Blog

  • Câu chuyện tình yêu – Tác giả Đặng Gia Tam Thiếu

    Phần 1: Hồi ức
    Sau 12 năm xa quê, lần đầu tôi trở về cố hương. Một ngôi làng nhỏ nằm kế bên sông.

    Tôi lớn lên ở nơi có núi, có sông, có những cánh đồng lúa trải dài xanh mướt. Lần này về quê 1 mình, tôi giảm chậm tốc độ khi đi qua trường xưa, mái trường cấp 3 in bóng bên dòng sông xanh. Tiếng ồn ào giờ ra chơi phát ra khiến tôi bất giác như trở về với thời trẻ dại. Ở cái tuổi 17 – 18 không biết chữ sợ được viết như nào, cùng anh em ăn chơi khét tiếng 1 vùng.

    Xe chạy qua cầu ở cái nơi xưa chỉ là 1 bến sông, bao lâu bị vây ráp anh em tui nhảy sông bơi về nhà, bao lâu nghịch ngợm trốn học rủ các em gái đi tắm. Giờ cầu mới mọc lên đường xá khang trang còn anh em thì kẻ còn người mất, đứa bôn ba nơi xứ người.

    Xe tôi dừng lại trước căn nhà 2 tầng xây theo kiểu cũ. Tôi bước xuống đẩy cửa đi vào. Nhiều năm tôi không về nhưng căn nhà có thuê người quét dọn mỗi tuần nên mọi thứ vẫn gọn gàng ngăn nắp. Nhận chìa khóa từ tay ông chú mở cửa bước vào, mọi thứ vẫn không thay đổi, Chỉ có ngôi nhà không có hơi người lâu ngày thì cảm giác lạnh lẽo khó tả.

    Bước lên tầng 2, ngắm nhìn vườn cây ăn trái. Những cái cây ngày xưa chính ông nội tôi tuyển chọn trồng lên. Ông hay bảo ông trồng thì có thể ông không hưởng nhưng cháu của ông sẽ có trái ăn. Phóng tầm mắt ra xa ngắm dòng sông ngọn núi nơi xa. Bất giác tôi nhớ về những mối tình ngây dại ngày ấy.

    Thuở nhỏ, ba mẹ tôi xa nhà. Tôi sống cạnh ông bà lớn lên xíu tui xin qua ngôi nhà hiện tại ở 1 mình. Nhớ năm đó tôi tròn 14 tuổi, cái tuổi vừa mới lớn tò mò mọi thứ xung quanh, và đặc biệt là với những cô nàng khác giới. Sau nhiều lần được mấy anh trong xóm chỉ đường dẫn lối dụ dỗ vào con đường xem phim X thì kể từ ngày đó tôi bắt đầu mơ màng về những điều khác xa độ tuổi 14.

    Hè năm đó đang ngồi nhà suy nghĩ vẩn vơ thì mấy đứa trong xóm tới chơi. Trong cuộc bàn luận chúng kháo nhau rằng làng mình mới có con bé kia ở miền Nam về chơi xinh lắm lại nói giọng Nam nghe ngọt ngào. Tôi cũng nghe tai này lọt tai kia rồi quên luôn.

    Rồi tối đó tôi qua nhà Văn đứa em tôi chơi, trong lúc đang đứng ở cổng thì thấy 1 cô bé bước vào. Em nó chỉ liếc nhìn tôi rồi lạnh lùng đi vào nhà. Quái lạ ở làng tôi mọi người đều thân quen nhau cả, ra đường gặp nhau chào tíu tít bất kể thân quen ra sao, đào đâu ra con bé chảnh chó vậy nhỉ. Tôi thắc mắc rồi ngoái nhìn nó, con bé chắc cao tầm 1m7 hơn tôi nửa cái đầu (ở tuổi 15 con gái thường dậy thì sớm hơn con trai) da trắng mặt xinh và đặc biệt là cách ăn mặc của nó, quần jean ngắn khoe đôi chân dài trắng. Chậc tôi giờ mới nhớ ra cuộc trò chuyện hồi chiều, so với các nàng cùng tuổi trong làng ăn mặc giản dị bảo sao cô ta nổi bật.

    Thế rồi tôi vào nhà cu Văn, nó tíu tít bắt chuyện với tôi. Sau 5p tìm hiểu thì tôi biết con bé tên Đỗ Quyên hơn bọn tôi 1 tuổi, con 1 người họ hàng xa nhà nó, hè năm nay nghỉ nên về nhà nó chơi 1 tháng. Cu văn nhanh nhảu bảo tôi “Thích rồi đúng không? Em làm mai cho. Chân dài giọng ngọt như mía lùi nhé”

    – Ngọt gì m, nãy gặp t ngoài cổng trông chảnh chó vl (tôi đáp lại)
    – Haha tại văn hóa trong đó thấy ng lạ họ vậy, Chưa quen thôi anh hehe…

  • Yến Nhi – Cạm bẫy trụy lạc – Tác giả Cặc Lỏ

    Phần 1: Đêm tân hôn của Huy và Nhi
    Huy có thể được xem là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình. Năm nay 30 tuổi, Huy đang là chủ một công ty chuyên sản xuất và kinh doanh thực phẩm chức năng. Công ty nhỏ nhưng tinh giản, lợi nhuận mỗi năm cũng lên tới hàng chục tỷ đồng. Nhi, vợ anh, 25 tuổi là một người phụ nữ nhan sắc xinh đẹp, cao tầm 1m65 với ba vòng cân đối. Cô đang làm nhân viên cho 1 tập đoàn nước ngoài với mức lương ổn định khoảng 15 triệu/tháng và phúc lợi tốt. Thực sự thì chỉ riêng thu nhập của Huy cũng đủ để 2 vợ chồng sống sung túc, nhưng Nhi vẫn thích đi làm hơn.

    Nhi quen Huy trên mạng lúc cô nàng đang học năm cuối ĐH, còn Huy đang học thạc sĩ ở Úc thông qua một ứng dụng liên kết các bên để trau dồi tiếng Anh. Nhi làm Huy mê mẩn bởi sắc đẹp, sự ăn nói duyên dáng. Khi Huy về nước cũng là lúc Nhi vừa tốt nghiệp, anh mạnh dạn tỏ tình và được Nhi đồng ý. Về căn bản, Nhi cũng cảm mến tài năng của Huy từ lâu. Cả hai nhanh chóng tiến tới hôn nhân.

    Đêm tân hôn cũng là lần đầu tiên Huy được chiêm ngưỡng thân hình tuyệt mỹ của Nhi với không mảnh vải che chắn. Da nàng trắng tươi và mượt mà không tì vết, tỏa ra mùi thơm tự nhiên của da thịt vô cùng quyến rũ. Đôi gò bồng đảo tròn trịa với size cup D vừa vặn, đặc biệt đầu ti của Nhi rất nhỏ và hồng hào. Nhi cũng rất tự hào và tự tin với cặp vú của mình. Nhi ăn uống khoa học và tập luyện hàng ngày nên cơ thể rất thon gọn, vòng eo nhỏ nhắn, thắt bẩm sinh mà bao phụ nữ mơ ước, bụng nàng phẳng lì và có rất ít mỡ thừa. Cặp mông nảy nở mà Huy không thể cưỡng được việc úp mặt vào hôn hít mỗi khi thấy. Vùng tam giác tuyệt đẹp được Nhi cắt tỉa gọn gàng, mu lồn nhô cao vừa phải, 2 mép lồn hồng hào, múp máp.

