Blog

  • Yêu bạn cùng lớp

    Năm em học lớp 10, do hoàn cảnh đưa đẩy nên bị tống về quê học. Còn cả gia đình em thì vẫn ở ngoài thủ đô sinh sống. Ở quê, nhà em còn có căn nhà 2 tầng mới xây năm ngoái, nên em về đấy ở luôn. Nhà em cũng bình thường, gọi là có “của ăn, của để”.

    Họ hàng ở quê em cũng chẳng còn ai, gia đình cô, dì, chú, bác em ra Hà Nội sinh sống cũng lâu rồi nên bây giờ ở quê còn mỗi cái nhà thờ họ thôi các bác ạ.

    Nói thế để các bác biết là một thằng trẻ trâu như em “ăn chưa no, lo chưa tới”, đã phải sống tự lập rồi, híhí.

    Trường cấp 3 ở đây trừ thằng hàng xóm ra thì em chẳng quen đứa nào cả, mà khổ nỗi nó lại học khác lớp mới buồn. Ngày đầu tiên nhập học, nhìn quanh lớp cũng tạm ổn, lớp 46 đứa thì, 32 gái 14 trai. Gái nhìn tạm ổn, 3 – 4 ẻm chân dài, mà đặc biệt em để ý, có 1 đứa theo thẩm mỹ quan của em là “ok” nhất. Mặt có nét, V – line, má núm, răng khểnh. Nói chung là: Chuẩn không cần chỉnh (lúc viết những dòng này, em nghĩ lại khuôn mặt đấy mà run vãi ra, huhu).

    Lớp chia làm 4 dãy, mỗi dãy 6 bàn. Em ngồi bàn thứ 5 dãy đầu tiên từ cửa đi vào, chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà giáo viên chủ nhiệm sắp chỗ cho ẻm kia ngồi ngay bàn trên (bàn 4, ngồi chéo chỗ em). Trời ơi, cô giết em đi còn hơn, thế này thì học hành gì?

    Trong đầu thì nghĩ như thế nhưng ngoài mặt em vẫn tỏ ra “lạnh lùng boy” lắm các bác ạ, hỹ hỹ. Vậy là tiết đầu để sắp xếp chỗ và phân công chức vụ, vì hôm nọ giáo viên chủ nhiệm em có việc nên hôm nay mới nhận lớp. Em nó được làm phó văn nghệ các bác ạ, thằng Ninh làm lớp trưởng, phó học tập là cái Hoa, phân công xong xuôi thì cũng hết bố nó một tiết, ra chơi em chạy qua lớp thằng hàng xóm (nó tên Hiếu), gọi nó xuống căng tin chém gió, đang ngồi thì thấy ẻm ấy đi xuống cùng với 2 em nữa (cũng lớp em, chắc chơi với nhau), em vẫy tay cười với ẻm nó một cái xã giao, mà thế đíu nào mặt ẻm nó tỉnh bơ, ngơ ra tỏ vẻ chẳng hiểu gì, đã thế 2 con kia lại che miệng cười, làm em nhục đíu biết làm thế nào, nhanh tay rụt tay lại vớ cốc nước định uống tránh nhục thì bỏ mẹ, quên chưa rót nước. Thằng mặt loz Hiếu thấy thế còn đập bàn cười ầm lên, định mệnh nó đúng là bách nhục xuyên trim, đang định lấy le với gái mà thành ra tự tát vào mặt mình, ngồi thêm tí nữa thì trống đánh vào lớp, đứng lên thanh toán rồi đi vào học mà thằng mặt loz kia đi sau cứ cười cười, em chỉ ước có tí võ công để vả vào mồm nó phát cho bõ tức.

    Mấy ngày sau đi học, lên lớp thì em ngồi chăm chú nghe giảng làm học sinh ngoan, ra chơi thì tung tăng xuống căn tin hoặc loanh quanh hái hoa săn trường đợi hết buổi thì về nhà nấu cơm thôi (nói cho oai chứ thực ra là: Cắm cơm rồi ra cái siêu thị gần nhà mua đồ hộp về hốc). Vâng, đời em sẽ vẫn diễn ra bình thường nếu như…

    Bạn đang đọc truyện Yêu bạn cùng lớp tại nguồn: http://truyensextv2.cc/yeu-ban-cung-lop/

    Vào giờ ra chơi tiết 3, em đang ngồi đọc truyện sex trên truyensextv2.cc bằng con samsung thần thánh, thì thằng Hiếu sang gọi em xuống căn tin uống nước. Xuống căn tin kêu ra 2 chai sting rồi mà thế đíu nào, thằng kia vẫn ngồi cúi mặt vào màn hình điện thoại, mọi khi thì nó tu hết nửa chai rồi cơ, em nhoài người lên xem hóa ra ku cậu đang nhắn tin với gái.

    Em: Ghê ha, nhắn tin với gái ha.

    Thắng bé vẫn im im, bơ em luôn rồi, ngồi được 5 phút độc thoại thì em nhịn không được nữa, ra thanh toán rồi về lớp. Mà cái định mệnh nó trêu tức em hay sao ấy, đi trước mà cứ chúi đầu vào cái điện thoại vừa bấm, vừa cười.

    Em: Em chào thầy ạ! – Em giả vờ troll con chó kia.

    Nó giật mình, quay đi, quay lại một vòng rồi quay ra cười đểu em phát.

    Hiếu: Hế hế, GATO với tao hả con trai?

    Đệch, hack não à… đúng là em gato thật, 9 năm đi học không biết tán gái nó là như nào, huhu. Mà em có đến nỗi nào đâu. Em cũng đẹp trai lắm mà, 1m73 hẳn hoi, nhà cũng gọi là có điều kiện. Thế mà để thằng chó kia nó troll, huhu.

    Em: Á à, mày ngon. – Lúc đấy trong đầu em nghĩ ra hành động điên rồ, để đến bây giờ vẫn mang nhục. Em chạy nên cướp điện thoại của nó rồi phóng về lớp, định gỉa danh nó nhắn tin cho con bé kia, nghĩ là làm. Vâng, em đã cướp thành công và đang phi về lớp với tốc độ ánh sáng, để lại thằng bé đang ú ớ không hiểu chuyện gì.

    Em: Tao mượn điện thoại mày tí nha, điện thoại tao hết pin rồi. Haha – Mà thật sự thì điện thoại em vẫn còn “xanh” lắm. Thằng bé cũng giật mình định đuổi theo em, cơ mà mơ nha con, anh dùng vận tốc ánh sáng rồi. Em chỉ nghe loáng thoáng sau lưng có đứa nào đấy hét “con chó” rồi té thẳng về lớp… Và kia rồi, cửa lớp “thân yêu” đang rộng mở đón chào em, nhưng linh tính mách bảo em có gì đó không ổn, ý nghĩ đấy chỉ lướt qua đầu em… Rồi nó được chứng minh luôn. Thoáng qua ô cửa sổ nhìn vào lớp, em thấy có bóng người đang đi ra. Chỉ kịp nghĩ “thôi xong”, em hãm đà nhưng mà do gấp quá hay sao mà cả người lao về phía trước, đúng lúc “bóng người” kia đi ra. “Rầm” “ụych” hai âm thanh lối tiếp nhau vang lên mà tai em cứ ù hết cả đi.

    Tiếp sau đấy là: “Ồ”, “ối rời ơi”, “haha”… “BỐP”.

    Vâng, khốn nạn đời em!

    Tóm tắt lại nó là như thế này: Do em hãm đà gấp quá nên cả người lao về phía trước, đúng lúc đấy thì Trang (Cái ẻm ở căn tin đó các bác) đi ra và bị em va phải. Thế là “trai trên gái dưới” đúng nghĩa đen luôn. Mà không hiểu do vô tình hay cố ý (chắc vô tình) mà môi chạm môi các bác ạ. Các bác định hỏi em có sướng không?

    Em xin trả lời là: Chẳng sướng gì hết!

    Vì ngay sau đấy, em bị đẩy ra và “bốp”, ăn ngay một cái tát đủ năm ngón tay, xong em nó chạy thẳng vào lớp luôn. Vâng, nụ hôn đầu tiên của em đấy các bác ạ. Nhưng nó chẳng lãng mạn gì hết. Đơ ra mất một lúc thì em lầm lũi bước vào lớp, em chẳng còn mặt mũi nào mà ngẩng cao đầu nữa, đi đến trước bàn Trang (bây giờ em gọi bằng tên cho dễ nhé).

    Em: Mình… Mình… Xin lỗi, mình không cố tình. – Em lấy hết can đảm ra xin lỗi em ý đấy các bác ợ.

    Trang quay sang lườm em qua khóe mắt rồi lại quay đi, mà mắt em nó hơi đỏ rồi, đã thế còn thành phần bơm đểu trong lớp nữa.

    Bơm đểu: Bớ làng nước ơi, hôn người ta xong xin lỗi kia bà con ơi.

    Ngay sau câu nói của “thằng chết mẹ” nào đấy là một tràng cười khủng khiếp nổ ra. Cái củ cải nhà nó, đã không xin lỗi được lại còn làm trò cười cho chúng nó. Quay ra thì Trang nó đã gục mặt xuống bàn từ bao giờ rồi, em quay lại lườm chúng nó phát rồi đi về chỗ.

    Trong giờ học em chẳng tập chung được gì hết, thỉnh thoảng lại liếc lên xem Trang thế nào. Cơ mà từ đầu đến cuối em nó vẫn thế, ông thầy có hỏi thì con bạn cùng em nó xin hộ là do mệt nên ổng cũng chẳng nói gì nữa. Em thì hoang mang quá, đang định lân la làm quen, tạo ấn tượng tốt mà lại thành ra như thế này. Từ lúc vào lớp rồi ra chơi đến tận lúc đi về em nó vẫn nằm im, thỉnh thoảng em định gọi mà nghĩ đến năm đầu ngón tay của em nó lại sợ nên thôi. Lúc về em để ý mắt em nó hơi ươn ướt, hình như em nó cũng thấy em lén nhìn hay sao mà lườm em một cái rồi khoác cặp đi về.

  • Chạy trốn

    Phần 1
    Trong màn đêm, gió thổi nhẹ nhàng nhưng đủ để người ta cảm thấy lạnh buốt từ bên trong cõi lòng, trong lòng tôi lúc này cũng giống như một mảnh thủy tinh rớt bể tan nát trên nền gạch khi nghe được những điều lạnh giá từ cái môi chúm chím ấy…

    – Anh mình chia tay đi – em lạnh lùng nói ra những cay đắng.

    Tôi đứng bất động trước những lời cay đắng từ em…

    – Đ nói gì vậy, chuyện này không giỡn được đâu…

    Em vẫn lạnh lùng nói tiếp:

    – Tôi không có giỡn đâu có lẽ 100 ngày để iu nhau có lẽ đã đủ rồi…

    Bây giờ tui mới hiểu rằng những điều em nói nó đã thành sự thật…

    – Tại sao?? M đâu có làm gì đâu…
    – Tất cả là lỗi ở Đ những gì mình iu nhau tất cả là giả tạo thôi M à, Đ đến với M chỉ là lúc ấy, Đ vừa mới chia tay nên cần một người nào đó để có thể lấp đầy khoảng trống thôi. Nhưng bây giờ anh ấy đã về bên Đ đã xin lỗi Đ và muốn bắt đầu lại, đến bây giờ Đ mới hiểu rằng Đ không thể mất anh ấy, có lẽ sẽ làm cho m đau nhưng Đ không muốn tiếp tục lừa dối nữa…

    Em nói xong vội vàng chạy đi không để tôi có thể nói thêm bất cứ lời nào nữa… bây giờ trong lòng tôi đã thật sự tan nát, tôi đã rơi xuống thật sâu ở vực thẳm của tuyệt vọng… tui đứng đó những giọt nước mắt rơi xuống từ lúc nào không biết có lẽ đây là lần đầu tiên tôi khóc vì một người con gái và có lẽ đây cũng là những giọt nước mắt cuối cùng tôi rơi vì một người con gái… bước đi vô hồn trên con phố ngày ấy tôi và em nắm tay nhau. Nhưng bây giờ chỉ còn lại tôi, chỉ còn lại một thằng ngu… một thằng chỉ là một con bù nhìn, một kẻ dự bị… em là người đã kéo tôi khỏi bùn lầy của tội lỗi nhưng sao giờ đây, em lại buông tay tôi, em có biết tôi đã cho em rất nhiều thứ không, đã làm cho em những điều lớn đến cỡ nào không…

    Bạn đang đọc truyện Chạy trốn tại nguồn: http://truyensextv2.cc/chay-tron/

    Tôi còn nhớ ngày tôi gặp em là một ngày nắng oi bức từng tia nắng mặt trời chiếu xuyên qua ô cửa kính của chiếc xe bus đông nghẹt khách này, đang ngồi đảo mắt nhìn quanh thì bắt gặp một ánh mắt đáng thương, đang sợ hãi và cần được cầu cứu, bắt gặp ánh mắt tôi, em nhìn tôi vẽ mặt cầu cứu, nhìn xuống dưới thì, em đang bị thằng chó kia nó sàm sỡ, bỗng dưng trong người tôi nóng lên, không hiểu tại sao lúc ấy tôi lại cảm thấy bức xúc như vậy không thể chịu đựng được nữa tôi chồm tới nắm lấy tay em và kéo về nơi này…

    – Này, ngồi ở đây đi… tôi nói một cách lạnh lùng…
    – Ừm… cảm ơn… em tròn mắt nhìn tôi, ánh mắt cảm ơn khi vừa tìm được một chiếc phao khi đang trôi lênh đênh giữa đại dương…

    Lúc này thằng chó hồi nãy tức điên lên như con thú bị cướp mất miếng mồi nó nhìn tôi như muốn xé xác tôi ra, bây giờ tôi mới nhìn thấy thật rõ em, có lẽ em là một thiên thần… em xinh quá. Đôi mắt to tròn, sống mũi cao dọc dừa…

    Cái miệng chúm chím đáng iu, khuôn mặt trái xoan đẹp mê hồn, mái tóc thẳng mượt làn da trắng, tướng người em thon thả, cơ thể như người mẫu nhưng do em hơi lùn không thôi là đi thi người mẫu được rồi, tất cả toát lên cái vẻ ngây thơ trong sáng của em, nhưng đôi má mũm mĩm kia đã ửng hồng lên vì ngượng…

    – Bạn nhìn gì mà ghê vậy… đôi mắt tròn xe nhìn tôi…

    Lúc này tôi mới thoát khỏi cái vẽ đẹp ngây thơ ấy mà trở về với thực tại…

    – À à mình xin lỗi – tôi bối rối đáp…
    – Hì, bộ thích mình sau mà nhìn ghê quá… em ghẹo tôi…
    – Úi… úii… làm gì có… tôi bối rối đáp…
    – Hihi mình đùa tí thôi lúc nãy cảm ơn bạn nha không có bạn thì mình không biết làm sao nữa – em cảm ơn tôi…
    – Ừ hok có gì đâu – tôi nhìn em đáp…
    – Ừa mà bạn tên gì zạ – em nhìn tôi và hỏi…
    – À. Ừm mình tên Minh – tôi trả lời em nhưng đôi mắt nhìn ra cửa sổ có lẽ vì lần đầu tiên tôi bắt chuyện với một người con gái…
    – Mình tên Đoan mà bạn mấy tuổi rồi – em lại tiếp tục tra khảo tôi…
    – 16 – Tôi lạnh lùng đáp…
    – Hihi zì mình = tủi nhau rồi – em cười hớn hở…

    Ánh nắng gay gắt chiếu xuyên qua ô kính, gọi thẳng vào mắt em làm em nhăn nhó.

