Blog

  • Diễm

    Phần 1
    Cách đây mấy năm…

    Lúc đó mình bắt đầu học trung cấp năm đầu ở tỉnh. Nghe thì nghĩ là còn trẻ chứ thật ra mình cũng già rồi. Mất hết thời gian 2 năm ăn chơi đàn đúm khi học đại học ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ biết gái gú, nhậu nhẹt và game. Cả năm học mình đến trường chắc được vài buổi, cuối cùng bị trường đuổi học. Ông bà già nản quá, lôi đầu mình về quê bắt học trung cấp gần nhà cho dễ bề quản lý

    Mình thì hơi ăn chơi, gia cảnh tàm tạm, ông bà già cũng quen biết khá rộng nên không lo thất nghiệp sau này. Nói chung, mình lúc đó vẫn còn rất ham vui, sống không lo nghĩ hay vướng bận điều gì cả, ngày học đêm chơi, có hôm ngày chơi đêm cũng chơi luôn (chơi gì thì chắc các bác cũng hiểu )

    Cuộc sống cứ vậy trôi qua, không có gì đáng nói nếu chị ấy không xuất hiện…

    Hôm đó, mình đi học về thì thấy ba mẹ đang dọn dẹp phòng chị 2 (nhà mình có 3 chị em, mình là út. Cả hai người đều đã có gia đình dọn ra ở riêng cả rồi, nên phòng chị 2 và chị 3 ở đến giờ vẫn bỏ trống, đồ đạc vứt lung tung trong ấy. Các bác cứ nghĩ cái nhà kho thế nào thì căn phòng này ở nhà mình có tác dụng như thế ấy).

    Thấy tự dưng sao hôm nay ba mẹ lại dọn dẹp căn phòng này, mình hơi ngạc nhiên nên hỏi. Thì mẹ bảo là hôm nay có chị Diễm ở dưới quê lên nhà mình ở luôn. Chị Diễm là con của dì Hai, năm nay 23 tuổi, nghĩa là lớn hơn mình đúng một tuổi. Dì Hai là bà con xa, chứ không phải chị ruột của mẹ mình nha các bác. Nói ra thì hơi rắc rối, mẹ mình và dì Hai là chị em họ (bà ngoại mình thứ 4, mẹ của dì Hai thứ 3).

    Hồi nhỏ mỗi khi nghỉ hè hay đến dịp lễ tết mình hay về quê chơi, nhiều kỷ niệm lắm các bác à. Nhưng sau này, từ khi lớn lên rồi biết đua đòi (chắc khoảng cấp 2), thì mình không về dưới cùng ba mẹ nữa. Chị Diễm trong ấn tượng của mình là một con bé đen nhẻm, mặt mũi lem luốc nhưng rất lanh, trưa trưa vẫn hay rủ mình trốn ngủ trưa đi sang mấy nhà hàng xóm ăn trộm xoài, điều về chấm muối ớt ăn .

    Lúc ấy còn nhỏ nhưng chị rất thương mình, khi bị dì Hai phạt đòn vì tội trốn ngủ trưa chị luôn bao che cho mình, lúc nào cũng nhận tội là tại chị xúi bậy mình, nhờ vậy mà lần nào mình cũng tránh được đòn roi (nhỏ xíu biết gì đâu, toàn đưa con gái ra nhận tội thay, hơi hèn các bác nhỉ )

    Giờ nghe mẹ nói chị Diễm lên đây ở luôn, tự dưng bao nhiêu ký ức ùa về, nhìn cái thẹo to tướng do bị chó cắn ở chân khi đi trộm xoài mà thấy lòng nao nao. Rất lâu rồi mình không gặp chị, không biết bây giờ chị thế nào rồi, có còn đen thui như hồi xưa không…

    – Chừng nào chị Diễm lên vậy mẹ?
    – Chiều nay dì Hai với chị mày lên. Đứng không đó làm gì? Lại phụ mẹ dọn dẹp cho lẹ coi.

    Mình chạy lại lúi húi phụ mẹ quét dọn, miệng không ngớt hỏi tiếp:

    – Mà sao chị Diễm không ở dưới quê, lên đây chi vậy mẹ?

    Mẹ chép miệng:

    – Thì ba mày xin việc giùm nó, chứ để con gái mà cứ đi làm ở mấy cái xí nghiệp dưới đó, lương ba cọc ba đồng, tăng ca suốt ngày không có thời gian nghỉ ngơi, thấy tội quá!

    À ra vậy, theo mình được biết thì trước giờ chị Diễm làm ở mấy cái xí nghiệp giày da này nọ, nghe nói tụi cấp trên bóc lột sức lao động công nhân ghê gớm lắm. Giờ nghe vậy thấy cũng mừng cho chị! Nhưng mà chị hồi trước mới học xong cấp 3 đã phải nghỉ học do nhà không có tiền cho học lên cao, thất nghiệp mới đi làm công nhân. Giờ không biết ba mình xin được cho chị làm ở đâu cũng hay thật.

    – Cũng có việc gì tốt đâu. Chị Ánh con bác Quang đang cần người phụ việc ở tiệm làm tóc, ba mày nghe vậy nên xin giùm, sẵn chị Ánh dạy nghề luôn. Mốt con Diễm về quê mở tiệm làm tóc, hi vọng cuộc sống cũng đỡ hơn… – Mẹ mình thương cảm nói.

    Bác Quang là bạn làm cùng cơ quan với ba mình, hai ông già suốt ngày café rồi ngồi đánh cờ, khá thân thiết. Bác có hai người con, chị Ánh 27 tuổi là con gái đầu, có chồng nhưng chồng vừa chết vì tai nạn xe cộ hồi năm ngoái. Còn đứa em trai suốt ngày quậy phá nên bác ấy mới tống nó đi nghĩa vụ quân sự năm nay. Chị Ánh là chủ tiệm làm tóc cũng không lớn lắm, nhưng do khéo tay và chiều lòng khách nên tiệm lúc nào cũng đông.

    Hì hục dọn phụ mẹ đến gần 1h trưa mới xong, mình ăn vội chén cơm rồi vào phòng ngủ. Trưa nay có tiết học nhưng trời nắng quá, cộng thêm đang ngủ ngon nên đánh luôn một giấc đến xế chiều. Đang nằm nướng thì mình nghe tiếng xe máy dừng trước nhà, rồi tiếng cười nói ồn ào của mẹ với ai đó, chắc là dì Hai lên rồi.

    Mình lồm cồm ngồi dậy, đi ra cầu thang ngồi lén ngó xuống. Nhà mình 2 tầng, ba mẹ ngủ tầng trệt, mình ở tầng 2, phòng của hai chị mình khi trước ở cũng nằm trên này, nên khi ba mẹ có khách mình hay ra ngồi hóng chuyện. Cầu thang nằm bên phía để bộ salon khách ngồi, lại ở trên cao nên rất ít ai để ý thấy có thằng đang rình rập

    Dưới nhà cười nói xôn xao, ba đang rót trà với bánh ngọt mời dượng và dì Hai. Nhưng mà sao không thấy chị Diễm đâu. Mình đang thắc mắc thì nghe mẹ kêu lớn:

    – Diễm vô đây ngồi nè con, làm gì đứng ngoài đó hoài vậy?
    – Dạ, bông đẹp quá nên con đứng ngắm tí…

    Có tiếng lí nhí của con gái từ ngoài sân vọng vào, êm tai vãi, nghe mà mát lỗ tai dễ sợ

    Dì Hai cười cười nói :

    – Chắc nó mắc cỡ.
    – Có gì đâu, toàn người nhà, trước sau gì nó cũng ở đây lâu dài, mắc cỡ gì không biết nữa.

    Mẹ nói, rồi đi ra sân. Một lúc sau nắm tay một cô gái vào, nhìn mà không tin vào mắt mình luôn các bác ạ, chị Diễm năm nào trong trí nhớ của mình khác xa với cô gái này nhiều lắm.

    Chị khá cao, chắc khoảng hơn 1m6, dáng người hơi gầy. Mặc quần jean áo thun, gu trời trang cũng không tệ lắm, không lúa như mình vẫn hay nghĩ về gái quê. Mắt chị to đen, chiếc mũi nho nhỏ, đôi môi thì mím chặt lại chắc là vì đang xấu hổ, nhìn đáng yêu đến thót tờ rym ý lộn thót tim

    Nhìn chị tự dưng mình có cảm giác chị thật mong manh yếu đuối, muốn được che chở ngay. Da chị không biết dưỡng kiểu gì mà trắng hồng chứ không đen như lúc nhỏ, dường như chị lột xác giống mấy con rắn mình hay thấy trên tivi trong chương trình thế giới động vật .

    Điểm đặc biệt mình ấn tượng nhất ở chị là mái tóc dài chấm lưng, đen mượt mà, chứ không nhuộm xanh đỏ tím vàng đủ màu như con gái trên này. Nghe nói con gái ở quê hay gội đầu bằng quả bồ kết, không biết có phải chị cũng vậy hay sao mà tóc bóng mượt ơi là mượt, nhìn cứ muốn được vuốt ngay.

    Vào được một lúc, dang nghe ba mẹ mình hỏi chuyện thì chợt dì Hai hỏi thăm mình:

    – Thằng T đâu rồi em? (mình xin phép được giấu tên)

    Ba mình cười:

    – Giờ này nó còn đang nằm nướng trên phòng, thằng này con trai mà ngủ dữ lắm, suốt ngày ăn rồi ngủ, dậy thì đi chơi. Lêu lổng lắm chị à, vợ chồng em dạy mãi không được. Nay có cháu Diễm lên đây, chắc phải nhờ kèm cặp nó giùm.

    Ba mình là vậy, gặp ai cũng bêu xấu con trai. Mà không hiểu sao lúc này, nghe ba mình nói xong tự dưng chị Diễm ngó lên cầu thang, đúng lúc cái đầu mình đang ló ra nhìn chị. Thế là bốn mắt nhìn nhau trào máu họng, mình hoảng hồn lật đật thụt đầu vô, còn nghe loáng thoáng tiếng chị cười khúc khích.

    – Gì vậy Diễm?

    Có tiếng dì Hai hỏi. Chắc tự nhiên nghe chị cười, dì lấy làm lạ.

    – Dạ, không có gì.

    Mình len lén nhìn xuống thì thấy chị đang le lưỡi, rồi lại ngồi cúi đầu mân mê mấy ngón tay.

    Cả nhà ngồi nói chuyện thêm gần tiếng sau thì hai vợ chồng dì Hai về, không quên dặn dò chị Diễm cố gắng học nghề. Ba mẹ có giữ lại ăn cơm nhưng dì Hai nhất quyết từ chối, chắc nhờ vả lo cho chị Diễm cũng làm dì thấy ngại rồi, không muốn phiền thêm.