    Điều Huy không ngờ tới là Nhi vẫn còn trinh tiết làm Huy cảm thấy may mắn và hạnh phúc phát điên. Trước Nhi thì Huy đã có ba mối tình (1 lần thời cấp 3 với cô bạn cùng lớp, 1 lần thời sinh viên với em gái khóa dưới và 1 lần thời đi du học với cô nàng ngoại quốc người Philippine) và trùng hợp làm sao khi cả 3 lần này Huy đều là người đầu tiên cướp đi trinh tiết của họ. Tư tưởng của Huy thoải mái không gò bó, khi cưới Nhi thì anh cũng không hề để ý chuyện trinh tiết của nàng. Nhưng Nhi lại là một người con gái đoan trang giữ gìn cẩn thận, trước khi quen Huy thì Nhi cũng có một mốt tình dang dở với một anh chàng đẹp trai, cao 1m8 khiến nàng say nắng. Nhi trao nụ hôn đầu, chấp nhận cho bạn trai ôm ấp, sờ mó ở ghế đá công viên, thậm chí im lặng khi anh ta luồn tay dưới áo, vén áo ngực lên để trực tiếp xoa bóp cặp vú của nàng. Khi hắn thò tay dưới váy thì quần lót của Nhi đã ướt đẫm dâm thủy, tuy vậy lúc tay hắn áp vào lồn nàng thì nàng vẫn lý trí cản lại không cho phép, nói muốn giữ gìn cho ngày cưới. Chuyện này xảy ra cơm bữa khi cả hai còn yêu nhau nhưng Nhi vẫn rất kiên định. Kết cục là tên này bỏ Nhi đi theo người con gái khác. Hắn tên là Dũng, chúng ta sẽ còn thấy hắn ở phần sau của câu chuyện.

    Với kinh nghiệm và kỹ năng vốn có của mình, Huy thực sự làm Nhi ngây ngất trong đêm tân hôn, cho nàng tận hưởng cảm giác đê mê của dục tình, khiến nàng lên đỉnh khoái cảm. Nhi nhón chân nhẹ để hôn chồng mình. Huy ghì sát miệng vào đôi môi của Nhi, nhẹ nhàng luồn lưỡi vào để nàng mút. Bỗng Huy bế xốc Nhi lên trong khi hai người vẫn hôn nhau nồng cháy. Huy đặt Nhi xuống chiếc giường êm ái, hai người quấn vào nhau, nhịp điệu của đôi vợ chồng trẻ ngày càng cuồng nhiệt.

    Nhi ưỡn người lên cho Huy cởi chiếc áo thun của mình và sau đó là áo ngực của Nhi cũng bị Huy vứt sang một xó. Huy ngậm núm vú của Nhi mút miên man trong khi một tay nắn bóp vú còn lại. Rồi rất nhanh chóng chuyển xuống phía dưới, tuột một lúc cả váy và quần xilip của Nhi ra khỏi chân. Những màn dạo đầu bú liếm điệu nghệ của Huy làm Nhi chỉ biết nhắm mắt rên rỉ khôn xiết, dâm thủy từ từ rỉ ra. Đột nhiên, Huy ngồi lên và cởi nhanh quần mình ra rồi dúi tay Nhi cầm con cu của mình. Nhi mở mắt tròn xoe ra nhìn con cu của chồng mình, rồi bất giác sục nó nhẹ nhàng. Huy cũng nứng lắm rồi, cho Nhi mân mê một chút thì đẩy tay Nhi ra. Nhi chưa kịp phản ứng thì bị Huy banh hai chân ra. Huy cầm cu mình đặt ngay trên lồn Nhi và bắt đầu quẹt quẹt đầu con cu vào hai mép lồn. Nhi lúc này môi mím chặt, tim đập nhanh trong hạnh phúc khi lần đầu tiên của mình sắp trao cho chồng trọn vẹn.

    Huy nhấn con cu mình đưa vào từ từ, Nhi rên lên “Á… ư… ư…”. Huy đã phá trinh nhiều em trước đó rồi nên không lạ gì việc này. Huy không đóng sát ván mà chỉ kê con cu mình chui vào lồn Nhi khoảng 1/3 rồi bắt đầu nhấp nhẹ. Chỉ vậy thôi nhưng cũng làm Nhi bắt đầu cảm thấy thốn thốn, mặt hơi nhăn…

    Huy: Em đau hả? Đau thì nói anh biết nha, anh sẽ dừng lại.

    Nhi: Đừng rút ra anh, em chỉ cần nghỉ một chút thôi.

    Huy cảm thấy yêu Nhi nhiều hơn bao giờ hết. Anh ngừng nhấp mà cúi xuống hôn vào cổ Nhi, nàng ưỡn người lên đê mê. Lúc này, Huy quyết định dứt điểm.

    Huy: Anh vào hết nha.

    Nhi mỉm cười với chồng: Dạ anh.

    Không thể chờ thêm một chút nào nữa, con cu lập tức được Huy nhấn mạnh vào. Nhi cảm giác rõ ràng sự căng thẳng trong âm đạo của mình. Ngay sau đó, sức căng mất đi, vì màng trinh của Nhi chính thức bị xé rách bởi con cu của chồng. Nhi nằm bất động với hai chân bấu vào hông chồng và hai tay ôm cổ chàng.

    Huy hỏi thầm: Em đau nhìu không?

    Nhi: Dạ đỡ nhiều rồi.

    Huy: Vậy anh tiếp tục nha.

    Nhi: Dạ.

    Huy bắt đầu ra sức nhấp, cảm nhận rõ sức ép từ thành lồn của Nhi bóp nghẹt lấy con cu mình, trong khi nước lồn của nàng liên tục rỉ ra. Anh muốn kìm lại nhưng đã muộn, con cu của anh căng cứng không chịu được nữa. Huy đụ ngày một nhanh hơn và nhanh chóng bắn tinh trùng ào ạt vào lồn Nhi. Lúc này Nhi cũng đồng thời lên đỉnh.

  • Liễu – Tác giả Nam Cung Phụng

    Phần 1
    Sau khi bị đuổi ra khỏi khách sạn, Liễu ra đường lặng lẽ đi hết con đường này đến con đường khác với mục đích kiếm một căn phòng nào nhỏ cho thuê với giá rẻ thuê để ở. Liễu đi mãi, khi tới một khu nhà bình dân thì thấy có một bà ngồi trước nhà và ở phía trước có một tấm biển nhỏ để “Cho Thuê phòng”. Liễu bèn đến hỏi bà ta:

    – Thưa bà. Căn phòng đó bà cho thuê bao nhiêu vậy?

