Category: Uncategorized

  • Cho vợ địt với thằng khác

    Phần 1
    Tôi là Phong, năm nay tôi đã 48 tuổi. Nói chút về bản thân và gia đình tôi. Tôi và vợ tôi là một cặp vợ chồng giàu có ở tp Đà Lạt này nhờ làm cái ghi số đề. Trước kia tôi có một sự nghiệp khá tốt trong ngành bảo hiểm nhân thọ. Nhưng thật sự số tiền tôi kiếm được khi làm bảo hiểm không thấm vào đâu so với việc làm cái lô đề, mà vợ tôi thì làm không xuể nên cuối cùng tôi quyết định nghỉ việc ở nhà giúp vợ luôn.

    Tôi có hai người con, một người con trai hiện đang học lớp 11 và một người con gái đã đi làm được 3 năm và đang ở Sài Gòn. Vợ tôi là Huyền, thua tôi 5 tuổi. Ở cùng thành phố với chúng tôi còn có chị gái Huyền tên Hà cùng chồng và hai con. Vợ tôi là một người rất năng động và nhanh nhẹn trong mọi công việc.

    Vợ tôi là một người rất siêng năng tập luyện thể thao, đặc biệt là quần vợt, cô chơi quần vợt có tiếng trong giới không chuyên của thành phố. Thú thật đây là điểm mà tôi không thể sánh được với vợ tôi. Tôi từ thời sinh đã là một anh chàng mọt sách và đến tận bây giờ vẫn không có thói quen tập thể dục nhiều như vợ tôi.

    Có lẽ vì thế, dù hơn nhau có 5 tuổi nhưng trông tôi già hơn vợ tôi cả mười mấy tuổi. Nói thêm về Huyền, vợ tôi tuy đã 43 tuổi nhưng nhờ vận động nhiều nên thân hình vẫn rất đẹp và săn chắc. Huyền không quá cao nhưng chiều cao 1m6 cùng với thân hình thon gọn và cân đối nên nhìn cô vẫn rất hấp dẫn.

    Vòng một của Huyền khoảng chừng 85, và điều đặc biệt là ngực cô căng chắc chứ không sệ nhưng những người cùng tuổi, tập luyện thể thao liên tục nên eo của Huyền vẫn rất thon gọn, không sồ sề như các phụ nữ trung niên khác. Nhưng tuyệt phẩm lớn nhất mà tôi rất tự hào ở vợ tôi phải là bộ mông của cô, mông cô khoảng chừng 89, to, căng và cực kỳ sexy.

    Vì thế, khi đi ra đường và mang những bộ đồ thể thao bó sát hoặc những chiếc váy hơi ngắn và ôm, Huyền luôn thu hút cái nhìn thèm muốn của những người khác phái. Thậm chí có lần tôi còn tận mắt thấy mấy thằng nhóc choai choai nhìn Huyền ngoài đường quá hấp dẫn mà buông lời chọc ghẹo, tán tỉnh. Thế nhưng tôi yêu vợ tôi nhất không phải vì những thứ bề ngoài như vậy, những thứ như vậy làm tôi tự hào khi đi cùng vợ tôi thì đúng hơn.

    Điều tôi tự hào về Huyền phải là sự chung thủy và yêu thương chồng con của Huyền, gần như Huyền không bao giờ chấp nhận tiếp xúc, nói chuyện riêng với bất cứ đàn ông nào ngoài tôi. Nói chung, với tôi Huyền là một người vợ tuyệt vời và đáng tự hào của tôi.

    Thế nhưng, tôi viết truyện lên đây đương nhiên không phải là để chỉ khoe về sự hoàn hảo của vợ tôi, nếu chỉ có thế thì không có gì đáng kể. Chuyện sẽ không có gì nếu như thời gian gần đây, chuyện chăn gối của vợ chồng tôi gặp trục trặc lớn. Lý do thì không nói mọi người cũng hiểu, đương nhiên là từ phía tôi.

    Tôi đã có tuổi nên khả năng làm tình không còn được như xưa, mà đáng trách nhất là tôi không siêng năng tập thể dục nên khả năng này còn xuống cấp nhanh hơn người bình thường.

    Với tình trạng hiện tại của tôi, nhiều khi cả tuần tôi chỉ đủ sức làm tình một lần, và thời gian cũng không bao lâu, chỉ khoảng 5p là tôi đã xong.

    Còn Huyền, nàng là một người phụ nữ năng động và khỏe mạnh như vậy nên khi làm tình, nàng cũng rất mạnh mẽ và cuồng nhiệt.

    Thú thật với mọi người là nàng rất dâm khi trên giường, nhu cầu rất cao.

    Từ khi tôi gặp phải vấn đề về tình dục như vậy, Huyền khó chịu thật sự.

    Nàng dùng đủ mọi cách để giúp tôi lấy lại khả năng, nào là mua rocket 1000 cho tôi uống trước khi làm tình, nào là mở phim sex trước khi lên giường để hai vợ chồng cùng xem, nào là đi du lich xa để lấy lại cảm hứng, hoặc nàng dùng mọi ngón nghề nàng xem được trên mạng như mút cặc, liếm đít tôi, kích thích tôi theo những cách dâm đãng nhất có thể, nhưng quả thật tôi không thể phục vụ nàng như trước đây rồi…

    Có những hôm, nàng sục cặc cho tôi cả nửa tiếng mà tôi không lên rồi xuất tinh lên mặt nàng luôn.

    Những hôm như vậy tôi cảm thấy xấu hổ và bất lực dễ sợ nhưng không biết làm gì.

    Thế rồi tôi dùng biện pháp tạm thời là lên mạng và tìm những bộ đồ chơi tình dục dành cho nữ để mang về phục vụ cho Huyền.

    Thời gian đầu, cách này tỏ ra khá hiệu quả, những con cu giả với đủ kiểu khác nhau đã làm nàng cảm thấy giải tỏa khá nhiều.

    Tối tối, tôi lại lấy cặc giả mà nhét và ngoáy vào lồn nàng để phục vụ nàng thay cho con cặc vô dụng của tôi.

    Giai đoạn đó Huyền có vẻ vui vẻ thật sự, tâm trạng nàng khá lên trông thấy.

    Nhưng mà cũng chỉ khoảng hơn một tháng, nàng bắt đầu thấy chán với trò này, tần suất làm tình với cặc giả của nàng càng ngày càng thưa và hết hẳn.

    Tôi cũng hiểu được vì dù sao đồ giả cũng không thể bằng đồ thật.

    Thế là để cứu vãn hạnh phúc gia đình tôi lại lọ mọ lên mạng.

    Và rồi tôi biết được một thể loại gọi là matxa yoni.

    Tôi rất ngạc nhiên vì Ở đó không chỉ những người đàn ông không có khả năng đáp ứng nhu cầu của vợ như tôi mà ngay cả những người đàn ông trẻ, khỏe mạnh cũng mang vợ mình đi cho trai lạ matxa và thường sẽ địt với trai matxa luôn…

    Rồi càng tìm hiểu tôi càng phát hiện được những chuyện rất kỳ lạ ở trên mạng ví dụ như trên mạng có một thể loại gọi là cuckold, thể loại này thì những người chồng sẽ cảm thấy thích thú khi thấy vợ mình bị người khác địt.

    Tôi vốn không hề biết trước những chuyện như vậy nhưng sau một thời gian tìm hiểu tôi thấy cảm giác thích thú và nứng khi nhìn thấy cảnh những người đàn ông thích thú và tự sục cặc khi thấy người phụ nữ của mình có thể là bạn gái hoặc vợ bị một hai thậm chí nhiều người đàn ông khác địt phầm phập vào lồn vợ mình.

    Thậm chí một số người đàn ông còn sẵn sàng để vợ mình chơi không bao với rất nhiều đàn ông khác rồi người vợ đó có con.

    Người chồng thậm chí không biết con của mình là con ai nhưng họ vẫn vui vẻ và hạnh phúc.

    Thật là điên rồ và kích thích.

    Và thế là tôi ấp ủ ước muốn được dẫn Huyền đi mát xa Yoni. Tôi ấp ủ điều này không chỉ vì muốn giải tỏa nhu cầu của Huyền mà còn vì cảm giác thèm muốn được thấy vợ tôi bị như những câu chuyện trên mạng mà tôi đã xem mặc dù điều đó thật điên rồ nhưng nó kích thích tôi thật sự.

    Tuy nhiên.

    Cũng như tôi dự đoán vợ tôi Huyền là một người cực kỳ đoan trang và truyền thống.

    Vì thế Huyền từ chối tôi ngay lập tức thậm chí cô ấy còn yêu cầu tôi không bao giờ được nhắc lại chuyện đó nữa.

    Tôi liền quyết định đổi chiến thuật chuyển từ đánh nhanh thắng nhanh thành mưa dầm thấm lâu.

    Tôi lên kế hoạch để Huyền từ từ chấp nhận chuyện đó một cách bình thường.

    Đầu tiên khi xem phim sex tôi luôn mở ra cho Huyền và tôi cùng xem những câu chuyện Cuckold.

    Những câu chuyện Cuckold rất nặng.

    Ở đó người chồng phải nhìn vợ mình bị một hai ba thậm chí cả chục người địt phầm phập và xuất tinh vào rồi.

    Những lần như vậy tôi quan sát Huyền rất kỹ ban đầu cô ấy còn có vẻ xấu hổ nhưng dần một thời gian cô ấy thích thú thật sự với những bộ phim như vậy.

    Khi xem những bộ phim như vậy.

    Huyền luôn chăm chú xem, thỉnh thoảng thở thở mạnh.

    Và tôi thấy cô thường xuyên vừa xem vừa thò tay vào lồn cô.

    Sau khi kết thúc những buổi chiếu phim như vậy.

    Tôi thường xuyên phải tìm cách thỏa mãn Huyền mà trong đó bằng tôi dùng sex toy là chủ yếu.

    Một chiến thuật khác tôi cũng thường xuyên áp dụng với Huyền đó là khi tôi thỏa mãn Huyền bằng Sex toy, tôi thường hay nhắc về vấn đề này.