    – Này đổi chỗ đi, ra ngoài này mà ngồi ở đó nắng lắm…
    – Ừa cảm ơn một lần nữa nhaz…

    Em vừa chuyển người sang tôi thì chiếc xe bỗng dưng thắng gắp cả một cặp mông săn chắc đè lên thằng nhỏ tôi, thằng nhỏ của tôi bắt đầu ngóc đầu dậy sau bao nhiêu năm không được thức, nó ngóc đầu lên biểu tình phản đối bây giờ em quay mặt đi chỗ khác về sự e thẹn và xấu hổ… cả hai bắt đầu im lặng… chiếc xe chạy bon bon trên đường từng cơn gió mùa hè mát mẻ cứ thế thổi vào mặt tôi… và tôi lúc ngủ lúc nào không hay… nheo mắt thức dậy có cái gì đang đè nặng lên vai tôi… thì ra đó là em người con gái ngây thơ em đang tựa vào tôi và ngủ… tôi cũng không muốn đánh thức em vậy không hiểu vì sao lúc ấy tôi cứ nhìn em… tiếng anh bán vé se hô to…

    – Gần tới Long mỹ rồi ai xuống bến nhớ kêu…

    Có lẽ do tiếng anh bán vé hô to nên em cũng đã thức em nheo mắt nhìn tôi e thẹn…

    – Xin lỗi – đôi má em ửng hồng…
    – Không sao đâu mà bạn xuống chạm nào – tôi hỏi em…
    – Mình xuống chạm đằng trước – em trả lời tôi…
    – Ồ vậy hả mình thì xuống sau một chạm…
    – Mà này có số đt không cho đi có gì dẫn mình đi chơi với – em nhìn tôi đôi má ửng hồng…

    Bạn đang đọc truyện Chạy trốn tại nguồn: http://truyensextv2.cc/chay-tron/

    – À có 09xxxxx nè số này đây có gì dẫn cho đi chơi – vừa trả lời em vừa bối rối vì đây là lần đầu tiên một người con gái xin số đt…

    Nắng chiều buông xuống. Những ánh nắng của mùa hè gay gắt, gió thổi nhẹ nhàng lê lết một lúc cũng về tới nhà mồ hôi đổ ra như tắm mở cửa nhà vào thấy mẹ đang ngồi chăm chú lên chiếc tv…

    – Minh con về rồi đó à mệt không lên tắm rửa đi rồi ăn cơm…
    – Vâng – tôi đáp lại…

    Ôi đây rồi chiếc giường thân iu của taz 3 ngày rồi không gặp mày, ngã phịch xuống giường định nhắm mắt một tí sau chuyến đi dài nhưng không tài nào ngủ được…

    – Trời ơi nắng gì mà kinh thế – tôi chửi thề…

    Sắp cái quần tà lỏn chạy thẳng vào nhà tắm nhìn dòng nước mát lạnh cứ thế tuôn ra ôi sướng quá, sau khi tắm xong vừa đi xuống nhà trong cái quần xà lỏn tay cắm cái khăn lau khô cái đầu…

    – Mẹ ơi có gì ăn không đói quá…
    – Ngồi đó đi để mẹ đi hâm đồ ăn cho…

    10 phút sau mẹ dọn đồ ăn lên hương thơm nghi ngút của bữa cơm do mẹ nấu nó thơm làm sau, có lẽ 3 ngày rồi toàn ngồi ăn cơm bụi ngoài quán nên bây giờ mới biết thấm thía cái bữa cơm gia đình là thế nào…

    – Ba đâu rồi hả mẹ – tôi hỏi…
    – Ba mày đi công chuyện rồi tối mới về, ăn xong rồi lên phòng ngủ đi…
    – Vâng – tôi đáp lại…

    Chiếc quạt máy cứ quay ro ro, truyện những ngọn gió của mùa hè vào phòng chẳng mấy chốc tôi đã chìm vào giấc ngủ…

    Reng… reng… reng…

    Mở mắt uể oải chụp chiếc điện thoại đang đánh thức chủ nhân của nó…

    – Alo alo thằng nào đấy không biết tao đang ngủ à…
    – Đm giờ còn ngủ hả mạy tắm rửa ra đây đi cà phê với tụi quán củ nha mạy…
    – Ừ tao biết rồi – tôi đáp trong mệt mỏi…

    Bước loạng choạng vào nhà tắm cằm cái cây đánh răng chà chà, úp mặt xuống dòng nước mát lạnh để xua tan đi cơn buồn ngủ chọn đại một chiếc quần xỏ vào kèm theo một chiếc áo thun chạy xuống nhà dắt chiếc xe ra…

    – Này thằng kia mày đi đâu thế – , mẹ tôi quát…
    – Dạ con đi với đám bạn tí tụi nó rủ đi uống nước tí con về – tôi tỏ cái vẻ thương hại cho mẹ động lòng…
    – Ừ đi thì đi nhớ về sớm nghe, không có được đánh nhau như lúc trước nghe tao mà biết là mày khỏi zìa lun – mẹ tui nhăn nhó…

    Bạn đang đọc truyện Chạy trốn tại nguồn: http://truyensextv2.cc/chay-tron/

    – Vâng con sẽ về sớm – tôi đáp…

    Dắt con chiến mã, trời đã gần tối gió thì thổi mạnh mà ra đường có mỗi cái áo thun với cái quần short lạnh gần chết, vừa chạy vừa nhìn ven đường ôi trời em toàn quần đùi với áo 3 lỗ nhìn mà nứng muốn điên lên được đi một hồi cũng tới quán cà phê, bước vào trong quán thì đã thấy nó với tụi bạn đang ngồi nói chuyện cứ quan hệ với chả tình dục mà đem ra nói, thấy tui từ xa nó vẫy tay vào…

    – Ê đây nè con trai – mới gặp đã sốc óc…
    – Con thằng cha mày…

    Bước vào trong bạn ngồi xuống thì nghe tụi nó thì tụi nó đã tra khảo một thằng mở miệng nói…

    – Sao rồi chú minh lên trển vui không tao nghe nói nhìu gái đẹp lắm…
    – Vui cái éo gì, lên trển giữ con cho bà cô mệt gần chết, tối đi ra đường thì toàn gay nản vãi…
    – Haha tội vậy bộ trên đó gái nó chết hết rồi à…
    – Tao cũng không biết nữa thôi kiếm chuyện khác nói đi…

    Đang nói chuyện vui vẻ thì bất chợt nhìn thấy ánh mắt buồn so của thằng đạt quay sang hỏi tụi bạn…

    – Ê nó sao vậy bị đá rồi à…
    – Ừ bị đá một cách thê thảm lun iu con đó cho đã cuối cùng nó nói thằng đạt chỉ là dự bị thôi…
    – Đm khốn nạn vậy – tui chửi thầm…

    Thằng đạt quay lại nhìn tôi đôi mắt nó buồn so hình như có một dòng lệ đang trào ra từ nước mắt…

    – Thôi, tại tao ngu thôi hết chuyện iu con phò rồi làm nhìu thứ về nó chứ…

    Không khí bỗng dưng lặng im không thể để cho cái không khí đau buồn này tiếp tục nữa tôi vội nói…

    – Này thôi cái mặt đưa đám ma ấy đi, đi nhậu cho quên hết này sẵn tiện lâu rồi anh em mình cũng chưa nhậu, ra quán xyz nha tụi bây…

    Lời mời ấy của tôi đã phá vỡ cái không khí đau buồn lúc nãy tất cả tụi nó cười hớn hở và choàng cổ nhau lên chiếc chiến mã phi thẳng tới quán…

    – 1… 2… 3 zô uống hết nào uống cho quên hết đi…
    – Ừ đúng đó không cần phải buồn đâu đạt à mày cứ coi nó là một người lạ đi ngang qua cuộc đời của mày đi…
    – Ừ tao biết chứ, nói như vậy thì khó lắm mày àk…
    – Ừ tụi tao biết cái đó không thể vượt qua, nhưng mày hãy để thời gian sẽ xóa nhòa tất cả đi, mày nên nhớ mày còn có gia đình mày con có tụi tao nữa mà…
    – Ừ cảm ơn tụi mày…

  • Thuần hóa mẹ tôi – Tác giả Đom Đóm

    Tôi là Đóm, một thanh niên 18 tuổi vừa mới tốt nghiệp cấp 3, đang phải chờ kết quả xét tuyển đại học bên Nhật Bản. Bố tôi tên Dũng và mẹ tôi là Hoa. Do mẹ mang bầu tôi khi cũng chỉ mới 18 tuổi nên khi con trai bà đã lớn tồng ngồng thế này thì bà cũng chỉ mới tầm hơn 36 tuổi. Kèm với đó là những buổi tập yoga cùng với chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt khiến mẹ tôi có thân hình thật nóng bỏng: Làn tóc vàng nâu dài thướt tha, làn da trắng nõn kèm với bộ ngực đầy đặn và đặc biệt là cặp mông to nhưng không xệ mà còn căng đét.

    Mẹ chính là người phụ nữ mà mọi người đàn ông đều muốn lên giường, kể cả tôi, con trai của bà. Tuy nhiên, lúc đầu nó cũng chỉ là một giấc mơ viễn vông, tôi cùng lắm chỉ dám ngắm từ xa hay giả vờ vô ý chạm vào ngực hay mông mẹ, cái từ loạn luân luôn là rào cản ngăn tôi dám tiến xa hơn. Thế nhưng, vào một ngày nọ, cuộc đời hai mẹ con tôi đã thay đổi mãi mãi.

    Bố tôi làm văn phòng trong một công ty quốc tế lớn. Đánh đổi với việc kiếm được rất nhiều tiền thì ông thường đi làm khi trời chưa sáng và về khi trời đã tối mịt. Đặc biệt ông đã đi công tác tận 2 tháng rồi làm cuộc sống của mẹ tôi vốn đã buồn chán nay lại càng tẻ nhạt. Mẹ vẫn rất vui vẻ, tươi tắn khi nói chuyện với con trai mình nhưng tôi biết rằng, bà đang cô đơn ở bên trong, đặc biệt là về mặt tình dục.

    Tại sao tôi lại biết ư? Hôm ấy là buổi trưa, tầm khoảng 12 giờ, hai mẹ con đã ăn trưa xong, tôi lên phòng mình chơi game trong khi bà thì vào trong phòng để nghỉ trưa. Chơi game riết cũng chán mà chỉ mới có gần 2 giờ, tôi đành ra khỏi phòng để đi xuống bếp lấy nước uống cho đỡ khát. Cả căn nhà thật tĩnh lặng, chắc mẹ đang ngủ trưa rồi.

    Tôi vừa nhủ như thế vừa đi xuống cầu thang thì đột nhiên có một tiếng động be bé phát ra, phá tan bầu im lặng ban đầu. Càng đi xuống lầu thì nó càng rõ hơn, hình như đó là một tiếng rên và nó phát ra từ trong nhà vệ sinh. Cửa nhà vệ sinh chỉ đóng chứ không khóa nên tôi dễ dàng mở hé ra mà không ai phát hiện để ngó vào trong. Ôi chao ôi, một cảnh tượng điên rồ xuất hiện trước mắt tôi: Mẹ đang ngồi trên bồn cầu, háng banh ra hết cỡ để lộ cái âm đạo đang bị giày vò bởi các ngón tay bà.

    Lồn mẹ tôi thật đẹp, không có thâm đen và cũng không có lông, mặc dù đã sinh một con rồi mà vẫn ăn đứt mấy cái lồn của mấy đứa người yêu cấp 3 của tôi. Nhìn cái cách bướm bà mút các ngón tay mình khi đút ra đút vào, tôi chắc chắn rằng nó rất khít, chắc do lâu ngày nó đã không được làm tình. Được tận mắt thấy mẹ đang thủ dâm làm tôi vừa hồi hộp vừa sung sướng, con cặc trong quần cũng cương cứng từ khi nào.

    Theo bản năng, tôi móc cặc ra và bắt đầu sục trong khi mắt vẫn cứ dán vào âm đạo mẹ mình. Tiếng “nhóp nhép” từ lồn mẹ tôi bắt đầu phát ra và dần dần to hơn khi các ngón tay bà đút vào sâu và nhanh hơn, dâm thủy cũng bắt đầu rỉ ra ướt cả bàn tay bà. Hột le ở trên đã cương cứng và đỏ hỏn, lỗ đít bà bên dưới cũng co giật theo nhịp, mẹ tôi sắp lên đỉnh rồi. Bất chợt dòng dâm thủy từ lồn bà bắn xè xè xuống sàn nhà tắm trong khi mẹ thì gào rú một cách dâm dục. Cảnh mẹ tôi ra làm tôi cũng rùng mình mà bắn tinh thẳng lên cửa. Sợ bị phát hiện, tôi nhanh chóng thu dọn bãi chiến trường rồi lủi nhanh lên phòng. Tất cả những trải nghiệm vừa rồi khiến tôi vẫn còn lâng lâng, không dám tin là có thật. Tôi ao ước biến mẹ trở thành người phụ nữ của riêng tôi nhưng rào cản loạn luân sai trái lại nhanh chóng đập tan ý tưởng đó. Tôi lỡ làm càn để mà mẹ tôi mách với bố, chắc tôi chỉ có nước đi ăn mày ngoài đường. Tôi chậc lưỡi, tự an ủi dù sao thì so với trước đây, việc ngắm mẹ thủ dâm cũng đủ làm tôi thỏa mãn hơn xưa rất nhiều.

    Từ đó trở đi, buổi trưa nào tôi cũng xem lén mẹ thủ dâm. Mẹ tôi có nhu cầu tình dục rất cao, bà hình như thủ dâm hằng ngày. Tưởng như tôi sẽ sống vui vẻ với hoàn cảnh ấy thì một biến cố nữa, to lớn hơn lại xảy ra. Tôi còn nhớ hôm ấy là bữa trưa thứ Ba, tôi lại rón rén ngay cửa nhà vệ sinh để xem lén mẹ. Mẹ tôi hôm nay có vẻ hơi khác so với mọi lần, ngón tay bà vẫn ngập sâu ở trong lồn.

    Nhưng bà không di chuyển nó như mọi lần mà lại để im trong đó, cứ như đang móc cái gì trong âm đạo mình ra. Một lúc sau, mẹ rút tay ra, một dòng hỗn hợp trắng đục từ trong đó cũng trào ra không lâu, chảy xuống tận lỗ đít mới dừng. Tôi đứng không quá gần so với vị trí của mẹ nhưng tôi có thể chắc rằng, thứ đó chính là tinh trùng của đàn ông.

