Blog

  • Con đĩ – Tác giả Leysek

    Lân đứng đằng sau chạm nhẹ vào mông vợ để ẩy lên giúp nàng bước lên bậc toa tàu. Cơn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm cho chiếc váy ngắn phất phới bay lên cao để lộ khoảng mông trắng nõn. Lân hơi ngượng trước tình cảnh trớ trêu của vợ, quay mặt lại đằng sau nhìn thì anh chàng châu á tóc đen mũi tẹt chỉ mỉm cười lịch sự chứ không có ý giễu cợt.

    Đây là chuyến đi tuần trăng mật của hai vợ chồng Lân và cả hai đều thống nhất chọn Italia là nơi thiên đường cho kỳ nghỉ gần một tuần. Đi qua hai toa đều thấy chỗ ngồi đã hết, Lân bảo vợ đi ngược lại các toa sau để xem có chỗ nào còn trống không. Những toa đằng sau lại đa số là các buồng riêng có rèm bằng vải che, mỗi khi hai vợ chồng đi qua đều phải mở cửa ngó vào nhưng cũng không.

    Còn chỗ. Tưởng chừng như hết hy vọng nhưng khi đến buồng cuối cùng của toa gần buồng vệ sinh, Lân mừng rỡ khi thấy buồng chỉ có đúng một người. Mở cửa ra Lân định hỏi nhưng thấy người bên trong chính là anh chàng châu á mà ban nãy đã vô tình chiêm ngưỡng cả bộ mông của vợ mình. Không biết người nước nào, Lân lịch sự hỏi bằng tiếng anh có thể ngồi được không thì anh chàng châu á mỉm cười nói:

    – Người việt nam hết mà, sao lại dùng tiếng anh vậy? Hai người vào đi, buồng thoải mái chỗ.

    Lân mừng rỡ vì vừa có chỗ lại vừa gặp đúng người việt nam đồng hành cùng hai vợ chồng trong cả chặng đường nên quay lại bảo vợ cùng vào trong. Trong buồng có hai cái ghế bằng đệm dài đối diện với nhau và mỗi người ngồi một ghế. Sau khi cất đồ lên trên, hai bên bắt đầu chào hỏi giới thiệu nhau. Lân 25 tuổi, còn Ly mới 23, hai người vừa mới cưới được đúng hai hôm.

    Ly dáng người thấp da trắng, nàng cao chỉ vỏn vẹn 1m48, dáng người nhỏ nhắn với cái eo thon và hai bầu ngực đầy đặn theo đúng chuẩn dáng người thấp. Điểm nổi bất nhất của Ly là bộ mông vừa to vừa căng tròn, chiếc váy ngắn cũng đủ giúp nàng khoe luôn cặp đùi trắng trẻo rất quyến rũ. Lân, chồng Ly cũng như vậy, anh ta chỉ cao có 1m65 và khuôn mặt thì trông non choẹt như thanh niên mới 18 vậy.

    Cả hai người đi hưởng tuần trăng mật nhưng có lẽ ai cũng nghĩ họ là sinh viên thì đúng hơn. Anh chàng châu á ngồi đối diện với hai vợ chồng Lân thì lại khác hẳn, anh ta tên Chính, đã 30 tuổi và đang là nghiên cứu sinh tại Đức. Chính cao ráo tận 1m77, khuôn mặt đĩnh đạc với bộ râu con kiến và có lẽ đã hớp hồn cô vợ trẻ của Lân ngay từ cái nhìn đầu tiên. Theo như giới thiệu, tranh thủ đang trong kỳ nghỉ hè, thay bằng về nước thăm gia đình và vợ con thì Chính lại chọn đi du lịch khắp châu âu để cho biết đây biết đó.

    Vì đi tàu đêm nên cũng chẳng ngắm được cảnh nên khi tàu chạy mới được nửa tiếng thì Ly kêu buồn ngủ và Lân kéo tấm rèm ở cửa lại rồi ngồi xuống cho vợ gối đầu lên đùi mình ngủ. Lúc này mới có 22h30 nên Lân lôi mấy lon bia ra mời anh Chính, hai người ngồi nhâm nhi nói chuyện về cuộc sống ở xứ người. Câu chuyện càng dài thì sự thân thiết càng tăng, Lân cũng vui mừng vì Chính cũng đi du lịch đúng thành phố biển mà hai vợ chồng đang đi. Ly ban đầu nằm ngửa, nhưng lúc sau mỏi quá nằm nghiêng quay mặt vào thành ghế và vô tình chiếc váy ngắn lại được co lên và Chính đã nhìn thấy những điều cần thấy. Lân cũng biết sự sơ ý của vợ, anh liên tục với tay kéo chiếc váy của vợ xuống để không bị hở lộ liễu trước mặt người lạ.

    – Chú thật may mắn khi lấy được người vợ xinh. – Chính bây giờ mới lên tiếng khen vợ Lân.

    Lân sướng cười tít mắt rồi khoe thành tích:

    – Vâng, vợ em xinh nên trước đó nhiều người tán lắm anh ạ. Em phải chiến đấu mãi mới cưa được nàng đấy.

    – Vậy là chú giỏi rồi. Xin chúc mừng nhé, Uống tiếp đi nào, mừng cậu lấy được người vợ như mong muốn.

    – Vâng, nhưng chắc nốt lon này thôi nhé. Em cũng thấy biêng biêng rồi.

    Khoảng gần 12 khuya thì Lân bắt đầu gật gà gật gù vì cơn buồn ngủ tới, lúc đó thì Ly đã tỉnh giấc bởi nàng buồn đi tiểu. Khi đi tiểu xong, Ly cũng hết buồn ngủ và bảo Lân nằm xuống ghế ngủ cho đỡ mỏi người. Bây giờ thì hai vợ chồng như thay phiên trông nhau ngủ, Ly thức ngồi tiếp chuyện với Chính. Ban đầu Ly còn ngồi vắt chân kiểu lịch sự, nhưng ngồi lâu kiểu vậy thì nàng thấy mỏi nên bỏ chân xuống cho thoải mái. Câu chuyện đưa đẩy thì cũng là lúc Ly nhận thấy ánh mắt của anh chàng tiến sĩ cứ chiếu vào cặp đùi của mình. Ly mỉm cười, nàng hãnh diện vì mình có cặp giò đẹp, đó là lý do tại sao nàng thích mùa hè… mùa hè để được diện những bộ váy ngắn cũn cỡn.

    Thường khi đàn ông nhìn vào cái chỗ kín thì chị em thường xấu hổ khép đùi lại, nhưng lúc này, hoàn cảnh chỉ có hai người đang thức đêm với nhau nên Ly không làm vậy, thậm chí nàng hơi dạng ra một chút để khiêu khích Chính. Ly rất láu cá khi nàng dạng vừa đủ chỉ để cho Chính nhìn được cái khe chứ chẳng nhìn được cái gì bên trong, điều đó càng khơi dậy sự tò mò và háo hức cho những kẻ háo sắc.

    Đúng như Ly nghĩ, mắt Chính giờ đã liều hơn khi cố nhìn xộc thẳng vào háng nàng. Ban đầu Ly chỉ muốn trêu anh ta một chút, nhưng vô tình cặp mắt của Chính lại làm cho nàng râm ran trong người… đến khó chịu. Ly đầu hàng trước, dục vọng trong nàng nổi lên đến cồn cào, đôi chân tự động dạng ra chút nữa và Chính đã nhìn thấy được cái quần lót bé xíu màu trắng bên trong.

    Ly đưa mắt nhìn thẳng vào mắt Chính, hai bên nhìn nhau đến khiêu khích, cả hai thấy khát nước cho dù đang uống bia. Đúng lúc đang khó xử vì ai cũng muốn nhưng không dám hành động liều bởi Lân đang nằm ngay bên cạnh thì đoàn tàu bất chợt dừng lại giữa cánh đồng hoang vu. Ly đứng dậy kéo váy xuống rồi nhìn qua cửa sổ thốt lên:

    – Oa, cảnh đêm đẹp quá anh ơi!

    Chính nghe Ly nói vậy thì cũng đứng lên, anh ta đứng ép sát vào mông nàng đằng sau rồi cũng nói:

    – Ừ, cảnh đẹp, người cũng đẹp! Thật là tuyệt vời!

    Ly cười quay lại lườm lườm hỏi:

    – Làm gì có người mà anh bảo người cũng đẹp?

    Chính dí sát hạ bộ của mình vào cái mông cong tớn trả lời:

    – Thì cảnh ngoài người trong!

    – Hihi, anh cứ trêu em! – Ly thích thú khi thấy cái cục cưng cứng đang chọc vào mông mình.

    – Thì đẹp thật mà! – Chính nói cho gọi là có nói chứ thực ra anh ta đang tập chung cái sướng nơi đũng quần mình vì mông của Ly quá mềm mại.

    – Cái nào đẹp hơn? – Ly quay mặt vừa cười vừa hỏi.

    – Cái này đẹp hơn gấp trăm lần! – Chính vừa trả lời vừa đưa tay lên xộc thẳng vào váy Ly để xoa mông… mát lịm!

    – Anh này, dám dở trò à! – Ly ra vẻ mắng nhưng tay của Chính chạm vào mông nàng một cái thì người nàng như có điện giật.

    – Ơ, thì em hỏi anh trả lời mà.

    – Không nói chuyện với anh nữa, dê! – Ly ỡm ờ đẩy nhẹ Chính ra rồi ngồi xuống ghế mình nhìn Lân đang ngủ.

    Khi đoàn tàu tiếp tục lăn bánh, Ly nhìn chồng ngủ say như chết thì quay sang nhìn Chính nói:

    – Anh Lân nhà em dễ ngủ thật, đặt đâu cũng ngủ ngon lành.

    – Cứ để cậu ấy ngủ, người như vậy dễ sống. – Chính trả lời.

    – Vâng, nhưng mỗi tội lười lắm, lúc nào cũng thích ngủ thôi.

    – Vậy à, chẳng bù cho anh, anh không ngủ được nhiều.

    Hai người đang nói chuyện thì Lân cựa quậy người duỗi chân vì chiếc ghế không đủ dài. Chính thấy vậy liền đề nghị:

    – Bên anh chỗ thừa nhiều, em sang đây ngồi cho chồng ngủ được thoải mái.

    Ly biết đó là lời mở đầu cho sự gạ gẫm, nhưng nàng lại không từ chối bởi bản năng giống cái đang đòi hỏi cái hơi của giống đực. Nhẹ nhàng nàng bước sang ngồi bên cạnh Chính rồi cầm lon bia uống để tránh sự ngại ngùng.

    – Vợ chồng em sướng thật đấy, có tận 5 đêm để hưởng tuần trăng mật liền. – Chính bắt đầu lên tiếng và vô tình đặt tay xuống đùi của Ly.

    – Dạ, thì cũng tranh thủ đi nghỉ ngơi rồi về lại đi cầy mà anh. Lân nhà em chỉ ham mỗi kiếm tiền nên mai kia chắc cũng chẳng có cơ hội mà đi đây đây đó nữa đâu.

    – Kiếm tiền là tốt, nhưng thỉnh thoảng vợ chồng cũng phải đi đâu đó để đổi gió mà làm mới nhau chứ.

    – Đó là ở việt nam thôi anh, sang bên này thì làm gì được có cái diễm phúc đấy. Lúc nào cũng tiền và chỉ tiền.

    – Vậy thì chán nhỉ! Thế thì lấy vợ kiếm đứa nào trâu bò cho xong, chứ lấy người xinh đẹp như em về cứ bắt lao động suốt thế thì phí.

    Ly cười và cũng công nhận Chính nói đúng. Bản thân Ly đôi lúc cũng nghĩ lại chuyện cưới xin của mình, nàng xinh đẹp lại đang còn trẻ, đáng ra tuổi này nàng vẫn phải được hưởng cái thanh xuân, vậy mà cứ phải lo kiếm tiền quần quật từ sáng đến tối. Quay sang nhìn Chính thì nàng cảm nhận bàn tay của anh ta không còn đặt yên một chỗ nữa mà đang vuốt ve rất nhẹ nhàng trên đùi mình. Định giữ tay anh ta lại nhưng bàn tay đó như có phép màu, nó mơn man làm nàng rạo rực khó tả.

    – Anh mà có người vợ quyến rũ như em thì chắc cả ngày không muốn ra ngoài.

    Ly bắt đầu thấy Chính đang tán tỉnh mình một cách dâm dê, nàng nghĩ đang là tuần trăng mật của hai vợ chồng nên dù có muốn cũng phải kìm nén, đã đến lúc nên dừng lại không để mọi chuyện đi quá xa. Nghĩ vậy Ly vừa đặt tay xuống để giữ bàn tay Chính lại thì đã muộn mất một giây, tay anh ta đã tiến sâu hơn một chút đi xuống vùng bẹn làm nàng khép đùi lại và vô tình giữ tay Chính ở nguyên chỗ đó.

    – Đừng anh! – Ly vừa thở mạnh vừa nói.

    – Đùi em mát quá! Em có cặp đùi thật quyến rũ Ly ạ. – Chính quay sang nhìn thẳng vào mắt nàng thôi miên.

    – Chồng em đang nằm ngay kia kìa! Liệu hồn!

    – Em chẳng bảo là cậu ấy ngủ say rồi ư! – Chính cố đưa bàn tay tiến xa hơn chút nữa và hình như đã chạm được vào chiếc quần lót của Ly.

    – Anh… – Ly thốt lên vì thấy kích thích lắm rồi.

    – Anh làm sao? – Chính đắc thắng vì sắp chinh phục được mục tiêu, cặp mắt anh ta ngó thấy hai bầu ngực của Ly đang căng ra vì hứng tình.

    – Gặp người con gái nào anh cũng dở trò như thế này à? – Ly quắc mắt hỏi nhưng vẫn để cho bàn tay Chính chạm vào chiếc quần lót của mình.

    – Em đừng nghĩ anh như vậy, chẳng qua anh không thể kiềm chế được sự quyến rũ của em mà thôi. Em thực sự là người con gái quá hấp dẫn đối với anh.

    Nói xong Chính liền dùng mấy ngón tay cựa quậy ở phần mu bên ngoài chiếc quần lót, anh ta cảm nhận được sự mềm mại của con bướm đang độ tuổi đôi mươi.

    Tuy thích nhưng Ly vẫn phải giữ nét của người phụ nữ á đông, nàng nói:

    – Bỏ tay ra đi anh, chồng em nhìn thấy bây giờ.

    – Chồng em ngủ rồi mà! Có ai nhìn thấy đâu!

    – Ngủ thì ngủ nhưng vẫn không được làm vậy, em có chồng rồi mà anh.

    Ly cầm bàn tay của Chính cố nhấc ra nhưng lại bị anh ta bất ngờ ôm lấy kéo sát vào người rồi hôn. Ly thấy môi mình đã chạm vào môi Chính, nàng tránh nhưng vẫn bị anh ta giữ chặt người không cho cựa quậy.

    – Để yên nào em, cựa quậy Lân tỉnh giấc bây giờ.

    Nghe Chính nói vậy thì theo phản xạ Ly quay mặt về phía chồng để xem Lân có biết gì không. Nhưng điều đó lại là cơ hội cho Chính, anh ta lại ôm lấy đầu Ly và dướn người lên để hôn vào môi nàng. Lần này Chính ghì thật chặt, hôn ngấu nghiến đôi môi của Ly, bàn tay phải thì banh hai đùi nàng ra rồi xoa nắn khắp vùng bẹn. Ly không còn quyết liệt chống cự nữa bởi nàng cũng thích bàn tay của Chính đang vuốt ve quanh khu vực nhạy cảm của mình.

    Chính đưa lưỡi ngoáy nhẹ chiếc lưỡi ướt át của Ly bên trong miệng nàng, bên dưới cũng thành công rực rỡ khi bàn tay anh ta đã chạm được vào tấm vải mỏng của chiếc quần lót, xoa lên rồi xoa xuống bên ngoài quần. Lúc này đoàn tàu vẫn chạy, Lân vẫn ngáy đều đặn, còn vợ anh thì đang được người lạ vừa hôn, vừa day day và miết miết cái lồn thật lực đến nỗi chiếc quần lót cũng dần ướt bởi dính dâm thủy.

    Chính nhận thấy mình đang đi đúng hướng, thấy Ly đã hôn đáp trả thì anh ta biết rằng nàng đang sướng và sẵn sàng cho một cuộc ái ân vụng trộm ngay tại tuần trăng mật của hai vợ chồng. Mấy ngón tay của Chính cứ nhằm chỗ miếng thịt mềm mại để miết, miết đến đâu Ly thở mạnh đến đó. Chính thích thú ngắm nhìn đôi mắt nhắm tịt của Ly, sung sướng nhìn bờ môi nàng đang há ra trông kiểu như người đang phê thuốc, anh ta không kìm nén được sự hưng phấn nên cúi xuống hôn ngấu nghiến vào đôi môi gợi tình đó.

    Hai cái lưỡi vồ vập quấn lấy nhau bởi cả hai đều trong trạng thái hứng tình, đặc biệt là Ly khi âm hộ nàng đang bị Chính kích thích liên tục. Ly để cho người đàn ông mới quen biết không phải là chồng mình thoải mái mút đến tận cuống lưỡi, thậm chí nước bọt của anh ta rớt xuống miệng nàng càng khiến nàng đê mê hơn. Từ ngày ăn nằm với Lân, chưa bao giờ Ly thấy mình hứng tình cao độ như vậy, có lẽ việc ăn vụng với một người đàn ông khác mang lại cảm giác kích thích gấp bội phần.

    Ly nhắm tịt mặt, lưỡi thè ra ngoài dâm đãng để Chính mút, hai đùi thì banh rộng ra để anh ta miết mạnh hơn cái âm hộ giờ đã nhoe nhoét dâm thủy. Khi bàn tay của Chính dừng lại rồi cho hẳn vào trong chiếc quần lót đi xuống đám lông thì Ly xấu hổ đưa tay xuống giữ lại.

    – Đừng anh!

    – Sao lại đừng? Em không thích ư? – Chính hỏi mà cái giọng đã khàn đi thấy rõ.

    – Em thích, nhưng… nhưng… nhưng… nước ra nhiều lắm!

    – Càng tốt chứ sao! Anh thích cái lồn nhoe nhoét dâm thủy của em, anh muốn được sờ, được liếm vào đó.

