Blog

  • Hoàng Vi

    Mới sáng sớm đã bị phá đám bởi tiếng chuông inh ỏi. Bực mình. Mình lật chăn vùng dậy, chạy xuống nhà với cái quần đùi không thể chóe hơn.

    Tưởng nhà có thư hay điện báo hay thu tiền điện gì gì đó. Ai dè nhỏ hàng xóm. Mình mừng thầm chắc bác nhà bên nấu xôi chè gì đó bảo nhỏ đem sang cho nhà mình chút. Chưa kịp nói gì nhỏ đã đẩy cửa cổng bước vào, mặt mũi hằm hằm như thịt bằm nấu cháo, tát mình cái BỐP!

    Rồi chẳng để cho mình kịp la lối gì, nhỏ hét luôn một chàng. Lúc này mình vừa xoa mồm vừa tròn mắt nhìn nhỏ. Nhỏ này hôm nay bị khùng sao ý, sáng sớm bấm chuông vô nhà tát người ta xong còn chửi. Mình thề là nhà mình có chó là mình chạy vào thả cho nó đuổi nhỏ chạy chết luôn. Mặt mình lúc này chắc kinh hãi lắm. Nhỏ thì cứ xa xả.

    – Anh bị điên hay sao? Anh là thằng vô duyên nhất trên đời. Anh không gỡ ngay nó xuống thì đừng trách tôi, thần kinh… bla bla…

    Mình cá cả mạng sống cùng cái quần đùi hoa mình đang mặc là mình hiểu nhỏ nói gì thì mình bị sét đánh ngay. Hay nhỏ này đánh ghen nhầm người?

    Nhỏ về rồi mà mình vẫn run. Bình thường ỏn à ỏn ẻn nói không nên câu mà sao hôm nay như vừa mới uống phải đống thuốc lắc vậy trời…

    Tỉnh luôn cả ngủ. Mình vừa bật máy tính, vừa vặn vẹo hàm xem có gãy cái răng nào không. Đau như trèo cau bị ngã. Vào trang cá nhân, tá hỏa, có cái ảnh của mình vừa bị báo cáo vi phạm. Mình nhớ là hôm qua mình có đăng ảnh nude hay sex gì đâu. Nhấn vào thư thông báo. Xém té ghế.

    Trời ơi, sao mình quên nhanh thế. Sáng qua mắt nhắm mắt mở ra ban công vươn vai, nhìn thấy ngay em hàng xóm bắc ghế ngồi ngoài ban công nhà ẻm… nhổ lông nách. Hứng lên chụp cho em một tấm. Mang vào post lên face kèm theo caption:

    – Mới sáng ra đã thấy em hàng xóm nhổ lông nách.

    Sau đó lũ bạn mình vào chém nhau tơi tả, cười rũ rượi.

    Thôi xong rồi.

    Cái ảnh có rõ mặt đâu Ai biết em nó là ai mà hùng hổ sang tát mình lệch mặt thế này. Đã thế, không gỡ ảnh xuống đấy. Xem làm gì được nhau. Nói năng nhẹ nhàng đây còn nghe. Đã châm mìn thì anh phải ném.

    Mình mắm môi mắm lợi viết cái sờ tát tút mới: “Vừa bị ẻm hàng xóm tát. Cuộc chiến chính thức bắt đầu!”

    Xong đâu đó, mình bỏ xuống bếp ăn sáng. Nghĩ mình có khốn nạn quá không ta? Thôi kệ, thỉnh thoảng quậy cho vui. Sống cạnh nhà nhỏ mấy năm trời mà chả được lần chào hỏi bắt chuyện. Nhất là cay cú mối thù vừa bị tát nổ đom đóm mắt. Không cho qua được.

    Từ ngày hôm đó đi học, mỗi lần bước ra khỏi cổng mà mình phải ngó trước ngó sau mãi mới dám phóng ra đường. Gì chứ, con gái mà bị dìm hàng khùng lắm. Nhỡ đâu em ý điên lên lựa thời cơ lao ra phang cho mình một gậy lăn quay ra chấn thương não thì mình biết ăn vạ ai? Vì mấy cái lông nách mà sống đời sống thực vật chết không cam lòng.

    Facebook của mình tự nhiên tăng lượt theo dõi vùn vụt, yêu cầu kết bạn đến mấy chục người. Hầu hết là bạn bè anh em nhà nhỏ. Nhỏ này định spam cho mình ăn hành đến khi mình gỡ ảnh hay sao ý. Chiều lòng nhỏ, mình cho cái ảnh thành tin nổi bật trong trang facebook, ngày nào cũng đổi thời gian về hiện tại cho nó cứ hiện lên đầu trang cá nhân.

    Mới hai ngày mà cái ảnh của mình mấy trăm lượt like và hơn nghìn comment. Chẳng có lấy cái comment nào của mình và nhỏ. Hầu hết là phe của mình và phe của nhỏ chửi nhau. Phe của nhỏ thì toàn mấy nhóc lít nhít, có cả mấy nhà người lớn vào chửi mình vô đạo đức vô văn hóa thậm tệ. Phe của mình thì cười sằng sặc cãi:

    – Mới đầu chả biết ẻm là ai, nhờ người của ẻm mà giờ ẻm ra đường ai cũng biết, chúc mừng…

    Người ngoài cuộc cứ múa may quay cuồng còn người trong cuộc thì im ỉm đóng cửa. Người đau khổ, kẻ hả hê.

    Sáng sáng ra vươn vai không thấy nhỏ hàng xóm nữa. Cửa phòng nhỏ cứ đóng im ỉm. Mình vươn vai, ngó ngó vài cái rồi đi vào.

    Hôm nay ăn cũng không thấy ngon nữa. Cảm giác tội lỗi thế nào ý. Mình gặm nốt cái bánh mì, định bụng lát lên gỡ cái ảnh xuống để mai em ý ra đường còn dám ngẩng mặt lên với bạn bè. Cứ thế này, mọi chuyện quá lên, em đi kiện mình xâm phạm đời tư cá nhân thì bỏ xừ.

    Mẹ bảo mình lên gác rút cho mẹ ít quần áo. Ừ thì lên rút xong xuống giải quyết hậu quả. Mở cửa ban công, giật bắn mình. Nhỏ đang rút quần áo. Mình lúi cúi vơ đống quần áo nhà mình vào để nhanh chạy xuống nhà. Nhỏ này tát đau lắm, suýt gãy răng, nhỡ đâu điên quá bẻ cong song sắt chạy sang xử mình thì tàn đời trai.

    Quay sang nhìn trộm nhỏ. Muốn khóc thét. Trên tay nhỏ là đống quần đùi hoa của mình. Chả biết nhỏ thò tay rút trộm, hay là gió bay sang. Nhìn mặt nhỏ vẫn hằm hằm như hôm trước. Chắc đống quần của mình bị xé tan nát quá. Mình đứng đờ người. Cố gắng lắm mới dám mở lời:

    – Đằng ấy cho tớ xin…

    – Mơ nha cu! Dám chơi chị à?

    Mình nghe xong tí ngất. Ít ra mình cũng hơn nhỏ 2 tuổi. Ăn nói hàm hồ vậy trời! Chưa kịp phản ứng, nhỏ cúi xuống nhét đống quần đùi của mình vào lỗ ống thoát nước luôn. Mình khóc không nổi. Nay lại phải nhờ mẹ đi mua quần đùi cho. Mà đống quần kia mới mua chứ lâu đâu.

    Facebook của mình hôm nay có stt mới.

    “Chỉ vì mấy cái lông nách mà mất quần đùi”

    Bạn đang đọc truyện Hoàng Vi tại nguồn: http://truyensextv2.cc/hoang-vi/

    Mấy ngày nay, 2 thứ xuất hiện nhiều nhất trong những giấc mơ của mình là cái nhíp và quần đùi hoa. Cái nhíp khỉ gió kia thì mình chả quan tâm. Nhưng cứ nhắc đến quả quần đùi hoa thì ruột lại đau như cắt, nước mắt lại đầm đìa. Tất cả tài sản của mình đã ra đi vào cái ngày chả mưa chả nắng. Hôm đó mặc quần kẻ sọc của bố mà không dám bước ra cửa phòng. Mà các cụ già cũng có cái mốt đẹp thật. Mặc quần đùi kẻ sọc trông không khác gì tù nhân.

    Sáng sớm mình lại ra cửa vươn vai. Mình thề rằng nếu được trả lại đống quần, mình nguyện sẽ mua nhíp cho em hàng xóm dùng cả đời, bao giờ không có lông nách mà nhổ nữa thì thôi. Đang suy nghĩ miên man thì giật mình vì bên ban công nhà nhỏ có tiếng động. Quay sang vẫn thấy cửa phòng đóng im ỉm. Thấy ghê!

    Hôm nay ra ngoài chẳng cần ngó nghiêng nữa. Nhỏ mà xông ra là mình chiến luôn. Bây giờ là nỗi đau ngang nhau, hận thù bằng phẳng.

    Tối đi học về, mẹ đã mua cho mấy quần đùi rồng bay phượng múa. Chỉ tội chưa được mặc vì mẹ bảo phải giặt không mặc luôn sẽ bị ngứa… Mình nhăn nhó cho đống tài sản mới vào máy giặt.

    Mò mẫm lên facebook xem có gì hấp dẫn. Sao hôm nay chẳng thấy động tĩnh gì ở cái ảnh của nhỏ thế nhỉ? Hủy được vài cái quần đùi của mình mà hả hê tới mức dừng trận chiến rồi sao? Mình lần mò sang face nhỏ, mà nhỏ có cái ava lừa tình dã man, cũng nháy mắt chu mỏ như ai.

    Khóc thét. Vào trang cá nhân của nhỏ mà mình như bị sét đánh ngang tai. Chình ình nổi bật giữa trang là ảnh mình mặc quần đùi sọc đứng ngoài ban công vươn vai uốn éo. Cái caption cũng không thể đau lòng hơn.

    “Sớm ra thấy anh hàng xóm uốn éo luyện hàng”

    Mà cũng phải công nhận đi. Nhìn mình trong ảnh thấy kinh. Người gì gầy nhẳng toàn tay với cẳng không à. Mà trong lúc vươn vai trông cái dáng mình thật khó đỡ, ưỡn đúng chỗ cần ưỡn. Quả ảnh này mà mấy đứa trong lớp nhìn thấy thì mình đến phải chuyển trường…

    Khỏi phải nói. Giờ mới hiểu vì sao hôm trước bị tát tí gãy răng. Chính mình đây còn không giữ được bình tĩnh, chỉ muốn vạng cho nhỏ một chày. Họ hàng anh em nhà nhỏ được bữa cười thả phanh. Mà mất dậy cái là bạn bè mình mới khốn. Chúng nó vào hùa cười rũ rượi, bình luận chém mình tơi tả cùng phe địch. Tự nhiên còn mỗi mình mình một phe. Không bị ai đánh mà người mình đau ê ẩm, như vừa bị vứt vào cối xay.

    Hằm hằm lên tầng thượng phơi quần áo. Mình ngó sang bên sân nhà nhỏ xem có cái quần nào của nhỏ mình khều về nhét ống thoát nước nhà mình cho bõ tức. Vậy mà nhỏ đã rút hết quần áo từ bao giờ rồi. Đành ngậm ngùi phơi quần. Hôm nay mình cẩn thận phơi ra phía xa sân nhà nhỏ, dùng kẹp hẳn hoi cho gió không thổi bay sang. Mất đống quần này chắc mẹ cho mình cởi truồng luôn mất.

    Được lắm, đợi đấy hàng xóm!

    Lần đầu tiên mình vừa phơi đồ vừa nghiến răng.

    Bạn đang đọc truyện Hoàng Vi tại nguồn: http://truyensextv2.cc/hoang-vi/

    Vừa mò mẫm mở lại máy, nghĩ cách trả thù thì mất điện! *Mặt ngu*. Mẹ mình gọi với lên, giọng vang khắp nhà…

    – Hoàng! Xuống đây ngay! Sang nhà cô Thi đòi hộ mẹ cái đèn tích điện!

    Gì vậy mẹ ơi? Sang nhà nhỏ hàng xóm lấy đèn á? Không đời nào! Mình run rẩy lết ra cầu thang thương lượng:

    – Mẹ xinh đẹp ơi, mẹ lấy hộ con. Con không có quần!

    – Một là mặc quần dài vào sang lấy, hai là từ mai mẹ cắt mạng!

    Không đời nào! Cắt mạng vào lúc này ngang với cắt tiết mình. Lần mò tìm quần dài mặc không khác gì người mù. Mình chỉ ước giờ có điện, mình nguyện làm thân trâu ngựa lấy em nào ế con bác thợ điện để trả công.

    Bấm chuông nhà nhỏ mãi không thấy nhỏ ra. Mình lững thừng về nhà. Mẹ đợi lâu quá nên cáu, gắt um lên:

    – Thiếu I ốt hả Hoàng? Mất điện bấm chuông ai nghe?

    Lại lững thững sang. Cô Thi đi công tác mấy ngày nay. Chỉ có nhỏ ở nhà. Mình gọi chắc gì nhỏ đã ra. Bực quá nhặt đá ném chó. Con chó becgie nhà nhỏ sủa ẩm lên, sồ chân lên cổng. Nó mà thoát ra được mình chỉ còn nước vào viện nằm.

    Nhỏ mở cửa đi ra. Mặt nghiêm như đi họp quốc hội. Nhỏ quát con chó im lặng, đứng trong sân hỏi:

    – Gì đây? Định tát lại hay đòi quần!

    Choáng! Nghe nhỏ nói mà ù cả tai.

    – Định làm cả 2! Sao không?

    Nhỏ cúi xuống tháo xích chó. Mình nhìn thấy thế bủn rủn chân tay. Đấu với nhỏ còn có cơ thắng chứ đấu với chó thì hết đường lành lặn.

    – Ế… không! Mẹ đằng này bảo đằng này sang đòi đằng ấy cái đèn tích điện!

    – Đây chả mượn mẹ đằng ấy!

    – Đằng ấy không mượn nhưng mẹ đằng ấy mượn.

    – Thế thì đằng ấy đi mà đòi mẹ đằng này.

    Nói xong nhỏ quay vào nhà luôn. Quá quắt! Mình đứng như trời trồng ở cổng nhà nhỏ. Muốn lao vào bóp cổ nhỏ chết tươi mà sợ con becgie. Cú quá. Nhỏ chơi trò chó thì mình chơi trò mèo. Mình về cửa nhà rồi hét ầm lên:

    – Mẹ ơi! Con đòi đèn nhưng cô Thi không trả.

    Chó mấy nhà đối diện nghe thấy tiếng hét, sủa ầm ĩ. Mấy đứa trẻ hàng xóm ló đầu ra cổng nhìn. Ngượng quá, đành… đứng huýt sáo chống chế.

    Có vẻ có hiệu quả. Nhỏ hàng xóm mở cửa cái XOẠCH, mở cổng cái RẦM, hằm hằm bước đến gần mình. Mình vẫn còn hãi cái tát hôm trước nên tư thế phòng thủ. Nhỏ mà tát nữa là mình không nhịn nữa đâu. Ai dè nhỏ đứng nhìn mình chăm chăm, mình cũng đứng nhìn nhỏ chăm chăm. Chỉ cần không tát mình hay sàm sỡ mình mà cứ nhìn thế này, mình đấu đến khi nào có điện thì thôi.

    Nhìn chán, chắc thấy mình đẹp trai quá, nhỏ quắc mắt nhìn chỗ khác. Mình đang mừng thầm thì nhỏ quay lại phía mình, tống thẳng cái đèn tích điện vào ngực mình, tiện thể lúc mình đang đau đớn, nhỏ nã cái guốc vào dóng chân mình. Học võ hay sao mà đá đau điếng. Trong lúc hoảng loạn quá, lại sợ trời tối, nhỏ đạp cho mình mấy phát nữa thì mình hết đường sống, mình hét ầm lên:

    – Mẹ ơi con cô Thi đánh con!

    Nhanh như cắt, nhỏ thụi cho mình một quả đấm nóng hổi ngay mũi rồi chạy biến vào nhà. Bỏ mặc mình ngã dúi dụi dưới gốc cây xà cừ. Ngàn lần trong giấc mơ, vạn lần trong ác mộng, cũng không có cảnh tượng nào hãi hùng đến thế này.

    Mẹ hốt hoảng chạy ra đỡ mình dậy. Bật đèn lên soi. Vừa nhìn thấy mình, mẹ chửi ầm ngõ:

    – Mất dậy. Mới ra đường đã gây sự với thằng nào để nó đấm cho sưng mặt thế này?

    Mình mếu máo thanh minh:

    – Con cô Thi đánh con!

    – Thằng mất dậy, mày nói vớ vẩn cô ra tát vỡ mồm mày giờ. Đi vào nhà ngay.

    Mẹ cầm đèn vô nhà luôn. Đau lòng quá. Vừa lết vào nhà thì có điện. Mẹ nhét vào tay mình lọ dầu rồi ngó xem mình có xây xát gì không. Vừa dòm xuống phía dưới, mẹ cười ầm lên:

    – Ra ngoài đường mà quần chưa kéo khóa. Mất nết!

