…

    Trời, sao giờ nó xinh thế…

    Đang ngớ người nhìn nó thì nó la lên…

    “Anh T, anh ra đón em hả, mẹ đâu rồi”

    “À, mẹ nhờ anh ra đón, mẹ không biết đường, sợ lạc, đưa đây a đẩy xe cho, nhiều đồ quá”

    “Dạ em tranh thủ đợt cuối mua đồ về bán kiếm thêm anh à” đợt này về luôn nên cũng rang hốt cú chót, lâu quá rồi mới gặp anh, chắc anh đi làm rồi, nhìn dạo này đẹp trai quá nè”

    Nó nhìn mình cười cười…

    Mình nghĩ…

    Cái con này, cái tính không đổi…

    Mình nhìn lại nó…

    “Chọc anh à, đẹp trai đâu mà đẹp trai, vẫn thế mà, a chỉ thấy em xinh ra đó, chắc không khí ở Nhật tốt quá”

    Nó vẫn nhìn mình cười cười…

    Mình cũng hơi nhột nhột, mà nghĩ lại có khi đẹp trai thiệt…

    Trên đường ra đón xe 2 rồi đi xe về nhà đứa nói chuyện lung tung về Nhật, về công việc của em, về công việc của mình… Mình cũng chêm chêm hỏi em có bạn trai bên đó không, có về cùng không, em cũng cười cười mỉm…

    Mất hơn nửa tiếng mới lết về tới nhà em, do đường hơi kẹt, lại khệ nệ khiêng đồ xuống rồi khiêng vô hẻm…

    Vào tời nhà rã hết cả người nằm ườn ra sofa…

    “Hai đứa về rồi à, Q ơi vào tắm rửa đi con, mẹ nấu cơm sẵn rồi nè, ăn đi, chắc đi sáng giờ mệt lắm phải không”

    “T ơi con cũng nghỉ ngơi chút đi rồi ăn cơm luôn, lâu rồi mấy mẹ con không cùng ăn cơm nè”

    “À mà cái thằng này, bê bối quá, kéo khóa quần kìa, người ta thấy bây giờ”

    Giật hết cả mình ngồi dậy, thì ra nãy giờ con Q nó cười mình là cái này…

    Liếc qua con nhỏ nó đang cười mỉm nhìn mình rồi đi thẳng vào nhà tắm…

    Thật là mất mặt quá mà…

    Con bé này nó vẫn y như xưa.

    Mẹ lục đục dọn cơm ra, mình cũng lui cui phụ…

    Y đã tắm xong, mặc bộ đồ ở nhà bước ra…

    Lại một lần nữa sững người…

    Trắng gì mà trắng thế, kiểu như không tỳ vết đó, không một cái mụn…

    Ngực thì thôi rồi, dưới làn áo mỏng, có áo lót nhưng nó cứ vổng lên vổng lên như khiêu khích người nhìn, rồi thì mông nữa chứ, không thua gì ngực, người ta nói ngực tấn công mông phòng thủ nhưng cái này chắc là khác, ngực tấn công mông tấn công luôn…

    Người nó hơi mỡ màng chút, nên eo cũng vừa chứ không nhỏ, nhưng mình thích kiểu có da có thịt này…

    Đang sững 1, 2 giây thì nó gọi giật…

    Anh T làm gì đơ người nhìn gì đó đó, ăn cơm nè…

    Mình quê quá chống chế…

    “Không gọi là cháu T nữa à, thích gọi vậy lắm mà”

    Nó trả lời…

    “Giờ người ta lớn rồi, trưởng thành rồi, chọc kiểu đó con nít lắm, giờ chọc cái gì lớn hơn thôi”

    Rồi nó cười ha hả…

    Mình cũng không biết nó có ý định nào troll mình nữa không đây…

    Cả nhà như 1 gia đình nhỏ, lâu rồi mới được ngồi ăn cơm ngon thế này.

    Ngay lúc đó, ngoài sự hấp dẫn bất chợt về giới tính…

    Thực tình vẫn coi nó như em gái nhỏ quậy phá thôi, vẫn chưa nghĩ gì nhiều…

    Ngày em Q về, lâu lâu mình cũng ghé nhà mẹ nuôi ăn uống, trong gần cả năm trời, nhưng cũng không để ý con nhỏ lắm mặc dù lâu lâu nhìn cũng xinh xinh nhưng cái đầu mình mặc định nó là con em gái lì lợm nghịch ngợm nên cũng chẳng để ý. Lâu lâu mẹ nuôi cũng nói chở nó đi chơi, chứ đi Nhật về toàn ở nhà không. Nhưng quãng thời gian đó là quãng thời gian mình hạnh phúc nhất với chị, trong mắt mình làm gì có đứa con gái nào xen vào được.

    Nhưng rồi… chuyện chẳng ai ngờ, chị đã rời khỏi cuộc đời mình gần như mãi mãi (ít nhất là lúc đó mình nghĩ vậy) vì mọi cánh cửa đã đóng.

    Mình buồn mất cả tháng đó, nhất là vẫn còn làm ở công ty, vẫn thấy chị hàng ngày, mà như người xa lạ, lại còn phải rời khỏi công ty nữa.

    Cả tháng đó nào là đi tìm nhà, nào là tìm lý do rời công ty, nào là tìm công ty mới để làm, ít nhất nó cũng làm mình quên đi chị và thôi bớt hối hận về những việc mình đã làm, Nhưng cứ rảnh là lại nghĩ đến chị và nghĩ là mình đã quá ích kỷ với chị, nhưng biết sao được, những lúc đó cũng chỉ rủ được tụi bạn đi nhậu hoặc cùng lắm rủ con bé Q đi ăn uống lung tung tâm sự tào lao với nó cho đỡ buồn.

    Có lẽ lúc đó cũng chẳng có tâm trí nào nghĩ về chuyện khác với em nó nhưng mình không hề biết rằng, đó là những ngày tháng bản lề để Q quan tâm tới mình.

    Mấy ngày đó cũng nhờ có bé T mà cũng đỡ vã, mỗi khi nghĩ tới chị, một là tự xử, hai là lên zalo tìm hàng, dạo đó mình hoạt động zalo rất kinh, toàn kiếm hàng để thỏa bớt đi nỗi mong nhớ chị. Những lúc hên thì hẹn được T ra chịch, nhỏ T hầu như lúc nào rảnh và không đi học đều hẹn được, nhỏ khá là dễ dãi trong chuyện này với mình, có lẽ là mang ơn nên muốn trả ơn mình bất kể khi nào. Nhưng bị cái là lại rảnh khá là ít, lúc thì đi tour lúc thì bận học, con bé siêng học kinh khủng.

    Số mình phải nói là cũng hên, lúc nào cũng có gái bên cạnh, nhưng nỗi nhớ chị là không thể dứt được. Nhưng cũng chịu, chị đã ra khỏi đời mình vĩnh viễn rồi.