    Chả lẽ mẹ đã cắm sừng bố sao? Tôi như đơ người ra và phóng thẳng lên phòng khi nhìn thấy bà bắt đầu mặc quần áo lại. Ở trong phòng, tôi trải qua biết bao cung bậc cảm xúc: Từ tức giận, đau khổ vì mẹ đã phản bội gia đình đến hoang mang lo lắng cho cái viễn cảnh xấu nhất là bố tôi phát hiện ra sự việc. Thế nhưng đau khổ cho gia đình thì ít mà bực tức vì có ai đó đã “thịt” mẹ trước mình thì nhiều vô kể. Những cảm xúc, suy tư ấy cứ đeo bám đến tận nửa đêm, tôi vẫn cứ trằn trọc không thể ngủ được. Thế rồi tôi quyết định sẽ xác định ra người tình của mẹ bằng cách theo dõi bà đi chợ vào sáng hôm sau. Bởi vì dạo gần đây bà đi chợ về khá trễ, lúc đầu tôi tưởng mẹ bận tám chuyện với hàng xóm nên không quá quan tâm, nhưng giờ rõ ràng là bà đã “ăn vụng” trong thời gian ấy. Tôi thiếp đi trong ý tưởng đó, lòng tự nhủ ngày mai sẽ là một ngày trọng đại lắm đây.

    – Đóm ơi, mẹ đi chợ con nhé…

    Giọng mẹ tôi từ bên dưới vang lên như mọi ngày. Không nghe thấy tiếng trả lời, mẹ tôi yên tâm rằng thằng con trai mình vẫn còn ngáy ngủ mà bước ra khỏi nhà. Bà không biết rằng chỉ một lúc sau, tôi bắt đầu trèo cửa sổ từ phòng mình xuống. Tôi là một đứa cũng không ngoan ngoãn gì, biết bao nhiêu lần leo cửa sổ để đi khách sạn với bồ hay đi chơi net rồi lại leo vào như không có gì nên chỉ một lúc sau tôi đã xuống được dưới và lặng lẽ theo dõi bà.

    Đã 15 phút trôi qua, mẹ tôi vẫn không có biểu hiện gì đáng ngờ, bà thậm chí đã mua xong hết mọi thứ và đang rảo bước trên đường về nhà. Tôi nghiến răng, nghĩ chuyến đi này đã công cốc rồi và định đi về nhà trước thì đột nhiên mẹ tôi lặng lẽ rẽ vào một cái hẻm nhỏ. Tôi vội lao đến đầu hẻm thì thấy bà đang đứng trước cửa sau của nhà ông Nam.

    Ông Nam là hàng xóm của nhà tôi, ông đã tầm 50 tuổi và sống gần như cô lập, tách biệt với mọi người xung quanh từ khi vợ ông qua đời. Vì vậy, việc mẹ tôi ngoại tình với ông Nam là điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Tiếng mở cửa vang lên, theo sau là thân hình cao lớn, ngâm ngâm đen của ông Nam. Với chất giọng trầm trầm của mình, ông hỏi mẹ tôi:

    – Hoa, em kiếm anh để làm gì vậy?

    Mẹ tôi im lặng, lạnh lùng đẩy ông vào trong rồi đóng cửa lại. Tôi vội leo lên ban công nhà ông, chỗ đó có cái cửa sổ hướng đến phòng ngủ ông Nam, nơi bản thân tin rằng cuộc vui sẽ diễn ra ở đấy. Đúng như tôi nghĩ, khi vừa leo lên và ghé mắt vào nhìn thì mẹ và ông Nam cũng vừa vào trong phòng. Hai người vừa đi vào vừa đá lưỡi với nhau, ông Nam cứ như đang nhấc bổng mẹ tôi lên để môi bọn họ có thể dễ dàng dính chặt với nhau hơn. Hai người cứ hôn hít nhau một hồi cho đến khi đã chạm đến giường thì mới buông tha miệng của nhau ra. Mẹ tôi vẫn ôm chặt ông Nam, miệng nói ra những lời dâm đãng:

    – Anh hỏi ngu thế, tất nhiên đến là để địt anh rồi!

    Ông Nam cười khoái chí, đẩy mẹ tôi nằm xuống giường. Mẹ tôi cũng hưởng ứng, bà xoay người lại, vén cái váy lên để ông Nam chiêm ngưỡng cái quần lót ren gợi cảm của bà.

    – Sao em dâm quá vậy Hoa?
    – Ai biểu anh hiếp dâm em vào hôm đó làm chi, làm người ta nhớ muốn chết…

    Ông Nam dùng bàn tay to lớn của mình tét vào mông mẹ tôi mấy cái làm mông bà đỏ ửng lên. Mẹ tôi vừa rên rỉ vừa cầu xin:

    – Anh Nam ơi, địt em nhanh đi để em về nấu cơm nữa…
    – Hoa không cần anh bú lồn như mấy bữa nữa à?
    – Nãy giờ lồn em đã ướt sũng rồi, anh cứ cho nó ăn cặc anh thôi là được…

    Mẹ tôi buông ra những lời khẩu dâm như thế trong khi ngúng nguẩy cái mông tròn trịa của bà làm ông Nam không chịu nổi nữa mà tiến tới xé cái quần lót ra để lộ cái lồn đẫm nước của mẹ. Ông móc trong quần đùi ra con cặc đen xì, không quá to nhưng thế là đủ cho một người phụ nữ dâm đãng như mẹ phải mê mẩn. Ông nhét nó vào cửa lồn mẹ tôi, hai mép lồn tách ra và mau chóng nuốt chửng lấy nó.

    Rồi ông Nam ngồi đè lên người mẹ mà chơi kiểu chó, cặc ông bắt đầu hì hục đụ vào lồn bạn tình của ông một cách vô cùng thô bạo. Từng sớ thịt của lồn mẹ đều căng lên để mút chặt lấy cặc ông hết mức có thể. Ông Nam cũng không để mẹ tôi thất vọng, buồi ông cứ dập thật lực vào bướm bà như một cái máy khâu. Háng của ông đập vào mông mẹ tôi rồi phát những tiếng giao hợp “phạch, phạch, phạch…” vang lên khắp phòng. Mẹ tôi sung sướng gào lên, mông cứ hẩy lên cao mãi để hứng trọn từng nhịp dập. Ở bên ngoài, tôi xem không dám chớp mắt trước cảnh tượng này. Hai người họ giao hoan như hai con thú vật, tiếng cót két của giường bắt đầu hòa theo nhịp làm tình của họ. Ông Nam lại buông lời khẩu dâm:

    – Sướng hơn chồng em không hả, con đĩ của anh?
    – Chồng em không bằng một góc của anh, chơi em nữa đi anh Nam!
    – Haha, xem tao địt vợ mày đây này Dũng…

    Nhưng do đã lớn tuổi nên ông Nam không chủ động được lâu. Biết người tình mình đã thấm mệt, mẹ tôi đổi tư thế cho ông trong khi bộ phận sinh dục của hai người vẫn dính chặt vào nhau:

    – Anh nằm xuống đi, để em cưỡi ngựa cho…

    Đợi ông Nam nằm yên vị trên giường, mẹ tôi chống hai tay lên ngực ông mà bắt đầu nhún nhè nhẹ. Được một lúc thì bà bắt đầu đẩy nhanh tốc độ, mẹ nâng mông lên cao rồi lên ấn xuống, háng banh ra hết cỡ như để hưởng thụ hết con chim quý báu kia. Mẹ tôi vừa thở hổn hển vừa nhún nhảy trên người ông Nam như thế trong khi ông lại dùng bàn tay thô ráp của mình hành hạ hai bầu sữa của bà.

    Bỗng nhiên, ông Nam chơi ác, hẩy mông mạnh để găm cặc thật sâu vào người mẹ tôi. Bà nhăn nhó mặt mũi, lồn cũng giật giật liên hồi vì buốt. Chưa kịp để bà thở, ông Nam lại hạ xuống rồi hẩy mạnh trở lại một cách liên hồi. Hai bầu vú của mẹ cũng nảy tâng tâng theo từng nhịp đụ của ông Nam, nhìn thật thích mắt. Nhìn bộ dạng vừa đau vừa sướng của mẹ, tôi nghĩ rằng cặc ông có thể đã chạm đến tận tử cung mẹ tôi.

    – Cặc anh đang cậy tử cung em nè Hoa!
    – Em sắp ra, anh Nam ơi, em sắp lên đỉnh đây…

    Chưa nói hết câu, mẹ tôi chỉ kịp rú lên một tiếng, hai chân bủn rủn trong khi lồn thì xả dâm thủy ào ạt ướt hết cả giường. Ông Nam chế nhạo:

    – Con đĩ này chỉ lên đỉnh là giỏi!

    Mẹ tôi không còn hơi để trả lời, bà ngã xuống người ông, mặt vẫn còn lâng lâng vì cơn sướng vừa nãy. Đợi mẹ tôi đái hết dâm thủy còn lại, ông Nam lại đè bà xuống, mặt đối mặt, miệng đối miệng cứ thế mà cháo lưỡi, hôn hít nhau, trong khi bên dưới vẫn đang hì hục giao phối. Mẹ tôi trải qua cơn sướng vừa rồi lại càng thèm khát hơn, hai chân bà quấn chặt vào mông ông Nam, như muốn giúp ông địt sâu hơn nữa. Ở tư thế này, tôi có thể nhìn rõ cận cảnh cái lồn mẹ mình đang bị hành hạ bởi cặc ông Nam. Con cặc đen xì của ông giờ đã được khoác một lớp màu trắng bởi dâm thủy của mẹ tôi, thật là một cảnh tượng thật dâm dục. Hai bên cứ quấn nhau được một lúc thì ông Nam chịu hết nổi:

    – Anh bắn đây, cho anh thụ phấn cho Hoa nha…
    – Không được, hôm nay không phải là ngày an toàn của em…

    Không để mẹ tôi nói hết câu, ông Nam hẩy mạnh một cái, tinh trùng từ cặc ông được bơm thẳng vào tử cung mẹ tôi. Ông bắn rất nhiều, làm hai hòn dái phải co giật liên tục. Mẹ tôi xin xỏ không được đành bất lực mà chịu trận. Cặc ông cứ găm thẳng vào lồn mẹ tôi một lúc lâu mới chịu xìu xuống và rút ra ngoài. Theo ngay sau đó là một dòng tinh nóng hổi bắt đầu rỉ ra từ cái lồn đỏ hỏn của mẹ tôi. Mẹ tôi trách ông:

    – Sao anh lại bắn bên trong, nếu em có bầu thì biết tính sao?

    Ông Nam lại giở giọng cười khoái chí quen thuộc:

    – Lồn em tuyệt thế, không đẻ thêm con thì phí lắm…

    Tuy trách móc là thế, mẹ vẫn hôn yêu cặc ông Nam, thứ đã khiến bà gào thét nãy giờ, rồi mới chịu ra khỏi giường. Lúc đó đã khá trễ rồi, mẹ tôi vội mặc đồ rồi đi ra khỏi nhà ông Nam trong khi tôi cũng nhanh chóng leo xuống đất mà chạy về nhà…

  • Những người đàn bà đã đi qua đời tôi

    Tôi tên Bình, năm nay 22 tuổi, là sinh viên của một trường đại học cũng có tiếng ở TPHCM, tôi là dân quê gốc miền Trung, thân hình tôi không có gì nổi bật so với nhiều bạn bè cùng trang lứa, cao 1m66, khuôn mặt dễ nhìn, da hơi trắng (không phải là công tử đâu nha, vì tôi cũng làm việc tất bật khi ở quê và cũng như khi vô Sài Gòn, có lẽ da tôi không bắt nắng nên tôi cứ đầu trần, không khẩu trang mà cứ như vậy đi học).

    Hồi đó tôi thường xem tivi, tôi thường thấy chị trong chương trình quảng cáo, mà lúc nào cũng gặp, sáng chiều tối hễ mở tivi lên là bắt gặp, tên tuổi lúc đó của chị nổi như cồn nên chắc công ty nào cũng muốn mời chị tham gia quảng cáo. Tự nhiên nhìn thấy chị hoài nên tôi cảm thấy có điều gì đó mến mến, nhưng tôi lại nghĩ: ”Người ta nổi tiếng vậy mình là gì mà để cho người ta để ý chứ?” Nói vậy nhưng tôi vẫn mong có 1 ngày tôi cùng chị nắm tay nhau đi chơi, như vậy cũng mãn nguyện lắm rồi.

    Lại nói về chị, chị tôi vừa xinh vừa đẹp lại vừa dễ thương, tạm gọi chị tên Hương, nói ra chắc là ai cũng biết chị ấy vì chị ấy rất nổi tiếng, có thể già trẻ lớn bé từ thành thị tới nông thôn ai cũng biết. Chị tôi không có thân hình bốc lửa như những người khác, nhưng nhìn từ đầu tới chân như vậy cũng khiến cho nhiều cô khao khát muốn có thân hình đấy lắm rồi.

    Thời gian qua nhanh và tình cảm ấy cũng dần dần lớn lên, rồi tôi cũng nhập học trên thành phố vào một ngày đẹp trời, lần đầu tiên xa nhà sống tự lập tôi buồn lắm, thuê một căn nhà trọ ở quận 4, tôi chỉ ở một mình cho thoải mái, tôi buồn tôi điện thoại về cho má tôi miết thôi, rồi không chịu nổi cái nhớ da diết gia đình, tôi cúp học 5 ngày đề về thăm nhà sau 2 tuần nhập học. Dần dần nỗi nhớ cũng vơi dần, tôi cũng bắt đầu hòa nhập với cuộc sống đô thị xa hoa Sài thành, nhưng tôi vẫn ghét cái cảnh kẹt xe hằng ngày tôi phải đối mặt, nhiều lúc tôi tự hỏi mẹ kiếp người ở đâu mà lắm thế, chẳng bao giờ thấy trên đường vắng người. Rồi tôi cũng được ba mẹ mua cho 1 cái laptop để tặng tôi chúc mừng tôi đỗ đại học, tôi vui lắm, tôi không game như những đứa khác, tôi chỉ lên mạng để giải trí và tìm kiếm thông tin học hành thôi, rồi một ngày tôi tìm được một trang web về FC của chị tôi – chị Hương

    Tôi vui lắm, tôi đọc liền một mạch tất cả các trang trên web đó, rồi tôi cũng lập 1 nick để nói chuyện cho vui, tôi thấy nhiều thành viên thật, chắc chị tôi có sức ảnh hưởng lớn lắm, rồi tôi cũng tới trang điều hành của chị Hương mà gởi một tin nhắn riêng tới chị, tôi cảm thấy hài lòng với mình ngày hôm nay.

    Bạn đang đọc truyện Những người đàn bà đã đi qua đời tôi tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nhung-nguoi-dan-ba-da-di-qua-doi-toi/

    Vài ngày sau khi đăng nhập lại trang web, tôi thấy vui khi tin nhắn của tôi đã được chị trả lời: ”Chào em, rất vui được biết em, chúc em một ngày tốt lành”, chỉ nhiêu đó thôi cũng khiến tôi cảm thấy vui trong ngày hôm đó rồi, tôi vui lắm.