    Mình tia ngay xuống, thấy cửa sổ mở tung, cái quần kẻ sọc của bố còn lòi cả ra ngoài. Nhăn nhó cầm lọ dầu đi lên gác. May mà trời tối om chứ không mình lại thành hot new trên facebook nhỏ đáng ghét kia.

    Ngồi phịch xuống giường, cởi quần dài ra. Chân mình đã kịp đỏ và chuẩn bị chuyển sang thâm tím. Mũi mình đau đến mức phải thở bằng mồm. Mình nằm vật ra giường. Với lấy điện thoại vào facebook.

    Trạng thái mới: “Qua mất quần đùi, hôm nay vỡ mũi”

    Giấc mơ của mình đêm nay không còn có nhíp với quần. Luẩn quẩn trong tâm thức là hình ảnh mấy cái đèn tích điện chạy tứ tung, đấm đá nhau vỡ kính vỡ quai.

    Bạn đang đọc truyện Hoàng Vi tại nguồn: http://truyensextv2.cc/hoang-vi/

    Sáng nay mình dậy sớm vì mũi đau nhức quá. Chân cũng đau thấu xương. Nằm nghĩ mãi về nhỏ. Tự nhiên mình muốn xin lỗi, muốn làm hòa quá. Nửa vì sợ nhỏ, nhỏ lắm chiêu như thế, biết đâu còn tìm trò hại mình dài dài. Nửa thấy có lỗi vì đã đem nhỏ ra làm trò cười cho thiên hạ.

    Tiếng chuông cửa làm mình giật bắn. Cảm giác y như cái hôm bị nhỏ gọi xuống tát. Mình tập tễnh xuống nhà. Vừa ló đầu ra, suýt ngã vì nhìn thấy nhỏ đứng ở cửa. Lại gì nữa đây? Mình không dám bước thêm bước nào nữa, cứ đứng trong nhà nói vọng ra:

    – Gì vậy? Hôm qua đánh chưa hả à?

    Nhỏ thò tay vào cổng mở then. Óe! Mẹ đi làm không khóa cổng. Chẳng hiểu sao mình run như cầy sấy. Sợ quái gì nhỏ chứ, mình to gấp đôi nhỏ, cùng lắm đóng cửa đè ra hấp diêm… hừ…

    Nói thế nhưng vẫn sợ. Nhà mình không có chó. Nhỏ cứ phăm phăm đi vào, tay cầm đống gì đó bùi nhùi. Mình lui lui vào bên trong cầu thang.

    – Này nha, đánh nữa là đằng này không nhịn nữa đâu, đằng này đánh lại đấy!

    Nhỏ nhìn mình cười nhăn mũi. Mình như bị điện giật, tay buông thõng không đề phòng gì nữa. Hic.

    – Mẹ tôi đi công tác về mua quà cho nhà đằng ấy đấy. Còn kia là xôi sáng nay mẹ tôi nấu, ăn đi còn đi học.

    Người mình mềm như bún. Nhỏ đi ra đến ngoài sân rồi mà mình vẫn lơ mơ xem đang mộng du hay đang tỉnh. Lật đật chạy theo nhỏ, ăn vạ được câu:

    – Mũi tôi thế này ăn sao giờ? – Mình chỉ chỉ lên cái mũi sưng như quả cà chua…

    – Không ăn được hả?

    Nói xong nhỏ lại hằm hằm đi vào. Mình biết mình lại sai gì rồi. Lại lui lui vào nhà giữ thế thủ. Nhỏ tiến về phía bàn, ôm đống đồ vừa cho, hất hàm với mình:

    – Tôi mang về cho con Su nhà tôi ăn.

    – Khônggggg!

    Mình nhanh tay giật đống đồ lại luôn. Gì chứ? Vô lý, cho người ta rồi còn đòi lại mang về cho chó ăn. Cú quá mà không làm gì được. Nhỏ dí dí cái nắm đấm lên phía mũi tôi nạt:

    – Đừng để tôi phải đánh nữa nha. Lúc ấy lại trách tôi không yêu thương súc vật.

    Đi được đoạn nhỏ còn quay lại chọc mình:

    – Hôm nay chưa vươn vai hả?

    Cay cú thật. Mình đứng giữa nhà, quần đùi cởi trần, ôm đống bánh cu đơ với nắm xôi trông như thằng rồ.

    Vẹo một nắm xôi rồi lên gác rút quần áo. Mỗi lần nhai là mỗi lần mũi đau tê tái. Bị nhỏ con gái trông như con ngóe đấm có một phát mà đau như húc đầu vào cột điện. Đang trệu trạo nhai, mình sáng mắt khi nhìn thấy hai cái áo đồng phục trắng của nhỏ treo phất phơ ở ban công. Mình sung sướng ngó nghiêng xung quanh, cầm cái gậy phơi quần áo nhà mình khều khều hai cái áo ấy về. Lần này thì chết nhé nhỏ. Hôm nay anh cho nhỏ cởi trần đi học luôn.

    Tót xuống phòng, mình treo hai cái áo của nhỏ vào tủ. Mùi con gái thơm dã man. Tự nhiên người mình cứng đơ à. Khỉ gió! Thay quần áo chuẩn bị đi học. Bỗng dưng chột dạ. Không biết sau vụ này cái gì sẽ xảy ra nữa. Nhưng mình cũng ngoan cố muốn chiến đấu đến cùng.

    Vi vu chầm chậm trên đường vì dù gì tiết hai mới vào học. Có xe bus đi qua làm mình nhìn mãi vào tấm poster dán trên thân xe. “Là đàn ông, tôi không đánh phụ nữ”. Ý nghĩa thì có đấy nhưng sao nghe slogan củ chuối thế. Tự nhiên thấy bức bối. Lại nghĩ tới nhỏ. Mình trả thù một đứa con gái thế thì có nhỏ nhen quá không?

    Ở lề đường có một bóng người quen thuộc. Là nhỏ! Không sai. Nhỏ lúi húi bên lề đường cạnh chiếc xe đạp trắng. Coi bộ hỏng xe rồi. Mình đi chầm chậm ngó rõ một lúc rồi phóng thẳng luôn. Cho nhỏ chết. Sống ác quá nên trời phạt đấy. Đi được đoạn lại thấy khó chịu. Vòng xe lại nhòm nhỏ. Nhỏ vẫn lúng túng, có vẻ bất lực lắm rồi. Mình đành tấp xe vào lề đường chỗ nhỏ.

    Nhìn thấy mình nhỏ giật bắn. Mặt kiểu hãi hùng hoảng sợ chứ không phải khuôn mặt hằm hằm lúc đánh mình đâu. Mình trống xe rồi bước đến trước nhỏ.

    – Gì? Thả lỏng đi. Đây không đánh con gái!

    – Ừa! Vậy tới đây làm gì?

    – Giúp đằng ấy chứ làm cái gì? Hỏi rõ có duyên.

    – Hơ…

    – Hơ quả mơ. Đứng dẹp ra!

    – Ừ…

    – Ừ quả xà cừ, có mỗi cái xe sửa mãi không xong. Ăn hại!

    Mình vừa lúi cúi tháo hộp xích ra. Mà thời buổi này người ta đi xe đạp điện hết rồi, nhỏ còn đi cái xe mini xích hộp này làm chi? Kỳ quặc. Vừa sửa vừa quát một hồi. Mình đang được đà lên mặt, quay sang nhỏ. Trời ơi! Mình suýt chết đứng luôn. Nhỏ đứng khóc từ bao giờ. Mà khóc không ra tiếng gì hết. Cứ nhìn mình rồi nước mắt chảy tràn ra má. Không hiểu khóc vì giận mình mắng, hay khóc vì cảm động nữa. Run quá. Mình đâm ra lúng túng, đứng gãi đầu cật lực. Không biết nói gì cũng không biết làm gì. May mà nhỏ biết ý, cúi mặt xuống lau nước mắt rồi đạp thử xe.

    Xe quay tít lừ rồi. Mình sửa mà. Ngó ngó xem nhỏ còn khóc không. Không làm gì tự nhiên khóc chi vậy mẹ? May mà khóc nhỏ chứ khóc to chắc công an phương ra bắt mình nhốt vào quá.

    Nhỏ lục túi xách đưa cho mình túi khăn giấy mỏng. Ờ phải. Tay mình đen sì dầu xích rồi. Chạm vào tay nhỏ đang run run, thấy lạnh toát. Giờ mới nhìn nhỏ, cuối thu rồi mà mặc cái áo đồng phục mùa hè mỏng dính.

    – Sao trời lạnh ăn mặc thế kia? Bộ muốn ốm à?

    – Ờ, qua tui phơi quên không kẹp áo nên chắc đêm gió to bay mất rồi. Phải lôi áo mùa hè ra mặc đỡ.

    Hử? Mình cứng lưỡi hết nói luôn. Gió thổi vào tủ quần áo mình chứ đâu. Nhìn nhỏ hiền hiền tội tội thế này mà áy náy đến mức ngứa hết người.

    – Vậy mặc tạm áo tôi được không? Ngày xưa cũng học cùng trường ấy.

    Chẳng chờ nhỏ trả lời, mình ra mở cốp xe, lấy cái áo đồng phục đề phòng ra đưa cho nhỏ.

    – Chịu khó một chút nha. Nó hơi to với không được thơm.

    Nhỏ cứ chần chừ mãi, nghía nghía cái mũi mình. Chẳng đợi nhỏ đồng ý, mình khoác áo lên người nhỏ luôn rồi đi ra phía xe.

    – Đi học đi, muốn bảo vệ không cho vào trường hả?

    Nhỏ tỉnh người, lúi cúi đạp chân chống xe rồi trèo lên phóng trước tôi. Nhìn dáng nhỏ đạp xe vội vàng mà mình đơ đơ. Trong lòng mình trống trống kiểu gì ấy, như là nhỏ đi rồi hút hết gió với không khí chỗ mình theo.

  • Đứa con gay – Tác giả Slaydark

    Tôi có một thằng con trai, tôi đặt nó tên Thiên, nhưng ở nhà vợ chồng tôi gọi nó là Thiến, theo quan niệm đặt tên xấu cho dễ nuôi ấy mà.

    Từ bé, Thiến là một đứa con trai yếu đuối nhút nhát, nó thích chơi những trò của con gái như búp bê, đồ hàng, nhảy dây…

    Lúc đó tôi nghĩ: Ừ, con nít mà, lớn lên sẽ khác.

    Lớn hơn một chút, Thiến thích vẽ vời, học mẹ cách thêu thùa may vá, học mẹ cách nấu ăn. Vợ tôi nói: Đàn ông càng đa tài thì phụ nữ càng mê mệt.

    Có lần vợ tôi bắt gặp nó lén lấy áo ngực của vợ tôi để mặc thử. Chắc nó tò mò ấy mà…

    Nó mê một nhóm ca sĩ nam Hàn Quốc, gọi là BCS hay gì đó, hình ảnh tụi này nó mua về dán đầy phòng. Giới trẻ mà…

    Có lần tôi lén xem lịch sử duyệt web trên máy tính nó, phát hiện một số lịch sử tra google với từ khóa: Dương vật lớn, thông lỗ nhị, bí quyết thổi kèn…

    Rồi tôi thấy nó cất trong góc tủ một chiếc đầm ngủ mỏng. Chẳng lẽ mỗi đêm nó mặc cái đầm này ngủ?

    Thôi xác định cmnr!

    Xin nói rõ, tôi không phải dạng người kỳ thị giới tính thứ ba, nhưng cảm giác thằng con trai của mình là gay thì không dễ chấp nhận chút nào đâu! Thiến ơi là Thiến!

    Vợ tôi cũng có cùng nỗi lo.

    Nói về vợ tôi, em tên Sương, chúng tôi cưới nhau vào năm em tròn hai mươi tuổi. Khi ấy, Sương là hoa khôi của một trường đại học, nhưng bị thằng sinh viên si tình là tôi cưa đổ, Sương dính thai nên chúng tôi cưới sớm, sau đó thằng Thiến ra đời.

    Năm nay Thiến mười sáu tuổi, còn Sương ba mươi sáu, độ tuổi không già cũng không trẻ, Sương vẫn duy trì được nhan sắc thanh xuân, lại có thêm phần mặn mà thành thục. Thân hình gái một con với đôi bầu sữa to tròn cùng cặp mông đầy đặn, ở giữa là làn eo không quá thon nhưng cũng có thể nói là cong một cách mềm mại.

    Vợ đẹp là thế, nhưng thật ra cũng không sướng như nhiều người tưởng tượng, vì đẹp mấy mà lâu dài cũng sinh chán. Những thằng cha hàng xóm thường nhìn vợ tôi bằng ánh mắt thèm khát, và có người muốn hái, vài người khác muốn ngửi em. Còn tôi thì ngấy em như ngấy mỡ.

    Sương cũng ngấy tôi, tuy không ai nói ra nhưng cả hai đều ngầm hiểu, ngủ bên nhau nhưng có khi cả tháng chúng tôi mới quan hệ qua loa một lần. Nhiều khi chúng tôi bàn với nhau thử vài cách hâm nóng, nhưng vô ích, như thức ăn đã thiu, hâm nóng cũng không ngon lại được.

    Trở lại chuyện thằng Thiến, từ khi xác định gần như chắc chắn nó bị gay, vợ chồng tôi mất ăn mất ngủ nhiều đêm liền, muốn chấp nhận sự thật và ủng hộ con, nhưng nghĩ đến tương lai của nó bị người đời kỳ thị, tình trường ngang trái, chịu đau đớn, giảm tuổi thọ vì chuyển giới, vợ chồng tôi không chịu đựng nổi.

    Rồi trong cơn vô vọng, tôi nhìn thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi. Đó là sau bữa ăn tối, khi vòi nước bồn rửa chén bị hỏng, vợ tôi bị nước bắn ướt hết lớp áo trước ngực. Lúc ấy Sương mặc chiếc áo thun trắng mỏng, không mặc áo ngực, áo ướt như hóa thành trong suốt, làm đôi bầu ngực to tròn cùng hai đầu ti lộ rõ mồn một. Khi cùng thằng Thiến chạy đến phụ vợ sửa vòi nước, tôi thấy mắt Thiến vô tình nhìn vào hai bầu sữa hấp dẫn của mẹ nó rồi ngại ngùng quay mặt đi.

    Quái! Bằng vào kinh nghiệm, tôi khá chắc rằng đó là ánh mắt của trai tơ khi thấy ngực phụ nữ, nhưng Thiến là gay mà, nó phải nhìn cặp ngực kia bằng ánh mắt hâm mộ hoặc ghen tị chứ nhỉ?

    Trong lòng tôi dâng lên niềm hy vọng: Thằng này có lẽ còn chữa được!

    Và cách chữa mà tôi nghĩ đến là: Mỹ nhân kế.

    Nhưng mỹ nhân ở đâu ra? Nếu trong đám bạn của Thiến mà có đứa con gái nào lọt vào mắt nó thì nó đâu có bị gay mà chữa. Ngặt nỗi rõ ràng là không có, nó thân với mấy đứa nhưng kiểu toàn xem nhau là chị em bạn dì.

    Vậy chứ giờ kiếm đâu ra con bé xinh đẹp nào chịu làm mồi dẫn dụ chất trai trong người thằng con ẻo lả của tôi bây giờ?

    Tôi nhìn vợ đang cùng con trai loay hoay vặn lại vòi nước, trong đầu hiện lên một ý tưởng cực kỳ bệnh hoạn…

    Và…

    “ANH BỊ ĐIÊN À?” Đây là tiếng hét của vợ văng vẳng trong đầu tôi, vào tối hôm đó, trên giường ngủ của hai vợ chồng, khi tôi nói với vợ ý tưởng bảo em dùng mỹ nhân kế mê hoặc con trai ruột của em để kích thích chất trai trong người nó.

    Nhưng đó là tiếng hét tôi tưởng tượng ra trong đầu, còn thực tế hoàn toàn ngược lại. Dưới ánh đèn ngủ mờ, sau khi nghe ý tưởng chữa gay theo kiểu bệnh hoạn của tôi, Sương im lặng vài giây, dường như gò má trắng mịn của em hơi ửng lên, dường như em đang bối rối, cũng đang xấu hổ.

    Rồi bằng giọng ngọt ngào e thẹn, em thì thào: “Em… Em cũng định nói với anh cách này… Nhưng mà… xấu hổ chết đi được…”

    Vợ tôi lúc này giống hệt như cái lần đầu tiên của hai người, cũng e thẹn, cũng ngọt ngào, cũng mê hoặc.

    Hơi thở chúng tôi nặng dần, củ cải dưới quần tôi dần cương cứng, nó đã tìm lại cảm hứng khi trong đầu tôi là tưởng tượng về những màn thả thính của vợ tôi hướng về con trai mình…

    Tay tôi theo thói quen mò xuống đầm ngủ của vợ, vạch lớp quần lót sang bên, tôi sờ vào cửa mình em. Ướt đẫm.