    Bà ta nhìn Liễu từ đầu đến chân rồi hỏi:

    – Cô muốn thuê à?
    – Dạ cháu muốn thuê. Bao nhiêu vậy thưa bà?
    – Cô vào coi phòng trước đi. Chịu rồi tôi nói giá.

    Liễu gật đầu. Bà ta dẫn Liễu vào trong đi vòng ra sau hè và tới một cái phòng đóng bằng gỗ. Bà ta mở cửa ra cho Liễu vào xem. Liễu thấy căn phòng nhỏ nhưng có sẵn một cái giường, một cái tủ, một mình Liễu ở cũng vừa.

    Xem xong, Liễu nói với bà ta:

    – Cháu xin thuê.
    – Giá là hai đồng một tháng. Ở đây không có điện và nước thì xài nước giếng, tự mà đi gánh lấy. (Vừa nói ba ta vừa chỉ ta ra sân nơi có một cái giếng.) Nhà vệ sinh thì dùng chung. Có chịu không?

    Liễu thấy như vậy là đã rẻ hơn rất nhiều so với ở khách sạn tuy là không có điện. Liễu bèn gật đầu:

    – Dạ được.
    – Nhưng tôi cũng nói trước là tôi chỉ đợi đến mười hai giờ khuya thôi, nếu quá mười hai giờ mà không về thì tôi khóa cửa nhốt ở ngoài đó.

    Liễu cũng chỉ tiếp khách tới chừng mười hai giờ thì về chứ đâu có ở hơn được trừ khi có người bao qua đêm nên Liễu nói:

    – Dạ thì ban ngày con đi phụ người ta bán quán còn đến chừng năm sáu giờ con ra bến tàu bưng phụ mấy gánh hàng dưới tàu lên đến mười một giờ mấy là con về à. Có bữa nào hàng nhiều quá có thể ở lại làm cho hết có khi tới sáng mới về được thì cứ sau mười hai giờ mà không thấy con thì bà cứ khóa cửa.
    – Được! Vậy cô em vào trỏng sửa sang lại đi. Chìa khóa phòng của cô nè. Cô đưa chứng minh thư cho tôi để khi cảnh sát có kiểm tra thì tôi còn biết đường mà trình báo.

    Liễu lấy chứng minh thư đưa cho bà ta xem. Xem xong bà ta gật đầu và trả lại cho Liễu.

    Liễu vào trong phòng quét dọn lại căn phòng và sắp xếp quần áo vào tủ. Rồi Liễu đi ra chợ mua một ít đồ dùng cho sinh hoạt hàng ngày. Khi đi ngang một hàng cây thì Liễu chợt nghĩ là tối nay sẽ ra đó đón khách.

    Liễu dọn dẹp căn phòng đó ngăn nắp rồi ra tiệm ăn cơm ở quán cơm bình dân rồi vền nghĩ.

    Tới chiều, Liễu gánh nước vào phòng tắm và tắm rửa rồi sửa soạn chuẩn bị ra đón khách.

    Liễu đi tìm một gốc cây vắng vẻ và tối đứng ở đó đợi có người đàn ông nào đi ngang thì Liễu quắc vào để gạ họ mua dâm với Liễu. Đứng một hồi thì Liễu thấy có một gã đàn ông đi lại, Liễu liền đưa tay quắc quắc và nói:

    – Anh ơi! Chơi không anh? Em lấy rẻ cho. Sướng lắm.

    Gã đó ghé vào hỏi:

    – Bao nhiêu vậy em?
    – Dạ năm hào à anh. Em sẽ phục vụ anh tới khi nào anh sướng thì thôi. Bảo đảm không hối thúc đâu.
    – Gì mà tới năm hào lận? Bộ chơi ở khách sạn à? Một hào thôi. Có chịu không?
    – Trả thêm đi anh hai? Ba hào đi anh.
    – Thôi hai hào vậy. Có chịu không?
    – Cho thêm đi anh hai. Em chưa có mở hành mà. Vả lại cũng mới ra lần đầu mà.
    – Có thật là mới ra và chưa có ai mở hàng không?
    – Thiệt đó. Không tin thì anh hai cứ thử xem thì biết?
    – Thử bằng cách nào?

    Liễu nghe hắn hỏi thì cũng không biết cho hắn thử bằng cách nào liền nói:

    – Thì lát nữa anh mà không sướng thì em không lấy tiền.

    Vừa nói, Liễu vừa kéo tay hắn thọc vào quần của mình mà xoa xoa. Hắn ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

    – Thôi được. Ba hào thì ba hào nhưng ở đâu đây?
    – Dạ em mới ra làm nên còn chưa biết được chỗ để đáp vậy anh hai chỉ dẫn cho.

    Hắn nghe nói như vậy bèn nói:

    – Thôi cô lên xe đi.

    Hắn chạy vòng vòng một hồi thì ghé vào một dãy nhà gần bến xe và có chữ “cho thuê phòng”. Hắn chạy vào một căn nhà và dừng lại rồi nói với Liễu:

    – Trả tiền phòng đi cưng. Một hào à cưng.

    Liễu bèn lấy một hào trả cho bà chủ. Bà chủ lấy tiền rồi chỉ lên gác và nói:

    – Phòng thứ hai bên tai trái đó.

    Hắn dẫn Liễu lên trên đó. Vào trong phòng, Liễu nhanh chóng cởi quần áo của mình ra, hắn cũng nhanh chóng cởi đồ của mình ra. Liễu leo lên cái giường cũ kỹ và cầm lấy con cặc của hắn và vuốt vuốt mấy cái thì con cặc của hắn đã cương cứng. Liễu bèn ngậm vào miệng mà bú. Hắn nằm yên cho Liễu bú, khi hắn thấy Liễu bú thiện nghệ thì hỏi:

    – Cô em nói cô em mới ra làm lần đầu sao mà bú thiện nghệ quá vậy?
    – Thì cũng có coi mấy cuốn sách dạy cách làm tình đó mà. Và cũng nghe mấy bà sồn sồn kể cho nghe.

    Khi Liễu bú xong thì Liễu muốn leo lên trên miệng hắn ngồi cho hắn bú thì hắn đã ngồi dậy và đè Liễu xuống đút cặc vào lồn Liễu mà nắc. Khi hắn đút vào thấy con cặc vào dễ dàng thì hỏi:

    – Uûa cô nói mới ra làm mà sao tôi không thấy cô kêu đau gì cả vậy?
    – Tôi chỉ nói mới ra làm thôi chứ có nói là chưa có từng làm tình đâu. Có biết bao con đĩ khi ra làm cái nghề này mà không mất trinh đâu chứ. Tôi đâu phải là ra bán trinh đâu. Nếu là bán trinh thì làm gì có giá ba hào kia chứ.

