Blog

  • Chú rể phụ đụ cô dâu chính

    Phần 1
    Tôi xin giới thiệu sơ về nhân vật, Tôi tên Hoàng năm nay 25 tuổi, và Tuấn 27 tuổi em trai tôi cũng là chồng của Quế Trân 22 tuổi nhân vật chính trong câu chuyện này. Câu chuyện này là có thật. Nên tôi chỉ tập trung vào chuyện tình tôi và em dâu nên tôi sẽ không nói quá nhiều vào các nhân vật không liên quan.

    Chuyện bắt đầu xảy ra vào hai năm trước, vào lúc em trai tôi con của dì 6 em mẹ tôi dẫn Quế Trân về ra mắt gia đình, lúc đó tôi cũng có mặt, không hiểu vì sao tôi nhìn Quế Trân lần đầu mà trong lòng tôi lại xao xuyến một cách khó tả. Dáng em cao khoảng 1m65 da em hơi ngăm không trắng như bao con gái tôi từng gặp. Ngực và mông của em điều căng đói không quá to cũng không quá nhỏ, vừa đủ xài… Khi cả nhà đang nói chuyện và sẽ dự định đám cưới cho Quế Trân và em tôi thì giờ đây tôi chỉ biết nhìn em và quên hết cả trời đất, rồi bỗng nở một nụ cười tươi với tôi làm tôi giật mình lại, không biết em có biết em có biết tôi đang suy nghĩ không hay về em không nữa…

    Rồi cả nhà cũng nói chuyện xong và ra dùng tiệc, Nay dì 6 nghe tin thằng Tuấn dẫn ghệ về nên cũng nấu quá trời món để đãi… Lúc lên bàn tôi diện cớ không nhậu để qua ngồi chung bàn với em, còn thằng Tuấn thì nghe tới nhậu là mắt sáng như sao nên không thể nào mà từ chối… Lúc lên bàn ngồi tôi nhìn em chằm chằm mà tôi cũng không ăn gì… Rồi em cũng khẽ cười với tôi rồi em không ăn nữa rồi em đi vào trong… Lúc này tôi cũng đi theo và tìm cách nói chuyện với em. Thấy em đang chuẩn bị châm trà cho mấy ông nhậu xíu nhậu xong uống uống… Rồi tôi nói:

    – Anh xin lỗi nha, hồi nãy nhìn em quài, làm em ngại.

    Rồi em bỗng khẽ cười, làm tôi mất cả hồn, và em nói:

    – Không phải vậy đâu ạ, tại em ăn no rồi.

    Em vừa nói xong tôi thấy dì 6 đi vào tôi không nói gì thêm cười với em một cái, rồi giả bộ đi vào toilet… Tôi và em bắt đầu chỉ mấy câu như vậy, rồi buổi tiệc cũng kết thúc và cũng là lúc em đi về… Lúc em về em nhìn tôi rồi em lại cười với tôi như một lời chào tạm biệt. Tối về hình dáng em cứ mãi luẩn quẩn trong đầu một cách khó tả, tôi ước gì được đụ em một lần dù đó có là tội lỗi tôi cũng chấp nhận vì tương lai em sẽ là em dâu của tôi…

    Chuyện gì đến cũng đã đến nay mùng 3 Tết Nguyên đán ngoại tôi có nấu mâm cơm cúng rước ông bà, và mẹ tôi kêu tôi chở mẹ về ngoại, và tôi cũng nghe lời, vì tôi mong sẽ được gặp lại em, quả thật là trời không phụ lòng tôi… Tôi qua tới nhà ngoại tôi thấy em đang sắp chén dô bàn chuẩn bị cúng em nhìn tôi em cười rồi em đi vào trong, tôi không thấy làm lạ về việc em nữa… Tôi đi dô nhà rồi đi vòng vòng thấy em đang ngồi rửa chén dưới bếp tôi bèn đi lại nói chuyện với em, nói là nói chuyện chứ thật ra là tôi lại nhìn ngực em, vì em mặc một chiếc áo sơ mi kiểu rộng nên chỉ cần lại gần nhìn là thấy hết cơ thể phía trên của em… Quả thật ngực em không to lắm nhưng mà bù lại rất là đẹp và bao bọc ở ngoài bởi một chiếc áo ngực màu trắng làm tôi nhìn mà muốn đè em ra mà bú cho thỏa cơn dục vọng, rồi tôi bỗng giật mình khi thấy em đứng lên tôi cũng bèn kiếm cớ đi để em không biết tôi nhìn ngực em…

    Rồi ngoại tôi xuống nói với mọi người là lên ăn ngoại tôi cúng xong rồi, cả nhà lên ăn và tôi cũng đi lên, lên bàn tôi nhậu đâu được vài ba lo rồi tôi tìm cớ xuống, khi tôi xuống thì em và mọi người ăn xong từ lúc nào không hay chỉ còn mấy ông nhậu… Ăn xong ngoại tôi và mọi người tụ họp lại đánh bài, thấy em ngồi buồn một mình, thằng Tuấn thì đang nhậu ở ngoài trước, bỗng ngoại tôi nói:

    – Hoàng con dẫn con Trân đi hái dừa uống đi, dừa ở sau nhiều lắm…

    Trong lòng tôi rất mừng vì sắp lại được gần em, và sợ vì đám con nít sẽ đi theo làm tôi không được gần em… Và tôi…

    – Để thằng Tuấn đi đi gệ nó mà (tôi làm bộ)

    Rồi em nói:

    – Ổng nhậu tới chiều chưa xong nữa, mà ghệ thì ghệ, ra vườn có xíu chứ có gì đâu…

    Thấy em mặt hơi buồn tôi cười rồi nói:

    – Đi thì đi, giỡn xíu làm gì buồn vậy…

    Em im lặng rồi rủ mấy đứa nhỏ, mà không đứa nào chịu đi vì mê đánh bài… Làm tôi mừng hết lớn, cuối cùng tôi cũng có không gian riêng tư với em, tôi lấy nón đưa cho em, em cười và không nói gì, em đi trước tôi đi sau, tôi vừa đi vừa nhìn vào đít em, ước gì tôi được chạm vào nó một lần, nhìn đít em chằm chằm rồi bỗng tôi giật mình khi em nói…

    – Anh đi gì chậm vậy?

    Tôi im lặng rồi đi nhanh lên… Đi gần em tôi bỗng xin sđt Zalo với Facebook của em, em cũng không nghĩ mà cho rồi tôi nói:

    – Cho anh xin lỗi chuyện lúc nãy nha…

    Em cười nhưng không nói gì… Rồi tôi dẫn em đi lúc ra sau vườn vắng vẻ. Rồi tôi hái dừa xong chặt đưa cho em em cười rồi nói cảm ơn tôi, giờ đây chỉ còn có mình tôi và em xung quanh toàn là dừa chứ không có bóng một ai, bao nhiêu ý định trong đầu của tôi sẽ làm với em ở đây và mặc kệ sự tội lỗi… Tranh thủ lúc em không để ý thôi kéo em lại và đặc trên môi em một nụ hôn, em giật mình em xô tôi ra và tát tôi một cái rồi hai cái rồi ba cái thấy em đứng im, tôi nhào tới ôm em chặt hơn và hôn em khắp mặt… Em chống cự một cách quyết liệt, rồi em nói với tôi kiểu hâm dọa…

    – Anh buông tôi ra chưa? Anh không buông tôi la lên đó…

    Mặc kệ sự gào thét của em tôi vẫn cứ hôn em, tôi sợ em la nên tôi hôn lên môi em… Lúc đầu em chống cự quyết liệt rồi em chống cự yếu dần, và điều ngạc nhiên là em đáp trả lại nụ hôn của tôi, em đưa lưỡi ra cho tôi nút nhiều hơn còn ôm eo tôi nữa… Thấy vậy tôi ôm em nhẹ nhàng hơn rồi từ từ tôi đặt tay xuống mông em thấy em im lặng tôi mặc sức mà nhào nặn mông em một cách dâm dục, chừng 5 phút sau, bỗng em xô tôi ra và nói:

    – Được rồi đó anh Hoàng mình dừng lại đi…
    – Tôi hôn nhẹ lên môi em và nói, cho anh một xíu đi…
    – Thôi, được rồi, ở đây em sợ người ta thấy lắm.

    Rồi em quay mặt chạy dô nhà bỏ mình tôi ở đó, rồi tôi cũng từ từ đi dô theo em, dô thấy em em không nói gì với tôi, cũng không cười như trước, tôi nghĩ em giận tôi, tôi tìm cách nói chuyện mà không được vì ở đây đang đông người, thấy vậy tôi cũng không nói gì, và rồi chiều đến thằng Tuấn đưa em về em cũng không nhìn tôi, tôi nghĩ em giận tôi thật rồi. Tối về tôi nằm trong phòng suy nghĩ quài không biết có nên nhắn tin cho em lúc này không, thì điện thoại tôi bỗng có tin nhắn, là em em đã nhắn tin cho tôi, và tôi và em nhắn tin…

    – Mặt anh còn đau không?
    – Anh bớt đau rồi, cho anh xin lỗi em nha, đừng giận anh nha…
    – Xin Lỗi gì mà xin hoài vậy? Mà giận gì?
    – Thì chuyện hồi chiều à.
    – Mà anh thích không?
    – Sao em hỏi vậy?
    – Anh trả lời em đi.
    – Uh… Anh thích, vậy em có thích không?

    Rồi em trả trả lời hi hi cái rồi em im lặng, không nói gì thêm, rồi tôi cũng không nói gì thêm, và tôi cũng nghĩ em đã bật đèn xanh với tôi, nên tôi cũng im lặng…

    Một tuần sau cũng đã đến ngày đám hỏi của em, theo sự sắp xếp của hai gia đình. Và tôi đưa giao cho làm chú rể phụ, khi chuẩn bị xong xuôi hết mọi chuyện, tôi đã lên kế hoạch cưỡng hiếp em trong ngày hôm nay, vì bên em đã khách hơi nhiều nên nhờ tôi ở lại tiếp khách phụ, nhưng đâu ai ngờ tôi ở lại tiếp khách là phụ đụ là chính.

  • Hãm Hiếp Thành Hàm Dương

    Phần 1: Lưu Bang chiếm thành Hàm Dương
    Cuối đời nhà Tần, nhân dân cả nước thay nhau nổi loạn khắp nơi trước triều đình mục nát. Hoàng đế nhà Tần lúc này là Tần Nhị Thế chỉ lo xây dựng cung A Phòng, bắt gái đẹp khắp thiên hạ về ăn chơi dâm ô hưởng lạc. Khởi nghĩa nông dân nổi ra ở khắp nơi tiêu biểu là Ngô Quảng, Trần Thắng là ngọn đuốc mãnh liệt nhất báo hiệu nhà Tần suy vong, những nơi quân khởi nghĩa đi qua đều để lại dấu vết của sự tàn phá, cướp bóc, lột da, gian dâm, hãm hiếp khiến chính quyền nhà Tần suy yếu đến tận gốc rễ.

    Tuy về sau khởi nghĩa thất bại trước quân Tần nhưng càng ngày càng nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra khôi phục các nước thời chiến quốc. Đặc biệt nhất là nước Sở dưới sự lãnh đạo của Sở Bá Vương với 30 vạn quân đã tiến hành bắc phạt đánh tan hơn 50 vạn quân Tần ở trận Cự Lộc còn cánh quân Lưu Bang lãnh đạo hơn 10 vạn quân đã tiến vào vùng Quang Trung phía tây áp sát kinh đô Hàm Dương, thái giám Triệu Cao liền tiến hành chính biến giết vua Tần Nhị Thế lập vua thứ Tử Anh lên thay để mưu đồ lập thiên hạ cho riêng mình nhưng y không ngờ vua Tần Tử Anh đã giết y và mang triều đình và quân Tần ra đầu hàng quân Lưu Bang. Lưu Bang ngạo nghễ tiến vào thành Hàm Dương tiếp quản triều đình, bắt giam vua Tần là Tử Anh vào trong doanh trại mình, ra lệnh giải tán cấm vệ quân, dồn hết thái giám ra ngoài cung A Phòng và đóng chặt cung A Phòng với muôn vàn giai nhân, phi tần, cung nữ và vô số ngọc ngà châu báu bên trong để chờ người anh em là Sở Bá Vương vào tiếp quản mà chia chát hưởng thụ.