  • Tấn trò đời – Tác giả Dê xồm cô đơn

    Phần 1: Chị họ lên ôn thi
    Câu chuyện của mình bắt đầu từ năm mình 7 tuổi, khi đó là năm 1997, hồi đó nhà mình có một bà chị họ lên ở nhờ ôn thi Đại học. Vì sau này không còn gặp lại nên mình cũng chẳng nhớ nổi dây mơ rễ má họ hàng của mình là như thế nào với chị nữa, chỉ nhớ tên chị là Mai. Chị có gương mặt xinh xắn kiểu cute, đôi mắt to, môi đỏ hồng, dáng người nhỏ nhắn, cao khoảng 1m55, mái tóc dài ngang lưng thường hay tết thành bím tóc hai bên nhìn rất nhí nhảnh.

    Nhà mình khi ấy vẫn còn là nhà cấp bốn do cơ quan của bố mẹ mình phân cho cán bộ, căn nhà chia làm hai ngăn, đầu nhà là giường ngoài, rồi đến bộ bàn ghế sa lông, cuối nhà là giường trong được ngăn với bên ngoài bằng một cái tủ tường làm thành một cái buồng nhỏ, bên ngoài có sân, vườn, nhà bếp và nhà tắm kiêm nhà vệ sinh đầy đủ. Lúc trước khi chị lên thì mình ngủ với mẹ ở giường trong, bố ngủ giường ngoài. Khi chị lên thì mẹ mình ra giường ngoài ngủ với bố, mình với chị nằm giường trong. Hồi ý mình chưa biết vụ trai gái là gì nhưng vẫn biết để ý đến các chị gái nào xinh xắn. Mấy hôm đầu ngủ cùng chị mình hay chờ đến khi chị ngủ để ngắm trộm chị. Nhất là gương mặt xinh xắn của chị, nó có gì đó rất thu hút mình khi ấy.

    Thường thì buổi sáng chị đi ôn thi, tối về ăn uống, tắm giặt xong rồi ngồi học ở buồng trong cùng mình. Bố mẹ mình thì từ khi có chị lên cũng ít khi vào buồng trong chỉ loanh quanh ở buồng ngoài. Hè năm ấy nóng kinh khủng, quạt thì yếu nên ngồi học mà hai chị em mồ hôi cứ gọi là nhễ nhại. Mấy ngày đầu chị còn ngại chứ sau đó thấy bố mẹ mình chỉ ở buồng ngoài, buồng trong chỉ có hai chị em nên tắm xong chị thường chỉ mặc quần đùi, áo cộc tay hoặc ba lỗ, bên trong không mặc áo lót cho mát. Mình lúc đó thì chưa biết ngắm vú, hôm nào chị mặc áo ba lỗ có thể thấy ngực chị ẩn hiện thấp thoáng to vừa bằng trái cam, vun cao, đầu núm vú nhỏ như hạt đậu và hồng hào chứ không xệ xuống và núm thâm đen như của mẹ mình.

    Một hôm hai chị em đang thiu thiu ngủ thi nghe thấy tiếng động cọt kẹt và tiếng bố mẹ mình ở giường ngoài, lúc ấy mình không hiểu đó là gì, chỉ thấy chị bỗng nhiên mở to mắt nhìn mình, mặt hơi đỏ và tiếng thở của chị cũng gấp hơn bình thường, khi tiếng bố mẹ mình ở buồng ngoài càng lúc càng rõ hơn thì chị cứ thấp thỏm, nửa muốn ngồi dậy nhưng không dám. Rồi chị lấy cái gối cho xuống giữa hai chân kẹp chặt lấy còn một tay thì tự bóp lấy ngực của chị, mình thấy mông chị hơi nhấp nhổm chà sát bím chị vào cái gối, mắt chị nhắm nghiền và thi thoảng chị rên lên khe khẽ. Một lúc sau tiếng bố mẹ mình ở giường ngoài ngưng thì chị cũng thôi không kẹp lấy chiếc gối nữa mà kéo mình lại gần rồi ôm mình ngủ. Tối đó thực sự rất nóng, người chị lúc đó thậm chí còn nóng ran, ướt nhẹp mồ hôi nhưng vì được chị ôm nên mình cũng chẳng phản đối, thậm chí còn thấy thích.

    Tối hôm sau, nửa đêm đang ngủ mình tỉnh giấc thì thấy tay mình đang luồn vào trong áo chị, đặt lên bầu ngực căng tròn của chị. Vú con gái mới lớn thật mềm mại và căng mọng nhưng khổ nỗi là khi ấy mình chẳng có cảm giác gì cả, chỉ thấy lạ là tại sao tay mình lại luồn vào trong áo chị. Mình khẽ rút tay ra định ngủ tiếp thì một lúc sau thấy chị nhẹ nhàng nắm lấy tay mình rồi lại cho vào trong áo chị, đặt bàn tay mình úp lên vú chị rồi bóp nhè nhẹ và ngủ tiếp. Lúc ấy mình biết là chị tự kéo tay mình lên cho bóp vú chị, nhưng lại chưa biết chị làm thế để làm gì. Nhiều tối mình còn thấy phiền vì tay bị giữ trong áo chị làm mình không thể ngủ thoải mái. Đến giờ nghĩ lại thấy tiếc VL.

  • Điện thoại xinh – Tác giả Khởi nguồn dục vọng

    Phần 1: Gian nan tìm việc làm
    Sau khi ra trường, đang rất mông lung, hụt hẫng với tầm bằng khá (Suýt giỏi), chưa biết làm gì, tôi lướt xe, đi lang thang, vô định giữa thành phố, chờ mong một tấm biển: Tuyển nhân viên nào đó hiện lên để tôi kiếm việc làm tạm thời, nhưng đi mãi, đi mãi, chẳng có tấm biển nào như thế, mặc dù ở nhà đã kiếm trên các trang tìm việc làm nhưng tôi cũng chưa tìm được công việc nào ưng ý mà hợp với chuyên ngành mình mới học ra.

    Tôi đang suy nghĩ sẽ áp dụng những kiến thức đã học của mình vào công việc như thế nào (Cũng không biết những gì đã học thực sự có ích gì cho đời hay không) trước sự đa dạng của nền kinh tế, mỗi một ngành/nghề là một cách thức vận hành khác nhau nó quá bao la rộng lớn, với kiến thức, vốn sống ít ỏi của tôi, tôi thấy mình quá bé nhỏ, lạc lõng. Như một hạt cát giữa sa mạc, một giọt nước giữa đại dương, vô cùng vô cùng nhỏ bé.

    Đi ngang qua một con phố khá sầm uất ánh mắt tôi sáng lên, 2 em chân cực dài đang đứng dán gì đó trước 1 cửa hàng khá lớn, một em mặc vest + mini – juyp màu đen cầm lọ xịt kính, một em sơ mi + mini – jupe đang cúi người dùng tay để ép miếng dán vào kính, cặp mông đầy đặn cong lên.