    Chính nói xong gỡ tay Ly ra rồi thọc thẳng xuống. Tay mới đến cái khe thôi mà Chính đã thấy mép thịt thật là mềm mại và ướt ướt. Đi xuống chút nữa, Chính cho 1 ngón tay đút vào khều khều, móc móc thì bên trong cái lỗ đúng là đã ướt nhẹp rồi. Chính tự hào đã làm cho người đàn bà đang đi hưởng tuần trăng mật phải phản bội chồng bởi cơn nứng lồn dâng lên không thể dừng lại được.

    Nghịch chán cái lồn dâm bằng tay một lúc thì Chính đứng lên, anh ta đứng trước mặt Ly rồi quỳ xuống đất, hai tay đặt ở hai bên đùi rồi đưa mắt nhìn nàng nói:

    – Anh liếm cái lồn dâm này cho em sướng nhé!

    Ly lúc này chỉ thấy sự rạo rực, dục tính trong con người nàng đang lên quá cao, nàng đưa mắt nhìn chồng đang ngủ bên kia ghế rồi chẳng còn quan tâm đến đạo lý của người vợ nữa, cơn khát tình nhục dục làm cho nàng bất chấp tất cả để lao vào cõi hoan lạc đầy lý thú. Thay cho câu trả lời, Ly đưa miệng gần sát với môi Chính rồi hai người lại lao vào hôn nhau ngấu nghiến.

    Chính rời môi Ly ra, hôn từ từ xuống cổ và ngực khi hai bàn tay kéo tuột hẳn hai quai áo nàng xuống dưới. Dừng lại ở hai bầu vú tròn trịa, Chính úp mặt vào mút một bên còn bên kia thì dùng tay bóp. Hơn một năm nay phải sống cảnh xa vợ con nên Chính tỏ ra thèm khát hai bầu vú của Ly. Anh ta bóp như chưa từng được bóp khiến Ly phải nằm ngửa người ra thành ghế hít hà cái sướng chạy dọc thân người.

    Ngẩng đầu lên khỏi hai bầu ngực, Chính vuốt ve hai bắp đùi của Ly rồi từ từ cầm vào hai bên mép quần lót kéo ra khỏi chân nàng. Da đùi của Ly trắng đến mịn màng nên đám lông đen ở vùng háng làm Chính nhìn đến say mê. Trước khi cúi xuống liếm, Chính đưa mắt lên hỏi:

    – Anh liếm lồn em nhé!

    Ly không trả lời, nàng nhắm mắt như đang chờ đợi, như đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu tình ái với một người không phải là chồng mình. Chính quay đầu lại nhìn Lân lần nữa để kiểm tra xem có an toàn không, thấy chồng Ly mồm há hốc đang ngáy và nước rãi thì chảy xuống bên mép, Chính an tâm cúi xuống và chầm chậm ngậm lấy cái lồn của vợ Lân.

    Cái khoản liếm láp có lẽ Chính cũng nhiều kinh nghiệm nên Ly chỉ biết hẩy mông lên vì sướng, dâm thủy trào ra dính bết cả vào đám lông đen. Thấy Ly không chịu nằm yên mà cứ quằn quại rên rỉ thì Chính dùng cả cái mồm húp sụp soạp như là đang ăn dưa hấu. Chính ngẩng mặt lên để thở thì cũng là lúc cái mặt anh ta dính đầy dâm thủy.

    Chính sợ Lân thức dậy bất ngờ, như vậy thì bỏ mất miếng mồi ngon nên anh ta từ từ đứng lên rồi vừa đưa tay cởi chiếc khóa quần của mình, vừa hôn lên đôi môi đầy nhục dục của Ly. Miệng Chính giờ đây nhớt nhát và có mùi tanh của dâm thủy, nhưng có lẽ điều đó càng khiến Ly hôn cuồng nhiệt hơn, nàng mút lưỡi Chính và mút hết những chất nhờn dính quanh miệng anh ta. Khi chiếc quần dài của Chính tự động tụt xuống cổ chân, Ly dứt nụ hôn khỏi miệng anh ta và nhìn thẳng vào hạ bộ nơi Chính chỉ còn đúng chiếc quần sịp.

    – Cởi nốt ra cho anh đi cưng! – Chính thều thào đề nghị.

    Ly nhanh như một cái máy, hai tay đặt hai bên cạp quần rồi kéo phụt xuống, con cặc được thả tự do bật lên như cái lò xo trông rất cuốn hút. Ly nhìn chằm chằm, mắt nàng đờ đẫn bởi cặc của Chính to và dài quá thể, to hơn mức tưởng tượng trước đó của nàng. Ly thầm so sánh với con cặc của Lân thì có lẽ cặc Chính phải to và dài gần gấp đôi. Trong người Ly da thịt bỗng căng ra bởi sự háo hức lần đầu được thưởng thức con cặc dài ngoằng thế này, đời phụ nữ ai chẳng mong được một lần thử cho biết cảm giác cặc dài chọc vào nó thốn ra sao…

    Ly cầm con cặc bỏ vào miệng mút lấy nút để, nàng có cảm giác miệng mình chật ních bởi con cặc to gần bằng cổ tay con gái. Lưỡi Ly trước đó đã thể hiện sự sành sỏi khi hôn môi, giờ đây chiếc lưỡi đó tiếp tục thể hiện khi miên man từ đầu khấc cho đến bìu dái. Mùi cặc xộc lên mũi Ly làm nàng thích thú, giống như kiểu mộng ước đã thành, nàng gục đầu lên xuống mút từ đầu cặc xuống đến thân làm nước miếng của nàng chảy ra khiến con cặc trông vừa cứng, vừa nhớt nhát.

    Giờ đây đến lượt Chính phải nhắm mắt, anh ta đang cảm nhận cái sướng từ chiếc miệng xinh xắn và điêu luyện của Ly. Chính hai tay túm lấy tóc Ly rồi nắc thật mạnh vào miệng nàng như đang địt ở lỗ lồn. Ly không phản đối khi bị Chính địt mạnh vào mồm mình, nàng say mê bú mà đến nỗi hai má hóp lại kêu chụt chụt phát ra mỗi khi Chính kéo con cặc ra vào trong miệng. Chính dừng lại vì thấy đã đủ, anh ta cúi đầu xuống để hôn như muốn tặng thưởng cho Ly vì nàng đã làm cho anh thấy sướng.

    – Giờ địt ở đây em có sợ không? – Chính nhìn Ly hỏi và quay đầu lại nhìn Lân.

    Ly nghĩ nghĩ, lúc này nàng muốn địt lắm rồi không thể chờ thêm được một giây phút nào. Nhưng bản tính nàng khi ái ân hay có cái tật thích rên thật to, điều đó cũng hơi sợ vì có thể làm Lân thức giấc. Thấy buồng vệ sinh ngay cạnh buồng mình, Ly nói nhỏ:

    – Mình vào trong buồng vệ sinh cho thoải mái đi anh.

    Chính thấy điều đó cũng có lý nên anh ta kéo Ly đứng dậy rồi kéo quần mình lên. Chiếc quần lót của Ly đang nằm dưới sàn, nàng chưa kịp nhặt lên thì Chính đã nhanh nhảu nhặt trước đút ngay vào túi quần. Đôi tình nhân thậm thụt kéo cánh cửa thật khẽ rồi ngó trước ngó sau dọc hành lang, thấy không có ai thì liền đi thật nhanh vào buồng vệ sinh ở cuối toa. Vào đến bên trong, cánh cửa vừa được khóa lại thì Ly chống tay xuống bệ phốt, mông chổng lên rồi quay lại nói như van xin:

    – Anh ơi địt em đi… anh làm em nứng lồn quá… em không chịu nổi nữa rồi.

    – Em có biết là em dâm lắm không hả Ly? – Chính vừa nói vừa vén váy Ly lên cao. Đi hưởng tuần trăng mật với chồng mà lại chổng mông lên cho người khác địt là sao?

    – Ứ Ừ… ai bảo anh làm em nứng… chồng ngủ không chịu địt thì cho người khác địt có sao đâu. Con cặc dài ngoằng của anh đâu rồi… đút vào lồn em nhanh lên đi anh. Địt cho em sướng đi!

    Chính cười thầm, đầu thì nghĩ… loại vợ này… đúng là chỉ để địt… à mà không… loại vợ này, lấy về chỉ dâng cho thằng khác địt mà thôi. Chính từ từ cầm con cặc đập đập mấy cái lên mông Ly rồi sau đó nhằm đúng cái lỗ đút vào. Đầu Ly dúi về đằng trước khi tiếng ‘phọt’ phát ra bởi Chính nhấp thật mạnh, con cặc chui được hơn phân nửa vào bên trong thì đã chạm tới tử cung nàng.

    Trong khi Ly thì thấy hơi thốn bởi cặc Chính vừa to vừa dài, nàng hét lên, còn Chính thì thấy cảm giác ấm áp trơn tuột bao phủ cả con cặc, anh ta nắc mạnh khiến cửa âm hộ của Ly kêu lên ọc ạch, phọp phọp. Nước lồn của Ly đã ra quá nhiều nên tạo ra tiếng kêu phòm phọp mỗi khi Chính nhấp cặc ra vào. Ly nhắm tịt mắt thở hổn hển, nàng dần dần thấy sướng chứ không còn thốn nữa khi được con cặc to bự địt tới tấp vào lồn mình.

    Con tàu vẫn chạy với tốc độ nhanh, Chính vừa địt vừa phải ôm lấy mông Ly để giữ thăng bằng bởi đôi lúc người cứ như muốn ngã. Ly thì bám tay vào bệ phốt, hồn nàng như bay bổng trong không trung, thân thể trôi bồng bềnh mỗi khi lắc lư theo tàu chạy. Tiếng tàu chạy át hết mọi thứ khác khiến Ly thoải mái kêu la mà không sợ ai nghe thấy, còn Chính cũng vô tư địt thật nhanh và mạnh, lúc đâm vào rồi lại rút ra, hết bên phải sang bên trái, con cặc được thoải mái địt tứ phía. Đôi khi Chính địt nhè nhẹ mơn man cái lồn, anh ta kéo cặc ra từ từ cho đến khi đầu khấc chỉ còn đặt ở mép cửa lồn, mím môi Chính đóng thật mạnh… ‘ạch’… rồi anh ta lại kéo ra từ từ, rồi lại đóng vào nhiều lúc, nhấp liên tục không ngưng nghỉ sầm sập rung rinh khiến con tàu chạy như sóc thêm.

    Chính chồm lên túm lấy tóc Ly kéo giật ra đằng sau thay vì bám ở mông như lúc trước. Cái kiểu mạnh bạo này khiến Ly phải ngoái đầu lại, anh ta thích thú khi nhìn thấy khuôn mặt dâm đãng của nàng, trông giống như một con điếm rẻ tiền đang chiều lòng khách. Cứ nghĩ đến việc được địt vợ thằng khác đã là sướng lắm rồi, đây lại còn được địt ngay tại tuần trăng mật, điều đó khiến não bộ của Chính bị kích thích dữ dội, anh ta cong người dập nhanh hơn. Quá sướng, quá đã, biết mình sắp xuất tinh, Chính thúc thật mạnh hạ bộ mình đập vào mông của Ly, cửa lồn nàng co thắt lại nhíp nhíp con cặc khiến anh ta phải gào lên:

    – AAAA… đã quá… lồn em bóp cặc anh sướng quá… ôi… đã… anh ra em ơi… á… á…

    – Em cũng sướng… em ra… ôi… ôi… a… á… á…

    Chính gồng người đứng im bắn thẳng tinh trùng vào bên trong lồn Ly, bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ham muốn nhục dục đều được dồn nén rồi bắn hết vào tử cung nàng. Tiếng tàu kêu giờ đây được thay thế bằng tiếng gầm thét:

    – A… A… Sướng buồi quá em ơi… lồn em địt sướng.

    Từng dòng tinh trùng bắn sâu vào lồn, bên trong lồn Ly các cơ thịt co thắt vừa bóp vừa hút chặt lấy cặc của Chính. Nàng sướng và cũng xuất tinh cùng 1 lúc với anh ta. Ly thở hồng hộc mà vẫn cứ ngỡ đây chỉ là giấc chiêm bao, nàng để Chính gục trên lưng mình, để tay anh ta đưa xuống nhào nặn cặp tuyết lê… mà đáng ra… là để dành cho tuần trăng mật với chồng.

  • Những đêm mặn nồng

    Phần 1
    – Em làm ơn mặc quần áo vào đi, anh không cần sự bố thí hay thương hại gì cả. – Tôi đẩy em ra khỏi cơ thể mình rồi lạnh lùng nói.

    – Ngày trước anh cuồng loạn với cơ thể của em lắm mà, sao bây giờ lại như thế? – Em đưa ánh mắt ngờ vực xen lẫn bực bội và vài giọt lệ tủi hờn hướng về phía tôi.

    Em lại lần nữa lao vào tôi với cơ thể gần như trần trụi, chỉ còn trên người em chiếc áo sơ mi không cài cúc (khuy). Em cố gắng hôn lên môi tôi, tai tôi, rồi lại lần mò xuống đầu ti tôi mà mút mà liếm. Bên dưới em trượt cô bé ướt át dâm thủy dọc theo đùi tôi, khiến lông trên đùi tôi bết bại dính vào da.

    Miệng em rên càng lúc càng lớn hơn, đùi tôi lại thêm ướt át nhầy nhụa. Bất ngờ em kéo mạnh quần sịp tôi xuống rồi vồ vập lấy cậu nhỏ của tôi mà mút thô bạo. Cô bé của em cạ liên tục vào mu bàn chân tôi, tay phải em đưa về sau cầm lấy ngón chân cái của tôi chỉnh ngay cửa mình cô bé rồi em ấn mông xuống.

    Em khẽ rùng mình lên một chút khi cả cái đầu ngón chân cái khá to chui thọt lỏn trong cô bé của em. Lúc này nhìn em trông như 1 con ma khát tình, dâm đãng đến tột cùng…

    Tôi để mặc em say sưa với những động tác kích thích dâm dục hết cỡ mà khuôn mặt chẳng có lấy 1 nét vui. Khoảng mười phút sau, em gồng mình lên người giật ba hồi rồi nằm sấp trên đùi tôi, miệng vẫn ngậm cậu bé của tôi, người ướt đẫm mồ hôi thở nặng nhọc.

    – Em lên tận nóc chưa? Thỏa mãn rồi thì mặc quần áo vào rồi về với chồng em đi.

    – Em. Em xin lỗi, em nhớ anh, em cần anh… – em nhả cu tôi ra trong ngỡ ngàng rồi lại sụt sùi những giọt nước mắt.

    – Hư h h. Xin lỗi à, nhớ nhung à? Vậy khi ngủ với nó em có nghĩ tới tôi không? Thấy có lỗi với tôi không? – Em về đi.

    – Hôm đó tại em say rượu, nên em không làm chủ được mình, em xin lỗi. Đó là lý do em không còn cho anh gần gũi nữa, em sợ lắm – Em lại khóc to hơn, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt.

    Tôi còn yêu em nhiều thật đấy, nhưng chẳng dám đến mà ôm lấy em. Cứ nhìn thấy cơ thể đẫy đà, mơn mởn của em tôi lại tưởng tượng ra cảnh em đang rên rỉ, run lẩy bẩy dưới cơ thể thằng khác, đôi môi căng mọng của em đang ngậm lấy cu thằng khác, tôi lại thấy kinh tởm em hơn.

    – Khốn nạn. Ngày trước em hứa hẹn thế nào? Vậy mà em… – đôi mắt tôi cũng bắt đầu cay cay. Vội gạt nhanh nước mắt, tôi không thể yếu lòng trước em được, sĩ diện của một thằng con trai không cho phép tôi làm vậy.

    – Em xin lỗi.

    – Tôi cũng xa em vậy, tôi cũng nhớ em vậy, nhiều khi tôi cũng thèm cảm giác gần gũi đến phát điên. Nhưng một năm qua tôi đã lần nào phản bội em đâu. Vậy mà em, em mới chỉ xa tôi có vài tháng mà ngủ cùng thằng chó khốn nạn đó. Nó làm em sướng lắm phải không? – Tôi giận dữ quát lớn thẳng vào mặt em, cái khuôn mặt mà tôi từng có 5 năm âu yếm vuốt ve, cưng nựng.

    – Không. Không sướng gì đâu. Huhuhu – em càng khóc lớn hơn.

    – Không sướng hả? Không sướng mà em lại lên giường với nó nhiều lần nữa à, đến nỗi người ta còn bắt gặp. Không sướng mà em cưới nó sao? Nói cho tôi nghe đi!

    – Không phải đâu anh. Em không muốn thế đâu. Tại nó quay phim lại hôm em say rồi ép em ngủ với nó, ép em lấy nó thôi… – em ôm lấy chân tôi van nài, khóc lóc.

    – Em không muốn thì ai ép em được. Sao sau lần đầu không nói với tôi, để giờ đây chuyện đã rồi em lại tìm tôi van xin. Em nói đi? – Tôi túm lấy áo sơ mi trên người em kéo em lên rồi đẩy em ngã ra giường.

    – Em sợ anh sẽ bỏ em, sợ mọi người nhìn thấy những tấm ảnh, đoạn phim nó quay lại.

    – Thế ư? Yêu nhau từ khi 13 tuổi, ngủ với nhau từ khi 15 tuổi, bây giờ đã gần 20 rồi đấy, 6 năm vậy mà em không hiểu tôi sao? Vậy mà nói sợ tôi bỏ em sao? Rốt cuộc em có yêu tôi không? Hay chỉ thèm khát tình dục, hay va chạm xác thịt thôi? – Tôi cố tình nói ra những lời lẽ như nhục mạ em, để em có thể thù ghét tôi, càng ghét tôi càng tốt, như vậy có lẽ em sẽ không còn thấy có lỗi với tôi nữa, mà sẽ chuyển thành thù hận chăng?

    – Không. Không phải, Em xin lỗi, anh mắng chửi em thế nào cũng được, chỉ xin anh tha lỗi cho em… – Em lần nữa lao đến vồ vập lấy tôi, tay em liên tục kích thích cu tôi, môi em tìm đến những điểm nhạy cảm trên cơ thể tôi mà liếm mút.