    Ví dụ như khi tôi và cô ấy đang đú lưỡi cho nhau còn phía dưới cặc con cặc giả đang ngoáy trong lồn Huyền điên dại tôi thường hay nói những câu kiểu như nếu như con cặc này không phải là đồ giả mà thay bằng con cặc của một thanh niên mới lớn khỏe mạnh thì chắc sướng phải biết nhỉ.

    Những lần như vậy Huyền thường tỏ ý không hài lòng với tôi nhưng khi tôi quan sát kín đáo tôi luôn thấy những khi tôi nói những câu như vậy Huyền luôn lên đỉnh nhanh hơn, ra nước nhiều hơn và phê hơn.

  • Chị Huyền và Chị Trinh

    Tôi tên là Dũng. Hôm nay là ngày cuối tôi ở lại Việt Nam. Lòng trống rỗng, không biết cho tương lai sau này. Mới một tháng trước đây, tôi nhận được thư bảo lãnh do cậu tôi bên Úc gửi qua cho tôi qua bên đó. Cha mẹ tôi thì đã qua đời sau một tai nạn để lại mình tôi với cậu hai và ông nội. Ông tôi đáng lẽ theo tôi bên đó để đoàn tụ bên Úc nhưng ông nói ông đâu còn sống bao lâu nữa đâu mà phải lìa xa quê cha đất tổ này. Tôi không muốn xa ông, xa bạn bè, xa đất nước nhưng vì ông và chú tôi mong muốn tôi thành tài bên xứ người nên tôi cũng ngậm lòng cất bước ra đi.

    Sau hơn 9 tiếng đồng hồ ngồi máy bay, cuối cùng tôi cũng đã đến được Úc. Tôi bỡ ngỡ bước ra sân bay mà nhìn xung xem ra ai đón tôi. Vòng quanh sân bay Melbourne là đủ loại dân tàu, tây, ấn làm tôi mờ mắt mà đi kiếm ông cậu yêu dấu của tôi. Kiếm hoài kiếm không thấy, bực mình, tôi ngồi vào một chiếc ghế mà thở dài. Rồi đột nhiên tôi thấy một cô thiếu nữ Á châu trạc chừng 23 – 24 gì đó chạy đến tôi và hỏi:

    – Em là em Dũng phải không?

    Tôi bỡ ngỡ đáp:

    – Dạ phải! Chị là…

    Giọng người con gái ấy êm dịu phát ra:

    – Chị là chị Trinh, là hàng xóm của chú Phúc (tên của cậu tôi). Hôm nay chú em bận chuyện quan trọng nên nhờ chị đến đón em về nhà.

    Dù đã hiểu, nhưng tôi còn dè dặt:

    – Chị không nhận lầm người phải không chị Trinh?

    Cười mỉm, chị đưa tôi tấm hình lúc tôi chụp hai năm trước gửi qua cho cậu tôi đưa tôi:

    – Đây nè! Em xem hình cậu trai trẻ “đẹp trai” trong hình phải là em hay là người khác đây?

    Ngượng ngùng, tôi dạ lí nhí theo chị Trinh ra xe. Chiếc xe của chị Trinh là một chiếc xe Ford đời mới. Tôi đoán rằng đời sống của chị cũng thuộc loại khá giả. Ngồi trong xe, mà tôi lặng thinh không dám cọ quậy gì. Có lẽ tôi vì mắc cỡ với tiếp xúc phái nữ và nhất là chị Trinh lại là một người phụ nữ đẹp và duyên dáng. Lắm lúc tôi lại liếc mắt nhìn lấy chị.

    Chị Trinh có một khuôn bầu dục, và một cặp mắt vui tươi và linh động mái tóc nhuộm nữa vàng xõa ngang vai tạo cho chị một nét đẹp trẻ trung đầy sức sống. Chiếc xe cũng như cá tính chị được xếp đặt ngay ngắn và bốc tỏa một mùi thơm. Có thể là do từ mùi thơm xe hay là do mùi thơm do người chị tỏa ra. Tôi ngây ngất ở đó mà liên tưởng đủ thứ chuyện.

    Trên đường về nhà, chị Trinh hỏi tôi đủ mọi chuyện, nào là dạo này Việt Nam có gì mới không? Rồi ở Việt Nam tôi có sở thích hay bạn bè gì không? Tôi bị cuốn hút bởi giọng nói của chị, tôi đã hòa dẫn vào cuộc trò chuyện. Chị Trinh đã tạo cho tôi một cảm giác dễ chịu để tôi bộc lộ tâm sự mà tôi hằng ôm ấp bấy lâu. Chị Trinh như một người chị hiền biết lắng nghe và dễ thông cảm cho tôi.

    Cuộc trò chuyện với chị làm tôi hiểu rõ về con người chị hơn. Chị là một cô giáo dạy lớp ESL trong trường trung học Springvale. Ba mẹ chị sống bên Mỹ nhưng chị dọn qua bên Úc ở với chồng mới có hai, ba năm trước đây thôi. Rủi cho chị là chồng chị bất hạnh qua đời sau một vụ cướp ngân hàng mà chồng chị bị bắn chết khi từ chối giao ra tủ hàng bí mật có tài liệu quan trọng của nhưng công ty quốc tế.

    Hiện giờ chị sống độc thân và thừa hưởng di sản của chồng và tiền bồi thường tử nạn từ công ty bảo hiểm. Chị tâm sự với tôi rằng, đời sống chị không còn phải lo lắng về vật chất nữa nhưng chị lại không muốn ngồi yên một chỗ mà quyết định làm gì đó cho xã hội để quên đi thời gian. Tôi như muốn khuyên chị nên kiếm một người đàn ông khác nhưng lại sợ chị Trinh chưa quên mối tình cũ e làm mất lòng nhau…

    Rồi cuối cùng chiếc xe đã dừng trước cửa một căn nhà hai tầng. Chị Trinh nói đây là nhà của cậu tôi. Rồi đột nhiên một người đàn ông mở cửa nhà. Tôi nhận ngay đó là cậu tôi. Cậu tôi trông già đi rất nhiều. Mái tóc đã có phần bạc màu. Nhưng trên khuôn mặt ấy tôi còn nhận ra được vẻ hiền hòa và thân thiện của thuở nào. Tôi chạy vội đến ôm chầm lấy cậu mà lòng mừng rỡ vô cùng.

    Từ ngày cha mẹ tôi chết đi, cậu và ông là hai người thân nhất còn lại bên tôi. Vì cậu độc thân nên coi tôi như là con ruột của cậu. Rồi cuối cùng cuộc gặp gỡ ngày đầu đã xong xuôi tốt đẹp. Trời lúc đó đã xế chiều, sau một buổi ăn chiều thân mật với cậu và chị Trinh, tôi về căn phòng mới dọn mà lăn ra ngủ khì khì.

    Không biết đã bao lâu, tôi cảm giác như có ai đang lay thức tôi dậy. Ráng mắt nhắm mắt mở, tôi thấy chị Trinh đang dòm tôi mà miệng cười chúm chím thiệt có duyên. Tôi giật mình thức giấc. Trời ơi, đêm qua tôi có nằm mơ thiệt nhiều về chị Trinh. Tôi mơ thấy tôi được chị yêu thương, rồi tôi được chị ôm ấp vào lòng tỏa hơi ấm hương nồng sang cho tôi. Lòng tôi rạo rực quá. Không biết chị Trinh có nghe tôi nói mớ những lời tâm sự ôm ấp của tôi không? Tôi choàng dậy, bỡ ngỡ hỏi chị:

    – Ủa chị Trinh, có chuyện gì không?

    Chị hiền hỏa cười mỉm chi nói với tôi:

    – Cậu em tôi ơi, đã 10 giờ sáng rồi sao chưa chịu dậy nữa vậy? Chú Phúc đã đi làm sớm nên chú nhờ chị qua kêu thức em dậy đó! Lẹ lên, thức dậy tắm rửa ăn sáng xong chị chở em đi mua đồng phục cho trường mới rồi chị còn dẫn em đi tham quan khắp nơi nữa.

    Tôi lí nhí dạ theo mà trăm điều ngổn ngang tơ lòng. Tại sao cậu tôi lại thân với chị Trinh quá vậy? Rồi mình sao lại cứ tưởng tượng để mong chị Trinh ôm ấp lấy mình?? Thừa hiểu trong lòng là sẽ không bao giờ có chuyện như vậy mà tôi vẫn không ngừng suy nghĩ đến nó. Thế rồi, sau khi súc miệng, đánh răng và tắm sáng xong, tôi theo chị đi ra trung tâm chợ để kiếm đồ ăn sáng.

    Ăn xong, chị chở tôi lên một hãng bán quần áo khá xa nhà tôi để mua lấy đồng phục học sinh. Trên đường đi, chị Trinh vui miệng kể về quan hệ giữa chị và cậu tôi và những gì cậu tôi an bày cho tôi trong thời gian tới. Chị kể rằng chị quen biết cậu tôi ngay từ ngày đầu khi đến Úc. Vì cùng là người Việt Nam nên cậu tôi và hai vợ chồng chị rất thân với nhau.

    Khi chồng chị qua đời, cậu tôi phụ giúp chị đủ chuyện về đám tang cũng như an ủi tinh thần cho chị. Quan hệ từ đó giữa hai người gần nhau hơn. Chị Trinh hàng tuần vẫn thường qua dọn dẹp nhà cậu tôi, và bù lại, chú tôi cũng thường xuyên cắt cỏ và sửa những đồ điện bị hư trong nhà chị. Cậu tôi là một kỹ sư giỏi cho một hãng máy tính nổi tiếng nên rất giàu có.