    Váy không thể nào ngắn hơn, áo sơ mi với mini juyp cùng chiều cao vượt trội tôn lên dáng người đẹp và cặp đùi trắng dài miên man khiến hai em cực kỳ nổi bật giữa dòng người đang hối hả bon chen kiếm sống, không thiếu những ánh mắt thèm thuồng hoặc ghen tị từ những người đi xe máy/ô tô đang ngắm nhìn 2 em. 2 em còn trêu đùa nhau với nụ cười tỏa nắng, hồn nhiên.

    Kíttttt… xoẹttttt… một tiếng phanh kèm theo tiếng zê của lốp xe khiến tôi giật mình, một Ninja lead nào đó băng qua đường và một anh thanh niên phanh túi bụi bị đổ xe, tôi may mắn lách qua và tránh được vụ tai nạn.

    Sau một hồi lời qua tiếng lại, nhận thấy không có thiệt hại gì đáng kể về tài sản, dòng xe cộ lại tiếp tục lách qua đó, hối hả nối đuôi nhau, anh thanh niên cũng tức tối phóng vù đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Trong đầu tôi còn vang vọng lên tiếng nói của anh ngã xe và bà Ninja lead khá chanh chua:

    “Bà chị đi xe kiểu gì đấy”

    “Tao đố mày biết đấy”

    “D*M”

    “Thằng mù, đi đường đéo nhìn, chửi con cặx”

    Bạn đang đọc truyện Điện thoại xinh tại nguồn: http://truyensextv2.cc/dien-thoai-xinh/

    Nhớ lại thân hình của 2 em đó, người tôi rạo rực, dâng lên quyết tâm mãnh liệt, phải thật thành công để sau này còn tiếp cận được những người xinh đẹp, sang trọng như vậy. Ở đâu đó trong não tôi cũng đặt ra câu hỏi “Mà 2 em nó vừa dán cái gì ta”.

    Về đến phòng trọ, tôi lại online lên các trang tìm việc, điền thông tin lên các trang web đó, cầu mong các Nhà Tuyển dụng có thể nhìn thấy thông tin của tôi và liên lạc lại.

    Công việc phổ biến nhất trên các trang tìm việc là Sales: Tư vấn bán hàng cho các hãng sơn, hàng điện tử, điện thoại, mỹ phẩm… tư vấn Bảo hiểm, nhân viên tư vấn Tín dụng, công nhân, lái xe, kỹ thuật… đến các vị trí cao hơn như quản lý/giám sát cũng có.

    Tôi tìm được thông tin tuyển dụng Nhân viên Kinh doanh của 1 hãng điện thoại, dạo gần đây cũng thấy quảng cáo nhiều trên TV, các trang web… Công việc là: Lên kế hoạch, thực hiện các chỉ tiêu kinh doanh phát triển doanh số bán hàng, duy trì mối quan hệ với đại lý bán hàng, hỗ trợ các đại lý thực hiện các chương trình nhằm thu hút khách hàng. Mở rộng các đại lý bán hàng. Kiểm soát số lượng tồn kho tại đại lý. Hình ảnh trưng bày về sản phẩm tại các đại lý…

    Tôi điền thông tin theo mẫu Excel, rồi gửi vào Gmail cho bộ phận tuyển dụng, ngày hôm sau, tôi nhận được Email phản hồi và hẹn lịch phỏng vấn tập chung vào 3 ngày tới. Tôi cũng chả tìm hiểu gì nhiều, tìm lên trang chủ của công ty đó và tìm đọc thông tin chính và các sản phẩm hiện tại của công ty.

    Buổi sáng tôi chuẩn bị khá kỹ lưỡng, sơ mi trắng, quần tây, giày da, tóc vuốt keo, khoác thêm áo ngoài và đi đến điểm hẹn. Có rất nhiều người đang đứng, ngồi, khung cảnh khá là đông đúc, chen chúc.

    Có một số em chân dài, ăn mặc đẹp, phong thái rất tự tin, nói chuyện với bạn thì tôi được biết “em” thực ra là bà chị đó cũng làm ở 1 hãng di động được hơn 1 năm rồi, giờ muốn chuyển sang đây làm.

    Đợi đến giờ, từng người, từng người vào phỏng vấn và đi ra. Có người mặt xám xịt đi ra cũng có người tươi cười rất vui vẻ, người thì kiểu “không cảm xúc”. Lượt đi vào không theo một thứ tự tên gì cả, mà lấy theo thứ tự nộp hồ sơ, ai gửi hồ sơ trước thì được phỏng vấn trước.

    Tôi do nộp hồ sơ sát ngày phỏng vấn nên được xếp ở vị trí gần cuối cùng luôn. Sau những lần gọi, không có phản hồi của một ai đó, chắc là do bỏ, không đi phỏng vấn, thì cuối cùng cũng đến lượt tôi được vào phỏng vấn.

    Trong phòng là một chị và một anh đang ngồi ở bàn phỏng vấn, không như tưởng tượng của tôi, phỏng vấn chắc hẳn phải có đông người lắm.

    Một chị chỉ làm công việc hỗ trợ, phân loại, đọc tên thí sinh, còn trực tiếp phỏng vấn thì có một anh nhìn chắc khoảng hơn 30 tuổi.

    Sau một màn chào hỏi, thì đến phần giới thiệu bản thân khá cơ bản, tôi cũng có luyện tập chút ít nên nói khá trôi chảy, bắt đầu đến những câu hỏi sâu hơn. Tôi trả lời tạm ổn. Đến một câu hỏi khiến tôi bối rối về một sản phẩm mới ra mắt của công ty, tôi quên béng mất tên sản phẩm, và cứ thế ấp úng không trả lời được, hỏi thêm 1 câu nữa rồi chào tạm biệt em về.

    Từ lúc câu trả lời mấu chốt về sản phẩm tôi không trả lời được là tôi biết kết cục mình sẽ như nào rồi, nhưng tôi vẫn có đôi chút hy vọng, mấy ngày sau đó không có điện thoại hay email nào, là tôi biết mình chính thức trượt buổi phỏng vấn đầu tiên trong đời.

    Rút kinh nghiệm từ buổi phỏng vấn đầu tiên, tôi dặn bản thân mình phải chuẩn bị kỹ hơn cho các cuộc phỏng vấn tiếp theo.

    Sau lần vấp ngã đầu đời, tôi cảm giác mình không còn e ngại hay sợ phỏng vấn nữa, cảm giác tự mình đi tìm việc, tự mình nộp hồ sơ rồi đi phỏng vấn nó cũng không quá khó khăn như tôi tưởng tượng, từ động lực ngu người đó, tôi bắt đầu ảo tưởng rải rất nhiều hồ sơ ở rất nhiều công ty khác nhau mà cũng không chọn lọc gì, chỉ mong người ta nhận mình, và rồi kết cục bi thảm nhanh chóng đến với tôi, có công ty không phản hồi, có công ty sau khi tôi xem xét kỹ lưỡng lại bản mô tả công việc thấy đi lại nhiều, lương lại không cao…

    Có công ty bảo sales hàng may mặc gì đó, đến công ty mới biết, chuyên đi bán đồ lót loại rẻ… Một số công ty thấy nếu làm ở đó thì hơi “lãng phí” tấm bằng đại học của mình quá, mà thật ra tấm bằng đó cũng chả có nhiều ý nghĩa lắm khi ra đời, nó chỉ là điều kiện cần ở một số công việc thôi, chứ chưa phải là điều kiện đủ.