    – Thôi được rồi, em đã thành công, dẫu sao tôi cũng chỉ là 1 thằng đực thôi.

    Nghe tôi nói câu đó xong em vội vàng nhả cu tôi ra rồi chồm lên nhắm môi tôi mà hôn ngấu nghiến. Tôi cũng đáp lại em như những lần ân ái trước đây. Nước bọt, nước dãi vẫn chảy ra nhầy nhụa nhưng chẳng còn thấy vị ngọt như xưa nữa. Hai cái vú ấy vẫn căng tròn nhưng chẳng còn sự hứng thú nơi đôi bàn tay nữa. Cặp mông đẫy đà cũng chẳng còn cảm giác mềm mại mỗi khi cả 2 bàn tay tôi bóp mạnh, hay đỡ em đu trên người tôi mỗi khi nhún nhảy nhịp nhàng.

    Tôi đẩy em ra cửa sổ phòng, quay cặp mông đẫy đà của em lại rồi nhanh chóng cầm cu đẩy vào trong cô bé ướt át. Em rùng mình kêu rên có lẽ là vì sướng chăng?

    Tôi ngạc nhiên rằng cô bé của em vẫn còn khít và bót như xưa? Không biết vì thằng kia cu nhỏ, hay tại cu tôi to nữa. Tôi sung sướng điên tiết lên rồi bắt đầu đẩy và thúc những cú mạnh mẽ vào cô bé của em. Phần bụng dưới rậm rạp lông của tôi va vào mông em tạo ra những tiếng bạch bạch nghe thật dâm đãng.

    – Hừ hừ hừ hừ… Ui anh ơi… hừ hừ… – Em rên la sung sướng sau mỗi cú đẩy vào cô bé của mình.

    Trước đó tôi đã tự nhủ rằng đây sẽ là lần cuối, tôi sẽ làm em phải ghét tôi bằng cách xúc phạm em thậm tệ.

    – Em sướng lắm phải không? Sướng không? Sướng không… – mỗi lần hỏi tôi lại thúc thật mạnh hết cỡ vào cô bé khít khao của em. Em có vẻ đau vì thấy em nhăn mặt lại.

    – Hừ hừ hừ… Ui anh ơi chết em… Ah đau, đừng mà anh ơi. – Em lắc đầu liên tục, rồi tựa hẳn cặp vú to tròn lên thành cửa sổ mà rên rỉ.

    – Em không sướng sao?

    – Có em sướng lắm… – Em cố gắng trả lời tôi khi cơ thể em đang căng cứng dần. Rồi em giật liên hồi 3 lần, mồ hôi vã ra như tắm rơi xuống ướt cả sàn gỗ.

    Tôi lại tiếp tục thúc vào cô bé của em mặc cho cơ thể em rệu rã sau lần lên đỉnh vừa rồi.

    – Nói anh nghe đi sao lỗ của em còn khít thế? Cu thằng chồng sắp cưới của em nhỏ lắm hả, hay cu của anh to hơn? Em trả lời anh đi!

    – Không! Đừng hỏi em như thế. Ui anh ơi chết em mất. Ui anh ơi…

    – Tại sao? Tại sao lại không? Có phải em cũng rên như này khi ngủ với nó không? Nói đi? – Tôi túm lấy tóc em giật ngược về sau mà thúc mạnh vào cô bé của em.

    – Không. Không phải. – Em dường như đã mỏi chân, tôi ôm lấy người em tiến đến rồi cho em nằm úp phần thân trên giường, còn chân chạm đất.

    – Nói láo. Cô nói láo. Cô dám nói dối tôi hả? Cô muốn tôi đ*t cô lắm đúng không? Này thì đ*t này.

    – Không em không nói… ư đau quá anh ơi. Chết em mất…

    – Con điếm như em mà cũng biết đau sao? Hả con điếm rẻ tiền? – Tôi cuối cùng cũng đã dám nói ra những lời là tôi biết sẽ khiến em đau đớn tột cùng và chính tôi cũng vậy.

    – Anh. Anh nói gì? – Em chừng mắt quay lại nhìn tôi.

    Đôi mắt ấy chỉ vài giây trước thôi đang lim dim, đê mê vì sướng, vậy mà bỗng chốc bên trong chỉ còn là sự căm ghét, thù hận. Những giọt nước mắt lại rơi lần nữa. Em vẫn rên nhưng chẳng còn gọi tôi nữa, Em vẫn nhìn tôi nhưng ánh mắt chẳng còn âu yếm nữa, mặc dù cô bé của em vẫn không ngừng tiết ra dâm thủy, vẫn không ngừng co bóp cu tôi như muốn bóp nát nó ra để trả hận vậy.

    – Tôi gọi em là con điếm đấy. Ôi lồn em bót quá. Lồn một con điếm sao lại bót thế này. – (Sau này tôi mới biết, em chỉ ngủ với thằng kia 3 lần, và 3 lần này đều là do bị uy hiếp, Còn lần cuối em ngủ với nó là ngay sau lần em ngủ với tôi này. Còn vì sao tôi lại biết thì sau này sẽ rõ).

    – Khốn nạn. Anh là đồ cầm thú… Không… – Em khóc lớn hơn, giờ thì chẳng còn tiếng rên của em nữa rồi. Người rên lớn hơn lại là tôi. Cô bé chật khít của em làm tôi không thể kìm hãm lại nữa.

    Tôi xuất đầy tinh vào trong cô bé của em đến nỗi tràn ra ngoài một đống trắng đục đặc sệt, kết quả của hơn 1 năm gìn giữ cho em.

    Em bước đi liêu xiêu như một con nghiện đang thèm thuốc, tay không ngừng vơ lấy quần áo rơi vãi trên sàn gỗ để mặc vào cơ thể tàn tạ của mình. Loay hoay chừng 5 phút em cũng mặc xong.

    – Thế nào em còn muốn nữa không? Không ngờ em vẫn tuyệt vời lắm. Haha…

    – Đồ cầm thú, tôi hận anh…

    Em lại khóc, nước mắt căm hận.

    – Vậy sao? Tôi là cầm thú còn em là gì? Một con điếm rẻ tiền à? Phải vậy không? – Tôi điến đến rồi nâng cằm em lên kiểu như “xem hàng”.

    – Khốn nạn! – Em ném về phía tôi 1 ánh mắt sắc lẹm như xoáy sâu vào tâm can.

    – Cu anh nó lại thèm em rồi, em chiều nó lần nữa được không? – Tôi túm lấy tóc em dí cu vào môi em.

    – Không thả tôi ra. Không? – Em liên tục lắc đầu né tránh. Bất ngờ em vùng lên thoát khỏi tay tôi chạy về phía cửa chính.

    – Chạy đi đâu được hả em? Hahaha. – Tôi cười giọng dâm đãng rồi bất ngờ tốc váy em lên, tụt quần lót em xuống rồi nhanh chóng cho cu chui tọt vào cô bé của em.

    – Không cho tôi xin, làm ơn tha cho tôi, không.

    Tôi mặc kệ những lời em van xin, mặc kệ những đau đớn mà em phải chịu, đã làm thì làm cho chót. Thà để cho em hận tôi cả đời, còn hơn là em thấy có lỗi với tôi.

    – Em đúng là điếm đấy, miệng thì không ngừng van xin mà lồn thì vẫn ra đầy nước. Em dâm như thế này bảo sao ngủ với thằng khác. Có khi nào em còn ngủ với nhiều thằng nữa không? – Tôi liên tục vỗ những cú tát bạo lực vào cặp mông sưng tấy của em.

    – Không! Không phải… Tôi căm hận bản thân mình, không! ~!

    Em lần nữa co mình lên đỉnh trong nước mắt. Tôi quay người em lại, ánh mắt ngây dại xen lẫn oán hờn trợn lên nhìn tôi. Nhanh chóng vật em nằm ngửa ra sàn nhà, nằm đè lên em rồi lại nhấp những cú như búa bổ vào cô bé của em.

    Em rên la thảm thiết làm tôi càng thêm hăng tiết. Tôi mút lấy môi em và có lẽ cũng là lần cuối cùng tôi được hôn em. Em cũng bất ngờ đáp lại nồng nhiệt. Trong khoảnh khắc đó tôi đã cảm nhận được một chút vị ngọt quen thuộc, nhưng chỉ là một chút thôi, chỉ 1 phút ngắn ngủi rồi tôi gồng mình bắn xối xả vào trong cô bé của em.

    Em nằm dưới sàn với chiếc áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi của cả tôi và em. Khuôn mặt em ngây dại, giọt nước mắt em chảy qua thái dương rồi rơi xuống nền nhà từng giọt từng giọt.

    Trái tim tôi quặn thắt, Tôi vẫn còn yêu em, còn yêu rất nhiều. Nhưng thứ sĩ diện chết tiệt ấy lại khiến tôi chẳng thể tha thứ cho em. Tôi bế em lên giường rồi ôm lấy em mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    Bạn đang đọc truyện Những đêm mặn nồng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nhung-dem-man-nong/

    “Dù cho thế nào đi nữa em vẫn mãi yêu anh, dù anh có hận em ra sao em vẫn mãi yêu anh. Lỗi là do em, em chẳng dám mong anh tha thứ. Em biết anh cố tình sỉ nhục em vì anh nghĩ rằng làm như vậy em sẽ hận anh. Nhưng không đâu anh à, em chẳng bao giờ và sẽ không bao giờ hận anh, vì em yêu anh.

    Tạm biệt anh. Em biết duyên phận mình đến nay đã hết. Mong anh sẽ tìm được người con gái tốt hơn em.

    Vĩnh biệt”.

    Cầm lá thư tôi ôm lấy lồng ngực mình đau đớn. Chẳng còn nghĩ được gì tôi chạy nhanh ra ngoài đường tìm em trong vô vọng. Trời đã về đêm có lẽ giờ này em đã đi thật xa tôi rồi.

    – Anh xin lỗi! Khôngggggggg. – Tôi gục xuống đường. Mệt mỏi và đau đớn. Vậy là tôi đã mất em thật rồi sao?

  • Yêu trẻ con – Quyển 2

    Bạn đang đọc Quyển 2, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Yêu Trẻ Con” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/yeu-tre-con/


    Phần 1
    Gặp lại nhau trong một ngày trời đổ nắng. Tháng Tám hanh hao giấu hết những cơn gió đi đâu mất, chỉ còn lại cái nóng hừng hực của mùa hè đỏ lửa. Và tiếng ve râm ran nghe như ai đó đang chiên một cái bánh rán giòn nóng bỏng. Tôi thấy những tán cây im lìm trong nắng. Màu xanh hình như cũng nhạt đi so với nhiều năm trước thì phải. Hay là đã quá lâu rồi tôi mới trở lại. Nên chẳng còn nhớ nổi những sắc xanh?

    Lâu thật. Chẳng nhớ nổi lần cuối cùng tôi ở đây là khi nào nữa. Hình như là kể từ ngày tốt nghiệp, chưa bao giờ tôi đặt chân đến trường cũ dù chỉ một lần. Đối với tôi, những năm tháng đại học chẳng có gì nhiều lưu luyến. Không bạn. Không bồ. Một đứa nhà quê cứng đầu như tôi lấy đâu ra thời gian và tiền bạc cho những điều xa xỉ đó. Mỗi ngày đi học về là tôi phải đi làm thêm để nuôi sống mình. Bạn bè rủ đi đâu cũng không đi, rủ chơi gì cũng không chơi. Riết một hồi chẳng còn ai nhớ trong lớp có một thằng như tôi nữa.

    Tôi nhớ thời đó một dĩa cơm trưa 5k, một cái bánh mì 2k, một tô hủ tiếu 3k. Mỗi ngày tôi ép mình không được tiêu quá 10k. Số tiền còn lại để dành nộp học phí. Nhưng không phải lúc nào cũng đủ. Những khi hết sạch tiền, tôi lại dùng cái chiêu cũ thời mình xa nhà lên tỉnh học cấp 3. Mua 3k thịt mỡ, 2k cải chua. Về kho thật mặn để ăn trong một tuần. Vừa ăn vừa khóc. Rồi cũng sống qua được những năm tháng đắng cay đó. 10 năm rồi chứ ít đâu.

    Hôm nay quay trở lại không phải vì tôi nhớ trường xưa, lớp cũ. Hôm nay quay trở lại là vì lời hứa với một người. “Anh sẽ đến vào ngày em tốt nghiệp chứ?”. “Uhm, anh sẽ đến”. “Hứa đi”. “Hứa”.

    Nhỏ đứng đó trong bộ lễ phục tốt nghiệp, ánh nắng hắt vào làm làn da đỏ ửng. Nhỏ vẫn đẹp quá. Nét đẹp thanh tú đó vẫn luôn làm nhỏ nổi bật hoàn toàn so với tất cả. Hình như hôm nay nhỏ trang điểm. Một chút phấn hồng, một chút son môi khiến nhỏ lại càng rạng ngời. Chẳng mấy khi có dịp thấy nhỏ trang điểm. Nhưng tôi vẫn chỉ thích nhỏ để mặt mộc hơn. Quen rồi. Quen nhìn thấy nhỏ đẹp tự nhiên như ngày ấy. Chợt thở dài.

    Em về điểm phấn tô son lại,

    Ngạo với nhân gian một nụ cười…

    Tôi đứng tựa lưng vào gốc cây xà cừ, nhìn nhỏ từ một góc khuất. Nhỏ bận rộn quá. Ai cũng muốn chụp hình chung với nhỏ. Chẳng biết lúc nào nhỏ mới rảnh được một giây để tôi gặp nhỏ nữa. Thấy một thằng cu đi qua, hình như là sinh viên năm nhất, tôi gọi lại:

    – Này em trai, anh nhờ chút.

    Thằng cu nhìn tôi đầy ái ngại nhưng vẫn dừng lại nghe tôi nói. Tôi đưa cho nó bó hoa và chỉ tay về phía nhỏ đang đứng:

    – Đưa bó hoa này cho chị ấy giúp anh.

    Thằng cu lúc đầu còn ngần ngừ. Nhưng khi thấy người con gái mà tôi chỉ đẹp quá, mắt nó sáng rực lên, đầu gật lia lịa:

    – Ok anh zai, không vấn đề gì, để đó em.

    Đi được vài bước chợt nó quay lại gãi đầu hỏi:

    – Nhưng mà phải nói ai tặng đây anh zai?

    – Cứ bảo là… một kẻ cứng đầu.

    – Ok anh zai.

    Nói rồi thằng cu vọt đi. Còn tôi, rảo bước nhanh về hướng ngược lại. Nhìn bầu trời trong veo không một gợn mây, dù nắng vẫn hanh hao chiếu lên từng tán lá đã kém xanh so với nhiều năm trước, lòng tôi bỗng thấy nhẹ hều.

    Tôi dắt xe ra khỏi nhà xe, vừa lên số thì nghe có tiếng ai đó gọi giật lại:

    – Này, kẻ cứng đầu.

    Tiếng gọi của ai mà nghe thân quen quá. Tôi khẽ quay đầu lại. Cái bóng dáng cao cao ấy, cái ánh nhìn lạnh lùng ấy, không hiểu sao cứ làm trái tim tôi rung lên từng hồi thổn thức. Đan Chi đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn nhỏ. Đã một năm trôi qua rồi. Vẫn vậy. Vẫn chẳng ai muốn mình phải là người lên tiếng trước. Vẫn cứng đầu y chang nhau.

    Căng tin trường đại học râm ran những lời chúc tụng, những câu chuyện vui cười. Ở đó, một góc nhỏ dưới tán cây trứng cá, có hai người lặng lẽ ngồi đối diện nhau. Không phải là không có gì để nói. Mà có quá nhiều điều để nói nên chẳng biết nói gì.

    Tôi nhìn vu vơ ra đâu đó ngoài sân, cố gắng tránh đi ánh mắt tha thiết của Đan Chi nhìn tôi từ nãy đến giờ. Tay xoay xoay ly café sữa, mãi một lúc sau nhỏ mới chịu cất lời:

    – Tại sao anh không chịu gặp em?

    Tôi mỉm cười nhấp một ngụm café, hờ hững nói:

    – Anh bận.

    – Anh lúc nào cũng vậy… Lúc nào cũng cứng đầu… Lúc nào cũng che giấu cảm xúc của mình như vậy.

    – Uhm.

    Tôi lại nhấp một ngụm café nữa. Hình như hôm nay bà chủ quán cho hơi ít sữa thì phải. Nên uống vào cứ thấy đăng đắng trong cuống họng.

    – Một năm rồi… anh vẫn sống tốt chứ?

    Đan Chi nhìn tôi đầy lo lắng. Ánh mắt rưng rưng.

    – Anh ổn.

    – Đầu anh còn đau không?

    – Một chút. Nhưng không sao.

    Tôi mỉm cười nhấp ngụm café thứ ba. Nhìn ra xa xăm nghĩ ngợi.

    – Em dạo này thế nào?

    – Em vẫn ổn anh ạ. Em đi làm rồi. Một công ty nước ngoài. Hì – Nhỏ hí hửng khoe.

    – Uhm.

    Tôi thầm mừng cho nhỏ. Một đứa con gái xinh đẹp và tài năng như thế, vừa mới ra trường đã được một công ty nước ngoài nhận vào làm việc, âu cũng là một điều xứng đáng. Chứ cứ dạy vẽ với tôi hoài, đến bao giờ mới khá nổi. Nhấp ngụm café thứ tư. Lần này sao thấy nó chua chát vô cùng.

  • Cháu Thảo của tôi

    Tôi là Hùng, năm nay đã ngoài 50 tôi có 1 vợ và 2 con, đứa con trai đầu tên Dũng đã lập gia đình và dọn ra ở riêng, 1 đứa con gái tên Linh năm nay mới học lớp 12, phải nói là chúng tôi đẻ con bé Linh hơi muộn, nhưng chính vì thế bọn tôi rất yêu thương nó, coi nó như của quý vậy, thành ra con bé lại có tính ương bướng hay ỷ lại nhõng nhẽo bố mẹ.