    Nhìn vào mắt Sương, tôi nhận ra chính em cũng đang tưởng tượng về những màn đưa đẩy gợi tình của chính em với con trai mình, và em ướt vì những cảnh đó…

    Thức ăn đã thiu không cần cố gắng hâm nóng nữa, vợ chồng tôi tìm ra món ăn mới, món ăn đầy tội lỗi…

    Tôi hôn vào môi vợ, vẫn làn môi ngọt ngào đó.

    Tôi ôm cơ thể vợ, vẫn cơ thể mềm mại đó.

    Tôi đưa dương vật tìm vào cửa mình vợ, vẫn lối vào quen thuộc đó.

    Nhưng cảm giác rất khác, khác lần đầu ngây ngô, khác đêm tân hôn cuồng nhiệt, khác hơn tất cả những lần ân ái trước.

    Khác biệt lớn nhất ở chỗ, tôi đang dập điên cuồng vào cửa mình Sương, nhưng lại tưởng tượng rằng chính thằng con trai ruột của tôi mới là người đang dập dương vật vào cửa mình mẹ nó.

    Khác biệt lớn nhất chính là ở chỗ, Sương đang oằn mình hưởng thụ từng cú đẩy dồn dập của tôi, nhưng trong đầu em đang tưởng tượng người em ôm chặt chính là con trai ruột của mình.

    Rồi tôi gục trên người Sương, cùng em thỏa mãn sau nhiều năm nhàm chán…

    Chúng tôi nhìn nhau, và cùng nở nụ cười vừa tình vừa dâm. Mười mấy năm chung sống đủ để vợ chồng tôi hiểu rõ suy nghĩ trong nhau qua ánh mắt.

    Chúng tôi ôm nhau ngủ trong thỏa mãn, và kế hoạch chữa gay cho con trai chúng tôi sẽ bắt đầu từ ngày mai.

  • Đời checker

    Phần 1
    6h30 phút sáng.

    … When I was young I listened to the radio, waiting for my favourite songs…

    Lời bài hát Yesterday Once More vang lên, cũng chính là tiếng chuông báo thức. Tôi nhoài người bò dậy, vươn tay ra bàn, tắt cái phụt!

    – Anh sắp phải về rồi em ạ!

    Cô em ghì chặt cổ tôi hơn, kéo xuống, chúi đầu vào cổ tôi, rồi vào nách. Hít lấy hít để.

    Không hiểu nách tôi có mùi gì mà em nó thích ngửi đến vậy. Lần nào gặp nhau cũng ra sức hít hít. Xong còn bảo lần sau đến thì anh mang cho em một chai sữa tắm hay nước hoa giống anh. Em thích mùi này.

    Em nó dần luồn tay xuống phía dưới, tóm ngay được con chim của tôi. Ôi! Giờ tôi mới giật mình nhận ra, cả đêm qua mình đã ngủ với “người lạ” trong trạng thái không mảnh vải che thân, và em nó thì cũng vậy!

    Bằng những động tác quen thuộc, vuốt vuốt, xoa xoa, day day của em nó, thằng cu em tôi đã thức hẳn dậy. Nó vươn mình mạnh mẽ, cường tráng. Tôi khom người lại để thằng cu em thoát khỏi bàn tay của em nó.

    – Ơ kìa em. Anh sắp phải đi rồi. Với tối qua mình làm rồi mà.

    – Chả ai như anh! Đi đêm mà làm có 1 nháy.

    Em nó nói với vẻ đầy dỗi hờn, xong cũng buông tay thật, quay ra phía kia, nằm khom người.

    Ôi! Thật là vãi mứt! Đi đá phò mà cũng bị dỗi chỉ vì làm có 1 nháy nữa. Đời checker thật cực! Thế là tôi phải tiếp cận từ sau lưng em nó, hình thành tư thế úp thìa. Một tay sờ lên tóc em. Một tay nắn bưởi. Cậu nhỏ thì đang lần mò tìm đường gặp cô bé.

    Chơi trần. Không đeo bao. Bao nhiêu lần gặp nhau, chúng tôi chưa hề đeo bao…

    Bạn đang đọc truyện Đời checker tại nguồn: http://truyensextv2.cc/doi-checker/

    Tôi gặp em lần đầu vào tầm đầu Tháng 12/2017. Đọc Review quá tốt trên một diễn đàn về gái gọi, tôi quyết định set lịch gặp.

    Đó là vào ngày 05/12, một ngày mưa phùn gió lạnh lạnh, chim cò cứ gọi là sun hết cmn vào. Thuê phòng, nhắn địa điểm, tắm một cái cho thơm tho, lên giường nằm cho ráo nước, bật kênh music lên nằm nghe… và đợi.

    10p. 20p. 30 trôi qua. Vẫn chưa thấy gõ cửa. Tôi cảm thấy thật thấy vọng khi tin vào bọn seeding trên diễn đàn. Tự nhủ Ngu quá tôi ơi.

    45p sau. Có tin em nhắn lại, bảo anh đẹp trai đợi em tý nhé, em đang có việc chút, tẹo em đến em phục vụ anh chu đáo.

    Vãi cứt! Đến lúc này thì tôi đã thất vọng toàn tập. Đã mặc lại sẵn quần áo định bỏ về rồi. Hủy kèo luôn. Đéo check choác gì nữa. Và đúng khi tôi mở cửa ra về thì em cũng gõ cửa cạch cạch vào phòng. Bốn con mắt nhìn nhau sửng sốt. Thật khó tin là có sự trùng hợp đến như vậy. Tôi không biết em nó đến. Em nó cũng chẳng biết tôi chuẩn bị về. Nhìn ánh mắt hiền dịu dàng đến khó tả ấy, lòng tôi trùng xuống. Kéo tay em vào, đóng cửa. Ừ thì check! Kỳ thực lúc đó, tôi đã quên mất mẹ lý trí và cái suy nghĩ cách đó 5 phút. Tại em quá xinh đẹp, quá hiền dịu. Tôi không lý giải được tại sao ngay lúc ấy, tôi có cảm giác em có gì đó giống giống người yêu cũ của tôi. Tóc dài đen mượt, mắt hiền hiền ướt át, môi hồng xinh xinh.

    Tôi kéo em vào giường, trách nhẹ, đậu xanh sao em bắt anh đợi lâu thế, cả tiếng lận, em có biết anh mong em đến từng nào không, ui cha xinh gái thế này bảo sao khó hẹn, bla bla đại khái hết sức nâng niu tình cảm.

    Tôi bắt đầu luồn tay vào ngực, bóp bóp xoa xoa, trong lúc đó em cũng luôn mồm giải thích xin lỗi, tay thì cởi từng cái áo to áo nhỏ, quần ngoài quần trong của em, xong đến của tôi. Chưa đầy 2 phút, 2 thân thể trần truồng như nhộng quằn quại nhau trên giường, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo của khách sạn XXX. Giữa mùa đông thế này, nằm ôm nhau công nhận là ấm…

    Thật ra cái quy trình kia đi đá phò ông nào chả thế. Xong đến cả đoạn xoạc nữa, tôi cũng chẳng định kể nhiều. Cũng chỉ từ tư thế truyền thống, sang doggy, úp thìa, cưỡi ngựa, rồi out mà thôi. Nhưng đặc biệt, ngay lần đầu tiên gặp nhau đó, tôi đã chơi nhân trần. Cảm xúc lên cao quá khiến tôi quên mẹ mất việc đeo bao. Còn phía em, tôi cũng không hiểu tại sao em lại quên nữa. Việc này lẽ ra phải thành phản xạ với một người làm nghề cave. Thế đéo nào em lại quên.

    Chả là lúc quần quại nhau trên giường, chắc tại ấm quá, cậu nhỏ của tôi (gọi là cậu nhỏ thôi chứ thực ra nó to vãi chưởng luôn ý) nó tiếp cận cô bé của em (gọi là cô bé là đúng vì nó rất khít) từ lúc nào chẳng biết. Rồi nó chui tọt mẹ vào hang. Đến lúc cả hai nhận ra là quên đeo bao thì phê quá sức rồi. Em nó vừa rên vừa bào:

    – Ư ư ư ư… rút ra đeo bao đi anh… ư ư… đi anh ứ ư á a a á á á á a…

    Tôi thì không cưỡng được. Làm checker cũng có thâm niên rồi. Chưa khi nào tôi phê tận óc như vậy. Đánh liều hưởng thụ phát.

    Em nó vừa rên vừa dặn đi dặn lại xuất ra ngoài anh nhé, không được xuất trong đâu. Và khi tôi phọt vào thật sâu thật sâu trong em, đến khi không còn giọt nào trong chim nữa, tôi vẫn giữ chim trong em, những giọt tinh trùng bắt đầu tràn qua kẽ bướm, rớt xuống dưới cái khăn lót sẵn trên ga giường, em cứ hậm hực mắng tôi bảo anh liều thế, đã chơi trần rồi, dặn là xuất ra ngoài rồi, còn cố tình… bla bla… Tôi đại khái xong việc rồi cũng thấy mình ngu quá, nhưng kệ. Vừa phê vừa ôm em đang còn ấm nóng hôi hổi, tôi chẳng nghĩ ngỡi gì nhiều. Tôi bế xốc em lên cùng vào bồn tắm.

    Những tia nước rỉ xuống bầu ngực em, xuống eo rồi xuống bướm. Những sợi lông bướm ép thành nếp nhìn kích thích vồn. Tôi lại ôm em, chặt dần chặt dần. Tôi không lý giải được tại sao cảm giác và hành động của tôi khi ấy, nó giống như với người yêu cũ của tôi vậy.

    Lau khô người, mặc quần trong áo trong. Cả hai lại lên giường nằm ôm nhau.

    Em rúc vào nách tôi, nằm ngoan như một con mèo.

    – Chết đấy. Cứ đi chơi không đeo bao vầy bệnh tật thì sao. Lần sau em không cho nữa đâu đấy!

    Tôi cũng ờ ờ cạc cạc vậy chứ cũng chả biết nói gì. Nói ra sợ lại nói ngu. Cũng chả biết tôi có gặp lại em không. Sự nghiệp đi check, tôi chưa gặp em nào đến 2 lần cả, kể cả service có khủng đến cỡ nào. Dù gì thì lạ vẫn bằng tạ quen mà. Tôi cứ vận dụng đúng như lời các cụ ta đã dạy thôi.

    – Nãy anh làm em sướng quá. Đi chơi nhiều khách họ thô thiển bệnh hoạn lắm. Anh nhẹ nhàng thế em thấy rất thích hihi.

    Tôi chả biết có phải không, check phò lần nào tôi chả nhẹ nhàng thế. Chỉ khác cái là có đeo bao thôi. Có lẽ chính việc không đeo bao đã khiến cả hai có cảm giác phê như thế. Đây là làm tình thật sự!

    – Nách anh có mùi gì ý. Cứ thơm thơm.

    Nói xong em hít lấy hít để khiến tôi nhột quá, khép nách lại, đẩy em ra, nhưng em đã ghì tay tôi lại, rúc vào ngửi tiếp. Đm bệnh hoạn vcđ!

    Như lẽ thường, sau khi xoạc xong, trả tiền là cave sẽ xin phép đi luôn. Tôi không hiểu tại sao em này lại mặt dầy đến thế. Nó cứ nằm ôm tôi. Tôi đã ái ngại, định bảo anh em mình chia tay đi, hôm khác gặp sau, nhưng thấy em nằm trong vòng tay tôi ngủ ngon lành, tôi thật không nỡ. Tặc lưỡi, ờ thì đằng nào giờ ra ngoài cũng lạnh, nằm thêm tẹo nữa vậy.

    Cái tẹo nữa của tôi nó hết luôn cả 1 buổi chiều! Tôi để ý thấy em cũng có điện thoại tinh tinh suốt nhưng nó không đọc tin nhắn cũng chẳng nghe hay mở lên xem. Cứ nằm ôm tôi ngủ, bảo ôm anh vầy thích thật đấy. Tôi khẽ cười nhẹ nhẹ, tự thấy mình đẹp trai và tràn đầy nam tính, ít ra là về mặt sinh lý!

    Em bảo, số mà anh nhắn là số má mì giữ. Anh nhắn hẹn lịch với má mì rồi má mì mới nhắn lại cho em.

    À! Hóa ra là thế! Vậy mà trước nay tôi cứ tưởng mình nhắn tin là trực tiếp với phò, nhiều khi còn đong đưa rõ tình cảm nữa chứ. Hóa ra đằng sau đấy lại có khi là thằng đàn ông mà người ta vẫn gọi là bố mì hay bánh mì gì đó.

    – Vậy em cho anh Số điện thoại của em đi. Nếu không gọi được số kia anh gọi trực tiếp cho em luôn.

    Vậy là chúng tôi trao đổi số điện thoại.

    Em có lẽ thuộc loại hàng VIP sao ấy, lúc xoạc tôi xong, em nhắn cho bánh mì bảo đau bụng không làm nữa. Thế là em nó ở với tôi cả chiều.

    Em tên Ngọc, quê Yên Bái, bảo tôi sinh năm 92 tôi cũng biết thế. Nghệ danh là Hoàng Ánh. Đi làm được 2 tháng. Giá 250k 1 shot tàu nhanh. Tôi thật sự sốc! Nhìn em cũng không còn trẻ, nhưng rất xinh, phục vụ thì ok thế này. Tôi cứ ngỡ vừa xoạc phò 1 triệu. Nếu hôm đó phải bỏ ra 1 triệu, tôi cũng hài lòng.

    Ok, Hoàng Ánh! Một con phò hứa hẹn nhiều điều đặc biệt.

  • Sex học đường

    Phần 1
    – Hải… Hải ơi!!!

    – Nguyệt hả… có chuyện gì vậy?

    – Khiếp… đi gì mà nhanh vậy. Để thở cái đã…

    – Nhanh lên… tui hẹn quân thằng Phong làm trận chế (đế chế) rồi!

    – Ông nhớ cái vụ văn nghệ 20 – 11 chứ!

    – Mà sao? Liên quan gì tới tui.

    – Thì đó… ông tập văn nghệ nha.

    – Cái gì? Dẹp dẹp đi nha…

    – Con An cũng tập đó…

    – Không liên quan nha…

    – Hi hi… cô đã quyết định rồi.

    – Cái gì?

    Thế là Nguyệt cười tủm tỉm chọc quê tui khi hai bầu vú căng tròn nhấp nhô sau lớp áo mỏng. Mái tóc dài mượt mà ngang mông càng làm Nguyệt duyên dáng nữ tính vô cùng…

    – Thôi tui đi đã… kệ bà…

    – Tí đi ăn bánh bèo đi…

    Nguyệt nói xong thì khuôn mặt ửng hồng cúi xuống vì e thẹn.

    – Trưa nay tui mắc kèo rồi… pi…

    Tôi lao nhanh ra quán nét khi bọn bạn đã chờ sẵn ngoài kia.

    – Đáng ghét… Nguyệt đứng đó lườm hắn dậm chân đầy tức tối.

    Tôi là vậy? Bá Hải lớp 11a – chỉ thích game, bi – a sau giờ học. Buổi trưa nào xong giờ học tôi cũng dành đa phần thời gian chém chế hoặc đánh bida độ với bọn bạn vì đơn giản trường học cách xa nhà tầm 14 km nên đành ở lại.

    – Cái Nguyệt hình như để ý mày đó nha… Thằng Linh cười nói…

    – Kệ… nhanh lên không hết máy giờ?

    Vui vẻ chém chế xong thì buổi chiều học thêm môn Anh cũng là lúc tôi nhận được cái lệnh xanh rờn của cô giáo chủ nhiệm – Bá Hải sẽ cùng các bạn tập văn nghệ. Bọn thằng Linh, thằng Đại được trận cười hả hê chọc quê tui vì đơn giản là tui không dám cãi cô. Ai bảo tui được mệnh danh là học trò cưng của cô chứ…

    Cuộc đời của tôi cũng bắt đầu bước sang trang mới từ cái ngày đó… Từ cái ngày tập văn nghệ đó…

    – Ngày mai học xong tập trung ở nhà xe để đến nhà cô luôn nha Hải…

    – Um…

    – Hải đang bận à…

    – Um…

    – Vậy Nguyệt không làm phiền nữa… pi…

    Đang xem đến đoạn hay thì cái Nguyệt nhắn tin qua yahoo thông báo lịch ngày mai. Tôi đang bận… bận xem phim người lớn. Ông già tôi đi thầu nên cũng gọi là có chút điều kiện nên tậu cho thằng con giai cái máy tính để tiện cho học tập nhưng ai ngờ thằng con quý tử cứ đêm xuống là đọc truyện sex trên truyensextv2.cc và xem phim heo.

    Nhà tôi chỉ hai anh em – em gái tôi năm nay mới lớp 3. Nhà chỉ có bốn người nhưng ông già thì không mấy khi ở nhà cả. Ông già không đi thầu thì cũng đi đánh bạc nên ít khi ông có mặt ở nhà lắm. Đặc biệt thì tôi và ổng khắc khẩu nên rất ít khi nói chuyện với nhau…

    – Hải ơi! Uống sữa rồi lại học tiếp con…

    Tôi tắt vội cái tab ẩn danh để mở sang trang nhaccuatui nhanh và gấp.