    Tôi cũng chỉ thấy được mặt chị tôi trên tivi, hay là trên các trang web nhưng chưa bao giờ thấy tận mặt cả nên tôi cũng ao ước một lần như thế, rồi ước mơ thành hiện thực khi hôm ấy trên 4rum thông báo về một buổi event giới thiệu sản phẩm mới của chị, tôi hào hứng đăng kí và được chấp nhận, lòng tôi thấy phấn khởi một cách kì lạ.

    Tối đó, tôi mặc một cái quần jean và một cái áo thun, tôi rất kết mặc kiểu này vì trẻ trung và năng động, tôi đến sớm hơn mọi người, rồi chị cũng xuất hiện, hôm nay chị đẹp lắm, chị chỉ trang điểm nhẹ, chị mặc một chiếc váy ngắn nhưng cũng đủ kín đáo để che những phần cần thiết, chị vẫy tay chào mọi người, ở dưới mọi người vỗ tay chào mừng chị. Nhìn sơ qua thấy có một top mặt đồ đồng phục có ghi tên trang web, tôi nghĩ chắc tụi này nằm trong FC, và quen biết chị rồi, vì muốn gặp chị thường xuyên hơn nên tôi bạo dạn tới bắt chuyện với một trong số những người đó, con nhỏ tên Lan, tôi cũng vui vẻ kể hết cho tôi nghe tất tần tật những gì tôi hỏi, duy chỉ có nhà ở đâu và số điện thoại của chị thì tôi bảo cái đó không cho được, mẹ kiếp tao hỏi thăm thì tao hỏi thăm cái đó thôi, chứ mấy cái kia tao biết hết rồi tao hỏi mày làm đéo gì? Tôi thầm chửi con nhỏ trong bụng nhưng trong bên ngoài cũng tỏ vẻ lịch sự nên cười lại với nó.

    Tôi cứ nhìn chằm chằm vào chị Hương, tôi cứ suy nghĩ miên man, bây giờ làm sao để tiếp cận chị đây ta, làm sao để chị nhớ mình, rồi chị liên lạc với mình bây giờ? Rất nhiều câu hỏi miên man trong đầu tôi mà không có được câu trả lời, tôi đứng thừ 1 đống.

    Đứng miên man suy nghĩ một hồi, lúc đó chị MC lên tiếng, chương trình kết thúc, mời mọi người lên chụp hình lưu niệm với chị, thì bỗng thấy có 2 tên lật đật chạy lên trước, nhìn thấy 2 tụi nó là chắc không ai có cảm tình rồi, ăn mặc xềnh xoàng, luộm thuộm, đoán trước là có điều gì không hay, tôi cũng đã đi tới ngay gần sân khấu xem thử chúng định làm gì, hình như chị cũng đoán được điều gì đó nên cũng sợ sệt lùi lại phía sau, hai đứa nó tới kéo tay chị để ra giữa chụp hình, rồi dường như tôi cảm thấy một tên đang chuẩn bị hôn chị, nên lật đật chạy lên và nắm lấy tay chị kéo ra phía sau, còn mình thì giả vờ sơ ý rồi đẩy tay thằng kia ra, tôi giả vờ như là người thân của chị và nói:

    – Xin lỗi anh, chúng tôi có việc phải đi gấp!.

    Lúc này thì nguyên đám FC của chị đã tới gần chị và đang chụp hình, thấy vậy 2 thằng kia cũng lặng lẽ đi xuống dưới mà mặt vẫn còn hầm hầm nhìn tôi, chắc còn đang tức vì chưa được dê người đẹp, mẹ kiếp mấy thằng chó, liếc qua nhìn chị thấy chị cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt thầm biết ơn, tôi sướng rơn người, tôi lặng lẽ xuống phía dưới đứng nhìn chị và mọi người chụp hình mà không dám lên chụp chung riêng với chị, tới bây giờ cũng vậy mặc dù quen đã lâu nhưng giữa tôi và chị vẫn chưa có tấm nào chụp riêng 2 người cả, họa chăng là chụp đông người thì có, tôi cũng không biết mình ngại cái gì nữa.

    Một lát sau, tôi thấy chị nói nhỏ gì với con nhỏ mặc áo đồng phục, rồi lại chỉ tay về hướng tôi rồi lại thấy con nhỏ đó cũng nhìn về hướng tôi, tôi ngại ngùng giả vờ quay đi hướng khác, lòng suy nghĩ không biết có chuyện gì đây?

    Rồi chị cũng tạm biệt mọi người và ra xe đi về, tôi cũng quay lại chỗ gởi xe tìm kiếm chiếc xe mình thì thấy con nhỏ lúc nãy chị nói chuyện đang chạy lại phía tôi mà thở hổn hển:

    – Anh đây rồi, làm em tìm nãy giờ, mệt quá

    Vừa nói nó vừa thở hồng hộc.

    – Có gì không em? Mà em tìm anh có việc chi?

    – Chị Hương có nhờ em xin dùm anh số điện thoại của anh để chị ấy cảm ơn anh chuyện lúc nãy.

    Tôi à lên một tiếng, cảm thấy vui sướng lắm muốn nhảy cẫng lên mà sung sướng, nhưng nhớ lại có con nhỏ đang đứng trước mặt mà làm vậy kì, tôi lại giả vờ:

    – Trời, có gì đâu em

    Nói thì nói vậy nhưng tôi vẫn cho em số của mình, tôi thấy em lưu số của mình rồi còn cần thận nhá qua số của tôi nữa, thấy điện thoại rung lên, em cười rồi cảm ơn tôi.

    – À, mà anh tên gì vậy?

    – Anh tên Bình, còn em.

    – Em tên Phương, thôi chào anh em về.

    Rồi em nó lại lật đật chạy đi thật nhanh y chang lúc em nó đến.

    Dắt xe ra mà tôi cứ cười thầm, xém xíu nữa là quên đội mũ bảo hiểm trên đường về luôn, hihi

    Về tới nhà, vứt bỏ áo quần qua một bên tôi chạy xuống cái nhà tắm phía dưới để tắm sau 1 quảng đường không xa lắm, nhưng mẹ kiếp cứ đèn đỏ rồi lại kẹt xe làm cứ hít bụi đã, dis mẹ lại có người trong nhà tắm, tôi gõ cửa inh ỏi chẳng thấy ai lên tiếng, tôi lại hỏi to có ai trong đó không, mãi một lúc sau mới có tiếng người vọng lại, thì ra thằng Hải “bóng”, mẹ nó sợ thằng này luôn, tôi cứ sợ lúc tắm lỡ may chị gọi thì sao nên cứ hối thúc nó, dis mẹ đéo biết làm cái gì mà lâu thế không biết, mà thằng này bóng rặc luôn đó, tướng cao mà ốm như con cò, chân tay không một sợi lông, đéo biết con cu có sợi nào không mà cũng nghi là chắc đéo có luôn, thằng này mà mỗi lần vô nhà vệ sinh là ngồi lì luôn ở trỏng, nhiều lúc đau bụng thí mẹ mà gặp thằng này thì thôi rồi.

    Mãi lúc sau cửa nhà tắm mới mở, hắn xách ra một cái giỏ đựng mọi thứ cần thiết cho việc tắm của hắn, nào sửa rửa mặt, dầu gội, sữa tắm… Dis mẹ, đúng là bóng thật, đã vậy còn mặc cái quần đùi màu hồng nữa chứ.

    – Ông nội, làm gì hối người ta dữ vậy, vô “giải quyết” hả? – Nó cười cái điệu bộ thấy ghét!

    – Giải quyết cái con mẹ mày, biến đi cho tao nhờ. – Tôi nói thẳng vô mặt nó

    – Xí. – Cái mỏ nó nguýt dài làm tôi cũng phát cười.

    Rầm, cánh cửa phòng tắm đóng lại, tôi lật đật cởi đồ tắm thật nhanh sợ chị điện mà không bắt máy được. Cũng xong, mất 5 phút lật đật chạy lên lầu cầm lấy cái điện thoại, phù không có cuộc gọi nhỡ của ai, bật máy tính lên ngồi nghe một vài bài hát, mới đó mà đã 10h. Rồi 11h, 12h cũng qua mà vẫn không thấy có số lạ nào điện thoại, tôi bắt đầu thấy chán nản, mẹ kiếp không lẽ con nhỏ kia quên đưa số của mình cho chị rồi hay sao, tôi cứ sợ điện thoại bị hư nên qua phòng thằng khác mượn điện thoại gọi tới số của mình, tiếng chuông đổ, mừng quá vậy là điện thoại không bị hư.

  • Chàng mù may mắn – Tác giả Tiểu Long

    Hạ gia trang là một trang viện đồ sộ và lớn nhất của thành Diên An. Có thể nói trong mấy năm gần đây không ở đâu lại nổi tiếng bằng nơi này. Số là trang chủ Hạ Bạch Thế đang tuyển rể quý cho ba vị cô nương đã quá tuổi cặp kê. Thật ra theo phong tục ở đây, luận là người giàu hay người nghèo, sang hay hèn, nam thanh, thiếu nữ chỉ độ 14, 15 tuổi là đã có thể thành đôi thành lứa được rồi.

    Vậy mà ba vị tiểu thư nhà họ Hạ tuổi đều quá 20 mà chẳng có ai lấy chồng cả mới thật là chuyện đáng để quan tâm.

    Đại tiểu thư Hạ Mộng Hoàn tuổi đã 25, nhị tiểu thư Hạ Mộng Cầm tuổi đã 23, còn tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy tuổi vừa 21. Ba nàng tuy không được xinh đẹp như tiên thiên, nhưng cũng thuộc hạng sắc nước hương trời đáng để cho người ta bình phẩm, khen ngợi và yêu thích.

    Thế nhưng, Hạ trang chủ đã ba năm liền chưng bảng cầu hiền tế mà chẳng thấy ai đến dòm ngó ba đóa hoa biết nói của lão, làm cho lão đâm ra chán nản.

    Thực tế nguyên nhân của sự việc này chính là do cái tính keo kiệt đến phát sợ của lão trang chủ. Ai đời con gái đi lấy chồng lại chẳng có được một ít của hồi môn nào gọi là có. Lại nữa, tính tình ba ả tố nga lại dữ như chằn, hễ nổi nóng lên thì mọi người chớ mà lại gần kẻo bị tai bay vạ gió thì chết. Vì mấy lẽ như vậy mà các nàng cứ ngồi ngóng mà chẳng thấy ma nào đến rước trong suốt mấy năm qua.

    Thế rồi chán quá, lão trang chủ tuyên bố dẹp hết chuyện cưới xin kia lại. Thà rằng để con gái ế chồng còn hơn là để tên cha vơ chú váo nào đến làm rể ăn hết gia sảng họ Hạ.

    Tuy keo xiểng như vậy, nhưng trong Hạ gia cũng không ít gia nhân, tỳ nữ. Trong số người này có một vị tiểu cô nương tuổi chừng 20 tên gọi Ngọc Thanh Thanh là đáng kể hơn cả.

    Ngọc Thanh Thanh là một cô nhi. Nàng có một người em trai đã được 14 tuổi nhưng bị mù từ nhỏ. Thanh Thanh ngày ngày phải hầu hạ tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy và tiền lương thì rất ít ỏi chủ yếu là các bữa cơm miễn phí hằng ngày của hai chị em.

    Từ nhỏ, Thanh Thanh đã rất chịu khó và biết ý chủ nên rất được Hạ Mộng Thúy tin dùng. Tiểu đệ của nàng Ngọc Tiêu Kỳ tuy rằng bị mù nhưng cũng phải làm việc. Ngày nào dù nắng hay mưa, đông hay hè Ngọc Tiêu Kỳ cũng phải ra ngồi trước cái đầm lớn ở gần cuối vườn câu cá. Mỗi ngày cậu phải câu được ít nhất 3 con cá để góp phần vào mấy món ăn của các vị tiểu thơ.

    Nhưng hôm nay, Ngọc Tiêu Kỳ đã ngồi từ sáng cho đến tận chiều mà chẳng thể nào câu được con cá nào dù là nhỏ bé. Đây là một điều chưa từng xảy ra trong hơn 5 năm qua.

    Xui cho cậu, ngày hôm đó, nhị tiểu thơ Hạ Mộng Cầm lại thèm ăn cá. Nàng giục nhà bếp mang món cá lên mà chẳng thấy đâu liền nổi giận đùng đùng. Ngọc Tiêu Kỳ đâu ngờ vì chuyện này mà tai nạn đến với cậu.

    Hạ Mộng Cầm cho người mang cậu bé lên nhà trên để đính thân nàng trừng trị.

    Ngọc Tiêu Kỳ mắt đã bị mù, cậu chẳng nhìn thấy gì nên ngơ ngơ ngác ngác trước hoàn cảnh bất thường xảy đến với mình.

    Hạ Mộng Cầm mặt hoa đỏ bừng, hai mắt chiếu lên khiến đám gia nhân người nào người nấy xanh mặt đều lẩn đi mất cả. Trong gian phòng chỉ có mỗi mình Ngọc Tiêu Kỳ và Tiểu Thuý Loan ở lại.

    Tiểu Thúy Loan là tỳ nữ của Nhị tiểu thơ nên không thể bỏ đi cho được. Nàng lo sợ nhìn cậu bé con tội nghiệp đang chuẩn bị chịu đựng gia hình của chủ nhân nàng.

    Hạ Mộng Cầm ra lệnh cho cậu bé con đứng áp mặt vào tường trong khi nàng ta cứ dang tay đánh những ngọn đòn dữ dội vào người cậu bé.

    Ngọc Tiêu Kỳ nhà nghèo nên y phục của cậu làm sao chịu nổi những trận đòn roi mạnh bạo như vầy. Chỉ trong thoáng chốc chiếc áo cậu đang mặc đã bị rách te tua, trong khi cái quần của cậu đứt rời khỏi thân rơi tuột xuống mặt sàn.

    Mặc dù bị đánh đau như vậy nhưng con người Ngọc Tiêu Sáng rất cứng cỏi. Cậu cố gắng không chịu bật khóc trong khi nước mắt cậu đã ướt nhèo ra khắp mặt cậu rồi.

    Hạ Mộng Cầm đánh một hồi đã dịu cơn tức. Nàng kinh ngạc khi thấy cậu bé chẳng hề khóc tí nào mặc dù thân thể trắng hồng lằn những làn roi rớm máu.

    Hạ Mộng Cầm cảm thấy lạ lùng liền bảo Tiểu Thúy Loan kéo cậu bé quay lại để nàng nhìn xem cậu ta có khóc không.

    Khi Ngọc Tiêu Sáng quay lại thì toàn bộ phần hạ thể của cậu lồ lộ hiện ra trước cặp mắt hai thiếu nữ.

    Hạ Mộng Cầm hơi đỏ mặt lên khi nhìn thấy cái thứ của quý của cậu nhỏ lòng thòng nằm dưới đám lông đen nhánh. Nàng nhớ bản thân hạ thể nàng của có không ít lông, nhưng cái thứ lòng thòng kia thì dứt khoát nàng không thể có được. Hạ Mộng Cầm nghĩ lại chỉ có bọn nam nhân thì mới có cái thứ kỳ lạ đó mà thôi.