    Tranh thủ lúc ba mẹ tiễn dì dượng về, mình lật đật chạy vào toilet rửa mặt mày, mặc áo vào (mình ở nhà toàn cởi trần, khi trước có chơi thể hình nên người khá đô ), xong rồi chạy tọt xuống dưới nhà ngay.

    Lúc này chị Diễm cũng vừa đi vào sau khi tiễn dì dượng về quê, mặt chị buồn buồn, chắc lần đầu xa gia đình, nhìn mà thấy tội. Mình đi lại gần bắt chuyện ngay:

    – Chị, nhớ em không?

    Chị ngước nhìn mình (mình cao hơn 1m7, không cao lắm nhưng được cái cao hơn chị), một lúc sau mới cất được tiếng:

    – T phải không? Nay cao dữ hén!

    Vừa xuống đã nghe khen, mình khoái chí cười tít mắt:

    – Cao vậy mà chị còn nhìn ra em hả?

    Vừa nói mình vừa đứng sát lại gần, đưa tay đo khoảng cách từ đỉnh đầu chị so với người mình thì khoảng tầm ngang cổ gần đến tai.

    – Chị nhìn đâu có ra, tại thấy cưng ở nhà này, không phải T thì là ai nữa? Với lại nhìn mặt cũng quen quen.

    Chị nhìn mình cười lém lỉnh.

    Hóa ra chị vẫn lanh như xưa, nãy giờ mình bị vẻ ngoài của chị đánh lừa rồi. Ơ mà, chị vừa kêu mình là gì ấy nhỉ? Cưng à? Ax ax tức vãi, mình ghét nhất ai gọi mình bằng cái từ này

    Mình nhăn mặt:

    – Đừng gọi em là cưng. Em lớn rồi đâu phải như hồi đó, cưng gì không biết.

    – Lớn thì lớn vẫn nhỏ hơn chị, gọi cưng nghe cho nó thân mật.

    Chị hấp háy đôi mắt đen láy, thật là…

    Mình tức quá mà không biết nói gì, làu bàu:

    – Lớn hơn có 1 tuổi mà làm thấy ớn…

    Chưa nói xong thì ba mẹ đi vào, làm mình ngưng ngang. Ba mẹ kêu mình phụ chị mang đồ lên lầu, chị tất nhiên là sẽ ở phòng kế phòng mình ở trên lầu rồi, đêm nay nhát ma hù cho biết tay. Nghĩ tới cảnh đó mình thấy khoái chí trong lòng, miệng cười đểu.

    – Cưng cười gì mà ghê vậy? Nghĩ bậy gì đó?

    Tiếng chị vang bên tai làm mình giật bắn, lật đật ấp úng:

    – Đâu có, đâu có gì đâu. Em đang nhớ lại cảnh thằng bạn bị té xe, nên thấy mắc cười.

    Chị nhìn mình nghi ngờ:

    – Bạn té xe mà mắc cười, sao cưng ác quá vậy?!
    – Té nhẹ à chị ơi, tại nó chạy xe bốc đầu lấy le với tụi con gái nên bị té, mắc cười lắm!

    Công nhận tài nói xạo của mình vãi thiệt, chị tin sái cổ ngay, không hạch hỏi gì thêm nữa.

    Phụ chị đưa đồ vào phòng xong xuôi, chị bảo mình:

    – Xong rồi, cám ơn cưng nghen. Giờ chị phải đi tắm, còn xuống phụ dì dượng dọn cơm nữa.

    Nghe chị đuổi khéo, mình đành đi xuống nhà. Trong đầu không hiểu sao lại cứ tưởng tượng đến những hình ảnh lung tung…

  • Phẩm giá con dâu

    Phần 1: Ra mắt bố chồng
    An sinh ra và lớn lên ở vùng quê nông thôn, vì không chịu được cảnh cực khổ nên anh lên thành phố lập nghiệp. An cố gắng làm việc chăm chỉ cuối cùng anh cũng được làm giám đốc bộ phận của một công ty lớn, và cơ duyên cho anh gặp được Ngọc một cô gái vô cùng xinh đẹp và hấp dẫn, nhưng đường cong nhấp nhô đồi núi trập trùng, sau bao ngày miệt mài cố gắng An đã cưới được Ngọc làm vợ Ngọc sinh ra và lớn lên ở mảnh đất thành phố nên cuộc sống vô cùng cởi mở, từ nhỏ được bố mẹ nuông chiều nhưng nàng lại luôn sống giản dị và luôn tự lập, Ngọc là một bác sĩ khoa trị liệu và nàng cũng đã có một phòng khám riêng…

    Vì ngày cưới chỉ có tổ chức bên nhà gái vì An chỉ sống một mình với bố là ông Hùng, vì điều kiện xa và tình trạng sức khỏe nên bố của An không thể lên dự đám cưới được Hôm nay là một ngày đặc biệt An cùng vợ đang đứng ở bến xe để đón bố lên, vì anh nghe nói bố ở dưới quê bị ốm nên muốn ông lên để thăm khám tiện thể chăm sóc, vì giờ anh cũng đã có nhà riêng với số tiền kiếm được mấy năm qua.

    Ngọc hôm nay trông vô cùng xinh đẹp, nàng mặc một bộ váy ngắn qua mông và áo hai dây, bộ ngực to tròn chỉ được nâng đỡ bằng hai sợi dây áo mỏng manh, bên dưới là cặp mông tròn trĩnh cong vút… và đặc biệt là vùng mu bướm nhô cao bộ váy ngắn này thường có quần bảo hộ những vì thời trang trẻ trung nên nàng chỉ mặc chiếc quần lót ren bên trong, 10h sáng chuyến xe từ quê lên cũng tới nơi trong đám người chen chúc, ông Hùng cũng xuất hiện với bộ đồ đùi áo ba lỗ giản dị… An lên tiếng…

    – Bố bên này…

    Ông Hùng cũng đã thấy con trai, nhưng ông ngại ngùng vì kế bên là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đang mải ngắm nhìn Ngọc thì thì hai vợ chồng An bước đến chào…

    – Bố đây là vợ con…

    Ngọc niềm nở bắt tay bố chồng, khi tay con dâu vừa chạm vào tay ông thì có một cảm giác lâng lâng đến khó tả, giật mình khi con trai lên tiếng… bố để con sách đồ cho Ngọc cũng bước đến phụ chồng một tay.

    Thì bất ngờ một cơn gió thổi đến làm cho váy nàng tốc lên, Ngọc nhanh tay che lại nhưng làm sao qua được mắt ông Hùng, nhưng vì sợ con trai nên ông cố tình quay đi chỗ khác.

    – Ơ sao vợ không mặc quần bảo hộ…

    Ngọc nũng nịu…

    – Tại nó không được thời trang…

    Vì anh biết gu ăn mặc của vợ nên cũng không nói gì thêm. Còn phần Ngọc mặc dù nói vậy nhưng nàng cũng bối rối không biết bố chồng đã thấy gì chưa.

    Về đến nhà An lên lầu chuẩn bị hồ sơ cho chuyến công tác vì anh vừa mới nhận được một hợp đồng lớn, Ngọc thì ở dưới lầu sắp xếp chỗ ở mới cho bố chồng, phòng ông thì cũng chỉ có một cái giường và một cái tủ, bên trên lầu là phòng ngủ của hai vợ chồng và một phòng tập gym và một số thiết bị y tế của Ngọc. Sắp xếp xong mọi thứ thì cũng đến chiều Ngọc lên phòng lấy đồ tắm rửa, được năm phút thì có tiếng vọng ra từ nhà tắm…

    – Chồng ơi cái vòi tắm lại hư rồi…

    Lúc này An cũng đã xong việc nên đi đến…

    – Cái này chồng không sửa được để mai chồng gọi người đến.

    Ngọc từ nhà tắm bước ra quấn trên người một chiếc khăn tắm dài đến gối, ông Hùng cũng vừa hay từ dưới nhà đi lên bắt gặp cảnh này nên ông đỏ mặt định quay ra… thì An lên tiếng hỏi…

    – Bố có việc gì sao?

    Ông Hùng ngập ngừng nói…

    – Bố chỉ định hỏi khi nào ăn cơm.

    An chợt nhớ ngày trước bố mình cũng sửa được ống nước nên anh nói ngay…

    – Vậy mai bố sửa giúp con cái vòi nước với, mai con phải đi công tác rồi…

    Ông Hùng bước vào trong xem một lượt rồi nói…

    – Mấy cái này bố chọc tí là xong…

    Ở quê giản dị người ta hay nói vậy.

    Ngọc lúc này còn chưa kịp thay đồ thì bố chồng vào nên nàng có phần e thẹn…

    Thấy mình hơi vô duyên nên ông vội đi xuống nhà. Lúc này An bước đến luồn tay vào bóp vú vợ, vừa se đầu ti nàng vừa nói…

    – Mai để bố sửa ống nước cho, bố giỏi việc đó lắm…
    – Aaaaa…

    Ngọc rên rỉ khi tay chồng bóp ngực mình, nhưng nhà giờ còn bố chồng nên nàng không dám rên to…

    – Ưm… ư… đừng chồng xuống bố đợi ăn cơm kìa.

    An mỉm cười hôn vợ rồi nói…

    – Vậy tối nay bù mấy ngày chồng đi công tác đó…

  • Mưa và em

    Phần 1
    Cơn mưa lúc này đây cứ mỗi lúc lại thêm nặng hạt, tiếng mưa đã không còn nhẹ nhàng lãng mạn như lúc đầu mà dần chuyển sang trạng thái dồn dập hơn. Bên kia đường, từng hàng dài người nối đuôi nhau mà núp dưới những mái hiên gần đó. Tiếng mưa rơi trên những tán là xào xạc, tuy ồn ào nhưng cũng thật… yên tĩnh. Em cũng như tôi, quần áo đã sũng nước, tóc tai dính bết vào nhau. Nhưng không vì thế mà những giọt lệ ngừng tuôn rơi trên gương mặt xinh xắn ấy, em gào lên trong những tiếng nấc đến xé lòng:

    – Tại sao??? Hả?? Anh muốn nhường tôi cho người khác, anh cũng phải hỏi xem tôi có… hức… đồng ý hay không chứ?

    Khuôn miệng tôi lúc ấy chẳng hiểu sao cứ dính chặt vào nhau, tôi không thể đủ dũng khí cũng như can đảm thốt lên lời nào cả. Bộ dạng tôi lúc đó thật sự tệ hại:

    – Từ xưa đến giờ… hức… anh… anh có bao giờ… xem tôi hơn hai chữ bạn thân hay không? Trả lời đi chứ?

    Em vẫn nói, và những tiếng nấc vẫn không ngừng lại. Những tiếng nấc tưởng chừng như khoét một, à không, phải là hàng ngàn lỗ sâu trong thâm tâm tôi, nó khiến trái tim tôi quặn thắt từng cơn. Lần nào cũng vậy đấy, cứ mỗi lần tôi với em tranh cãi và biến cố thì ông trời như một lẽ vô thức lại đổ mưa. Cơn mưa nào cũng thật nặng nề và tê tái, cảm giác như có thể cuốn trôi đi hết tất cả những nỗi niềm, thế những kỷ niệm về em thì có lẽ sẽ mãi mãi tôi không thể quên được, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa.