    Mẹ đẩy cửa đưa vào với cốc sữa cùng vài miếng hoa quả để tôi ăn đêm. Mẹ tôi là vậy? Đêm nào cũng tầm giờ này khi làm xong sổ sách là pha sữa đưa vào cho con cưng rồi mới đi ngủ.

    – Cô Hiền nói lâu rồi không thấy con đến chơi đó…

    – Cô đến nhà hả mẹ…

    – Không? Mẹ gặp cô ở chợ…

    – Dạ… con biết rồi…

    – Học mà nghỉ sớm đi cu cậu…

    – Dạ…

    Mẹ tôi năm nay 36 mà đám bạn học không đứa nào tin. Đơn giản vì mẹ trẻ và đẹp lắm… Mẹ tôi tên Loan, ở nhà bán hàng mỹ phẩm nên rất biết trau chuốt cho bản thân. Dáng người cao ráo cùng mái tóc ngắn cúp vào khuôn mặt vô cùng xinh đẹp… Làn da trắng mịn màng cùng số đo ba vòng hoàn hảo nên có thể nói mẹ đi đến đâu là tâm điểm của sự chú ý tới đó. Điều đặc biệt nhất ở mẹ có lẽ là giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào khiến người nghe như bị mê hoặc vậy?

    Mẹ nhắc đến cô Hiền là tôi lại thấy xấu hổ vô cùng. Cô là cô giáo chủ nhiệm và dạy môn toán của tôi thời cấp hai… Có lẽ tôi vẫn là đứa học trò ngoan được cô hết sức cưng chiều thương yêu nếu chuyện đó không xảy ra… Mới nghĩ đến thôi thì tôi đâu dám gặp cô nữa… nhưng trò đời thật trớ trêu… Bố tôi và chồng cô hay chơi với nhau nên tình cảm hai gia đình càng thêm gắn kết. Thế là lâu lâu hai gia đình lại gặp mặt chén chú chén bác mà tôi đâu dám đi…

    – Ngày mai ông đến chở tui nha… Đang mải mê suy nghĩ thì cái An nhắn tin Yahoo đến.

    – OK con dê! Mà mai cho mượn mấy trăm he…

    – Hôm trước còn 400k chưa gửi đó nha…

    – Hihi… Bán thân tau trả cho… gớm…

    – Thân mày ai mua… À quên! Bí thư lớp mua đó… hihi…

    – Nhưng tau thích mày cơ…

    – Chị đây không chơi với con nít…

    – Thế chỉ chơi với Trung thôi chứ gì? Lêu lêu…

    Đang trêu ghẹo con bạn thân từ thời bé xíu thì nó bật chế độ hờn dỗi làm mất cả hứng. Tôi và An là bạn học từ thủa mẫu giáo cho đến giờ… Nhà hai đứa cũng cách nhau có đoạn nên thân càng thêm thân… Thân nhau đến mức bọn bạn với hàng xóm cứ trêu là hai đứa một cặp… công nhận thì nó đẹp thật… rất đẹp nhưng tôi với nó không hề có chút gì gọi là rung động tình cảm trai gái cả… Mà nhắc đến rung động thì tôi đâu có rung động với đứa con gái đồng lứa đâu chứ… tôi rung động và thích là thích những người phụ nữ lớn tuổi hơn và chững chạc hơn. Không biết vì tiếp xúc với truyện sex hay xem jav nhiều mà tôi luôn để ý đến những người con gái lớn tuổi đầy ham muốn.

    Trong số những người phụ nữ ấy có lẽ phải nói đến cô Liên. Cô Liên dạy môn sinh thời học cấp hai của tôi và trò đời trớ trêu khi cô lại làm dâu ngay cạnh nhà tôi. Cô lấy chú H cách nhà tôi đúng vạt mồng tơi…

    Cô Liên là một hot girl, hót girl thực sự với má núm đồng tiền, răng khểnh, da trắng mịn màng cùng cặp chân thon dài quyến rũ. Cô cao tầm mét 65, sở hữu vòng eo “con kiến” 58 cm, cụ thể số đo ba vòng đầy quyến rũ 83 – 58 – 92 cm. Cô trẻ trung xinh đẹp, quyến rũ năng động và có một điểm gì đó rất cuốn hút người đối diện…

    Cô và chú H về chung một nhà giới sự chứng kiến của hai họ cùng bạn bè lối xóm người thân. Ai cũng phải thầm ghen tị vì cả hai rất đẹp đôi… Chú H cao ráo tráng kiện cùng khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính… Chú sống hoà đồng và luôn giúp đỡ hàng xóm láng giềng cũng như em út… Có lẽ nhờ chú mà tôi có được dáng vóc cùng trí thông minh như bây giờ? Nhờ chú mà tôi siêng năng tập thể dục cùng lối tư duy logic thông qua những quyển sách chú mang cho. Một bác sĩ đẹp trai hòa đồng lấy một cô giáo xinh đẹp năng động quyến rũ thì còn gì đẹp bằng vào cái thời ấy?

    Câu chuyện cổ tích về cô giáo xinh đẹp tên Liên và chồng bác sĩ tên H không kéo dài được lâu. Cả làng tôi nhận được cái tin như sét đánh ngang tai khi chú H mất vì tai nạn giao thông… Buổi chiều hôm ấy khi chú về cũng là lúc trời đổ cơn mưa phùn như khóc cùng làng tôi vậy? Chú mất đi ai cũng buồn, ai cũng rơi lệ vì con người hiền lành đức độ ấy ra đi khi còn quá trẻ. Có người khóc vì cô giáo xinh đẹp là vậy nhưng làm quả phụ quá sớm… Hai người về chung một mái nhà hơn năm mà chưa có em bé cũng là một điều tiếc nuối…

    Hôm ấy trời mưa, mưa to lắm nhưng đoàn người vẫn nối đuôi nhau đưa chú về nơi an nghỉ cuối cùng… Ai cũng đau buồn thương xót cho chú, cho cô…

    Từ ngày chú H mất cuộc sống tôi cũng đảo lộn hoàn toàn. Đâu còn dậy sớm tập thể dục, đâu còn chiều chiều đi đánh bóng, đâu còn dám đi chơi về khuya… đơn giản vì tôi sợ… sợ ma. Sợ chú H về gọi tôi tập thể dục, gọi đi câu cá hay là có quyển sách hay mới sưu tầm được cho tôi đọc… Sang nhìn cô, nhìn ông Nhật bà Thái tôi lại đau lòng và càng sợ…

    Người mất thì cũng đã mất, người sống cũng phải sống cho tương lai. Cô Liên cũng đã bắt đầu lấy lại sức sống cùng nhan nhắc của mình sau đoạn thời gian u buồn. Mấy anh thanh niên trai tráng thì đợt này hăng say sôi nổi lắm… Âm thầm có một cuộc thi đua sôi nổi giữa cánh đàn ông với nhau trong cuộc chiến vì người đẹp này. Tất cả đều đang hướng về người cô giáo tên Liên mà hướng đến… Chồng đã mất và cô thì còn rất trẻ và rất đẹp nên hồ sơ đăng ký dự tuyển phải nói là nhiều vô kể…

    Cuộc sống sinh hoạt của tôi cũng đã bắt đầu ổn định trở lại. Sáng sớm dậy tập thể dục… chiều chiều tập thể dục nơi sân sau… nhưng có khác một điều là nay có thêm cô Liên hàng xóm. Hai nhà có lối đi sau cạnh bức tường cao và dày để ngăn nước lũ mỗi mùa mưa nên đó cũng là không gian tôi thích nhất. Hai cây mít to đủ để che chắn một đoạn sân rộng để tôi làm sân tập. Tôi cũng hay sang nhà cô để giúp đỡ ba thứ lặt vặt hơn…

    Tất cả cũng chỉ dừng lại ở tình cảm cô trò đơn thuần cho đến khi ông già mua cho cái máy tính vào đầu học kì hai lớp 10. Chuyện cũng chẳng có gì nếu tôi không vô tình xem lịch sử web của ông anh họ tên Phi… Thế là từ đó tôi đam mê thêm một thứ nữa đó là sex… Từ đó tôi cũng đã bắt đầu để ý đến phụ nữ nhiều hơn.

    Nghĩ đến cô Liên là thằng em tôi lại bắt đầu biểu tình phía giới. Chốt cửa trong lại là tôi tụt luôn cái quần đùi thể thao xuống để giải phóng cho thằng em… Đôi mắt nhắm nghiền liên tưởng đến thân thể cô Liên khi bàn tay bắt đầu xóc nhẹ…

    Tôi bắt đầu nhớ lại cảnh tượng như mơ hôm ấy. Đó là vào một buổi chiều sau khi tập thể dục xong cùng cô thì tôi đi sang tìm ông Nhật để đưa bộ cờ tướng ông nhờ mua. Vẫn là chiếc quần đùi thể thao màu xanh ưa thích theo lối mòn đi sang nhà cô…

    – Um…

    Khi đi qua sân giếng thì đôi chân tôi nặng nề không bước nổi khi nghe âm thanh ấy. Tin tôi đập liên hồi vì thứ âm thanh quen thuộc từ những bộ phim jav hay xem. Nhìn vào góc nhà tắm mà tay chân bủn rủn vì kích thích… Chẳng lẽ là cô Liên với…

    – Ực…

    Ánh mắt đảo quanh, tim đập liên hồi, tay chân run rẩy… Phần con và phần người đang đấu tranh dự dỗi…

    – Tiếng đó là tiếng rên… Vậy cô Liên và…

    – Nhìn… nhìn tí xem sao?

    – Đó là chuyện của cô… Không liên quan tới mình?

    – Um…

    Tiếng rên ngân lên cũng là lúc phần người trong tôi bị chó tha đi. Bước chân bẽn lẽn run rẩy hướng phía nhà tắm đi lại…

    Nghiêng người nhìn lại xung quanh rồi tôi nín thở nhìn vào phía trong nhà tắm. Qua khe hở cánh cửa nhà tắm do bị vênh khá lớn tôi có thể nhìn vào phía trong một cách rõ ràng…

    Cô Liên đang ngồi ngả người trên chiếc ghế do chính tôi thiết kế và lắp đặt. Cô ngồi nghiêng duỗi đôi chân thon dài nõn nà trắng xoá sữa tắm đầy khiêu gợi.

    – Á…

    Cô kìm nén rên lên thành tiếng nhỏ càng làng tim tôi đập nhanh hơn. Hơi thở gấp gáp khi không ngừng nuốt nước miếng mặc dù miệng khô khốc…

    Trời ơi! Cô Liên đang tay xoa bên bầu ngực trắng nõn nà xinh đẹp khi tay cầm lấy quả dưa chuột ra vào nơi âm hộ mình. Với góc nghiêng này tôi không thể thấy nơi ấy của cô nhưng đủ làm tôi ngẩn ngơ vì kích thích.

    – Um… ứ…

    Hai chân cô không ngừng co duỗi cùng hơi thể một lúc một nặng nề gấp gáp… Tiếng rên của cô cũng đã bắt đầu to hơn trong cơn sướng… Tôi nín thở vì thân thể ấy ẩn ẩn hiện hiện trong lớp bọt sữa tắm cùng cặp vú trắng như tuyết cùng âm thanh gợi dục ấy.

    – Um… ứ…

    Cô ưỡn người trong tiếng rên dài đê mê. Cô ngồi tựa nơi ghế thở dốc khi hai mắt lim dim tận hưởng sự thăng hoa do trái dưa chuột mang lại.

    – Xoạng… xoạng…

    Tiếng xối nước trong phòng tắm làm tôi choàng tỉnh. Rón rén như con sóc tôi nhẹ nhàng đi về…

    – Á… Um…

    Về đến nhà là tôi lao nhanh vào phòng. Chốt cửa lại mà nhờ đến chị hai năm ngón giúp giải tỏa sự tức tối do thằng em mang lại. Rất nhanh chóng cơ thể tôi căng cứng rồi gồng người phóng mạnh dòng tính nóng hổi. Tôi sung sướng với âm thanh ấy, cơ thể ấy của cô mang lại…

    Sau cái ngày định mệnh ấy thì mỗi lúc gặp cô là âm thanh ấy, hình ảnh ấy cứ lởn vởn trong tâm trí tôi. Tôi phải tìm cách để giải quyết cái vấn đề này vì thời gian này tôi cứ mơ hồ đâu đâu không tập trung được vào cái gì cả. Kể cả việc tôi đam mê và thích nhất dù cả ngày ngồi một chỗ để đục đẽo thiết kế ba thứ hay ho tìm được trên mạng…

    – Con trai là phải mạnh dạn theo đuổi thứ mình đam mê. Dám theo đuổi ước mơ của mình thì khi đó cháu mới cảm nhận được cuộc sống.

    Những câu nói ấy của chú tôi vẫn nhớ như in mỗi lúc hai chú cháu trò chuyện phiếm. Chính chú H là người động viên và khuyến khích tôi theo đuổi đam mê thiết kế. Cũng chính chú là người trả lời những câu hỏi vớ vẩn của tôi giới tính. Chú H cũng là người mỉm cười bảo tôi lớn rồi sau đó hướng dẫn tôi tỉ mỉ để bảo vệ sức khỏe cũng như phương pháp của người nước ngoài lúc dậy thì…

    – Cảm ơn chú… Cháu xin lỗi!

    Tôi lại vừa sung sướng xuất tinh khi nghĩ về cô. Tôi tự hào về thằng em khi so với mấy đứa trên phim cũng không đến nội thua thiệt. Có khi còn nhỉnh hơn về độ to và độ dài ấy chứ… Nhưng tôi cũng thấy xấu hổ và có lỗi vô cùng khi lấy hình ảnh vợ chú để thỏa mãn bản thân. Cái khao khát được ôm thân thể ấy, được sờ lên cặp vú ấy càng ngày càng mãnh liệt trong tôi.

    Rồi một ngày tôi cũng vui sướng nhảy lên như thằng điên khi đọc được một câu chuyện loạn luân giữa mẹ và con. Sau một thời gian chồng mất người mẹ ấy đã dần dần thụ dâm bằng hình ảnh người con trai cô mang nặng đẻ đau. Rồi một ngày người mẹ cũng không kiềm chế được ham muốn thể xác mà để người con trai làm chuyện đó với mình… Hai mẹ con lao vào nhau như thiêu thân trong nhục dục đê mê mỗi tối. Người mẹ ấy là vợ và cũng là mẹ của những đứa con của con trai… Tất cả đều là một màn kịch được dàn dựng công phu, tỉ mỉ của người con trai.

    – Mình phải thử… không thử sao biết không thành công! Đàn ông con trai là phải theo đuổi đam mê… Đam mê của tôi lúc này là cô!!!

    Đã hạ quyết tâm là làm. Tôi bắt đầu ngồi xuống tỉ mỉ vạch ra kế hoạch… Một kế hoạch của cậu học sinh lớp mười một liệu có đủ hiệu quả để chinh phục người cô xinh đẹp ấy không? Tôi sẽ thành công hay thất bại nhục nhã…

  • Yêu gái nhà giàu

    Hôm đó, đang lang thang một mình trên đường, tay xách theo một lon bia heniken đã ướp lạnh, miệng phì phèo điếu jet. Đang thả hồn lang thang thì chợt mắt sáng lên giữa đêm tối, trước mắt tôi là một ngôi nhà kín cổng cao tường và phía trước là môt cô gái đang lục tìm gì đó. Nhưng lục một hồi thì cô ấy lấy con dế táo ra rồi lại lắc đầu ngao ngán bỏ nó vào túi xách lại. Tôi bước lại gần, tuổi xuân đã lầm lỡ rất có thể sẽ lở lầm thêm lần nữa. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì con nhóc ấy đã kiếm chuyện với tôi trước:

    – À bạn ơi, cho mình mượn điện thoại được không, mình đang cần lại hết pin.

    Nói giọng tự nhiên phát sợ, như là đưa điện thoại cho em là niềm vinh hạnh của tôi vậy. Nhưng mặc kệ, cứ đưa cho em.

    – Cảm ơn, đợi mình một chút.

    Ở cái đất này bao năm rồi vẫn mê không tả được, em nói giọng Sài Gòn gốc nghe ngọt ngào thật.

    Sau một hồi gọi điện thì cô ấy đem điện thoại trả cho tôi. Có người trong nhà ra mở cửa, em đi vội vào nhà. Tôi lại thong thả bước tiếp, hết cả bia lẫn thuốc rồi, có lẽ tôi nên về nhà. Qua cuộc nói chuyện khi nãy tôi có nghe được vài điều từ cuộc gọi khi ấy. Hoá ra em đi sinh nhật bạn về nhưng lại để quên chìa khoá ở nhà, điện thoại lại hết pin, thế là tôi vớ bở. Đời cũng lắm chuyện trùng hợp thật. Tôi về nhà, mẹ tôi làu bàu vài câu oán trách rồi ra mở cửa cho tôi, ngủ thôi.