    Tôi có 1 đứa em trai tên Minh làm cùng công ty với tôi, nó kém tôi đến tận 16 tuổi, vì nó là em út, dưới tôi còn 2 đứa em gái nữa, nhưng đã lấy chồng và đều sống ở nước ngoài hết, thành ra có việc gì trọng đại là chỉ có gia đình tôi và gia đình thằng Minh lo hết. Thằng Minh lấy vợ năm 18 tuổi vợ nó tên Hà bằng tuổi nó. Thực ra là ít hơn 1 tuổi nhưng hồi đó bọn nó chơi bời ăn cơm trước kẻng nên phải khai thêm cho cái Hà 1 tuổi để chúng nó lấy nhau hợp pháp, 2 đứa nó có 1 đứa con gái tên Thảo, năm nay học lớp 10 kém con gái tôi 2 tuổi, do học cùng trường nên 2 đứa chơi thân với nhau lắm, thỉnh thoảng con bé Thảo lại sang nhà tôi ngủ với chị.

    Về phần tôi thì đang đảm nhiệm chức vụ phó giám đốc công ty thủy sản, nhà cũng gọi là có điều kiện không phải lo nghĩ gì nhiều chuyện tiền nong nên nhiều lúc tôi hay mơ mộng, suy nghĩ linh tinh.

    Ở cái tuổi này cũng có cái sướng cũng có cái khổ. Sướng là sướng về mặt kinh tế, nhưng mặt tâm sinh lý thì lại khổ. Ở công ty có mấy em thư ký nhìn chúng nó mà tôi chỉ muốn tòm tem, nhưng nghĩ lại với cái tính gia trưởng luôn muốn giữ hình tượng của mình và của 1 phó giám đốc thì tôi lại không dám làm gì. Mặc dù tính cách hơi có phần khó tính nhưng tôi lại rất được lòng mọi người và tôi tự hào về điều đó.

    Thú thực tôi có 1 thói quen khá bệnh hoạn là thích nhìn đùi mông và ngực của mấy đứa con gái mới lớn, nhìn chúng nó cứ mơn mởn, gợi dục 1 cách kín đáo. Khác xa với mấy bà tầm tầm tuổi tôi. Nhìn xồ xề chán chết, nhất là bà vợ tôi, Nhìn thì béo, da lại bị rạn rạn nên tôi với bà ấy ít khi làm tình với nhau lắm, nhưng tôi vẫn yêu bà ấy, chỉ là ham muốn tình dục của tôi lại cao hơn thôi.

    Hôm nay cũng là 1 ngày bình thường như bao ngày khác tôi đang làm việc ở công ty thì nhận được điện thoại của bà vợ gọi.

    – Anh Hùng à, em vừa nhận được 1 xuất bồi dưỡng chất lượng giáo viên ở bên sing 3 tháng anh ạ.

    – Ôh chúc mừng em. Vậy thì tối nay anh đãi 2 mẹ con đi ăn nhà hàng nhé.

    – Không được anh ơi. Tối nay em đi rồi?

    – Cái gì, sao lại đi sớm thế?

    – Vâng! Vì mấy ông giáo sư bên sing tối nay họ cũng bay về, mà trường em chỉ được có 3 suất đi thôi, nên thầy hiệu trưởng bảo đi cùng họ rồi họ xếp chỗ ăn ở cho 3 chị em luôn.

    – Um vậy lát anh về rồi nói chuyện. Thế cái Linh đã đi học về chưa em.

    – Em đã về nhà đâu, anh gọi cho con bảo về sớm để còn tiễn em nhé.

    – Uh thế chút nữa anh gọi sau.

    Bà vợ tôi dậy ở đại học, cách trường cái Linh vài km nên thường nó không đi xe đạp điện của nó thì tôi hay qua chở nó về. Chiều về đến nhà thì thấy xe cái Linh và ô tô của vợ tôi ở nhà rồi. Tôi vào phòng thấy vợ tôi và con gái đang dọn đồ vào vali, cái Linh gắt gỏng mắng tôi. Nó cau mày.

    – Ba ý nhở đã biết mẹ tối nay đi rồi mà còn về muộn.

    – Ba xin lỗi tại việc công ty nhiều quá. Thế đã có gì ăn chưa để ba đi mua thức ăn chín về ăn luôn cho nhanh.

    – Ba không phải đánh trống lảng, rõ ràng ba gọi điện bảo con về sớm mà ba còn về muộn hơn. Hừm!

    – Thôi Linh thông cảm cho ba con việc công ty nhiều mà, em cũng vừa nấu cơm xong rồi, anh không phải đi mua gì đâu, tí em ăn nhẹ rồi đi cho đỡ đói thôi.

    – Linh:

    – Hứ! Thôi con xuống dọn cơm.

    Tôi ngồi xuống giường và đưa cho vợ tôi 1 số tiền.

    – Đây em cầm lấy. Sang đó chi trả ăn uống ngủ nghỉ cho thoải mái.

    – Sao anh đưa nhiều thế, em cũng cầm tiền đi rồi mà.

    – Thôi em cứ cầm đi. Em đi 3 tháng ở bao việc phải lo. Hết tiền cứ điện về anh sẽ gửi sang cho em.

    – Em biết rồi. Anh ở nhà nhớ trông cái Linh đấy. Tuổi này sểnh ra là bọn nó hư lắm.

    – Em yên tâm, công ty anh mấy tháng tới cũng ít việc nên anh sẽ dành thời gian quan tâm con.

    – À hay anh đón mẹ lên nhà mình ở 1 thời gian tiện trông cái Linh luôn.

    – Thôi cụ cũng đã gần 80 rồi, cho cụ ở dưới quê với mấy ông bà cho vui. Lên đây cụ không biết làm gì buồn lại ảnh hưởng sức khỏe.

    – Vâng thế cũng được, thôi ra ăn cơm đi a, không cái Linh nó chờ nó lại xị mặt ra.

    Gia đình tôi ăn cơm xong, cái Linh rửa bát còn tôi ngồi xem ti vi với vợ. Thoắt cái cũng đã gần 9h, tôi bảo cái Linh thay quần áo rồi đưa 2 mẹ con đi dạo mát 1 chút. Tiện đường đưa vợ tôi ra sân bay luôn, mọi người đang chờ ở đó.

    Đến nơi chúng tôi ôm hôn và tạm biệt nhau. Lúc đi qua cửa soát vé vợ tôi vẫy tay và bảo: “2 Bố con ở lại mạnh khỏe nhé!” Tôi gật đầu mỉm cười, con gái tôi thì cứ nhảy nhảy lên vẫy vẫy, cái tuổi hồn nhiên đáng yêu thật. Hôm nay nó còn mặc cái váy màu hồng nhạt, tóc dài ngang lưng màu hạt dẻ, đi đôi giày búp bê màu trắng. Con gái tôi xinh thật giống hệt mẹ nó ngày xưa, mà không biết đã có ny chưa nữa. Tôi đang băn khoăn đứng nhìn nó 1 lúc thì nó đập tôi 1 cái.

    – Ba nhìn gì con mà ghê thế, mặt con có mụn à?

    – Không! Hôm nay thấy con gái ba như 1 thiên thần ấy. Tôi xoa đầu nó.

    – Hứ! Ba chỉ khen đểu con thôi ý gì. Vừa nói nó vừa cúi đầu xong lùi lùi ra.

    Tôi cảm thấy lạ. Thường thường tôi vẫn hay xoa đầu nó mà, như kiểu con bé không thích tôi chạm vào tóc sợ rối mù lên hay sao? Hay là tuổi này bắt đầu biết ngượng… cũng tại tôi mải mê công việc quá nên cũng không để ý đến tâm sinh lý con bé lắm. Thôi! Không nghĩ gì nhiều về thôi cũng muộn rồi.

    Trên đường về thấy con gái tôi cứ bấm bấm điện thoại, tôi hỏi:

    – Ai thế con?

    – Ai? Đâu đâu, ba hỏi ai đấy.

    – Thì hỏi con chứ ba hỏi ma à, con đang nhắn tin với ai?

    – À bạn con ý mà!

    – Con chưa được yêu đương gì đâu nhé, năm nay 12 rồi lo mà ôn thi đại học đi, ba chưa cho phép yêu đương đâu!

    – Vâng con biết rồi! (Linh cau mày)

    – Mà cũng cuối tháng 5 rồi bọn con sắp thi tốt nghiệp chưa?

    – Chưa ba ạ, con đang ôn thi, à mà mấy hôm nữa ba đưa tiền con nộp tiền học thêm nhé.

    – Ụh sang mai ba đưa con sau, thế dạo này không thấy cái Thảo sang nhà mình ngủ nhỉ? Mẹ đi vắng rồi. Nhà thì rộng thỉnh thoảng rủ em nó sang nhà mình ở cho có không khí.

    – Vầng, vì dạo này con đang mải ôn thi quá, em Thảo thì sắp nghỉ hè rồi, nên cũng ít gặp.

    Về nhà, cái Linh chạy ầm ầm vào nhà tắm, tôi biết ngay là lúc nãy uống nhiều nước quá đây mà. Haha Lúc này là 11h tôi cũng định đi ngủ luôn mai còn đi làm sớm, thì chợt nhận ra mai là thứ 7 nên ngồi xem ti vi. 1 lúc sau, thấy con bé Linh mặc bộ ngủ đi ra.

    – Ba đang xem gì đó!

    – Ba đang xem tivi 1 chút. Ơ mà con bé này. Đi ngủ đi. Biết bây h mấy h rồi không, mai còn đi học chứ.

    – Mai cô dạy thêm có việc nên con được nghỉ mà.

    – Nghỉ cũng đi ngủ đi. Con gái đang phát triển mà cứ thức khuya là da xấu lắm đó.

    – Con muốn da xấu đi mà không được đây này. Hihi.

    Nói xong con bé ngồi xuống cạnh tôi cầm điểu khiển bấm sang kênh CN đang chiếu: “điều kỳ diệu của gumball”.

    – Ơ hay ba đang xem sao con chuyển kênh.

    – Con thích xem kênh này cơ!

    – K, chuyển lại kênh cho ba đi, con muốn xem lên phòng con mà xem.

    – Không!!! Con thích xem ở đây đấy.

    Nói xong con bé vênh mặt lên, tôi bực không biết làm gì liền chụp lấy điều khiển đổi lại kênh, con bé không chịu thua liền lao vào cắn tay tôi, nó hơi cúi xuống trễ cổ áo. Đập vào mắt tôi là ngực của con bé. Trong 1 giây phút Tôi nghĩ thầm: “Cũng khá to đấy chứ” bỗng nhiên tôi buông tay ra trấn tĩnh lại 1 lúc. Đấu tranh tư tưởng. “Không được. Là con gái mình cơ mà. Mày bị sao thế Hùng” “mày đang suy nghĩ gì thế này” “thật là bệnh hoạn”. Nhưng từ lúc đó tôi như bị cuốn hút vào cơ thể con gái tôi vậy. ” Hic. Hình như Nó không mặc áo ngực, mà từ bao giờ con gái tôi lớn thế này rồi. Trong khi tôi đang tự nói chuyện với thâm tâm mình thì cái Linh vẫn hồn nhiên ngồi đung đưa chân xem phim rất thích thú. Ngực nó nẩy nẩy theo nhịp nhún của ghế sofa.

    – Ba ơi cái chị lồng tiếng bộ này nghe giọng hay nhờ.

    Tôi giật mình… à… ờ… uh nghe điệu đà nhỉ, Y như con gái ba vậy.

    – Làm gì. Con không điệu nhé, con chỉ đáng yêu thôi hihi.

    Tôi bĩu môi ‘gớm, chỉ thế là giỏi, mà thôi Linh nhé, ba nói có nghe k. Con lên ngủ đi! Tôi gằn giọng.

    – Vâng! Vâng! Con biết rồiiiiiii. Con bé đứng phắt dậy vừa đi vừa lẩm bẩm: “Xem có 1 tí cũng không cho, kẹt không tả. Xì!”

    Tôi cũng bó tay, nó bướng quá… haizzz… Một lần nữa mắt tôi cứ dõi theo bước chân nó, giờ tôi mới để ý. Con gái tôi đẹp thật, dù gì nó cũng 17 tuổi rồi. Trước đến nay tôi mải mê công việc quên mất cô con gái mình đang ở tuổi dậy thì khó bảo, tôi cảm thấy mình thật vô tâm. Tôi nghĩ như vậy nhưng vẫn cứ chằm chằm nhìn vào mông nó cho đến khi nó đi lên hẳn trên tầng. 10p sau tôi cũng tắt tivi đi lên phòng ngủ, nằm trằn trọc mãi không ngủ được, hình ảnh lúc nãy cứ bao quanh tôi, ngực nó đẹp thật, mông cong dáng chuẩn, mặt xinh, da trắng, ôi con gái tôi không thể chê vào đâu được. Tôi lắc đầu lia lịa chạy vào phòng tắm rửa mặt để tỉnh táo cho quên đi những suy nghĩ đồi bại ấy.

  • Mùa nước nổi – Tác giả Cu Zũng

    – “Nghĩa, sau này lớn lên cậu sẽ làm nghề gì?”, Một cô gái tóc tết đuôi sam dài đến tận thắt lưng có khuôn mặt bầu bĩnh xinh xắn ngồi bên cạnh nói với chàng trai.

    Nghĩa đứng dậy lấy một tay phủi phủi vào đít để làm rơi ra một vài ngọn cỏ dính vào mông, đôi mắt tràn trề nhiệt huyết nhìn về phía con sông Hồng ở phía xa như một dải lụa màu hồng đang uốn lượn. Nơi Nghĩa đang ngồi cùng với Trang, cô bạn cùng xóm học chung với nhau từ hồi lớp 1 là ở trên triền đê xanh mướt cỏ, giữa đê và con sông Hồng ở phía xa ấy là một vùng đất màu mỡ phù sa mà người dân nơi đây thường hay gọi là đất bãi.

    Nghĩa không phải suy nghĩ nhiều về câu hỏi của Trang, bởi trong lòng cậu đã có câu trả lời rất rõ ràng rồi. Cậu chỉ không biết làm thế nào để hiện thực hóa nó thôi. Ngó mặt nhìn xuống Trang đang ngước lên chờ câu trả lời, Nghĩa chỉ tay về phía cánh đồng ngô xanh mướt đang kỳ trổ cờ:

    – Tớ muốn trồng thật nhiều cây ở vùng đất bãi này.

    Trang bặm môi lại suy nghĩ về câu trả lời của Nghĩa, quả thật cô không hiểu cho lắm, kéo giật vạt chiếc áo sơ mi màu trắng đục để Nghĩa ngồi xuống cạnh mình, Trang mơ màng nhìn về phía mặt trời đang đỏ au sắp lặn ở phía bờ bên kia con sông:

    – Lần nào tớ hỏi cậu cũng trả lời thế. Trồng cây thì có gì khó đâu, cả làng cả xã mình đều trồng cây ở đấy bao nhiêu đời rồi. Có chi mà cậu phải mơ ước vậy?

    Nghĩa vò đầu bứt tai tìm từ ngữ để diễn tả cho Trang biết suy nghĩ của mình, nhưng cậu không thể nghĩ ra nổi, bởi thứ đó đến chính bản thân cậu còn chưa nghĩ ra:

    – Tớ biết, tớ biết chứ sao không? Ý tớ khác nhưng tớ cũng không biết diễn tả như thế nào để cậu hiểu nữa, từ bé tớ đã có ước mơ như vậy rồi.

    – Chắc tớ chẳng cần nói cậu cũng biết, người dân làng mình, trong đó có bố mẹ chúng mình một năm trồng đến 4 vụ, hết ngô, khoai, lạc, dưa đến chuối, đậu. V. V. Có loại cây nào mà không trồng đâu. Nhưng có nhà nào mà xây được cái nhà mái bằng. Khổ cực quanh năm mà cũng chỉ đủ ăn thôi. Bây giờ người dân làng mình bỏ xứ đi làm ăn nơi khác quá nửa rồi.

    Trang phân tích không sai, đó đúng là thực trạng ở vùng đất này, huyện Kim Động thuộc tỉnh Hưng Yên, một tỉnh thuộc vùng đồng bằng bắc bộ có con sông Hồng chạy ở bên sườn. Người dân nơi đây chủ yếu sống bằng nghề nông, cấy lúa vẫn là chính. Nhưng đối với những làng ven sông như làng của bạn Nghĩa, bạn Trang thì lại sống chủ yếu bằng nghề trồng các loại cây hoa màu khác ở vùng đất đệm giữa con đê ngăn lũ và sông. Vùng đất ấy phì nhiêu màu mỡ lắm vì có rất nhiều phù sa, trồng được hầu hết các loại cây trồng thông thường. Nhưng thiên nhiên không ưu đãi con người hoàn toàn, Nghĩa thêm một lần nữa đứng dậy, cậu hỏi ngược lại Trang:

    – Cậu có biết tại sao lại như vậy không?

    – “Tại sao?”, Trang trông đợi lắm câu trả lời này.

    – Vì cứ vào mùa mưa là nước lên.

    Phải rồi, mùa nước nổi. Hàng năm cứ vào mùa mưa là con sông Hồng hiền hòa thướt tha như thiếu nữ dậy thì ấy lại trở nên dữ dằn như phụ nữ đến tháng, nước lên ngập hết tất cả, có năm nước còn lên cao mem mép bờ đê nơi Nghĩa và Trang đang ngồi. Thành thử ra không thể trồng được những loại cây dài ngày, mang lại hiệu quả kinh tế cao.

    Trang thất vọng vì câu trả lời của Nghĩa, chuyện hàng năm cứ đến mùa nước lên là cả làng phải di cư vào trong đê, đứng chống nách trên đê nhìn xuống vùng nước rộng mênh mông, nước lên ngập cả nhà chỉ còn mỗi mái chom chóp nổi lềnh phềnh trên mặt nước đã không phải là chuyện gì xa lạ nữa rồi:

    – Chuyện đó thì cả làng ai chẳng biết. Nhưng cậu có cách nào ngăn nước lên không?

    – “Tớ sẽ đắp bờ ngăn nước sông tràn vào”, Nghĩa trả lời hồn nhiên như cô tiên.

    Trang cười phá lên bởi suy nghĩ trẻ con của Nghĩa:

    – Ha ha ha, cậu sẽ là Sơn Tinh, lấy đá núi để ngăn nước lên phải không? Ha ha ha ha. Cậu vui tính thật đấy.

    Biết là mình không thể đôi co với cô nàng này cho ra đầu ra đũa rồi, cơ bản là chính bản thân Nghĩa cũng không biết bằng cách nào có thể ngăn nước lên được, Nghĩa chuyển đề tài nhưng vẫn níu lại một chút hy vọng cho cả hai người:

    – Hiện nay tớ chưa biết cách, nhưng tương lai tớ sẽ tìm ra. Cậu cứ tin ở tớ.