    Sau vài ngày nghiên cứu, nộp hồ sơ, ứng tuyển thì có một số chỗ nhận nhưng mà điều kiện làm việc lại không tốt. Ở những chỗ yêu cầu cao hơn, tôi mong muốn làm việc ở đó thì đi phỏng vấn xong cũng im bặt, không có phản hồi gì hết.

    Tâm trạng tôi lúc này khá chán nản, tôi quyết định về nhà một chuyến, sau thời gian tư vấn, định hướng của gia đình theo hướng không lọt lỗ tai tôi chút nào, tôi quyết định quay trở lại thành phố để kiếm việc tiếp, không quên kèm theo xin một ít kinh phí duy trì “sự sống” cho tôi trong khoảng thời gian cỡ 2 tháng sẽ không xin được việc.

    Một ngày nọ, tôi lướt FB và đọc được một bản thông tin tuyển dụng của một Siêu thị điện thoại trên chợ online Thành phố. Tôi nhanh chóng bị thu hút bởi thông tin tuyển dụng và một phần bởi cái avatar khá là xinh xắn của chủ nhân bài đăng, ngay lập tức tôi vào trang cá nhân và ngắm ảnh của người này.

    Không như tôi kỳ vọng, trang cá nhân cái méo gì toàn đăng bài về khuyến mại với share bài đăng về các sản phẩm điện thoại, phụ kiện điện thoại mới, tính tôi khá kiên nhẫn nên tiếp tục kéo xuống, có ảnh gái nhưng là em gái nào ở đâu đó đang chụp ảnh giới thiệu sản phẩm, chứ mặt không giống chủ nhân của nó lắm.

    Tiếp tục kéo xuống, thì cũng có 1 tag gắn thẻ chủ nhân FB này, trong ảnh có một nhóm người, toàn trai xinh gái đẹp, nam thì mặc Sơ mi có logo công ty + Quần tây + Giày bóng loáng, nam thì tả thế thôi, chuyển sang nữ:

    Nữ thì đa số đều mặc sơ mi công ty + Mini – Jupe, hoặc có em mặc áo của hãng có duy nhất người chủ nhân của cái FB này là mặc vest ngoài, hình như chị này là Sếp của đám kia, ăn mặc khác và đặc biệt là bả ở giữa, trung tâm bức ảnh. Ngoài ra còn một số bức chụp lẻ hình ảnh các em ấy tươi cười phát bóng bay cho người đi đường.

    Môi trường tuyệt vời nhất hành tinh đây rồi, tôi gán ghép cho bản thân mình cái “sự phù hợp tuyệt đối” với tính chất công việc theo như bản mô tả công việc đó.

    Ngay lập tức tôi rút điện thoại, gõ cẩn thận từng số, bấm lưu số, và gọi. Tim tôi đập thình thịch, sau một hồi chuông nhạc chờ đầu dây bên kia vang lên tiếng trả lời: “Alo”

    Tim tôi đập mạnh hơn, tôi cố gắng kiềm chế bản thân để bớt run: “Em chào chị”

    Giọng rất ngọt “Chào em”

    “Chị ơi em có đọc được thông tin tuyển dụng của chị trên FB”

    “Đúng rồi, bên chị đang cần tuyển hai bạn Kho – Kỹ thuật”

    “Em có đọc được về bản mô tả công việc và thấy khá phù hợp nên muốn ứng tuyển ạ”

    “Ừm, bản mô tả công việc và thông tin tuyển dụng chị có gửi hết ở đó luôn, em tải file về in ra, điền thông tin, dán ảnh 3×4 vào giúp chị rồi qua Siêu thị nộp nhé địa chỉ chị có ghi ở FB luôn đó”

    “Chỉ vậy thôi ạ”

    “Ừm, đơn giản lắm, không như hồ sơ thi vào nhà nước đâu mà em lo”

    “Vâng, em cảm ơn chị”

    “Rồi, cảm ơn em”

    “Cảm ơn chị, em chào chị”

    “Chào em”

    “Chào chị”

    “…”

    Đầu dây bên kia cứ im lặng không gác máy, tôi đành tự mình tắt máy trước vậy. Một hành động tuy nhỏ nhưng tôi thấy khá ấm lòng. Một câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu tôi: “Ai nên gác máy trước”, đối với Đàn ông/Con trai hoặc các ngành nghề về phục vụ/Chăm sóc khách hàng thì một lưu ý nhỏ là hãy để đầu dây bên kia gác máy trước để thể hiện sự tôn trọng và thái độ luôn luôn lắng nghe. Nếu như bận quá thì có thể hỏi anh/chị còn có câu hỏi nào khác không? Em xin phép gác máy trước nhé.

    Ngay ngày hôm sau, tôi đã điền đầy đủ thông tin, dán ảnh sạch đẹp, theo địa chỉ ghi trên thông báo tuyển dụng, khu vực này rất sầm uất, shop ở ngay cạnh ngã ba, hai mặt tiền. Ui trời, một shop điện thoại rất rất to, chính xác thì nên gọi là Siêu thị điện thoại, chỉ bán điện thoại không mà to như vậy trời, tiền thuê được mặt bằng hai mặt tiền như này khá là chua đấy.

    Hiện tại mới chỉ gần 8h sáng nên còn chưa có khách, tôi bước vào, Ôi trời, một dàn chân dài đứng ở cửa, tất nhiên là có cả con trai, đứng có khoảng cách nha, không phải tụm lại thành 1 nhóm đâu, như đang chờ mong 1 vị khách quý cao cấp như tôi vậy (Đấy là ví dụ thế thôi). Bước đến gần cửa có 1 em vô cùng xinh bước đến mở cửa, lễ phép, giọng rất ngọt “Em chào anh… Anh cần em hỗ trợ gì không?”.

    Choáng ngợp trước khung cảnh trước mặt, nhưng tôi vẫn kịp định thần lại và vào mục đích chính của tôi khi đến đây: “Em đến nộp hồ sơ, vị trí Kho – Kỹ thuật ạ”

    “À… vâng, anh có chuẩn bị phiếu đăng ký dự tuyển chưa ạ”

    “Đây, em mang theo rồi”

    Tôi đi theo em ấy đến bàn kỹ thuật, bàn tay thon dài của em nhận lấy tờ giấy, ngó qua một chút thông tin: “Được rồi ạ”

    “Dạ, vậy là xong ạ”

    “Vâng, anh cứ về đi, công ty sẽ liên hệ lại anh sau”

    “Có cần phải thông báo gì cho chị Giang không ạ”

    “À, chị Giang đang bận việc trong kho”

    “Vậy thôi, em xin phép về đây ạ”

    “Vâng, anh về nhé”

    Bàn tay em ấy kéo ra một hộc tủ, bên trên là một lớp kính trong suốt, nãy giờ tôi không để ý, là 1 xấp giấy, phiếu đăng ký dự tuyển, ôi trời ơi, 1 xấp rất nhiều phiếu như vậy và tờ giấy của tôi được đưa xuống dưới cùng, chắc theo thứ tự người nộp hồ sơ, và có trên 20 tờ như vậy.