    Bạn đang đọc truyện Mưa và em tại nguồn: http://truyensextv2.cc/mua-va-em-2/

    – Bốp!

    Tiếng kêu đinh tai nhức óc vang lên kèm theo đó là cơn đau như muốn xé tan màn đêm trên gò má. Tôi giật bắn người tỉnh dậy những mong đó chỉ là cơn đau trong mộng tưởng. Thế nhưng không, trên cái cõi đời ô trọc này, hễ những giấc mơ về tiền tài vật chất, về yêu thương mặn nồng thì sẽ đều là… ảo giác, còn những mộng mị mang tính chất đau đớn và thực tế như vậy thì gần như chắc chắn sẽ đều là… ảo thật:

    – Phong, dậy đi! Mấy giờ rồi mà còn ngủ? Dậy!

    Tiếng mẹ tôi văng vẳng bên tai, nó không chua ngoét như của bà chị hai, cũng không trầm đục nặng nề như của ba tôi, thế nhưng, lúc này, đối với tôi, nó vẫn là cái thứ âm thanh thật sự đáng sợ, thật sự thảm thiết:

    – Gì vậy mẹ? Hơ… hơ… đang ngủ mà.
    – Có dậy ngay không? Thằng ôn con, mày có biết mấy giờ rồi không?

    Mẹ tôi không ngừng lại, miệng nói tay làm, bà một tay kéo chiếc chăn ra khỏi người tôi, một chân đá vào mông tôi những cú tê tái và mạnh bạo:

    – Trời ơi là mẹ! Mấy giờ kệ mấy giờ chứ… oáp… chưa đến ngày học mà!

    Tôi uể oải ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở, chốc chốc lại đưa tay lên gãi đầu. Lạ thật, những người bị đánh thức trong giấc ngủ rất hay đưa tay lên gãi đầu, có thể là gãi tay, gãi chân, gãi đủ những thứ bộ phận trên cơ thể mà ho có thể nghĩ ra được trong cái lúc đầu óc trống rỗng ấy. Thế nhưng, bỏ ngoài tai những lời nói vô tri và khuôn mặt… vô cảm của tôi lúc đó, mẹ tôi vẫn kiên định:

    – Tao cho mày 5 giây để cút ra khỏi giường, nếu không đừng trách tao dùng vũ lực!

    Mẹ tôi hăm dọa là thế, nhưng tôi biết, mẹ thương tôi lắm, làm gì có chuyện:

    – Chát!

    Một tiếng kêu thập phần kinh hãi phát ra khiến tôi hoảng hồn mà định thần lại, để rồi khoảng 1 vài phần trăm giây sau đó, tôi đã hú lên trong nỗi đau đớn tột cùng:

    – Trời ơi! Mẹ giết con rồi! Ối làng nước ơi!

    Tôi lăn ra đất, tay vẫn ôm khư khư phần bả vai vừa có duyên được tiếp xúc với cán chổi của mẹ, cộng thêm khả năng diễn xuất thiên bẩm mà tôi học được từ mấy tay đô vật trong bộ môn WWE, tôi tiếp tục gào thét trong vô vọng:

    – Huhu… quá đau khổ rồi… sao tôi khổ thế này? Chi bằng mẹ đánh cho con chết đi để con khỏi phải chịu nỗi hận ngàn thu… huhu!

    Tưởng rằng khả năng hóa thân và nhập vai thượng thừa của mình sẽ có chút tác dụng. Nhưng rõ ràng là không, hoặc chí ít, trong con mắt của mẹ tôi, tôi chưa bao giờ là đứa con trai ngoan ngoãn hiền lành, và bên cạnh đó nữa, việc tôi suốt ngày cắm cúi nghiện ngập vào các show diễn của WWE cũng không thể lọt ngoài tầm ngắm của mẹ. Ngay khi đòn chổi chí mạng của mẹ tôi vừa chuẩn bị được nâng lên hạ xuống thêm một lần nữa, tôi đã nhanh như cắt ngồi bật dậy và chạy tót vào nhà vệ sinh để bảo toàn mạng sống. Gì chứ mẹ tôi xưa nay ít nói, mà đã xuất khẩu là cũng… xuất thủ luôn. Tôi thường bảo mẹ “Quân tử động khẩu không động thủ”, thế nhưng rõ ràng điều đó vô ích với mẹ tôi, vì đúng vậy, mẹ tôi… có phải quân tử quái đâu, bà là một đấng phu nhân đáng kính đang xuất những thế võ từ thời tiên tổ để lại nhằm dạy bảo thằng con trai hư đốn này.

    Vừa xì xụp rửa mặt đáng răng, tôi cũng không quên ngó lẹ ra chiếc đồng hồ treo trên vách tường:

    – Ái chà! Mới 7h30. Chắc lát nữa lên vẫn kịp. – Tôi tự thì thầm…

    Hôm nay là một ngày tương đối đặc biệt đối với cá nhân tôi, ngày mà tôi chuẩn bị bước vào một ngưỡng cửa mới của cuộc đời, ngưỡng cửa trường đại học, nơi theo bà chị tôi nói thì sẽ là nơi chôn vùi tuổi trẻ của chúng ta, là nơi mà dẫu có hàng chục năm sau đó, chúng ta vẫn sẽ không bao giờ quên được. Nhưng nói thì nói vậy thôi, thực chất đây đã là lần thứ hai tôi bước chân vào cái cửa này rồi, lần trước thì vì một hay nhiều lý do, tôi đã không đi được hết quãng đường, hy vọng lần này mọi chuyện sẽ khác.

    Nói đây là một ngày bước ngoặt cũng không hề sai, một ngày mà có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ vứt nó ra khỏi đầu được, phần vì tuổi trẻ của mình đã chính thức bước sang một trang mới, phần vì sau này khi đã qua đi, tôi vẫn thật sự cảm thấy hối tiếc vì những điều mình đã làm ngày hôm ấy. Thế nhưng hiện tại thì vẫn là hiện tại, ngay thời điểm đó, tôi chẳng biết và cũng chẳng cần biết cái quái gì sắp diễn ra, tôi chỉ là đang vô cùng háo hức mà thôi.

    Đánh răng rửa mặt, quần áo chỉnh tề xong xuôi đâu đó các thứ, tôi chộp ngay lấy chiếc điện thoại đang nằm ở đầu giường – người bạn thân nhất của tôi ngay lúc này, tất nhiên là như vậy rồi, hừm.

    Đối với một đứa con trai mới chập chững bước những bước chân bé nhỏ vào đời như tôi, chiếc điện thoại cũng như những thứ mà nó mang lại quả thực là khiến tôi không thể nào mà không… say đắm. Tôi rất thích đăng những status nhảm nhí nhưng lại không kém phần bá đạo lên tường nhà, tất nhiên không phải là bức tường gạch trắng muốt của ba mẹ tôi, mà là bức tường với chi chít những chữ nghĩa mà anh trai Mark Zuckerberg đã tạo nên. Vâng, đúng vậy, đó chính là… Facebook. Tôi rất khoái Facebook, nơi tôi có thể đọc được tất cả những tin tức trời ơi đất hỡi trên cõi đời này, thậm chí đó cũng là nơi cập nhật đầy đủ mọi thứ sẽ khiến tôi há hốc mồm cũng như cười cành cạch mỗi lúc đụng đến. Nơi mà bạn bè thì nhiều nhưng mặt mũi họ xấu hay đẹp thì tôi cũng chả biết nó ra làm sao cả. Tôi mở điện thoại lên, bấm ngay vào Facebook để xem thông báo. Như thường lệ, mỗi ngày, vào buổi tối, tôi sẽ kiếm một bức ảnh, một câu nói hoặc là bất cứ một câu chuyện hài nhảm nhí nào đó ở trên mạng, hoặc là tự mình bịa đặt ra để đăng lên Facebook cá nhân với mục đích cao cả, đếm likes. Tôi rất thích được người ta like trên Facebook, rất thích bài đăng của mình nhận về một lô một lốc những tương tác từ mọi người. Dẫu cho tôi chẳng hề biết người vừa bình luận ở phía dưới đó là ai, một thằng con trai giống tôi hay một cô gì chú bác trung niên nào đó, tôi vẫn cảm thấy… cảm động vì giữa hàng trăm hàng chục những status nhảm nhí khác, họ đã chọn bình luận trong status của tôi:

    – Anh hài quá, đọc mà cười bể bụng luôn á!

    Một con nhỏ với tài khoản Thanh Thanh vừa bình luận, à không, bình luận cách đây đâu đó tầm… chục tiếng, vừa bằng cái thời gian tôi đăng xong dòng trạng thái và vùi mình vào chăn ấm nệm êm. Con nhỏ này tôi cũng có nghía qua trang cá nhân một vài lần, cũng trắng trẻo, cũng này nọ kia khác, nhưng được cái là… sửa hơi lố đà, thành ra nhìn y chang như… tượng sáp. Mà tình tôi xưa nay vẫn vậy, thà xấu tự nhiên còn hơn đẹp nhân tạo, đã sửa thì tôi mặc định là không thèm quan tâm tới nữa. Tuy vậy, với sự giả tạo mà mạng xã hội đã dạy cho tôi, tôi vẫn khoái chí đáp lại, không quên thả thêm một trái tim vào bình luận của nhỏ Thanh:

    – Bớt bể bụng lại nha, không có tiền khám bác sĩ đâu.

    Bỏ qua nhỏ Thanh Thanh, tôi tiếp tục lướt hết những dòng bình luận cũng vô tri không kém câu status của tôi mấy:

    – Chết cười!
    – Ngày nào cũng vô đây đọc chuyện cười, cảm ơn bạn Phong nhé!
    – Chúa tể lấy đi nước mắt, quá hài rồi!