    Trang cho qua, bởi những đoạn nói chuyện vừa rồi với Nghĩa thực sự mà nói cũng không phải là chuyện chính mà Trang rủ Nghĩa ra đây khi 2 đứa trên đường đi học về, sắp đến kỳ thi tốt nghiệp cấp III và thi vào Đại học rồi:

    – Thôi được rồi, tớ tạm tin cậu đấy. À Nghĩa này, Nghĩa đã quyết định đăng ký thi vào trường đại học nào chưa? Cậu không được bỏ qua lời đề nghị của tớ đâu, không là tớ… giận đấy.

    Nói đến đây, Trang quay mặt đi hướng khác để che đi khuôn mặt bầu bĩnh đang ửng hồng của mình. Nói về đôi bạn Nghĩa và Trang một chút, cả hai đứa ở cùng một thôn bên bãi, học với nhau từ năm lớp 1 đến tận giờ là sắp hết lớp 12 rồi. Nhà ở gần nhau nên hai đứa thân nhau lắm, lúc nào cũng đi học cũng kè kè ở bên nhau. Lại thấy tên hai đứa ghép lại với nhau thành một từ hết sức có ý nghĩa nên bạn bè cùng lớp thường hay chọc ghẹo ghép đôi vào với nhau.

    Về hình dáng thì cả hai cũng được gọi là trai xinh gái đẹp, nhìn rất ra dáng một đôi không lệch pha nhau tẹo nào. Chỉ khác nhau một chút về tính cách, trong khi Nghĩa sống nội tâm thì Trang có vẻ thích hướng ngoại. Còn về bản thân hai đứa, có thể dùng một câu thành ngữ như thế này để diễn tả: “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Hồi đó không như bây giờ, trai gái chưa có cởi mở yêu đương dễ dàng. Mặc dù trong lòng hai đứa đã có chút gọi là ‘yêu’ nhau rồi đấy, nhưng hành động và lời nói cũng mới chỉ dừng lại ở hai người bạn thân thân thân mà thôi.

    – “Thực ra… thì tớ có quyết định rồi”, Nghĩa ấp úng.

    Trang reo lên sung sướng, cô chờ quyết định này của Nghĩa từ đầu năm lớp 12 cơ:

    – Hihihihihi! Có phải là cậu quyết định thi trường Kinh tế quốc dân cùng với tớ không?

    Nghĩa ấp úng:

    – Tớ… tớ… tớ…

    Trang cướp lời bạn, cô bấu bàn tay mình vào bắp tay Nghĩa:

    – Đúng rồi phải không? Tớ mừng lắm, vậy là cậu nghe lời tớ rồi. Tớ tin chắc rằng hai đứa mình sẽ đậu đại học Kinh tế quốc dân thôi.

    Lời nói vừa rồi của Trang không phải là tự tin thái quá đâu, hai đứa mặc dù đều là con nhà nghèo nhưng lực học thì không một đứa bạn nào dám coi thường, liên tục không Nghĩa thì sẽ là Trang dẫn đầu về học lực trong lớp, mà việc này được duy trì từ năm lớp 1 đến tận bây giờ. Mới năm ngoái thôi, hai đứa còn là đại diện của trường cấp 3 tham gia kỳ thi học sinh giỏi toàn tỉnh Hưng Yên. Nghĩa thi môn hóa học còn Trang thi môn Toán.

    Nhìn cái điệu bộ mừng như bắt được vàng của Trang, Nghĩa không nỡ làm nàng cụt hứng, mặt trời cũng chỉ chiếu những tia nắng sót cuối cùng trước khi lặn hẳn, ánh hoàng hôn trên triền đê đẹp đến mê hồn như vậy nhưng không làm Nghĩa để tâm, bởi trong lòng cậu lúc này chỉ là một sự lo lắng đến lạ thường, bởi cậu biết điều cậu nói ra sau đây rất có thể làm Trang giận. Mà tính Trang thì Nghĩa biết, cô ấy giận thì rất khó để làm lành, nhưng Nghĩa là người không biết nói dối:

    – Tớ, tớ xin lỗi. Tớ quyết định thi đại học Nông nghiệp I.

    Như bị dội một gáo nước lạnh, lời Nghĩa nói làm Trang đứng họng, mắt cô mở thật to nhìn kỹ vào khuôn mặt xụi lơ của người bạn thân:

    – Cậu… cậu… Tớ… ghét cậu!

    Vừa nói xong Trang với tay lấy cái cặp sách gập đôi màu đen của mình rồi đứng dậy chạy thật nhanh bỏ lại Nghĩa đứng một mình thẫn thờ nhìn theo đôi mông đít đã bắt đầu núng nính của Trang. Trời nhập nhoạng tối nên Nghĩa không nhìn được những giọt nước mắt lã chã của Trang rơi xuống đám cỏ ven đê.

    Ở xa xa vọng lại tiếng lục lạc treo trên cổ con bò cái đầu đàn đang dẫn đầu đàn bò thong dong từng bước tìm về chuồng sau một ngày gặm no cỏ xanh mướt ở triền đê.

    Bạn đang đọc truyện Mùa nước nổi tại nguồn: http://truyensextv2.cc/mua-nuoc-noi/

    Nhìn thấy Trang chạy thật nhanh xuống lối rẽ vào xóm Bãi, cũng định đuổi theo để an ủi mong Trang bớt giận nhưng nghĩ thế nào Nghĩa lại thôi. Giờ bạn ấy đang ôm cục giận trong người, nếu mà an ủi có thể chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, cứ thể thư thư rồi mình tính dần. Nghĩ vậy nên Nghĩa cũng ôm cặp lững thững đi men theo đê rồi đi xuống xóm Bãi, ở nơi đó là nhà cậu. Chắc giờ này mẹ đang nấu cơm, cũng nhá nhem tối rồi.

    Quả đúng như vậy, đường trong xóm Bãi quanh co toàn là đường đất, cũng may trời mấy hôm nay nắng khô ráo nên đi lại cũng dễ dàng, chứ cứ có một cơn mưa hơi to một chút mà xem, lậy lội bùn đến tận mắt cá chân. Hai bên đường làng lưa thưa thỉnh thoảng có một vài ngôi nhà, còn lại đều là những ruộng ngô, ruộng khoai, ruộng dưa được người trong xóm tận dụng từng mảnh đất trống để trồng một thứ cây gì đó.

    Vòng vèo mãi Nghĩa cũng về đến một ngã ba đường, nếu rẽ phải đi đến cuối con đường này là nhà của Trang, còn rẽ trái là về nhà mình. Nghĩa tần ngần một lúc vì vẫn còn một mối tơ lòng khi nghĩ về người bạn gái thân thiết, nhưng cậu quyết định rẽ về phía bên trái.

    Cách ngã ba đường vừa nãy khoảng hơn trăm mét là ngôi nhà mà Nghĩa và chị gái đã sinh ra và lớn lên. Gọi là nhà cũng được mà gọi là lều cũng chẳng ai bảo gì. Cả cái xóm Bãi này hình thành nên một cách tự nhiên theo nhu cầu của sản xuất hoa màu. Lúc đầu chỉ có một hai nhà ra ngoài bãi này dựng tạm một túp lều nhỏ để trông đêm đám ruộng của mình, dần dà có thêm vài nhà, lại thêm vài nhà nữa ra dựng lều.

    Nhiều lều dựng lên tức khắc hình thành một xóm lều nhỏ. Rồi thì từ lều người ta bảo nhau dựng cái nhà tạm to hơn một chút rồi kéo vài người, rồi cả gia đình ra ngoài bãi này ở hẳn luôn. Chuyện kể ra thì chỉ có vài dòng chữ, nhưng đó là cả quá trình mấy chục năm mới hình thành cái xóm Bãi này. Nay đã có khoảng trăm nóc nhà và cũng được chính quyền chính thức công nhận là một xóm thuộc một làng về mặt hành chính rồi.

    Dân xóm Bãi không có đất trồng lúa giống các xóm trong đê, chỉ có đất trồng màu. Âu đó cũng là sự phân công công việc trong xã hội. Dân trong đê thì trồng lúa, dân ngoài bãi thì trồng màu. Thế nên mới có chuyện cứ đến mùa thu hoạch là dân xóm Bãi thi nhau đội từng thúng ngô, thúng khoai vào trong đê đổi lấy lúa, lấy gạo về ăn.

    Trở lại Nghĩa, đứng trước cổng nhà mình, gọi là cổng cho nó oai thôi chứ nó chỉ là hai cụm hoa dâm bụt trồng hai bên, không có cánh cổng chi hết, ở đây không có chuyện trộm cắp gì vì nhà nào cũng nghèo như nhau cả thôi. Lần nào cũng vậy, mỗi lần đi học về hoặc đi đồng về Nghĩa đều đứng ngắm ngôi nhà mình đôi ba phút đồng hồ. Để làm gì ư, chẳng phải là cậu thấy ngôi nhà của mình đẹp đâu, nó cũng giống như trăm ngôi nhà khác ở xóm, tồi tàn như nhau. Nhà cấp 4 có mái bằng lợp bằng ngói ta, tường nhà xây bằng gạch ba banh không trát, cửa nhà là các tấm phên tre nứa ghép lại với nhau. Ở đây trăm nhà như một đều xây theo kiểu này, chỉ khác nhau ở độ rộng mà thôi.

    Nghĩa ngắm ngôi nhà mình chỉ để nung nấu thêm ý muốn thay đổi, cậu muốn lắm được tự tay mình phá bỏ ngôi nhà này và thay vào đó là một nhà mái bằng bê tông cốt thép giống như một số gia đình ở trong đê. Để nó không bị dột mỗi lần mưa, để nó không bị gió từ sông Hồng thổi lùa vào tận bên trong. Để mẹ bớt khổ.

    Khói men theo mái cỏ tranh ở bếp lúc trời nhập nhoạng tối thế này trông thật ma mị, Nghĩa biết là mẹ đang nấu cơm. Vâng, chỉ có mẹ là người nấu cơm trong gia đình thôi. Ở nhà chính vẫn tối om, điều đó chứng tỏ bố Nghĩa không có ở nhà, thường thường giờ này bố cũng đâu có ở nhà, ông đi uống rượu ở trong làng chắc đến bữa mới về.

    Nghĩa cất cặp vào cái bàn học ở trong phòng chính, nhà cấp 4 có 3 gian. Hai gian chính có cái không gian gọi là phòng khách vì có đặt bàn thờ và một bộ bàn ghế bằng mây cũ mèm, cạnh bàn thờ là một cái giường rộng mét rưỡi làm bằng tre, nơi đây là chỗ ngủ của Nghĩa. Còn một gian buồng nữa là phòng ngủ của bố mẹ, ngăn cách phòng ngủ với phòng khách là một cái rido màu xanh có in những bông hồng, mẹ nói chiếc rido này là quà cưới của một người bạn gái của mẹ, nhưng người này là ai thì mẹ không có nói cho Nghĩa biết.

    Nghĩa xuống bếp phụ mẹ nấu cơm:

    – Mẹ nấu cơm ạ?

    Mẹ Nghĩa vừa chổng mông lên cúi đầu xuống sát bếp để thổi lửa, mấy hôm trước trời mưa làm đống rơm ướt sũng, thành ra cháy không đượm như rơm khô, mà không khéo dụt còn bị tắt, khói rơm nghi ngút. Nghe con hỏi, cô Tươi ngoảnh lại nhìn con rồi trả lời bằng cái giọng ngọt ngào:

    – Sao hôm nay học về muộn thế con?

    Trời chưa tối hẳn nên nhà không thắp đèn dầu, trong cái mờ ảo của nắng tắt, cộng với khói rơm nghi ngút làm Nghĩa nhìn mẹ trông đến tội. Tóc mẹ lòa xòa rối rắm lất phất lòa xòa trên khuôn mặt, mắt mẹ chắc là do khói bếp làm ướt nhòe như vừa mới khóc. Mẹ mới có 40 tuổi đầu, từ thời còn con gái lam lũ, cái nắng, cái mưa nó đầy đọa nhưng mẹ vẫn giữ được nét đẹp của người phụ nữ vùng nông thôn, chứ không bị phai màu, bị đen nhẻm đi giống như mấy cô cùng xóm trạc tuổi mẹ. Như người ta thường nói, mẹ ở vào cái tuổi thành thục nhất của người phụ nữ, bàn tay và khuôn mặt có chút rạn và rám nắng vì lao động đồng áng, nhưng những mảng da thịt ẩn khuất bên trong thì trắng phau phau và mịn màng lắm, đó là hiểu biết của Nghĩa về mẹ, một người phụ nữ đẹp ở nông thôn.

    – Vâng, học về con gặp bạn Trang để nói về chuyện thi đại học mẹ ạ.

    Chuyện hai đứa thân nhau thì cả cái xóm Bãi này ai chẳng biết. Xóm cũng có khoảng hơn chục bạn trạc tuổi như Nghĩa nhưng chỉ có 2 đứa là học hành đàng hoàng, giờ đã sắp hết lớp 12, còn lại thì đều bỏ học giữa chừng, có đứa học hết cấp I, có đứa cố lắm cũng chỉ học hết cấp II. Nguyên nhân thì chỉ có 2 thôi, một là học lực yếu không theo nổi, đúp lên đúp xuống thành ra bỏ học, hai là không có tiền để học khi còn phải làm đủ thứ việc để kiếm miếng cơm đút vào mồm. Quê nghèo nó vậy.

    – Thế hai đứa đã quyết định thi trường nào chưa? Con mổ cho mẹ con cá trôi mẹ để ở giếng ấy, vừa rồi chú Lãm cho.

    Nhắc đến chú Lãm, chuyện chú hay cho con cá sông cũng trở nên hết sức bình thường, bao nhiêu năm nay đã vậy rồi, từ hồi chị em Nghĩa còn bé xíu cơ. Chú có nhà ở trong đê nhưng đã từ lâu lắm rồi chú chuyển ra ở hẳn ở ngoài bãi, dựng một cái lều ven sông, sống bằng nghề đánh bắt cá ở sông Hồng.

    Nghĩa xắn tay áo đi ra giếng ngay cạnh bếp, cậu thoăn thoắt đôi tay mổ cá, vừa làm vừa trả lời mẹ, giọng buồn như để trút bỏ nỗi lòng mình:

    – Rồi mẹ ạ, con quyết định thi đại học Nông nghiệp I, còn bạn Trang chắc là thi đại học Kinh tế quốc dân.

    Cuối cùng thì lửa đã lên đượm, mùi rơm ẩm không thơm như mùi rơm khô, nó nồng nồng mùi của ẩm mốc, cháy lắm cũng chỉ có ngọn lửa màu xanh nhờ nhờ, không phát tiếng nổ lách tách như rơm khô, cô Tươi ấp thêm một đám rơm vào bên cạnh cho khô dần, trên bếp lửa là nồi cơm bằng gang:

    – Sao hai đứa không thi vào cùng một trường?, Sau này học trên đó còn bảo ban nhau.

    Thở dài một cái, Nghĩa moi nốt mang cá rồi kéo nước lên rửa:

    – Con không thích học kinh tế mẹ ạ, mà Trang thì không thích học nông nghiệp. Con hỏi mấy anh trong làng thì thấy bảo hai trường đó cũng gần nhau, chỉ cách nhau khoảng mươi mười lăm cây thôi. Có gì vẫn giúp nhau được mẹ ạ.

    – Mẹ thì không biết gì chuyện học hành của các con nên không can thiệp được. Con quyết định như thế nào mẹ nghe cả, con lớn rồi làm gì cũng nghĩ trước nghĩ sau, biết chưa con. Cả nhà mình giờ chỉ còn trông vào anh thôi, gắng mà học sau này còn nuôi bố mẹ, nuôi… chị nữa.

    Lâu lắm rồi mới Nghĩa mới nghe mẹ nhắc đến chị Nhài, còn nhỏ nên Nghĩa không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chắc là một biến cố gì đó ghê gớm lắm. Chị Nhài hơn Nghĩa 4 tuổi, hai chị em quấn quýt nhau lớn lên. Tuổi thơ của Nghĩa đều gắn liền với hai tiếng “chị Nhài”, chị lúc thì như người bạn khi chơi cùng em, lúc chị như một nữ anh hùng khi bảo vệ em khi bị bọn trẻ trong đê bắt nạt khi đi học, có lúc chị là một người mẹ thứ 2 của Nghĩa. Chị xinh lắm, lại dịu dàng, chăm chỉ, nết na, đã từng có lần Nghĩa trộm nghĩ sau này lấy vợ nhất định phải lấy người như chị. Chị học hết lớp 9 rồi nghỉ học ở nhà làm đồng với mẹ.

    Nhưng rồi buổi chiều hôm ấy, cũng vào chập đầu hè này, cách đây 3 năm, khi đó Nghĩa đang học lớp 9, lúc đi học về đến cổng thì cậu thấy chị cầm theo balo quần áo rồi vụt chạy từ trong nhà ra, nước mắt chị còn nhòe nhoẹt ướt đẫm cả khuôn mặt. Khi chị nhìn thấy Nghĩa đi học về thì chỉ kịp ôm chầm lấy em một cái rồi khóc rống lên không nói được một lời nào. Sau đó chị đi mất để lại Nghĩa một mình ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Từ đó đến nay đã 3 năm trời nhưng Nghĩa không thấy chị về nhà, nói như vậy cũng không hẳn chính xác, chị có về nhưng không vào nhà. Chị về vào dịp Tết nhưng chỉ về đến đầu con đê lối dẫn xuống xóm rồi chờ Nghĩa đi học về, dúi vào tay Nghĩa một túi bánh kẹo gì đó rồi nói rất ngắn gọn: “Nghĩa mang về cho mẹ thắp hương”. Chị chỉ nói đúng một câu đó rồi lại chạy thật nhanh như không dám ở lại. 3 năm chị đi là 3 lần Nghĩa gặp chị vào dịp giáp Tết, là 3 lần Nghĩa được nghe chị nói đúng một câu đó. Câu nói ám ảnh Nghĩa đến khôn cùng: “Nghĩa mang về cho mẹ thắp hương”.