    Một cách chóng vánh, tôi đã bước ra khỏi cửa, tâm trạng còn đang khá sốc vì số lượng chọi kiểu này chắc hơn 1/10 rồi, tuyển có 2 thằng mà tận hơn 20 cái hồ sơ thì thôi chắc nghỉ cho khỏe.

    Tôi lái xe đi về, tâm trạng không ổn chút nào, tôi nhớ đến lời một bài hát: “Người như là cơn gió, chợt đến đâu về đâu, có chăng là mơ giấc mơ vội tan”.

    Đi ra ngoại ô Thành phố, tôi phóng xe như bay, đường có nhiều khúc cua chứ không thẳng tưng như cao tốc, 80 km/h, đây là một chiếc xe khá cùi bắp nên vặn hết ga mới được bằng đó, chứ xe xịn đi nhanh hơn là tôi đắp chiếu lâu rồi, nghĩ hồi mới ra trường đi xe liều mạng thật, đến giờ nghĩ vẫn thấy rùng mình vì có lần tôi thoát chết trong gang tấc vì tội đi xe nhanh và ẩu, không có truyện kể cho độc giả nghe.

    Đi càng nhanh gió càng mạnh thổi vào người tôi, do còn sớm nên không khí còn tương đối lạnh, cả người tôi run lên, làm lòng tôi dịu bớt phần nào.

    Tôi là một thanh niên mới tốt nghiệp, kinh nghiệm không có, điều kiện gia đình thì lại càng không, ngoại hình thì không phải là một người xuất chúng, cao 170cm gương mặt ưa nhìn không phải kiểu quá đẹp trai, do vậy với những đối thủ trước mắt tôi thì tôi vô cùng “bình dân” không có bất cứ thứ gì nổi trội cả.

  • Bố cục

    Phần 1: Thứ Không Tốt
    – Ông ơi, lần này lấy một chút thôi!

    Giọng nói non nớt của đứa trẻ 6 tuổi cầu xin.

    Bên cạnh nó một ông lão tầm 60 tuổi, thân gầy gò, khuôn mặt đầy sẹo khoác trên mình bộ âu phục cũ kỹ, trên cánh tay sương khô của lão đang cầm một con dao nhọn hoắt với cái tô nhỏ.

    Âm thanh ken két khi 2 vật dụng mài vào nhau kết hợp với khuôn mặt đầy sẹo nhăn nheo trông vô cùng đáng sợ.

    – Vậy mày muốn lấy nhiều lần phải không?
    – Không! Không ạ…

    Đứa trẻ trả lời lắp bắp run rẩy, nó sợ cái cảm giác từng luồng máu chảy từ trong mạch ra như có con trùng, con sán bò trong đó.

    – Vậy thì ngồi im – Lão quát lớn.

    Thằng bé khựng lại trước khí thế của lão, bỗng tay lão nhanh hút, một tay gọng kìm tay đứa nhỏ, tay kia lia thật nhanh vào vết thương cũ.

    – A a a a a!

    Hành động quá nhanh, nó chỉ biết hét toáng lên khi cảm nhận cơn đau.

    Mở mắt tỉnh lại, nó thấy mình đang nằm trong căn phòng cũ, đảo mắt qua căn phong được bố trí đơn giản.

    Người nó mất sức, đầu óc hơi nhức nhưng vẫn cố ngồi dậy, nó không lạ với biểu hiện của mình vì vẫn như mọi khi lấy máu nó đều có triệu chứng như vậy.

    Nhón chân bước đến cái bàn đang để bát thuốc bắc vẫn hơi ấm.

    Nó một hơi uống hết bát thuốc.

    – Ừng ực… ừng ực…

    Cảm nhận hương vị nơi đầu lưỡi vẫn giống như trước: “Đắng… đắng… quá đắng…” tuy nhiên nó vẫn cố nuốt vào vì nó muốn sống.

    Lần trước sau khi lấy máu nó cố tình bỏ qua bát thuốc, kết cục sau đó cả người hắn lên cơn bạo bệnh phải mất gần tháng mới hồi phục.

    Nước thuốc ấm nóng chảy từ cổ họng đến thực quản tuần hoàn chải chuốt cả cơ thể, đợi một lúc cả người nó nóng lên, khuôn mặt đỏ bừng, cổ nó khát khô…

    Với bình nước, không màng sặc nước hay không nó tu hết cả bình, cảm nhận cơn khát được giải khai, nhiệt độ cơ thể cũng giảm dần.

    Nó về lại giường nghỉ ngơi một lát, những suy nghĩ mông lung cứ quanh quẩn, nó ghét cuộc sống này, ghét cảm giác hiến tế máu. Nó muốn phản kháng lại lão nhưng phản kháng lão ta, bỏ đi nơi nay thì cuộc sống nó sẽ về đâu?

    Nó sẽ lang thang chết đói ngoài kìa hay sẽ lại bị đưa vào cô nhi viên.

    Nó nhìn vào chiếc vòng di vật được phát hiện cùng nó nơi xó tường, đôi mắt to tròn hồn nhiên mang theo nỗi căm hờn bắt đầu nhỏ giọt lệ, nó hận, nó ghét những kẻ đã sinh ra nó.

    Tại sao sinh ra nó rồi lại vứt bỏ nó? Để nó chịu số phận như bây giờ? Ít ra theo nó khi sinh ra có thể bóp chết nó cũng coi như là ân huệ.

    Trải qua cuộc sống cô nhi viên 5 năm cũng không mấy phần vui vẻ, nó được lão Phú thu nhận về, nói đến lão ta cũng không phải dạng tình thương gì chẳng qua thấy tiền đồ của hắn mà chấp thuận.

    Lão cho hay: “Ngươi thân thể thuần dương rất thích hợp với nghề nghiệp của ta”.

    Tiếng lão Phú ngoài cổng vang lên:

    – Dương, tỉnh chưa xuống đi cùng ông!

    Dương nén lại cảm xúc, nó vô phòng tắm lau qua người rồi xuống tầng thì thấy lão Phú đang trò chuyện với người đàn bà nào quen mặt.

    Nó lại gần thì hóa ra cô Hằng xóm dưới, không biết cô lên có chuyện gì?

    – Này, mày làm gì mà lâu thế hả?

    Ông Phú ra vẻ khó chịu:

    Thấy thế cô Hằng nhanh lời nói đỡ hộ Dương:

    – Không sao đâu thầy, chậm một tí cũng được.