    Những lời khen muôn phần sáo rỗng đó, tôi cóc thèm quan tâm đến, tôi chỉ cười nhạt cho qua chuyện. Gì chứ, những dòng tâm sự đầy sâu sắc đó mà dám nói là chuyện cười à, thật là báng bổ thần thánh quá mức. Tôi nghiến răng ken két, toan thả cho mỗi đứa một cái tim ân huệ thì bỗng “Bíp bíp”, tiếng tin nhắn SMS trên điện thoại kêu lên và một dòng tâm sự mỏng xuất hiện từ… trường cao đẳng FPT:

    – Thông báo đến tất cả sinh viên khóa 14 đến làm thủ tục nhập học và làm bài kiểm tra Tiếng Anh đầu năm…

    Tắm rửa sửa soạn xong xuôi, tôi cũng đường hoàng dắt xe, chào mẹ và lao vút trên đường. Buổi sáng sớm, khi bình minh bắt đầu rực sáng trên bề mặt đất, cảnh sắc trở nên tinh khôi và tràn ngập sự tươi mới. Trời trong xanh không một gợn mây, màu xanh của đỉnh cây và lá cây vẫn đọng sương, tạo nên một sự hòa quyện tuyệt vời và nên thơ. Ánh nắng mặt trời ẩn sau những dãy núi xa xôi, từ từ nhấp nhô lên như một viên ngọc lấp lánh, chiếu sáng toàn bộ cảnh đẹp tự nhiên. Bức tranh thiên nhiên mở ra với những mảng cỏ mềm mại được đọng sương phấp phới như muốn bay theo từng làn gió nhẹ. Một làn khói trắng bồng bềnh từ những căn nhà xa xa, điểm nhấn thêm vào vẻ huyền bí của không gian. Tiếng những chú chim gọi nhau í ới như hòa mình vào bản hòa nhạc tự nhiên, làm cho không khí trở nên yên bình và tràn ngập sự hòa mình vào thiên nhiên hùng vĩ. Màn sương như là một tấm voan mỏng, làm nhòa đi hình ảnh xa xôi, tạo nên một không gian mơ mộng và bí ẩn. Cảnh sắc nơi đây chứa một chút tạp chất, không gian trở nên trong lành và trong trẻo, mỗi hơi thở làm lay động những hạt sương, tạo nên những vệt ánh sáng nhỏ lung linh giữa không gian. Những bông hoa nhỏ màu trắng và hồng nở rộ hai bên ven đường, mở ra như những gam màu tinh khôi chào đón một ngày mới. Mọi thứ đều tràn ngập sự tươi mới và hy vọng, khiến cho người ta cảm nhận được sức sống đầy mãnh liệt của tự nhiên. Buổi sáng sớm với trời trong xanh là một khoảnh khắc tuyệt vời, mang lại cảm giác thanh thản và yên bình.

    Hít một hơi thật sâu, tôi nhẹ nhàng dắt xe lướt vội qua cánh cổng trường để tiến vào khu vực để xe. Vậy là một khoảng thời gian mới nữa lại đến trong cuộc đời vội vã này. Tôi năm nay cũng đã không còn quá trẻ như những bạn sinh viên khác nhưng cũng vừa đủ trưởng thành để nhận ra sự có mặt của bạn thân tại đây hôm nay là vì gì. Trải qua nhiều những đau thương vấp ngã trong cuộc sống, cậu trai 18 tuổi mới ngày nào bước chân vào giảng đường đại học nay đã trở thành chàng trai tuổi 24 lại một lần nữa tiến những bước chân nhẹ nhàng đến với một ngôi trường khác những mong có thể theo đuổi được một giấc mơ vẹn tròn. 6 năm đã qua kể từ lần đầu tiên bước chân vào một ngưỡng cửa mới, tôi lại một lần nữa tiến đến với một bước ngoặt khác, to lớn hơn và cũng nhiều trăn trở hơn. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã nhận thức được sự khác biệt của mình so với cơ số những đứa bạn khác ở trong lớp. Tôi không có cảm giác thích thú với mấy môn Toán, Lý, Hóa khô khan và nhức đầu, tôi biết mình hợp hơn khi xuất hiện trong những giờ Văn đầy lý thú, những tiết mỹ thuật đầy mộng mơ. Tôi biết mình sinh ra để làm gì và thứ gì mới là thứ sẽ hợp với tôi. Thế nhưng, cũng như nhiều người bạn khác, tôi cũng không đủ khả năng và không đủ tự tin để thoát khỏi sự bảo bọc của gia đình. Tôi vẫn ôn luyện và thi cử cùng với những con số và dãy công thức dài hàng tỷ kilomet để rồi ngồi học ở những tiết học có lẽ sẽ không dành cho tôi. Thế nhưng, bây giờ đây, ngày hôm nay, mọi thứ sẽ khác, chắc chắn rồi. Sự sáng tạo có lẽ sẽ là sự cứu rỗi tốt nhất đối với tâm hồn đầy màu sắc của tôi, nó đã từng bị vùi lấp nhưng ngày hôm nay lại hiên ngang đứng lên và mạnh mẽ thách thức tất cả.

    Tôi mỉm cười tự trấn an bản thân rồi tìm đến phòng 501 như thông báo để nhận lớp cũng như làm bài kiểm tra Tiếng Anh đầu vào. Tôi lúc này thì Tiếng Anh đã không còn là cái gì đó quá khó, sau thời gian dài khổ luyện xem show WWE không cần phụ đề, tôi đã trở nên rất khá ở cái bộ môn mà hồi nhỏ, tôi chẳng hiểu thì hiện tại đơn như thế nào và thì hiện tại tiếp diễn nó ra làm sao. Nhìn qua ngó lại hồi lâu, tôi đã tìm được phòng 501 đúng như yêu cầu. Cơ mà sao lại thế được nhỉ. Nhìn thoáng qua cửa sổ, tôi thấy một lớp học với khoảng 20 30 sinh viên đang ngồi chăm chú nghe giảng với chiếc áo đồng phục quen thuộc của trường:

    – Quái lạ, sao lại thế nhỉ? Đúng phòng 501 rồi mà?

    Tôi gãi đầu gãi tai, không biết xử lý sao trước tình huống éo le này. Rõ ràng đây là lớp mới nhập học, sao tụi kia đã có đồng phục còn tôi thì không? Thắc mắc hồi lâu, bằng linh cảm siêu thần nhập thánh của mình, tôi quyết định… quay gót đi về luôn, tự an ủi rằng chắc trường đã thông báo… nhầm. Rồi tôi sẽ được kiểm tra Tiếng Anh, rồi sẽ được nhận lớp. Tôi quay lưng, mạnh mẽ bước xuống từng bậc cầu thang để lấy xe chuồn về trong cơn thoải mái cực độ mà không biết rằng, hành động ngu ngốc của mình ngày hôm đó đã lấy đi của… mẹ tôi gần chục triệu đồng tiền học Tiếng Anh về sau.

    Nhưng mà ngay cái hôm trời đẹp như thế này, làm quái gì có ai quan tâm đến học hành nữa cơ chứ. Tôi cười như địa chủ được mùa bắp cải, phóng xe bạt mạng băng qua những con phố tấp nập người và tới ngay… quán internet quen thuộc. Quán Internet tôi hay chơi là một quán game chỉ mới có cách đây khoảng 1 vài năm. Chơi ở đây thì cũng không có gì quá đặc biệt ngoại trừ việc tôi rất thích nói chuyện với con nhỏ trông máy với hai tay… đầy nhóc những hình xăm nhưng tính cách lại cực kỳ… quái đản:

    – Hello bạn nữ, nay quán vắng vậy?
    – Mới sáng sớm mà ông đã vào chắc nay dẹp tiệm luôn á? – Con nhỏ nhìn tôi, cười khinh bỉ…
    – Ê bạn, thích gì? Đứng lên ra ngoài đánh lộn đi! – Tôi quắc mắt…

    Con nhỏ này nhỏ hơn tôi tận 5 tuổi, cơ mà nó chưa bao giờ kêu tôi bằng anh, nó chỉ kêu tôi bằng… ông xưng tui, thật là hỗn láo quá đi mất. Nói đi cũng phải nói lại, tuy là cô bạn xăm trổ này nhìn bề ngoài thì cực kỳ… hổ báo, cơ mà bên trong, ý tôi là tâm hồn thì chẳng khác một con mèo con là mấy. À quên mất, con nhỏ tên là Nhi – cái tên thì dễ thương mà cái giao diện thì… dễ sợ. Nhỏ Nhi nhỏ nhắn, gương mặt xinh xắn, tóc nhuộm vàng ánh kim thời thượng, tay chân chi chít những hình xăm đủ các thể loại, từ châm ngôn tình cho đến hình ảnh hoạt hình các thứ, mới nhìn thì tưởng dân anh chị, nhìn lâu mới biết là mấy đứa nhóc ác tập tành xăm trổ:

    – Tin gọi anh Khánh đuổi ông khỏi quán không? – Nhỏ Nhi giơ nắm đấm…

    Anh Khánh chủ quán là một người tương đối hiền lành, ổng có hiền thiệt hay không thì tôi không chắc, cơ mà được cái cũng gọi là có quen biết. Tôi thì chơi ở đây từ lúc mới mở cho đến giờ, khách quen hơn cả chữ quen, thiếu điều tôi ở quán còn nhiều hơn anh Khánh. Mỗi lần bị tôi nạt, nhỏ Nhi lại giở trò méc anh chủ quán, cơ mà tôi có bao giờ biết sợ là gì:

    – Ê nhỏ yêu quái, mới sáng đuổi khách tin tao đá mày dính tường không? Nạp anh mấy trăm coi!

    Tôi lớn giọng, chạy vội vào mở chiếc máy quen thuộc bên cạnh nhỏ Nhi. Quán hôm nay cũng còn sớm, mới lác đác vài ba thằng nhóc lóc chóc đang ngồi chơi Liên Minh, chửi bới loạn xạ muốn nổ cái đầu:

    – Hông! Tính nợ hả? Đưa tiền rồi nạp! – Nhỏ Nhi thè lưỡi nhìn tôi…
    – Có trái tim anh đây, em thích thì lấy đi! – Tôi áp sát vào nhỏ Nhi khiến nhỏ đỏ bừng mặt…
    – Biến nha, tin phang cái remote bể đầu không?
    – Cứt nè Nhi. Lo trông quán đi, yêu quái!

    Con nhỏ này mặc dù hiền lành là vậy, cơ mà bị mỗi cái bố láo, hở tí là đòi dọa đánh dọa chém. Tôi hừ nhạt, quay vào trong máy ngồi phịch xuống để chuẩn bị chia tay thực tại mà đắm chìm trong thế giới ảo.

    Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời trong xanh không một gợn mây đã biến đi đâu mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo, âm u đã thay thế một cách lạ thường, những đám mây to như chiếc máy bay Boeing không biết ở đâu chạy tới, che kín cả một vùng trời trước mắt. Những tiếng sấm ồn ào, những ánh chớp chói lóa đã bắt đầu có dấu hiệu xuất hiện. Thì bỗng:

    – I’ll be by your side. Till the day I die. I’ll be waiting till I hear you say I do…

    Tiếng nhạc chuông điện thoại reo vang khiến tôi tỉnh mộng, mỉm cười bắt máy mà không biết rằng, cuộc gọi ngày hôm đó đã khiến con đường của tôi và em thay đổi mãi mãi.

  • Thi – Quyển 3

    Bạn đang đọc Quyển 3, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Thi” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/tuyen-tap-thi/


    Phần 1
    Hiện tại Vương Bảo Thành, Đằng Ngưu cùng đối phương xảy ra xung đột, Mộ Dung Ngôn vừa rồi tuy rằng không mở miệng, nhưng một lát nếu thật sự đánh nhau, chỉ sợ Mộ Dung Ngôn cũng sẽ ra tay giúp đỡ.