    Thành Hàm Dương lúc bấy giờ là kinh đô của nhà Tần, thành quách nguy nga tráng lệ, đường xá rộng lớn, nhà cửa chợ búa sầm uất đặc biệt nhất là cung A Phòng rộng lớn chứa đầy châu báu, của cải và cung tần mỹ nữ đẹp như mây không những từ khắp thiên hạ mà còn cả giai nhân, người đẹp nước ngoài từ Triều Tiên, Trung Á và Châu Âu. Lưu Bang vốn dĩ là một tên lưu manh khi tiến vào trong chốn cung điện để chiêm ngưỡng chốn hoàn cung xa hoa lộng lẫy đã không khỏi mất hồn khi nhìn thấy bầy cung tần mỹ nữ giai nhân xinh đẹp ở khắp nơi như đang mời gọi liền động lòng phàm thèm khát muốn ở lại ăn chơi hưởng thụ. Sau khi đã kiểm tra sổ sách thì Lưu Bang vô cùng kinh ngạc khi có đến hơn 1 vạn cung nữ, phi tần và giai nhân trong cung A Phòng rộng lớn này mà tất cả độ tuổi từ 16 đến 30, những ai trên 30 đều bị cho ra khỏi cung mà đến ở tại một khu trong thành dành riêng cho họ. Lưu Bang nghĩ “Làm sao mà tên vua Tần Nhị Thế lại có thể chơi hết số cung nữ, phi tần và giai nhân này trong cung? Hắn ta một đêm chắc phải chơi cả chục em chứ chẳng ít” và “Thật là tuyệt khi tận hưởng những cô gái này trong độ tuổi đẹp nhất”. Lưu Bang giờ đây muốn ở lại một đêm mà hưởng thụ.

    Trương Lương quân sư và Tiêu Hà giám quân của Lưu Bang dù hết sức can ngăn sợ mai sau Sở Bá Vương sẽ định tội Lưu Bang là phản nghịch nhưng khi Lưu Bang bước vào Trường Lạc cung nơi vua Tần Nhị Thế đặt một chiếc giường bằng vàng rồng lớn đủ để hoan lạc với chục cung tần mỹ nữ đẹp nhất thiên hạ trong một đêm đã phải thốt lên: “Chốn tiên cảnh này không hưởng thụ một lần trong đời bậc anh hùng như ta sống cũng uổng phí”

    Đến tối khuya Lưu Bang sau khi ăn mừng thắng lợi với quân tướng trong doanh xong, với chút men nồng và lòng đang rạo rực ngọn lửa dục liền tập hợp ba quân tiến vào thành Hàm Dương đến trước cổng cung A Phòng rộng lớn và nói: “Hỡi các tướng sĩ, các ngươi đã trải qua muôn vàn khó khăn với ta, nay ta cho các ngươi nghỉ ngơi trong chốn cung điện xa hoa tráng lệ này ba ngày sau đó chúng ta sẽ đánh dẹp cả thiên hạ. Bọn cung nữ thì cho cho các binh sĩ tận hưởng còn các phi tần và giai nhân thì cho ta và các tướng lĩnh hoan lạc. Các ngươi có thấy sảng khoái không!”. Trong lúc Trương Lương và Tiêu Hà còn chưa kịp can ngăn lại thì các tướng lĩnh và quân sĩ reo vang: “Chúa công vạn tuế! Chúa công vạn tuế!!!”

    Sau đó đốt đuốc sáng rực như lửa dục của chúng tiến vào chốn cung cấm với muôn vàng mỹ nữ vẫn đang say ngủ trong giấc nồng mà không biết bọn họ sắp bị giày vò, hãm hiếp bởi những tên lính lưu manh thô tục đốn mạt.

  • Cô giáo Mộng My – Tác giả Hoa Trâm Tử

    Phần 1: Áo trắng tinh khôi
    Mùa hoa phượng nở báo hiệu một năm học chuẩn bị kết thúc, tại một khoảng sân trường đỏ rực những cánh hoa tươi thắm, những tà áo dài tung bay trong gió, nụ cười xinh đẹp của các nữ sinh đang cùng nhau vui đùa, những ánh mắt tinh nghịch của các nam sinh đang vào độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

    “Ý Lan… bạn nhìn kìa…”, Tố Như vén mái tóc ngắn điểm hoa, đưa tay chỉ về một gốc Phượng Vỹ, cô khẽ mỉm cười, tiến lại gần ngồi bên cạnh nhẹ huých vào vai cô bạn thân của mình.

    Đôi mắt đẹp Ý Lan hướng về nơi bạn chỉ trỏ, thấy một khuôn mặt điển trai đang ngẩn ngơ nhìn mình, thì đôi mày ngài nhíu lại quay sang Tố Như làm như có như không.

    “Hừm… lạ lắm sao?”

    “Khích khích… không lạ… nhưng mình để ý nãy giờ cậu ấy cứ nhìn bạn… xem ra có người sắp thành cây Si rồi đó…”

    “Tố Như… đó là Bình, bạn cùng lớp tụi mình đấy”, vuốt vuốt làn tóc mây bồng bềnh, Ý Lan khóe môi mỉm cười lại nhìn đến cậu bạn đang ngồi ở đằng xa kia, nhẹ dậm chân xuống đất mấy cái tỏ ý trách móc, trong mắt thoáng hiện vẻ lườm yêu, gò má áng lên một mảng mây hồng trông càng thêm kiều diễm.

    “Ưm… thì đúng là Bình mà… học cùng lớp thì đã sao chứ… nhìn kỹ Bình cũng đẹp trai lắm chứ bộ… hihi… chỉ hơi nghịch một chút thôi…”

    “Bạn còn nói nữa… bạn có biết mình với bạn ấy có quan hệ gì không?”

    “Quan hệ gì…”, Tố Như lúng liếng đôi mắt to tròn hỏi bạn.

    “Hừm… Bình là em họ mình, lần trước nói với bạn rồi đấy…”

    “Ahhh… mình nhớ rồi… hihi… nhưng… vậy thì đã làm sao… chỉ là họ hàng xa mà… nếu không cậu ấy đã không nhìn cậu đắm đuối như vậy… hứm…”

    “Thích ngắm thì cứ ngắm thôi… mình làm sao mà cấm được chứ”, Ý Lan lại một mực quấn lấy lọn tóc, khuôn mặt phây phây cũng chẳng thèm để ý những lời bạn nói.

    “Hhơ… chẳng phải có gì đó thì mới… khai mau… đừng có dấu tui…”, Tố Như thấy bạn ra vẻ dửng dưng lại càng thêm tò mò, biết cô bạn thân của mình không giỏi nói dối nên lại ra sức châm chọc, nhất định phải có thu hoạch được gì đó thì mới thôi.

    “Ahhh… khích khích… đừng chọc lét mà… ái nhột… hứm không chơi với bạn nữa… tui vào lớp đây… khích khích…”, Vén lên tà áo dài trắng tinh khôi, phủi lấy bờ mông hình trái tim đầy đặn, Ý Lan xấu hổ chạy nhanh vào lớp, không quên liếc mắt nhìn Bình một lần nữa, nụ cười xinh đẹp như làn nắng xuân lại khiến chàng nam sinh vẻ mặt ngây ngốc.

    Bình vẫn ngồi tám chuyện cùng lũ bạn, làn da hơi ngăm đen khiến nó trông chững chạc hơn so với bọn chúng, tuy vậy khuôn mặt của Bình có một nét thanh tú vẻ thư sinh, một nét đẹp nó thừa hưởng được từ mẹ mình. Đôi lông mày đậm và ánh mắt sáng ngời khiến nó có sức hút không hệ nhẹ trước các bạn nữ sinh trong lớp, mặc dù cùng đám bạn hay bày ra những trò quái đản khiến các thầy cô giáo cũng bó tay, nhưng học lực của Bình lại rất tốt và luôn luôn nằm trong top đầu về kết quả học tập.

    Đám bạn thân này của Bình thì cũng đa phần là các nam sinh có chút nghịch ngợm mà thôi, những đề tài chính của chúng chỉ quanh quẩn xung quanh mấy cái game trên mạng, Bình không quan tâm lắm mặc dù nó chơi game cũng rất giỏi.

    Nhìn ngắm tà áo dài thướt tha khi Ý Lan chạy lướt qua, Bình đang tự hỏi bản thân về cái cảm giác lâng lâng khó tả khi bắt gặp ánh nhìn và nụ cười của nàng, nên khuôn mặt nó cứ ngẩn ra một hồi lâu, cho đến khi tiếng trống trường làm nó tỉnh lại, mới cùng lũ bạn kéo nhau vào lớp.

    Mặc dù là họ hàng xa khi mẹ của cả hai là chị em con Dì với nhau, nhưng hai bên gia đình thực ra lại rất gần gũi, bởi hai nhà chỉ cách nhau vài con phố, trong khi đó bố của hai chị em lại đều công tác trong lực lượng quân đội.

    Bình vẫn thường hay sang nhà chơi và học bài cùng Ý Lan, có hôm còn ở lại dùng cơm với hai mẹ con nàng. Dì Hoa là một người phụ nữ đẹp với làn da trắng sữa mịn màng cùng mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt mọng nước và thân hình đầy đặn cân đối. Bình rất thích tiếp xúc với dì bởi từ cơ thể Hoa luôn tỏa ra mùi hoa Nhài quyến rũ.

    Và tất cả những vẻ đẹp đó đều được Ý Lan thừa hưởng một cách trọn vẹn, cùng với nét thanh xuân mơn mởn, mỗi khi ở kề cạnh nàng, Bình luôn cảm thấy trong người rạo rực một cơn sóng dữ, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ òa.

    Sân trường lại vắng vẻ, chỉ còn lại tiếng lá rơi xào xạc và những tiếng phát âm từ các lớp học đang trong giờ Anh ngữ, nắng chiều đã bắt đầu nghiêng về trời tây.

    Tiết học thứ ba với môn Toán còn vương lại một chút căng thẳng bởi thầy Trà là một người khó tính, mặc dầu hôm nay đã bắt đầu tổng kết cuối năm, nhưng vốn nghiêm khắc, vị thầy giáo già vẫn miệt mài kiểm tra kiến thức tổng hợp của từng người một.

    Bình thở dài một hơi khi vừa bị ông giáo già gọi dậy gõ đầu một phen, chúng bạn nghịch ngợm thường ngày đang ngồi cạnh cũng lấm lét căng thẳng chẳng kém, chỉ sợ bị thầy tùy hứng gọi tên mà thôi.

    Những nam sinh trong lớp này dĩ nhiên lại càng có lý do mong ngóng thời gian mau trôi nhanh, bởi vì điều mà chúng mong chờ hằng ngày khi đến trường lại nằm ở tiết Văn học ngay sau đó và tiết học Tổng kết cuối năm vào cuối buổi ngày hôm nay.

    Bởi ở đó có sự xuất hiện của một cô giáo vừa đẹp người lại vừa đẹp nết, không những khiến cho các bạn nam sinh, mà thậm chí các bạn nữ sinh cho dù là xấu hay đẹp cũng đều yêu quý và thầm mến mộ… cô giáo Mộng My.