    Nàng để ý thấy mặt cậu bé tuy rất xinh xắn đáng yêu nhưng lại bị mù cả hai mắt. Nàng thấy cậu nhỏ cởi truồng đứng ngơ ngáo ở trước mặt thì cũng mắc cười trong lòng. Nàng chợt nghĩ cậu bé này bị mù nên không hay không biết nàng đang ngắm nhìn cái của quý của nó. Như vậy thì nàng được tự nhiên hơn nhiều.

    Về phía Tiểu Thúy Loan thì cũng tò mò chẳng khác gì chủ nhân của nàng. Năm nay Tiểu Thúy Loan cũng trạc tuổi Hạ Mộng Cầm nhưng do thân phận tỳ nữ nên nàng cũng chưa lấy được ai. Đây là lần đầu tiên Tiểu Thúy Loan được chiêm ngưỡng cái thứ đặc dị đó của nam nhân nên đỏ mặt lên vì ngượng.

    Hạ Mộng Cầm quan sát một hồi thì chợt phát giác ra tỳ nữ Thúy Loan của mình cũng đang tò mò nhìn cái thứ quái quỷ nọ.

    Nàng quát lớn với Ngọc Tiêu Kỳ để chữa thẹn rồi nhanh chóng đuổi cậu nhỏ về nhà.

    Ngọc Tiêu Kỳ toàn thân đau nhức, sợ hãi không biết ngần nào. Cậu lò dò đi ra cửa mà không biết đi về đâu vì bản thân cậu bị mù nên không thể tự tìm đường về nhà.

    Hạ Mộng Cầm cũng biết vậy nên ra hiệu cho tỳ nữ Thúy Loan đưa cậu nhỏ về.

    Tiểu Thúy Loan được lệnh chủ nhân liền vội vã chạy ra trước cửa đưa tay kéo Ngọc Tiêu Kỳ đi. Nàng thấy cậu nhỏ trần truồng mà thân hình xơ xác thì thương hại không nỡ để cậu cứ như vậy mà về nhà. Nàng dẫn cậu nhỏ về chỗ ở của nàng phía sau phòng nhị tiểu thơ rồi lấy thuốc kim sang rịt vào những vết thương rớm máu của cậu bé.

    Ngọc Tiêu Kỳ được nữ nhân chăm sóc thì tủi thân ứa nước mắt. Tiểu Thúy Loan nhận thấy liền lấy khăn tay lau nước mắt cho cậu rồi an ủi:
    – Đệ đệ hôm nay tuy rằng có bị tiểu thơ đánh đòn nhưng cũng còn may. Có người còn bị trói vào cột cho nhịn đói mấy ngày nữa chứ không chỉ đơn giản như vầy.

    Ngọc Tiêu Kỳ biết nàng nói thật nên khẽ gật đầu ra dấu là đã hiểu. Tiểu Thúy Loan bảo cậu nhỏ cởi nốt chiếc áo đã rách bươm ra để cho nàng dễ dàng sức thuốc. Thân hình cậu nhỏ hoàn toàn trần truồng hiện ra trước mắt người thiếu nữ khiến nàng cũng thấy tâm thần có phần nào đó hồi hộp.

    Ngọc Tiêu Kỳ còn nhỏ, lại bị mù nên cậu không phải làm việc nặng nhọc như các gia nô khác vì thế nước da của cậu trắng hồng. Tiểu Thúy Loan nhận thấy cậu bé rất xinh đẹp và đáng yêu.

    Do vết đánh bằng roi, nên có những vết thương lan tới cả vùng thân trước của Ngọc Tiêu Kỳ, Tiểu Thúy Loan trong lúc sức thuốc kim sang không thể không nhìn thấy cận cảnh con cặc của cậu nhỏ đang ở rất gần nàng.

    Ngọc Tiêu Kỳ do từ nãy đến giờ được bàn tay mỹ nhân chăm sóc và vuốt ve những chỗ đau. Lại thêm mùi thơm lạ lùng từ người thiếu nữ tỏa ra khiến cho tâm hồn cậu nhỏ bay bỗng lâng lâng. Rồi bỗng nhiên, con cặc từ từ ngỏng dậy, đung đưa hướng về phía trước.

    Tiểu Thúy Loan nhìn thấy chuyện lạ há mồm suýt nữa bật lên tiếng la hoảng. Nàng đờ người ra nhìn cái của quý kia nở ra to tướng dựng đứng chỉnh thẳng về phía nàng.

    Ngọc Tiêu Kỳ trong lúc ngây ngất vì một cảm giác lạ lùng do việc tiếp xúc với bàn tay thiếu nữ. Cậu không hề nhận ra bản thân con cặc của mình đã trở nên to tướng bất thường.

    Tiểu Thúy Loan mặt hoa đỏ bừng nhìn cái của quý nọ mà trong lòng không ngớt rung động. Nàng thấy hạ thể mình cũng nóng bừng lên và toàn thân nàng như bị một luồng ánh chớp lướt qua.

    Tiểu Thúy Loan vừa bôi thuốc vừa ngắm nghía say mê của quý kia. Nàng biết thừa Ngọc Tiêu Kỳ bị mù nên không thể nhận thấy hành động kỳ lạ của nàng.

    Tiểu Thúy Loan bôi thuốc xong lẽ ra có thể dẫn cậu nhỏ về nhà nhưng nàng tìm cách kéo dài thời gian nên bày ra chuyện phải vá lại áo cho cậu nhỏ.
    Ngọc Tiêu Kỳ ngượng ngùng nhớ ra chuyện quần của cậu đã bị đứt rách và giờ đây cậu chẳng có cái gì để che chỗ kín đáo trước con mắt người tỷ tỷ tốt bụng này.

    Tiểu Thúy Loan lấy cho cậu nhỏ một trái táo mà nàng đã để dành sáng nay để cho cậu ăn.

    Nàng vừa ngồi vá áo vừa hỏi thăm xem tối nay cậu bé sẽ nói gì với tỷ tỷ của mình.

    Ngọc Tiêu Kỳ thú thật cậu không thể đem chuyện tày trời này ra để nói với tỷ tỷ của mình. Hơn nữa phải một tuần sau tỷ tỷ của cậu mới trở về vì còn phải theo Tam tiểu thơ đi viếng lễ chùa. Tiêu Kỳ hy vọng đến lúc ấy các vết thương của cậu cũng sẽ lành hẳn và mọi chuyện lại quay về như bình thường.

    Trong khi nói chuyện Ngọc Tiêu Kỳ đã cố gắng khum khum bàn tay che lấy con cặc đang dựng cờ của cậu.

    Tiểu Thúy Loan thấy vậy không nhịn được cười nói với cậu nhỏ:
    – Đệ đệ làm cái trò đó thì được ích gì? Tỷ ngồi ở đây nhìn cái đó của đệ rất rõ. Đệ muốn dấu cũng không được đâu.
    Ngọc Tiêu Kỳ đỏ bừng mặt ngượng ngập. Nhưng cậu làm sao bỏ tay ra được. Nếu không làm vậy thì lại càng xấu hổ hơn.

    Tiểu Thúy Loan thấy cậu bé đáng yêu như vậy thì nàng dạn dĩ hẳn lên. Nàng buông chiếc áo đang vá xuống bàn rồi bước đến bên cạnh cậu nhỏ, đưa tay nắm lấy tay của cậu kéo ra.

    Ngọc Tiêu Kỳ bối rối không dám phản kháng đành để hai tay cậu xuôi xuống thân mình. Con cặc của Ngọc Tiêu Kỳ không bị ai cản trở chỉa thẳng về phía trước, hùng dũng ra mắt nữ nhân.

    Tiểu Thúy Loan thấy thế đánh bạo đưa một tay ra nắm lấy khúc thịt lạ lùng đó. Nàng cảm nhận thấy nó nong nóng và run động trong tay nàng.

    Ngọc Tiêu Kỳ đờ người ra. Cậu không thể tưởng tượng ra được có một ngày con cặc của mình được một bàn tay mỹ nhân nắm lấy. Lúc này Tiểu Thúy Loan đã không còn ngượng ngập nữa nên bàn tay còn lại của nàng đưa ra nắm lấy phần còn lại của con cặc.

    Hai tay Tiểu Thúy Loan đã nắm được con cặc to tướng của Ngọc Tiêu Kỳ. Nàng vuốt ve nó và sục nhẹ nhàng con cặc nóng hổi trong tay mình.

    Tiểu Thúy Loan làm như vậy một lúc thì thân hình cậu nhỏ run rẩy và hơi thở bắt đầu trở nên hổn hển. Nàng thấy như vậy nên càng lúc càng sục mạnh hơn con cặc trong tay. Ngọc Tiêu Kỳ thở mỗi lúc một to. Cậu ôm chặt lấy cổ người ngọc vào mình để lấy điểm tựa trong lúc cả người cậu run rẩy vì khoái sướng ngất ngây chưa từng thấy.

    Người thiếu nữ sục thêm một hồi thì cả người cậu nhỏ bất thần quíu lại và con cặc của cậu rùng rùng chuyển động phóng hàng loạt tinh trùng ra ngoài phủ đầy mặt nàng.

    Tiểu Thúy Loan để mắt nhìn kỹ thì thấy chất nước này có màu trắng đục lại vừa đặc sệt và khá dính. Nàng đưa lên mũi ngửi thì bất giác nhăn mặt lại vì khó chịu.

    Tiểu Thúy Loan vội ra sau nhà rửa sạch mặt mũi. Sau khi xong chuyện nàng mới quay lại dẫn Ngọc Tiêu Kỳ ra rồi dội nước rửa sạch con cặc cho cậu.
    Dưới bàn tay chăm sóc của người thiếu nữ. Con cặc của Ngọc Tiêu Kỳ lại một lần nữa sừng sững dựng cờ.

    Tiểu Thuý Loan đã phần nào hiểu ra mọi chuyện. Nàng biết hễ khi nào tay nàng sờ vào con cặc thì nó sẽ phồng to và dựng đứng lên liền.

    Qua lời cậu nhỏ nàng biết rằng sư tỷ của cậu Ngọc Thanh Thanh còn lâu mới trở về. Nàng đề nghị Ngọc Tiêu Kỳ cứ ở lại với nàng đêm nay rồi mai hãy trở về vì bây giờ trời đã tối rồi mà thời tiết bên ngoài thì khá lạnh không thích hợp cho việc đi đêm.

    Hành động của hai người tưởng rằng chẳng một ai hay biết, nhưng có ngờ đâu lại bị một người thứ ba tình cờ nhìn thấy. Đệ tam nhân này là một nữ nhân tuổi đã 27 tên gọi Lý Thiếu Hà. Lý thiếu Hà là tỳ nữ của lão phu nhân và đã góa bụa từ năm 18 tuổi. Ở cái tuổi này thì dục tính của nàng đang rất vượng. Khi nàng chứng kiến cảnh Tiểu Thúy Loan bóp vuốt con cặc của cậu bé nhỏ đến nỗi cặc cậu phải xịt khí thì trong lòng nàng cứ xuýt xoa tiếc mãi. Nàng nghĩ nếu cái thứ nước kia xịt vào trong lồn nàng có phải sướng biết bao nhiêu.

    Lý Thiếu Hà đã nghe hết chuyện của hai người nên nàng biết thừa cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ nhất định ở nhà một mình trong mấy ngày tới. Do vậy, ngay đêm hôm sau ngày Ngọc Tiêu Kỳ bị phạt đòn Lý Thiếu Hà đã bí mật vào căn nhà nơi cậu nhỏ trú ngụ.

    Ngọc Tiêu Kỳ làm sao biết được người mới đến là ai. Cậu nghe tiếng động liền ngạc nhiên hỏi lớn:
    – Ai đó ?
    Lý Thiếu Hà không ngờ cậu bé thính tai như vậy. Nàng nghe hỏi liền giả vờ cười lớn:
    – Kỳ đệ ! Không ngờ đệ lại mau quên tỷ như vậy ? Tỷ là Tiểu Thúy Loan đây.
    Ngọc Tiêu Kỳ mừng rỡ nói lớn:
    – Tỷ tỷ đấy ư ? Sao tỷ lại đến tối như vậy ?
    Lý Thiếu Hà bước lại gần giường rồi ngồi xuống nói:
    – Tỷ nhớ đệ không biết tình trạng ra sao ? Vì vậy, ngay lúc xong việc với tiểu thơ liền đến đây ngay, không ngờ lại đến muộn.

    Ngọc Tiêu Kỳ tuy nghe giọng nói nữ nhân có vẻ khác với hôm qua. Nhưng cậu không ngờ đây lại là kẻ giả dạng. Vì thế Ngọc Tiêu Kỳ hết sức vui thích cười cười nói nói với Lý Thiếu Hà một cách hết sức tự nhiên.

    Lý Thiếu Hà nhân cơ hội đó liền bảo Ngọc Tiêu Kỳ cởi y phục ra để nàng kiểm tra vết thương.

    Ngọc Tiêu Kỳ tin lời liền cởi bỏ hết quần áo đang mặc trên người trần truồng nằm úp mặt xuống giường cho tỷ tỷ chăm sóc.

    Lý Thiếu Hà mừng rỡ vội vàng bỏ đôi hài nhỏ leo lên giường ngồi bên vuốt ve thân hình cậu bé con.

    Nhờ có sức thuốc nên vết thương cậu Ngọc Tiêu Kỳ đã đỡ rất nhiều. Lý Thiếu Hà làm bộ sờ soạng một hồi ở sau lưng cậu nhỏ rồi mới bảo cậu nằm ngửa ra để nàng thăm khám phần phía trước.

    Ngọc Tiêu Kỳ vội vàng quay người lại. Cậu thấy bàn tay nữ nhân vuốt ve nhẹ nhàng thân thể mình rồi bất thần hai tay nàng ôm lấy con cặc của cậu rồi bắt đầu vừa vuốt vừa sụt cặc khiến toàn thân cậu run rẩy vì sướng.

    Lý Thiếu Hà nhận thấy con cặc của cậu nhỏ đã cương cứng và phát triển hết mức thì dục tính trong lòng nàng cũng bừng bừng lên rồi.

    Lý Thiếu Hà một tay vẫn đưa ra vuốt ve con cặc còn tay kia bắt đầu tự động cởi bỏ y phục của mình.

    Lát sau, thân hình nữ nhân đã lõa thể ra phô bầy đầy đủ nào vú, nào lồn hết sức cụ thể. Nàng cười nhẹ với Ngọc Tiêu Kỳ rồi nói nhỏ:
    – Kỳ đệ ! Tỷ có cách này làm cho đệ sướng lắm, đệ có thích không ?
    Ngọc Tiêu Kỳ đã nứng cặc lắm rồi. Cậu không hiểu sao từ nẩy đến giờ Thúy Loan tỷ không sụt cặc cậu thật gấp để cậu sướng như hôm qua. Bây giờ nghe tỷ tỷ nói có cách làm cho cậu sướng hơn nữa thì cậu hài lòng vô cùng.