    Nếu cô ấy ra tay thì Chu Vận cũng sẽ gia nhập chiến đấu, Chu Vận và Mộ Dung Ngôn có chút mâu thuẫn nhỏ, nhưng nói thế nào cũng là chị em đồng môn.

    Tôi lập tức thấy rõ tình hình, không cần phải nói. Nếu thật sự đánh nhau, tôi tuyệt đối sẽ trợ giúp Vương Bảo Thành bên này.

    Chúng tôi không chỉ là cùng một trận doanh, mà Vương ca còn là ân nhân từng cứu mạng tôi.

    Đối phương xác thực có chút kiêu ngạo, rất không nể mặt Vương ca.

    Sắc mặt tôi trầm xuống, nhưng cũng giống như đám người Mộ Dung Ngôn, đều không đứng dậy.

    Thứ nhất, chúng tôi đều là khách còn nơi này là yến tiệc.

    Thứ hai vẫn còn chưa động thủ nên lúc này cũng không thích hợp xé rách mặt.

    Mấy bàn xung quanh đã sớm nghị luận sôi nổi. Thậm chí có người đã đi lại gần, muốn nhìn xem đang xảy ra chuyện gì.

    “Vương ca, Ngưu ca, các anh đang làm gì thế?”

    “Các vị bình tĩnh một chút chớ nóng nảy, dĩ hòa vi quý!”

    “Mọi người tiếp tục tuống rượu, tiếp tục uống rượu, bớt giận!”

    “…”

    Ai đó ở bên cạnh cũng hùa theo nói và tập trung lại đây.

    Mà Dạ Hinh đang có mặt ở đây cũng bị dọa cho xanh mặt.

    Cô ấy vội vàng nói với hai tên không phải quỷ cũng không phải xác chết kia: “Hai vị quan sai bớt giận, hai vị quan sai bớt giận, bọn họ đều không có ý gì đâu! Mọi người giải tán đi, đi thôi đi thôi, tiếp tục uống rượu, tiếp tục uống rượu nào…”

    Dạ Hinh vừa dứt lời thì đầu trâu áo đen vốn đang im lặng ngồi trên ghế bỗng trầm thấp mở miệng nói: “Rượu này xem ra là không có cách nào uống được rồi, hai vị này hữu ý hay vô ý bản sứ không biết, bản sứ chỉ biết là vừa vặn có nhiệm vụ thu hai con quỷ còn chưa có hoàn thành, đã có tiểu quỷ đưa tới tận tay vậy thì chính là hai người bọn họ đi!”

    Động tác của gã cũng không nhanh lắm, nhưng loại khí thế này của gã lại rất mạnh, hơn nữa sau lưng gã còn tỏa ra luồng khí đen nhàn nhạt, tôi có cảm giác gã chính là một đại ma vương.

    “Hừ! Chúng ta ra bên ngoài đánh, hôm nay là sinh nhật của Dạ Hinh tiểu thư, đánh ở chỗ này sẽ làm hỏng không khí vui vẻ!”

    “Đừng, đừng, Vương Bảo Thành đại ca, anh ngàn vạn lần đừng làm chuyện ngu ngốc mà! Mau nhận lỗi với Minh sứ, xin lỗi đi…” Dạ Hinh gấp gáp đến mức nói lắp.

    Nhưng Vương Bảo Thành vẫn không cho là đúng, Đằng Ngưu lại mở miệng nói: “Dạ Hinh tiểu thư, chuyện này không liên quan đến cô. Minh sứ, ha ha! Đặt tên thật đúng là máu chó, thật sự xem mình là quỷ sai rồi sao?”

    “Có phải quỷ sai hay không, mày không quản được, nhưng qua đêm nay, cả hai đứa mày đều sẽ không còn tồn tại!” Đầu trâu áo đen thản nhiên mở miệng, đồng thời xòe bàn tay ra, một sợi xích sắt thình lình xuất hiện trong tay gã.

    Xích sắt kia thô to, lạnh lẽo dị thường, nhìn qua cực kỳ lạnh.

    Hơn nữa xích sắt này vừa xuất hiện, đối phương không chút do dự vung ra một roi, nhắm thẳng vào hai người Vương Bảo Thành và Đằng Ngưu.

    Tốc độ đó cực nhanh, nhưng phản ứng của hai người Vương Bảo Thành và Đằng Ngưu cũng không chậm, nhanh chóng né tránh.

    Kết quả sợi xích sắt kia sượt qua bả vai hai người rồi rơi xuống, cuối cùng chỉ nghe một tiếng “loảng xoảng”, nện ở ngay giữa bàn tiệc khiến nó bị chẻ làm đôi.

    Mấy người chúng tôi bên này thấy cục diện như vậy sao còn có thể ngồi yên được nữa? Trong nháy mắt đã bay lui về phía sau, kéo dài khoảng cách.

    Vương Bảo Thành và Đằng Ngưu thấy đối phương động thủ, trong nháy mắt cũng tức giận.

    Bọn họ mở bàn tay ra, trong giây lát khí đen vờn quanh, cuối cùng trong tay hai người đều tự xuất hiện một thanh đao lớn.

    Đại Hoàn đao vừa xuất hiện, hai người liền giơ đao lên bổ về phía ba người kia.

    Hai người kia thấy thế thì gầm nhẹ, tiến lên nghênh đón.

    Từ bên hông mỗi người rút ra một sợi xích sắt dài nhỏ, “Rầm rầm” chuyển động, cùng Vương Bảo Thành và Đằng Ngưu khai chiến.

    Trong phút chốc, bốn người họ đã xông vào đánh nhau.

    Tiếng “bốp bốp” không ngừng vang lên bên tai, từng trận âm lực mênh mông cuồn cuộn bộc phát ra ngoài, thực lực hai bên đều vô cùng mạnh mẽ.

    Nhưng mà thực lực của đầu trâu áo đen kia càng mạnh hơn, khí lạnh tỏa ra càng ngày càng thêm mãnh liệt.

    Lúc này gã lạnh lùng cười: “Không biết tốt xấu!”

    Chưa nói xong đã nhấc lên xích sắt thô to.

    Mộ Dung Ngôn bên cạnh tôi thấy thế, đột nhiên hừ lạnh một tiếng, không hề báo trước cũng trực tiếp nghênh đón, muốn đối kháng với tên cầm xích sắt thô to kia.

    Mộ Dung Ngôn vừa hành động, vẻ mặt của rất nhiều tân khách ở xung quanh đã lần lượt trầm xuống, toàn thân chấn động, cũng tỏa ra âm khí mạnh mẽ trực tiếp vây quanh.

    Đây đều là đám quỷ lão do Mộ Dung Ngôn cầm đầu, ngày thường có mối quan hệ rất tốt với Vương Bảo Thành và Đằng Ngưu.

    Bây giờ Vương Bảo Thành đang đánh nhau, minh chủ Mộ Dung Ngôn của bọn họ cũng trực tiếp ra tay, bọn họ cũng không quan tâm có phải là tiệc tùng hay không, nhao nhao gia nhập chiến đấu.

    Tất cả những chuyện này phát sinh rất nhanh, từ việc gã đầu trâu rút ra xích sắt, đến Mộ Dung Ngôn ra tay, trước sau chỉ hơn kém nhau ba giây.

  • Vương Trường Sinh – Quyển 3

    Bạn đang đọc Quyển 3, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Vương Trường Sinh” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/tuyen-tap-vuong-truong-sinh/


    Phần 1: Xuất phát (1)
    Một cái đàn cổ dây đàn là màu bạc, một cái đàn cổ khác dây đàn là màu vàng, đều là pháp bảo bậc một thượng phẩm, nhưng thứ sau uy lực lớn hơn một chút, chất liệu khá tốt.

    Ngân Lang Cầm, dùng tơ tằm bậc ba cùng Lôi Hạnh Linh Mộc luyện chế thành. Kim Liên Cầm, dùng tơ tằm cấp bốn và Lôi Hạnh Linh Mộc luyện chế thành.

    Trên cây sáo có khắc hai chữ Hồng Trần, dùng Hồng Trần Trúc luyện chế thành.

    Có ba món pháp bảo này, có thể nâng cao trên diện rộng thực lực của Uông Như Yên.

    “Phu quân, vậy ta liền phái người đi thông báo Tử Nguyệt tiên tử đi! Bàn bạc với nàng ấy chuyện tầm bảo.”

    “Không cần, ta tự mình đi Thiên Khôi môn một chuyến đi! Tu sĩ Trúc Cơ độn tốc không đủ nhanh, quá mức chậm trễ thời gian.”

    Vương Trường Sinh dặn dò vài câu, rời khỏi Ngân Xà đảo, đi Thiên Khôi môn.

    Hơn hai tháng, Vương Trường Sinh đã chạy tới Thiên Khôi môn, rất thuận lợi gặp được Tử Nguyệt tiên tử cùng Điền Quýnh.

    “Điền sư huynh, sao lại đột nhiên đẩy sớm tầm bảo? Không phải còn cần mấy năm sao?”

    “Người nọ tu luyện 《 Thiên âm Phiên Hải Công 》 thúc giục, nàng đợi sắp hai giáp (120 năm) rồi, cảm thấy lão phu là đang đùa giỡn với nàng ấy. Tuổi thọ lão phu cũng không nhiều nữa, nhỡ đâu ở trong thời gian này, ba người chúng ta có ai gặp chuyện ngoài ý muốn, chỉ sợ phải cần mấy trăm năm mới có thể mở ra cấm chế.”

    Tổ tiên của Điền Quýnh để lại cho lão không ít tài nguyên tu tiên, lão mới có thể tu luyện đến Kết Đan kỳ, nếu lão chết, cho dù một lần nữa tìm một người tu tiên tu luyện 《 Liệt Diễm Chân Cương Công 》, không có mấy trăm năm thời gian, căn bản không thể tu luyện đến Kết Đan tầng năm.

    Bởi vậy, lão cần đẩy sớm việc đi tầm bảo.

    Lão còn có mười mấy năm tuổi thọ, thương thế còn chưa khỏi hẳn, nếu muốn trùng kích Nguyên Anh kỳ, hy vọng xa vời, lão đặt hy vọng ở trên người Tử Nguyệt tiên tử.

    “Khi nào xuất phát? Người kia tu luyện 《 Thiên âm Phiên Hải Công 》 có thân phận thế nào?”

    “Nửa năm sau, thân phận người đó không tiện nói cho ngươi. Vương sư đệ, có một câu nói ở phía trước, một lần này chúng ta liên thủ lấy bảo vật, lão phu không hy vọng có người lén lút theo ở phía sau, như vậy đối với mọi người đều không tốt.”