    Hắn không nói nữa mà cứ ra sức đụ và tay thì bóp hai bầu vú của Liễu. Khi hắn ra hắn bèn để cho nó bắn vào trong lồn của Liễu. Hắn lấy tiền trả cho Liễu rồi mặc quần áo vào và mở cửa đi ra. Liễu bèn đi vào chỗ có vòi nước mà rửa lồn. Rửa xong thì Liễu mặc quần áo vào mà đi xuống và thả bộ về chỗ cũ.

  • Phản diện Đấu Phá – Tác giả Tiểu ca ca

    Phần 1
    “A, đây là đâu đây?” Hắn mở mắt ra, nhìn không gian xa hoa xung quanh thì đầu vang lên cảm giác khó hiểu và mù mịt.

    Hắn nhớ lại, chỉ mấy phút trước thôi. Hắn vốn là người căn giữ đường ray, vì để cứu một cô gái chạy ngang qua tàu hỏa nên bị tàu hỏa tông phải, kết quả là màn hình tối đen, thức dậy thì phát hiện mình đang nằm trên giường, không gian xung quanh lạ lẫm.

    Quả thực rất lạ lẫm, không gian xung quanh xa hoa vô cùng, chủ nhân của căn nhà phải rất giàu có, mà hắn thì nghèo rách mồng tơi nghèo rơi nước mắt, căn bản không có khả năng ở trong căn nhà xa hoa như vậy.

    Tay hắn khẽ xoa chiếc đầu đau nhức, bước xuống giường, bên ngoài liền có một tiếng thiếu nữ truyền vào.

    “Thưa ngài, tông chủ Phạm Lao của Huyết Tông muốn được gặp ngài, tông chủ Huyết Tông đã ở bên ngoài đợi sẵn rồi thưa ngài”

    “Huyết Tông, cái quái gì thế này?” Hắn nhíu mày, trong lòng nghi ngờ có người đang trêu hắn.

    Để giải quyết mối nghi trong lòng, hắn nói vọng ra bên ngoài: “Thiếu nữ, cô vào đây, rốt cục xảy ra chuyện gì vậy?”

    “Thưa ngài, thân phận ta ti tiện, ngài thì thân phận cao quý biết bao người ngưỡng mộ, làm sao thiếp thân có thể vào gặp ngài được” Tiếng nói bên ngoài của thiếu nữ phát ra, trong giọng có phần hơi run rẩy.

    Hắn nghe thiếu nữ xưng hô với mình có phần tôn sùng như vậy thì trong lòng dâng lên một cảm giác lâng lâng vui sướng, lúc trước hắn nghèo hèn, nào thiếu nữ nào chú ý đến hắn chứ.

    “Này cô gái, cô cứ vào đây đi, không sao đâu” Cảm nhận cô gái sợ hãi mình, giọng nói hắn phát ra có phần nhẹ nhàng.

    “Vâng, vậy… vậy tiểu nữ xin thất lễ, mong ngài đừng thất trách” Nghe hắn nói, thiếu nữ bên ngoài e dè đáp, vì sợ cửa phát ra tiếng động làm phiền hắn nên nàng nhẹ đẩy cửa bước vào.

    Hắn nhìn thiếu nữ trước mắt mình, sự xinh đẹp của nàng làm hắn vô cùng ngượng ngùng không biết ăn nói như thế nào, dù gì hắn cũng chưa từng đối mặt với một cô gái xinh đẹp như trước mặt bao giờ.

    Thiếu nữ nhìn ánh mắt nam tử trước mặt ngượng ngùng nhìn mình thì đỏ mặt, một cảm giác vui sướng dâng lên trong lòng, nàng nhỏ nhẹ nói:

    “Thưa ngài, thiếp thân vào rồi đây, ngài có gì chỉ bảo?”

    Giọng nói người con gái như mật ngọt làm hắn ngất ngây, hắn khẽ hít hơi sâu, trước mặt con gái cũng không thể nào mất hình tượng như vậy được, từ tốn hỏi:

    “Cô gái nè, đây là đâu vậy? Cô có thể giải thích cho tôi biết được không?”

    Nam tử người người sùng bái trước mặt, nay lại nhẹ nhàng với nàng như vậy, nội tâm nàng như con nai nhảy dựng lên, không chậm trễ đáp lời:

    “Thưa ngài, đây là Hắc Giác Vực ạ, chúng ta đang ở Phong thành”

    “Hắc Giác vực, từ lúc nào ở Việt Nam có cái Hắc Giác vực cơ chứ? Còn Phong thành nữa” Hắn không khỏi nhíu mày thầm nghĩ, nhưng mà cái tên này nghe cũng quen đi.

    Sau một hồi suy nghĩ, hắn mới nhớ ra, chả phải đây là một địa vực trong truyện Đấu Phá Thương Khung hay sao? Còn Hắc Minh thì nằm trong Hắc Giác Vực thuộc về phản đồ Hàn Phong.

    “Này cô gái, nói cho ta biết, ta là ai?” Hắn liền hỏi.

    Cô gái nhìn nam tử trước mặt như không nhớ gì thì cười khúc khích, giải thích: “Thưa ngài, ngài là Đan Hoàng Hàn Phong, thành chủ Phong thành, trong địa vực Hắc Giác vực này, danh tiếng của ngài có ai mà không biết cơ chứ”

    “Hàn Phong, minh chủ Hắc Minh, chả lẽ hắn xuyên không?” Hắn thầm nghĩ.

    “Được rồi, cảm ơn nàng đã giải thích cho ta, nàng ra ngoài đi” Nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, hắn nhẹ nhàng nói.

    Cô gái nghe vậy thì như được sủng ái, ánh mắt cũng ướt át đi, cúi đầu cung kính:

    “Cảm ơn ngài, thật sự cảm ơn ngài, thiếp thân sẽ ra ngay”

    Hắn lúc này mới nhìn kỹ thiếu nữ xinh đẹp trước mắt này, thân hình nàng nhỏ nhắn, mặc dù ngực không được lớn lắm nhưng tổng quan mà nói thì 3 vòng vô cùng cân xứng, bờ mông tròn trịa lắc lư qua hai bên sau mỗi lần đi trông vô cùng thích mắt.

    “Mà nàng tên gì đấy?” Hắn với tay thiếu nữ lại, vội nhẹ nhàng hỏi.

    “Thưa ngài, ta tên là Đàm Uyển Nhi” Thiếu nữ không dám chậm trễ, vội đáp.

    Nàng liếc nhìn đan vương Hàn Phong trước mắt này, ngài ấy vốn là thần tượng của nàng và là đích đến mà nàng luôn hướng tới.

    Mà hắn vốn là một người cao ngạo, thân người gọi là Đan Hoàng, dù nàng có ngoại hình xinh đẹp nhưng nàng nào có cơ hội gặp hắn, nàng từ nhỏ đã đến Phong thành làm thị nữ cũng chưa từng được gặp và nói chuyện với hắn thân thiết như vậy.

    Nay được Đan Hoàng nhẹ nhàng nói, nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc, chỉ sợ mấy nữ bên ngoài mà biết được chuyện này, e rằng sẽ hỏi nàng cách nàng tiếp cận Đan Hoàng không mất mấy tháng không thôi.