    Bạn đang đọc truyện Yêu gái nhà giàu tại nguồn: http://truyensextv2.cc/yeu-gai-nha-giau/

    6h30 sáng…

    Tôi cố mở cặp mắt lèm nhèm ra khi nắng đã chiếu vào phòng, mẹ cũng chẳng thèm gọi tôi dậy, thế đấy, may mà hôm nay không phải đi làm. Lúc tôi ra khỏi phòng thì lão anh trời đánh của tôi đã ngồi chễm chệ trên bàn ăn, nhìn tôi cười khinh khỉnh:

    – Thằng em hôm nay thất thủ cứ điểm rồi.

    – Coi như ông ngon, chờ coi.

    Gọi là thất thủ vì mỗi sáng hai anh em tôi đều tranh nhau xem ai thức dậy sớm giành vị trí đắc địa trên bàn ăn, thằng còn lại chắc chắn buổi sáng đó sẽ không sơ múi được bao nhiêu. Cũng may mẹ tôi tinh ý, thấy vậy bèn đẩy đĩa thức ăn sang gần tôi hơn, vậy mà lão anh khốn nạn đành lòng:

    – Ấy, tiểu đệ, ngọn gió nào thổi đĩa thịt bò của anh sang đây thế, cho anh xin lại nhá.

    Đúng là tiếu lý tàng đao, miệng cười bụng một bồ dao găm, có đĩa thịt cũng nỡ trấn lột của thằng em.

    Thế là tôi lại ôm hận trong lòng, thầm hứa với bản thân là mai phải dạy thật sớm để trả thù lão, quả thật tôi có chút cảm khái với hoàn cảnh của mình. Hôm nay tôi cũng không phải đi làm nên có rất nhiều thời gian để giết. Dắt xe ra khỏi cửa, hình như tôi quên gì đấy thì phải. Đi vào nhà cố nhớ xem quên gì, ra là tôi chẳng quên gì cả, tiên sư nhà nó.

    Nói thêm về tôi một chút, cái thói quen lang thang của tôi nó cũng kỳ dị lắm. Tất cả bắt đầu vào một ngày thứ 7 mưa gió hai năm trước, tôi chia tay mối tình đầu. Đêm đó tôi cứ vác chai bia đi dưới mưa, vừa uống vừa khóc, mùi vị của nước mắt, nước mưa và bia trộn lẫn với nhau đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ. Và từ đó thói quen lang thang của tôi ra đời, mặc dù mẹ tôi cũng lè nhè dữ lắm nhưng kệ, quen rồi. Tình đầu của tôi kết thúc vào đêm thứ 7 hai năm trước, thì đúng ngày thứ 7 của hai năm sau, tôi và em lần đầu tiên chạm mặt nhau. Âu cũng là duyên số.

    Bạn đang đọc truyện Yêu gái nhà giàu tại nguồn: http://truyensextv2.cc/yeu-gai-nha-giau/

    Lại nói về em, người con gái của tôi. Em tên Trân. Gia cảnh Trân thì có thể nói là cao vời vợi so với tôi, bố là đại tá về hưu, mẹ là trưởng khoa của bệnh viện lớn. Không hiểu sao em lại để ý đến một thằng như tôi. Có lẽ là duyên số, hoặc là tôi quá đẹp trai. Chắc là trường hợp thứ hai rồi. Kể cho mọi người ghen tỵ chơi nhé, số đo ba vòng của trân là 86 – 60 – 89, mặt cực xinh nhé.

    Bạn đang đọc truyện Yêu gái nhà giàu tại nguồn: http://truyensextv2.cc/yeu-gai-nha-giau/

    Trở lại câu chuyện, lan man thế đủ rồi. Vì sáng hôm ấy tôi không phải đi làm nên có rất nhiều thời gian rảnh. Hầu như vào những ngày rảnh rỗi, tôi thường tự thưởng cho mình trọn một buổi sáng để ngồi câu cá. Xách cần lên xe và đi, đến chỗ câu quen thuộc của tôi. Nơi này vốn dĩ là một cái đập nước lớn tạo thành một hồ nước kín, người dân ở đây vẫn thỉnh thoảng lấy xuống ra đánh cá.

    Đến chỗ ngồi quen thuộc, lắp cần rồi tra mồi vào để đấy, tôi lại xách cuốn tiểu thuyết ra đọc. Thông thường thì tôi đi câu cá chẳng phải để câu được cá hay gì cả, cái tôi cần chỉ là có thứ gì đó đáng để chờ đợi, trong trường hợp này thì đó là cá cắn câu. Thông thường thì cá câu được, nhỏ thì tôi thả lại xuống hồ còn lớn thì đem biếu cho mấy hộ dân gần đó chứ không bao giờ đem về nhà.

    – Sóng êm sao không có cá ta?

    – Bố nó, sáng nay ra đường không hợp phong thuỷ rồi, tới cá nó cũng không thèm.

    Bạn đang đọc truyện Yêu gái nhà giàu tại nguồn: http://truyensextv2.cc/yeu-gai-nha-giau/

    Ngồi cả sáng đợi mà vẫn không còn nào cắn câu, thôi về được rồi. Thu cần, thả mồi xuống hồ rồi lấy xe về. Lại một buổi sáng rảnh rỗi trôi qua trong im lặng. Dọc đường về, đầu óc tôi cứ để tận đâu đâu. Về nhà, ngồi nghỉ một lúc đến 11h rồi vào bếp nấu ăn. Bố mẹ thường xuyên đi tới nhà của họ hàng, tôi thường phải sống một mình nên buộc lòng tất cả sinh hoạt trong nhà tôi đều phải tự xử hết, vì thế tôi phải học nấu ăn, kể ra cũng học được hai năm rồi.

    Khéo sau này tôi lại trở thành đâu bếp nổi tiếng đi thi master chef ấy chứ! Mãi tự cười với cái suy nghĩ của mình mà tôi làm cháy hết chảo trứng, khốn nạn cái thân tôi, đã thế còn hết dầu. Vậy là 11h20 trưa, trời nắng chang chang mà tôi phải lết thân ra để đi mua dầu.

    Cuối cùng tôi cũng được ăn trưa, ăn cơm chúa, múa tối ngày, nhưng cái thời đại này thì ăn cơm quán táng vỡ mồm, thôi thì tự cung tự cấp vậy. Tôi lại trở về với cuộc sống của một con heo, ăn và ngủ. Đến tối, tôi bỗng nhớ lại tối hôm trước, người con gái tôi gặp giữa đêm. Sau khi nghe ý kiến của lũ bạn từ thời cởi truồng tắm mưa của tôi, tôi quyết định gọi vào số máy kia.

    Vì hôm trước Trân mượn máy tôi để gọi cho mẹ. Cái này sau này tôi mới biết, nên tôi quyết định gọi vào số đấy, giả làm bạn học cũ của em để kiếm số điện thoại. Quả đúng như tôi đoán, mẹ em nghe tôi là bạn học cũ nên vui vẻ cho tôi số của Trân. Tôi cũng hơi ái ngại nên quyết định sẽ không gọi cho em ngay mà lại làm 1 trò khác, thôi đành tạm biệt tờ 500k với khuôn mặt bác Hồ hiền hoà bên trên, buồn hết cả ruột. Và sau này tôi mới biết đó là hành động sáng suốt nhất tôi từng làm. Vì mẫu thân của Trân khá dễ, còn em thì quá xinh nên những thằng khốn nạn theo đuổi em cứ làm quen với mẹ Trân rồi hỏi xin số của em. Tôi cũng thế mới chết chứ lỵ. May mà tôi không vội gọi cho em như tụi kia, không thì chắc giờ tôi với Trân còn chả biết tên nhau ấy chứ. Tôi bắn cái card sang cho em, đợi khoảng 10 phút rồi tôi nhắn tin cho Trân:

    – Bạn ơi?

    – Ai thế?

    – Mình có bắn nhầm qua số bạn mấy cái card ấy, giờ…

    – Thẳng thắn với nhau nha.

    – Là sao bạn ơi?

    – Hai chuyện. Thứ nhất, rõ ràng minh không biết bạn là ai, vì vậy mình cũng không có số của bạn, thế sao bắn nhầm được?

    – Nhưng mình có số của bạn, thế thôi.

    – Đâu ra?

    – Thôi, Thẳng thắn đi. Ai đây?

    – Bạn nghĩ là ai nào?

    – Còn tỏ ra thần thần bí bí nữa thì 10s sau tôi chặn số.

    – Nhớ hông, tối qua còn mượn điện thoại tui mà.

    – Ơ ai nhỉ? – Con nhỏ này nó giả vờ quên tôi, khỉ thật.

    – Mới hôm trước còn mượn điện thoại mà giờ đã quên rồi.

    – Ôi trời, ra là… Mà xưng hô với nhau thế nào nhỉ?

    – Thế đằng ấy sống được bao nằm rồi?

    – 22.

    – Đây hơn một tuổi nhá, anh – em?

    – Ok. Mà nhắn tin đòi card hở?

    – Ấy, ai lại làm thế.

    – Thôi, ha ha. Giỡn đủ rồi. Nãy giờ em lừa anh đó.

    – Là sao cơ?

    – Mami nói với em khi nãy rồi, bạn học cũ luôn nha. Em cũng hơi nghi ngờ là anh rồi.

    – Sao nghi ngờ.

    – Suy nghĩ vậy thôi.

    – Cơ mà anh dùng mạng nào thế?

    – Viettel.

    – Ui, quê thế. Hơơơ, thôi em đi ngủ đây, mệt quá.

    – Ngủ ngon và mơ về anh nhá.

    – Đừng có mơ, cao quá té đau lắm đó anh haha.

    Thành công khá mỹ mãn với màn nhắn tin làm quen, mặc dù tôi vẫn hơi lấn cấn suy nghĩ về câu cuối của em, thôi kệ. Sau này thì tôi mới biết Trân chịu nhắn tin nhiều như vậy đối với người lạ, chủ yếu là vì em đối với tôi có một sự tò mò nhất định. Mà chính sự tò mò đó sau này đã trở thành một thứ tình cảm đặc biết khác. Tình đồng chí… À nhầm, tình yêu. Các bạn đừng thắc mắc vì sao mới quen mà em chịu nói chuyện với tôi nhiều vậy, có huyền cơ trong đó cả đấy.

    Đang hí hửng vì màn nhắn tin hết sức tốt đẹp, tôi nào có thời gian để ý xung quanh làm gì. Và lão anh trời đánh thánh vật, rách giời rơi xuống của tôi đã về tự khi nào, tôi tưởng lão đang ngồi ăn dưới nhà, đi đến phía sau tôi. Víu, lão giật điện thoại của tôi lúc nào không rõ, tôi chưa kịp phản ứng thì lão đã nhìn vào nội dung tin nhắn của tôi và Trân rồi la lên:

    – Mẹ ơi, mẹ ới, có chuyện hot lắm này.

    – Gì nữa ông tướng?

    – Thằng Luân có bạn gái mẹ ơi.

    – Trả điện thoại cho tui coi, đệt.

    – Huynh mượn một lát nhá.

    Rồi lão chạy vù xuống nhà đưa diện thoại cho mẹ tôi, xác định kiếp đỏ đen của Duy Mạnh rồi. Tôi vừa chạy xuống nhà vừa ngoáy mũi tự hỏi kết mẹ sẽ như thế nào khi thấy tôi tán gái. Và chuyện gì tới nó sẽ tới, đã là nàng Kiều thì có đi đường nào cũng lỡ bước cả thôi.

    – Ôi, cậu hai nhà tôi hôm nay có bạn gái cơ đấy – Mẹ lại nhìn đểu tôi.

    – Đấy, kiểu nó phải thế. Tao nuôi mày hai mươi mấy năm giờ mới thấy kết quả.

    – Hai anh chị nhắn tin sướt mướt gớm, chàng còn tặng nàng thẻ điện thoại nữa cơ đấy.

    – Đấy, bà thấy nó chưa. Tui nuôi nó lớn to đầu mà có bao giờ nó mua cho tui được tờ báo nữa là. Ay dà, đau lòng, thiệt là đau lòng quá đi mà.

    – Ông tưởng nó có mua gì cho tui chắc.

    – Đấy đấy, ba thấy chưa. Ít ra con tốt hơn nó nhiều nhá.

    – Thôi thôi hai ông tướng, khuya rồi lên ngủ đi. Mai còn đi làm, lớn rồi mà cứ như con nít.

    Tôi lủi thủi đi lên phòng trong sự hả hê của anh tôi và cái lườm sắc lẻm của mẹ, chắc tôi làm con không ra gì thật. Tôi lấy bao thuốc ra trước sân ngồi hóng chút gió cho dễ ngủ, nào ngờ gió đâu không thấy chỉ thấy toàn khói xe. Cái điện thoại anh tôi vừa trả lại vẫn nằm im lìm trong túi. Lấy ra nhìn thử, có hai tin nhắn mới.

    – “9: 34: Trả card nè. Mấy cái kia nạp rồi”

    – “9: 42: Ơ, sao im lặng rồi. Ngủ thật hả trời. ^^!”

    – Ờ, ngủ rồi.

    – Thế ai đang nhắn tin vậy kìa?

    – Vậy khỏi nhắn nữa, đi ngủ nha.

    – Thôi, nói chuyện với em chút nữa đi. Đang chán.

    – Chán thì ngủ mợ nó đi, nhắn tin làm gì.

    – Bực nha, em ít khi nói chuyện với người lạ, anh là ngoại lệ nha.

    – Sao anh lại là ngoại lệ?

    – Em thấy anh điên điên dễ thương, ai đời có người đi ngoài đường uống bia giữa đêm thế đâu.

    – Thói quen của anh thôi, hồi xưa thất tình buồn quá đi lang thang uống rượu giải sầu. Sau này thành quen.

    – Bao lâu rồi?

    – Hơn hai năm.

    – Vậy là anh vẫn giữ cái tật đi lang thang suốt thời gian đó luôn à?

    – Ờ, chớ sao giờ.

    – Anh cũng lạ ghê.

    – Ờ.

    – Anh thích nghe nhạc gì? – Khi không Trân lại hỏi tôi cái này, chắc có ẩn tình gì đây.

    – Sao khi không hỏi vậy, hay là để ý tui rồi. Cái này cổ nhân gọi là nhất kiến chung tình đó nha.

    – Lại mơ nữa rồi, chưa ngủ mà. Thật ra thì, em thấy anh giống một người thôi.

    – Ai vậy, anh biết được không?

    – Ba em. – Đây cũng là một phần khiến em chịu nói chuyện với tôi.

    – Ớ, sao lại là ba em, lý do gì lãng xẹt vậy trời.

    – Em hỏi anh trước cơ mà, anh chưa trả lời câu hỏi của em.

    – À nhạc thì chủ yếu anh nghe nhạc vàng với nhạc rap thôi, mấy thể loại nhạc trẻ anh nghe không vô.

    – Gu âm nhạc của anh cũng dị ghê.

    – Ừ, chaien chứng nhận điều này.

    – Anh giống em đấy. Em nghe nhạc trẻ việt hay kpop gì cũng không lọt tai, thích mỗi nhạc US – UK thôi – Kiếm đâu ra người con gái thế này trời, vớ bở rồi.

    – Cũng gớm đấy, mà cho hỏi nha?

    – Hỏi đi.

    – Bây giờ mận mới hỏi đào…

    Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?

    Nhờ câu này mà Trân ấn tượng với tôi, nghĩ lại ngượng vê lù.

    – Mận hỏi thì đào xin thưa:

    Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào!

    Ai ngờ Trân cũng biết câu này ^^!

    – Thôi ngủ đi anh, em buồn ngủ quá. Mận với chả đào, sến chảy nước.

    – Ngủ ngon em nhá.

    Tôi nhắn tin chúc ngủ ngon cho Trân rồi cũng đi vào nhà nghỉ ngơi sau một ngày dài mỏi mệt. Trong giấc ngủ chập chờn đó, tôi lại thấy Trân đứng trước cửa nhà nhìn tôi trìu mến, tôi tiến lại ôm chầm lấy em. Trân vùng vậy dữ dội làm tôi hơi bất ngờ và từ từ tỉnh lại khỏi giấc mơ. Bà mẹ nó, trước mắt tôi là khuôn mặt đầy mụn và dầu của anh tôi đang dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn tôi:

    – Con bà mày, anh mày mày cũng không tha hả thằng chó.

    – Ai bảo sáng sơm ông vào phòng tui làm gì.

    – Tao có nhã ý vào đánh thức mày dậy sớm đi làm mà mày nói thế hả con dog.

    – Ông phá mộng đẹp của tôi mợ nó rồi.

    Nói thì nói thế thôi chứ mình với ông ấy tương thân tương ái lắm. Thuở nhỏ tôi ốm yếu đi học cũng toàn bị bạn bè ăn hiếp cũng là ổng lên đường đập thẳng mặt thằng đó cho mình.

    Lèm bèm ngồi dậy, tranh thủ thời gian ăn sáng rồi tôi lại phải đi vội đến công ty, trễ làm thì khổ lắm. Đang trên đường đến công ty thì thấy một anh Tây ba – lô đang đi trên đường, máu ham vui của tôi lại nỗi lên.