    Điền Quýnh nói ý vị sâu xa, ở trước mặt ích lợi thật lớn, lão cũng không dám cam đoan Vương Trường Sinh sẽ không cấu kết người ngoài.

    “Điền sư huynh yên tâm, ta biết làm thế nào. Đúng rồi, ta có thể dẫn theo thêm một người hay không?”

    Vương Trường Sinh tính mang theo Diệp Lâm, lấy trình độ trận pháp của Diệp Lâm, nói không chừng có thể giúp hắn.

    “Không được, nhiều nhất hai người.”

    Vương Trường Sinh nhíu mày, nói: “Không thể mang theo thêm một người, chung quy có thể nói cho ta biết vị trí Tàng Kinh Các của Trấn Hải tông chứ!”

    Điền Quýnh gật gật đầu. Tử Nguyệt tiên tử lấy ra một vỏ sò màu xanh, nói: “Trong này ghi lại vị trí Tàng Kinh Các, nhưng Tàng Kinh Các chưa chắc sẽ ở vị trí này.”

    “Đây là vì sao?”

    “Năm đó đại trưởng lão Trấn Hải tông an bài tổ tiên chúng ta rời khỏi, chuẩn bị dìm tông môn chìm xuống đáy biển, cũng truyền tống đến hải vực nào đó. Ngay cả toàn bộ tông môn cũng có thể truyền tống đi, vị trí Tàng Kinh Các thay đổi cũng rất bình thường.”

    Vương Trường Sinh nhíu mày, hắn không biết đoạn lời này của Điền Quýnh thật hay giả, mục đích lớn nhất của hắn là tìm được nửa sau bộ công pháp 《 Quỳ Thủy Chân Kinh 》, không biết vị trí Tàng Kinh Các, làm sao tìm được nửa sau bộ công pháp?

    “Vương sư đệ đừng hiểu lầm, năm đó đại trưởng lão nói, chỉ có tu sĩ Kết Đan tu luyện ba đại công pháp trấn tông, mới có thể mở ra cấm chế đi vào, đại trưởng lão có thể là vì trọng chấn Trấn Hải tông, Tàng Kinh Các hẳn là sẽ không dời đi, tình huống cụ thể, cần tới bên trong mới rõ, dù sao tông môn chỉ lớn như vậy, chậm rãi tìm tòi là được, khẳng định có thể tìm được.”

    Vương Trường Sinh trầm ngâm hồi lâu, gật đầu nói: “Được rồi! Nửa năm sau, ta lại tới tìm các ngươi.”

    “Không cần, nửa năm sau, chúng ta hội hợp ở hải vực Ngũ Long Kim Long đảo.”

    Vương Trường Sinh hơi sửng sốt, rất nhanh đã phản ứng lại, đây là hậu thủ do Điền Quýnh sắp xếp, Điền Quýnh khẳng định lo lắng có người giở trò, làm một ít thủ đoạn phòng bị cũng rất bình thường.

    Vương Trường Sinh đáp ứng, nói chuyện phiếm chốc lát, cáo từ rời khỏi.

    Bạn đang đọc truyện Vương Trường Sinh – Quyển 3 tại nguồn: http://truyensextv2.cc/vuong-truong-sinh-quyen-3/

    “Tình Nhi, đến lúc đó lão phu dẫn Lý Hân chạy tới mục tiêu, cháu dẫn đám người Vương sư đệ chạy tới mục tiêu, lòng vòng thêm một chút, hội hợp muộn một chút không có vấn đề gì.”

    Điền Quýnh vẻ mặt ngưng trọng dặn dò, xem vẻ mặt lão, tựa như có việc lớn gì xảy ra.

    “Tằng thúc công, ngài là cảm thấy Lý Hân có vấn đề? Hay là Vương sư đệ?”

    “Khó mà nói, cẩn thận sẽ không có sai lầm lớn, cẩn thận một chút. Vương gia ở Đông Hoang truyền thừa mấy trăm năm, Vương sư đệ có gia có nghiệp hẳn là không có vấn đề, Lý Hân là tán tu, bọn họ theo khả năng sẽ xuất hiện vấn đề, đây chỉ là phân tích cá nhân lão phu, Trấn Hải tông lúc cường thịnh có thể chống lại Nhật Nguyệt cung, di chỉ Trấn Hải tông khẳng định không ít bảo vật, càng là đến thời điểm tầm bảo, càng phải cẩn thận.”

    Điền Quýnh giọng điệu trầm trọng, sắc mặt ngưng trọng.

    Hải vực San Hô, Hoàng Long đảo.

    Mật thất nào đó, Hoàng Long chân nhân đang nói cái gì với một nam một nữ.

    Nam tự nhiên là Hoàng Ngọc Hư, nữ là một phụ nhân váy lam hơn ba mươi tuổi.

    Hoàng Ngọc Hư là Kết Đan tầng sáu, phụ nhân váy lam là Kết Đan tầng bảy.

    “Bọn họ đáp ứng đi tầm bảo rồi sao? Quá tốt rồi, Lý sư điệt, ngươi theo Ngọc Hư đi một chuyến, lão phu sẽ theo đuôi ở phía sau.”

    Hoàng Long chân nhân có chút hưng phấn nói.

  • Thiên bồng nguyên soái – Quyển 1

    Bạn đang đọc Quyển 1, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Thiên bồng nguyên soái” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/tuyen-tap-thien-bong-nguyen-soai/


    Phần 1: Ta xuyên không rồi
    Nhà tù Đại Đảo, phòng biệt giam số 4.

    Người đàn ông mặc áo tù, cơ thể vạm vỡ, mặt lún phún râu, ngồi thẫn thờ trên giường sắt rỉ sét, hai mắt nhắm khẽ, hắn đã đếm từng ngày, hôm nay là ngày hắn ra pháp trường.

    “Lách cách… Leng keng…” Tiếng chói tai của tấm cửa sắt vang lên, ba viên cảnh sát bước vào, người ở giữa tầm ngoài 40, mặt không biểu cảm nói to:

    “Phạm nhân Chu Liệp, mời anh theo chúng tôi”.

    Hai viên cảnh sát còn lại đi tới còng tay Chu Liệp dẫn độ hắn ra ngoài.

    Chu Liệp bước từng bước, hai bên có cảnh sát quàng tay giữ chặt, mỗi bước hắn đi, là tiến tới cái chết gần hơn.

    Đi ngang qua các buồng giam, nhiều phạm nhân bám song sắt nhìn theo hắn, bàn tán xôn xao.

    “Hôm nay tử hình Liệp Dâm Ma sao?”

    “Nghe cán bộ nói hắn là tội phạm cưỡng hiếp giết người, từ trong nước tới ngoại quốc, hắn bắt cóc, cưỡng hiếp hơn cả trăm cô gái rồi.”

    “Nghe nói khi vây bắt hắn, có hai nữ cảnh sát còn bị hắn chơi tới hỏng, phải nhập viện điều trị tâm lý.”

    “Tên cuồng dâm này cuối cùng cũng phải dựa cột rồi, để hắn ở đây thêm vài ngày, có khi trinh đít của tao cũng mất a.”

    “A thì ra đít mày còn trinh, lại đây chúng ta giao lưu chút.”

    “Cút đcm mày đi…”

    Tiếng ồn ào bỏ lại phía sau, Chu Liệp được cho ăn bữa ăn cuối cùng, hắn đòi ăn nhũ heo nướng, món khoái khẩu của hắn.

    Trường bắn Đại Đảo, nơi biết bao nhiêu tên tội phạm khét tiếng giang hồ ngã xuống, Chu Liệp bị bịt mắt, còng chặt vào cột gỗ, viên sĩ quan đọc lại bản án của hắn, tội trạng mà hắn gây ra. Sáu cán bộ cầm súng vào vị trí, sau khi nghe hiệu lệnh đồng loạt nã đạn, viên sĩ quan bồi một phát ân huệ cuối cùng vào đầu…

    Ý thức của Chu Liệp lâm vào bóng tối…

    Không biết bao lâu sau, hắn dần tỉnh lại, nhưng cơ thể như đang trôi nổi trong hư không, hắn như mất hết quyền kiểm soát thân thể mình, tay chân vô lực, thậm chí mí mắt cũng không điều khiển được.

    “Đây là trạng thái sau khi chết sao? Ài!” Ý thức hắn âm thầm thở dài.

    “Kiếp này sống thật vô nghĩa, nếu địa ngục tồn tại, chắc Diêm Vương phải xây thêm 1 tầng cho mình mất”…

    Tít tít… Tít tít…

    “??? Tiếng gì thế, tới Âm Phủ thật rồi hả?”

    “Tít tít… Đang kết nối hệ thống, xin vui lòng chờ trong giây lát.”

    “Hệ thống gì? Không lẽ tình tiết trong truyện hồi đó đọc là có thật, mình là nhân vật chính có hệ thống bàn tay vàng trong truyền thuyết?” Chu Liệp suy nghĩ mông lung đồng thời có một sự chờ mong mãnh liệt.

    “Tít tít… Đã kết nối xong, đang đọc thông tin ký chủ.”

    Tên: Chu Liệp…

    Chủng tộc: Nhân loại…

    Tình trạng: Hư vô (đã tử vong)

    Tu vi: Không…

    Công pháp: Không…

    (Chú thích: Ký chủ đang tồn tại dưới dạng Hư vô, hệ thống sẽ tìm một thân phận phù hợp với linh hồn ký chủ trong vạn giới để tiến hành xuyên không, xin vui lòng chờ giây lát).

    Chu Liệp mừng rỡ, “là thật, mình sắp được xuyên không, mình có hệ thống bàn tay vàng, mình là nhân vật chính được chọn, kiếp này đã sống uổng, mình phải làm lại kiếp sau”.

    Tít tít tít…

    “Sẽ là gì đây, thân phận mới của mình, thiên kiêu chi tử, hay phế vật bị từ hôn, bại hoại gia tộc, hay tốt nhất là vừa vào đã vô địch luôn…” Chu Liệp đầy đầu suy nghĩ vẩn vơ về tương lai trọng sinh của mình.

    “Tít tít… Đã xác định thân phận vạn giới, đang tiến hành truyền tống linh hồn ký chủ”…

    Ý thức Chu Liệp lâm vào hỗn loạn, cảm thấy thân thể mình bay bổng trong vài giây, rồi trầm xuống một cách đột ngột như rơi từ tòa nhà 81 tầng xuống.

    “Tít, đã tiến hành nhập thể thành công, đang trong quá trình đồng nhất cơ thể và linh hồn, nơi đến là Địa Tiên Giới, thân phận của ký chủ là Thiên Bồng Nguyên Soái…”

    !!! Thiên Bồng Nguyên Soái???