    Lý Thiếu Hà hỏi để mà hỏi. Nàng đã nứng lồn lên rồi nên đâu cần biết Ngọc Tiêu Kỳ ra sao vội nhảy lên ngồi ngay vào con cặc của cậu nhỏ.

    Ngọc Tiêu Kỳ thở dốc vì con cặc bị bó chặt bất ngờ đồng thời cậu không hiểu sao Thúy Loan tỷ làm gì mà con cặc của cậu bị ôm chặc đến vậy.

    Lý Thiếu Hà cũng tê lồn vì sướng. Nàng đã lâu quá rồi chưa được đụ nên cái lồn nàng mặc dù đã không còn trinh nhưng cũng còn bót vô cùng.

    Lý Thiếu Hà chuyển động thân hình lên xuống nhịp nhàng. Mỗi cú kéo ra thụt vào của con cặc trong cái lồn của người goá phụ lại khiến cho cả hai rú lên vì sướng.

    Lý Thiếu Hà càng lúc càng phi nhanh. Lồn cặc đụ nhau vang lên những âm thanh bụp bụp liên hồi.

    Hai người địt nhau hơn nửa canh giờ mới đồng loạt ra khí. Nước lồn và nước tinh dịch chảy ra ướt đẫm lông lồn và lông cặc của họ.

    Lý Thiếu Hà sướng khoái vô cùng nằm lăn ra bên cạnh Ngọc Tiêu Kỳ. Hai người ôm lấy nhau hết sức gần gũi và thân thiết.

    Ngọc Tiêu Kỳ sau phút hoang lạc liền nhận ra Thúy Loan tỷ không mặc áo quần gì cả nằm gọn trong lòng mình. Cậu nhận thấy thân hình tỷ tỷ rất thơm tho và mềm mại nên dục tính lại bừng dậy hết sức lẹ làng.

    Lý Thiếu Hà cảm nhận ngay lập tức cái của nợ kia đang cạ vào hạ thể mình. Nàng lập tức ngồi dậy tiếp tục cuộc chiến lần hai một cách đầy hứng thú.
    Hai người cụp lạc cùng nhau suốt cả đêm đến mức cả hai đều mệt phờ mới chịu đình thủ. Lý Thiếu Hà chợp mắt một lát bên cạnh tình quân rồi mới ôm quần áo mặc vào rời khỏi phòng.

    Mấy đêm liền sau đó, Lý Thiếu Hà liên tục qua đêm cùng với Ngọc Tiêu Kỳ với những trận mây mưa vô cùng hứng thú.

    Nhưng trong đêm thứ ba hai người đụ nhau thì có chuyện xảy ra. Tối hôm đó, Tiểu Thúy Loan bất ngờ đến thăm cậu nhỏ. Nàng muốn biết xem cậu đã khỏi bệnh chưa nên trời vừa chập tối nàng đã lên đường.

    Khi Tiểu Thúy Loan đến trước cửa căn nhà nhỏ thì nàng bỗng giật mình vì những âm thanh kỳ lạ từ trong căn nhà phát ra.

    Nàng vội đi dần lại phía cửa sổ ghé mắt nhìn vào thì thấy những cảnh tượng hết sức dâm dục ngay phía trong căn phòng nhỏ.

    Dưới ánh trăng tròn, Tiểu Thúy Loan thấy một nữ nhân thân thể lõa lồ đang phi nước đại trên thân thể cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ.

    Ngọc Tiêu Kỳ thì nằm ngửa ra giường đang rú lên những âm thanh khoái lạc. Tiểu Thúy Loan vừa xấu hổ vừa ngạc nhiên vì Ngọc Tiêu Kỳ vừa đụ với nữ nhân vừa gọi tên nàng hết sức thân thiết.

    Sau một thoáng bất ngờ nàng chợt hiểu ra nữ nhân nọ đã lợi dụng hoàn cảnh mù lòa của Ngọc Tiêu Kỳ để lừa gạt cậu bé con.

    Nàng uất ức khi phát hiện ra kẻ giả mạo lại dám giả danh nàng để làm chuyện xấu xa kia đối với Ngọc Tiêu Kỳ.

    Tiểu Thúy Loan muốn phá cửa xông vào nhưng nàng chợt nghĩ không hiểu nữ nhân nọ là ai ? Tại sao lại biết được chuyện giữa nàng và Ngọc Tiêu Kỳ.
    Nàng định thần cố gắng nhìn kỹ thì phát giác ra kẻ giả mạo chính là tỳ nữ thân tính của phu nhân trang chủ. Thân phận của Lý Thiếu Hà cực cao trong đám nữ nhân vì vậy Tiểu Thúy Loan đành rút lui trở về không dám xông vào làm càn.

  • Mẹ tôi là kiều nữ

    Phần 1
    Tôi sinh ra tại một vùng quê nghèo, nơi mà đồi núi trập trùng phủ xanh bởi những rừng sim xanh xum xuê. Mỗi mùa xuân qua hè về, đồi sim lại nở rộ những bông hoa tím ngắt như khoác trên mình một bộ cánh mới.

    Người ta thường nói màu tím là màu của sự chờ đợi, là màu của sự thủy chung, thế nhưng đối với câu chuyện của gia đình tôi thì lại khác. Bố mẹ tôi quen, yêu và về chung sống với nhau như vợ chồng khi chỉ vừa mới 17 tuổi, ở cái vùng quê nghèo này, việc học hành thi cử, việc được cắp sách đến trường hằng ngày vui đùa cùng chúng bạn như là một thứ gì đó xa xỉ. Hầu hết trẻ con ở đây đều thất học hoặc nếu có đi học thì cũng dang dở như chỉ cần đủ để biết cái chữ.

    Bố mẹ tôi cũng vậy, đến với nhau, sống chung nhà, không được học hành tử tế nên công việc chính của bố mẹ tôi chỉ là làm ruộng, trồng ngô, nuôi gà, trồng rau, bươn trải cuộc sống hằng ngày, tôi được sinh ra trong hoàn cảnh như vậy đấy.

    Thế rồi khi năm tôi lên 5 tuổi thì cũng là lúc mùa màng thất thu, kinh tế gia đình càng eo hẹp. Mẹ tôi không chịu được cảnh khổ, bỏ bố con tôi lại trong một đêm hè mưa gió, nghe theo lời mấy người bạn cùng trang lứa lên thành phố để lập nghiệp. Bố tôi biết tin đã nuốt nước mắt, bán mảnh vườn của ông nội để lại, kiếm chút tiền lên thành phố tìm mẹ tôi, tôi được gửi lại sống trong vòng tay của hàng xóm láng giềng, trong tình thương tốt đẹp của con người nơi đây.

    Bố tôi đi rất lâu, tôi không nhớ rõ ông đã đi bao mùa sim chín. Chỉ biết rằng hằng ngày tôi vẫn cùng đám con nít xung quanh làng trèo lên đồi sim chơi, cùng nhau hái những quả sim chín mọng ngon lành rồi nhìn về phía con đường mòn quanh co xa xăm, nơi mà tôi ngóng chờ hình bóng bố mẹ tôi quay trở về. Cô Lan người hàng xóm tốt bụng, hiền lành đã cưu mang tôi, thậm chí đối với tôi, cô còn thân thiết với tôi hơn cả người mẹ ruột của mình. Cô nói:

    “Hằng ngày con hãy lên đồi sim, ngắt một bông hoa tím đẹp nhất, to nhất, thả nó trôi theo con suối rồi cầu nguyện, một ngày nào đó điều ước của con sẽ thành hiện thực”.

    Tôi tin lời cô, suốt nhiều năm liền từ khi chỉ là một đứa nhóc, cho đến khi là một thằng con trai 15 tuổi. Hằng năm cứ mỗi mùa hoa sim tím rụng, tôi đều lựa một bông to đẹp thả trôi dòng sông, tiếng suối chảy róc rách, từng làn nước trong veo, mang theo tâm tư tình cảm và cả hy vọng của tôi vào đó.

    Năm tôi tròn 16 tuổi, cô Lan dạy tôi cách trồng chè, cô muốn tôi cùng 2 người con trai của cô cùng nhau chăm sóc phát triển vườn chè khi cô đã gần tuổi xế chiều. Mới đầu tôi gật gù đồng ý, nhưng rồi nhiều đêm nằm trăn trở, vắt tay lên chán trằn trọc suy nghĩ. Tôi không muốn cả đời chôn vùi mãi nơi đây, cuộc sống chỉ ăn ngủ và vườn chè, tôi muốn đi xa, tôi muốn phát triển, tôi muốn bay cao bay xa, vượt qua đồi sim tím, làm một điều gì đó ý nghĩa hơn và điều quan trọng nhất là tôi muốn tìm lại bố mẹ ruột của mình.

    Nghĩ là làm, ngay tuần sau, tôi tạm biệt cô Lan, tạm biệt hai người anh trai là bạn thời thơ ấu. Tôi nói với cô tôi sẽ lên thành phố lập nghiệp, tôi cảm ơn cô Lan rất nhiều. Ngày tôi lên xe, cô Lan khóc quá chừng, tôi vỗ về, tôi hứa với cô Lan, khi tôi trở lại sẽ xây cho cô một căn nhà tử tế chứ không phải ở nhà tranh vách đất nữa. Tôi cũng sẽ trồng một vườn hoa hướng dương xung quanh nhà, loài hoa mà cô Lan rất thích. Tôi bước chân lên xe, tiếng xe buýt rồ ga, xe lăn bánh, bỏ lại đằng sau là cảnh làng quê thôn sơ êm đềm, cùng đồi sim lối nhau chập chùng nghiêng mình như đang vẫy tay tạm biệt…

    Bạn đang đọc truyện Mẹ tôi là kiều nữ tại nguồn: http://truyensextv2.cc/me-toi-la-kieu-nu/

    Lên thành phố lạ nước lạ cái, vật bất ly thân duy nhất của tôi là bức ảnh cũ kỹ của cô Lan đưa cho tôi. Là một tấm hình tôi chụp chung cùng bố mẹ năm tôi lên 4 tuổi, tôi lên thành phố với quyết tâm lập nghiệp và tìm lại bố mẹ ruột của mình. Sử dụng số tiền ít ỏi cô Lan đưa, tôi thuê một phòng trọ bình dân với giá rất bèo, bèo so với mọi người nhưng là cả gia tài đối với tôi. Nhờ cơ thể rắn rỏi, cao lớn cùng nước da hơi ngăm đen khỏe mạnh, tôi nhanh chóng xin được việc làm là một chân bảo vệ quèn ở khu chung cư dành cho người giàu có. Ngày nhận đồng phục và đi làm buổi đầu tiên, tôi đã kết giao với vài người bạn đồng nghiệp. Công việc của tôi là hằng ngày từ chập tối đến đêm khuya, tôi sẽ đi tuần tra để bảo vệ an ninh xung quanh khu chung cư đó. Nhờ tính thật thà và chăm chỉ nên chẳng bao lâu tôi đã nhanh chóng được đội trưởng bảo vệ cân nhắc cho làm đội phó, thời gian cứ thế trôi qua, tôi dần dần bắt nhịp được lối sống thành thị…

    Rồi một đêm khá muộn cũng như bao ngày, tôi đang dạo bước xung quanh khu chung cư thì một chiếc xe Mercedes đen tấp vào lề đường. Đèn xe ô tô vụt tắt, cửa xe ô tô hé mở. Một người đàn ông trung niên sang trọng với tạng người mập mạp cùng bộ ria mép cắt tỉa gọn gàng bước ra. Ông ta nhanh chóng chạy sang cửa xe bên kia, lịch thiệp mở cánh cửa xe còn lại. Khi cánh cửa hé mở, một người phụ nữ chỉ tầm 35 tuổi đổ lại nhẹ nhàng bước ra. Tôi lặng thinh, trái tim bỗng nhiên căng tức rồi đập liên hồi, tôi bần thần, chân tay bủn rủn. Lần đầu tiên trong đời tôi gặp được một người phụ nữ xinh đẹp như thế, đẹp quá. Ông trung niên nắm tay người phụ nữ ấy, rồi ông nhìn ngó quanh, thấy tôi, ông vẫy tay gọi tôi lại. Tôi lúc này như chết lặng trước vẻ đẹp kiêu sa của người phụ nữ ấy, từng nhịp đập của con tim giống như có ai đó đưa tay bóp chặt lấy trái tim của một thằng con trai 17 tuổi…

    Phải mất đến lần gọi thứ 3 có lẽ là thứ 4, 5, 6 gì đó của ông chú trung niên kia, tôi mới hoàn hồn. Tôi di chuyển chậm chạp tiến lại, mọi dũng khí thường ngày cho công việc của tôi bỗng nhiên tan biến khi đối diện với tôi đang là một thiên thần trong bộ váy sườn xám đen. Ông chú trung niên nhờ tôi xách hành lý vali lên tầng cho ông ấy, tôi lặng thinh, nhìn chằm chằm người phụ nữ ấy. Người phụ nữ đỏ mặt, mỉm cười, ông trung niên lại phải búng tay ” tooc ” ” tooc ” 2 cái ” Ê! Cu “! Tôi mới tỉnh giấc mà cúi xuống bê cái vali màu đen, nặng trịch lên vai…

    Khệ nệ vác vali đen theo sau lưng hai người, mũi và khứu giác tôi bị quyến rũ bởi mùi nước hoa đắt tiền mà người phụ nữ phía trước xịt lên. Một mùi thơm nhẹ nhàng, nữ tính phảng phất, tôi nuốt nước bọt cái ực. Lúc này, dưới ánh sáng trắng của đèn tuýp trong hành lang khu chung cư, tôi mới có dịp nhìn ngắm người phụ nữ ấy rõ hơn. Dù chỉ là đằng sau, tôi vẫn cảm nhận được một đường cong hoàn mỹ từ vai xuống gót chân, làn da trắng trẻo mịn màng, mái tóc đen dài được búi cao, cái váy sườn xám màu đen ngắn ngủi với những họa tiết hoa văn chẳng thể nào bao che hết được cặp mông căng mây mẩy to tròn, cùng cặp chân dài nõn nà trắng mịn ấy. Hơi thở tôi trở lên gấp gáp, phải chăng, tôi đã phải lòng người phụ nữ ấy mất rồi.