    Khi bước chân vào cấp ba học đường, Bình và các bạn trong lớp vẫn không thể tin được lớp mình lại được chủ nhiệm bởi một cô giáo xinh đẹp và đáng mến đến như vậy. Cho đến bây giờ, đã là năm thứ hai mà mọi chuyện cứ ngỡ như là mới bắt đầu.

    Vừa chủ nhiệm vừa phụ trách môn Văn học của một lớp cũng được coi là phá phách có tiếng, nhưng với tài quản lý và giọng nói ngọt ngào, cô giáo trẻ nhu mì là thế nhưng mọi yêu cầu và nhắc nhở của cô đều được chúng học sinh vâng lời răm rắp, lại còn ngoan ngoãn một cách đáng yêu hết sức.

    Và cuối cùng thì tiếng trống lại vang lên một lần nữa, Bình và các bạn đã nhanh chóng yên vị chỗ ngồi, mọi ánh mắt đều mong chờ hướng về nơi cửa lớp, không khí háo hức hiện rõ khi mới chỉ nghe tiếng guốc lạch cạch, mà các bạn nam sinh dường như đang nín thở, mong chờ màn xuất hiện của cô giáo Mỵ… à không… cô giáo Mộng My.

    Các bạn nữ sinh vẫn thì thầm với nhau không biết hôm nay cô My sẽ mặc tà áo dài màu gì… mái tóc mượt mà ngang lưng của cô có búi cao lên như hôm trước không… Làn môi mọng nước của cô đánh son màu cam lệ hay hồng đào… Đôi khuyên tai phải xinh đẹp như thế nào để được cô đính vào làn da như bạch nguyệt… tất cả hòa quyện với nhau tạo nên một không khí kỳ lạ không thường thấy ở các lớp học bình thường.

    Nắng chiều nhẹ chiếu bên thềm cửa, bỗng dưng lại mềm mại óng ánh khi tà áo thướt tha bám theo gót chân ngọc ngà, khẽ phất tung bay cùng làn gió như tô điểm thêm vẻ đẹp của cô giáo My vốn đã vô cùng quyến rũ, nhìn cả lớp đang hướng mình đứng chào, cô nở một nụ cười đầy yêu thương và rạng rỡ.

    “Chào các em…”

    “Oaaaaa…”

    Cô My thích thú khi các bạn học sinh đang nhìn mình xuýt xoa trầm trồ, hôm nay cô bận một mảnh áo dài phía trên thuần một màu tím ngắt, bên dưới lại trắng ngần tinh khôi, đôi guốc màu đen điệu đà làm nổi bật lên bàn chân thon thả mịn màng, mái tóc xoăn bồng bềnh đan vào nhau từng lọn tinh tế đến cực điểm, đưa tay ra hiệu cho các em ngồi xuống, cô nhẹ nhàng bước lại trên bục giảng và đặt bờ mông căng đầy như ngạt thở của mình xuống ghế.

    “Thế nào… các bạn có nhớ cô không?”

    “Có ạ…”

    Cả lớp lúc này mới sực tỉnh lại đồng thanh hô vang một trận rồi nhìn nhau cười khúc khích, một số bạn nam sinh dường như vẫn đang còn vướng vào trầm mê chưa thoát ra được, khóe miệng rỉ ra từng dòng nước dãi đến không kịp hứng lấy.

    “Cô ơi… cô mới làm tóc ạ…”, một bạn nữ sinh người nhỏ nhắn đang ríu rít nhìn cô giáo chủ nhiệm của mình hỏi.

    “Umh… đẹp không?”, My kéo nhẹ tóc sang một bên vai làm lộ ra cổ trắng ngọc ngà, khẽ cười với cô bạn nhỏ.

    “Uầy… đẹp lắm ạ… cô cho em sờ chút được không ạ?”, Một bạn nam mập mạp mũm mĩm nhanh nhảu chen vào.

    “Hừm… không… phải giữ nguyên hiện trường… cấm sờ…”, My đáng yêu lườm lườm làm cho cả lớp cũng cười rộ lên, cô đảo một vòng ánh mắt nhìn tất cả các bạn học sinh trong lớp, những khuôn mặt ngây thơ, những nụ cười trong sáng quen thuộc.

    “Cô ơi… áo này cô mua hay đặt may mà đẹp thế ạ?”

    “Cô đặt người quen may cho đấy…”

    “Cô ơi… đôi khuyên tai nhìn lạ mà đẹp quá…”

    “Umh… cô mới được tặng đấy… khích khích…”

    “Cô ơi… bí quyết để có làn trắng mịn là gì ạ…”

    “Cô uống sữa ông Thọ đấy…”

    “Cô ơi… làm thế nào để kiếm được triệu đô… à không… làm thế nào để sau này cưới được vợ đẹp như cô ạ…”

    “Hahaha…”

    “Được rồi… cả lớp trật tự nào… làm như cô là người mẫu đóng quảng cáo vậy đó hả… hôm nay cô định cho các bạn làm một bài kiểm tra nhẹ để kết thúc chương trình văn học năm thứ hai này… nhưng thôi… bây giờ cô cho các bạn tự bàn luận và đánh giá về một tác phẩm yêu thích của nền văn học nước nhà… còn lại dư thời gian thì cô trò mình sẽ tâm sự với nhau nhé…”

    “Hoan hô cô…”

    “Cuối buổi chúng ta sẽ làm buổi tổng kết cuối năm và chuẩn bị cho ngày mai Bế giảng cũng như liên hoan kết thúc năm học…”

    “Và sau đó…”

    Bạn đang đọc truyện Cô giáo Mộng My tại nguồn: http://truyensextv2.cc/co-giao-mong-my/

    Bình ngồi ở dãy cuối lớp học, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn đến Ý Lan ngồi ở phía trên, nàng vẫn cười cười nói nói cùng Tố Như bên cạnh, công việc chuẩn bị cho ngày mai được cô My phân công đâu vào đấy, một vài bạn nữ khéo tay sẽ bày đặt hoa quả bánh kẹo cho buổi liên hoan, các bạn nam sắp xếp bàn ghế và trang trí, Bình được giao nhiệm vụ treo bảng thành tích và hình ảnh kỷ niệm lên bảng viết.

    Chiều tan trường, các nam thanh nữ tú kéo nhau lũ lượt ra về đông kín cổng trường trung học, tiếng gọi nhau ý ới, tiếng nổ xe máy hòa lẫn tiếng trêu đùa trò chuyện. Tố Như đèo Ý Lan trên chiếc xe đạp điện, thấy Bình đang lững thững đi bộ phía trước thì đưa tay đánh “bép” một cái lên bả vai, rồi lao vút trên đường phố tấp nập, để lại sau lưng tiếng cười khúc khích cùng vẻ mặt ngơ ngác của Bình.

    Vì nhà chỉ cách trường mấy dãy phố nên Bình vẫn thường hay đi bộ đến trường, vừa đi vừa trò chuyện cùng mấy đứa bạn. Rẽ ngang rẽ dọc vài đoạn, về đến nhà thấy ngoài cổng có vài chiếc xe ô tô đang đậu thì biết nhà đang có khách, vừa vào thì mấy người bạn của mẹ cũng đã chuẩn bị ra về.

    “Cu Bình đi học về rồi đấy hả?”, Một người đàn ông trung niên tóc hoa râm vừa mang giày vừa nhìn Bình cười nói.

    “Dạ vâng… cháu chào bác Tuấn, chào các cô”

    “Cu Bình càng lớn càng đẹp trai giống Bố nhỉ… Hương này, có khi hai chị em mình làm xui với nhau được ấy nhỉ… chị là chị chấm cu con rể này rồi đó nha”, một bác gái thân hình hơi mập, chính là mẹ của một bé cấp dưới học cùng trường, dơ tay lên xoa xoa lấy cái đầu của Bình cười tít mắt.

    “Vâng… làm xui với nhà đại gia thì còn gì bằng, đợi chúng nó học xong thì nên cho cưới luôn chị à…”, mẹ Bình nửa đùa nửa thật cất giọng nói nhẹ nhàng.

    “Hahaha… nhớ nha… thôi bọn chị về nhé… bữa nào rảnh ghé chị chơi nhé…”

    “Vâng… anh chị về thong thả”

    Mẹ Hương của Bình vốn dĩ là một cô gái quê lên thành phố lập nghiệp, lại có duyên ăn nói nên rất phù hợp với công việc buôn bán. Vào những ngày tuổi trẻ, cũng đã góp được không ít vốn liếng, đang dự định mở rộng kinh doanh thì không may vướng vào một vụ lùm xùm tranh chấp, đối thủ lại thuê dân xã hội đến cướp đi tất cả hàng hóa, lại còn đe dọa dùng vũ lực ức hiếp cô gái đơn bạc, vào đúng lúc gần như tuyệt vọng thì một chú bộ đội xuất hiện và giải vây nàng khỏi bọn côn đồ, mặc dù chỉ giữ lại một ít tài sản nhưng dù sao cuộc sống cũng bớt đi phần nguy hiểm và có thể tiếp tục công việc kinh doanh, cảm kích trước lòng dũng cảm của chú bộ đội mà cô gái trẻ đã kết nên duyên vợ chồng cùng ân nhân của mình, chính là ông giáo của Bình ngày nay.

    Về sau này, khi chồng bắt đầu đi lên trong sự nghiệp quân nhân, thì công việc của Hương cũng trở nên thuận lợi hơn, vì vậy mà kinh tế của gia đình đã dần gia nhập vào giới trung lưu, và bắt đầu các mối quan hệ làm ăn ngày càng phát triển, mà người phụ nữ lúc nãy muốn làm xui gia cùng là một đại gia bất động sản, cũng là bạn làm ăn lâu năm.

    Hiện nay, Hương là chủ của một dãy cửa hàng dịch vụ, công việc quản lý cũng đã nhàn nhã hơn so với lúc mới đầu, cho nên có nhiều thời gian hơn cho gia đình và các mối quan hệ quan trọng, một tay xoay sở chuyện trong chuyện ngoài suôn sẻ, là một hậu phương vững chãi cho bố của Bình yên tâm công tác.

    Giống như bố của Ý Lan, bố của Bình cũng đều phục vụ trong lực lượng hậu cần, một tháng thường về một hai lần là nhiều, nên nhà thường không có khách đến chơi thì cũng chỉ có hai mẹ con Bình đi ra đi vào.

    Bình nhìn mẹ mặc một bộ đồ bó màu đen kín đáo từ đầu đến chân, đang nấu nướng trong bếp thì cũng chạy lại phụ giúp.

    Thân hình của mẹ Hương không phải kiểu phụ nữ nhỏ nhắn mà có một chút đậm đà của con gái vùng quê hay các cô gái dân tộc, tuy vậy bàn tay, bàn chân lại thon gọn duyên dáng chứ không thô kệch một chút nào, đứng bên cạnh Bình cũng không thấp hơn bao nhiêu, điểm đặc biệt trên cơ thể mẹ mà Bình rất thích đó là cặp đùi lớn và bờ hông rất nảy nở và săn chắc, vòng eo tuy không nhỏ nhưng vừa đủ để tôn lên cặp mông đồ sộ, bờ vai đầy đặn và khuôn ngực sâu thăm thẳm, làn da trắng ngày càng căng mịn khi ngày nay mẹ thường dùng rất nhiều sữa tắm đắt tiền.

    Nhìn thì nhìn vậy chứ Bình cũng chỉ gọi là thưởng thức chứ không dám bất cứ ý đồ gì trên cơ thể mẹ Hương, những cảm nhận này thì nó cũng chỉ mới bắt đầu lĩnh ngộ được gần đây khi đã được nếm qua hương vị của người khác giới, tất nhiên với ánh mắt trìu mến như vậy thì cô gái đó không ai khác chính là Ý Lan rồi… Tố Như quả thật rất là nhạy bén, bí mật này cũng chỉ có hai chị em giữ với nhau mà thôi.