    Hàn Phong khẽ gật đầu, tên Đàm Uyển Nhi quả thực rất đẹp, nhưng hắn giờ biết mình là Đan Hoàng Hàn Phong cũng không thể để mất hình tượng được vì một người con gái tầm thường được, liền trầm giọng nói:

    “Được rồi, tối đến đây gặp ta, giờ thì ngươi ra ngoài đi”

    Tối đến cùng Đan Hoàng gặp mặt, nam nữ chung một căn phòng, trong Hắc Minh này, nữ nhân nào ở đây mà chẳng mong ước điều đó.

    Nghĩ vậy, Uyển Nhi vô cùng vui sướng, thân phận đệ tử này có khi cũng nên được thay đổi thành phu nhân của Hàn Phong thôi.

    “Vâng, mọi chuyện theo ý ngài sắp đặt” Đàm Uyển Nhi cung kính cúi đầu, nhẹ nhàng bước ra ngoài.

    Tiếng đóng cửa vang lên, Hàn Phong nằm lên giường, tay vắt lên trán suy nghĩ.

  • Tột đỉnh giàu sang – Tác giả Final

    Phần 1: THẰNG BÌNH “TRỘM”
    Phạm Tất Bình đã vật vờ ở ven đường năm ngày mà không ai gọi nó đi làm. Sáng nay nó còn chưa ăn gì. Nó không nhớ lần cuối cùng được ăn sáng là vào lúc nào, có lẽ là nửa năm trước. Nhà đông anh em, dưới nó còn có ba đứa em gái và một thằng em trai, bao nhiêu đồ ăn đều phải ưu tiên bọn nhỏ trước đã.

    Bình không hiểu sao nhà đã nghèo rớt mà bố mẹ nó còn mắn đẻ. Cứ như hai ông bà già không biết làm việc gì khác ngoài việc đẻ như gà. Có lẽ càng nghèo lại càng đẻ và càng đẻ lại càng nghèo. Chỉ riêng việc lo thức ăn cho bảy người đã mệt đầu lắm rồi, còn làm được gì khác nữa đâu?

    Số 7 vận vào người nó như một nỗi ám ảnh không sao dứt ra được. Bình bỏ học từ năm lớp bảy. Trước đó nó đã không thích học rồi, mà một trong những lý do quan trọng nhất là vì nó học dốt. Nó không thể nhồi nhét vào đầu các kiến thức mà lũ bạn cùng lớp xem chừng vượt qua một cách dễ dàng. Mãi đến năm lớp năm nó mới đọc thông viết thạo, và ngay cả khi ấy thì chữ nó vẫn xấu như gà, không ai đọc được. Nó dốt đều các môn, từ Toán cho đến Văn, nếu không phải các thầy cô bị áp lực phải bảo vệ thành tích lớp thì họ đã rất sẵn lòng cho nó lưu ban. Cứ đến cuối năm là các thầy cô lại phải họp bàn với nhau cách đủn đít nó lên lớp mới. Họ vừa chửi nó vừa nghĩ cách sửa bảng điểm cho nó. Rốt cuộc là mặc dù dốt đặc cán mai Bình vẫn cứ một năm lên một lớp.

    Áp lực phải học hành khiến Bình uể oải. Nó ghét học nhưng cũng không thích chơi bời. Thứ duy nhất khiến nó thèm khát là tiền bạc. Tiền bạc là thứ mà nhà nó thiếu nhất và cũng cần nhất. Các em của nó đều đói khát và gầy còm như một lũ trẻ suy dinh dưỡng hạng nặng. Bản thân nó không đến nỗi như vậy. Ông trời ban cho nó một thân hình khá lắm, cao một mét tám ba, khung xương rộng rãi và vững chãi. Gương mặt của nó thông minh, sắc sảo và đẹp trai hơn cả các diễn viên vẫn thường hay xuất hiện trên tivi. Điều đó thật khác thường vì từ nhỏ đến giờ nó vẫn chủ yếu hít khí trời để sống, à không nó còn hay ăn cắp nữa.

    Do nhà thiếu ăn nên từ lúc lên sáu tuổi nó đã bắt đầu mò đi ăn trộm rồi. Không ai dạy nó ăn trộm là xấu. Bản thân bố nó cũng chuyên đi ăn quỵt đến nỗi bị cả khu phố căm ghét ra mặt. Đi đến đâu cũng bị chửi như chó. Suốt tuổi thơ của Bình hễ thấy thứ nào ngon là vặt ngay. Mãi đến lúc bị gã chủ cửa hàng hoa quả tóm tại trận và nọc ra đánh nhừ tử nó mới biết rằng nó đã làm một việc sai trái. Việc sai trái ấy là ăn trộm mà để cho người ta bắt được. Từ đó nó bắt đầu ăn trộm một cách kín đáo hơn và xa hơn, đến tận các phường xa chứ không phải chỉ quanh quẩn trên các khu phố quanh nhà nữa. Những thứ mà nó mang về đã nuôi sống cả nhà trong nhiều năm, cho đến khi toàn thành phố đều biết mặt nó và hễ nó đi đến đâu dân phố lại cầm gậy đợi sẵn đến đó giống như nó là hiện thân của bệnh dịch. Rốt cuộc thì nghề ăn trộm chỉ có thể nuôi nó lẫn gia đình nó đến đây mà thôi. Nó hiểu rằng đã đến lúc cần phải tìm một công việc tử tế để kiếm tiền nuôi chính bản thân nó lẫn các em.

    Năm nay Bình mười bảy tuổi, nhờ sức vóc cao lớn và vẻ ngoài điển trai mà nó đi đâu cũng như thỏi nam châm thu hút mọi ánh nhìn của người đi đường đến đây. Chỉ có điều nó không thể biến vẻ ngoài hấp dẫn thành tiền được. Nó đã tìm đến đến các khu chợ xin việc làm. Nó sẵn sàng làm bất kỳ việc gì, cho dù là bốc vác, phụ hồ, quét dọn, chạy bàn, nhưng quá khứ đã cắn ngược lại nó. Tất cả mọi người đều biết biệt danh thằng Bình “trộm” và hầu hết cái chợ này đều đã từng là nạn nhân của nó, ít thì vài cân hoa quả, nhiều thì tiền bán hàng nguyên ngày. Từ cách xa mười mét người ta đã ném cho nó những tiếng chửi bới. Rốt cuộc nó đành ra đứng đường, hòa lẫn với những người đàn ông thất nghiệp khác, cầu mong sẽ có một ai đó không biết mặt nó đến nhận nó làm việc.

    Không hiểu đen đủi thế nào mà chẳng ai thuê nó cả. Hễ thấy chiếc xe máy nào dừng lại là nó lập tức xồ ra, tranh lên đầu tiên, nhưng tất cả đều lắc đầu khi thấy gương mặt của nó còn trẻ quá, non quá, xem chừng không tin cậy được. Họ chọn những người đàn ông ở độ tuổi trung niên, trầm tĩnh hơn, có nhiều kinh nghiệm hơn và va vấp cuộc đời nhiều hơn.