    Dương mang theo ánh mắt cảm ơn nhìn cô Hằng nhưng trông cô có vẻ âu tư, sốt ruột, lo lắng lắm.

    Dương im lặng lại gần nghe lão Phú phân phó, lão lấy cái hộp gỗ cũ đang cầm đưa cho Dương rồi bảo theo sau.

    Ngửi mùi thơm của thuốc lá, Dương đoán bên trong là đồ nghề chữa bệnh của lão.

    Đi tầm ba bốn phút, xuống cuối ngõ nhà cô Hằng, ngồi nhà hai tầng nhỏ và một khu vườn sau nhà.

    Cô Hằng bước mở cửa dẫn hai thầy cháu lên nhà, đi qua gian phòng khách bày biện khá đẹp, Dương bước chân theo khẽ vô căn phòng tầng hai.

    Mải quan tâm vấn đề gì đó lúc này cô Hằng mới hấp tấp nhận ra:

    – Xin thứ lỗi! Con vội quá chưa mời thầy xơi nước.

    Lão Phú cũng không mấy bận tâm màn tiếp khách như vậy, nhẹ lời bỏ qua:

    – Thôi, nước nôi tôi cũng uống lo ở nhà rồi, xem đứa nhỏ ra sao mới quan trọng.

    Bước vào căn phòng, một mảng u tối khác lạ, không khí ngột ngạt khó thở khác thường.

    Cô Hằng đi trước bật công tắc đèn cả căn phòng sáng lên thì bất chợt tiếng của một đứa trẻ có phần khó chịu phát ra: L…

    – Mẹ làm gì mà bật đèn thế? Con chói mắt.

    Cô Hằng như đã quen với lời cằn nhằn này, cô xuống giọng dỗ ngọt:

    – Con cố chịu tí, mẹ mời thầy Phú sang xem bệnh.

    Con bé nghe vậy thì phản bác:

    – Con làm gì có bệnh, không phải đã đi khám hết rồi sao?

    Mấy tuần trước đứa con yêu dấu của cô tự nhiên có biểu khác thường, cả người lạnh toát, trời 30°C vẫn đắm chăn phủ kín, giấc ngủ không đều… thấy biểu hiện khác lạ cô Hằng cho là nhiễm bệnh nên đi thăm khám nhiều nơi nhưng tất cả chẩn đoán đều bình thường.

    – Ngoan, chỉ lần này thôi.

    Cô Hằng đến bên dường vén chiếc chăn phủ kín người con bé, một đứa bé tầm 5 tuổi cả người xanh xao, gương mặt trắng bệch, mắt thâm quầng… đang co ro ôm mình vào lòng cô Hằng.

    Hai bàn tay ấm áp ôm chầm lấy bé, cô hằng cố nén cảm xúc khi thấy biểu hiện của đứa con như vậy nhưng không thể nào giúp đỡ, bàn tay xoa đều trên lưng bé sưởi nhiệt lên tấm thân run run vì lạnh, cô nhẹ giọng mời lão Phú:

    – Mời thầy giúp hộ.

    Lão Phú đến bên dường, từ nãy lão đã quan sát biểu hiện bất thường của cô bé, lão cầm cánh tay lạnh buốt bắt mạch, mạch tượng vẫn ổn định nhưng đôi phần hơi yếu.

    Lão định ghé tai nghe mạch tim nhưng khuôn mặt đầy sẹo lại gần dọa sợ bé lùi lại.

    Cô Hằng thấy vậy chấn tĩnh lại con, vòng tay hơi xiết lại như động viên có mẹ bảo vệ khiến bé an tâm, ông Phú bắt đầu nghe mạch tim.

    Một hồi sau lão lui lại suy ngẫm chẩn đoán.

    Dương nhìn cái điệu bộ đi vòng vòng gật gù đáng ghét giống mấy bọn lang băm mà khinh bỉ trong lòng.

    Cô Hằng thì không như vậy, một lòng lo lắng cho con, mà lên tiếng hỏi:

    – Thầy, con bé có sao không?

    Lão gật gật đầu trông như đã tìm ra bệnh, lão bước ra khỏi phòng, cô Hằng cũng biết ý theo.

    – Mấy tuần này cháu nó đã đi đâu, biểu hiện gì khác lạ?

    Hơi bất ngờ trước cô hỏi không phù hợp chủ đề tuy vậy cô Hằng vẫn lục lại trí nhớ:

    – Sinh hoạt hai tuần nay của cháu chỉ lập lại đi học và ở nhà, chỉ là hôm thứ hai tuần trước lúc con đón bé, nó kêu mệt.

    Về nhà là lên phòng luôn, con tưởng cháu học hành áp lực nên cho cháu nghỉ một chút nhưng không ngờ từ đó xuất hiện những biểu hiện khác lạ thích bóng tối, mỗi bữa ăn phần trước, ban đêm cháu thường hay giật mình tỉnh lại, cơ thể bé cũng có nhưng biểu hiện lạ…

    Dường như những lời nói của cô Hằng đã nằm trong suy đoán của lão.

    Lão Phú nhẹ giọng phán:

    – Tôi xem qua cơ thể cháu cũng không tổn thương gì chỉ hơi suy nhược tí, theo tôi đoán cô bé có thể gặp phải “thứ không tốt”.

    Cụm từ ” thứ không tốt ” lão cố tình nhấn mạnh. Nét mặt cô Hằng đôi phần hoảng hốt, cô hiểu thứ” không tốt ” đó là gì. Cô cũng có nghe qua những câu chuyện như thế nay nhưng cô không cho là thật bởi sự tiến bộ của khoa học ngày nay.

    Trường hợp mình bây giờ mới dính phải thì biết giải quyết ra sao? Suy nghĩ tiêu cực trong cô Hằng bắt đầu dâng lên, cô chỉ biết tìm kiếm lời giải đáp từ lão Phú để thoát khỏi cái hố này.

    – Vậy phải làm sao đây thầy?

    Nhìn biểu hiện sốt ruột lo lắng của người đàn bà này, lão cũng cảm thông tấm lòng bậc cha mẹ, lão động viện chấn an cô ta:

    – Không sao, tôi cũng biết một chút về tâm linh.

    Nghe được câu trả lời của lão Phú, tâm trang đang bấn loạn của cô hằng như được ngăn lại, cô chỉ biết trăm sự nhờ mong lão:

    – Vâng! Mong thầy giúp con!

  • Những kỷ niệm về đàn bà

    Phần 1
    Chả hiểu sao tao lớp 7 đã thích ngắm mông ngực đàn bà rồi. Có vài người làm tao ấn tượng trong quãng thời gian cấp 2.