    Hơn ai hết, Bình biết mẹ Hương đã từng trải cay đắng và những vấp váp trong xã hội nên khi nghiêm túc, chỉ cần ánh mắt mẹ trừng lên một cái thì ngay cả bố của Bình cũng thón dái chứ đừng nói đến Bình, chính vì vậy mà mặc dù ông giáo của Bình lúc mới cưới, trẻ trung cao to đẹp trai là vậy mà tuyệt nhiên không có bóng hồng nào dám lai vảng xung quanh, cơn ghen nhẹ nhẹ của mẹ Hương thì Bình cũng mới thấy có một lần, mà thật sự cuối cùng bố của Bình và cô đồng nghiệp kia cũng chẳng có gì, nhưng nó nhớ mang máng là cả cái đại đội nơi bố của Bình đóng quân cũng phải xém cháy, việc này khiến ông giáo nó bị kỷ luật không hề nhẹ.

    Tắm rửa xong, Bình đi xuống thì thấy mẹ Hương đã bày đầy một mâm cơm nên chạy lại ngồi gắp, nhìn mẹ đang ngồi buộc tóc ở bên cạnh, hai cánh tay đưa lên làm lộ ra cái bụng phẳng với lỗ rốn sâu hoắm, bên dưới chỉ có một ít mỡ cùng làn da mịn màng không một nếp nhăn, Bình một miệng đầy cơm thố lố nhìn mẹ.

    “Ah… mẹ mới đi hút mỡ bụng hả mẹ?”

    “Hút cái đầu mày… bụng mẹ xưa giờ vẫn vậy nhé”, Hương gõ nhẹ lên đầu con một cái, thấy cái mỏ nó đang ngồm ngoàm rớt cả cơm thì bật cười la lên.

    “Con nhớ lúc bé to lắm mà… sao giờ tóp đi nhiều thế?”

    “Hừm… chỉ có lúc mẹ mang bầu mày mới to nhé… tóp là tóp lúc nào… nó sẵn vậy đấy”

    “Thế à… để bụng mỡ ôm cho sướng, giống bố ấy”, Bình cợt nhả trêu mẹ Hương.

    “Xứ… biết cái gì… tinh tướng… mai Bế giảng rồi hả… kết quả học tập thế nào không thấy nói năng gì hết vậy…”

    “Mẹ lo gì… con lúc nào chả học lực khá… tuần trước họp phụ huynh cô giáo không nói với mẹ à?”

    “Ừm… mẹ bận nên không đến được… họp phụ huynh toàn mấy ông bà gì gì đâu không… suốt ngày khoe con mình… mẹ nhờ dì Hoa nắm giúp mà cũng quên chưa có hỏi qua nữa…”

    “Vâng… mẹ yên tâm đi… hỏi làm gì cho mất công”

    “Coi chừng đấy… mẹ không khuyến khích mày chạy đua theo thành tích nhưng cũng đừng có mà chểnh mảng đấy… nghe chửa”, Hương nghiêm mặt nhìn rồi cũng dùng cơm với Bình, bàn tay búp măng đính nhẫn kim cương lấp lánh nhanh nhẹn gắp thức ăn cho cậu con trai yêu quý.

    “Vâng…”

    “Ở đời hơn nhau ở năng lực đối mặt và giải quyết khó khăn chứ không phải là cái bảng điểm, nhưng ít nhất mày phải cố gắng vào Đại học để làm cơ sở cho phát triển sau này… nhà mình thì hiện giờ cũng coi như là có điều kiện… tài sản tất cả sau này là của mày hết, nhưng phải biết tự lập, chứ không phải ỷ lại vào bố mẹ… nghe chửa”

    “Nghe rổi…”, Bình lấm lét nhìn mẹ đang lên dây cót, tất nhiên nó hiểu những điều mẹ Hương nói, nhưng tinh thần nó mới vừa được hào hứng mấy hôm nay khi sắp được bước vào kỳ nghỉ hè, nên cũng chỉ cười cười gật gật nghe mẹ nhắc nhở.

    “Umh… ngoan… ăn đi con…”

    “Thôi mà… mẹ đừng gắp thức ăn cho con nữa… lớn rồi… con tự gắp được…”

    “Lớn cái gì mà lớn… khi nào tốt nghiệp xong thì tôi thả cửa… lúc đó anh muốn làm gì thì kệ… mẹ mày không quan tâm nữa”, Hương mỉm cười âu yếm nhìn con.

    “Thế con tưởng mẹ muốn con phải tự lập cơ mà…”

    “Ừ thì… thôi ăn đi… tự gắp lấy mà ăn…”, Hương không ngờ bị thằng con hỏi vặn nên cười gượng, bấy lâu nay nàng chăm cho nó đến từng cọng tóc nên theo thói quen cũng chẳng bỏ được, đành gắt nhẹ một câu cho đỡ ngượng, nghĩ lại nó sắp được nghỉ hè thì cũng nên để cho tinh thần nó thoải mái một chút, hai mẹ con lại cùng cười nói.

    Trong lòng Hương thì thằng con vẫn còn nhỏ bé lắm, thỉnh thoảng nàng chỉ lên mặt vài câu cho nó đỡ chểnh mảng, có mỗi một mụn con Hương nào nỡ để nó tự bươn chải chứ, nhưng ít nhất cũng phải cho nó hiểu được tinh thần của thế hệ trung lưu cao cấp, thì về sau mới có thể bền vững tồn tại lâu dài ở cái xã hội này.

    Các cửa hàng đa số đều đã có quản lý lo nên công việc của Hương cũng chỉ mất một ít thời gian trong ngày, còn lại nàng đều chăm lo và theo dõi những bước đi của chồng con. Bình thì một tay nàng săn sóc từ nhỏ, đến lúc dậy thì Hương còn biết đêm nào nó mộng tinh nữa là, mở máy giặt ra là nàng biết ngay bởi mũi nàng thính lắm, cảm thấy có chút tanh nồng là y rằng đêm qua cu cậu lại táy máy.

    Cho đến gần đây thấy ánh mắt con thỉnh thoảng trộm nhìn mình Hương mới sinh nghi, sáng sớm ghé lên phòng con gọi dậy thì thấy dưới tấm chăn, hạ thân Bình đang chổng ngược lên trần nhà. Chẳng một chút ngại ngùng Hương lén kéo nhẹ chăn và quần đùi con ra thì mới hốt hoảng. Con cu Bình vừa to vừa dài khiến nàng giật mình, lại phát hiện cái đầu nấm bóng lưỡng của nó đã trồi ra ngoài, lúc này Hương biết rằng thằng nhóc này xem ra đã biết mùi gái rồi nên mới xảy ra cơ sự như này.

    Hương đành thở dài thườn thượt đi xuống phòng khách ngồi, tự an ủi dù sao con mình cũng đã lớn đến thế kia rồi, bình thường thấy nó bạn gái cũng nhiều nhưng ít khi có thân thiết với ai, chỉ có con Ý Lan nhà dì Hoa… nghĩ đến đây Hương mới giật nảy cả cửa mình, lúc nhìn đến khúc thịt gân guốc của thằng Bình thì hạ thân nàng đã ứa nước từ lúc nào nàng cũng chẳng hay, một tháng ông xã về có một hai lần mà nàng nhu cầu cũng cao lắm chứ, nhìn thanh niên trai tráng như thằng Bình chịu sao nổi… tự nhiên Hương muốn chạy lên nhìn kỹ con cu Bình một lần nữa… ngồi trên ghế sofa mà nàng lại cảm thấy hồi hộp, tay đặt lên ngực thở hổn hển, trong lòng thầm ước lượng lại kích thước con cu của Bình, cặp đùi to mẩy hờ khép vào nhau, bờ hông căng đầy nhẹ đẩy đưa lên mặt nệm.

    “Trời ạ… to vậy mà đút vào chết con nhà người ta à con… không lẽ con Ý Lan sao ta… đúng vậy rồi… lúc trước sang thấy nó nhìn mình mặt cứ đỏ đỏ… dáng đi lại không ổn như vậy thì chắc là nó rồi chứ ai…”

    Hương ngồi lẩm bẩm một mình, đang phân vân không biết có nên hỏi rõ với thằng Bình hay cứ để nó tự nhiên như vậy, dù sao nàng cũng ưng cái Lan lắm, xinh đẹp lễ phép lại học giỏi, xưa nay vẫn xem như con gái trong nhà. Rồi không biết nên nói chuyện với mẹ nó sao đây, còn nữa, ông xã mà biết liệu có phản đối không? Bao nhiêu câu hỏi khiến trong đầu Hương lúc đó cứ vẩn vơ một hồi rồi lại quay lại với con cu thằng Bình.

    “Chậc chậc… con Ý Lan cũng thật là… của thằng Bình to vậy đút vào nó vẫn chịu nổi nhỉ… đút vào mình, mình còn không chịu nổi nữa là…”

    “Ấy chết… nghĩ bậy gì đâu không… chậc chậc”

    Đó là lúc mà Hương biết vì sao ánh mắt thằng con nay đã có thêm sự thèm muốn khi nhìn thấy cơ thể phụ nữ, vì vậy mà từ hôm đó nàng bắt đầu chú ý ăn mặc kín kẽ hơn. Cũng không hỏi chuyện thằng Bình nữa, thỉnh thoảng chỉ lựa lời khuyên bóng gió cho nó hiểu chuyện, tránh gây ra việc ngoài mong muốn mà thôi.

    Việc này tuy quan trọng nhưng từ bữa giờ Hương vẫn chưa nói với ông xã để ông yên tâm công tác, còn dì Hoa thì cũng chỉ nói đùa về việc nếu kết thông gia với nhau thì liệu có ổn không, mà cũng thấy chị ấy không nói gì, dù sao thì hai nhà cũng thân thiết bấy lâu nay, mà quan hệ họ hàng cũng không gần cho lắm, nên cũng nửa đùa nửa thật mà cười với nhau.

    Sáng sớm, Hương đang nấu nướng thì thấy Bình đi xuống, quần áo đồng phục đã chỉnh tề, chỉ có khuôn mặt là vẫn còn hơi ngái ngủ.

    “Dậy sớm thế?”

    “Hì hì… mẹ nấu gì đó… cần con phụ không?”

    “Xong rồi… ăn đi… rồi còn đến trường…”

    Bình vâng dạ rồi cùng mẹ Hương dùng bữa sáng, thoảng nghe tiếng hàng rong theo từng con phố vọng lại, tinh thần phấn chấn, Bình cất bước trên những con phố đến trường, trong làn xe tấp nập, loáng thoáng tung bay những tà áo dài trắng tinh khôi.

  • Lén lút – Tác giả Khởi nguồn dục vọng

    Phần 1
    Vào một ngày cuối tháng 8, năm học mới lại bắt đầu, tôi đem theo những nhắn gửi từ ba mẹ trở lại thành phố bắt đầu năm thứ hai đại học, năm đầu đại học khá nhàm chán và không có gì quá nổi bật. Sang năm học mới tôi rất háo hức và kỳ vọng sẽ có những thay đổi trong cuộc sống của bản thân mình.

    Như mọi năm bắt đầu một kỳ học mới chúng tôi sẽ đăng ký tín chỉ, được thực hiện trước khi vào học để sinh viên lựa chọn thời gian học, chọn giáo viên, phân lớp học. Cổng thông tin đào tạo của nhà trường sẽ mở vào ngày mai và chúng tôi sẽ tiến hành chọn lớp. Ngay trong buổi tối trên FB các thành viên trong lớp đã thảo luận rôm rả, rủ nhau học lớp này lớp kia. Hầu hết các môn đều biết hoặc có biết chút ít thông tin về giáo viên nên tôi đã có định hướng về chọn giáo viên để học.