    Sự thật ấy khiến nó tức giận. Nó phản kháng bằng cách móc luôn cái ví của một thằng cha từ chối thuê nó. Bên trong ví có nhõn sáu trăm nghìn. Thời buổi này người ta không còn dùng tiền mặt nữa. Nhưng thế cũng được. Sáu trăm nghìn cũng đủ cho cả nhà sống nguyên tuần chứ chẳng ít. Sau vụ ấy, nó những tưởng mình đã khám phá ra cách kiếm tiền mới, cho đến khi người ta phát hiện thủ đoạn của nó. Ngay lập tức những người “đồng nghiệp” tẩn cho nó một trận nhớ đời và cấm nó bén mảng đến khu vực của họ nữa.

    Một lần nữa Bình lại bị xã hội xua đuổi. Nó phải ra đứng ở một góc đường, thẫn thờ như thằng vô gia cư. Nó tự biết mình chẳng thể trách ai được. Nó không phải là dạng người hễ gặp vấn đề là đổ lỗi cho người khác. Nó nhìn thẳng vào tình hình của mình hiện nay và cầu mong ông trời cho nó cơ hội làm lại cuộc đời.

    Không hiểu có phải ông trời đã nghe thấu lời cầu nguyện của nó không mà cuối cùng vào một buổi trưa lúc Bình đã đói đến mềm người thì một chiếc xe máy cũng dừng lại ở vị trí của nó.

  • Nghệ Phong – Quyển 3

    Bạn đang đọc Quyển 3, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Nghệ Phong” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/tuyen-tap-nghe-phong/


    Phần 1: Loại Lưu Tinh
    – Là ngươi!

    Lưu Tinh miễn cưỡng nhìn Nghệ Phong, ánh mắt lộ ra vẻ dữ tợn:

    – Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào.

    Trong lòng của Lưu Tinh cũng mười phần vui vẻ, nguyên bản vẫn muốn tìm Nghệ Phong gây phiền phức, chỉ là không có phát hiện Nghệ Phong, lại nghĩ không ra lúc này Nghệ Phong tự mình đưa lên cửa.

    – Thiên đường có lối hay không ta không biết, chỉ là tú cầu trong tay ngươi, ta muốn.

    Nghệ Phong mỉm cười, quay qua Lưu Tinh nhàn nhạt nói.

    – Vậy thì nhìn bản lĩnh của ngươi rồi.

    Lưu Tinh hừ một tiếng, quay qua hai thị vệ ra hiệu, hai thị vệ hiểu ý, thế nhưng trong lòng lại mười phần bất đắc dĩ, lúc này bọn họ ngăn trở đoàn người không ngừng công kích kia cũng cảm giác đau đầu, lúc này trêu chọc một cường giả như vậy, tuyệt đối là cái được không bù đủ cái mất. Chỉ là, tính cách của Lưu Tinh bọn họ rất hiểu, nếu như lúc này không thu thập thanh niên trước mặt, bọn họ trở lại tông môn, tuyệt đối sẽ không sống khá giả.

    Nghĩ vậy, hai thị vệ chỉ có thể cắn răng một cái, một người ngăn trở đám người cướp giật tú cầu, một người còn lại bay nhanh đến trước mặt Nghệ Phong.

    Nhìn thị vệ ngăn trở trước mặt hắn, khóe miệng Nghệ Phong hiện lên một tia cười nhạt, ánh mắt nhìn về phía thị vệ. Hiển nhiên tuy rằng thị vệ này mạnh hơn những võ giả kia rất nhiều, thế nhưng bị mấy Tôn giả đồng loạt công kích, cũng chống cự rất gian nan.

    Thấy đối phương chỉ có thể xuất động một ngũ giai, Nghệ Phong xem thường nhìn Lưu Tinh nói:

    – Chỉ có một ngũ giai, ngươi muốn ngăn trở ta sao?

    Cũng khó trách Nghệ Phong xem thường, nếu như có hai ngũ giai, Nghệ Phong có thể sẽ cảm giác đau đầu, thế nhưng một người trong đó đã bị bám trụ. Chỉ có một ngũ giai mà muốn ngăn trở hắn, không thể nghi ngờ là si tâm vọng tưởng.

    Thấy Nghệ Phong xem thường, Lưu Tinh vô cùng tức giận, hừ một tiếng nói:

    – Bẻ gãy chân tiểu tử này cho ta.

    Mặc kệ thị vệ kia có tình nguyện hay không, chỉ có thể khởi động đấu khí tuôn ra trên cánh tay, hung hăng đánh về phía Nghệ Phong, nhìn Nghệ Phong cũng nhịn không được thở dài một hơi, một thanh niên ưu tú như vậy, lần này thảm rồi. Hắn cũng không cho rằng thực lực của Nghệ Phong có thể so sánh với hắn.

    Thị vệ vốn tưởng rằng Nghệ Phong sẽ né tránh, lại kinh ngạc phát hiện Nghệ Phong không có né tránh chút nào, nắm tay lộ ra, thẳng tắp quét về ngực hắn, chiêu thức xảo quyệt đến cực điểm, khiến hắn phải xoay tay lại chống đối.

    Binh…

    Hai đạo lực lượng va chạm cùng nhau, sau một chưởng, kình khí bạo phát khiến đoàn người tranh đấu bốn phía cũng tránh ra rất xa. Theo thanh âm sấm sét vang lên, hai đạo nhân ảnh đều lui ra phía sau mấy bước.

    Nghệ Phong xoa xoa cánh tay tê dại, đáy lòng phải thừa nhận, về mặt lực lượng hắn xác thực còn kém ngũ giai rất xa, cho dù là thi triển thức thứ hai của Tinh Bạo Thương Khung, cũng bị vây ở hạ phong, đồng thời đối phương cũng không xuất toàn lực.

    Mà thị vệ bị một quyền của Nghệ Phong oanh lui, cũng tràn đầy kinh ngạc nhìn Nghệ Phong, lực lượng một quyền vừa rồi kia của Nghệ Phong, tuy rằng yếu hơn hắn, thế nhưng lại kém không nhiều lắm. Một thanh niên tuổi còn trẻ như vậy, sở hữu thực lực không thua hắn, này sao có thể không khiến hắn sợ hãi.

    – Ta kháo, ở đâu toát ra yêu nghiệt như vậy.

    Thị vệ nhớ tới Trữ Huyên chỉ cần bắn ra khí thế đã làm hắn đổ mồ hôi lạnh, nhịn không được mắng một tiếng, so với hai người này, thiếu tông chủ được nghìn vạn sủng ái của bọn họ căn bản không đáng nhắc tới.