    Trở lại với không khí đang trĩu nặng khi mẹ vừa nhắc đến chị gái, Nghĩa bần thần nhớ lại một quãng tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm giữa mình và chị. Rồi lấy hết can đảm, Nghĩa hỏi mẹ:

    – Mẹ, sao chị không về nhà? Con nhớ chị lắm!

    Nghĩa không biết rằng, ở trong bếp, vừa rồi buột miệng nhắc đến đứa con gái đầu lòng là tâm trạng cô Tươi chộn rộn, mắt cô đã đỏ không phải là do khói bếp mà do cô khóc. Đã 3 năm rồi cô chưa nhìn thấy mặt mũi đứa con gái ấy, cô nhớ nó đến quặn thắt ruột gan. Nghĩ trong lòng như vậy, nhưng cô Tươi chợt quát lên:

    – Nhớ gì mà nhớ! Nó là đứa con gái hư hỏng, đến…

    Câu nói bỏ lửng ấy của mẹ càng làm Nghĩa tò mò, không biết đã có chuyện gì xảy ra với chị, tại sao chị bỏ đi từng ấy năm không về nhà? Tại sao bố mẹ không ai nhắc đến chị? Tại sao họ còn cấm cậu nhớ đến chị? Hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải đáp.

    Thấy mẹ không nói tiếp, lại nhìn thấy thái độ tức giận rất hiếm gặp của mẹ nên Nghĩa cũng không dám hỏi tiếp. Cậu làm nốt con cá rồi mang vào bếp cho mẹ.

    Khói bếp bập bùng, mùi rơm ẩm, nồi cơm sôi sùi bọt ra ngoài mép vung. À, trời tối hẳn rồi đấy!

  • Hạnh phúc trong nỗi đau – Tác giả Khoai Lang

    “Bốp…” một cái tát nảy đom mắt, máu mũi cô trào ra…

    – Im ngay! Kêu là nữa chết nha con!

    Hắn rít lên qua kẽ răng khi tát cho Chi một cái rõ đau, chưa bao giờ cô bị đau thế này. Chi sợ hãi tới mức không khóc được, hắn lột áo cô ra làn da ngực trắng bóc và bầu vú hơi nhu nhú của con bé tuổi mười hai. Hắn khoái trá xoa nắn cái ngực còn cưng cứng nó, rồi mới tụt nốt cái váy học sinh cùng cái quần slip trắng con con… mắt hắn bỗng trợn lên. Không phải vì hắn lạ lẫm cái lồn trẻ con còn mum múp chỉ có một hai sợi lông mu, mà bên bẹn con bé là một cái bớt hồng khá giống hình trái tim.

    Đang cơn say rượu hắn chẳng cần biết gì nữa, hắn cởi quần rồi banh chân con bé ra. Chi đau lắm nhưng cô cố mở mắt trừng trừng nhìn thẳng mặt kẻ cưỡng hiếp mình. Trớ trêu thay cái đèn trong khoang xe ôtô, đã bố trí sẵn một cách vô tình hay hữu ý mà không thể nhìn rõ mặt kẻ đó. Cái cô thấy là hắn đeo một dây chuyền vàng, có mặt dây chuyền hình con bọ cạp. Mỗi lúc hắn thúc vào trong lồn Chi người hắn chồm lên, cái hình con bọ cạp lại lắc lư trước mắt cô. Hắn đang cơn say chơi rất mạnh, nhưng hắn chỉ thấy con bé mặt mày nhăn nhó. Người nó co rúm lại khi bị nhưng phát thúc cực mạnh, kể cả lúc mất trinh nó có vẻ đau đớn cực độ.

    Không đau sao được khi một cái buồi to ngoại cỡ như của hắn, đến cả những con cave từng trải vẫn rên rỉ thảm thiết. Nhưng con bé tuyệt nhiên không rên rỉ lấy một tiếng, chỉ có đôi mắt to tròn trong veo nhìn hắn trân trân. Hắn lấy hết sức trai trẻ chơi thật mạnh vào lồn nó, lòng tự ái đàn ông của hắn bị tổn thương. Chưa bao giờ như thế cả mà cái con bé nhỏ nhắn này làm hắn thấy như bị sỉ nhục… Con bé sau vài cái thúc trời giáng nó ngất lịm, hắn chơi thêm một lát thì xuất tinh vào lồn nó. Khi rút ra hắn còn nhìn lại cái lồn bé nhỏ sưng lên bầm dập, và tinh trùng quện lẫn máu trinh rớt ra nệm xe.

    Do cái buồi quá cỡ của hắn khi tống vào, lồn nó đã bị rách ra máu từ chỗ rách vẫn đang rỉ ra… Chơi xong hắn mặc quần rồi ra ngoài châm điếu thuốc hút.

    – Làm gì với nó đại ca? Em để lại đại ca dùng nhé!

    Thằng đàn em hỏi hắn:

    – Quẳng đi… Nhưng đừng để nó thương tích và cấm bán nó cho bọn buôn gái… vứt là vứt!

    Hắn gằn giọng:

    – Dạ! Đại ca!

    Tên đàn em đáp lời, nó gọi thêm mấy tên nữa ở ngoài vào sau khi mặc lại quần áo cho con bé. Chúng mang cô lên một cái xe ô tô khác phóng vụt đi. Chi tỉnh lại thấy mình đang ở một hè phố xa lạ giữa đêm vắng, cô cố nhớ lại những gì đã diễn ra. Cô đang trên đường đi học về và đang dừng lại ở lối nhỏ quen thuộc trò chuyện với loài hoa cùng tên mình…

    Hoa Xuyến Chi nó và cô là bạn, nó trung thành nghe cô kể lể chuyện mẹ mắng, chuyện gấu Pun bị con Lu lu của bố cắn nát… chuyện bạn bè mỗi ngày. Xuyến Chi không bao giờ nói với ai hết, nếu cô buồn nó khẽ rung cành hoa tán lá như an ủi cô. Bù lại Chi rất chăm nó nhặt những cành lá bông hoa bị người qua lại giày xéo. Cô khóc mỗi khi hoa bị dẫm đạp vô tình cảm thấy như chính mình đang tổn thương… Hôm ấy cũng như bao hôm chỉ khác lần này cô và Xuyến Chi chia xa mãi… Hai kẻ ác độc đã bịt mồm lôi cô lên xe ôtô, tiếp theo là bị hiếp…

    Lưu Vỹ lướt trên phố đêm bằng chiếc BMW 428i mui trần sang trọng, với một đại thiếu gia như Vỹ thì muốn gì chả được. Vỹ đã quen với ánh mắt trầm trồ thán phục của mọi người, và ở thành phố này mọi chốn ăn chơi đại thiếu gia cậu đã nổi danh vô cùng. Vỹ nhìn phía trước xa xa có một bóng nhỏ bé đang đứng dưới gốc cây… ánh cao áp đèn vàng vọt rọi xuống cái bóng cô độc lẻ loi. Giờ này 3h sáng mà đứng đường hẳn con này ế lắm, chứ không chúng nó dạt hết rồi… giờ cao điểm phố này đông chặt gái đứng đường mời khách. Cái gì mình cũng biết trừ gái đứng đường, ha ha phải thử chứ! Xem cái loại phế vật này khác gì mấy em bóng bẩy trong sàn nào…

    Lưu Vỹ xịch xe trước mặt Xuyến Chi hất hàm nói:

    – Đi chứ!

    Vỹ mở cửa xe, những tưởng cái BMW đỏ láng cóng sẽ làm cái đứa con gái đứng đường kia nhảy xổ tới mà xin ân huệ. Đằng này nó coi Lưu Vỹ và cả cái siêu xe không khác gì phế vật. Lưu Vỹ nghĩ hay nó chưa thấy mình trả giá lên sợ rẻ, mà loại hàng nát này thì biết gì siêu xe. Có lẽ con này nó nghĩ mình đi xe công nông thôi, phải trả giá cao bằng cả năm lê lết vỉa hè của nó. Để cho nó phải mừng quýnh lên mà nhảy bổ đến cậu:

    – 200 Triệu hết đêm ok!

    Nó vẫn im lặng đôi mắt tròn tròn treo veo, đang nhìn vào khoảng không vô định. “Con bà nó!” Con này dễ bị điếc hay sao ý? Hai trăm triệu với con đĩ rẻ tiền như mày sống cả năm đấy. Đã thế thì:

    – 500 Tr hết đêm ok!

    Lưu Vỹ quát vào mặt Xuyến Chi, cô vẫn đang mông lung bởi cú sốc quá lớn đời mình. Cô chả nghe và chả để ý gì xung quanh cả, cơ sự này làm Lưu Vỹ nhục quá đỗi. Người ta mà biết đại thiếu gia như cậu mà gọi một con điếm đứng đường không được, còn bị nó khinh rẻ coi như rác rưởi. Thằng xe ôm hay thợ xây nó còn chèo kéo mãi chưa chắc đã đi thế mà… Điên tiết Lưu Vỹ bế thốc lên Xuyến Chi lên xe và phóng đi.

    Dừng trước cổng khách sạn, Xuyến Chi vẫn thẫn thờ trên băng ghế xe… Nhục nhã đã đủ rồi giờ mà vì con điếm này, để thằng bồi khách sạn nó biết thì e mai cậu chui xuống đất không hết nhục với lũ bạn. Không cần biết Chi như nào Lưu Vỹ kéo xềnh xệch cô vào sảnh. Lễ tân đã quá biết Vỹ lên sau khi chào hỏi đưa luôn cho cậu chìa khóa phòng vip. Đóng sập cửa phòng Vỹ mới ngắm con phế vật đã bánh bơ mình. “Xinh đấy chứ!” Lưu Vỹ thầm khen, mà con này còn mặc cả đồng phục học sinh giả nai lừa tình đấy…

    – Vào tắm đi, hôi hám thế này mà còn đứng đó!

    Vỹ quát Chi, từ lúc bị kéo lên xe thì cô đã thôi nghĩ miên man. Nhưng Chi cũng chả biết làm gì, cô chỉ là cô bé 12 tuổi sau trận cưỡng hiếp vẫn chưa hết sợ hãi bàng hoàng. Vì thế cô phó mặc khi Vỹ bảo cô đi tắm Chi lập tức đi như cái máy, nước lạnh làm cô tỉnh táo cô nghĩ chắc nó địt mình rồi. Thôi thà ngoan ngoãn may ra nó không đánh, nó hung dữ thế đánh mình chết thì làm sao trở về nhà được. “Mẹ ơi!” Chi muốn khóc qua nhưng cô tự nhủ hoa Xuyến Chi người ta dẫm đạp tan nát còn không khóc, mình cũng phải như bạn ấy…

    Chi ra khỏi phòng tắm cô trần truồng đứng im, đôi mắt tròn xoe cứ nhìn trừng trừng vào Lưu Vỹ. Lưu Vỹ nhìn bộ ngực mới nhu nhú của Xuyến Chi nghĩ thầm, nó bé quá chắc sợ tù đéo thằng nào dám ăn thảo nào nó ế hàng. Vỹ cười khẩy đại thiếu gia cậu đầu đội trời chân đạp đất ai dám bỏ tù. Cái thằng dám bỏ tù cậu thì chắc chưa sinh ra, vì bố cậu là quan chức to trong chính trường. Mà như người ta nói “dưới một người trên vạn người” cha cậu thậm chí nếu ông ấy đứng thứ hai, thì không còn ai dám đứng thứ nhất. Cho lên cậu ăn chơi chác táng thế nào thì trên mặt báo cậu vẫn là một ngôi sao sáng, chẳng một thằng nhà báo nào ngu tới mức phanh phui về cậu để thân bại danh liệt…

    Chi nhìn Lưu Vỹ chằm chằm không chút sợ hãi, Vỹ cũng ngắm nghía cô. Cậu nghĩ nếu con này lớn tí nữa sẽ rất xinh, da trắng dáng cao ráo mặt đẹp thế mà đứng đường quá phí. Nhìn nó đáng yêu khiến Vỹ đã muốn chơi rồi thấy nó vẫn đứng trời trồng ở đấy cậu quát:

    – Lại đây! Làm việc đi!

    Chi lũn cũn đi đến rồi đứng im trước mặt Vỹ, cậu bực mình con này không biết vào nghề lâu chưa mà ngu thế! Kèn sáo cũng đéo biết thật quá dở, mà thôi để loại nhơ nhớp này ngậm miệng vào chả bỏ kinh. Vỹ chỉ ngăn kéo bảo Chi:

    – Ra lấy bao nhanh!

    Chi lại đi ra ngăn kéo đứng im đó, cô nào biết bao là gì vì ở đó chỉ có mấy hộp như hộp kẹo. Vỹ thì nhìn dáng Chi đứng thẫn thờ trước ngăn kéo, mái tóc dài xõa xuống ôm bờ vai trần, cặp mông tròn trịa cặp chân trần thon thả thì đã không chịu thêm được nữa. Cậu tự đến lấy bao rồi lôi Chi ra giường, đưa bao cho Chi ra lệnh:

    – Đeo vào và ngồi lên!

    Chi vẫn đứng đực ra đấy, Vỹ điên quá “con bà nó ngu hết phần chó, thế mà cũng đi làm cave”. Hay con này nó đói quá ù tai, mà kể thiếu gia như mình cũng tệ. Thôi mời em ấy ăn đã, cậu bảo:

    – Ăn gì không?

    Xuyến Chi gật đầu lia lịa, thực ra cô rất đói rồi nhưng sợ Vỹ đánh không dám nói. Vỹ nghĩ thầm “con này nó đói thật, thảo nào ngơ ngơ như bò đội nón”Vỹ gọi một suất ăn nhanh của Pháp lên phòng. Chi nào biết dùng dao đĩa ra sao cứ nhìn đĩa thức ăn, nhưng chả thấy đũa đâu nhưng đói quá rồi. Hơn nữa mình phải ăn để sống, và có sức không tí nó địt thì mình chết cô nghĩ bụng. Chi thò tay bốc miếng thịt, Vỹ bèn ngăn lại lấy khăn ăn quàng vào cổ cô, lấy dao dĩa cắt miếng thịt ra rồi bảo Chi:

    – Há miệng ra!

    Cứ thế Vỹ bón cho Chi ăn hết đĩa đồ ăn, xong rồi cậu hỏi:

    – No chưa!

    Chi gật đầu, Vỹ bóc nho bón cho Chi ăn tráng miệng khoản ga lăng này thì thiếu gia cậu rất giỏi. Chi tự nhủ “… nó hung hăng thế nhưng cũng đáng yêu, và đẹp trai nữa”Cô bật cười hàm răng trắng bóc lung linh dưới ánh điện, Vỹ ngẩn người tự nhiên thấy Chi cười. Nụ hàm tiếu nở trên đôi môi hồng bé nhỏ thật là đáng yêu, Vỹ không biết được cả đời cậu đã bị nụ cười ấy làm cho thay đổi.

    Lát sau Vỹ bế chi ra giường, sự kiềm chế cũng có hạn cậu đã thích Xuyến Chi lắm rồi. Chi đã không còn ác cảm với Vỹ mấy, lên không biết vì phải cho hay tự nguyện dâng hiến nữa. Nhưng khi Vỹ hôn cô, cô hôn lại rất cuồng nhiệt… cái gì đến cũng phải đến. Vỹ cởi quần rồi cầm buồi nhét vào lồn cô, Vy nhăn mặt của cô vẫn còn rát và đau ở vết rách sau trận bạo dâm kia.

    – Đau à!

    Vỹ hỏi cô, khi nhìn xuống cái lồn bầm dập sưng tấy của Chi cậu đã lầm bầm chửi “con bà thằng nào bạo dâm với em ấy thế, không biết thương hoa tiếc ngọc”. Kinh nghiệm có thừa Vỹ đã khéo léo nhẹ nhàng với cô. Chỉ lát sau thì Chi đã quấn lấy Vỹ cô ưỡn lên ưỡn xuống khi Vỹ dấn vào lồn cô. Khuôn mặt xinh đẹp hồng rực lên, Chi rên rỉ bấn loạn, tay nắm chặt ga giường như muốn vò nát nó, hơi thở gấp gáp cô lần đầu biết cảm giác sung sướng của đàn bà…

    Trời đã sáng nắng mai rọi qua tấm rèm ban công, Vỹ tỉnh giấc mà Chi vẫn còn ngủ. Chi nằm gọn như con mèo con trong lòng cậu, mái tóc lòa xòa xuống mặt. Cặp mi dài cong vút nhắm nghiền, ở khóe mắt vẫn đọng giọt lệ. Nhưng nụ hàm tiếu hồng xinh như đang mỉm cười hạnh phúc, Vỹ không nỡ đánh thức ngắm Chi ngủ cậu thấy đáng yêu và muốn che chở cho cô mãi…

    Chi cuối cùng cũng bừng tỉnh thấy Vỹ nhìn mình cô xấu hổ quá vùng ngay dậy nói:

    – Đừng nhìn em nữa!

    Mặt Chi đỏ bừng, ngoài vụ hiếp dâm không nói đến thì đêm qua cô đã cùng anh ấy… cô xấu hổ cực độ một tay che ngực một tay che bên dưới chạy vào nhà tắm. Chi mặc xong quần áo ra lén lén nhìn Vỹ, rồi mặt đỏ bừng lên cô nhìn vệt nước loang trên giường dấu hiệu của lần yêu hôm qua lại càng ngượng chín mặt… Vỹ thấy Chi bối rối liền quay mặt ra hướng của sổ châm thuốc hút. Lại thấy ngón tay nhỏ của Chi khều vào sườn, tý nữa cậu sặc thuốc… Vỹ hỏi:

    – Gì thế em?

    Thật sự từ lúc nhìn Chi ngủ, cậu đã có chút tình cảm không còn quát nổi cô bé nữa.

    – Em… em… xinh chứ!

    Chi ngập ngừng hỏi, Vỹ gật đầu thế là Chi nhảy cẫng lên “yeahhh!” Nhìn kiểu vui sướng trẻ con cậu bật cười. Chi xấu hổ quá mặt đỏ dừ… rồi cô nghênh nghênh mặt lên nhắm mắt lại, chờ mãi không thấy Vỹ hôn cô mở mắt giục:

    – Hôn em đi, thấy em xinh mà chả hôn gì hết ý!

    Vỹ ghé môi hôn cô, Chi chu môi nhăn mặt:

    – Mồm anh hôi không tả được!