    Buổi sáng 8h, cổng thông tin đào tạo đã mở, nhóm Facebook vẫn còn rôm rả chuyện chọn lớp, rồi cán bộ lớp hỏi thông tin của thằng A thằng B loạn cả lên vì từ hôm qua đến giờ không liên lạc được, tình hình chiến sự càng ngày càng nóng vì tình trạng lag càng lúc càng tệ hơn, web nhà trường quay tít mù. Riêng tôi khá thong thả, với tâm lý kiểu gì mà chả đăng ký được nên bẻ lái sang làm vài ván game trên laptop giải trí đã. 11h quay lại thì tình trạng lag đã được cải thiện, việc đăng ký tiến hành tương đối suôn sẻ với vài thao tác đăng nhập bằng mã sinh viên với mật khẩu và tích tích xong ấn HOÀN THÀNH là được.

    Xóm trọ tôi gồm có 5 phòng, theo quy hoạch của bác chủ nhà thì dự định sẽ xây 3 dãy trọ, nhưng sau này lại tính toán lại, để dành phần đất còn lại xây cho anh con trai cái nhà sau khi lấy vợ. Phòng đầu tiên là của Thùy Linh cùng khóa với tôi, tiếp đến phòng 2 là phòng tôi, tiếp là phòng chị Thủy, kế đến phòng anh Nam, cuối cùng phòng chị Thùy. Buổi tối, cả xóm rủ nhau đi trà đá, chém gió, làm quen với nhau. Thật ra làm quen thì cũng không đúng lắm mà là ra mắt thành viên mới của xóm là Thùy Linh thì đúng hơn, 4 phòng còn lại thì chúng tôi đã ở đây 1 năm trước đó rồi.

    Thùy Linh học khoa Toán, cùng khóa với tôi, dáng người cân đối, chiều cao khoảng hơn 1m60, gương mặt thanh tú, nổi bật là đôi mắt to long lanh, ướt át, rất thu hút, khi nói chuyện Thuỳ Linh hay nghiêng đầu lắng nghe, một điều đáng buồn là Linh đã có người yêu học trường VT, cách trường tôi khoảng 7km. Mấy anh em trong xóm chém gió rôm rả trên trời, dưới bể, hướng dương chất cao như núi. Tôi ngồi cạnh Thuỳ Linh, mùi sữa tắm thơm ngát, một cơn gió nhẹ thổi bay tóc em vờn qua đôi má tôi làm tôi ngây ngất.

    Sáng thứ 2, buổi học đầu tiên, là ngày quần hùng hội tụ sau bao tháng ngày xa cách, từ đây team bóng đá, team Đế Chế, team Liên Minh, hội chị em, hội bà Tám hóng hớt, hội ăn vặt, hội ngủ gật, hội chia sẻ kiến thức tình cảm… hình thành. Còn hội học nhóm thì không ai vội mà thành lập cả, đầu kỳ cứ ăn chơi đã, cuối kỳ thi lúc đó mới bắt đầu chạy bục mặt.

    Sau buổi học những gương mặt hớn hở cười nói đi ra khỏi lớp với một tâm thế phấn chấn lạ kỳ, mà trước đó họ đang ngáp lên ngáp xuống như một con nghiện thèm thuốc, đâu đó vọng lên tiếng hẹn hò học nhóm buổi chiều: “Chiều 2h tại quán Hiếu Game nhé”.

    Sau một vài năm chơi game, tôi đúc kết được chân lý, nếu muốn giỏi việc gì đó thì: Đầu tiên bạn phải có năng khiếu, tiếp theo bạn phải nghiêm túc luyện tập việc đó lặp đi lặp lại hàng ngàn lần. Thành quả: Bạn là Cao thủ trong giới Gamer của xóm. Hoặc thành quả sẽ là chơi 1000 trận vẫn mãi là con gà (Noob), do không bao giờ sử dụng cái đầu để chơi game.

    Đến ngày thứ hai lên lớp, tôi và chúng bạn đã quen dần với không khí lớp học, tập chung hơn, chỉ cá biệt mấy ông thức khuya chơi game thì vẫn cứ đêm cày ngày ngủ như thường. Buổi chiều làm một số bài tập, lướt web, đọc sách đã đến 5h chiều, uể oải đứng dậy dụi mắt thẳng tiến phòng vệ sinh vì mót đi tiểu lắm rồi.

    Ra khỏi phòng, xóm trọ trống trơn cửa khóa chặt, không có ai hết. Đi gần đến nhà vệ sinh thì chị Thùy bỗng đi ra từ phòng tắm, cả hai chạm mặt nhau không khí bỗng trở nên ngượng ngùng, bởi mọi hôm tắm xong chị Thuỳ ăn mặc đầy đủ, chỉnh tề lắm rồi mới ra khỏi phòng tắm. Hôm nay thấy quấn mỗi khăn tắm màu trắng, phía trên bao bọc một nửa bộ ngực kéo xuống dưới đến một nửa đùi, trên cổ, trên mặt vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti, kết hợp với ánh nắng chiều, làm cho cả thân người chị như long lanh huyền ảo.

    Cả người tôi cứng đờ, đi qua chị, mùi thơm thoang thoảng của sữa tắm làm cho tôi cảm giác như đang phê pha ở một chốn bồng lai tiên cảnh nào đó, chị nhanh nhanh đi ngang qua, khăn tắm bị móc vào xe đạp, bị kéo lên 1 đoạn, ôi cái đùi miên man của chị càng lộ rõ hơn, nhưng bằng cách thần kỳ nào đó khăn tắm vẫn ôm chặt lấy cơ thể ấy. Đang định mở cửa phòng vệ sinh thì bỗng aaa… Một tiếng, quay mặt lại thấy toàn thân chị trần truồng không một mảnh vải, cái khăn tắm màu trắng đã nằm bẹp dưới đất, tôi hoảng hốt, mắt chữ A mồm chữ O, toàn thân tôi như cứng đờ, thị giác hoạt động tối đa thu vào trong não toàn bộ quang cảnh trước mặt, toàn thân chị nước da bánh mật, khỏe khoắn phần bụng thon gọn, tô điểm bằng cái rốn nhỏ xinh, nhanh như cắt chị cúi người lụm nhanh cái khăn tắm quấn lại trên người, trong khoảnh khắc đó ánh mắt tôi tia ngay xuống phần dưới, cặp mông to tròn của chị ở tư thế cúi người hiện lên đầy gợi cảm, lúc đó trong đầu nghĩ ngay rằng: Được một lần vuốt ve nó thì hay biết mấy.

    Bạn đang đọc truyện Lén lút tại nguồn: http://truyensextv2.cc/len-lut/

    Bỗng nhiên một màu đen hiện lên phía trước làm tôi choáng váng, giống như một người đang đi lạc giữa sa mạc thiêu đốt, đột nhiên nhìn thấy ốc đảo, nổi bật giữa sa mạc khô cằn, tôi nuốt nước bọt cái ực, cổ họng khô khốc. Nổi bật, thực sự nổi bật, cả cơ thể uốn lượn đột nhiên hiện lên 1 đám cỏ non đen nhánh, tươi mơn mởn. Chị luống cuống mở cửa phòng chui tọt vào trong đóng cửa cái rầm… tôi thì vẫn bất động tồng ngồng người cứng đờ, thằng cu em nó đội quần lên tư thế hiên ngang kiểu “cho em nhìn với”.

    Lần đầu tiên trong đời thực tôi được thấy một cơ thể trần truồng gần đến vậy, những bộ phim AV làm sao so sánh được cảm xúc thực khi đứng gần một người con gái đang phơi trọn vẻ đẹp trước mắt chứ. Lúc đi tè thằng cu em vẫn cứng ngắc, lôi mãi nó mới ra, đi tiểu những tia nước nhỏ đi so với bình thường, giải quyết xong cảm thấy khoan khoán vì trút bỏ được gánh nặng, trở về phòng lại nằm bẹp trên giường tim vẫn còn hơi loạn, lòng vẫn không thôi cảm thán: “Đẹp quá”.

    Nằm một lúc nghe thấy tiếng dép loẹt xoẹt, chắc ông Nam ổng tan học về, một lúc sau ông gọi í ới:

    “Nguyên ơi, đi chạy bộ e ei”

    “Không, hôm nay em không đi đâu”

    “Chán thế, để sang rủ mấy ông xóm bên kia vậy”

    “Vâng”.

    Nằm một lúc lâu, tôi mò dậy gửi một tin nhắn qua Messenger: “Em không nhìn thấy gì đâu nhé”. Đầu bên kia chị đang online, dấu “…” nháy liên tục vì chị Thùy đang soạn tin nhắn trả lời tôi, đợi mãi vẫn là dấu “…” nháy liên hồi, chị đang soạn tin trả lời nhưng chắc vẫn đang ngượng ngùng, do dự không biết trả lời tôi như nào. Mãi đến tối chả có tin nhắn phản hồi, thành ra tin nhắn của tôi ở trạng thái “Đã xem” và người xem không có ý kiến gì. Bị bơ luôn.

    Sáng sớm hôm sau, dậy đã không thấy chị Thuỳ đâu cả, chắc ngại chạm mặt tôi nên chị dậy sớm rồi lên lớp luôn rồi.

    Trước khi vào giờ học, lớp trưởng thông báo: Để chào mừng ngày khai giảng 5/9 sắp tới khoa ta sẽ đóng góp một số tiết mục văn nghệ chào mừng ngày khai giảng. Vì là năm thứ 3 nên ngày khai giảng sẽ cử ra một số đại diện của ban cán sự lớp và một số thành viên dự khai giảng, chứ không cần phải cả lớp đi (Chủ yếu là mấy em năm nhất dự thôi).

    Mọi lần văn nghệ tôi đều tìm lý do hoặc trốn không đi tập vì tôi biết giọng ca vàng của mình sẽ làm cho các khán giả tặng vài đôi dép vào mặt, mặc dù được lớp phó động viên rằng cứ đi đi cho đẹp đội hình. Lần này tôi có dự cảm chẳng lành lần này sẽ có trong đội hình văn nghệ. Khi lớp trưởng đọc danh sách, tôi nín thở chờ đợi, nhưng kỳ tích lại xuất hiện, đến tên người cuối cùng vẫn không có tôi, tuyệt vời.

    Chưa vui mừng được bao lâu thì lớp trưởng lại công bố tiếp: Cũng là để chuẩn bị cho khai giảng, tất cả các khoa sẽ cử ra một số sinh viên khác ngoài những người đã có trong tiết mục văn nghệ của các khoa, tập dượt một tiết mục khai mạc, số lượng diễn viên lớn. Tiết mục này sẽ tập riêng để không bị trùng lịch tập với các khoa và để tiết kiệm thời gian vì ngày khai giảng đã cận kề rồi. Cuối tuần này, thứ 7,8h sáng những người có tên sau tập trung tại nhà A1 để họp đội văn nghệ của trường… Khải Nguyên…

    Xong đời, tên tôi có trong danh sách văn nghệ của Trường luôn, ở khoa còn quen người nọ người kia đi còn đỡ ngại, lần này cho đi văn nghệ của Trường luôn thì hay rồi, chả quen ai với trốn thế méo nào được.

    Tan trường với tâm thế uể oải, vì cái vụ văn nghệ này khá tốn thời gian và tập cuối tuần nữa nên coi như cả tuần chả có ngày nghỉ, có khi phải tập cả buổi tối để thành thục động tác, ghép nhạc các kiểu nữa. Nghĩ đến thôi đã thấy mệt hết người.