    Nguyên bản thị vệ còn tưởng rằng có thể đơn giản đón đỡ Nghệ Phong, lúc này cũng hơi ngưng trọng lên. Chỉ cần một chiêu này đã đủ khiến hắn phải nhìn thẳng vào, dù sao bọn họ không chỉ là ngăn cản Nghệ Phong, canh phải đỡ đám người cướp giật tú cầu. Đối với thiếu tông chủ bọn họ, bọn họ thật đúng là một chút lòng tin cũng không có. Tuy rằng thực lực đạt được nhị giai, thế nhưng bất kỳ một nhị giai nào cũng không phải là thiếu tông chủ bọn hắn có thể đối phó.

    Nhìn một quyền của Thị vệ lần thứ hai hung hăng oanh hắn, thân ảnh Nghệ Phong chợt lóe lên, lưu lại một đạo tàn ảnh, nhanh chóng lao về phía Lưu Tinh. Thời gian cũng không cón dài, Nghệ Phong cũng không muốn triền đấu cùng đối phương.

    Thị vệ đánh nát tàn ảnh của Nghệ Phong, nhìn thân ảnh bay nhanh về phía Lưu Tinh, hắn rất kinh ngạc tốc độ của Nghệ Phong, đồng thời một cổ năng lượng dâng trào cũng từ trong cơ thể bay nhanh ra, thẳng tắp đánh về phía Nghệ Phong.

    Đối với năng lượng đối phương đánh tới, Nghệ Phong ngay cả nhìn cũng không nhìn, trong hư không lướt vài cái, thân ảnh hóa thành một đạo hồng quang tránh khỏi công kích này, hóa chưởng thành trảo, hung hăng lao tới Lưu Tinh.

    Lưu Tinh nhìn Nghệ Phong chộp tới hắn, trong lòng hoảng sợ, đấu khí trong cơ thể mạnh mẽ bạo phát, một cổ đấu khí đánh tới Nghệ Phong, mà cùng lúc đó, hắn cũng thi triển thân pháp tránh né Nghệ Phong.

    Nghệ Phong ngăn cản năng lượng của Lưu Tinh, thấy đối phương mượn cơ hội này né tránh công kích của hắn, điều này khiến Nghệ Phong không khỏi kinh dị kêu một tiếng, cũng ngừng tiếp tục công kích. Bởi vì hiện tại trước mặt đã có một thị chống đỡ.

    – Ha ha, ngươi cũng không phải quá vô dụng như trong tưởng tượng của ta.

    Nghệ Phong nhìn Lưu Tinh nhàn nhạt nói.

    Một câu nói này, khiến sắc mặt Lưu Tinh trở nên cực kỳ khó coi, cả giận hừ một tiếng nói:

    – Thời gian lập tức sẽ hết, ngươi không đoạt được đâu.

    Nghe thế, Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía ba nén hương, lúc này đã cháy không còn một nửa, Nghệ Phong xoa trán:

    – Có chút phiền phức, chỉ là cũng không phải vấn đề quá lớn.

    Lưu Tinh cười nhạt, thời gian nửa nén hương muốn đánh bại một ngũ giai, cướp giật tú cầu trong tay nhị giai, độ khó này không phải lớn bình thường. Nếu Nghệ Phong đạt được Tôn Cấp cao giai thì có khả năng, thế nhưng rất hiển nhiên hắn không có, tuy rằng mạnh hơn hắn, thế nhưng so với thị vệ của hắn còn yếu hơn một bậc, thực lực như vậy muốn cướp giật tú cầu của hắn trong nửa nén hương, đây là người si nói mộng.

    Đối với Lưu Tinh khinh thường, Nghệ Phong cũng không giải thích cái gì, thân ảnh chớp động bay nhanh về Lưu Tinh, đấu khí trong cơ thể cấp tốc vận chuyển, lấy tốc độ vận chuyển lúc này của Nghệ Phong, chỉ khoảng nửa khắc đã ngưng tụ một đạo năng lượng kinh khủng, đánh mạnh tới thị vệ ngăn ở trước mặt hắn.

    Thị vệ này cũng biết muốn bẻ gãy chân của Nghệ Phong rất khó, thế nhưng lần này chỉ cần ngăn cản tú cầu không bị đoạt, vậy là thắng lợi thuộc về bọn họ, không có trả thù nào tàn nhẫn hơn so với loại đối phương…

    Oanh…

    Hai người oanh một quyền, lần này Nghệ Phong bị đánh bay ngược ra ngoài, thế nhưng thời điểm thị vệ và Lưu Tinh cười nhạt, trong hư không cư nhiên xuất hiện một đạo hỏa long phá không.

    Hỏa cầu to lớn được Nghệ Phong khống chế, khiến toàn bộ hư không xuy xuy rung động, nhiệt độ hư không nhanh chóng tăng cao. Mà mọi người tranh đấu ở khu vực này thấy bỗng nhiên xuất hiện hỏa long to như vậy, tâm thần cả đám đều nhịn không được chấn động, kinh hãi nhìn hỏa long dài hơn mười trượng kia.

    Nguyên bản người tranh đấu ở khu vực này, nhận thấy được cảm giác khó chịu do cổ nóng cháy kia mang đến, thân ảnh không khỏi bay xa khu vực này. Mà thị vệ không ngừng ngăn trở công kích, lúc này cũng bức lui một đám người, lắc mình che ở trước mặt Lưu Tinh. Hai thị vệ đều thấy được vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương.

    – Hừ!

    Thấy hai thị vệ vững vàng bảo vệ Lưu Tinh, Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, hỏa long bỗng nhiên ngưng tụ, biến thành một khảm đao thật lớn, thẳng tắp quét về phía đối phương.

    Nơi hỏa đao bay qua, hư không sụp đổ, sóng nhiệt nóng cháy không ngừng mang tất cả bay về phía chân trời, khiến đám người thực lực yếu cấp tốc lui về phía sau.

    Hai ngũ giai, hiển nhiên cũng cực kỳ ngưng trọng, đấu khí trong cơ thể bạo phát ra, nghênh đón hỏa trảm.

    Ầm…

    Thanh âm sấm sét vang lên, khiến mọi người cảm giác màng tai đau đớn, ở trung tâm va chạm, một cổ kình khí khổng lồ bắn loạn xạ, thẳng tới tận trời, kình khí kia làm cả hư không không ngừng rung động.

    Lạc Hà Cốc Chủ thấy một màn như vậy, ánh mắt cũng nhìn thẳng trên người Nghệ Phong, đối với việc Nghệ Phong phát sinh chiêu cường hãn như vậy cũng có chút ngoài ý muốn.

    Mà Nghệ Phong lúc này, sau khi thi triển Sí Diễm Trảm, thân ảnh mạnh mẽ bay nhanh tới Lưu Tinh. Đối với uy lực của Sí Diễm Trảm, Nghệ Phong rất rõ ràng, tuy rằng cực kỳ cường hãn, thế nhưng muốn phế hai ngũ giai có chút không quá hiện thực. Dù sao thực lực của hắn lúc này chỉ mới nhị giai, càng không thi triển Trảm Tiên đề cao.

    Chỉ là, Sí Diễm Trảm ngăn cản hai người một chút cũng đã đủ rồi.