    Vỹ lại ngây người trước hành động yêu kiều đó, thì bị cô lôi xềnh xệch vào nhà tắm. Cô bảo Vỹ:

    – Ngồi xuống há miệng ra em đánh răng cho!

    Bị đánh răng bởi người khác thật cơ cực, Vỹ cố chiều cô mà thôi nhìn bầu ngực nho nhỏ như trái đào của Chi qua cổ áo trễ xuống thật quyến rũ. Chi phát hiện ra bực tức lầm bầm:

    – Anh lại xấu tính rồi!

    Chi đóng cúc áo lại cho kín đáo rồi tiếp tục lôi Vỹ ra đánh răng. Màn tra tấn cơ cực rồi cũng qua, ra khỏi phòng tắm Vỹ định hôn cô thì Chi chạy vuột khỏi tay nhảy tót lên giường thè lưỡi “… lêu… lêu…”. Vỹ nhào lại giường túm được cô định hôn, Chi lại đẩy ra…

    – Không được!

    Vỹ hậm hực, mình còn gì hôi nữa đây? Chi nhắm mắt mặt nghênh chỉ vào trán:

    – Hôn chỗ này nà!

    Tại trong thâm tâm Chi cha luôn tỏ ra yêu quý thì hôn vào trán cô. Cô muốn Vỹ làm thế chứ nào biết trai gái thì hôn môi. Chiều lòng Vỹ hôn lên trán cô, chờ Vỹ hôn xong cô ghé môi hôn lại vào má Vỹ chụt một cái. Vỹ chợt nhớ chuyện mình cần làm cậu rút ví lấy ra 500 triệu đưa cho Chi.

    – Của em đấy!

    Chi lắc đầu:

    – Em không lấy!

    Với một cô bé 12 tuổi tiền đã ý nghĩa gì đâu, sống trong vòng tay cha mẹ cô chả hiểu được số tiền đó có thể cho cô sống cả đời. Chỉ có Lưu Vỹ đại thiếu gia kia mới dám vứt 500 triệu cho một đêm vui thôi. Lẽ ra nếu là con đĩ thực sự cô đã rất mừng rồi.

    – Nhà em ở đâu anh đưa về?

    Lưu Vỹ hỏi cô, Chi bật khóc cô nấc lên:

    – Em… em… không biết đường về! Người ta bắt em đi!

    Thì ra là cô bé bị ép đi khách, bọn nào mà bất nhân thế! Để thiếu gia ta tìm được coi chúng mày kinh doanh nổi không? Để em ý về khổ với bọn bảo kê, bất biết thế nào nhìn chỗ bầm dập của con bé là Lưu Vỹ hiểu. Cậu đề nghị:

    – Về nhà anh! Anh cũng chỉ ở một mình!

    Chi gật đầu rồi định chạy hôn Vỹ, nhưng cậu cao quá kiễng chân cũng chả tới. Chi ngúng nguẩy bảo câu:

    – Anh! Ngồi xuống đi!

    Chi đặt lên má cậu một nụ hôn rõ dài, rồi kéo tay:

    – Chúng mình đi a nhé!

  • Mùa Hạ

    Cuối năm lớp 11, là một thằng con trai khối tự nhiên, mà toán lý hóa trong tiềm thức của tôi, đều trở nên mù mờ khó hiểu.

    Mọi thứ khiến tôi xuống tinh thần trầm trọng, gần như cố gắng đều là con số 0. Thành tích vẫn duy trì “ổn định”, cuối lớp, gần cuối lớp và gần gần cuối lớp. Tôi mất hy vọng thi đỗ vào những ngôi trường mình mơ ước.

    Nỗi sợ đó như một cái bóng rất lớn đi cạnh tôi, cùng tôi đến lớp gặp bạn bè, cùng tôi ăn cơm với bố mẹ, cùng tôi thức trắng đêm suy tư không thể chìm vào giấc ngủ.

    Hhmm…

    Một buổi sáng, hạ sớm, đầu tháng 5, trong giờ ra chơi, ngang qua dãy hành lang ồn ào náo nhiệt, hướng về phòng vệ sinh ở cuối dãy, nơi tôi muốn rửa mặt bằng làn nước mát lạnh, làm dịu khuôn mặt đang đỏ ửng bởi thời tiết. Tự nhiên, khi đi đến địa phận lớp 11A12 – khối Xã hội, tôi chợt nghe được một vài câu thoại khá thú vị.

    Có một nhóm con gái đang nói chuyện, bên ngoài hành lang.

    – Chúng mày ơi, sao khối xã hội ít con trai thi nhỉ?

    – Chúng nó cứ nghĩ mọi thứ bên tự nhiên là thần thánh nhất rồi, có coi khối xã hội ra thứ gì đâu.

    – Thử cho bọn con trai đấy sang học khối xã hội bọn mình xem, tao cá chúng nó phải ngủ gật nhiều hơn nghe giảng.

    Mấy đứa con gái cười lớn. Có một giọng nói nào đó, muốn được lên tiếng tham gia câu chuyện, thì nhận ra sự có mặt vô duyên của tôi, nên cô nàng đã im lặng. Tôi khẽ cười nhạt trên môi, từ tốn bước ra khỏi câu chuyện của những người ấy.

    “Ai nói con trai không thể giỏi khối Xã hội? Tôi sẽ chứng minh, con trai còn cực giỏi là đằng khác. Chờ xem.”

    Vậy là, từ thời điểm đấy trở đi, tôi đả thông suy nghĩ, quyết định từ bỏ khối tự nhiên sau 2 năm gắn bó và chịu đựng. Tôi sẽ chuyển sang theo học khối xã hội đầy những văn bản và triết lý. Không phải là quá muộn để thay đổi, chỉ là hơi sợ hãi để thích nghi với nó.

    Vậy là năm 12, tôi làm đơn chuyển khối. Mỉm cười chờ ngày được vác xác sang lớp xã hội. Nhưng, trớ trêu thay, đơn xin chuyển lớp của tôi đã bị hiệu trưởng từ chối không một lý do. Vậy là đành im lặng, giữa cái lớp học 38 người, họ theo khối tự nhiên, chỉ có mình tôi đơn độc, nói về ban xã hội trước sự lạ lẫm của chúng bạn. Ngẫu nhiên tôi trở thành đứa giỏi văn nhất lớp. )

    Một tháng sau khi học chính năm lớp 12, tôi mới bắt đầu đi học thêm văn. Cũng không có gì đặc biệt lắm.

    Vào một buổi chiều đẹp trời giữa tháng 9, tôi đi học buổi ngữ văn đầu tiên. Tìm kiếm và hỏi thăm địa chỉ lớp học, sau bao lần đi vào những con hẻm cụt, cuối cùng tôi cũng mò đến lớp học thêm. Dắt xe đầy lặng lẽ bước qua cánh cổng sắt màu xanh, một khu vườn trồng đầy cây ăn trái và hoa sứ, tôi để xe ở khoảng sân nhỏ trước nhà, đi vào lớp học ngồi như một sinh vật lạ.

    Hàng chục đứa con gái trố mắt nhìn tôi, ngay cả cô giáo cũng vậy.

    “Thôi rồi, tôi là thằng con trai duy nhất trong lớp học thêm đó”.

    – Em chào cô! – Tôi đứng “bẽn lẽn” ở cửa lớp. Cô gật đầu, mỉm cười chào mừng tôi vào lớp. Không khí lớp học chưa thể ổn định kể từ khi tôi xuất hiện. Lũ con gái nhìn theo tôi không rời nửa bước cho tới khi tôi yên vị ngồi vào chỗ của mình, cái bàn trống nơi cuối lớp.

    Có con mắt nhìn tôi kiểu khinh khỉnh, giả như đang thách thức tôi rằng, “xem loại con trai như mày thì chịu đựng được bao lâu?”

    Có con mắt thì nhìn tôi kiểu ngạc nhiên thật sự, khó tả được cái ánh nhìn ấy, rất khó tả.

    Và còn có những con mắt, coi sự có mặt của tôi thật… bình thường.

    Lớp học ổn định trong một vài phút sau đó, đa phần bọn con gái trong lớp này đều biết nhau, cô giáo cũng biết chúng nó là ai.

    Còn tôi, ngay cả tên của cô giáo tôi còn chẳng biết, thì 27 đứa con gái trong lớp này, đều là xa lạ.

    Buổi học thêm đầu tiên của tôi bắt đầu như thế đấy, xấu hổ mà anh dũng tràn trề.

    Từ vị trí cuối lớp, một thân một mình tôi nhìn bao quát cả lớp. Có 3 thứ tôi nhìn thấy, đó là gái, gái, và chỉ toàn là con gái. Nghĩ lại mà tôi còn rùng mình. Đang vu vơ trống cằm thở dài ghi ghi vài thứ trên tấm bảng đen trước mặt, thì tôi bị cô dạy văn mời đứng dậy trả lời câu hỏi.

    Ngơ ngác, há hốc mồm… nhưng tôi nhanh chóng “khép lại”.

    – Mời bạn nam duy nhất ở cuối lớp nào?

    Tôi từ từ đứng dậy, ánh mắt không thôi nhìn cô. Bàn tay trái tự chỉ tay vào ngực mình. Cô gật đầu. Thoáng nhìn xung quanh, tôi nhận ra cả đám con gái cũng đang nhìn, vội vàng lấy lại dáng khí anh kiệt, tôi tự tin.

    – Bạn nam tên gì nhỉ?

    – Em tên K ạ.

    – Họ tên đầy đủ chứ, cứ nói trống không nghe cứ…

    – Dạ, em tên Phạm K… – Tôi vội chữa cháy.

    Thở phào nhìn cô. Giờ, tôi sẽ gọi là cô Hoa nhé.

    Đưa mắt xem phản ứng của đám con gái, tôi bắt gặp một khuôn mặt rất quen ở dãy bàn thứ 2. Vò đầu nghĩ mất vài giây…

    – Em hiểu thế nào về câu thơ “Anh bạn dãi dầu không bước nữa, gục lên súng mũ bỏ quên đời”?

    Mấy đứa con gái gần tôi nhắc khéo, mấy anh bộ đội Tây tiến nằm nghỉ ngơi sau những lần hành quân đường dài. Còn có bạn nhắc nghe thâm thúy và đầy thuyết phục, rằng chiếc mũ của bộ đội rất êm, có thể làm gối nằm thoải mái mà không bị đau đầu, hẳn là êm hơn mặt đất, nên tác giả mới nói gục lên súng mũ. Còn người chiến sĩ dùng súng với chức năng như gối ôm vậy.

    Tất nhiên tôi cũng đâu quá ngu mà để bọn con gái gần đó hạ mình xuống được. Ung dung trả lời, mặc kệ đúng sai.

    – Thưa cô là, sau những lần hành quân mệt mỏi, người lính Tây tiến lại ngả mình vào giấc ngủ để hồi lại sức, giấc ngủ quên đi sự mệt mỏi, những khó khăn, hiểm nguy đang rình rập họ. Câu thơ cũng có thể hiểu, người lính Tây tiến đã không tiếc tuổi trẻ, tính mạng của mình, để tham gia bảo vệ vùng đất biên giới Việt – Lào, một số người đã mãi mãi nằm xuống…

    Chưa kịp nói hết câu, mà thú thật là tôi cũng chẳng biết mình đang trả lời cái thứ gì nữa, thì cô Hoa ra hiệu cho tôi ngồi xuống. Cô mỉm cười và giơ ngón tay cái lên (like), như thể nói rằng, “em đã trả lời rất tốt”.

    Một số ánh mắt nhìn tôi ngưỡng mộ.

    Nhưng, tôi không cảm thấy vui vẻ, kỳ lạ thật, chỉ vì dáng vẻ khinh khỉnh, coi thường của một bạn dãy bàn thứ 2 kia, làm tôi bỏ lơ đi những sự ngưỡng mộ gần cạnh.

    Vài giây nghĩ lại, như một luồng điện chạy xẹt qua trí óc, tôi đã nhớ, cô gái đó, ngày hôm đó, câu chuyện tôi đã nghe được ngoài hành lang cùng lúc đó…

    Và giờ đây, tôi càng có động lực để chứng tỏ cho bạn kia thấy rằng, những gì cô ấy nghĩ, “con trai không hề ngu ngốc khi thử mình vào khối xã hội. Nhất định tôi sẽ cho cô ấy thấy! Nhất định…”

  • Tiếng kêu đòi nợ của thân xác – Tác giả Vu Sơn

    Ông Nhân với tay vặn nhỏ volume TV khi tiếng người nữ trong phim rên la quá lớn. Ông nuốt nước bọt, mắt không rời cảnh tượng đang diễn ra trên màn hình. Tên Mỹ đen, thân hình chắc, to lớn đang ôm vai người nữ, là một bà Việt Nam đang giãy giụa, chỗi chân, kêu la với hai tay lúc bám vai, lúc vòng quanh cái lưng đen nhánh nổi bật trên thân hình nhỏ trắng của người nữ. Tên Mỹ đen thỉnh thoảng phát ra tiếng rên với hai mông dập, day đều trên háng người nữ. Đôi lúc tên đen ngước mặt, hai bàn tay to lớn vò xé 2 vú lớn trắng ngồn ngộn. Tóc người nữ xũ xợi, mặt nhăn nhó với tiếng kêu ằng ặc, có lúc như khóc.

    Nhìn người nữ ưỡn mông đón những cái dập, có lúc dang chân ra hai bên theo một đường thắng để tên đen day trên lồn với nước dâm chảy ra ướt cả hai bên bẹn, ông Nhân cảm nhận là tên đen và người nữ đang hưởng lạc thú chớ không phải là hai diễn viên đóng phim sex. Ông Nhân như lên cơn sốt khi nghe tiếng kêu và sự giãy dụa, sàng hất của cái mông trắng dưới cái mông đen lớn nên tắt máy. Ông rót ly nước uống và gật gù với cuốn phim có tên “Vietnamese wife goes wild under big black cock”. Đã lâu lắm ông không gặp được cuốn phim nào ưng ý, toàn là những cuốn phim với những động tác nhàm chán và những tiếng rên giả tạo, vì thế, chỉ coi được 1/3 cuốn là ông tắt máy.

    Hôm nay ông thấy được cái sướng thật của người nữ khi đóng phim. Ông thầm tiếc nhủ thầm: Bà Việt Nam nào đẹp như thế mà đi làm nghề diễn viên phim sex, thân thể, lồn vú ấy chẳng mấy chốc sẽ tan tành dưới những cái bóp, những nhát dập như máy khâu của những khúc gân như cổ tay.

    Nhìn đồng hồ 12 giờ, Cali mới 9 giờ, ông Nhân đứng lên đi lại bàn để máy điện thoại, bấm và đưa ống nghe lên tai. Ông nghe tiếng nhấc máy, rồi tiếng ấm quan thuộc:

    – Hello.

    – Nhân gọi.

    – Giờ này chưa ngủ sao mà còn gọi?

    – Nhớ nên gọi.

    – Tiếng cười với tiếng nói: Mới về được hơn tháng.

    – Thèm lồn.

    – Tiếng cười khúc khích, rồi tiếng nói: Thèm thì em lại sang.

    – Khi nào sang?

    – Mai mua vé, chắc khoảng một tuần. Tối mai em cho biết ngày giờ.

    – Bây giờ biết anh tưởng tượng cái gì không?

    – Biết. Thôi ngủ đi cho khỏe, chờ em sang.

    – OK, bye em.

    Ông lấy mấy tấm ảnh khỏa thân phóng lớn của Ngọc, người tình ông vừa gọi, nhìn một lúc, rồi xếp lại bỏ vào ngăn kéo, thầm nghĩ: Ngọc còn quyến rũ lắm, 20 năm mà không thay đổi bao nhiêu. Vẫn nguyên những đường uốn lượn, vẫn đầy ắp màu mỡ, hai vú vẫn cong lên như thách thức. Nhìn đám lông đen trên mu với hai đùi trắng nhễ nhại, chợt lòng ông chùng xuống khi biết tuổi già với 10 năm tù cải tạo đã tàn phá sinh lực và không còn sức để hưởng cái thân màu mỡ ấy.

    Mới đó mà đã 20 năm. Ông hồi tưởng lần đầu gặp Ngọc ở Đà Lạt Palace ở Đà Lạt khi ông là trung tá tham dự khóa sĩ quan tham mưu cao cấp được tổ chức ở Đà Lạt Palace và Ngọc là người thầu nấu ăn cho khóa sinh. Hôm đó Ngọc mặc áo dài màu xanh dương đi quanh phòng ăn trong bữa ăn đầu tiên của gần 100 khóa sinh cấp từ thiếu tá tới đại tá. Chiếc áo dài ôm chặt khuôn ngực nhô cao theo đường lượn đi xuống.

    Ki Ngọc đi ngang qua bàn Nhân ngồi, ông dán mắt vào khuôn cổ cao với mùi hương phảng phất. Ông bị cuốn vào dáng đài các với nét lẳng ở đôi mắt và dáng đi của bà chủ thầu. Từ ngày đó sau bữa cơm chiều, ông thường ngồi lại bên phòng khách của khách sạn uống cà phê để nhìn cho đến khi Ngọc ra về. Bỗng một buổi tối khi mấy ông uống cà phê đã đi hết, Ngọc tới ông hỏi:

    – Tối thứ Bảy mà trung tá không qua Hòa Bình vào Tulip Rose hay cà phê Tùng?

    Ông ngạc nhiên nhìn Ngọc đáp:

    – Tôi thấy ở đây đẹp hơn, ấm cúng hơn. Tulip Rose không hợp với tôi còn Tùng thì quá nhiều khói thuốc – Ông ngừng một lát, rồi tiếp: Không ở đâu bằng phòng ăn của Đà Lạt Palace. Hết khóa học, tôi sẽ nhớ mãi nơi này.

    Có lẽ cảm được ẩn ý của câu nói nên Ngọc cười, rồi nói:

    – Tôi đã thầu nấu ăn cho 5 khóa, nhưng chưa thấy ai nói như trung tá.

    Ông nhìn Ngọc một lát:

    – Họ không thấy, tiếc cho họ.