  • Vụng trộm với mợ và đứa em họ – Tác giả Thích Lén Lút

    Phần 1
    Vừa đáp máy bay thì thấy số điện thoại vợ tôi gọi…

    – Alo anh à, em My đây, anh sắp về đến nhà chưa…
    – Anh vừa hạ cánh, bị trễ 30′ em, vợ a đâu sao em cầm máy…
    – Chị vừa đi chợ mua đồ ăn r anh, lẹ đi anh, em nhớ khúc thịt của anh quá…

    Bạn đang đọc truyện Vụng trộm với mợ và đứa em họ tại nguồn: http://truyensextv2.cc/vung-trom-voi-mo-va-dua-em-ho/

    Tôi là Minh, tôi năm nay 29 tuổi, vợ tôi là Thảo kém tôi 1 tuổi, 2 vợ chồng tôi cưới nhau cũng đã được 4 năm mà chưa có con, lúc đầu thì 2 vợ chồng kế hoạch 2 năm để ổn định kinh tế trước khi có kế hoạch sinh con. Thế nhưng thả đã 2 năm rồi mà vẫn chưa thấy tín hiệu gì.

    Vợ tôi 28 tuổi nhưng vẫn xì teen và cũng dâm lắm, số đo 3 vòng khá cân đối, cô ấy cao 1m6, ngực thì tấn công mà mông thì không phòng thủ cho lắm, vòng 2 thì khá ổn, được cái khuôn mặt rất cute vì cái miệng nhỏ xíu.

    Còn về con em họ tôi(nhân vật chính) tên là My, năm nay bước sang tuổi 16, cái tuổi mới lớn bao nhiêu thứ tò mò, từ chuyện người lớn đến sự phát triển của cơ thể, vì chăm tập thể dục mỗi sáng nên My có body rất đẹp, tuổi dậy thì của gái mới lớn, ngực My và vợ tôi tròn và căng như gái 1 con không bị xệ, mông thì cong vút, eo thon…

    Bạn đang đọc truyện Vụng trộm với mợ và đứa em họ tại nguồn: http://truyensextv2.cc/vung-trom-voi-mo-va-dua-em-ho/

    Hai vợ chồng tôi sinh ra và lớn lên ở Vĩnh Phúc, từ thời ông bà tôi đã làm ăn buôn bán trong Bình Dương nên cả gia đình đã định cư trong đó, tôi thì công tác ngoài Hà Nội, nên việc đi lại máy bay và ở nhà là k nhiều, 1 tháng tôi được về thăm nhà 1 tuần, đó chính là những khoảng thời gian tôi và đứa em đã vụng trộm lén lút với nhau mà k thể nào quên được.

    Bạn đang đọc truyện Vụng trộm với mợ và đứa em họ tại nguồn: http://truyensextv2.cc/vung-trom-voi-mo-va-dua-em-ho/

    – Alo cậu Tiến ạ…
    – Minh mày qua nhà cậu luôn nhá…
    – Vâng.
    – Như hôm trước cậu có nói với vợ chồng cháu là sang tháng cho em My qua phụ vợ cháu bán hàng, dù gì em nó cũng đã nghỉ học rồi, mà vợ chồng cháu thì đang tìm người làm mà, chứ nó ở nhà cậu mợ cũng bực…
    – Vâng cậu, vợ cháu cũng đồng ý cho em sang phụ rồi ạ, em nó cũng tuổi lớn, thôi thì k học được nữa thì ra xã hội sớm cậu ạ.
    – Ừ, cậu cảm ơn 2 vợ chồng, dạy bảo cho em nó giúp cậu mợ…

    Cậu tôi tên Tiến hơn 40 tuổi, còn mợ tôi tên Hoa năm nay 39 tuổi, mặc dù thế mợ tôi còn rất trẻ vì mợ tôi ăn mặc rất phong cách và có gu, còn về cơ thể của mợ tôi thì là cực phẩm, nước da thì trắng, khuôn mặt xinh, mắt to, mũi cao và đôi môi lúc nào cũng đỏ mọng, tôi nhiều lúc thầm nghĩ, cậu tôi tán được cô vợ cực phẩm quá. Em My là con cả của cậu mợ nên thừa hưởng sắc đẹp từ mẹ, dưới còn 2 đứa em 10 tuổi và 1 đứa 5 tuổi.

    Tôi và vợ có mở 1 shop quần áo nữ trong Bình Dương, vì cả nhà tôi đều buôn bán trong đó, bố mẹ tôi thì bán tạp hóa. Nhà tôi thì cách nhà cậu mợ gần 20km, và bố mẹ tôi cũng ở riêng cách shop quần áo của tôi 1km…

    – My ơi ra a làm hàng với anh đi em, xe vừa chuyển hàng đến rồi, vợ tôi gọi My…
    – Vâng chị…

    My chạy vội từ nhà vệ sinh ra sau tiếng gọi của Thảo, không biết nó làm gì mà ở trong đó gần 30 phút, ra thì mặt ửng ửng hồng…

    – Em làm cùng anh cho nhanh đi, chị chạy đi sang nhà bố mẹ có chút việc(nhà bố mẹ tôi), Thảo nói…
    – Vâng chị, My đáp…
    – M làm gì mà trong wc 30 phút vậy em, anh mắc tiểu quá mà đợi mày mãi. Tôi hỏi…

    Mặt nó ửng hồng, chỉ nói em bị đau bụng…

    – Thế đã đỡ chưa?
    – Em đỡ rồi anh, làm lẹ đi anh k chị về lại mắng.
    – Anh bắn giá mày đi treo đồ đi.

    Làm được 1 lúc tôi mới để ý con em tôi không mặc áo lót, tôi chợt nhớ ra lúc nãy đi vệ sinh có thấy cái áo lót ren màu đen trong đó, tôi thầm nghĩ, ở trong nhà vệ sinh gần 30 phút, làm gì mà lâu thế, chắc nó thủ dâm rồi, nãy mình gọi sợ mắng nên k kịp mặc lại. Đi treo đồ mà con em tôi nó đánh mông như đi làm người mẫu, mông thì cong, ngực thì ưỡn về phía trước, đang tuổi mới lớn rất thích khoe body đây mà, rồi anh sẽ chinh phục mày nha My ơi…

  • Thằng bạn thân khốn nạn

    Phần 1: Bí Mật mẹ kế
    Nó tên Vũ năm nay 20 tuổi đang là sinh viên của 1 trường đại học có tiếng trong thành phố, học giỏi có lẽ là ưu điểm duy nhất mà nó có thể tự hào, bởi vì trái ngược với cái tên Vũ nó là 1 người nhút nhát và có phần nhu nhược, do từ nhỏ được bảo bọc quá kỹ lưỡng trong vòng tay của gia đình, nó rất ít tiếp xúc với xã hội bên ngoài nên hình thành 1 con người nhút nhát và hơi khờ khạo như bây giờ khi bước ra ngoài xã hội…

    Nói về gia cảnh nó 1 chút… Nó sinh ra trong 1 gia đình khá giả thậm chí có thể nói là giàu có với nhà lầu xe hơi, tài xế riêng đưa đón tận nơi, nói chung cuộc sống của nó có tất cả mọi thứ mà nhiều người phải phấn đấu cả đời mới có, bố nó là 1 doanh nhân thành đạt, thế nhưng do tính chất công việc nên ông thường xuyên ra nước ngoài công tác và rất ít khi ở nhà, má nó sau một cơn bạo bệnh cũng bỏ cha con nó mà ra đi, chính vì vậy nên hai năm trước bố nó đã quyết định tái hôn với 1 người đàn bà xinh đẹp và trẻ hơn ông rất nhiều người mà hiện giờ nó gọi là Dì Tuyết…

    Dì Tuyết năm nay 38 tuổi tuy rằng đã gần bốn mươi thế nhưng do biết cách giữ gìn và chăm sóc bản thân nên chẳng thể tìm được một chút dấu vết thời gian nào trên người đàn bà này… Xinh Đẹp và quyến rũ là hai từ nó đánh giá về người mẹ kế của mình, nếu so với những cô người mẫu ảnh nổi tiếng Dì Tuyết tuyệt nhiên không chút thua kém thậm chí dì Tuyết còn ăn đứt bọn họ bởi bộ ngực căng đầy săn chắc, đẫy đà cùng bờ mông cong vểnh lên vô cùng gợi cảm. Phải thừa nhận là đôi lúc nó không thể kiểm soát được thằng nhỏ của mình mỗi khi thấy dì Tuyết trong bộ đồ bó sát người lúc tập thể dục và Yoga vì những đường cong gợi cảm và kích thích đó hiện lên rõ mồn một, một cơ thể bốc lửa cùng một gương mặt xinh đẹp thuần khiết thử hỏi làm sao bố nó không động lòng cho được.

    Dì Tuyết có làn da màu trắng hơi pha chút hồng, đôi mắt lớn và sáng, phía dưới đuôi mắt có 1 nốt ruồi đen nhỏ nhạt, đôi môi mỏng sáng bóng cực kỳ quyến rũ, nó còn để ý dì Tuyết thường hay có thói quen dùng lưỡi liếm láp vành môi để giữ đôi môi của mình luôn được ướt át và bóng bẩy.

    Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như trong một lần tình cờ nó đọc được 1 bài viết trên mạng nói về nhân tướng học, sách viết phàm những phụ nữ có những đặc điểm trên thường là những người rất đa tình và dâm đãng với xu hướng tình dục rất mạnh, phàm những nữ nhân vậy khả năng ngoại tình là rất lớn… đọc đến đây nó không khỏi có chút đỏ mặt và suy nghĩ bậy bạ khiến thằng nhỏ khẽ ngoe nguẩy ngóc đầu dậy.

    Nó không phải là con nít nữa cũng biết vài truyện 18+ trên mạng và tất nhiên những truyện về mẹ kế nó cũng đã nghe qua thậm chí có chút thích thú dù sao cũng giống với hoàn cảnh của nó mà… Motif trong truyện lại khá giống tình trạng của nó hiện tại… Bố vắng nhà thường đi xa, mẹ kế xinh đẹp quyến rũ sống chung nhà làm sao nó không nghĩ bậy được cơ chứ.

    Nó và Dì Tuyết thời gian đầu có hơi khó gần gũi nhưng dần dần nó cảm nhận được Dì Tuyết cũng không đến nỗi tệ, Dì Tuyết biết quan tâm chăm sóc, rất gần gũi và cảm thông với nó nhiều lần bênh vực nó trước cơn tức giận vô lý của bố thế nên tình cảm cả hai từ từ biến chuyển tốt hơn thậm chí nó còn nghĩ sau một thời gian sẽ gọi dì Tuyết bằng mẹ…

    Dì Tuyết còn có 1 cô con gái riêng lớn hơn nó 1 tuổi tên là Linh do có gien giống mẹ nên người chị này cũng cực kỳ xinh đẹp thế nhưng ấn tượng của nó về người chị kế này khá xấu, chị ta có vẻ là một cô gái thích ăn chơi hơn là lo học hành.