    – Hey you, come here. – Anh ý ngơ ngác đi tới.

    – What do you want?

    – I just want to say: Đu Ma May.

    – What?

    – You know that, Đu Ma May is I like you in Vietnamese.

    – Ah, yes yes. Đu Ma May too.

    Tôi đi trên đường mà cứ cười khùng khục như điên, tý nữa thì tông xe vào thùng rác.

    11: 45 sáng.

    Hôm nay là một ngày khá thoải mái của tôi, ngồi ở căn tin ăn trưa với đồng nghiệp “Nữ” cũng là một loại hưởng thụ trong nhân gian à. Đặc biệt là khi hai người hơi cúi gười xuống ăn, cảnh xuân trước mắt quả là ” Hoa ghen thua thắm, Liễu hờn kém xanh”. Tôi cũng cố gắng không nhìn nhiều quá, toàn hoa đã có chủ, lớ ngớ bồ nó lại táng cho vỡ mồm thì khổ lắm.

    Chịu đựng đến 5h chiều rồi cũng tan sở, tôi cũng chẳng còn hứng thú gì để ở lại nghe mấy bà tám này lải nhải về chuyện gia đình nữa, chán lắm. Về nhà, về với những món ăn mẹ nấu sau đó làm phiền bồn cầu, cuộc sống của tôi mới đẹp làm sao. Ăn xong lên phòng nằm không cũng chán, tôi định lấy điện thoại nhắn tin cho em. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không nên, cái gì nhiều quá nó cũng nhạt. Lấy điện thoại ra, mở nhạc nghe tạm vậy, thằng bạn hiến kế cứ tới thẳng nhà Trân mà làm quen nhưng thú thật là tôi không dám, mặc dù có câu “Không vào hang hùm sao bắt được hùm con” nhưng cổ nhân cũng lại có câu “Cẩn tắc vô ưu”.

    Vài ngày sau đó là khoảng thời gian bạn rộn của tôi, có nhiều việc nên phải đi làm liên tục, mệt phờ cả người, mắt lúc nào cũng thâm quầng. Lão anh tôi cũng biết nên chẳng chọc phá tôi nữa, mẹ cũng chịu khó tẩm bổ cho cái thân thể còm nhom của tôi nhiều hơn. Mọi thứ khá mỹ mãn với tôi ở thời điểm đó, có công việc làm ổn định, gia đình hạnh phúc, tiền bạc không khó khăn gì lắm, chỉ có điều… Tình cảm của tôi thất bại thảm hại.

  • Đổi mới cuộc đời

    Chị Mậu khuôn mặt không đẹp lắm, mặt đầy tàn nhan, nhưng trời cho chị thân hình bắt mắt hấp dẫn. Chị sở hữu ba vòng, vú bự, bụng nhỏ, mông to. Tuy vậy chị có con mắt nhìn đàn ông thu hút. Từ lúc qua Mỹ chị đi làm mấy hãng lao động, còn ông chồng qua trước nhưng thuộc thuộc loại nát rượu, làm thì bữa có bữa không, tối ngày say xỉn. Nhưng được cái chị rất tự do muốn làm gì thì làm.

    Hai vợ chồng ăn nói thẳng thừng như dân chơi đường phố. Lúc không say ông hiền, lúc say ăn nói bỗ bã chẳng ra làm sao, còn chị Mậu không vừa, thích nói trây trua, nhất là về tình dục. Hai vợ chồng muốn có đứa con nối dòng mà chưa được. Thật ra chị cũng có đứa con gái ngoài dòng lúc chị mười bảy qua ông hàng xóm lớn tuổi, nhưng chị dấu ông chồng không biết, chị gửi cho mẹ chị nuôi. Có những lúc khi tắm xong chị Mậu đứng trước gương nhìn thân thể trần truồng của mình, chị hài lòng, nhưng nhìn khuôn mặt chị hơi buồn, chị nghĩ có ngày đủ tiền bạc chị đi thẩm mỹ viện sửa lại chút đỉnh. Chút đỉnh thôi không cần nhiều…

    Hai vợ chồng có một đôi bạn tên Tán vợ tên Nhu. Nếu ông Tính, chồng chị không đi nhậu thì cũng kêu ông Tán tới chơi, hay ngược lại, để bày cuộc ăn nhậu. Chị Mậu thích ông Tán, ông đẹp trai, da đen mạnh khỏe, còn vợ ông, chị Nhu khuôn mặt dễ coi, nhìn mượt mà, thân hình gầy mình dây, Đôi vú chị vừa phải nhưng có đôi mông to tròn lẳn. Đối với hai ông lúc ăn nhậu họ nói chuyện sang sảng và chửi thề thoải mái. Hai bà vợ nghe riết cũng quen tai. Chị Nhu nhìn gầy lá liễu, trông thùy mị, nhưng ăn nói bạo dạn không chê vào đâu được, nên hợp với chị Mậu.

    Dưới bếp hai bà đang làm đồ nhậu cho các ông chồng, chị Nhu cười nói:

    “Mẹ! Làm đồ nhậu đã… uống rượu cho no… rồi về, đem con nhỏ này hành hạ cả đêm”.

    Chị Mậu cười đánh vào lưng chị Nhu nói:

    “Bà sướng cả đêm… mà còn than gì!”

    “Chứ… cha Tính không hành bà à?”

    “Có, nhưng phần đông chả lên giường lăn ra ngủ li bì”.

    “Thằng cha nhà tui… cái đó khi có rượu nó… cứng hoài”.

    “Trời… bà sướng hơn tui”.

    “À! Nói cho vui chứ đâu phải lúc nào cũng cứng, cứng hoài tui cho chả đóng phim nứng! À… bà đừng giận… ổng Tán nói nhìn bà thì… thì ok… nhưng thân hình bà mà cởi ra… cho chả cả đêm cũng chưa đủ… phải cả tuần mới đã!”

    Chị Mậu cười ha hả nói:

    “Trời! Nói gì ghê quá vậy… ổng nói vậy bà không ghen sao?”

    “Ghen gì! Mẹ! Chả cho tui cặp bồ mà… có sao? À… chả nói tui gầy… thầy đụ không thấy mệt… còn chả lăn quây thở dốc. À! Mà tui đã có bồ, thằng Mễ, làm chung ca tối, thằng đó đụ giỏi nhưng bỏ chồng thì không bao giờ… Bà biết không thằng Mễ nhỏ hơn tui cả chục tuổi nên như ngựa non háu đá… tui thích lắm… nhưng mới đây nó bị bắt trả về Mễ vì di trú bất hợp pháp… hy vọng có ngày nó lại vượt biên qua Mỹ!! Bữa nào rảnh tui kể chuyện thằng Mễ con cho bà nghe”.

    Chị Mậu cười dòn nói:

    “Bà dâm thiệt… Thằng cha nhà tui hiền hơn tí… bà có muốn thử không? Tui cho đấy…”

    Chị Nhu nhìn chị Mậu, cặp mắt mở lớn, rồi cười nói:

    “Chả hiền mà cho con dâm này là chả từ chết tới bị thương… Ông Tính mà mê tui… bà đừng có trách à… bà biết chồng tui mê bà cài gì không?”

    Chị Mậu liếc xéo chị Nhu nói:

    “Ai biết!”

    Chị Nhu vỗ vào cái đít no tròn của chị Mậu nói:

    “Ông mê nhất là bà mặc mấy cái quần leggings khoe của”.

    “Cái gì mà khoe” Chị Mậu trả lời. Chị Nhu tiếp:

    “Sao không khoe… cái hĩm bà nhô lên chầm bầm rõ giữa háng ổng nhìn chỉ có chết!”

    “Thì bà cũng vậy thôi… bà tuy gầy nhưng cái đó cũng đâu nhỏ, tui nghe ông nhà tui nói: Con Nhu nó gầy nhưng đít khu nó có cựa”.

    “Trời! Hiền mà nói vậy! Có cựa là sao?”

    “Hì hì… là nó có móng nhô lên giữa háng… có thua gì tôi… nhưng nhìn đít bà… lão Tinh thích lắm”.

    Hai bà ăn nói bạo dạn thoải mái, chẳng kiêng nể nên thân mật gần gũi.

    Trong lúc hai ông ăn nhậu rượu vô lời ra. Ông Tán nói:

    “Đụ mẹ… tui thấy chính trị Mỹ bây giờ như cái thùng rác, chả bên nào nhường bên nào… trong lúc… đụ mẹ tiền thuốc men, đủ thứ khác, lên như gió!”

    “Ừ! Đụ mẹ… dù sao cũng đỡ hơn nhiều nước khác”.

    “Đỡ con mẹ gì… Đụ mẹ! Tụi nhà giàu tư bản bóc lột tận xương”.

    Anh Tính cười nói:

    “Nó bóc lột nhưng còn nhả ra chút đỉnh… Đụ má bây giờ còn bóc lột hơn, cả trăm cả ngàn lần… đàn bà bị bán làm đĩ nhiều vô kể”.

    Anh Tán cười hì hì nói:

    “Thì nghèo mà… Đụ mẹ! Ở đâu không có đĩ… Biết đâu các bà thích của lạ, làm đĩ không phải ai làm cũng được, theo tui nghĩ, cái nghề này từ khi có con người… lấy trôn nuôi miệng mà, nghề dễ ợt. Vì hoàn cảnh cũng có… nhưng dâm cũng có… không nứng khó làm đĩ lắm, ông có thấy con đĩ nào than mệt!”

    “Đụ mẹ! Sao ông biết nó không mệt… nói vậy… các bà chửi cho”.

    “Tui nói sự thật thôi”.

    “Sự thật cái búa! Đụ mẹ nghề nào cũng có tốt xấu”.

    Hai ông chửi thề lung tung, rồi lại lôi chính phủ ra, bên binh bên chống, rồi đưa rượu lên uống ừng ực. Tuy vậy lúc nào họ cũng cười hề hề thân ái. Lúc đó hai bà mang đồ ăn lên ngồi xuống với mấy ông. Chị Nhu nhảy ra nói:

    “Thôi mấy ông ơi… Mấy ông nói xấu gì tụi này đó… chuyện trước mắt là mấy ông đi làm đem tiền về nuôi vợ con”.

    Chị Mậu cũng cười nhảy vô nói:

    “Ừ! Chị Nhu nói đúng… có nước nào mấy ông ngồi nhậu rồi chửi chính phủ khơi khơi… có đồ sẵn cho mấy ông xài”.

    Ông Tán liếc vợ hỏi:

    “Đồ gì?”

    Chị Nhu bạo dạng đứng lên chỉ vào giữa háng cười nói:

    “Cái đồ này nè!!”

    Cả bọn cười vang thoải mái. Anh Tán đổi đề tài nói về các bà các cô thời nay, thế là các bà nhảy vô ào ào, nào là cách ăn mặc càng ngày càng lộ liễu. Chị Nhu lừng mắt nói:

    “Chớ không phải các ông thích vậy”.

    Anh Tính nhanh nhảu:

    “Mặc khoe như vậy… rồi bị hiếp dâm la làng… rồi thưa… ra tòa… Me Too!”

    Chị Mậu lườm chồng nói:

    “Người ta khoe… nhưng thích ai người ta mới cho… sờ… chứ bộ”.

    Anh Tính bạo dạn nhìn vợ hởi:

    “Vậy em… có thằng sờ chưa?”

    Chị Nhu nhanh miệng trả lời:

    “Sao không, ngu gì nói cho các ông ở đây… phải không chị Mậu”.

    Chị Mậu cười đồng cảm nói: “Ừ đúng đó”.

    Rồi họ xoay chuyển qua vấn đề tình dục. Rượu vào lời ra, chẳng chuyện gì không nói. Bất chợt chị Nhu hỏi chị Mậu:

    “Anh chị có xem phim nứng không?”

    Anh Tính ngạc nhiên khi thấy chị Nhu miệng mồm bạo dạn, phim nứng là phim sex và họ không ngại nói lên, nhất là các ông hào hứng nói chuyện này hơn các bà.

    Chị Mậu biết lối chị Nhu ăn nói, hỏi lại:

    “Anh chị xem thường à?”

    Thế là các ông nhảy vào, ông Tán nhìn chị Mậu trả lời:

    “Da! Tụi này coi… để lấy hứng”.

    Anh Tính quay qua nhìn anh Tán hỏi:

    “Ông thích phim Mỹ hay Á Châu?”

    Anh Tán liếc nhìn vợ cười nói:

    “Tui thích đủ thứ, Đen có, Trắng có, Nhật có… Việt Nam nữa, bà xã tui thích phim Nhật với tụi Nam Mỹ hơn”.

    Chị Nhu nói tỉnh bơ tiếp vào:

    “Tụi Nhật làm tình coi thật hơn cái đám Việt Nam… tụi Việt làm tình hì hục câm như hến… nên nhiều khi không biết có phải Việt không. Phim Việt coi không hứng. Tụi nó hì hục làm tình ít khi nói… chỉ rên rỉ, mà còn để nhạc inh ỏi… phải rên và nói bằng tiếng Việt… hì hì mới hứng được… tui mà đạo diễn thì các ông mới… lên được”.

    Anh Tán cười nhìn vợ háy mắt:

    “Hì hì… Em còn thích phim Mễ trẻ nữa… chưa nói ra”.

    Chị Nhu liếc chồng bằng nửa cặp mắt nói:

    “Biết mà còn hỏi”.

    Anh Tính chợt nhìn chị Nhu nói:

    “Để bữa nào tui làm đạo diễn thì có tiếng Việt”.

    Chị Mậu háy chồng nói:

    “Hứ… ông làm thì chỉ có ma coi”.

    Mọi người đều cười vui. Chị Nhu hỏi:

    “Anh có diễn viên chưa?”

    “Có”.

    Chị Nhu liếc chị Mậu rồi quây qua anh Tính nói:

    “Ai vậy?”

    Anh Tính cười khà khà đưa ly bia nhấp một miếng, nhìn chị Nhu:

    “Thì chị chứ ai”.

    Chị Nhu nhào lên:

    “Tui hả… trời! Tui đâu có thân hình sexy như bà này”.

    Nói xong chị chỉ tay qua chị Mậu… chị Mậu cười lên tiếng:

    “Bà giỡn hoài! Bà tuy ốm, gầy, nhưng vú căng mông bự… nhìn bốc lắm à nha”.

    Anh Tán bây giờ mới lên tiếng:

    “Mình có 2 đào rồi… phải kiếm nam tài tử”.

    Anh Tính nói ngay:

    “Thì anh chứ ai”.

    Anh Tán vui như sáo, đứng lên xoay qua xoay lại hỏi:

    “Tui coi được không?”

    Chị Mậu cười đáp:

    “Được quá đi chứ”.

    Anh Tính nhìn vợ nói:

    “Vậy… em đứng lên coi sao”.

    Chị Mậu cũng giả bộ đứng lên quay qua lại. Nhìn đôi mông cái háng trong chiếc quần legging bó sát khoe ra trước mặt, nhất là cái gò giữa háng nhô lên, làm anh Tán nuốt nước miếng. Sau đó anh Tính và chị Nhu cũng làm bộ đứng lên cho mọi người nhìn. Anh Tính rủa thầm trong bụng: “Con mẹ gầy này nhìn cái lồn cũng đã lắm”.

    Trong buổi nhậu này họ vui quá nên không còn ngượng ngập nói thẳng về dục tính, làm các ông nứng cặc các bà ra nước. Khi anh chị Tán ra về anh Tính mò lồn vợ thấy ướt nhẹp anh nói:

    “Thế nào cũng có ngày thằng Tán đâm cặc vào đây”.

    Chi Mậu ngả ngớn trả lời:

    “Vậy khi anh nhìn ảnh đâm cặc vào lồn em anh tức không?”

    Anh Tính cười khà khà, rượu vào anh nhìn vợ thật hấp dẫn nói:

    “Thì dĩ nhiên ói máu… nhưng trước khi thằng Tán đâm cặc vào đây… anh đâm em trước đã” Chị Mậu cười hì hì nói:

    “Vậy chớ anh nhìn bà Nhu không nứng cặc à!”

    Anh Tính cười khà nói:

    “Đụ mẹ! Đương nhiên… lồn mới sao không nứng… nhưng đụ cái lồn này đã!”

    Nói xong anh kéo chị Mậu lên sô pha cởi quần vợ rồi đâm mạnh cặc vào lồn chị Mậu nắc lia lịa, chị Mậu sướng la lên ơi ới. Trong khi ra ngoài xe anh chị Tán không vừa gì. Họ tới nhà chưa vào đã cởi áo quần rồi đụ nhau hì hục trong chiếc xe…

  • Chuyện của tao với vợ

    Tao 8x, người Hà Nội, gặp vợ tao lúc tao chả có cái đầu buồi gì ngoài một tâm hồn đẹp. Đợt đấy tao đang là sinh viên giàu vượt khó và học dốt, đang trong giai đoạn làm đồ án tốt nghiệp. Còn vợ tao lúc đấy đã có tất cả, công việc, nhan sắc, nhà cửa, phương tiện và… kể cả là người yêu cũng có luôn rồi!!!