    Từ buổi đó, Ngọc thường đến chuyện trò với ông khi ông uống cà phê và ông biết chồng Ngọc là chủ sự ở tòa thị chánh, đã có một con trai 4 tuổi. Hai người hợp chuyện, hợp sở thích và ông Nhân đã mê Ngọc. Trước ngày mãn khóa học, Ngọc cho biết là sẽ đi Sài Gòn thăm mẹ, nên sau ngày mãn khóa, ông đã ở lại để chờ Ngọc cùng đi. Trong thời gian chờ, ông Nhân thường lang thang quanh khu Hòa Bình và đã gặp một ông bạn là thiếu tá không quân thuộc Bộ Tư Lệnh Không Quân ở Tân Sơn Nhất, nhân mùa anh đào, đã bay lên Đà Lạt lấy anh đào về làm quà cho mấy ông lớn, liền ngỏ ý với ông bạn là cho ông và một người bạn về Sài Gòn.

    Được người bạn đồng ý, ông vội đến báo cho Ngọc và hai người đã được lên chiếc Cessna ở phi trường Cam Ly. Hơn 6 giờ về đến Tân Sơn Nhất, không để lỡ dịp may, Nhân mời Ngọc đi ăn cơm. Trên sân thượng nhà hàng Đại Hạ Tửu Gia ở đường Đồng Khánh Chợ Lớn, sau mấy ly rượu vang, Nhân với tay cầm tay Ngọc nói:

    – Anh mê Ngọc từ ngày mới gặp, mê giọng nói, mê dáng người và nét cười. Anh biết đó là si mê vô vọng, vì biết Ngọc đã có chồng, có con. Nhưng lý trí không cản được tình cảm vì si mê đâu có tội gì. Nhưng không ngờ Ngọc đã đến và hỏi để anh có thể tỏ bày với câu: Sau khóa học tôi sẽ nhớ nơi này và anh cảm được là Ngọc đã hiểu là tại sao lại nhớ. Cảm ơn Ngọc đã cho anh ngày hôm nay.

    – Cảm ơn anh. Anh đã nói bằng mắt, em cảm được mắt nói gì – Ngọc xúc động nhìn Nhân nói: Và em cũng mê cách tỏ tình bằng những buổi tối lặng lẽ bên tách cà phê của ông trung tá uy nghiêm. Và từ đó, em mong đến giờ cơm để nhìn thấy anh.

    Sau bữa ăn, Nhân đưa Ngọc đến khách sạn Quảng Đông trên đường Phạm Ngũ Lão. Vào đến phòng, hai người quăng hành lý xuống sàn ôm nhau hôn đến ngộp thở. Đêm ấy khi Nhân từ phòng tắm đi ra, vừa ngồi xuống bên giường thì Ngọc kéo chiếc khăn tắm, ném xuống chân giường, nằm dang tay, chân co chân duỗi. Nhân ngồi bất động nhìn thân thể Ngọc trắng ngần, hai vú nhô cao, lớn mà gọn, bụng nhỏ thon và nổi lên khu đồi trắng như một tảng mỡ heo với lớp lông dài rậm.

    Ngọc nhìn Nhân, hai đùi mở rộng như mời gọi. Nhân cúi xuống gục mặt vào khu đồi huyền bí… Chỉ một đêm, Nhân biết Ngọc rất dâm nên đã tận hưởng cái dâm ấy với tiếng rên và những câu nói mà Nhân chưa từng được nghe ở những người đàn bà đã đi qua đời Nhân. Suốt hai tuần ở Sài Gòn, Ngọc ở nhà mẹ và anh nên không thể đi đêm, nhưng họ thường gặp nhau từ 7 đến 10 giờ lúc Nhân ra khỏi Bộ Tổng Tham Mưu và đến chờ Ngọc ở một khách sạn đã hẹn trước.

    Ngọc trở về Đà Lạt, chuẩn bị nấu ăn cho một khóa tham mưu cao cấp khác. Khi khóa học kết thúc, Ngọc lại về Sài Gòn 2 tuần. Cả hai nghiện nhau như nghiện thuốc phiện. Trong năm 74 gia đình Ngọc lục đục và nàng đang tìm cớ để ly dị chồng thì miền Nam sụp đổ. Nhân đi tù cải tạo 10 năm qua nhiều nhà tù ở miền Bắc và miền Nam. Khi ra tù Nhân không còn gì, vợ con đi vượt biên đã chết trên biển. Cha mẹ Nhân đã chết sau 75 vài năm. Nhân tới nhà anh của Ngọc để tìm Ngọc, nhưng nhà anh Ngọc đã có người khác ở. Nhân cũng lên Đà Lạt, tới nhà Ngọc, nhưng nhà ấy cũng do người khác làm chủ. Nhân biết chồng Ngọc là công chức cao cấp, phải đi cải tạo, nên không biết đời Ngọc sau 75 ra sao.

    Năm 1991, Nhân đi Mỹ theo diện HO và được định cư ở Chicago. Một năm sau, ông bỗng nhận được thư Ngọc. Trong thư Ngọc cho biết do mấy lời đăng báo phân ưu gia đình một người bạn ở Cali của Nhân nên Ngọc đã tới tòa báo hỏi thăm xin địa chỉ. Ông xúc động, mừng đến toát mồ hôi ướt cả lưng áo. Sau khi trấn tĩnh, ông gọi Ngọc và nghe tiếng Ngọc vẫn trong trẻo như năm 73,74.

    Một tuần sau Ngọc qua Chicago. Ngọc cho biết sau 75, nàng về Sài Gòn và có vàng nên buôn bán vàng. Chồng Ngọc đi cải tạo ở Yên Bái được một năm thì chết. Tới 81 nàng vượt biên với đứa con tới được Galang rồi tới Mỹ năm 82 và định cư ở Cali. Thời gian đầu, hai mẹ con đi học rồi đi làm công nhân công ty điện tử, nhưng do làn sóng làm giàu bằng nghề Nail, nên Ngọc đi học làm nail. Do lanh lẹ, khéo tay lại đẹp nên chỉ hơn một năm là có vốn mua lại một tiệm nail. Con nàng học xong đại học 4 năm về ngành Management, nên đã về trông coi tiệm cho mẹ. Bây giờ nàng có ba tiệm nail, giàu có, nhàn nhã, nhà ở khu sang trọng của người giàu.

    Từ đó, Ngọc đã sang Chicago với ông 3 lần, mỗi lần một tuần. Và Ngọc đã bảo ông về Cali sống trông coi tiệm cho Ngọc. Nhưng ông không muốn đời sống của mình phải tùy thuộc vào đàn bà nên ngần ngừ chưa quyết vì hai lẽ: Ông đã già yếu và nghèo với thứ công nhân assembler, trong khi Ngọc còn trẻ và giàu sang như thế. Ông cảm kích là Ngọc còn nhớ tình xưa, nhưng tự xét mình và cảm thấy cuộc tình mong manh vì ông không còn là Nhân của thời trước. Vì thế ông vẫn nghĩ, bây giờ Ngọc tìm ông, rồi đến một lúc nào đó Ngọc sẽ lặng lẽ xa ông.

  • Tình dục gia đình – Tác giả Ngọc Linh

    Phần 1
    Cành… cành… Tiếng cái cổng bằng gang được mạ đồng vang lên lanh lảnh, chiếc xe BMW 750Li tiến vào khoảng sân bằng gạch Bát Tràng đỏ ối rồi dừng lại phía góc, nơi có cái mái vòm xanh lét được đan bằng ba bụi cây hoàng yến, phía trên lấp ló từng đám hoa vàng rực.

    Cửa sau mở ra, cặp chân trắng hồng thò xuống. Do chỉ có váy nên nếu nhìn thì chỉ thấy hai cái bắp chân mà thôi nhưng nó thon dài nõn nà đúng là của một người phụ nữ khá đẹp. Tiếng guốc khẽ vang lên cộp cộp trong sân.

    Đang ngồi ung dung trên cái bàn phía góc của sảnh, nhâm nhi cốc café sữa, tay thì cầm con chuột lách cách bấm bấm để xem mấy cái bản báo cáo và hợp đồng trên cái laptop. Tôi ngẩng lên nhìn thì hóa ra là Quỳnh, người vợ của tôi.

    Xin tự giới thiệu với các bạn tôi là Quân, ba mươi bảy chủ một doanh nghiệp chuyên xuất khẩu hàng nông thủy hải sản. Còn Quỳnh là vợ tôi mới có ba mươi ba.

    Tôi với Quỳnh không phải là giỏi giang cho lắm chính vì thế cơ nghiệp này là do bố mẹ tôi để lại, bố mẹ tôi có bốn người con, tôi là con trai thứ hai phía trên còn có một anh trai và một chị gái nữa, phía dưới còn có một cô em gái nữa.

    Thấy tôi ngồi ung dung làm việc thì Quỳnh tiến tới nói:

    – Anh dạo này em thấy giá cả có vẻ thuận lợi đấy, mấy đơn hàng trước mình ký kết với nông dân tính thế nào anh?

    Tôi cười rồi bảo:

    – Vẫn tiến hành bình thường thôi nhưng sau khi quyết toán xong thì tăng thêm cho bà con mỗi một kg thêm một giá hoặc hai giá là được, trông thế thôi mà nhiều lắm đấy.

    Quỳnh cười hì hì gật đầu rồi kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh. Dù đã ba ba tuổi nhưng do vợ tôi biết chăm sóc sắc đẹp, hơn nữa dáng người quá đẹp nên trông chỉ khoảng hai sáu hai bảy mà thôi.

    Để cái túi LV xuống bàn, Quỳnh vuốt nhẹ mái tóc màu nâu đỏ sang một bên để lộ cái cổ thon dài trắng toát.

    Hai cái bầu vú ngồn ngộn lộ ra đầy khêu gợi, tôi nhìn thấy vậy bảo:

    – Đi ký hợp đồng với đối tác thế kia thì kiểu gì mà chẳng ký được!

    Nhìn xuống ngực mình rồi Quỳnh bảo:

    – Đẹp thì phải khoe ra chứ, hơn nữa đây là hàng thật chứ có phải hàng bơm vá đâu!

    – Vâng hàng thật, thế tối nay cho sở hữu hàng thật cái nhỉ.

    Vẫn kiểu thái độ trẻ con Quỳnh trề môi ra. Trên thương trường hay trong công việc thì Quỳnh phải nói là nghiêm túc vô cùng, việc nào ra việc đó nhưng khi chỉ có vợ chồng thôi thì nhí nhảnh không khác gì trẻ con cả dù Quỳnh với tôi có hai đứa con rồi.

    Gia đình phía nhà Quỳnh thì chỉ có hai chị em gái nhưng tuổi cách nhau khá xa, em gái Quỳnh tên là Hương, kém Quỳnh những mười hai tuổi.

    Bố mẹ vợ tôi cũng thuộc dạng buôn bán giỏi nên có hẳn hai cái đại lý xe máy lớn ở thị xã. Công việc cũng bận vô cùng.

    Hai vợ chồng nói chuyện một chút thì Quỳnh bảo:

    – Chiều anh qua mấy chi nhánh xem thế nào nhé, em đi tập một chút. Hai ba ngày không tập thấy khó chịu lắm rồi.

    Tôi gật đầu rồi nói lại:

    – Tiện thể đưa cái Ngọc đi chơi luôn.

    Quỳnh lừ mắt nói:

    – Con nó còn học chứ đi chơi cái gì?

    Tôi cười khà khà bảo:

    – Anh thấy nó có máu kinh doanh lắm nên cho con nó đi thử, biết đâu vỡ ra cái gì trong đầu, mai kia theo nghiệp mẹ!

    – Ừ! Nếu con nó rảnh thì cho con nó đi cùng, thế có cần bảo thằng cu Dũng lái xe không anh?

    Tôi lắc đầu trả lời:

    – Thôi khỏi, để nó đưa em đi cũng được, à anh thấy mấy cửa hàng có mẫu mới về đấy, xem có chỗ nào mới hàng tốt thì mua cho anh mấy cái sơ mi nhé, trẻ trung vào đấy!

    – Hứ! Trẻ mà để cho anh đi tán gái à?

    – Ừ! Chứ sao nữa!

    Tôi cười hì hì nhìn hai bầu vú của vợ nuốt nước bọt cái ực một cái. Lại phải kể chi tiết tỉ mỉ là tôi với Quỳnh yêu nhau từ khi Quỳnh mới mười ba mười bốn tuổi còn tôi thì mười bảy mười tám. Nên mười sáu tuổi chúng tôi đã cưới nhau rồi.

    Quỳnh sinh cho tôi hai đứa con, đứa đầu là Hoàng hiện đang học lớp mười hai còn đứa thứ hai là cái Ngọc học lớp mười một.

    Quỳnh nói qua loa một chút rồi vào phòng tắm sau đó bảo hai người giúp việc làm cơm vì. Tôi xem hợp đồng rồi gọi điện cho thư ký bảo chỉnh sửa một chút rồi chuyển qua bên đối tác xem xét thế nào. Nếu bên họ đồng ý thì ký luôn.

    Ngoảnh mặt nhìn cái đồng hồ cũng đã gần mười rưỡi trưa rồi. Tôi cầm chai nước tăng lực tiến đến chỗ cái xe ô tô.

    Gõ cộp cộp vào cái cửa kính tôi nói:

    – Này uống nước đi chú mày!

    Kéo vội cái kính rồi mở luôn cửa Dũng đi ra. Đây là lái xe của nhà tôi, hai mươi bảy tuổi, lái xe cũng thuộc dạng có số má nhưng nếu để đua thì không bằng tôi được tuy nhiên cũng được cái tiếng là đẹp trai và giỏi võ.

    Về khoản võ thì hơn hẳn tôi rồi. Đưa hai tay cầm lấy chai nước, Dũng nhăn nhở nói:

    – Em xin… chiều nay có phải đi đâu không anh?

    – Chắc chiều nay chú mày đưa chị đi tập yoga thôi, anh tự lái xe đi!

    Dũng gật gù ra vẻ hiểu chuyện rồi hỏi tiếp:

    – Thế anh đi cái Mer hay BMW ạ?

    – Anh đi con Ford của anh, em cứ lấy xe này đi nhé.

    Lại nói về chuyện xe cộ thì tôi là một người khá là đam mê xe, gọi là cuồng thì cũng không đúng nhưng ít ra tôi cũng có sáu bảy chiếc, không phải là hạng sang gì cả, chỉ có một cái Mer E300, một cái BMW 750Li, hai chiếc Ford 1 cái là Mustang và 1 cái là Explorer, một chiếc Audi A5 và cuối cùng là một chiếc Porsche Panamera.

    Quỳnh thì hay lái chiếc Audi A7 của mình thỉnh thoảng thì đi bằng xe mà Dũng lái thôi.

    Hai đứa con của tôi thì cũng thuộc dàng thích xe nhưng không thuộc dạng đam mê lắm, có xe nào thì chúng nó lái xe đấy.

    Gần mười hai giờ thì cái Ngọc với thằng Hoàng đi về. Vừa thấy bố mẹ ở nhà chúng nó chào rồi nhăn nhở kể chuyện.

    Hai bác giúp việc dọn cơm ra rồi cùng cả nhà ăn nuôn, thêm cả Dũng lái xe nó. Thằng con tôi thì hợp tính ông anh này lắm, ăn xong là gạ ra nói chuyện rồi còn chỉ học đánh đấm nữa.

    Không hiểu sao tính thằng con trai này khác hẳn tôi. Tôi thì ngoài xe ra còn khoản gái nhưng thằng con tôi thì chỉ thích đánh đấm rồi phim ảnh chứ chẳng gái gú gì cả.

    Nghỉ ngơi đến tầm hai giờ chiều tôi qua phòng con Ngọc.

    Gõ cộc cộc cái cửa tôi bảo:

    – Bố vào được không con gái?

    Tiếng con Ngọc lanh lảnh vang lên:

    – Bố vào đi!

    Mở cửa vào thì tôi thấy con Ngọc đang nằm trên giường, tay thì tí toáy chiếc điện thoại. Ngắm nhìn con Ngọc tôi mới thấy con gái tôi đẹp.

    Thừa hưởng được nét đẹp của Quỳnh nên Ngọc trắng vô cùng. Mười sáu rồi ngực cũng phát triển nhưng không thể nào đồ sộ bằng của Quỳnh được.

    Cái mà Ngọc hơn Quỳnh chính là chiều cao. Vợ tôi cao một mét sáu hai nhưng Quỳnh hơn vợ tôi những năm phân cao đến một mét sáu bảy.

    Có lẽ nó mang theo gen của bố nó nên mới cao thế. Tôi hất hàm bảo nó:

    – Chơi cái gì vậy con?

    – À mấy game bắn súng cùng với tụi bạn ấy mà! Trò này hay phết!

    Tôi cười hì hì bảo:

    – Thế hôm nào cho bố chơi cùng nhé!

    Nó bĩu môi bảo:

    – Bố già rồi chơi sao được mấy cái trò này!

    – Này! Hơi nhầm bố rồi nhé, trông thế này thôi vẫn còn xì tin lắm đấy. Thế chiều nay có đi học không?

    – Con không! Tối mới đi học thêm thôi.

    – Thế chiều nay đi qua mấy chi nhánh với bố được không?

    Ngọc khá hứng thú với chuyện kinh doanh nên nói:

    – Được bố ạ! Nhưng với một điều kiện.

    Tôi cười hì hì vì tính Ngọc luôn là như vậy, muốn yêu cầu một điều gì thì luôn có một điều kiện. Tôi gật đầu bảo:

    – Thế điều kiện gì nào?

    – Con muốn… làm ăn với mấy đứa bạn, thiếu vốn quá hì hì… bố cấp vốn cho con nhé!

    Tôi tặc lưỡi hỏi:

    – Đầu tư mở cái gì thế?

    – Bí mật… nhưng đảm bảo với bố là lãi hơn nữa cũng không cần nhiều vốn lắm đâu.

    – Được rồi nhưng không cần nhiều vốn là bao nhiêu?

    Ngọc có vẻ hơi lưỡng lự nhưng lí nhí nói:

    – Hai mươi triệu được không bố?

    Tôi cười hì hì rồi bảo lại:

    – Cấp cho năm mươi triệu nhưng sau năm tháng phải có lãi ròng nhé con nhé, không có lãi là bố nghỉ đấy.

    – Yêu bố quá cơ!

    Nó quẳng cái máy sang một bên rồi ôm tôi. Mùi của con gái nhẹ nhẹ đưa vào mũi khiến con cặc trong quần bỗng nhiên gồ lên một chút.