    – Thuấn di…

    Nghệ Phong liên tục thi triển vài lần Thuấn di, chỉ khoảng nửa khắc đã tới trước mặt Lưu Tinh, nhìn Lưu Tinh trước mặt, Nghệ Phong mỉm cười nói:

    – Ta nói rồi, tú cầu của ngươi, ta muốn.

    Theo tiếng nói hạ xuống, Nghệ Phong vươn tay, chụp tới tú cầu trong tay Lưu Tinh.

    Lưu Tinh đã bị Sí Diễm Trảm vừa rồi dọa ngây người, nhìn bàn tay chụp tới hắn, lúc này mới chật vật muốn chống đối. Thế nhưng, tuy rằng đẳng cấp Lưu Tinh ngang với Nghệ Phong, ngược lại thực lực kém xa. Đâu có thể chống đỡ được một kích của Nghệ Phong.

    Bị Nghệ Phong đánh một chưởng, Lưu Tinh lảo đảo lùi lại mấy bước. Mà tú cầu trong tay bị tung lên, thân ảnh Nghệ Phong lay động, ôm tú cầu vào lòng, quay đầu nhìn thoáng qua nén hương kia, chỉ còn lại có chút xíu.

    Hai ngũ giai lúc này có chút chật vật đứng ở bên cạnh Lưu Tinh, nhìn Nghệ Phong ôm tú cầu, cả đám sững sờ.

    Mà Nghệ Phong liếc mắt nhìn hai ngũ giai, đối với việc đối phương chỉ có chút chật vật cũng không hiếu kỳ. Giơ giơ tú cầu trong tay lên, có chút khiêu khích Lưu Tinh.

    Mấy người Lưu Tinh thấy một màn như vậy, sắc mặt sớm biến thành rất khó coi, thật không ngờ tập hợp ba người bọn họ, cư nhiên vẫn bị hắn đoạt được. Hơn nữa còn không tới nửa nén hương, điều này không thể nghi ngờ là hung hăng tát vào mặt bọn họ một cái.

    Thấy Nghệ Phong khiêu khích như vậy, mọi người hít sâu một hơi, nhưng vẫn không dám xuất thủ với Nghệ Phong. Chỉ còn một chút thời gian, muốn đoạt lại tú cầu từ trong tay Nghệ Phong, quả thực là chuyện tình không có khả năng.

    Nghĩ vậy, ánh mắt hai ngũ giai chuyển dời đến hiện trường cướp giật khác, thân ảnh bay nhanh về phương hướng kia.

    Nghệ Phong thấy đối phương làm như thế, không khỏi bĩu môi, thầm nghĩ sao các ngươi giỏi chịu khiêu khích như vậy?

    Nghệ Phong rơi vào đường cùng, ánh mắt cũng chỉ có thể chuyển dời đến trên người những người khác. Nguyên vốn tưởng rằng người cướp giật tú cầu hắn sẽ không ít, thế nhưng khiến Nghệ Phong kinh ngạc chính là, không có một ai dám tới gần hắn cướp đoạt, điều này khiến Nghệ Phong rất kinh ngạc. Nghệ Phong cũng không biết, Sí Diễm Trảm vừa rồi của hắn gây cho những người này bao nhiêu chấn động.

  • Câu chuyện tình yêu – Quyển 2 – Tác giả Đặng Gia Tam Thiếu

    Phần 1: Bạch Lan hương diễm
    Bạch Lan ngâm mình trong bồn tắm, để cho dòng nước ấm áp rửa trôi đi những vết tích sau mấy tiếng vật lộn với Đặng Gia Tam Thiếu.

    Hừ, thằng nhóc này thật không biết thương hoa tiếc ngọc, vốn dĩ nàng chỉ muốn đùa cậu bé 1 chút không ngờ trong 1 giây yếu lòng, cây gậy 17 cm khủng bố kia đã nằm gọi trong lồn nàng từ bao giờ.

    Đúng tuổi bẻ gãy sừng trâu, bướm nàng tiểu thư gia tộc họ Bạch chỉ mới độc nhất lão chồng chạm tới vài lần. 10 năm nay khi chồng dính án nàng vẫn giữ gìn nay bị tàn phá thô bạo bởi cậu học sinh nhỏ hơn nàng cả 1 giáp.

    Đặc biệt lỗ đít của nàng, nhắc tới lại ngại ngùng dù đã chớm 30 nhưng tâm hồn về chuyện trai gái của Bạch Lan vẫn như ngày 18 tuổi. Vì sao người ta có thể quan hệ chỗ ấy được cơ chứ. Lần đầu cảm nhận được thứ to lớn gồ ghề của đàn ông xé toang lỗ nhị cả cơ thể nàng như bay bổng.

    Trong đầu nghĩ về cậu nhóc đôi tay nàng trong vô thức vân vê đầu vú và dần đưa xuống dưới lúc nào không hay. Trong tiếng nước bì bõm, 2 ngón tay nàng vào ra liên hồi, mặt nàng ửng đỏ cảnh hương diễn khiến bao chàng trai mê đắm xuất hiện trong căn biệt thự.

    Bạch Lan đoá hoa đẹp nhất của gia tộc họ Bạch ở cái đất Nam kỳ. Gia tộc họ Bạch là người gốc Hoa xuất thân từ Quế Lâm – Quảng Tây con cháu của 1 thương nhân Ba Tư về sau đổi thành họ Bạch. Gia tộc từng xuất hiện 1 Bạch Sùng Hy một thủ lĩnh quân phiệt nổi danh. Nhân vật này cũng góp phần nâng cao vị thế dòng họ Bạch trong giai đoạn đó.

    Thế hệ người Hoa đầu tiên di dân vào miền Nam Việt Nam là những người Hán theo phong trào Phù Minh diệt Thanh. Các nhóm được 2 danh tướng Trần Thượng Xuyên và Dương Ngạn Địch dẫn dắt đến khu vực này dưới thời các chúa Nguyễn.

    Gia tộc Bạch Lan chính là thế hệ của Hoa Thất Phủ. Những người Hoa tới đây trồng lúa, phá rừng, mở tiệm và lập chợ. Nhờ các sinh hoạt và giao thương của họ, mọi loại thương thuyền không ngớt tới lui từ Trung Hoa, Tây Dương, Nhật Bản, Nam Dương.

    Các trung tâm định cư người Hoa phối hợp hai hoạt động, vừa là căn cứ quân sự, vừa là vị trí doanh thương, mà dân số tăng nhanh với sự thịnh vượng thương nghiệp mang lại.

    Gia Tộc thịnh vượng mấy trăm năm qua các triều đại Tây Sơn, Nhà Nguyễn cho tới tận sau cách mạng tháng 8 với chính sách mới của cụ Lê Duẩn.

    Gia tộc Bạch Lan là những người ở lại từ lâu đã xem Việt Nam là quê hương của họ và cùng những chính sách khéo léo Bạch Gia co mình thịnh vượng cho tới ngày nay.