    Buổi chiều chẳng có tâm trí mà học với hành, lại làm vài ván game. Tối đến trằn trọc mãi, cay cú không thể nào ngủ nổi. Bỗng có tiếng xe tay ga RBL đi vào xóm trọ, tôi thì cực kỳ dị ứng với tiếng động cơ của RBL vì nó quá ồn. Phòng 01 có tiếng mở cửa chắc Thuỳ Linh với bạn nó hoặc ai đó đưa về. Một lát sau phòng Linh có tiếng động lạ, tiếng kẽo kẹt ~~~ liên hồi, rồi đến tiếng nhóp nhép… mắt tôi sáng ngời, tim tôi bắt đầu đập mạnh, tôi nhẹ nhàng rời giường, nhẹ nhàng áp má, bịt tai kia lại, nghe ngóng tiếng từ bức tường đối diện, nói thật tôi khá mê bộ môn nghe lén này, nó còn kích thích hơn cả việc xem mấy bộ phim cấp 3 trần trụi, mặc dù chỉ là âm thanh nhưng cái làm tôi kích thích là trí tưởng tượng phong phú của mình, với cách vách là âm thanh thực tế sống động, mà ở các bộ phim tôi xem không thể nào đem lại được.

    Đầu óc tôi như đang nhảy múa, điên cuồng tưởng tượng ra khung cảnh phòng bên cạnh, có thể là người yêu hoặc một thằng nào đó hoặc một ông chú đã có vợ nào nó đang điên cuồng cùng Thuỳ Linh làm tình. Cuộc mây mưa kết thúc, tôi lại nhẹ nhàng mò trở lại giường, đến lúc này tôi không chịu nổi nữa chuyện của chị Thùy với hiện tại làm tôi như muốn nổ tung, đành quay tay 1 nháy giảm bớt dục vọng đang quá mạnh mẽ trong người mình. Cùng lúc đó có tiếng khởi động xe RBL rồi hắn phóng vù đi trong màn đêm.

    Sáng hôm sau tôi thức dậy, việc đầu tiên là nhòm ngó vào bức tường sát phòng Thuỳ Linh, tôi đang cố tìm ra một khe hở, hoặc một điểm yếu nào đó để tôi có thể đục một lỗ nhỏ sang phòng Linh, nhìn ngang, ngó dọc, chả tìm ra một tia hy vọng nào thông sang đó cả, bởi vì bức tường tương đối dày, giả sử tôi khoan được một lỗ sang phòng Linh đi chăng nữa thì Linh sẽ phát hiện ra ngay thôi, lúc đó thì ôi thôi bẽ mặt, chắc chỉ có nước bỏ học.

  • Nữ sinh ngổ ngáo – Tác giả Dạ Vũ

    Phần 1: Đĩa bánh trên trời rơi xuống?
    Con bé nhà hàng xóm tên Ánh, nhà nó vỡ nợ nên cha vào tù, mẹ vất vả bươn chải kiếm tiền trả nợ. Mới 13 tuổi đã bắt đầu học cách ăn diện, nhà nghèo chẳng có gì chơi nên hàng tuần cứ quấn lấy thằng lỏi con học lớp 8 nhà Đức. Cu cậu sĩ gái lắm, hay ra vẻ công tử con nhà giàu. Đức cũng mặc kệ, nhà có điều kiện, để thằng con khôn ra với hàng xóm còn hơn là đàn đúm với lũ choai hư hỏng ở trường. Dạo gần đây, con bé bắt đầu nảy nở, chả biết nó học từ ai mà mỗi khi nó sang thì Đức lại xoắn cả người.

    Cặp giò khỏe mạnh, vú không soutien ló 2 hạt đậu, cái mông cong tớn, cái khe thăm thẳm giữa chiếc quần jean “nghèo nàn” khiến thằng Đức Mini giật nhẹ trong quần, con nhỏ ngon hết sẩy, ông già nó mà không dính án thì nhà nó cũng tạm đủ điều kiện để giao hợ… khục, làm thông gia, xin đừng hiểu lầm.

    Sáng nay Đức đang lúi húi dọn dẹp garage, xịt thơm khử mùi thì con bé từ đâu ra không biết, õng ẹo tựa vào xe, vẻ mặt non choẹt cười cười đầy nét tinh nghịch:

    – “Minh đi đâu rồi chú?”
    – Đức: (・ – ・)

    Bờ vai trần mời gọi trên tay áo trễ vai, mái tóc loăn xoăn lay trong gió vờn vờn trên tấm lưng cong, làn da trắng trẻo, bờ mông lấp ló sau nếp váy xếp ly, làn gió đùa tung tăng mơn man đôi chân thẳng tắp, chiếc giày cao gót tôn bàn chân thon thả…

    Bị khớp không biết nói gì, Đức lập bập được đôi ba câu: “Sờ… e… à… x… xe”. Bầu không khí thật lúng túng xấu hổ, gần 40 tuổi đầu còn bị con bé con 13 tuổi hớp hồn.

    Con bé nghe vậy chui hẳn vào xe, xếp chiếc váy xuống cho kín đáo, rồi ranh mãnh nhìn Đức:

    – “Xe làm sao hả chú?”

    Ôi trời đất quỷ thần, nó không biết hàng họ đã lộ hết trước mắt Đức, từ góc này cả bầu ngực con nhỏ đang trình chiếu Full HD, đường ranh giới tròn trịa ở cái áo mỏng manh còn điểm xuyết chút nâu nâu, chắc là quầng vú đây mà, ở bên dưới chiếc váy không đủ che chắn cho cái khe sâu hun hút giữa hai chân con bé, một màu đen thăm thẳm mê hồn giữa cặp giò trường túc trắng phau, ực, nước bọt Đức tuôn ra, ánh sáng không đủ để xác định màu sắc.

    Bí ẩn của vũ trụ đây mà, màu trắng? Màu đen? Màu da? Hay là, máu mũi trào ra, hự hự, không mặc gì?

    Thấy Đức nhìn điên đảo tâm hồn, con bé cười càng rực rỡ hơn như đóa hoa mai buổi sáng. Nụ cười nửa e thẹn nửa ranh mãnh trên môi, con bé giở luôn cả chiếc váy lên, Đức được chiêm ngưỡng toàn bộ tiên cảnh…

    Đức nhìn quanh nhà, con vợ đang ngồi coi TV trong phòng khách, thằng Minh đang ở đâu đó trong kho, con Châu học bài trên tầng, bà giúp việc tưới cây trong vườn, hàng xóm đi trong ngõ tập thể dục, thỉnh thoảng liếc mắt vô nhà có thể thấy trọn cái garage. Camera ở khắp mọi nơi trong nhà, có lẽ con nhóc con biết thừa là có người khác ở cách vài mét xung quanh nên mới liều mạng khoe của như vậy.

    Không thể được, bị người khác chế nhạo như vậy, từ xưa đến giờ chưa có ai dám sỉ nhục Đức như vậy. Một người có quyền thế, có tài sản, có danh vọng và địa vị, không ai có thể bắt hắn phải cúi đầu, khục, xin phép chữa lại một chút, không tính các sếp và người nhiều tiền của hơn, Đức miên man xấu hổ.

    Không thể như thế được, là thằng đàn ông trên dai dưới rắn, khụ khụ, Đức mặc kệ nguy cơ bị phát hiện bởi hàng xóm, vợ con, bà giúp việc, sướng trước rồi tính sau, không thì thằng Đức Mini cũng đâm tới… rách quần mất. Đưa một tay nắm vai con phò nhỏ, lồn chùa dâng tới mồm thì định luật vũ trụ đã nêu là phải chơi, một tay vạch thằng Đức Mini sung mãn cứng như thép ra khỏi quần, mắt đầy nhục dục không thể kìm hãm, đầu rùa gạt lớp vải lụa tim tím vướng víu ra, chẳng cần biết con đĩ có ra nước hay chưa, xộc một cái, dương vật lao nhanh vùn vụt vào cái hang hồng rực…

    ♬♫♪’I’ve been really tryin’, baby…

    Tryin’ to hold back this feeling for so long…

    And if you feel like I feel, baby…

    Then, c’mon, oh, c’mon, whoa’♪♫♬

    Bài hát vang lên trong điệu nhạc trữ tình khiến Đức giật mình tỉnh giấc, mơ màng nhìn trần nhà trống không.

    – Đức: (╯ಠ益ಠ)╯︵┻━┻ @#$#%$@#!

  • Nghiệp chướng – Tác giả Fakkerr

    Phần 1
    Người đàn ông nhìn màn hình máy tính một lúc lâu, khẽ thở dài rồi gỡ cặp kính xuống, quay qua nói chậm rãi:

    – Bản thảo lần này cũng được, có điều, vẫn chưa có gì mới mẻ. Kiểu tình yêu này có thể bắt gặp nhan nhản trên phim hay trong các truyện ngôn tình khác. Nói cách khác thì thể loại này đã bão hòa rồi, nếu không có gì đột phá, e rằng có xuất bản cũng chìm nghỉm mất thôi.

    Nhung ngập ngừng hỏi:

    – Ý giám đốc là…

    Người đàn ông nhấp ngụm nước rồi nói tiếp:

    – Ừm, cần một cái gì đấy sáng tạo hơn, mạnh bạo hơn, không thể cứ mãi kiểu tình yêu đôi lứa thanh xuân vườn trường này mãi được. Tôi vẫn sẽ lưu bản thảo này lại, để thăm dò thị trường xem sao. Nếu cô có tác phẩm mới thì càng tốt.
    – Vâng, tôi hiểu rồi.

    Nhung chào người đàn ông nọ rồi ra về. Trong lòng nàng là cảm giác trống rỗng khó tả. Những lời giám đốc Quang nói không hề sai. Những tác phẩm của nàng hầu như chỉ xoay quanh chuyện tình yêu tuổi thanh xuân, tuổi học trò mộng mơ nhiệt huyết. Giống như bao cô gái khác, Nhung cũng bị những bộ ngôn tình sướt mướt ảnh hưởng khá nhiều, do vậy truyện do nàng viết chỉ có một màu cũng là dễ hiểu. Tuy nhiên, nàng không giống mấy cô gái trẻ khác, đó là nàng đã lập gia đình. Vậy nên nếu còn luẩn quẩn mãi với cái thể loại này thì đúng là giậm chân tại chỗ.

    Về tới nhà, Nhung uể oải nằm ra giường. Phải nhanh chóng nghĩ ra ý tưởng mới, nhưng biết tìm đâu ra cảm hứng bây giờ. Không chỉ bế tắc trong công việc, ngay cả chuyện hôn nhân của nàng dạo gần đây cũng khá là lạnh nhạt. Chồng Nhung mới được thăng chức, cứ nghĩ sẽ nhàn hơn nhưng trái lại còn bận bịu hơn trước. Sáng đi, tối mịt mới về. Đến thời gian chơi với con chồng nàng còn không có nói gì đến quan tâm nàng. Chính vì tình cảnh hiện tại như vậy khiến Nhung khá chán nản.

    Nghĩ đến con, nàng chợt giật mình ngoái nhìn đồng hồ. Đã gần 5 rưỡi, quên mất cả việc đón thằng cu. Nhung vội vội vàng vàng tìm chìa khóa xe, vừa chạy xuống lầu vừa nhìn điện thoại xem có cuộc gọi nhỡ nào không. Điện thoại hết pin từ bao giờ, nàng hơi lo lắng, không biết thằng bé đã phải đứng đợi bao lâu.