    Năm nay cậu tôi đã ngoài năm mươi mấy gần sáu mươi, cái tuổi chuẩn bị hưởng tuổi già. Có thể nói bây giờ cậu tôi chỉ muốn sống trong tình gia đình, và mong tôi học hành đến nơi đến chốn là cậu đã mãn nguyện rồi. Một bên mất chồng, còn một bên cô hiu tuổi già nên họ đùm bọc nhau như hai chú cháu ruột thịt. Cậu tôi dự định cho tôi bắt đầu học lớp 10 bên đây để tôi thích nghi dần với những môn học bên đây và sang năm tới sẽ để tôi tự chọn những môn học mình thích.

    Đến cửa hàng, chúng tôi lựa chọn đồng phục xong cũng hơn một tiếng mấy đồng hồ. Khi ra về, chúng tôi lại gặp chuyện bất trắc. Trên đường ra bãi đậu xe, có một gã da trắng xằng bậy đến chúng tôi và móc con dao nhọn hoắt chĩa về phía chúng tôi ra hiệu phải đưa túi tiền cho hắn. Vì đó là một con hẻm nhỏ vắng lặng nên ít người lui tới. Chị Trinh hoảng hồn, tay lập cập đưa túi tiền cho nó còn tôi thì bất lực nhìn nó mà không biết phải làm gì.

    Thằng Úc rặc đó to con và đô lắm nên tôi có phần sợ cộng thêm tay gã lại có con dao sắc bén cứ chĩa về hướng tôi thì còn làm gì được nữa. Sau khi cầm lấy túi tiền, gã dòm ngó tới chị Trinh mà đôi mắt cú vọ đó cứ ngó vào cặp ngực căng tròn của chị mà như thấy hết nhưng gì nằm sau lớp áo vải đó. Chị Trinh sợ sệt lùi lại mấy bước cả thân mình chị rung lên vì sợ.

    Gã Úc ấy đột nhiên đưa cánh tay nhơ nhám của gã sờ lên cặp vú của chị Trinh. Chị ấy giật nảy mình, nét mặt xanh xao và đầy vẻ sợ sệt cũng như phẫn uất. Lửa giận tôi bùng bùng nổi lên, tôi bước đến dang tay trước người chị và chặn lại thằng Úc đô con kia. Gã Úc thấy có người ngăn chặn nên nóng giận xô mạnh tôi ra một bên. Sức gã đó quả là mạnh như trâu nên tôi bị bắn vô bức tường một cái “rầm” mà toàn thân đau nhức.

    Tôi đã nóng giận thật sự. Tôi quyết không cho gã đụng tới người chị Trinh và cũng quyết trả thù mối nhục vừa qua, tôi phóng người đến đấm một quyền thôi sơn lên mặt hắn. Cú đấm ấy đã làm hắn xiển tản và chân đứng không vững. Một chiếc răng rơi ra từ miệng gã. Gã Úc rầm to lên một cái tay phải dùng dao đâm loạn xạ lên người tôi. Tôi cố gắng dùng những thế tránh né học được ở võ Tây Sơn Nhạn mà lách né luôn hồi. Những bài bản học suốt sáu năm qua bây giờ đã phát hiệu quả. Càng đánh gã Úc càng mệt nhào mà cứ vẫn đâm vào khoảng không khí. Tức mình, gã quay sang phía chị Trinh mà dùng dao thọc mạnh hướng về chị. Chị Trinh hoảng hồn và la lên:

    – Trời ơi!

    Trong tình thế hiểm nghèo ấy, tôi bất chấp nguy hiểm phóng đến trước người chị, ngăn chặn mũi dao nhọn hoắt kia cứ lao vun vút đến. Bên hông tôi đột nhiên nhói đau dữ dội. Lưỡi đao vô tình ấy đã xuyên ngang bên hông tôi và máu tươi đã lả tả trào ra. Trong trí óc tôi bùng ra một tia ý nghĩ, “ráng lên Dũng, mày không thể gục được, mày gục xuống là chị Trinh sẽ bị hãm hiếp”. Tôi rú lên một tiếng vang dội, cơ thể tôi nhấc lên, phóng một cú phi cước, tuyệt kỹ mà tôi rèn luyện suốt những ngày, tháng dài, đá vào mang tai của gã Úc kia. Gã Úc ấy bị gục vì cú đá hết sức mình của tôi và tôi cũng rơi xuống và ngất đi trong một nụ cười héo hắt.

    Trong cơn mê, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng xe cứu thương, tiếng chị Trinh khóc nức nở và tiếng nghẹn ngào của cậu tôi. Rồi tôi lại mơ đi… Khi tôi tỉnh dậy, thấy chung quanh là một màn đêm dày đặc, rồi mũi tôi ngửi được một mùi hương quen thuộc. Nhìn qua bên phải, tôi thấy chị Trinh đang ngủ gục bên giường tôi. Có lẽ chị đã ở đây lâu quá nên nét mặt chị bơ phờ hẳn đi.

    Nhìn chị Trinh ngủ, tôi thấy chị đẹp vô cùng. Nét đẹp sắc sảo mặn mà của chị tạo lộ nét tuyệt vời của người phụ nữ thời nay. Chị có khuôn mặt đầy đặn và đôi lông mày lá liễu tạo ra một nét xuân sơn ảo mộng. Làn da của chị trắng mịn và mái tóc mượt mà và pha lẫn với nhuộm vàng óng ánh trông chị Trinh thật diễm tuyệt. Tôi khẽ lay động mà toàn thân đau nhức. Chị Trinh chợt thức giấc. Có lẽ chị nhạy cảm có người lay động nên tỉnh lại. Thấy tôi đang ngồi dậy, nét mặt chị lộ vẻ hân hoan. Chị nói với giọng thật truyền cảm:

    – Em Dũng! Em tỉnh rồi hả? Ôi em đã ngủ hơn suốt ba ngày ba đêm rồi đó. Em làm chị và chú Phúc lo lắng quá!

    Chị đứng dậy tính bấm chuông kêu bác sĩ nhưng bị tôi cản lại. Tôi nói với chị là để tôi nằm nghỉ chút lát nữa rồi hãy kêu. Chị chiều ý tôi. Chị Trinh khẽ kể lại những gì đã xảy ra khi tôi ngất xỉu. Lúc đó, chị Trinh bàng hoàng quá độ, chị vội gọi xe cứu thương và cảnh sát đến. Không đầy năm phút sau, xe cứu thương chở tôi và thằng ăn cướp vô bệnh viện còn chị bận rộn gọi cho cậu tôi và lo thủ tục nhập viện cũng như hồ sơ với cảnh sát. Sau đó, bác sĩ đã khâu lại vết thương cho tôi và nói với chị là tôi đã qua thời kỳ nguy hiểm. Thế là chị ngồi ở đây đợi tôi tỉnh lại. Kể xong, chị Trinh cười với tôi và nói:

    – Dũng cũng bạo lắm đó. Chị nghe nói em làm tên ăn cướp bị điếc một bên luôn đó. Nhưng mà cũng may là trong trường hợp tự vệ nên Dũng không bị gì hết đó.

    Tôi vô tình thốt ra lời trong đáy lòng:

    – Giả sử em có bị tù em cũng chịu miễn là chị Trinh không bị gì là tốt rồi.

    Nói xong tôi chết điếng và hối hận những lời tôi vừa nói ra. Tại sao tôi lại quá dại dột để nói những lời như vậy. Có lẽ trong yêu đương, tôi đã mù mờ và không chịu nổi những cơn khát vọng yêu thương của tôi với chị Trinh. Lén nhìn chị, tôi thấy chị cũng hơi ngượng trước câu nói của tôi. Cả hai im lặng mà không biết nói gì. Rồi một lát sau, chị khẽ đứng lên nhướng tay vô nút chuông kêu bác sĩ.

    Tôi như bị ma đẩy nắm lấy tay chị, và hôn nhẹ lên ấy. Chị Trinh rùng mình nhưng không rút tay lại. Tôi từ hôn lên dần, từ những ngón tay dịu dàng lên đến cổ tay trắng ngần và lên tới người chị. Mùi hương thơm ngát quyện lại nơi mũi tôi. Tôi thấy mê ly quá, tôi kéo chị Trinh lại gần, và khẽ hôn lên môi của chị. Nụ hôn ban đầu còn bỡ ngỡ, nhưng rồi khi lưỡi tôi nút lấy lưỡi chị, tôi thấy chị Trinh không kiềm chế nổi bản thân mình nữa. Chị vòng hai cánh tay qua người tôi dính chặt hai cơ thể lại với nhau. Từ trong miệng chị, mùi hương ngọc lan theo hơi thở của chị truyền cho tôi làm từng mạch máu trong người tôi sôi sục lại. Chiếc lưỡi tôi le liếm với lưỡi chị làm cho tôi thích thích làm sao.

    Tay tôi dần cởi bớt áo trên người chị ra. Từng mảnh áo cởi xuống làm tôi thấy rõ da thịt của chị Trinh hơn. Làn da trắng mịn và mát rượi đã làm tôi mê mẩn. Con cặc tôi nãy giờ đã cứng như cây que sắt. Cuối cùng, khi tôi đã nhìn trọn cơ thể của chị Trinh. Chị Trinh đẹp không tả nỗi. Dưới một ánh đèn mờ của chiếc đèn ngủ, chị Trinh để lộ một thân hình cân đối toàn vẹn của người thiếu nữ xuân thì. Chị năm nay chỉ khoảng chừng 24, 25 gì đó thôi. Chị đang sống trong thời kỳ sung sức nhất của người đàn bà và đã từng được yêu nên chị biết rõ về cơn vui sướng của khoái lạc và mê sướng. Chị Trinh dịu dàng đẩy tôi xuống giường và nói:

    – Em hãy còn bị đau, để chị chủ động cho.

    Tôi nghe lời chị, nằm xuống giường và mắt cứ như không rời khỏi nỗi hai cặp vú tròn và căng đầy kia. Chị Trinh ngồi lên trên đùi tôi, tay chị cầm lấy con cu tôi quét ngang qua âm hộ, nước nhờn trong lồn chị đã chảy ra tự hồi nào và thấm ướt lấy con cu của tôi. Con cu của tôi giật giật và cái khi cà sát vào hai mé lồn của chị. Một cảm giác khoan khoái và kích thích xâm chiếm tôi.