    Giới thiệu về vợ tao trong mắt tao lúc tao vừa gặp.

    – Không phải người Hà Nội gốc, mà là Người đến từ Tận Đâu (đéo phải Triều Châu) rồi mua nhà cạnh nhà tao.

    – Cao, trắng, xinh. Miệng xinh, răng trắng đều, mũi cao. Mắt sáng ngời.

    – Giọng nói hơi khó nghe. Nhưng hay cười nên gỡ gạc lại được tí.

    Lúc đó nhìn nàng tao rất nứng, nhưng rồi tao cụt hứng khi biết nàng hơn tao 2 tuổi.

    Gia thế thì cũng môn đăng hộ đối. Nếu bố nàng có 1 triệu lượt lai (like) thì ông già tao cũng phải cỡ 2 lần năm trăm nghìn lượt thích (2 x 500.000). Nên dù nhìn nàng cực sang chảnh thì cũng không quá “có cái lồn gì đâu” với tao. Mắc chỗ: Nàng hơn tuổi + Đã có người yêu. Mà tao lại là thằng có tâm hồn đẹp => Quyết không yêu người hơn tuổi, không theo đuổi gái đã mất trinh. Nhưng gặp gái xinh thì phải chén bằng được. Dcm, nghịch lý vl. Vậy là gặp nàng tao phải đấu tranh tư tưởng. Nhiều lúc vừa quay tay vừa nghĩ đến nàng mà vừa phải lấy 1 tay tát vào mặt và tự nhủ phải giữ vững lập trường. Cay dái lắm. Rồi tao gục ngã trong những ngày cuối cùng của đời sinh viên. Đó là một câu chuyện dài.

    Nhà tao, ông bà già công chức, có bà chị gái thì đi Đức định cư, vì thế cuộc sống sinh viên của tao không có nhiều trắc trở, tiền tiêu thỏa mái, gái địt bét nhè (nếu muốn, tao có thể xuống Đồ Sơn theo kiểu tối đi sáng về cả 30 ngày), có điều tao có tâm hồn đẹp chúng mày ạ. Nên gần hết 5 năm sinh viên mà tao vẫn còn TRINH.

    Tao quen anh trai nàng trước. Nàng thì hoàn toàn xa lạ. Tao học Đại học dưới tỉnh lẻ (Hải Phòng), tháng về 1 – 2 lần. Ngày nhà nàng dọn đến khu phố tao không có nhà. Ngày tao về nhà lần đầu (kể từ khi nhà nàng dọn đến) nàng không có nhà. Hỏi ông bà già thì ông bà già cũng nói sơ sơ về nhà nàng. ĐÉO QUAN TÂM. Rồi anh trai nàng sang bắt chuyện với tao. Nhiều lúc lắng nghe mà đéo thể thấu hiểu vì giọng ông anh quá khó nghe tao tính nói anh viết mẹ ra giấy cho em dễ hiểu, nhưng nghĩ nào lại thôi, đồng bào với nhau đéo ai làm thế (Nàng sau này cũng thế).

    Rồi tao và anh trai nàng thành thân (thân nhau ấy) nên tao sang nhà nàng chơi, nhiều hôm ngủ lại. Tao bắt đầu để ý đến đám quần lót, áo vú của nàng. Lúc đó tao vẫn chưa quen nàng nhé. Vì tao thường về nhà có 2 ngày 1 đêm. Nghe nhạc hiệu đoán chương trình. Tao đoán nàng chắc cũng thuộc dạng biết nâng niu và chăm chút chỗ ấy (cái háng ấy chúng mày). Vì toàn là quần lót xịn. Và rồi sau nhiều ngày nhìn ngắm quần lót, cuối cùng cũng được gặp chủ nhân.

    Chiều thứ 7, tao đang đứng dưới ngõ đợi anh nàng đi ỉa trước khi đi đá bóng thì nàng về. Tao bối rối. Lần đầu tao như thế.

    – Cu. Đứng chi đây?

    – Em đợi anh…

    – Sao hông vô nhà, nóng hầy. Cho xe lên giùm chị được hông?

    Bạn đang đọc truyện Chuyện của tao với vợ tại nguồn: http://truyensextv2.cc/chuyen-cua-tao-voi-vo/

    – Cảm ơn cu nhe. Vô đây ngồi đi.

    Tao ôm quả bóng rồi ngồi xuống cửa nhà. Nàng vào nhà thay từ đồng phục ngân hàng sang quần sooc áo thun. Tao nghĩ thầm “Dcm, người buồi gì đẹp vãi cl”.

    Tối đó, tao đéo ngủ được nên ra ban công đứng. Nhìn xuống đường thấy một đôi nam nữ đang đứng hôn nhau trước cửa nhà nàng. Dcm. Cái lồn gì thế này!!!

    Sốc. Tao, đang từ cảm giác nứng cặc và bị kích thích bởi những đường nét đầy đặn đến hoàn hảo pha lẫn phần khiêu khích của nàng, bỗng chốc như rơi từ Penhouse xuống trước mặt gian hàng tiện lợi dưới tầng 1. Cảm giác đau thế nào thì khi nào die chúng mày tìm mấy thằng nhảy lầu mà hỏi. Giờ tao chỉ biết là lúc đấy đau vãi lồn.

    Đau lắm, nhưng vì tò mò nên tao cố đứng thêm tí. Cổng hơi tối, nên tao không nhìn thấy nhiều. Khoảng 10p sau thì thằng kia có điện thoại và đi về, còn nàng arrange tóc tai rồi đi vào nhà.

    Dm, đang bần thần 1 mình thì nghe tiếng ông anh trai nàng hỏi mẹ tao “Thằng Chou đâu cô?”. Bà già tao bảo “Nó đang thủ dâm trên phòng” nên tao đi xuống. (Đùa, bà già bảo nó trên phòng ấy).

    – Sang anh xem đá bóng? (Năm đấy có Euro)

    – Kê anh.

    Tao cùng ông anh lọ mọ leo từ tầng 1 đến tầng 6 mà mệt vcl (Mấy lần định quay lại). Qua tầng 4, tầng của nàng. Thấy phòng vệ sinh đỏ đèn. Tao nghĩ thầm, chắc nàng đang trong đấy. Nói thật, tao tò mò vl luôn.

    Vật vã mãi cũng lên đến tầng 5, phòng anh trai nàng. Tưởng kết thúc tại đấy, ai ngờ ông anh nàng bảo “Lên tầng 6 (tầng thờ + sân thượng) ngồi cho mát”. Dcm, mình nghĩ bụng “Anh ăn cl gì mà khỏe và lắm trò vậy?”. Nhưng thôi, sang nhà người ta rồi, cố thêm phát nữa cho nó lịch sự. Mệt vcl. May mà lúc tối chưa sinh hoạt tình dục 1 mình. Kkk.

    Đang ngồi chém gió về Euro thì nàng lên. Ôi trồi ôi, ủ ôi. Thơm đéo thể tả được. Nói thật chưa bao giờ tao thấy đứa con gái nào thơm như thế. Tao ngồi cạnh nàng, chỉ ngửi mùi thôi mà con cặc nó đã cứng ngắc. Thế này mà được địt chắc đéo trụ được 5s online.

    Tao hít một hơi thật sâu, nhắm mắt rồi thở ra từ từ, trong đầu dặn lòng không thể cứ nằm cửa dưới thế này được. Phải lấy lại khí chất của một thằng boy phong trần, tiền tiêu như nước, gái theo rách giày như là tao của trường Đại học đang theo mới được. Tao tự nhủ: NHẤT ĐỊNH TAO PHẢI LÀM MỘT CÁI GÌ ĐÓ VỚI NÀNG.

    Đầu tao lóe lên ý tưởng. Dcm, thiên thời địa lợi nhân hòa đây rồi.

    – Em xuống đi vệ sinh cái.

    Bỏ qua nhà vệ sinh tầng 5 của ông anh trai vì tao biết trong đó đéo có cái gì dành cho tao. Tao lao thẳng xuống tầng 4 của nàng. Dấu hiệu nàng vừa tắm xong vẫn còn nguyên. Kho báu hiện ra trước mắt tao. Đây rồi, lúc nãy nàng đứng với thằng kia dưới cổng. Cái đáy quần, quấn cái đày…

    Bạn đang đọc truyện Chuyện của tao với vợ tại nguồn: http://truyensextv2.cc/chuyen-cua-tao-voi-vo/

    Phòng tắm của gái xinh có khác, dcm thơm từ cái lược cho tới cái khăn. Thậm chí nó còn sạch hơn cả cái phòng ăn luôn các mày ạ. Nhìn cái bồn cầu mà tao nể phục. Dcm, sạch sẽ sáng bóng & thơm tho vl. Chỗ này, chính chỗ này là nơi mà nàng suốt ngày dí lồn và đít xuống đấy đây mà. Nói thật chứ, chưa bao giờ mơ ước được trở thành cái bồn cầu trong tao nó lớn như lúc đó!!!

    Tao đóng cửa lại rồi cầm cái quần lót của nàng lên. Ngửi ngửi hít hít và hoan hỷ hệt như mấy con mẫu quảng cáo nước xả vải trên tivi. Hít đã đời xong tao tìm tới đáy quần lót xem có gì không. Nhưng đéo có gì ngoài ít nước (không rõ nước lồn của nàng hay nước từ vòi hoa sen nàng tắm bắn vào) ngấm ở đáy quần. Tao đưa lên ngửi thì có mùi khai. Tính liếm phát xem ngọt hay mặn, chua hay cay mà thôi vì dù gì tao cũng là thằng có một tâm hồn đẹp, đéo ai làm thế.

    Lần mò khám nghiệm hiện trường trong phòng tắm của nàng tầm 5p thì tao đi lên. Kết thúc cuộc điều tra, lúc này anh trai nàng đã xuống tầng 5 (đái ỉa gì thì tao không rõ), còn nàng vẫn đứng một mình ở trên sân thượng. Vậy là tao liều mình đi lên với con cặc còn đang rỉ nước ướt sũng trong quần. Lại mùi thơm ấy tạt vào mũi tao làm tao ngây ngất. Tao nhìn trộm nàng từ phía sau. Chân dài, mông căng, eo nhỏ, lưng gãy và cổ cao trắng ngần. Nàng đứng ưỡn bụng về phía trước và áp mu vào thành tường. Đẹp tuyệt. Hệt như Cảnh Điềm. Thấy tao nàng quay lại.

    – Cu học gì vầy?

    – Em học…

    – Năm mấy rồi.

    – Em năm cuối.

    – Vầy là cu kém chị 2 tuổi.

    Tao đéo muốn kém tuổi nàng nên định chém gió “Em thi 9 năm Đại học mới đỗ” mà không dám chém. Nàng hỏi chuyện tao rồi cười tươi rói. Dcm, xinh đéo tả nổi. Và mặc dù tao đã dặn lòng là phải lấy lại khí chất vốn có của tao, vậy nhưng đứng trước nàng tao vẫn không sao làm được. Tao vẫn run và hồi hộp. Đéo hài hước được như khi tao chém gió với mấy con “gái đú” dưới trường. Dm, trước nàng tao chả khác gì Leonardo Dicaprio phiên bản trầm cảm. Im thin thít và hay bị giật mình!!!

    Tối đó xem đá bóng xong tao về nhà ngủ và quay tay rã rời.

  • Vợ là giáo viên

    Phần 1
    Tôi tên Hùng và vợ tôi tên Thy vừa cưới nhau được 1 năm. Công việc của tôi thì ổn định là cho 1 công ty vốn nước ngoài, còn vợ tôi thì ra trường cũng lâu nhưng với nghề giáo viên thì phải thi viên chức, nhưng khó khăn vô cùng. Về vợ tôi thì nàng cao 1m55 khuôn mặt ưa nhìn vòng 1 săn chắc bóp rất đã vòng 2 nhỏ khoản 56cm nhưng vòng 3 khó to tầm 90cm vợ tôi rất tự hào về vòng 3 của mình. Vợ tôi thì truyền thống và đoan trang thêm cái nghề giáo nữa thì vợ tôi nghiêm túc ở bề ngoài lẫn trên giường.

    Bất ngờ vào năm ngoái vợ tôi thi vào trường THCS XXX khi được giấy báo ngày thi thì vợ tôi rất lo lắng nên ngày đêm ôn tập bài vở để đạt kết quả tốt, sau nhiều ngày thấy vợ tôi lo học dù bị dồn nén cũng k dám làm phiền vợ, đêm cuối lấy cớ nên để đầu óc thoải mái khi vợ đang học tôi tới phía sau hôn vào gáy vợ và tay bóp vú vợ:

    – Ưum để cho vợ học bài mai vợ thi rồi. Ưư.

    – Đêm cuối để đầu óc thoải mái đi vợ, bữa giờ chồng k được xả rồi.

    Sau câu nói đó 1 tay tôi luồn xuống phía dưới của vợ và xoa.

    – Không được… mà để em… ôn cho kĩ.

    – Vậy hả sao chảy nước rồi nè.

    – Tại chồng làm vợ chảy… nước mà, thôi để vợ…

    Chưa kịp nói hết câu tôi đã đặt lên môi vợ 1 nụ hôn say đắm, vợ tôi sau 1 hồi hất ra thì bây giờ cũng tì cổ tôi mà hôn, sau khi vọc chán chê rồi thì:

    – Cho vợ xem cục cưng nào, lâu rồi vợ chưa chăm sóc cho nó.

    Vợ tôi quay lại và tuột quần tôi xuống sau đó ngậm vào đầu cu tôi. Miệng vợ tôi nhỏ và sau khi được tôi đào tạo hơn 1 năm thì cũng thổi phê phết các bác ạ, vợ liếm dọc thân cu liếm lên liếm xuống và ngậm trọn 2 hòn dái, bất ngờ vợ tôi ngậm lút cán cảm giác rất là yomost. Lúc này tôi chịu cũng k nổi đành xoay vợ lại kiểu 69 lúc này lồn vợ đã ra rất nhiều nước nên húp rất sướng rất ngon.

    – Aaa chồng ơi mút mạnh… Lên vợ… sướng… aa.

    – Sướng gì vậy vợ.

    – Sương… cái… ấy của vợ…

    – Là cái gì vợ nói rõ đi, nói tục đi vợ.

    – Không được… kỳ lắm… aa vợ sướng quá… chồng ơi… aa.

    – Sướng gì vợ nói đi… Nói nhanh đi chồng làm vợ sướng nữa nè.

    – Dạ… sướng lồn vợ… chồng ơi… đút vô đi.

    – Đút gì vậy vợ.

    – Đút… của chồng ấy… aaa.

    – Vợ nói đút cặt vô lồn vợ đi, vợ năn nỉ chồng đi.

    – Chồng… đút cặt… vô… lồn vợ… Đi năn… nỉ… chồng…

    Xoay ngược vợ lại bắt đầu đút cu vào lồn vợ, tuy là cô giáo đoan trang nhưng lồn vợ thì lại không đoan trang, nước chảy ra rất nhiều và cu tôi vào rất dễ dàng.

    – Ưư… đã… quá chồng ơi… Ư ư ư sướng quá.

    – Phạch phạch… vợ có thích không.

    – Dạ thích… Mạnh lên… chồng ơi…

    – Phạch… vợ có muốn có thêm cặc đụ không… phạch phạch…

    – Dạ… không… Của chồng… là ưưư sướng quá… Đủ… sướng aaa rồi… aaa.

    – Đổi kiểu doggy nhé vợ…

    – Dạ… sướng quá… chồng ơi.

    Lồn vợ tôi rất khít nên sau khi đổi sang kiểu doggy thì tôi không kiềm được lâu.

    – Chồng ơi… Mạnh lên… nhanh lên vợ… sướng… ck ơi…

    – Aaaaa vợ ơi… sướng cặc… quá… chồng sắp raaa.

    – Aaaa. Ra trong vợ… đi… chồng… aa… sướng… aa…

    – Chồng… ra… đây… a… ư… ư…

    Sau cuộc mây mưa sung sướng thì chúng tôi chìm vào giấc ngủ để ngày mai tiếp tục 1 ngày mới.

  • Vợ tôi là cô giáo

    Trưa hè nóng đến khó chịu, thật không thể chịu nổi. Tôi bước vào phòng tắm, xả nước vào bồn, bỏ ít sữa tắm, tôi ngâm mình trong làn nước mát mẻ. Thật dễ chịu.

    Hôm nay ba mẹ đi về quê chơi, mẹ bảo có thể hết tuần về. Tôi chán ngán khi nghĩ đến lịch học thêm Toán Lý hóa của mình và quyết định không đi. Hè của bọn trẻ đã đến nhưng với tụi cấp ba như tôi thì chưa bao giờ là hè cả. Tôi lên phòng, bật quạt máy để cho khô tóc.

    Lúc này tôi đang “trống trơn” theo đúng nghĩa đen. Bụng thì đói, người ngợm thì chưa mặc áo quần. Tủ áo của tôi chỉ toàn đồ mùa đông vì tôi bị bệnh viêm mũi, hễ cứ lạnh lạnh là sổ mũi liên miên. Nên việc khoác cái áo dày cộm vào là điều không thể. Với lại hôm nay chả có ai ở nhà và chiều nay thì cũng không có lịch học nên nude luôn cho khỏe người.