    Dừng lại tại căn phòng số 103, tôi thở hổn hển vì phải vác nặng. Mở cửa phòng, ông chú trung niên cảm ơn tôi, rồi xách cái vali vào trong. Người phụ nữ quay lại nhìn tôi, bỗng nhiên có một cảm giác gì đó rất lạ, vừa xa xôi, lại gần gũi lắm. Người phụ nữ nhìn tôi bằng ánh mắt hiền hậu, đôi môi phớt hồng của cô khẽ mỉm cười, tôi nhìn ngắm cô, tôi chỉ muốn hét lên đủ để cô ấy nghe rằng “Cô xinh lắm”… Từ trong ví màu đen, cô lấy ra một ít tiền dúi vào tay tôi, tôi nhận lấy tiền của cô, rồi ngước mắt nhìn với theo người phụ nữ ấy bước vào phòng, cánh cửa phòng số 103 từ từ đóng lại…

    Bạn đang đọc truyện Mẹ tôi là kiều nữ tại nguồn: http://truyensextv2.cc/me-toi-la-kieu-nu/

    Kể từ lần cuối tôi gặp người phụ nữ ấy đã một tuần trôi qua, 1 tuần vừa rồi đối với tôi như cả một thập kỷ. Tôi ngẩn ngơ, tôi ngơ ngác, tôi bồn chồn, cô xuất hiện rồi cô lại biến mất, gieo cho tôi bao nhớ nhung chờ đợi rồi cô lặng lẽ rời đi. Cô chính là mối tình đầu là cảm xúc rung động đâu đời của tôi, tôi buồn thiu, ngày nào cũng loanh quanh, luẩn quẩn ở trước cánh cửa phòng được sơn màu nâu gỗ của căn hộ số 103 thưa người qua lại.

    Thấy tôi ngồi trên bậc thang tay chống cằm buồn thiu, thằng Vương đồng nghiệp và cũng là người được phân công cùng ca trực với tôi an ủi. Nó hơn tôi một tuổi, hay nói chính xác chỉ chênh nhau có vài tháng, nó làm việc ở đây trước tôi được 1 năm. Theo lời nó kể, người phụ nữ ấy cùng ông trung niên kia chỉ thỉnh thoảng vài tuần mới lui tới đây, có khi là vài tháng. Chỉ nghỉ lại chung cư một hai đêm rồi rời đi nhanh chóng. Đám bảo vệ chúng nó từ già trẻ lớn bé ai cũng thèm muốn người phụ nữ ấy, chúng nó bịa ra những câu chuyện không có thật giữa chúng nó và cô, kể cho nhau nghe rồi cười lên khoái trá. Đã nhiều đứa mạo hiểm tiếp cận người phụ nữ ấy, làm đủ trò để tìm cho mình một cơ hội hay ít ra là lọt được vào mắt xanh của cô nhưng đều thất bại. Người phụ nữ ấy, thật kiêu sa, thật nóng bỏng. Làm sao những đứa có thân phận thấp bé như tôi có thể với tới. Thằng Vương khuyên tôi quên người phụ nữ ấy đi, chúng ta còn trẻ, còn khỏe, cứ lo kiếm tiền cái đã, rồi sẽ có người phù hợp với bản thân thôi.

    Tôi gật gù, tôi cảm ơn nó, tôi giả vờ vui vẻ để nó cũng vui. Đúng lúc ấy 2 người đồng nghiệp khác xuất hiện, báo hiệu giờ đổi ca trực chiều tối.

    Trở về căn phòng trọ nhỏ hẹp 10m2 của tôi, mệt mỏi tôi thả mình lên chiếc giường gỗ ép cũ kỹ, tiếng thành giường kêu kẽo kẹt, một chân vắt lên thành giường, chân kia buông thõng. Tôi nằm đăm chiêu mắt đưa lên khoảng không vô định, tôi thở dài, nhớ lại khuôn mặt, mái tóc, mùi hương của người phụ nữ ấy. Làn da trắng mịn màng, bờ vai thon thả, cái eo thon gọn, cặp mông to tròn sau lớp váy sườn xám. Phía dưới đũng quần, hạ bộ tôi cương cứng lên tự lúc nào khi nghĩ về những hình ảnh đó. Tôi thở dài ngồi dậy, tháo cái thắt lưng quần rồi kéo nhẹ chiếc quần đồng phục màu đen và cả quần sịp xuống. Con cu to dài, với cái đầu khấc đỏ bóng được giải thoát thì vùng lên một cách mạnh mẽ. Nó căng tức và giật liên hồi, tôi đưa tay vuốt nhẹ, rồi theo bản năng, tôi vuốt lên xuống theo chiều dài dương vật. Một cảm giác đê mê, khoan khoái ngay lập tức ập đến. Bắp chân và bắp tay dần tê dại đi, tôi lim dim mắt, hơi thở trở ấm áp nặng nề. Cổ họng ậm ừ những tiếng không rõ khi tôi lần đầu đạt khoái cảm đầu đời, tôi vuốt dương vật nhanh hơn mạnh hơn khi nghĩ về người phụ nữ ấy. Chẳng mấy chốc cực khoái đến với tôi rất nhanh, tôi ưỡn người, bắp chân bắp tay gồng lên, từng đợt tinh trùng trắng đục của thằng trai tân trào ra như miệng núi lửa bắn ra tung tóe lên người lên bộ đồng phục cảnh vệ mà tôi đang mặc. Tôi rùng mình, thả người cái uỵch xuống giường, tôi lim dim thỏa mãn, tận hưởng khoái lạc đầu tiên trong đời.

    Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay rồi làm một mạch cho đến sáng. Tôi bị tiếng gõ cửa liên hồi cùng tiếng hớt hải của thằng Vương gọi, tôi mơ màng, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng, ánh nắng của mặt trời hắt vào làm tôi trói mắt, tôi ngồi dậy, đã đến giờ đi làm. Tôi nói vọng ra “Chờ tý”, kéo vội chiếc quần lên, tôi uể oải ra mở cửa cho nó rồi vào bước vào phòng tắm tắm rửa thay đồ. Nó ngồi ngoài chờ tôi, rồi nói bằng giọng sốt sắng.

    “Mày biết gì chưa? Cô ấy vừa quay lại sáng nay đấy”!

    Tôi nửa tỉnh nửa mơ “Ai cơ”?

    “Thì còn ai nữa, cô kiều nữ xinh như tiên mà anh em mình hâm mộ ấy… Sáng nay mới trở lại căn hộ cùng người tình”

    Tôi như tỉnh hẳn ngủ khi nghe thằng Vương nhắc tới người phụ nữ ấy, tôi phi ra khỏi nhà tắm trong trạng thái vẫn trần truồng như nhộng hớt hải hỏi lại…

    “Thật không”!?

    Thằng Vương nhìn tôi trố mắt “Mày làm cái trò gì thế”???

    Tôi giật mình, quay vội lại vào phòng tắm, tôi mỉm cười, khóe mắt hơi cay cay, chẳng biết do vui mừng hay vì xà phòng vương vào mắt…

    Tắm qua loa, khoác vội bộ đồng phục lên người, tôi chạy thật nhanh còn quên cả khóa cửa chỉ kịp nói vội một tiếng với thằng Vương “Đi”!

    Chạy như bay qua hành lang, tôi hớt ha hớt hải, như đứa con nít biết tin mẹ đi chợ về, thậm chí còn suýt đâm sầm vào một bà mẹ bỉm sữa đang ẵm con đi dạo. Bên kia đường của khu chung cư, là chiếc xe Mercedes màu đen hôm nọ, tôi nở nụ cười, là cô ấy. Băng qua hành lang, tìm tới căn phòng số 103. Tôi thở hổn hển, mồ hôi đổ ra ướt sũng áo sơ mi. Cửa phòng vẫn đóng nhưng tôi biết bên trong căn hộ ấy có người, người phụ nữ ấy…

    Tôi loanh quanh ngoài hành lang, một lúc sau thằng Vương mới tới, nó cũng thở hổn hển, nó nói anh em mình chậm chân mất rồi. Tôi mỉm cười, với tôi chẳng bao giờ là chậm cả. Vì chỉ cần được gặp người phụ nữ ấy, dù là bao nhiêu lâu tôi vẫn đợi. Cho dù có phải ngắm nhìn từ đằng xa đi nữa. Thằng Vương vỗ vai tôi, thì thầm vào tai tôi như sợ người khác nghe thấy.

    “Tao còn cách khác”!

    Nó rủ tôi ra phía sau căn hộ 103, đằng sau là một khoảng vườn nhỏ với cỏ xanh, một bộ bàn ghế gỗ dùng để uống trà và một cây hoa sữa già đời, tán lá xum xuê xanh tốt. Nó đi nhẹ nhàng tới gốc cây, bám vào một cành cây gần nhất rồi trèo lên, khi đã ngồi ở một cành cây chắc chắn, nó mới vẫy vẫy tay tôi ra hiệu trèo theo nó. Tôi làm theo, nhẹ nhàng tiến tới gốc cây rồi trèo lên. Khi tôi và nó trèo gần đến ngọn, thằng Vương ra hiệu dừng lại, rồi nở nụ cười chỉ tay. Tôi nhìn theo ngón tay nó chỉ, qua khung cửa sổ rộng rãi, tôi đã gặp được người phụ nữ ấy. Tôi xúc động, trái tim tôi đập loạn nhịp, tôi cùng thằng Vương lặng lẽ quan sát người phụ nữ ấy đang ngồi ăn sáng cùng ông chú trung niên hôm nọ, bên cạnh là cô giúp việc đang rót thứ nước gì đó màu đỏ vào hai chiếc ly cho hai người. Người phụ nữ hình như đang vui vẻ lắm, cô ấy mỉm cười. Ánh nắng buổi sáng êm dịu chiếu xuyên qua tấm kính, rọi lên bàn ăn khiến khuôn mặt trái xoan của người phụ nữ trở lên càng lộng lẫy xinh đẹp. Mái tóc màu đen, bỗng ngả vàng chuyển sang màu nâu hạt dẻ. Tôi như chết lặng, tôi yêu người phụ nữ ấy.

    Được một lúc, thằng Vương vỗ vai tôi ra hiệu đi thôi, rồi tụt xuống. Tôi không muốn bỏ lỡ một giây phút nào ngắm cô ấy cả, thằng Vương vẫy tôi rồi rời đi. Tôi vẫn ngồi lại, vắt vẻo trên cây say mê ngắm nhìn, tôi đã ước gì thời gian ngừng lại, để tôi có thể ngồi đây ngắm mãi cô ấy như này. Rồi đột ngột, ông chú trung niên rời chỗ ngồi, tiến đến bên cô ấy, bế người phụ nữ ấy lên bằng hai tay, cô ấy nở nụ cười, vòng tay ôm cổ ông chú, rồi cả hai rời phòng ăn… Tôi chẳng thế quan sát hơn được nữa, giá như cái cửa sổ này rộng nữa ra thì hay biết mấy. Một cơn gió man mác bỗng thổi qua lay động cành lá, như hòa theo nỗi niềm của tôi vậy…

  • Đất và người 2

    Sau khi đọc câu chuyện Đất và người mình thật sự rất thích và muốn phát triển thêm nên mình tự viết truyện “Đất và người 2” mọi người đọc thì cho mình ý kiến nha…

    Phần 1
    Sau khi chứng kiến Biên thất vọng về người vợ của mình rồi lặng lẽ bỏ về, tối đó Hậu ra hiên ngoài ngồi ngắm trời, nàng ngẫm nghĩ không biết cuộc sống sau này của nàng sẽ ra sao, liệu nàng còn can đảm để đối mặt với Biên và con gái mình không. Suốt buổi tối đó nàng không hề chợp mắt được, sáng hôm sau nàng quyết định về nhà đối diện với chồng mình, 2 người họ nhìn nhau một lúc lâu thì Biên lên tiếng:

    – Cô và hắn được bao lâu rồi? – Biên thất vọng hỏi…

    Cô bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện cho chồng mình nghe không phải để anh hiểu cho mình mà để cho biết tới giờ cô sẽ không giấu anh điều gì cả, dù gì khi quyết định về đây cô đã chuẩn bị tâm lý cho mọi tình huống xảy ra trong đó có việc Biên sẽ ly hôn với cô. Sau khi nghe xong câu chuyện từ người vợ đã cắm sừng mình, anh hiểu ra bản thân mình cũng có lỗi trong việc này nếu chân anh không bị thương thì vợ anh đã không bị áp lực tiền bạc dẫn tới làm đi làm thêm ở tiệm massage ấy cũng không bị anh trai ruột của mình nhìn thấy rồi tống tình cô dẫn đến sự việc này. Sau 1 hồi lâu ngẫm nghĩ anh nói với Hậu:

    – Anh xin lỗi em…

    Hậu ngạc nhiên đáp.

    – Sao anh lại nói vậy đáng ra em mới là người có lỗi trong việc này…
    – Anh tha thứ cho em và cũng mong em sẽ tha thứ cho anh…
    – Ý anh là sao?
    – Trong 3 tuần qua em qua nhà mẹ chồng thì ở nhà anh và cái hiền đã làm chuyện có lỗi với em…

    Hậu nghe tới đây thì mồm đã mím chặt, Biên đưa nàng từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nếu là nàng lúc trước thì chắc có lẽ bây giờ nàng đã đứng dậy tát vào mặt người chồng khốn nạn kia nhưng bây giờ hoàn toàn khác nàng không có tư cách chất vấn chồng vì chính bản thân nàng cũng đã làm chuyện có lỗi với Biên.

    – Liệu chúng ta còn trở về như trước được không? – Hậu hỏi trong tâm trạng rối bời…
    – Anh không biết. Theo anh nghĩ rất khó để trở về như cũ vậy sao chúng ta không để mọi chuyện tiếp diễn như vậy đi, nếu phanh phui ra thì cả anh và em đều chịu mang tiếng của dòng họ của người đời…

    Hậu nghĩ ngợi 1 lúc thấy anh nói cũng đúng…

    – Vậy tiếp diễn là sao?
    – Tối em cứ qua bên mẹ mà chăm sóc “họ”, ngày thì về với anh.

    Hậu nghe từ họ đã hiểu là chăm sóc cho mẹ chồng lẫn anh chồng và còn chấp nhận mối quan hệ giữa cái hiền và biên. Nàng không trả lời mà im lặng đi vào nhà tắm, biên thấy hành động của vợ vậy cũng đã hiểu sự đồng ý ngầm của Hậu. Ở trong nhà tắm dưới dòng nước mát lạnh từ từ xối vào làn da trắng trẻo của người đàn bà 1 con, nàng ngẫm nghĩ dù gì mình cũng sai anh cũng sai nếu đổ vỡ thì chỉ có hại, thôi thì cứ để mọi chuyện tiếp diễn như vậy. Tắm xong, hậu bước ra nhìn chồng, đôi mắt biên lúc này đã sáng ngời sau 3 tuần hầu như không đụng chạm thì bây giờ anh có chút ngỡ ngàng trước thân hình vợ mình, anh tiến lại gần tay vòng qua cái eo thon gọn của vợ ôm sát mình vào lòng, nàng cũng vòng tay ôm lấy tấm lưng của chồng, họ nhanh chóng trao đôi môi cho nhau, 2 chiếc lưỡi hòa quyện vào nhau.