    Chị Linh rất xinh đẹp nhưng gu thời trang của chỉ nó chẳng thể nào nuốt nổi, Chỉ để 1 đầu mái tóc dài cột cao nhuộm đủ màu sắc sặc sỡ, khắp người đầy rẫy những hình xăm với đủ mọi thể loại chơi bời trác táng mà nó còn không rành hết… nhưng đặc biệt nhất phải kể đến hình xăm trước ngực đó là một cái hình xăm một con bướm đang đậu trên 1 cái đầu lâu bóng loáng trông thật gớm ghiếc, khắp người xỏ đủ loại khuyên từ mũi, rốn cho đến cả lưỡi thế nhưng phải thú thật là khi nói chuyện nhìn hạt cườm trong lưỡi chỉ nó cảm thấy khá kích thích… Do ấn tượng không tốt nên nó và bà chị kế này cũng rất ít khi có qua lại, với lại một năm trước chị Linh đã được dì Tuyết đưa ra nước ngoài cho đi du học nên cũng đã lâu nó cũng không gặp chị Linh…

    Cuối cùng trong gia đình thân thiết nhất với nó chắc chỉ có cô em gái ruột năm nay vừa tròn 16 tuổi, bé Ly do mẹ mất sớm bố lại ít khi quan tâm nên hai anh em từ nhỏ đã luôn quấn quýt đùm bọc lẫn nhau… Ly càng lớn càng xinh đẹp tuy cô bé chỉ mới vừa mới tròn 16 tuổi thế nhưng cô nàng đã bắt đầu trổ mã đã có chút dáng dấp của một thiếu nữ sắp bước vào đời… Với nó bé Ly hệt như một nàng công chúa Lolli bé bỏng, mắt to tròn, lông mày cong vút, da căng mịn trắng hồng tựa như em bé… nhìn vào chỉ muốn nựng… Bé Ly có một cá tính rất mạnh mẽ và dường như có phần trưởng thành hơn so với ông anh khờ khạo này, người làm trong nhà cũng như dì Tuyết đều có chút kiêng kị cô bé…

    Vậy là xong phần giới thiệu về gia đình nó rồi… Do tính cách nhút nhát và nhu nhược của mình nên nó có rất ít bạn bè được gọi là bạn có lẽ cũng chỉ có hai người, một người là cô bé nhà hàng xóm xinh xắn sát nhà tên Mai, cả hai đứa quen nhau từ lúc còn học cấp 1 rồi cùng sinh hoạt chung trong nhà văn hóa, kể từ đó hai đứa nhỏ luôn gắn bó với nhau như hình với bóng…

    Nó và Mai có thể xem như là một đôi thanh mai trúc mã mà trong phim thường hay xuất hiện, lúc mẹ nó còn sống luôn vô tình hay cố ý gán ghép nó với Mai với nhau thậm chí mẹ còn coi Mai như đứa con dâu nuôi từ bé của mình, những lần như thế nó lại xấu hổ chọn cách làm lơ đi nhưng Mai thì không có vẻ gì khó chịu hay phản đối… Mà quả thật nó luôn có cảm giác cô bé Mai này hơi hơi thích mình nhưng vì quá nhút nhát nên mỗi lần hai đứa có tiến triển chút xíu thì nó lại lựa chọn lẫn tránh, khiến cô bé Mai xinh xắn lúc nào cũng cảm thấy hụt hẫng.

    Người còn lại chính là thằng bạn thân chí cốt của nó thằng Quân, nó từng cảm thấy may mắn vì ông trời đã cho nó một người bạn như vậy dù gì Mai cũng là con gái nó vẫn cần có một người bạn cùng giới để chia sẻ những câu chuyện của những thằng con trai với nhau.

    So với nó thì thằng Quân có gia cảnh khó khăn và phức tạp hơn rất nhiều, thằng bạn thân nó vào đời từ rất sớm, do má nó bỏ hai cha con nó theo bồ nhí, còn cha nó thì suốt ngày rượu chè lêu lổng, rồi cũng không sống được lâu bỏ nó mà đi luôn, vì vậy ngay từ nhỏ nó đã phải bươn chải kiếm sống bằng đủ mọi cách từ vào chợ đến xuống cảng ai thuê gì thì nó làm nấy, đánh lộn như cơm bữa nhưng rồi nó cũng tồn tại được trong cái xã hội khắc nghiệt này.

    Hai đứa quen nhau cũng thật tình cờ, hồi còn đi học nó luôn là đối tượng bị bắt nạt trong trường vì là một thằng công tử con nhà giàu lại nhút nhát, nên nó thường xuyên bị bắt nạt và trấn lột chính vì vậy nên lúc đó nó cực kỳ sợ hãi và căm ghét đến trường, thế nhưng mọi thứ thay đổi kể từ khi thằng Quân xuất hiện.

    Thằng Quân ra tay bảo vệ nó khỏi đám du côn trấn lột nó và sau nhiều lần đứng ra giúp đỡ hai đứa thân nhau lúc nào cũng không biết nghĩ cũng thật kỳ lạ 1 thằng công tử bột lại còn là một con mọt sách lại kết thân với 1 thằng quậy phá và giang hồ nhất trường.

    Khi chơi thân với thằng Quân nó thường nhiều lần lén bố lấy tiền giúp đỡ Quân mỗi khi gặp khó khăn, thậm chí có lần nó còn đem chiếc điện thoại di động đời mới mà bố nó mua tặng đem bán để có đủ tiền giúp bạn sau đó nói dối là làm mất ở đâu đó…

    Đến khi biết chuyện Mai tỏ ra rất tức giận cô nàng có vẻ rất ghét việc nó chơi thân với thằng Quân, và đã không ít lần cô bé lên tiếng cảnh báo nó về việc thằng Quân kết bạn với nó chỉ nhằm mục đích lợi dụng và bòn rút tiền của nó mà thôi, thế nhưng nó cũng chỉ cười trừ bỏ ngoài tai mọi lời khuyên răn của cô nàng, vì nó cảm thấy nó nợ Quân quá nhiều… Vì Quân đã tặng cho nó một món quà vô giá và có thể khiến nó mỉm cười ngay cả trong giấc mơ…

    Vy cô bé được cả trường công nhận là hot girl số 1 của trường chính là bạn gái của nó, có nằm mơ nó cũng không ngờ một ngày cô bé chủ động gọi nó ra và ngỏ lời làm quen, Vy luôn là “crush” của mọi nam sinh trong trường và nó cũng không ngoại lệ, thậm chí cô nàng còn được mời làm người mẫu ảnh và có riêng cho mình 1 fanclub với lượt theo dõi lên đến hàng trăm ngàn…

    Và có một điều mà từ lâu nó không bao giờ thừa nhận nếu không vì sự xuất hiện và tỏ tình của Vy có lẽ nó và Mai đã sớm trở thành một đôi từ lâu, mà người có công làm mai Vy cho nó cũng chính là thằng bạn chí thân của nó thằng Quân… chỉ cần điều này thôi cũng đủ để nó mắc nợ thằng Quân đến suốt đời này rồi, nên những lời khuyên ngăn của Mai nó chỉ biết cười khổ rồi bỏ ngoài tai.

    Cuộc sống cứ như thế trôi nó sống những ngày tháng vô cùng vui vẻ, thậm chí nó còn cảm ơn cuộc đời đã đối xử với nó quá tốt cho nó mọi thứ mà nó mong muốn… Thế nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng bình yên… sóng gió và thử thách sẽ luôn chọn đúng lúc mà đến và sóng gió cũng như những đau khổ của cuộc đời nói bắt đầu từ ngày hôm đó…

    “Cạch…”

    “Thưa Dì con mới về” Nó khép nép nói…

    “Vũ về rồi hả con tắm rửa đi rồi lên ăn cơm, dì có bảo bà Năm hôm nay nấu món thịt luộc mà con thích ăn nhất đó!!!” Dì Tuyết nói vọng ra từ trong phòng khách…

    “Vậy á, con cảm ơn dì nhiều…”

    Trộm nhìn dì Tuyết nó khẽ đỏ mặt, dì Tuyết đang vừa ngồi xem tivi vừa tập Yoga trên người chỉ mặc độc nhất một bộ quần áo thể thao bó sát người màu trắng thậm chí nó có thể thấy được hai hạt đậu nhỏ nhô ra trước ngực dì.

    “Dì không mặc áo lót sao?” Nó đỏ mặt suy nghĩ, thằng nhỏ bên dưới không nhịn được hơi nhổng lên trong đầu rất nhiều suy nghĩ bậy bạ xuất hiện.

    Mà đúng lúc này Dì Tuyết chuyển sang tập động tác duỗi hai chân ra hai bên khiến nó có thể quan sát thấy 1 khẽ rãnh nhỏ cùng 1 hạt đậu phình lên như ẩn như hiện, lằn lên rõ ràng chiếc quần thể thao ngắn củn bó sát, mà vị trí trung tâm giữa hai chân chiếc quần bó sát đó còn có một vệt nước không biết là do mồ hôi lúc tập luyện hay là do một loại nước nào khác tiết ra, mãi suy nghĩ bậy bạ nó không phát hiện dì Tuyết đã đứng dậy tiến lại gần về phía nó…

    “Có chuyện gì sao Vũ… Sao mặt con đỏ vậy…”

    “Áh… Không… không có gì… đâu… À… Dì Tuyết cứ tiếp tục tập luyện đi cứ mặc kệ con…” Dì Tuyết xuất hiện bất ngờ hỏi dồn dập làm nó hết hồn nhưng mà bên dưới thằng nhỏ nó chẳng biết từ lúc nào đã chuyển sang trạng thái chiến đấu… cái quần của nó bỗng dựng lên thành một cái lều… Mà tất cả điều này dì Tuyết đều thấy rõ mồn một… ánh mắt đầy ngạc nhiên cùng một chút hưng phấn…

    “Á con hơi mệt con xin phép lên phòng trước…” Quá xấu hổ nó vội vàng bỏ chạy lên phòng mình, tim không ngừng đập thình thịch…

    “Hì hì Thật thú vị… Thằng bé cửng lên vì thấy mình không mặc đồ lót sao… Để con trai chồng địt lồn cảm giác chắc cũng không tệ đâu nhỉ… Hì hì…” Ngay sau khi nó chạy lên phòng thái độ và ánh mắt của dì Tuyết hoàn toàn thay đổi, vẻ đoan trang hiền hậu thường ngày của dì bỗng chốc biến sạch thay vào đó là ánh mắt lẳng lơ dâm đãng đến tột độ…

    “Ahh… Mình lại nứng lên nữa rồi… Chết tiệt!! Thật là ăn mãi không no mà…” Nói rồi dì đem những ngón tay đút vào trong miệng tham lam điên cuồng mút lấy, tay còn lại thọc xuống bên dưới đến đường rãnh giữa hai chân bắt đầu tự an ủi lấy… ánh mắt toát lên vẻ dâm loàn và thèm thuồng cực độ…