    Đâu tiên là cô Nga – hàng xóm nhà tao. Tao sống cùng bố mẹ nhưng không phải gốc thành phố nên thuê trọ trên trung tâm thành phố để bố mẹ tao làm ăn rồi tao có cơ hội học hành tốt hơn. Con ngõ đó tao sống ở đó khoảng 18 năm rồi nhà tao chuyển đi nơi khác, nó gắn liền quãng thời gian tao trưởng thành. Nhà tao trọ ở 1 dãy nhà có 4 phòng. Phòng nhà tao, nhà cô Nga, nhà chủ nhà. 4 nhà chung nhau 1 phòng tắm, 1 phòng vệ sinh loại ngồi xổm cổ điển. Cô Nga năm ấy khoảng 33 gì đó, sinh được 1 đứa con gái. Cô chả có gì đặc biệt, người thì lùn, mặt thì xấu, chỉ được mỗi quả ngực to vcd. Đối với tao chỉ vậy là đủ. Ngực to còn thích mặc sexy, khoe hàng. Tao ngày đêm mong ngóng 1 lần được bóp cặp vú đó. Nhưng tới giờ phút này vẫn đ được toại nguyện. Hôm đó tao đi học về, muốn tắm cái mà đ được, phải xếp hàng chờ. Thấy phòng tắm có người tắm rồi, ngoài cửa vợ chủ nhà cũng mới làm về và cầm bộ quần áo đứng đợi.

    Vợ CN: Xếp hàng đi kìa. Cười cười…

    Tao: Ai trong phòng đó cô…

    Vợ CN: Nhìn thì biết…

    Cái cửa phòng tắm do thằng chủ nhà nó ghép mấy tấm ván vào xong có cái khe hở mà dí mắt vào mới soi được ở trong. Đ hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tao lại mạnh mẽ nhòm. Cô Nga trong đó. Tiếc là bà đang mặc áo ngực rồi nhưng như vậy quá đủ kích thích rồi. To vcd. Từ hôm đó tao nung nấu ý định nhòm trộm. Nhưng đ dễ vì 3 nhà chung nhau, lúc tao đi học về là lúc mọi người cũng đi làm về.

    Một hôm đang ngồi ỉa, sực nhớ đ (đếch, đéo, địt…) đem giấy, ôi đm. Hoang mang cực độ, nhìn xung quanh thấy toàn lõi giấy vs, may phúc có cuộn giấy nhỏ để trên góc tường, tao với lấy thì phát hiện có lỗ thông với nhà tắm nhưng phải đu lên tường. Ôi lớp 7 đ đủ cao mà đứng, phải đu và góc nhìn khá ôke, chỉ là mỏi chân vcd. Như tìm ra 1 phát minh, tao quyết chí rình, đi học về phóng ngay về chứ không la cà như mọi hôm.

    Ok. Cô Nga nay về sớm. Tao giả bộ cầm cuộn giấy vệ sinh vào trước. Ngồi mãi đ thấy nhà tắm có ai vào. Đang định ra thì thấy tiếng bước chân quen quen vào vặn nước buồng tắm. Ngon rồi. Chờ 5p sau cô Nga vào và đóng cửa. Cơ hội tới rồi. Tao đu lên tường nhòm vào, tuyệt vời tim đập liên hồi, chim cửng ngoắc, con người mà tao hằng mong ước đang cởi áo.

    Khi áo ngực ném xuống là lúc cặp vú đó lộ ra. Nó xệ do sinh nở, 2 đầu vú to và đen thâm, có vết hằn của áo ngực. Nhìn cô xoa tắm mà tao kích thích vcl. Tao được ngắm cô tắm vài năm nữa tới khi nhà tao chuyển ra chỗ trọ khác. Biết bao bạn gái hay vợ của những người thuê trọ ở dãy đó khi tắm đều được tao quan sát.

    Bạn đang đọc truyện Những kỷ niệm về đàn bà tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nhung-ky-niem-ve-dan-ba/

    Trường cấp 2 tao đa số giáo viên nữ chả có ai xinh. Nhưng mông ngực cứ phải gọi là ngon cành. Trong 4 năm cấp 2 tao ấn tượng chủ nhiệm Toán, cô Trang dạy Địa, cô Linh dạy Hóa.

    Cô Phương dạy Toán chủ nhiệm 4 năm cấp 2. Cô này người thấp, nhưng đầm khá màu mỡ. Ăn mặc khá kín gần 30 mà chưa ck, thuộc dạng ế, mặt mũi khá xấu. Được cái đỏm dáng thích chăm chút. Do là chủ nhiệm lại dạy môn chính nên gặp mỗi tuần vài buổi và còn học thêm vài buổi chiều. Cô này tao chả có hứng lắm vì ăn mặc kín quá. Có điều tao ấn tượng nhất là quả người lùn nhưng ngực to vcd.

    Nghe bọn gái xì xầm ngực to vậy có khi do mặc áo ngực lớn. Tao quyết quan sát xem sao. Những ngày lễ kỷ niệm giáo viên phải mặc áo dài. Cô này như các cô khác mặc áo mỏng nhưng có hoa văn nên đ biết thật hay giả. Tới 1 ngày bả không có tiết ở trường nhưng vì có việc liên quan tới tổng kết học kỳ nên tới để lấy tài liệu gì đó. Bả gọi tao ra chỗ nhà xe để đưa mấy quyển sổ liên lạc lên lớp hộ bả.

    Hôm đấy trời nóng mặc nguyên đồ nhà đi. Hello kitty mới sợ. Loay hoay mãi đ mở được cốp xe spacy. Thế là cúi hẳn xuống nhíu mày nhíu mắt mở. Áo cổ rộng giúp tao trả lời câu hỏi bấy lâu nay. Hàng giả. Đúng là áo ngực rộng thôi. Cúi xuống tao thấy cả núm vú. Kích thích vl nhưng cũng thấy đ hâm mộ lắm.

    Bạn đang đọc truyện Những kỷ niệm về đàn bà tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nhung-ky-niem-ve-dan-ba/

    Cô Trang dạy Địa.

    Cô này trông xinh gái nhất trường lại trắng trẻo, cao ráo, chưa ck. Môn Địa tao học rất tốt chịu khó phát biểu nên quý tao từ lớp 6 lớp 7. Giờ lớp 8 vẫn dạy lớp tao. Tổng quan thì da rất trắng thôi chứ mặt cũng bt. Ngực mông thì to nhất trường. Đi thấy nẩy nẩy ngực chứ không phải hàng giả. Bả thích mặc mấy dạng áo bó sát và cổ rộng. Tuy nhiên đ mấy khi bả cúi hay làm gì để lộ.

    Mỗi khi lên lớp là mấy thằng con zai cứ lau dãi. Trông ngon vcd. Cơ hội tới là 1 lần đ hiểu 2 tml ngồi dãy trên cùng làm cái đ gì mà 1 thằng lấy bút thằng bên cạnh ném lên bục. Đúng kiểu nhờn mặt giáo viên. Cô này tiến tới cúi xuống nhặt lên giúp thằng kia. Ôi trời ơi. Trắng ngần, to đùng, có khe luôn. Đến giờ tao vẫn chưa quên hình ảnh đó.