    Rồi chị Trinh ấn người xuống. Con cu tôi đã nhích mạnh vào trong lồn của chị. Chị khẽ rên một tiếng “Ưm…”, nét mặt chỉ căng thẳng lại biểu lộ sự hưởng thụ của sướng. Người tôi bây giờ khó chịu khôn tả, cảm giác con cu tôi ở trong lồn như đang được ở trong một bao da thịt ấm áp và ướt át. Tôi lay ray bứt rứt làm sao và chỉ dễ chịu khi chị Trinh nhấp người lên xuống mang theo sự kích thích thèm thuồng và thỏa mãn cho tôi. Chị nhún như vậy được vài mươi cái thì người chị đã toát mồ hôi. Những giọt mồ hôi nhẫy nhệ tỏa ra từ cổ chị xuống dưới phần hạ bộ. Chị Trinh bây giờ như được bôi lên thêm một lớp mỡ cá nên người chị trơn ra trông thật bắt mắt.

    Tôi khẽ hôn lên cặp nhũ hoa của chị, miệng tôi thèm khát để ngậm một cái gì đó, và hai cái núm vú đen sẫm của chị lại cứ rung đều trước mắt tôi. Tôi ngậm lấy núm bên phải và tay không ngừng xoa bóp chiếc vú còn lại. Chị Trinh lại rên lên những tiếng ú a ú ớ, nhưng tôi hiểu chị muốn biểu lộ sự khoái lạc của chị. Chị bây giờ càng nhún người càng mạnh.

    Tôi thấy kích thích dần ở phía cu, tôi bắt chước chị nâng lên xuống con cu của tôi theo nhịp trái của chị để con cu không rời khỏi âm hộ. Tôi nắc càng lúc càng nhanh và và mạnh hơn vì tôi có cảm giác như có gì đó trong cu tôi muốn bắn ra và tôi rất muốn bắn nó ra. Chị Trinh cũng như tôi, chị sàng người lên tôi lắc qua lắc lại để hai bộ phận sinh dục sát rạt với nhau hơn và cọ sát với nhau. Chị bấu chặt lấy tôi và nhún đẩy mạnh hơn bao giờ hết…

    “Ọp ẹp… Ọp ẹp…”

    Chị đột nhiên thở dài ra, rồi trong cổ họng chị nấc ra những tiếng.

    – … Ưưm ưưm sướng… sướng quá đi Dũng… Mạnh mạnh lên nữa…

    Rồi tôi thấy được lồn chị co bóp lại. Con cu của tôi bị bao da thịt thơm ngát ấy lúc co và giãn nhanh và kích thích hơn bao giờ hết… Tôi gồng người lại… trong cu tôi một chất gì đó đã bắn ra… tôi thấy nó nóng hổi và ướt át làm sao. Tôi cũng thấy chị Trinh rũ người lên tôi, dường như trong người chị cũng xuất ra một bãi nước đục gì đó quyện lại với chất đục của tôi.

    Tôi dần dần mất đi cơn kích thích và con cu tôi cũng teo lại trong lồn chị Trinh. Nhưng bù lại lòng tôi lại có một cảm giác thoải mái và an lành hơn bao giờ hết. Tôi thấy chị Trinh như đã kiệt sức sau cơn ái ân mà thiếp lên người tôi. Cơn mệt nhoài và đau đớn từ vết thương đã làm tôi từ từ nhắm mắt lại. Trong cơn mê, tôi vẫn luôn cảm giác được mùi hương thơm ngát của chị luôn bám lấy tôi.

  • Gái một con

    Thế là sau 5 năm mỏi tay mòn gối với cái ghế đại học, tôi cũng đã thoát khỏi cái cảnh sáng ôm cặp đi, chiều lết xác về đầy ngao ngán. Cũng may là ra trường đúng thời hạn, không bị trễ tháng nào, với tôi đó là một hạnh phúc.

    Xách balo lên và đi về quê với cảm giác thật vui sướng, vì tôi sẽ không đi đâu xa nơi này nữa, tôi sẽ làm việc ở đây. Quê tôi là 1 huyện nghèo miền núi, không khí của cái sự nghèo trên núi khiến tôi sảng khoái hơn là cái không khí giàu ở dưới đồng bằng, bụi bặm và xô bồ.

    Vừa mới ra trường cũng định ở nhà mấy tháng ăn chơi cho thoải mái, ai dè bố già lại bắt đi làm ngay, ngán ngẩm. Chả là bố già có quen mấy ông bạn bên công ty xây dựng, nghe nói có thằng con mới ra trường học ngành kỹ thuật nên nhận ngay vì là chỗ quen thân với nhau. Ôi thế là đi tong cái kế hoạch nghỉ xả hơi của mình, đau lòng.

    Tới ngày hẹn đi làm, mình ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị cho công việc đầu tiên trong đời, nhìn kỹ thì thấy mình cũng hơi đập chai thế nào ấy. Lượn lờ vài vòng cái huyện nghèo xem thử bao năm qua có gì thay đổi không rồi mới chịu tới cái địa chỉ công ty bạn của bố già. Vừa vào cửa đã gặp ngay tên bụng bự, dáng có vẻ ngầu, chắc là giám đốc đây.

    – Chào chú, cháu là con bố Minh, sáng nay bố bảo cháu chạy qua đây gặp chú. – Tôi mở lời chào ông ấy trước.

    – Chào cháu, bố cháu đã nói chuyện với chú rồi, không ngờ cháu cũng bảnh trai quá nhỉ. – Ông ấy chào lại tôi.

    – Dạ, cảm ơn chú.

    – Uh, thôi ngồi lại đây rồi chú sẽ hướng dẫn sơ qua công việc cho cháu.

    Nói chuyện tầm khoảng nửa tiếng là xong, vì là mới ra trường chưa có kinh nghiệm nên ông ấy giao cho mình nhiệm vụ giám sát công trình hàng ngày cho công ty.

    Có công việc thì vui cũng vui, nhưng cũng buồn thúi ruột các bác ợ, công trình ở đâu thì mình ở đó, nghĩa là không được ở nhà thoải mái, mà phải ăn dầm ở dề với cái lũ xi măng, cát, sỏi… nghĩ đến thế là nản. Cái công trình chết tiệt này cách nhà mình tận 70km, làm phải ôm đồ đạc tới đó thuê trọ, cũng may cái nhà trọ đó cũng gần cái công trình của công ty đang làm. Ngày ngày ra công trình, chán lại nhảy ra quán cà phê ngồi, ngày nào cũng như ngày nào thật là buồn chán với cái công việc này.

    Công trình mình đang giám sát là trường học, các cô giáo ở đây thì cũng chẳng có cô nào hấp dẫn cả, vừa già vừa xấu, nếu trẻ thì cũng lùn và nhan sắc chẳng có gì nổi bật. Bỗng 1 hôm buồn chán mình la cà lên hành lang mấy phòng học cũ dạo chơi, thấy 1 phòng học vẫn còn mở cửa, đi ngang qua thì thấy 1 cô đang ngồi làm việc, thấy cô này cũng xinh xắn, dáng người cũng đẹp, mình mới lân la nói chuyện cho vui.

    – Hết giờ làm rồi mà vẫn còn làm là phí phạm tiền của nhà nước nghen cô.

    – Sao lại phí? – Thấy mình nên cô cũng nhoẻn cười hỏi lại.

    – Thì hết giờ mà cô còn ngồi thì phí tiền điện chứ sao.

    – À, thế cũng nói được. – Thấy mình vui tính nên cô cũng chuyện trò.

    Bước vô phòng, mình ngồi tự nhiên, thấy cô này có vẻ dễ thương nên mình thoải mái nói chuyện, mình hỏi:

    – Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp này hả?

    – Ừ, hôm nay gần hết năm học nên chị ngồi làm thêm cho kịp.

    Thấy cô này đổi cách xưng hô nên mình cũng theo luôn, hỏi tiếp:

    – Mấy chị thì sướng rồi, chuẩn bị nghỉ hè xả hơi thoải mái.

    – Hì, nghề nào cũng có cái mệt mà em. Mà hình như em làm gì ở dãy phòng học mới đang xây hả?

    – Dạ, em đang giám sát cái phòng học của trường mình, ra vô hoài cũng chán nên em đi dạo lung tung quanh trường cho vui.

    – Ừ, nhà em ở đâu vậy, chắc không phải dân ở đây phải không?

    – Nhà em ở trên huyện, giám sát công trình này nên thuê nhà trọ gần đây để tiện đi làm.

    – Hì, vậy chắc mới tới nên cũng buồn phải không, ráng xong công trình rồi lại được về nhà ý mà.

    Cười nói 1 hồi rồi chị ấy cũng cắm cúi vào máy tính làm việc, mình ngồi lấy nước uống rồi móc điện thoại ra chơi game, lâu lâu nhìn trộm chị ấy. Công nhận chị ấy có gương mặt dễ nhìn thiệt, xinh xắn, nước da cũng trắng trẻo, thân hình đầy đặn múp máp. Mình đoán chị ấy hơn mình khoảng 5 tuổi. Mình tiếp tục câu chuyện:

    – Chị dạy ở đây lâu chưa?

    – Chị làm được 2 năm rồi em.

    – Nhà chị ở đây hả.

    – Ừ, nhà chị cũng cách đây khoảng gần 2km.

    Thấy chị ấy chăm chú vào máy tính làm việc nên mình cũng không hỏi nữa, sợ làm xao nhãng công việc của chị ấy. Ngồi cũng buồn, mình đứng dậy đi lòng vòng quanh phòng, lấy mấy cuốn sách lên xem thử có sách gì hay không để đọc cho vui. Lúc này mình đang đứng chỗ giá sách phía sau lưng chị ấy, ở phía sau nên mình dòm chị ấy lâu hơn, kỹ hơn.