    Ngó qua nhà bên, thím cũng đang nấu cơm. Nhìn từ trên xuống, cặp vú trắng ngần với vài giọt mồ hôi chảy vào giữa khe làm tôi thêm nóng hơn. Út là vậy, xưa giờ tướng ngọt nước là đặc sản của út. Chồng út bị tai nạn lao động nên hiếm muộn. Khả năng sinh sản chỉ còn khoảng 30% cộng với việc làm việc nhiều nên nhiều người nghĩ rằng sau khi đẻ xong đứa con đầu lòng là thằng Tài thì út chẳng sinh nữa.

    Người ta nói gái một con trông mòn con mắt là không sai. Thân hình trời phú của thím không phải ai cũng có. Cả cái huyện này cùng lắm chỉ có con Tư đang dậy thì còn may ra. Mông thím đẫy đà không to quá, cặp mông ấy đã khiến nhiều cánh đàn ông trong huyện phải điên đầu để một lần chạm vào cho thỏa mãn thú tính. Thím rất hay cười nói, miệng chúm chim ríu rít như con chim sẻ, cũng những lời đường mật nũng nịu đã giết tôi từ ngày tôi biết về đàn bà. Thím thấp hơn tôi, thường ngày chúng tôi vẫn hay đứng kề lại để so đầu xem ai cao hơn. Những lúc ấy, tôi chỉ muốn làm sao đút con cặc vào khe đít của thím. Thật là chuyện trái ngang.

    Thím có máu dâm đãng là điều không ai chối cãi. Cánh đàn ông chưa vợ hay có vợ trong huyện này đều thích thím. Cách nói chuyện nũng nịu đã đành. Còn những cái hành động như cố tình đung đưa mông trước mặt các ông chú hay cà phê sáng làm sao mà mấy ông cưỡng lại được.

    Có lần tôi bắt gặp thím rửa chén sau hè. Trời đã tối, giỗ đã tàn, ai về nhà nấy. Chỉ còn đám say xỉn ở lại chém gió. Đêm đấy, mình thím lui cui sau hè, sắp xếp chồng chén bát đã phơi khô đem vào cất. Thằng Duy con ông bảy ra sau hè đi tiểu. Thế là bắt đầu những hành động kỳ lạ của thím. Từ trên nhà, tôi trông qua cửa sổ thấy rõ mồn một. Đi tiểu xong thằng Duy lên nhà trên tiếp tục cuộc nhậu. Khi đi ngang qua thím nó khựng lại ngay.

    Chẳng biết từ khi nào, chiếc quần của thím đã kéo xuống, thím cứ ngồi đấy đái. Thằng Duy nép vào cửa hông đưa đầu ngó ra. Đái xong, thím đưa tay kéo từ từ chiếc quần lên. Ngộ nghĩnh ở chỗ, thím từ từ kéo quần lót mỏng lên trước. Rồi lại từ từ kéo quần ngoài lên sau. Thằng Duy nhìn mắt không rời một giây nào.

    Hệt như yêu quái đang gạ gẫm Đường Tăng.

    Mãi một lúc sau, khi thím ra dấu hiệu cho rằng mình sắp quay lại thì thằng Duy mới đi lên. Một nụ cười nhoẻn cùng với cái nhìn với theo thằng Duy mới cho tôi nhận ra sự thật tàn nhẫn rằng thím thật sự khao khát tình dục mãnh liệt.

    Thử hỏi lấy chồng từ thuở hai mươi, mãi cho đến 28 mới sinh thằng Tài. Giờ thím đã 35 mà chẳng còn khả năng sinh nữa. Tôi còn nghe nói thêm là tối hai người không ngủ chung. Vì vậy, ban ngày ít thấy họ nói chuyện với nhau. Người ngoài nhìn vào tưởng họ là chị em không chừng.

    Lớp học 3 giờ im thin thít. Phần vì bọn tôi buồn ngủ, một phần nữa vì đang là tiết về điện xoay chiều nên khó nhét vào đầu.

    Cô Ngân là một cô giáo vui tính và dễ thương. Chồng cô là một giáo viên dạy tiểu học, đã ly thân với cô vì gia đình bên họ buộc cô phải sinh con trai. Cô ở với chồng được một bé gái, giờ nó cũng đã học lớp 6. Cô cũng thuộc dạng kẻ tám lạng người nửa cân với thím út của tôi. Chẳng bao giờ tôi nghe cô đề cập hay đùa giỡn về vấn đề nhạy cảm. Có lẽ chồng cô vẫn còn mang cho cô nỗi buồn dù ông ấy đã chuyển công tác ra ngoài trung.

    Tôi thích cô ngay từ ngày đầu gặp mặt. Da cô trắng, thân hình cao, eo hơi nhỏ nhưng bù lại vòng 1 và vòng 3 thì căng tràn. Không chỉ tôi mà cả bọn con trai lớp tôi đều thích cô. Lúc dạy cô hay phe phẩy tà áo dài, cô cũng thích mặc quần dài màu trắng nên trò chơi hằng ngày của bọn tôi khi đi học môn cô là đoán màu quần lót của cô. Có đứa còn mất dạy hơn là đoán ngày kinh của cô nữa. Dù cô rất ít khi nói về các vấn đề nhạy cảm nhưng tôi vẫn nhận ra được sâu thẳm trong cô vẫn còn nhiều lắm nét rộn ràng của xuân thì. Tôi vẫn thường bắt gặp cô ngồi ôm gối khóc trong căn bếp khi đi học sớm. Cũng tội thật.

    Tôi theo học cô được ba năm từ hồi lớp 10 chập chững ra phố. Nhà tôi ở vùng ven có 1 tầng, nhìn ra ban công trồng đầy hoa. Tôi học cô vì cô chủ nhiệm tôi năm lớp 10 và lý do đặc biệt hơn là bọn bạn tôi rủ nhau học cô để nhìn thân thể ngon lành của cô rõ hơn thôi. Tôi yêu cô như yêu thím út vậy. Cô cũng đối xử với bọn tôi như người nhà. Hễ có đứa nào đói bụng cô bảo vào bếp ăn cơm. Đứa nào nhà nghèo cô miễn luôn cho học phí. Cô sống hai mẹ con nếu tính thu nhập luôn cả tháng chắc hơn 30 triệu. Cuộc sống dư dả khiến cô nghĩ nhiều hơn về niềm hạnh phúc. Dù không nói ra tôi vẫn biết như thế. Theo như suy tính của tôi, cô có thói quen đi tắm vào lúc chuyển tiết 5p để kịp cho việc đưa con đi học thêm rồi chạy qua trung tâm làm việc dạy kèm. Nhà cô chỉ có một nhà vệ sinh gộp chung với phòng tắm ngăn cách bởi tấm kính trong suốt. Tôi và bọn bạn đã lên kế hoạch quay lén hết sức công phu. Nhưng tôi thì khác. Nếu xem chung thì mất cả cảm xúc, tôi quyết định đi trước tụi nó một bước.

    Lớp học trưa hôm nay vắng tanh, vì tôi đi sớm hơn hẳn nửa tiếng. Tôi có nhắn tin trước cho cô là gia đình có việc phải đóng cửa nên tôi đi học sớm và chiều mới về. Mượn cớ ấy, tôi xin cô học xong ở lại để ôn thêm. Cô bước ra đang quờ quạng tìm kính để trên bàn. Hóa ra nãy giờ cô ngủ trưa. Trong gương mặt bơ phờ xác xơ những lọn tóc càng thêm phần khêu gợi.

    – Cô ơi em đau bụng quá cho em đi vệ sinh nha cô.

    – Ừ đi đi em, cô còn bắt cơm làm đồ ăn cho con bé Tuyền nữa.

    Xong xuôi bước đầu. Tiếp theo tôi vào nhà vệ sinh và nhanh chóng “tác nghiệp”. Thoạt tiên, tôi dùng cái dùi đã giấu sẵn trong túi đục một lỗ nhỏ đã có sẵn từ vết nứt, khoét nó ra to hơn rồi lau dọn phần bột rơi xuống sàn, cuối cùng là xả nước cho có tiếng rồi đi ra. Còn đúng 5 phút nữa buổi học bắt đầu, tôi thoáng nghe tiếng tụi con Uyên la oai oải. Tôi vẫn tiếp tục việc của mình. Vòng ra sau nhà, tôi đứng trên cái lu đã vỡ để chồm lên nóc nhà vệ sinh rồi đặt camera điện thoại vào đúng cái lỗ đã khoét từ trước. Xong xuôi tôi đi lên lớp, mặt tỉnh bơ như vừa đi rửa mặt lên. Lớp học bắt đầu, cứ bình thường như mọi khi, bọn nó vẫn sẽ ngã gục khi tiết học bắt đầu hơn 20p. Tôi ngồi mà lòng thấp thỏm, vừa lo sợ bị lộ vừa nóng lòng mong cho hết tiết. Rồi giờ nghỉ 5p cũng đến. Cô vội chạy vào nhà vệ sinh như mọi khi. Tôi gục xuống vì quá mệt sau khi cố nhồi nhét những công thức điện xoay chiều vào.

    Cô bước lên, vén bức màn kêu lắc cắc. Tóc rũ ra cho khô, mặt tràn đầy sự vui tươi thoải mái.

    Sau đó, một sự việc không thể tưởng tượng được đã xảy ra. Cô gọi tôi lên và nói:

    – Nãy em để quên điện thoại này, ai gọi nó rung lên cô mới thấy.

    – Dạ! Em…

    Như để ngắt lời cô liền bảo tôi về chỗ. Tiết học còn lại diễn ra nhanh hơn bao giờ hết, thậm chí tôi muốn nó kéo dài mãi để không phải gặp riêng cô sau tiết mà xin lỗi. Chuyện gì đến cũng đã đến, lúc cô bảo tụi nó về thì cũng là lúc tôi như sụp đổ.

    Tôi bước lại gần, mặt đỏ gay, lý rí:

    – Cô ơi cho em…

    – Không có gì đâu em, thôi em về đi, cô mệt rồi.

    Và cô cũng đoán được lúc nãy lý do ba mẹ đi vắng không phải là sự thật đúng không.

    – Dạ.

    – Thôi về đi em.

    Tôi lững thững bước ra, ngạc nhiên vô cùng với thái độ điềm tĩnh của cô. Rõ ràng cô đã phát hiện ra tôi đặt camera quay lén mà không một chút giận dỗi. Tôi còn mường tượng ra viễn cảnh cô đuổi tôi khỏi lớp học thêm thế nhưng…

  • Lời trăn trối của vợ – Tác giả Why Not Me

    Phần 1
    Tôi nhìn con Tâm mà hỏi:

    – Vậy thì khi anh ra khỏi phòng thì vợ anh nói gì với em vậy?

    Đứa con gái đỏ mặt cúi đầu nói lí nhí:

    – Dạ… dạ… không có gì đâu mà!

    – Sao lại không có gì? Vợ anh dặn là phải hỏi em chuyện cực kỳ quan trọng mà chỉ đã trăn trối với em.

    Con Tâm lúng túng một cách tội nghiệp. Thấy vậy tôi cũng không muốn làm khó nó thêm nên tôi nói:

    – Thôi, em không muốn nói thì cũng không sao. Chị em đã mất cũng mấy tháng… mọi chuyện cũng đã khuây khỏa rồi.

    Thật vậy, vợ tôi bị bạo bệnh và đã ra đi một cách thật bình an, hai chúng tôi đã rất thấu đáo về chuyện sinh tử nên không quá bi ai về chuyện này, chúng tôi biết là cái chết chỉ là một giai đoạn vật chất mà thôi, linh hồn vẫn tiếp tục tiến hóa bên kia thế giới, vợ tôi đi trước và khi đến lượt tôi thì hai linh hồn sẽ có cơ hội gặp nhau lại mà thôi.

    Im lặng một lúc tôi chậm rãi nói tiếp:

    – Chắc anh cũng ra đi mà thôi.

    Con Tâm hốt hoảng:

    – Ủa, mà anh đi đâu vậy?

    – Thì anh không còn gì gắn bó với nơi này nên anh sẽ đi xa, đi đâu cũng được mà.

    Con Tâm là em vợ của tôi, nó đã trên 30 tuổi rồi mà vẫn còn độc thân dù là nó có việc làm khá tốt trong ngành ngân hàng, với lại nhan sắc của nó cũng không đến nổi nào. Vợ tôi nói là do tính nó nhút nhát với lại nó có tính hơi con nít nên không có anh chàng nào hợp với nó. Khi tôi hỏi là độc thân có là một gánh nặng cho nó hay không thì vợ tôi nói là con Tâm từng tâm sự với nàng là nó đã từng ao ước lập gia đình nhưng bây giờ, với tuổi tác như vầy thì nó hết hy vọng rồi và nó không còn quan trọng hóa việc đó nữa.

    Tôi có hỏi là con Tâm đã từng có người yêu chưa thì vợ tôi cho biết là nó cũng có vài mối tình lăng nhăng nhưng không đi đến đâu. Tôi cười mà nói: « Như vậy nó còn trinh hay sao? » Thì vợ tôi gật đầu xác nhận.

    Trở lại buổi đàm thoại với con Tâm thì khi tôi báo là tôi có ý định đi xa thì nó quýnh quáng một cách bất thường mà nói:

    – Anh không được đi mà.

    Tôi ngạc nhiên:

    – Ủa sao lại không được?

    Nó cúi đầu, nói nhỏ:

    – Chị em không cho anh đi đâu.

    Tôi lại càng ngạc nhiên thêm:

    – Cái gì? Chị em? Anh không hiểu…

    Thấy nó tiếp tục cúi đầu không dám ngẩng mặt lên, tôi chợt nghĩ ra:

    – Có phải… là vợ anh đã nói điều đó với em?

    Con Tâm đỏ bừng mặt mà luống cuống gật đầu.

    Tôi nhìn nó mà nhẹ nhàng nói:

    – Hồi nãy em nói là chị không có nói điều gì quan trọng vậy mà bây giờ em lại làm anh thật bất ngờ. Tâm à, anh nghỉ em nên nói hết cho anh nghe, chứ nếu em cứ dấu diếm thì anh không biết phải hành động ra sao đây cho hợp tình hợp lý.

    Con Tâm thu hết can đảm mà nói một cách ngập ngừng:

    – Chị Hai biểu em… là sau khi chị mất… thì em phải… em phải hứa với chỉ là… là… là…

    – Là sao, em nói đi! Em làm anh bực mình rồi đó.

    – Anh đừng la em… chị Hai biểu em phải… thay chỉ mà… săn sóc anh.

    Tôi sững sờ, há hốc miệng, không thể nào tin được vào câu nói vừa rồi của con Tâm.

    Thời gian như ngưng đọng lại…

    Một lúc sau, thấy tôi vẫn ngồi yên như tượng đá, con Tâm rụt rè nói:

    – Anh Hai, em… xin lỗi anh. Em không muốn nói ra chuyện này… nhưng vì anh hỏi nên em…

    Tôi quay lại nhìn nó như không hiểu những gì nó vừa nói, con Tâm lại tiếp:

    – Không phải lỗi nơi em… chính vì là… chị Hai bắt em hứa mà thôi.

    Tôi nhẹ nhàng nói:

    – Có nghĩa là… thật ra em không hề muốn nghe lời chỉ để… thay chỉ mà chăm sóc cho anh.

    Con Tâm kích động tối đa, nhấp nhổm ngồi đứng không yên.

    Tôi cười nhẹ:

    – Em đừng lo, anh không hề ép buộc gì em đâu, anh không bắt em phải theo lời chị Hai em đâu, nếu em không muốn.

    Nói xong tôi đứng dậy, định ra về.

    Lúc đó con Tâm quýnh quáng thốt lên:

    – Nhưng mà… em muốn nghe lời chỉ mà!

    Nói lên được tâm sự của mình, con Tâm mắc cỡ đỏ bừng mặt, không dám nhìn tôi.

    Tôi nhìn nó mà nghe lòng lâng lâng… nếu vợ tôi có nhắn nhủ lại điều này thì chắc chắn là nàng đã có suy nghĩ chín chắn rồi.

    Sau hai ngày đắn đo tôi quyết định gọi điện thoại cho con Tâm mời nó đi ăn.

    Con Tâm luống cuống:

    – Anh muốn gặp lại em thiệt không đó?

    Gặp lại nó, con Tâm ngại ngùng hỏi tôi:

    – Bộ anh không giận em thật sao?

    Tôi bật cười:

    – Tại sao anh lại phải giận em?

    – Mấy ngày nay, em ngủ không được, cứ lo lắng vì đã nói với anh chuyện đó, em thấy hối hận đã làm anh bận lòng.

    Tôi nhìn nó và cảm thấy thật thoải mái, sau hai ngày suy nghĩ, tôi quyết định nghe theo lời người vợ quá cố của tôi. Tôi rất tin tưởng vợ tôi.