    Hồi đó chưa mặc sịp chim cứ cửng lên. Hôm sau đang trên đường vào lớp. Bả gọi lại. Mặc jean, áo sơ mi trắng. Nhưng sao nay ngực nhỏ vậy nhỉ. Tao quay lại đi ngang ngang để nói chuyện. Bả phàn nàn về 2 thằng hôm qua, đại ý nói có phải cô hiền quá không? Đm biết trả lời sao giờ. Việc tao quan tâm là khe áo bả kìa. Vải sơ mi thô cứng nên có khe giữa 2 cúc. Tim đập thình thịch, nhòm trộm. Sao thấu ngực bt mà hqua cúi xuống to thế nhỉ. Câu hỏi này tao vẫn không trả lời được. Hay do bả cũng mũm mĩm nên cúi xuống nó dồn hết xuống nhỉ.

    Bạn đang đọc truyện Những kỷ niệm về đàn bà tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nhung-ky-niem-ve-dan-ba/

    Cô Linh dạy Hóa…

    Phần cô này tao để hẳn 1 mục vì chuyện cũng khá dài. Không hiểu sao cấp 2 cấp 3 tao rất có duyên với giáo viên dạy Hóa. 1 mối thiện cảm không trong sáng.

    Cô Linh năm ấy đ biết bao nhiêu tuổi nhưng thấy bà chủ nhiệm gọi là chị chắc ngoài 30. Đã có ck và 1 con gái. Đi con dream 2 xẻng. Bà này trắng, ăn mặc giản dị, hông rộng nên mông như lồng bàn. Giọng ồm ồm địa phương. Ban đầu tao éo ấn tượng lắm vì mặt mũi bt thôi, người trông hơi thô kệch. Lớp 8 tao học Hóa dốt vcl. Nguyên kỳ 1 toàn dưới 5đ.

    Được cái đhs bả lại rất kiên trì động viên tao. Còn mấy đứa khác bả quát mắng như chó. Hết kỳ 1 nản vl. 1 lần tới tiết bà vào lớp chỉ tao theo bả lên phòng dụng cụ lấy đồ thí nghiệm. Tao theo sau đ dám đi ngang. Tới khi vào phòng bả đi chậm lại nhìn tao hỏi sao không thích học Hóa ah. Tao bảo thích nhưng không hiểu sao khó tiếp thu hay do tao dốt.

    Bả bảo đã hỏi chủ nhiệm dạy Toán và thầy dạy Lý bảo tao học rất tốt 2 môn đó không cớ gì lại dốt Hóa. Chỉ là tao không thích thôi. Đ biết trả lời sao. Xong bả nói hay là để thầy cô khác dạy biết đâu hứng hơn. Xong cười cười. Ôi trái tim nhỏ bé bị troll đỏ mặt. Học xong tiết Hóa đó chính tao lại cùng bả mang đồ lên. Lẽ ra tao mang lên rồi xuống nhưng thấy bả 1 mình lau cọ mấy ống nghiệm thấy tội nên xin công ở lại phụ giúp vì dù sao đang giờ ra chơi.

    Đang đ biết nói chuyện gì thì bả bảo chiều mai rảnh lên trường bà phụ đạo cho 1 buổi. Ôi sung sướng vcl. Trường ngày chủ nhật đ có học sinh mấy, chỉ có khối 9 đang chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp 3 nên vài lớp học ngày đó. Giáo viên cũng vắng. Tao tìm thấy bả ở trong phòng giám hiệu. Đ có ai ngoài tao và bả. Thì ra nguyên nhân tao dốt Hóa là tao đ học thuộc bảng nguyên tố tuần hoàn.

    Tao biết ơn bả vl. Nhờ bả mà về sau tao yêu môn Hóa và rất tự tin. Hôm đó ngoài học ra tao còn ngồi buôn chuyện với bả. Nhận ra mẹ này rất thoải mái và lầy. Khoảng giữa kỳ 2 môn Hóa tao tiến bộ rõ rệt và được bả liệt vào dạng top Hóa của lớp và bả cũng quý mến tao hơn. Đợt đó trường tổ chức đi tham quan đền Hùng. Trưởng xem tao gồm bả chủ nhiệm và bả Linh Hóa.

    Lẽ ra tao đ được ngồi cùng bả nhưng do con ml ngồi cùng bà đòi đổi chỗ tao để ngồi cùng thằng nó thích. Ok thôi. Dọc đường buôn đủ thứ chuyện. Nói thực là lần đầu tao ngồi sát cạnh tay cạnh tay với giáo viên nữ như vậy. Cảm giác nâng nâng mà bả chắc câu nệ tiểu tiết. Tham quan chán chê mê mỏi cũng tới lúc về. Lúc này thấy bả xìu xìu. Hỏi ra mới biết trót dại cạn 2 ly rượu nên giờ mệt. Vô tình hay sao mà đi được vài km bả gục vai tao ngủ. Hương thơm người phụ nữ sao mê mẩn tới vậy. Chừng 1h sau khỏe hơn không thèm nhờ vai tao nữa. Tiếc vl.

    Chào mừng khai giảng lớp 9, năm học bận rộn và căng thẳng của cấp 2. Cuối buổi lễ, tình hình nhốn nháo tao té ra lan can chỗ khuất ngồi. Được 1 lát các giáo viên đi tìm hs rời vị trí xếp hàng. Ôi đm bả nhéo tai tao trong khi bọn kia chạy thục mạng về chỗ ngồi. Nhéo đau vl. Bả trừng mắt nhìn tao. Nom hôm nay bà mặc áo dài vàng, có bông hoa họa tiết trước ngực nhưng sau lưng rõ mồn một cái áo ngực trắng sữa.

    Giờ mới để ý bả mặc áo dài trang điểm trông mặn mà. Ngực khá lớn. Chỉ có 2 cô trò bả hỏi tao chọn trường cấp 3 nào, vu vơ vài câu. Kết thúc khai giảng chụp ảnh lưu niệm với lớp. Tao đứng ngoài cùng hàng sau. Chủ nhiệm vẫy bả vào chụp chung, tất nhiên là bả đi ra chỗ tao đứng cạnh. Như trống vắng bả nép cạnh tao. Thơm vl. Mạnh dạn vòng tay vào eo.

    Chỗ xẻ tà áo dài giao với quần dài dường như thiếu vải mà tao chạm da thịt bả. Đội ơn thằng nhiếp ảnh cui chụp rõ lâu. Để tay tao được khoác eo người đó. Bả nhìn tao xong quay đi, tay túm tay tao sợ tao nghịch lung tung. Giờ phút này sợ đ gì nữa. Chim đã mọc lông tơ. Cứng ngắc. Tay rời chỗ đó đặt lên vai bả rồi vuốt dọc sống lưng. Cảm nhận bả run người lên. Đm bả nhéo tao đau điếng người. Ngực bả tao cũng thấy rồi. Cứ hôm nào thực hành là nhìn thấy. Nói chung khá to và cũng mướp rồi.