    Thân hình của chị đẹp thiệt, vòng eo uốn lượn xuống tới cặp mông nở nang trong cái quần tây trông thật đẹp và hấp dẫn, cặp mông chắc cũng phải 93 là ít. Nhìn mà muốn sờ vào quá. Lâu lâu chị với tay ra sao kéo vạt áo thun xuống để khỏi lộ vùng thịt chỗ lưng quần, nhìn mà thấy hấp dẫn quá mấy bác ạ. Mình nhẹ nhàng lấy con smartphone ra chụp lén cặp mông đầy khêu gợi đó ở phía sau. Thấy chị đứng dậy gấp máy tính lại, chắc là về nhà đây. Thấy vậy nên mình cũng chào chị rồi đi ra chỗ dãy nhà đang xây.

    – Thôi em xin phép xuống chỗ công trình đây chị.

    – Ừ, em đi đi. Chị cũng chuẩn bị về luôn đây. Định ngồi tí mà ai ngờ trễ quá không kịp nấu nướng gì cho chồng con rồi.

    Nghe vậy thì biết chị đã có chồng, tự dưng thấy buồn chút chút.

    – Hì, phụ nữ mà đam mê công việc quá không tốt đâu nghen chị.

    – Ừ, chị biết mà.

    Chị nói và nở nụ cười trông xinh quá cỡ, lòng tôi cảm thấy xao xuyến bồi hồi, ước gì mình được là chồng của chị ấy để được sờ mó cặp mông kia cả ngày. Chị đi ra khóa cửa lại, dáng người chị cao nên khi khóa cửa phải khom lưng xuống, cặp mông chìa ra phía trước mặt tôi, tim tôi bỗng rạo rực thèm khát. Cặp mông đẹp quá, mông của hoa hậu cũng chỉ tròn đẹp thế này là cùng, đôi chân dài sao mướt rượt, ước gì. Tôi chỉ kịp nhìn chứ biết là không kịp rút điện thoại ra chụp lén nữa rồi, vài giây ngắn ngủi nhưng nó in sâu vào tận trí não của tôi không sao quên được.

    Đi về với tâm trạng xao xuyến, giống như tình yêu sét đánh vậy. Không! Tình dục sét đánh có lẽ hợp lý hơn, vì tôi rất muốn lên giường với chị để thỏa lòng nắn bóp cặp mông kia.

    Ra quán cơm ăn đại cho xong bữa rồi về phòng trọ nằm, lấy sức chiều đi làm. Nhưng trưa nay không như trưa mọi ngày, giấc ngủ có vẻ khó đến hơn, có lẽ tại chị, đúng hơn là tại cặp mông của chị làm tôi cứ nhớ mãi, cặp mông gì mà nảy nở như mông của các hoa hậu trên truyền hình, rất tròn và cân đối, nảy nở, với tay lấy điện thoại ra xem lại tấm hình chụp lén, cơ hồ như muốn xuất tinh vì những suy nghĩ bay bổng trong đầu, rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ, trưa đó tôi đã mơ một giấc mơ thật đẹp.

    Đến tận 2 giờ chiều tôi mới lò mò dậy ra công trình, trời nắng thật đẹp, dễ chịu. Đâu đó có tiếng ồn ào của mấy người công nhân. Nhìn ra phía chỗ cầu thang, thấy 2 tên đang lời qua tiếng lại, lại chuyện gì nữa đây không biết. Lại gần thấy 1 anh đang ôm mặt rên la, thì ra anh kia vác khúc cây dài ra sau vứt, khi đi vô tình khúc cây quẹt trúng mặt anh kia, trầy xước cũng nhẹ. Mà chả hiểu lời qua tiếng lại kiểu gì 2 tên này sáp vô quất nhau, làm mình hoảng hồn nhảy vô can. Can mãi không xong bực quá mình nói:

    – Nếu 2 anh mà đánh nữa thì tôi sẽ gọi giám đốc công ty mấy anh đó.

    Có vẻ lời dọa này có hiệu lực, vì thấy 2 tên này đứng im, giảm bớt sự hùng hổ xuống. Mình cũng nhẹ người, đúng là môi trường lao động phức tạp thiệt, hở tí là lôi nhau ra solo. Dạo vài vòng công trình thì thấy cũng chả có việc gì cần chỉ trỏ, đành ra ghế đá sân trường ngồi tắm nắng, vừa ngồi vừa hy vọng chị ấy sẽ chạy lên trường để làm việc.

    Nhìn đồng hồ thì thấy hơn 2h30 chút. Chắc chị ấy không tới đâu. Đang định ra ngoài cổng làm ly cà phê cho tỉnh táo thì thấy bóng dáng ai quen quen. Hehe, chị kia rồi, thôi hẹn cà phê lúc khác vậy, dáng chị cao ráo ngồi trên chiếc Click màu đen, công nhận dáng chị nhìn sang trọng vãi, ăn mặc chỉnh tề không luộm thuộm màu mè như mấy bà ở đây. Có lẽ dáng chị đẹp nên quan trọng cái mặc, cũng có thể là dáng chị đẹp nên mặc gì cũng đẹp, đợi chị chạy tới rồi tôi nở nụ cười chào chị:

    – Chị siêng làm thế, nay ngày nghỉ mà?

    – Ừ tại nhà chị không có internet, nên lên đây làm tiếp cho xong.

    Đợi chị vào phòng rồi tôi lẽo đẽo vô, giả vờ xin uống nước để được ngắm nhìn người đẹp. Sáng giờ mải mê với cặp mông quyến rũ kia nên chưa kịp hỏi tên chị là gì.

    – Chị tên gì vậy, nói chuyện cả buổi sáng mà em vẫn chưa biết.

    – Ah, chị cũng mải làm nên quên giới thiệu, chị tên là Trâm, gái 1 con 30 tuổi – chị vừa nói vừa cười làm tim tôi rung lên nhẹ nhẹ, giọng nói của chị nghe sao mà ấm áp, dễ chịu.

    – Em tên Vương, trai chưa con 24 tuổi. – Tôi trêu lại.

    Nói chuyện hồi lâu thì cũng hết chuyện nói. Chà, nghĩ chuyện gì để nói tiếp đây ta. Mới gặp thì nói nhiêu đó cũng là nhiều rồi. Chợt nhìn vào cánh tay trái của tôi có vết trầy nhẹ, do lúc nãy can 2 cha nội kia nên bị va quẹt vô bức tường gạch mới xây. Thế là có chuyện để nói rồi, tôi giả vờ suýt xoa rồi nói:

    – Trong phòng có oxy già hay cồn không chị?

    – Ừ có em, làm gì thế?

    – Nãy em bị trượt ngã nên tay bị trầy khó chịu quá, cho em ít để sát khuẩn.

    – Ôi xui thế, ngoài đó gạch đá cây cối ngổn ngang dễ bị vướng chân lắm, mà bị lâu chưa mà giờ nói nói.

    – Em định vô hỏi chị lúc đầu nhưng mải nói chuyện với chị nên quên mất tiêu. May mà còn nhớ, haha.

    – Gớm, còn nhỏ mà ăn nói lanh quá.

    Chị đưa cho tôi chai cồn, xắn cánh tay áo lên để nhỏ vào, vì vết trầy ở bắp chuột phía sau cánh tay nên cũng hơi khó khăn cho việc quan sát và sát khuẩn. Trong khó ló cái khôn, nhờ thế mới có cái để nhờ chị giúp, tôi nói:

    – Chị giúp em với được không, vết thương ở phía sau nên em khó nhìn để sát trùng quá.

    – Ừ để chị.

    Chị rời khỏi ghế bước lại phía tôi, ngồi cạnh tôi ở phía sau. Mùi hương nhè nhẹ thoáng qua, chả biết là mùi gì nhưng có vẻ rất phụ nữ, quyến rũ. Chị cầm chai cồn thấm vào bông gòn rồi thoa vào vết trầy của tôi, tôi ngoái cổ lại nhìn, tranh thủ lúc đó nhìn lén ngực chị luôn. Hôm nay chị mặc áo thun trắng ôm sát người, tôn lên những đường cong hấp dẫn mà không phải người phụ nữ nào cũng có những đường cong đẹp mê hồn như vậy.

    Tôi len lén nhìn vào khe ngực say đắm, ngồi gần nên tôi cảm nhận được nhịp thở rung nhẹ qua 2 bầu ngực của chị. Vú chị thì vừa phải không to không nhỏ, trong rất vừa vặn, tựa 2 quả cam Vinh, tròn trịa sau lớp áo ngực màu tím. Chim tôi rung lên nhè nhẹ. Sợ nhìn lâu sẽ bị phát hiện nên thôi không nhìn nữa, quay đầu lại nhắm mắt ghi nhớ thật kỹ giây phút đó. Xong xuôi chị đứng lên trở lại bàn làm việc, nhìn dáng chị đi trước mắt, mông đít ngúng nguẩy theo sau là tôi cố gắng lắm mới kìm nén được, lúc này chỉ cần ai đó bóp nhẹ vào chim thôi là tôi sẽ bắn xối xả ngay lập tức.

    Công việc của chị cũng nhanh chóng hoàn thành, sắp xếp tài liệu bỏ vô cặp chuẩn bị về, tôi đành đứng dậy chào chị trước để xuống lại với mấy anh công nhân chán ngắt:

    – Thôi em xuống dưới đã, chị làm rồi về sau.

    – Ừ em đi đi, chị cũng chạy qua kia có tí việc. Khi nào rảnh thì ghé nhà chị chơi, ở xa mới tới chắc em cũng buồn vì chưa có bạn.

    Nghe câu nói đó lòng tôi vui sướng rụng rời, thế là xin số điện thoại của chị để bữa nào liên lạc mời chị ly cà phê cho vui. Hôm nay trời thật đẹp!

  • Nhật ký loạn luân

    Như bao đứa trẻ khác ở nông thôn, tuổi thơ tôi cũng gắn liền với con sông, cánh diều… Ngày ngày tôi và cùng em gái ra bãi đất trống cạnh bờ sông thả diều, con sông quê tôi bé xíu có lẽ vì thế mà nó có cái tên thân thương Sông Bé và cái tên ấy cũng chính là tên của tỉnh tôi (sau này thì tỉnh tôi tách thành 2 tỉnh là Bình Dương và Bình Phước).