    Vừa ra đến cổng thì Nhung thở phào một cái, bố chồng nàng đèo thằng cu vừa hay về tới nơi. Thằng bé leo xuống ôm chầm lấy mẹ phụng phịu:

    – Sao mẹ không đón con…
    – Mẹ quên mất, xin lỗi cu Bin nhé…

    Nhung ngước nhìn bố chồng cảm kích:

    – May quá có bố đón thằng cu, nay con lơ đãng quá.

    Hiếu vừa dắt xe vào trong nhà vừa bảo con dâu:

    – Cô giáo bảo gọi cho con không được, gọi cho thằng Đạt cũng không, cũng may là có lưu cả số của bố. Lúc đến cu cậu sắp khóc nhè đến nơi rồi.
    – Con bận đi công việc, với lại điện thoại hết pin. Bố tắm cho Bin hộ con nhé, con ra chợ mua đồ nấu cơm đã.
    – Không cần đâu, bố sợ con về mệt nên mua sẵn đây rồi.

    Nhung giờ mới để ý bên hông xe bố chồng có treo cả rau củ thức ăn. Cảm giác mệt mỏi như tan biến được một chút. Hầu như ngày nào cũng vậy, Nhung nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, đến chiều đi đón con, rồi lại đi chợ về nấu cơm. Cứ lặp đi lặp lại như thế nhiều khi làm nàng thấy buồn tẻ. Chỉ một hành động nhỏ này của bố chồng cũng đủ khiến nàng vui vẻ khi được sẻ chia một phần việc nhà.

    Hiếu tắm táp cho cả mình lẫn thằng cháu xong xuôi thì ra ghế xem tivi. Cu Bin chăm chú xem hoạt hình, còn Hiếu thì chăm chú ngắm nhìn con dâu.

    Không biết bao nhiêu lần rồi, Hiếu say sưa ngắm nhìn đứa con dâu của mình đứng nấu ăn. Bộ đồ công sở ban nãy đã được thay bằng cái áo thun cộc tay và cái quần đùi mặc ở nhà. Bờ mông tròn trịa cùng cặp giò nuột nà được cái quần ngắn bó sát phơi bày ra trước mắt, nhìn kỹ còn thấy cả viền quần lót hằn lên dưới lớp vải mỏng manh. Cái áo thun ôm lấy cơ thể để lộ ra hai cánh tay trắng muốt cùng vòng eo thon gọn. Chỉ ngắm nhìn từ đằng sau thôi cũng đủ khiến Hiếu mê mẩn, đôi mắt cứ dán chặt vào vòng 3 nảy nở của con dâu. Gái một con trông mòn con mắt, những đường cong cơ thể của bà mẹ 26 tuổi làm ông bố chồng cứ thèm thuồng không thôi.

    Hiếu là chủ một cửa hàng đồ điện, vợ ông đã mất được cả chục năm nay. Cũng có lúc ông tính đi thêm bước nữa, nhưng khi nghe con trai tuyên bố nó chỉ có một người mẹ trên đời, ông cũng đành gác lại ý định. Hiếu không muốn chứng kiến cảnh mẹ ghẻ con chồng.

    Nhung là một nhà văn trẻ, ngoài viết tiểu thuyết ra thì nàng còn làm cộng tác viên cho một số tờ báo. Thi thoảng có đến tòa soạn, nhưng hầu hết thời gian vẫn là làm việc ở nhà. Chính vì phần lớn thời gian ở nhà nên thói quen ăn mặc của nàng khá thoải mái, đều là đồ ở nhà nên không tránh khỏi có chút hơi vô tư nào đó. Như ngay lúc này đây, nàng chỉ mặc có mỗi cái quần đùi mỏng manh ngắn cũn cỡn, khiến cho bố chồng ngắm nhìn say sưa.

    Còn Hiếu, đã bị kìm hãm chuyện sinh lý bao nhiêu năm, lại ở chung nhà với đứa con dâu trẻ đẹp khiến ông nhiều khi như phát điên. Một người đàn bà gợi cảm cứ lượn lờ trước mặt cả ngày, chẳng khác nào thử thách sức chịu đựng của gã đàn ông trung niên.

    Đấy mới là nhìn từ đằng sau, mỗi khi Nhung quay người qua hoặc xoay người hẳn lại, bộ ngực căng mọng cùng cái mu lồn đầy đặn đập vào mắt lại càng khiến Hiếu thêm rạo rực. Cái quần bó sát làm cho vùng tam giác gợi dục cứ hiện rõ mồn một, con cặc trong quần ông đã cứng lên như sắt. Hiếu giả bộ hơi ngoảnh mặt đi như đang không nhìn con dâu, tay khẽ thò vào trong quần, cứ lúc ánh mắt Nhung không hướng về phía này là Hiếu lại tranh thủ nhìn trộm cái mu lồn, mông, đùi con dâu rồi tay nhanh chóng sục cặc. Đã không biết bao nhiêu lần rồi gã vừa nhìn con dâu vừa thủ dâm trong thèm thuồng.

    Về phần Nhung, bố chồng đối xử với nàng rất tốt, chưa bao giờ trách móc hay nặng lời gì với nàng. Ông cũng hay giúp nàng làm việc nhà, lúc thì phơi quần áo, lúc thì mua thức ăn, có lúc còn phụ nàng nấu cơm. Thế nên Nhung mới khá vô tư khi ở nhà cùng ông, cảm giác thoải mái không phải giữ ý tứ gì. Còn Hiếu, đó đơn giản chỉ là cái cớ để ông được gần gũi hơn với con dâu mà thôi. Nhất là lúc phơi quần áo, gã có thể đường hoàng cầm đồ lót của con dâu lên nhìn ngắm, trong đầu tưởng tượng ra cảnh con dâu mặc bộ này sẽ như thế nào, rồi dí mũi vào hít hà thật sâu.

    Bạn đang đọc truyện Nghiệp chướng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nghiep-chuong/

    Nhung uể oải bên màn hình máy tính. Đã mấy ngày rồi nàng vẫn bế tắc trong việc tìm ý tưởng. Nàng ngoảnh sang nhìn tờ lịch, hôm nay là…

    Nghĩ tới khiến Nhung lại khẽ chạnh lòng. Chồng nàng vẫn như vậy, vẫn đi sớm về muộn, thậm chí có hôm ngủ lại công ty. Không biết chồng nàng có nhớ hôm nay là ngày gì không.

    Nhung gọi điện cho chồng, hỏi tối nay có về muộn không. Câu trả lời cũng giống đa số lần khác.

    “Tối nay anh về muộn, cả nhà cứ ăn cơm đi đừng đợi anh”.

    Nhung chán nản bỏ điện thoại sang một bên, ủ rũ xuống dưới nhà nấu bữa tối. Trong đầu thầm nhủ: Không nhớ thật rồi…

    – Hai ông cháu ra ăn cơm nào.

    Nhung vừa bày đồ ăn vừa gọi, chả thấy ai lên tiếng. Mới nãy còn thấy hai ông cháu hí húi trong phòng, giờ lại đâu mất rồi. Chợt điện đóm tắt phụt một cái, cả nhà tối om. Nhung đang ngơ ngác thì có tiếng hát vang lên.

    – Happy birthday to you, happy birthday to you…

    Cu Bin và bố chồng từ trong bóng tối bước ra, vừa hát vừa bê cái bánh sinh nhật cắm mấy ngọn nến, hai ông cháu lại còn đội cái mũ nhọn dài dài mà mấy bữa tiệc hay dùng nữa. Nhung cười cười nhìn hai ông cháu, cảm giác hạnh phúc khẽ dâng lên trong lòng. Ít ra vẫn có người nhớ sinh nhật mình.

    Hát xong xuôi hai ông cháu rú lên chúc mừng rồi bắt Nhung thổi nến. Cu Bin còn bắt mẹ nó nhắm mắt ước rồi mới được thổi. Nhung đành ngoan ngoãn làm theo ông nhõi con. Sau màn vỗ tay nhiệt liệt khi nến được thổi thì đèn mới được bật lên, ngay sau đó là tiết mục tặng quà. Cu Bin tặng mẹ nó một bức tranh tự vẽ, trong tranh có ba người nắm tay nhau, giống vợ chồng và đứa con. Còn bố chồng tặng nàng một hộp quà được bọc khá đẹp, không biết có gì. Nhung vui vẻ đón nhận cả hai món quà rồi hỏi cu Bin:

    – Con bày ra vụ này đấy à?

    Cu Bin bảo mẹ:

    – Ông nội đấy ạ, ông bảo mấy hôm nay mẹ có vẻ buồn, phải làm cho mẹ vui lên.

    Nhung quay qua nhìn bố chồng, thấy bố chồng cũng đang nhìn mình trìu mến. Nàng khẽ cười với bố, trong lòng có chút cảm giác lạ lùng. Đã lâu rồi mới có người quan tâm nàng như vậy. Đâu cần tiệc tùng xa hoa, chỉ vỏn vẹn cái bánh sinh nhật nhỏ nhoi này cũng đủ ấm cúng rồi.

    Ba người vui vẻ dùng bữa tối với nhau, cảm giác cô đơn trong lòng Nhung cũng vơi đi phần nào.

    Trước lúc ngủ Nhung mới bóc quà của bố chồng. Một chiếc váy màu tím kiểu ôm sát cơ thể. Nàng ướm thử lên người, phần ngực hơi khoét rộng, phần dưới ngắn trên đầu gối, hai dây váy nhỏ nhắn tạo nên sự mềm mại quyến rũ. Tuy không đến nỗi hở hang, nhưng cũng có thể coi là gợi cảm. Nhung đứng ngắm nghía trước gương, cái váy khá đẹp, lại còn trông rất vừa vặn với cơ thể mình. Cảm giác thích thú nhè nhẹ đi kèm với chút ngại ngùng làm nàng hơi đỏ mặt. Sao bố chồng lại biết rõ cỡ quần áo của mình vậy nhỉ.

    Nhung đâu hề biết, đó là do thành quả ngắm nhìn cơ thể nàng suốt bao nhiêu năm của Hiếu, cùng với sở thích mân mê đồ lót của nàng làm ông cũng đại khái nắm được số đo ba vòng của con dâu.

    Tối muộn chồng nàng mới về nhà, lúc này cả nhà đã đi ngủ rồi. Đạt leo lên giường sau ngày dài làm việc mệt mỏi. Anh vòng tay ôm lấy eo Nhung, dí mặt vào gáy khẽ hít hà mùi thơm từ mái tóc và cơ thể vợ. Hương thơm dễ chịu làm bao nhiêu mệt mỏi như tan biến. Đạt khẽ thì thầm vào tai Nhung:

    – Chúc mừng sinh nhật vợ.

    Nhung chưa ngủ, tưởng như năm nay chồng sẽ quên nhưng hóa ra là chàng vẫn còn nhớ. Nàng khẽ mỉm cười, cảm giác hạnh phúc lại nhen nhóm trở lại. Nhung quay người lại làm bộ giận dỗi, chu môi ra hỏi nhỏ:

    – Quà đâu?
    – Anh để trên bàn ấy, anh ngủ đã, mệt quá…

    Đạt ngáp ngắn ngáp dài rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nhung lườm yêu chồng một cái, coi như tạm tha cho tội về muộn, vẫn nhớ mua quà là tốt. Nàng hí hửng leo xuống giường, tới bên chiếc hộp trên bàn. Nhung bóc ra, là một đôi giày cao gót, nàng hơi thất vọng một chút, màu này không phải màu nàng thích. Tuy vậy Nhung vẫn bỏ xuống đi thử. Và rồi nàng thực sự thất vọng.