    – Em đẹp quá – anh vừa nói vừa tranh thủ lột đồ nàng ra…

    Rất nhanh chóng cả 2 đã trần chuồng, biên cúi đầu xuống hôn lấy cổ, vai và 2 cặp vú bóng bẩy của hậu. Miệng anh ngậm một bên vú tay còn lại thì nhào nặn vú kia. Sau một hồi bú vú hả hê, anh lại xuống vùng kín vùi đầu vào bú liếm ngon lành…

    – Ư… ư… ư… hậu bắt đầu phát ra những tiếng rên…
    – Anh bú lồn em sướng không? – Biên hỏi…
    – A… sướng…
    – Anh với thằng Lực ai bú em sướng hơn?
    – A… anh… đừng hỏi… em như vậy… – hậu nói ngắt ngoãng khi lồn cô đang bị tấn công…

    Biên không hỏi nữa tiếp tục bú tiếp khiến hậu rên rỉ ngày càng to lên, không gian ngập tràn tiếng rên la của hậu. Được một lúc, biên tụt quần mình ra đưa con cặc đã cương cứng từ nãy giờ kề lên âm hộ của nàng trượt lên trượt xuống, nhắm thẳng vào lỗ anh đâm thẳng một cú mạnh vào tận sâu tử cung hậu, nàng la lên:

    – Đau quá anh ơi… chết em…
    – Cho em nhớ đời vì dám cắm sừng anh…

    Biên bắt đầu nhấp liên tục vào lồn nàng, những tiếng rên khoái cảm phát ra càng lúc càng nhiều, hai con người đang chìm trong khoái cảm của mình. Một lúc sau biên kêu nàng đổi tư thế, anh đụ nàng từ phía sau…

    – Bạch… bạch… bạch…
    – Ư… ư… ư…

    Phải nói rằng ở thế đụ này, lồn nàng cảm thấy rất sướng, nàng đã ra 2 lần rồi mà biên vẫn cứ hì hục tiếp, có vẻ như khi thấy hậu làm tình với anh ruột mình anh cũng có kích thích nên bây giờ anh đụ nàng rất hăng say. Địt từ phía sau 1 hồi lâu anh lại trở về kiểu truyền thống, nhịp ra vào lồn nàng ngày càng nhanh…

    – A… a… anh ra…
    – Ư… ư… em cũng ra…

    Xong màn làm tình mãnh liệt ấy, 2 vợ chồng ôm nhau ngủ thiếp đi lúc nào không hay, mãi thấy khi điện thoại của hậu reng lên thì nàng mới tỉnh, nhìn lên màn hình thấy là lực gọi, nàng ngồi dậy vào nhà tắm nghe máy anh chồng…

    – Alo bà xã làm gì ấy – Lực nói bằng giọng rất sung sướng…
    – Nỡm, ai là vợ anh – nàng nũng nịu đáp, kể từng ngày nàng nói của riêng lực thì đã chấp nhận kiểu xưng hô ấy…
    – Em qua đây với anh đi, anh nhớ em quá…

    Nàng vừa mới làm tình với chồng xong nếu mà qua đó thì bản thân nàng lại thấy có lỗi với chồng nàng nhiều hơn, hậu trả lời:

    – Thôi anh hôm nay em định ở nhà ăn cơm với cái hiền, lâu quá mẹ con em chưa ngồi ăn chung, để bữa khác em bù cho anh nha…
    – Vậy được rồi mốt gặp anh sẽ làm bù cho ngày hôm nay…

    Nói chuyện thêm một lúc thì cả 2 tắt máy, nàng sửa soạn lại rồi tranh thủ vào bếp nấu ăn cho bữa tối của gia đình. Trong bữa cơm tối ngày hôm ấy, 3 người vừa ăn vừa nói chuyện xong bữa cơm cũng là lúc các mối quan hệ được giải quyết một cách êm xuôi, biên vẫn có thể làm tình với đứa con gái của mình, điều này làm anh rất sung sướng. Đang rửa chén thì cái hiền nhìn sang mẹ hỏi…

    – Sau này mẹ có dự định gì không?

    Nàng xem con nói vậy cũng suy nghĩ bây giờ mình phải kiếm việc gì đó làm để duy trì mái ấm, không thể ở nhà cả ngày rồi đưa lồn cho lực chơi được, chức thư ký cũng không làm lại được, mây trắng thì càng không, ngoại trừ…

    – Mẹ sẽ kiếm việc làm không thể ở không được còn giúp con học hành đến nơi đến chốn nữa, con yên tâm nha…

    Nghe mẹ nói vậy thì hiền không hỏi nữa tiếp tục rửa chén tiếp, ngày hôm sau, sau khi làm việc nhà xong xuôi nàng lại qua bên nhà mẹ chồng, sau khi cho bà ăn nàng nằm ra giường nghỉ ngơi, nàng biết rằng khi lực về thì chuyện gì sẽ xảy ra nên tranh thủ nghỉ được lúc nào thì đỡ mệt hơn. Đang ngủ thì nàng thấy nhột nhột ở hai đầu vú, nàng giả vờ ngủ tiếp xem lực sẽ làm gì, lực bú rất hăng say phải nói rằng cơ thể của nàng không bao giờ làm cho gã biết chán là gì, bầu vú của người con gái một con thật không gì sánh bằng với việc nàng làm trong văn phòng nên rất biết giữ dáng khác xa với đàn bà lam lũ làm nông, vú nàng không xệ mà rất căng hai đầu ti thì hồng nhạt chứ không thâm giống vợ cũ của lão, lực bú rất lâu như muốn nuốt hai bầu vú ấy vào họng mình vậy.

    – Ư… ư… ư… – nàng không chịu nổi nữa bắt đầu phát ra tiếng rên, nàng mở mắt nhìn xuống cái đầu đang hì hục bú vú mình…
    – Em… cứ tưởng là đang cho con bú sữa á…
    – Nhưng anh bú nãy giờ vẫn chưa có tí sữa nào – lực nham nhở nhìn hậu nói…
    – Của em ngon không?
    – Ngon lắm… rất tuyệt vời… ước gì em là vợ anh chứ không phải vợ thằng biên…

    Hậu cười rồi 2 tay nàng ghì đầu lực vào lồn mình, nãy giờ bị kích thích vú lồn nàng lúc này đã ra nhiều nước lắm rồi.

    – Ướt lắm rồi nè…
    – Ứ… ư… tại anh chứ ai…
    – Cho anh nhé?
    – Vâng… anh bú… cho em đi – nàng thở hổn hển…

    Chiếc lưỡi của gã thật điêu luyện nó làm đang ngất ngây khi nó vừa quẹt ngang mép lồn nàng, nhìn gã đang bú, húp nước lồn mà nàng rất xấu hổ, ai ngờ được anh chồng lại đi húp lồn em dâu như vậy, gã vẫn say mê đối với lực cái lồn nóng bỏng của cô em dâu luôn làm hắn điên đảo, sau màn bú lồn rất lâu ấy, cuối cùng lực cũng rút con cặc nóng hổi của mình ra, kê vào mép lồn đẩy mạnh vào:

    – Ót… – 2 bộ phận sinh dục đã kết hợp vào nhau, ranh giới anh chồng em dâu lại biến mất thay vào đó là những tiếng thở tiếng rên đầy nhục dục giữa con đực đang giao phối với con cái…
    – Ư… ư… ư…
    – Bạch… bạch… bạch…
    – Sướng… không em?
    – Ư… ư… ư…

    Thấy nàng không trả lời, lực cố tình thúc cặc mình ra vào lồn nàng nhanh hơn, hậu chịu không nổi liền vừa thở, vừa trả lời gã…

    – Vâng… em… sướng…
    – Sướng… nhiều không?
    – Nhiều… ư… ư… ư…
    – Gọi anh là chồng đi… ư…
    – Chồng… ư… ư… ơi… – giây phút này nàng không còn kiểm soát bản thân mình được nữa, lực đã làm nàng lên đỉnh, nàng chỉ biết làm theo lời của anh chồng, người chồng thứ 2 của mình…
    – A… a… a… anh… sắp ra…
    – Ưưư… ư…

    Lực dập mạnh hơn nhịp điệu ngày càng nhanh…

    – AAAAA…

    Một dòng tinh được bắn xối xả vào lồn cô em dâu, gục xuống ngậm lấy 2 bầu vú rồi thở, phía dưới hậu há mồm lên tận hưởng khoái cảm mà gã đem lại, tinh dịch từ từ tràn qua mép lồn ra ngoài. Cặc gã vẫn ghim trong lồn nàng, không lâu sau nó lại cứng lên tiếp tục công việc đưa cái lồn kia lên đỉnh. Nàng đã quá quen với sức khỏe của ông anh chồng này nên không có gì bất ngờ khi lực khỏe như vậy, nàng nhắm mắt lại tận hưởng những khoái cảm mà gã anh chồng chuẩn bị mang tới. Màn đêm tĩnh lặng, chỉ có âm thanh của 2 con người đắm chìm trong nhục dục phát ra, suốt đêm nó họ làm tình hầu như không nghỉ.

  • Thiên Bảo Chi Mệnh

    Phần 1
    “Brừm… Ặc… Ặc” Một chiếc xe hơi liên tục khởi động rồi lại chết máy trên một con đường vắng vẻ, xung quanh chỉ có màn đêm đen không có lấy một ánh đèn.

    Xen lẫn giữa màn đêm đen ấy là tiếng côn trùng bay vo ve, thỉnh thoảng lại có tiếng ồm ộp của những con ếch vang lên tạo thành một bản hòa ca bắt tai, tuy nhiên một bản hòa ca hay phải được thưởng thức nơi khán phòng sang trọng mới tạo nên khung cảnh hoàn hảo. Chả ai muốn ngồi nghe một bản nhạc giữa nơi đồng không mông quạnh có phần đáng sợ cả.

    – Mẹ kiếp! Mày nhanh cái tay lên xem nào! – Một người đàn ông khuôn mặt có vài phần lạnh lùng ngồi bên cạnh ghế lái lên tiếng.

    Một người đàn ông khác với cái đầu đinh trọc lóc đứng ở trước nắp capo loay hoay một chút rồi Đậy lại.

    – Xong rồi! Anh chờ một chút để em thử xem được chưa?

    “Brừm…” cuối cùng chiếc xe hơi có vài phần cũ kỹ cũng đã khởi động.

    Lúc này người đàn ông bên ghế lái phụ rút điếu thuốc từ trong túi áo ra châm lửa rít một hơi dài rồi nói:

    – Mày kiểm tra xem nó xem động tĩnh gì không, nếu nó mà chết thì tao với mày khó mà giữ được mạng!

    – Vâng! – Tên trọc đáp lại một chữ rồi nhanh chóng xuống xe.

    Chỉ vài giây sau cốp xe đã được mở ra, trong đó là một người thanh niên ước chừng 16 tuổi, khuôn mặt có vài phần thư sinh. Quần áo trên người cậu ta tuy không phải hàng hiệu nhưng cũng không phải hàng chợ, hầu hết đều là những món đồ có chút giá trị. Liệu đó có phải lý do khiến cậu ta phải nằm trong cốp xe của hai tên này?

    Tên đưa tay lên mũi người thanh niên trẻ tuổi kiểm tra một hồi rồi thở phào nhẹ nhõm.

    Quay lại ngồi trước vô lăng hắn lên tiếng:

    – Vẫn còn thở nhưng hơi yếu anh ạ!

    Người đàn ông bên cạnh liếc ánh mắt lạnh lùng sang nhìn tên đầu trọc ngay lập tức hắn cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Một hồi sau người đó mới cất tiếng:

    – Mày đúng là vô tích sự! Mày nhìn thằng đó có một mẩu mà mày ra tay mạnh như thế. Tao cứ nghĩ nó phải chết rồi!

    Rít thêm một hơi thuốc hắn lại nói:

    – Về nhanh đi! Sau khi giao người nó có chết thì ít ra tao với mày cũng có cái cớ mà thoát thân. Nếu không… – Dứt lời hắn quay sang chắp hai ngón tay thành hình khẩu súng đặt vào giữa mi tâm tên đầu trọc nói “Đoàng”.

    Tên đầu trọc rùng mình một cái, mồ hôi lạnh phía sau vừa mới được điều hòa trong xe làm mát bây giờ lại một lần nữa tuôn ra. Lắc mạnh đầu một cái hắn nhanh chóng cho chiếc xe lăn bánh.

    Bạn đang đọc truyện Thiên Bảo Chi Mệnh tại nguồn: http://truyensextv2.cc/thien-bao-chi-menh/

    Trần Thiên Bảo từ trong cơn hôn mê cảm nhận được sự rung lắc xung quanh chậm rãi tỉnh lại. Đầu hắn đau như búa bổ, cơn đau không chỉ đến từ cục u phía sau gáy mà còn đến từ sâu thẳm trong não bộ.

    Trần Thiên Bảo hơi lắc đầu một chút cho tỉnh táo, trên đầu hắn bị trùn một tấm vải đen không thể quan sát xung quanh. Hắn chỉ có thể biết nơi mình đang nằm là một nơi có chút hôi hám, chật chội hắn còn có thể nghe thấy tiếng động cơ.

    – Hình như mình đang ở trong cốp xe. Sao lại như vậy được? – Trần Thiên Bảo thầm hỏi.

    Và tất nhiên sẽ không có ai trả lời hắn rồi.

    Nét mặt Trần Thiên Bảo cố tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng hắn thì đang dậy sóng, ánh mắt hắn hiện lên một chút khó hiểu và bất ngờ.

    Điều khiến Trần Thiên Bảo cảm thấy bất ngờ không phải vì sao hắn lại bị nhốt trong trong cốp của một chiếc xe đang di chuyển.

    Điều khiến Trần Thiên Bảo cảm thấy bất ngờ đó là hắn không thể nằm ở đây được bởi vì hắn đã…

    Chết!!!

    Trần Thiên Bảo bắt đầu lục lại tất cả những ký ức mà hắn có thể nhớ được.

    Ngày 25/5/2020.

    Sau đợt nghỉ tết Covid kéo dài mấy tháng, cuối cùng Việt Nam cũng chính thức ngừng cách ly xã hội.

    Hôm đó một đám cưới có thể nói là thế kỷ đã diễn ra.

    Chú rể Trần Thiên Bảo – Cô Dâu Nguyễn Gia Hân.

    Tại sao lại nói đám cưới giữa hai người bọn họ là đám cưới thế kỷ? Bởi vì Trần Thiên Bảo là một người cực kỳ nổi tiếng!

    Nếu hỏi 100 người thì sẽ có đến 70 người biết đến Trần Thiên Bảo. Lý do là vì hắn chỉ mới 26 tuổi đã trở thành một cảnh sát quốc tế hay còn gọi là Interpol cực kỳ xuất sắc.

    Trên thế giới tồn tại một tổ chức khủng bố lớn mạnh, đến nay tổ chức khủng bố với cái tên “Địa Ngục” vẫn chưa bị phá huỷ, đây là một tổ chức khủng bố ai cũng biết đến, việc gì bọn chúng cũng dám làm. Từ ám sát tổng thống, bắt cóc người nổi tiếng… nhưng rất nhiều kế hoạch của bọn chúng đều bị Trần Thiên Bảo phá vỡ, từ đó Trần Thiên Bảo nổi tiếng với biệt danh “Kẻ Phá Huỷ Địa Ngục”. Nhưng mục đích thực sự của bọn chúng là gì đến nay vẫn chưa có người nào khám phá ra.

    Sự nổi tiếng của Trần Thiên Bảo lên đến đỉnh điểm nhờ vào việc hắn một mình giải cứu hàng chục người nổi tiếng trên thế giới bị nhóm khủng bố này bắt cóc.