    Ông bà tôi chỉ sinh được hai người con là mẹ tôi và dì tôi, khi sinh dì thì bà mất. Một mình ông tần tảo nuôi hai con gái, sự buồn lo cùng những chén rượu đã cướp mất ông tôi khi dì tôi mới hơn 8t còn mẹ tôi cũng vừa 15t. Mẹ tôi bỏ học đi làm kiếm tiền cho dì tôi ăn học, mẹ tôi làm nhân viên bán quán, cái tuổi trăng tròn phơi phới mẹ tôi là tâm điểm của nhiều anh chàng từ tuổi choai choai cho đến những ông già. Giữa cái thành phố Sài Gòn đô thị, vật giá đắt đỏ nên tiền lương của mẹ không đủ trang trải, mẹ tôi tặc lưỡi cặp với một ông ngoài 50.

    16t, mẹ tôi cao ráo, đẫy đà, trắng trẻo lại có gương mặt xinh đẹp, việc mẹ tôi qua lại với một người đàn ông đáng tuổi cha ông làm nhiều người bàn tán, mặc dù ông cũng cao to, da vẽ hồng hào. Mẹ tôi nhắm mắt làm ngơ, hằng tháng ngoài tiền lương mẹ còn nhận của ông một số tiền kha khá, ông cũng rất yêu thương mẹ tôi vì thật ra mẹ tôi cũng là một cô gái nhu mì, rồi cuộc tình của mẹ và ông cũng có kết quả. Mẹ bàng hoàng nhận ra mình có thai, mẹ thông báo cho ông biết, mẹ đi khám thì mới biết thai đã 5 tháng và không thể bỏ, ông an ủi mẹ và chu cấp cho mẹ tiền để sinh con và nuôi em gái ăn học.

    Tôi ra đời khi mẹ chưa đầy 18t, tôi là kết quả của sự kim tiền xen lẫn tình yêu, ông cũng vui mừng vì từ lâu ông không được hưởng hạnh phúc gia đình thật sự, ông là giám đốc công ty nhưng mọi quyền hành trong tay bà vợ già hung dữ. Ông đặt tên tôi là Hưng… nghĩa là Hưng Thịnh. Mẹ tôi vẫn làm ở quán, dì tôi đi học, cuộc sống cứ tưởng sẽ êm đềm trôi, dù tháng mẹ gặp ông có vài ba lần. Nhưng rồi mọi chuyện cũng bại lộ, bà vợ già của ba tôi (Tôi chưa gọi ông là ba bao giờ nhưng cứ gọi là ba cho nó tiện) phát hiện mối tình của ba và mẹ tôi, bà tìm đến đánh mẹ tôi. Mẹ tôi buộc phải trốn đi vì rất có thể bà ấy sẽ xử nặng hơn, ba tôi cho anh tài xế đưa mẹ tôi về Sông Bé ở tạm.

    Một thời gian, khi mọi chuyện im ắng thì ba tôi lại tìm đến với mẹ, ông mua cho mẹ tôi căn nhà nhỏ ngay thị trấn, lâu lâu ông lại ghé qua đưa tiền và thăm vợ con. Rồi mẹ tôi tiếp tục có thai và sinh ra em gái tôi là bé Hương, Hương nhỏ hơn tôi 3t. Rồi một lần nữa bà ta phát hiện, bà thuê giang hồ đến xử mẹ tôi, ba tôi biết chuyện nên tìm đến can ngăn, lần đấy đánh nhau rất to, ba tôi vì che cho mẹ nên bị đâm vào lưng gục tại chỗ, bà và đám giang hồ bị bắt giam, nghe đâu sau này bà chết trong tù.

    Mẹ và dì đưa anh em tôi đi rất xa vào một vùng hẻo lánh cạnh con sông, với số tiền tích cóp, mẹ tôi mua mảnh đất nhỏ và cất nhà, một mảnh vườn để trồng trọt. Chỗ nhà tôi ở thật sự hẻo lánh, số nhà dân chưa đủ đếm trên đầu ngón tay, dì tôi không có chỗ học nên dì tôi bỏ dở việc học khi mới hết lớp 8. 18 tuổi dì tôi đi lấy chồng nhưng không sinh được con, dì bị nhà chồng đuổi sau hai năm làm dâu, 20 tuổi dì trở thành đàn bà góa chồng. Dì buồn và khóc rất nhiều, tôi và Hương thường xuyên trò chuyện với gì lắm. Tối đến tôi qua ngủ cùng dì con bé Hương thì ngủ với mẹ.

    Một lần tôi đi học về, nhà không có ai tôi vô tình bắt gặp dì thay đồ, một cảm giác rất lạ trong người tôi, tôi tần ngần đứng im, dì tôi trắng tinh, cặp vú nhô cao, giữa hai chân là chùm lông đen. Dì nhìn thấy tôi làm tôi giật mình quay đi, dì mặc đồ xong thì bước ra.

    – Hưng mới về đó hả.

    – Dạ…

    – Sao về sớm thế.

    – Dạ, cô bận việc nên lớp con được về sớm.

    Dì xoa đầu tôi, dì bước đi tôi nhìn theo sau, mông dì tròn xoe, eo thon, cặp chân dài miên man… một vẻ đẹp tuyệt vời của tạo hóa, mặc dù tôi chưa cảm nhận rõ cái cảm giác của mình là gì nhưng bản năng đàn ông trong tôi đã trỗi dậy, tôi biết chính cái mà tôi vừa nhìn thấy nó kích thích con cu tôi cứng ngắc.

    Tôi bắt đầu tò mò sinh lý từ đó, đó là vào năm 1998, tôi vừa tròn 10 tuổi. Tôi bắt đầu để ý dì, tôi lén rình xem dì tắm, tôi thật sự bị cuốn hút với cái vú to và cái vật đen đen nơi háng dì. Dì tôi thức khuya, tôi thường uống nước nhiều để tôi dậy đi tiểu, khi vô ngủ tôi vờ ôm dì, tay tôi chạm vào vú dì, thật tuyệt vời dì tôi không mặc áo ngực khi đi ngủ, vú dì mềm mại sướng không thể tả nổi, tôi lại làm như vô tình đặt vô háng dì, cái vật gì đó bên trong lộm cộm, mô mô mà tôi khoái vô cùng.

    Có lần khi tôi đang đặt tay vào háng dì, cái cục thịt mô mô làm tôi say mê, tôi rờ rờ như thế rồi dì trở mình, tôi thấy dì cầm tay tôi đặt xuống rồi đi vào toilet. Có lúc tôi làm như ngủ mê, tôi luồn tay vô áo dì, dì chỉ nằm im, không biết dì thích hay dì chỉ coi tôi là thằng nhóc con còn thèm vú mẹ. Mọi thứ thật tuyệt vời với tôi, tôi thường giả vờ ôm dì, tay tôi được áp vào cặp vú no tròn của dì, dì cũng chưa bao giờ phản đối hay đại loại như thế, còn cái khối thịt chỗ háng thì tôi phải đợi đến khuya.

    Dì ở nhà vài tháng, rồi mẹ và dì lên thị trấn, mẹ dọn lại căn nhà đã bỏ hoang nhiều năm, dì ở đó học may và làm tiệm luôn trong căn nhà của mẹ tôi. Dì đi rồi tôi thấy buồn lắm, tôi nhớ cái cảm giác sờ lên vú dì, sờ vào vùng háng dì và tôi nghĩ đến con em… bé Hương cũng vừa tròn 7t.

    Dù chỉ mới 7 tuổi nhưng dù sao nó cũng là con gái, nó có cái thứ mà tôi vẫn mong muốn được xem. Hôm ấy trời nắng rất to, tôi nắm tay con em.

    – Tao với mày đi tắm sông đi.

    – Thiệt hả.

    Con bé hí hửng vì mẹ không cho nó tắm sông.

    – Uh.

    – Lỡ mẹ la.

    – Thì đừng nói.

    – Uh… hihihi…

    Tôi đưa nó xuống sông, hai anh em tìm một bãi đá thoai thoải, hai anh em tắm vì nước ở đây rất cạn. Con sông quê tôi rất nhỏ và hiền hòa, mùa nắng nó cạn trơ cả đáy sông.

    – Có phải cởi đồ không anh hai.

    – Có chứ, không đồ ướt mẹ la.

    – Vậy anh hai quay đi chỗ khác đi.

    – Sao vậy.

    – Không biết, anh quay chỗ khác đi.

    – Uh… Tôi quay đi, khi tôi quay lại thì con em đã bò xuống nước, nước đã ngập đến bụng nó rồi. Tôi cởi quần áo làm con em mắc cỡ quay đi chỗ khác.

    – Anh hai vô duyên.

    Con bé tạt nước vào tôi rồi cười lớn.

    – Hahaha vui quá hen anh hai.

    – Uh…

    Tôi và nó tạt nước làm nó ho sặc sụa, nó đi lại cục đá quay mặt đi giận dỗi.

    – Thôi cho anh xin lỗi.

    – Anh ác, em uống nước quá trời.

    Tôi vòng tay ôm con em năn nỉ, nó vẫn giận dỗi, tôi nhớ đến cái vùng lông đen đen giữa háng của dì tôi, tôi lần mò xuống háng con em, vừa chạm vào cục thịt nó cầm tay tôi gạt ra, tôi vẫn lì lợm rờ rờ lên đùi nó, nó quay lại nhìn tôi.

    – Anh làm gì vậy.

    – Anh coi chỗ háng em có cái gì.

    – Đâu.

    Con bé nhìn xuống nhưng nước đã che mất.

    – Lên bờ coi.

    Con bé leo lên bờ, lần đầu tiên tôi thấy tường tận cái vật kỳ lạ ấy, một ụ thịt to như cái bánh trôi nước mẹ tôi nấu, không có lông đen như của dì, tôi sờ lên cục thịt trắng tinh ấy, con em vẫn nhìn xuống háng.