    Rộng hơn cỡ chân của nàng, Nhung lật mặt dưới lên xem, cỡ 39, nàng bực bội nhét đôi giày vào trong hộp. Nàng đi cỡ 37, kết hôn bao nhiêu năm rồi mà ngay cả cỡ giày của vợ cũng không nhớ? Từ hy vọng chuyển thành thất vọng, Nhung chán nản leo lên giường, không thèm liếc nhìn chồng một cái. Có lẽ việc tặng quà vợ chỉ là nghĩa vụ, là làm cho xong mà thôi, chồng nàng đâu còn quan tâm nàng nữa, nhìn người ta tặng quà vợ tinh tế đến thế nào kia kìa. Bao nhiêu suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu Nhung.

    Trong những suy nghĩ đó, có cả hình ảnh chiếc váy màu tím…

  • Hai người vợ – Tác giả Longmiennui

    Phần 1
    Bé Na đang ngồi vừa ăn cơm cùng mẹ và ông ngoại, vừa xem hoạt hình thì nghe ông ngoại nói chuyện với mẹ.

    – Thằng Thông nó lại đi nhậu nữa rồi phải không? – Ông ngoại hỏi…
    – Chắc vậy đó ba – mẹ nó thở dài…
    – Chừng nào mày mới chịu tỉnh đây Tiên, từ lúc cưới nó tới giờ mày có còn sống cho ra người được không? – Ông nó nói…
    – Thôi mà ba…

    Mẹ nó nói rồi nhìn ra cửa trông ba nó về.

    Bé Na năm nay đã 14 tuổi, nếu không vì có bé Na thì ông ngoại không bao giờ cho Tiên cưới Thông, một người vô công rỗi nghề, suốt ngày chơi bời nhậu nhẹt. Từ ngày cưới nhau, Thông về nhà Tiên ở rễ, Tiên ban ngày ra chợ bán, chiều về lo cơm nước giặt giũ cho chồng. Tuy là trụ cột chính trong nhà nhưng luôn phải nương theo ý chồng.

    Con bé Na từ nhỏ đã hơi khờ khạo, không lanh lợi, học tới lớp 5 đã nghỉ vì Thông nghĩ có cho đi học tiếp cũng không được gì, bé Na không thông minh như bạn đồng trang lứa.

    – A… ba về rồi – bé Na reo lên khi thấy ba nó loạng choạng đi từ ngoài cổng vào…
    – Ăn cơm sớm vậy? – Thông hỏi với hơi thở đầy mùi rượu…
    – 8 Giờ tối rồi mà anh – Tiên nói…
    – Vậy nay anh về hơi sớm – Thông cười rồi ngồi xuống cạnh vợ…

    Thông luồn tay vào áo vợ xoa bóp cặp vú của nàng.

    – Núm cương rồi nè – hắn cười…

    Ông ngoại nhìn con gái không phản ứng gì, để mặc chồng sờ nắn ở bàn ăn, tức giận để mạnh chén cơm lên bàn.

    – Tao nói mày bao nhiêu lần rồi, muốn gì thì vào phòng – ông ngoại lớn tiếng…
    – Ba khó quá, nhà có ai đâu mà – Thông nói…

    Thông đứng dậy đi vào phòng trước. Tiên cúi mặt ăn cơm không dám nhìn ông. Bé Na ăn vội rồi đi vệ sinh cá nhân, vào phòng nằm cùng ông.

    Nhà bằng gỗ có hai phòng, tối bé Na ngủ cùng với ông.

    – Ông ơi, Sao ông ghét ba con vậy? – Bé Na ôm ông hỏi…
    – Sau này con lớn con mới biết, thôi ngủ đi – ông xoa đầu nó…

    Bé Na không nghỉ ngợi nhiều, ôm ông ngoại ngủ.

    Đang lim dim chìm vào giấc ngủ, từ phòng ba mẹ nó phát ra những âm thanh cọt kẹt khiến nó giật mình. Vì vách bằng gỗ nên ông và nó nghe rất rõ…

    – Ba mẹ lại giỡn nữa kìa ông – bé Na nói, với suy nghĩ non nớt, nó vẫn nghĩ ba mẹ giỡn với nhau.
    – Thôi ngủ đi con – ông bịt tai nó lại…

    Bên này, Thông và Tiên đang ôm lấy nhau, Thông dập liên tục vào bướm vợ, tay bóp mạnh cặp vú.

    – Lồn em nhiều nước quá, sướng không em – Thông vừa nhấp vừa khẩu dâm…
    – Sướng… a… a. – Tiên không kiềm được tiếng rên…
    – Bắn vô lồn luôn nha, làm đứa nữa – Thông nói…
    – Thôi, cho ra ngoài đi… a… a… a.

    Thông cúi xuống bú vú vợ, cu vẫn ra vào đều đặn trong bướm, rút hết cu ra ngoài rồi dập mạnh vào lút cán, cứ thế chầm chậm. Thông đưa tay giữ cạnh giường làm điểm tựa rồi cong mông dập mạnh và nhanh khiến Tiên há miệng rên lớn.

    – A… a. A… a… – Tiên rên rỉ…

    Nàng lên đỉnh, cơ thể co giật, dâm thủy từ bướm tuôn ra ào ạt.

    – Chưa gì đã ra rồi hả? – Thông vỗ vào vú vợ…

    Ông ngoại vẫn đang dùng tay bịt tai cho bé Na, không muốn nó phải nghe những từ ngữ thô tục đó. Đêm nào cũng vậy, ông luôn bị tra tấn bởi những âm thanh đó, phải đợi vợ chồng họ giải quyết nhu cầu xong thì mới có thể ngủ ngon được, nói hoài cũng không thay đổi nên ông mặc kệ.

    Từng tiếng dập phành phạch hay tiếng vỗ mông chan chát ông đều nghe thấy, ông vừa thương vừa xót cho con gái bị Thông hành hạ.

    – Anh ra nha, lồn em siết cặc anh sướng quá – Thông vẫn liên tục khẩu dâm…
    – Ra đi… a. Anh… a – Tiên chổng mông đón nhận từng cú thúc của chồng…

    Thấy bướm vợ co thắt liên tục, Thông biết nàng sắp ra lần nữa, liền bóp chặt mông nàng dập nhanh.

    – A. A… a anh ơi… a… – Tiên giật mông lên đỉnh…

    Thông cũng rút cu ra sụt mạnh, bắn tinh đầy lên mông và lưng nàng. Sau đó dùng quần lót của mình lau lưng và mông nàng rồi ôm vợ ngủ.

    Dù cả ngày đi làm mệt mỏi, dù có cãi nhau, hay giận chồng thì chỉ cần tối lên giường cùng nhau như thế này, Tiên lại bỏ qua hết. Từ lúc bị chồng phá trinh vào năm 15 tuổi rồi có bầu bé Na, chưa bao giờ gần chồng mà nàng không lên đỉnh. Dù Thông không đẹp trai, không có chí cầu tiến, lại thô tục, nhưng hắn luôn biết cách làm nàng sướng điên trên giường, khiến nàng chưa từng có ý định bỏ hắn.

    Tuy lớn tuổi, nhưng ông ngoại vẫn đi bán vé số kiếm tiền, không sống nhờ vào con, vì biết con gái mình đã khổ khi có thằng chồng như vậy. Ông đi bán từ sáng đến trưa, về nhà nghỉ một lát rồi bán tiếp đến chiều.

    Một buổi chiều, đi bán về, mở cổng vào nhà ông đã thấy Tiên đang nằm ngủ trên võng, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo hai dây. Ông biết ngay là vợ chồng con gái vừa quan hệ, ông không lạ gì thói dâm dục của Thông, nhưng lần đầu thấy con gái trong tình trạng thế này giữa phòng khách khiến ông nóng mặt. Bụng thon cùng cặp đùi trắng nõn, càng làm tôn lên chùm lông bướm đen nhánh đã được tỉa tót kỹ càng.

    – Tiên, dậy – Ông vỗ vào dây võng…
    – Dạ… – Tiên giật mình dậy…
    – Sao tao nói mày hoài mà mày không hiểu ra vậy?
    – Dạ tại con đi bán về mệt quá nên ngủ quên – Tiên lấy tay che bướm rồi ngồi dậy…
    – Tao không nói chuyện mày ngủ, hai đứa bây mới làm gì ở đây nữa, ở phòng khách, trước bàn thờ mẹ mày mà mày cũng để nó làm à? – Ông lớn tiếng…

    Tiên cúi mặt, tay che bướm đứng dậy đi nhanh ra sau nhà, ông nhìn theo cặp mông to tròn lắc lư của con gái, vừa giận vừa thương.

    Ông đi vào phòng, bé Na đang nằm trên giường, nhìn thấy ông liền chạy lại ôm ông.

    – Ông ơi con sợ lắm, lúc nãy có cô nào đến – bé Na nói…
    – Ai đến? – Ông hỏi…
    – Con không biết, ba dẫn cô nào đến…
    – Lúc đó mẹ về chưa?
    – Dạ rồi, con nghe tiếng la hét, như ma vậy, con sợ lắm – bé NA mếu máo…

    Ông xoa đầu bé Na, thắc mắc không biết chuyện gì vừa xảy ra mà con bé sợ đến vậy.

    Trưa hôm sau, Tiên đang bán ngoài chợ thì Thông đến. Tiên có một cửa hàng tạp hóa nhỏ ngoài chợ, buổi trưa thường khá vắng.

    – Cho anh ít tiền xài đi – Thông ngồi xuống ghế…
    – Lại hết rồi à, em vừa đưa mà – Tiên nói…
    – Thì cho anh thêm đi, anh đàn ông mà ra đường không có tiền trong túi sao được? – Thông xoa xoa mông vợ ngoài lớp quần thun…
    – Mà anh xài tiết kiệm thôi, dạo này bán ế lắm – Tiên mở tủ lấy tiền đưa cho chồng…
    – Vậy chuyện anh nói em suy nghĩ sao rồi? – Thông kéo quần vợ xuống đùi, phía trước tủ đồ che đến ngang hông Tiên nên mọi người đi ngang sẽ không thấy được…
    – Từ từ, sợ ba không chịu đâu – Tiên đã quá quen với sự dâm đãng mọi lúc mọi nơi của chồng nên không phản kháng…

    Bàn tay của Thông bắt đầu di chuyển xoa bóp cặp mông trắng tròn của vợ, hắn cởi hẳn quần Tiên ra rồi banh mông nàng ra, móc vào bướm nay đã được cạo lông sạch sẽ.

    – Ba em sống được bao lâu nữa mà lo, chủ yếu là hai đứa mình quyết định nè – Thông vừa nói vừa móc…
    – Anh nói gì kỳ vậy… a… – Nàng chưa nói hết câu Thông đã ngoáy mạnh ngón tay trong bướm…

    Tuy sướng nhưng nàng vẫn cố giữ mặt bình tĩnh vì nhìn thấy có một người đàn ông trung niên bước đến tiệm, nàng định với tay kéo quần lên nhưng Thông đã ném quần đi đâu từ lúc nào. Nàng vội đứng nép sát bướm vào tủ để khách không thấy nàng đang ở truồng.

    – Mua gì anh? – Tiên hỏi…
    – À… ừ… lấy cho tôi kem đánh răng – Người đàn ông thấp thoáng thấy mông nàng, cũng đã biết nàng đang không mặc quần…
    – Anh lấy giùm em đi – Tiên quay qua nói với chồng, vì nàng không dám di chuyển sợ bị khách nhìn thấy…
    – Thôi em lấy đi, anh biết đâu, lấy cho khách nhanh đi em – Thông cười…

    Nàng đành xoay nhanh người qua tủ bên cạnh để lấy tuýp kem đánh răng, lúc này người đàn ông cũng đã kịp thấy cặp mông to trắng của nàng.

    – Của anh 30 ngàn – Nàng nói…

    Thông đứng dậy vỗ mạnh mông nàng một cái rồi ra về, bỏ mặc nàng với ánh mắt ngại ngùng nhận tiền của khách.