    – Sao nó chu chu ra vậy, tôi hỏi.

    – Em không biết, mẹ nói đây là cái chim.

    – Còn mẹ nói của anh là con cu, tôi chỉ vào khúc thịt đang căng cứng mà tôi cũng không biết vì sao nó cứng.

    – Vậy con cu và cái chim không giống nhau hả anh hai.

    – Uh, chắc vậy…

    Tôi nhìn thấy cái rãnh bé bé, tôi rờ rờ lên đó, con em bỗng đứng im, mặt nó nhìn bâng quơ nhưng không phản đối gì cả.

    – Hưng à… – Tiếng mẹ tôi gọi to.

    – Chết… mẹ gọi.

    Tôi và con em lồm cồm mặc đồ rồi chạy lên bờ.

    Mẹ tôi đẹp lắm, với cái tuổi 27 mẹ tôi rất hấp dẫn, có nhiều đàn ông trong xóm để ý tới mẹ. Lúc đầu tôi không thích nhưng từ khi tôi ôm dì và giờ là con em thì tôi quay sang ủng hộ mẹ. Sau khi ăn cơm, mẹ gọt vài quả ổi cho ba mẹ con ngồi ăn, tôi nói:

    – Con thấy bác tư và mẹ hợp nhau đó mẹ.

    … Mẹ nhìn tôi bỡ ngỡ…

    – Con nít biết gì mà hợp hay không con.

    – Sao không… con thấy mẹ ở một mình cũng buồn, vợ bác tư mất cũng đã nhiều năm… nếu mẹ thích bác tư thì anh em con ủng hộ mẹ… phải không út?

    – Dạ… con qua ngủ với anh hai cho mẹ ngủ với bác tư… – Con út ngây ngô nói.

    – Mẹ cha tụi bây… ngủ cái gì mà ngủ, con út ngơ ngác làm mẹ phì cười, mẹ nhỏ giọng… Mà tụi bay còn nhỏ, mẹ không muốn có chồng.

    – Có sao đâu, dì út ở ngoài tỉnh, mai mốt con ra đó rồi, vì trong mình đâu có trường cấp 2, ra đó dì phụ mẹ nuôi con học, mẹ tôi nói dì có nghề rồi thì cho tôi ra đó vì trong tôi không có trường cấp 2.

    – Hư… dì còn trẻ, dì còn lấy chồng, mẹ tôi chống chế.

    – Thì khi dì lấy rồi tính, mà dì có lấy thì con cũng phải ra đó mà, mẹ có lấy bác tư thì bác ấy cũng phụ mẹ nuôi tụi con chứ bác ấy đâu có con.

    – Trời… con nít mà bày đặt.

    – Hihihi… tụi con đi chơi đây… bác tư qua kìa, tôi cười khi thấy bóng dáng ông tư ngoài cửa, ông là hàng xóm nhà tôi, vợ chết đã chục năm, ông mới ngoài 40, kinh tế cũng kha khá và không có con.

    – Tụi con đi chơi hả, ông tư chào tôi bằng câu hỏi.

    – Dạ bác tư mới qua… tôi kéo ông tư ra nói nhỏ… con ủng hộ bác tư đó…

    – Thiệt hả…

    – Dạ…

    – Ok… cảm ơn con…

    Tôi kéo con em ra ngoài đầu ngõ chơi, tôi giải thích cho con em biết việc mẹ sống một mình buồn, với lại có bác tư thì con em được qua phòng tôi. Nhà tôi cất theo kiểu nhà ba gian, hai phòng nằm hai bên còn phòng khách nằm chính giữa. Bếp thì cất rời ra, một loại nhà phổ biến ở những làng quê, nhà tôi chỉ làm bằng ván khá tạm bợ.

  • Ký ức ngày xưa

    Tôi sinh ra và lớn lên ở một Huyện của tỉnh Đắk Lắk, dọc đường 26. Kể sơ qua về cuộc sống trước năm cuối THCS, là con trong gia đình CNVC (công nhân viên chức), cha mẹ tôi không giàu có, gia đình thuộc hạng trung trung, năm lớp 7 cha tôi có bồ nhí bên ngoài… gia đình không êm ấm, tôi buồn, bỏ học gia nhập vào băng nhóm, đánh nhau, chém lộn…

    Cuối năm lớp 8, tôi từ bỏ băng nhóm, vì mất căn bản khá nhiều nên cũng chỉ học trung bình chứ không vươn lên nổi như người ta, chỉ có đầu óc nhanh nhạy chỉ nhanh hiểu hơn mà thôi. Cuộc sống vẫn cứ bình thường trôi qua chẳng có nhiều sự kiện nổi trội.

    Cuối năm lớp 9 sau khi thi xong tốt nghiệp cả lớp tổ chức chia tay, địa điểm tập trung là Thác Krông Bông, nếu ở dọc QL 26 thì hẳn bạn cũng sẽ biết thác này, trong này chỉ có địa hình hiểm trở về đá tảng lớn xếp nhau, nước trong, khu bên dưới có khá nhiều khách du lịch đến chơi. Cũng khá rành đường vì đã đi nhiều lần lên khu trên đầu nguồn nên tôi dẫn đầu đưa cả lớp lên các tảng đá trên đầu nguồn để tập trung ăn nhậu, xách 2 tay 2 két bia sài gòn đi leo lên theo mấy con đường mòn cuối cùng cũng đến bãi đá trên. Sau khi tập trung, thời tiết gần trưa khá nóng nên mấy đồng chí trong lớp hăng hái đi tắm trước để cho mấy bạn nữ sửa soạn các món ăn, thủ tục ăn uống xong, vì còn là học sinh nên cả lớp chỉ uống có 2 két bia và mấy chai nước ngọt cho mấy bạn nữ thôi.

    Đến xế chiều, lúc các ông tướng đã lăn ra mà ngủ, các bạn nữ thì tụm năm tụm bảy nói chuyện om sòm, tôi nhảy ra mấy tảng đá giữa sông nằm chơi, đang chuẩn bị thiu thiu do men bia, bỗng nghe các bạn nữ la thất thanh.

    – Cứu… á… á… Cứu con Trâm với, con Trâm nó rớt xuống sông rồi…

    Nguyên lai là do mấy bạn nữ ngồi chơi trong chán nên cũng nhảy ra các tảng đá như tôi để hóng gió, khoảng cách giữa các tảng đá là khá xa, tuy đá nằm trên nước không trơn nhưng mép đá lại bo tròn nên dễ trượt chân, nhất là chân ướt mà nhảy. Ở sông này đã có nhiều vụ các chết đuối, chủ yếu ở đây là đá tảng nên nước sẽ xoáy qua các khe, ai mà bị cuốn ở đây thì nắm chắc 80% sẽ đi chầu ông bà, hàng năm đều có nhiều vụ tai nạn thương tâm xảy ra ở đây.

    Bật dậy, nhìn qua thấy cách tôi 2 tảng đá là tảng đá mà Trâm bị trượt chân và đang bị cuốn xuống, lao nhanh qua 2 tảng đá, nhảy xuống dòng sông cố bơi theo Trâm, Trâm đớp nước liên tục do không biết bơi và nước xoáy hút người xuống, tôi bơi sải hết tốc lực đến cạnh Trâm, nhưng xảy ra sự cố nguy hiểm mà xém chết cả hai. Trâm trong lúc đớp nước do sợ quá, khi tôi đến gần cứ ôm chầm lấy, đè tôi xuống rồi ngoi lên, làm tôi cũng đớp nước mấy ngụm, duỗi chân lặn xuống, lặn ra xa Trâm, lấy thế bơi ra sau lưng thọc tay dưới nách ôm từ đằng sau, sải cánh tay trái qua ngực Trâm, lúc này không còn đủ thời gian mà cảm giác ngực nghiếc gì nữa, la to lên.

    – Trâm… bà đừng quẫy nữa… chết cả đám đó…

    Có vẻ có tác dụng, Trâm không quẫy nữa. Kể lại thì lâu nhưng tình huống lúc đó nhanh vô cùng, sau khi ôm được Trâm, cố sải mình bơi 1 tay kéo Trâm vào các tảng đá phía trong, nhưng hỡi ôi, bia làm cho sức của tôi yếu hẳn đi, nước vẫn cứ đẩy Tôi và Trâm lao xuống mép thác vèo vèo, trượt qua tảng đá cố lấy tay phải bám vào tôi, tay ướt cộng với tốc độ cuốn đi quá nhanh nên tay trượt qua tảng đá, rách ra mấy đường chảy máu tùm lum, cũng phải nói lúc đó thực sự chẳng thấy đau.

    – Trời ơi… tay ông chảy máu kìa… á á. Trâm la lên.

    Trượt dài thêm một khoảng nữa, cố gắng vươn mình vào trong, chỉ còn 2 tảng đá cuối cùng này là lao xuống thác, xuống là chết chắc vì thế tôi cố vươn thật mạnh để trôi vào giữa 2 tảng đá, khoảng cách của tôi khá rộng khoảng hơn 1 sải chân, hết cách để có thể trụ lại, bỗng lóe lên suy nghĩ trong đầu “Dùng hai tay mới cản được”, nghĩ là làm, xoay mình thật mạnh để lưng về phía khe 2 tảng đá, Tôi la lên.

    – Trâm… tui đẩy bà ra một chút, đừng có quẫy nha…

    Không biết là do sợ hay sao mà Trâm gật đầu lia lịa, mịa bà, con gái bình thường lì như quỷ, lúc này sao mà hiền gớm. Lấy sức đẩy Trâm ra khỏi người tôi, tạo thêm lực để lao về 2 tảng đá, giang rộng hai tay, hai chân để bắt hai bên tảng đá.

    Phịch phịch, hai tay hai chân va vào tảng đá như tên bắn, cảm giác nhức buốt truyền từ 4 điểm khác nhau về não một lần quả là cả một cực hình, cuối cùng đã níu lại được, sau khi đã trụ lại được, Tôi nhìn lên phía trên để chuẩn bị đón Trâm đao lao tới, thì bỗng nhiên tim nhảy lên thình thịch, cảm giác đau nhói từ tim ra.

    Trâm đâu… đâu mất tiêu rồi, mới đây mà.

    Đang tính lao mình lên lặn xuống thì thấy Trâm lại trồi lên, tội nghiệp cô nàng, mới chìm xuống đớp nước nữa rồi, gồng hết tứ chi đón cú va chạm thần tốc.

    Phịch… Trâm va chạm với thân mình tôi, đầu trồi lên được tới cổ của tôi, lập tức tôi la lên.

    – Ai da… Trâm, bà ôm tui đi, tui không níu bà được.

    Như đã chuẩn bị trước, Trâm đưa hai tay lập tức quàng lấy cổ tôi, áp má vào má của tôi, ôm chặt cứng. Ôi cha mẹ ơi, lần đầu tiên được gái ôm chặt đến thế… lan man rồi, quay lại tình huống lúc đó, khoảng 3 phút sau đó Trâm cứ bá cổ ôm chặt lấy tôi, má kề má cả hai cùng thở hồng hộc, chắc mới đớp nước nên sợ đến thế. Cảm giác đau từ bàn tay truyền đến, bị rách tay, nhúng nước liên tục nên máu không đông lại được, máu cứ chảy từ lúc đó đến giờ. Cảm giác chóng mặt ập đến, nỗi lo sợ của tôi dâng cao, sợ rằng…

    – Trâm… Trâm, bà bám lấy tay tui, leo lên tảng đá bên phải đi, Tôi thấy dễ leo đó… hộc… hộc. – Tôi gắng sức nói với Trâm.

    – Nhưng tui… sợ… lắm. – Trâm nói.

    – Trời ơi… chết tới nơi rồi… sợ cái gì, nhanh đi. – Tôi hét lên.

    Trâm buông lỏng tay trên cổ tôi, lân theo cánh tay phải bò lên tảng đá, thấy Trâm trượt hai lần, như sắp rơi lại trong nước, bỗng nhiên tôi quyết định một quyết định liều lĩnh, cố gắng chống chân trái vào tảng đá, buông hai tay, lấy hết sức đẩy mông của Trâm lên tảng đá, Trâm vừa lên được tảng đá cũng là lúc tôi bị nước đẩy lọt qua khe đá, đầu tôi đập mạnh vào cạnh của tảng đá bên trái trôi xuống dưới.

    – H… H… ơi, bơi lên đây đi, H ơi… huu. Hu… Ai cứu H với. – Trâm thét lên rồi khóc.

    Trước mắt tôi tối dần, đớp thêm mấy ngụm nước không rõ, tôi chợt cười rồi buông thõng người ra, không còn sức để bơi nữa, tự nhiên lại nghĩ về cha mẹ… nghĩ về quãng thời gian trước đó… Mọi thứ dần dần nhòa đi, hình như bị nước dìm xuống… bỗng… cảm giác đau nhói từ chân phải truyền lại…

    Sực tỉnh táo hơn, tôi mới nhận thấy tình huống, do buông thõng người nên khi nước cuốn trôi ngang, có một tảng đá nhỏ hơn 2 tảng kia nằm chắn trên đường trôi, cái nhói vừa rồi là chân trái va vào tôi, chính cái chân vướng vào tảng đá đó lại là cái tựa để cả người xoay tròn và áp vào tảng đá, nhanh chóng lấy hai tay bám vào tảng đá rồi cố hết sức kéo mình lên, dòng nước cứ như bàn tay vô hình, cứ như muốn kéo mình xuống vậy. Vật vã một hồi lâu cũng đã bò lên được tảng đá, không còn sức mà lật người lại, úp mình trên tảng đá, mọi thứ tối dần đi…

    Lạch cạch… nhói đau lên… muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.

    Nheo mắt nhìn xung quanh, thì ra là đang ở bệnh viện, đưa tay phải sờ lên đầu, tôi thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gãy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay tôi, xoay nhìn qua trái, Trâm đang nằm áp má lên bàn tay tôi ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Trâm cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.

    Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Trâm, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Trâm, vừa phớt qua má bỗng Trâm tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Trâm tỉnh lại rồi.

    – H… tỉnh rồi hả… Trâm sợ quá…

    – Sợ gì… tui chết đâu mà sợ…

    – Mà sao bà ở đây, không về nhà hả? Tôi hỏi.

    – Tui xin ba má ở lại đây rồi… ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Trâm nói.

    – Tui đang ở đâu vậy, bệnh viện nào?

    – H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.

    – Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.

    Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát giày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, tôi suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.

    – Vậy sao tui lên đây được, tui nhớ là trôi xuống rồi mà?

    – H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.

    – Oh! Sao leo lên lúc nào không biết ta? Còn bà có sao không? Có va chạm đâu không?

    – Không Trâm bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.

    – Ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi.

    Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Trâm tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay tôi, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, tôi cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Trâm cũng tỉnh dậy và nhìn tôi hỏi:

    – Ông sao rồi, đau hả… để tui kêu bác sĩ nha?

    Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt tôi lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, tôi nghe thấy Trâm khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc… Giường của tôi được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi tôi lại chìm vào bóng tối.

    Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.

    – Mẹ… mẹ tới lâu chưa?

    Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.

    – Tỉnh rồi hả con, mày làm mẹ lo… quá.

    – Dạ con xin lỗi mẹ.

    – Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con…

    Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.

    – Tỉnh rồi hả con, mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…

    – Dạ con xin lỗi ba.

    Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói.

    – Trâm nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi… mới tí tuổi đã làm anh hùng rồi ha…

    Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.

    Trâm xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt.

    – Huu. Uu… ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá…

    – Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc… thôi nín đi.

    Tôi ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm tôi, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.

    – Mày khỏe chưa? Thấy đỡ đau hơn chưa? – Hoàng hỏi.

    – Ờ cũng đỡ lắm rồi.

    – Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ?

    – Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ… hha… a…

    – Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương không tao dớt mày mấy đấm rồi nha.

    – Ngon lại đây… ha… a.

    Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời tôi. Ban ngày trời nắng ấm, tôi cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Tôi không ngủ được… Bên cạnh tôi, Trâm vẫn ở đó, chăm sóc cho tôi như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Trâm đều giành làm với mẹ tôi, mẹ tôi có vẻ rất vui…

    – Trâm… mai… bà về đi nha…

    – Sao vậy?

    – Bà ở đây hoài ba má bà không la hả?

    – Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.

    – Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.

    Nói xong Tôi nhìn qua Trâm, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của Tôi.

    – Trời, gì nữa… bà cho tui xin… sao khóc hoài vậy?

    – H muốn đuổi Trâm về lắm hả? H không muốn Trâm ở lại đây sao?

    – Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai đuổi đâu? Chỉ là bà ở đây không có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng không có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.

    – Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.

    Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên tôi nhìn Trâm theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi tôi đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.

  • Trại cai nghiện – Tác giả FrogMan

    Nếu có người hỏi tôi: “Chỗ nào đáng quên nhất trên thế giới này?” Tôi sẽ không ngại ngần mà nó ngay ra đáp án: “Trại cai nghiện”. Nhưng cha nào cắc cớ hỏi thêm: “Vậy chỗ nào đáng nhớ nhất trên thế giới này?” Chắc tôi sẽ ngần ngừ một chút rồi đưa ra cái đáp án y chang: “Trại cai nghiện”.

    Trại cai nghiện – theo định nghĩa của bản thân tôi – là một thứ tầm bậy nhất trên đời. Ít nhất thì cái tên của nó cũng chẳng ăn nhập chút xíu nào với tác dụng thật của nó. 10 cha đi cai nghiện về tái nghiện hết 9, còn 1 chắc vô viện tâm thần do chơi nhiều cái đầu bị hư luôn. Bởi vậy, theo ý tôi thì trại cai nghiện chỉ có một tác dụng chính: Giúp mấy cha nghiện lấy lại sức mai mốt về nhà hút chích tiếp.

    Trại cai nghiện tầm bậy thêm ở một chỗ nữa, tức là nó không biết phân biệt phải trái gì hết trơn hết trọi. Đường đường thanh niên cao to đẹp trai, body như người mẫu như tôi bước vô trại nó cũng nhận luôn mới thật là bực. Thằng cha bác sĩ dòm tôi một cái, mặt lạnh như tiền phán:

    – Ngày chơi bao nhiêu tiền?

    Tôi cũng làm mặt lạnh không kém:

    – 20 Nghìn chú!

    Cha bác sĩ mắt trợn ngược, la tôi:

    – Giỡn mặt với cán bộ hả?

    Má ơi, ngày đầu tiên vô trại đã bị phủ đầu muốn nín thở. Vớ vẩn nữa chắc lão dám cầm cái kim tiêm đâm vô họng tôi lắm – nghĩ vậy tôi quay qua gãi đầu gãi tai, trả lời:

    – Thì chú hỏi ngày chơi bao nhiêu, con ở ngoài chỉ có chơi mỗi game thôi, chắc tiền điện tốn cũng cỡ 20 ngàn đó chú!

    Cái mặt lão hầm hầm, tay hí hoáy ghi cái gì đó vô sổ. Đừng có ghi vô hồ sơ bệnh lý của tôi “Đi cai nghiện game” thật nha. Tôi đâu có biến thái như mấy thằng nhóc choai choai ngồi 24/24 ở màn hình máy tính chớ. Ghi xong, lão lớn giọng kêu một cha mặc đồng phục bảo vệ xách tôi vô trong, ném cho tôi một câu hằn học:

    – Hỏi mày trả lời tầm bậy, lát vật cũng không có thuốc đâu con?

    Tôi thở dài. Lão mới cần uống thuốc đó, người đâu khùng dữ dội. Mà cũng không trách lão được, chúa mới tin là một đứa bị nhà kèm vô trại mà không có chơi ma túy. Nhưng thiệt tình cái lý do đưa tôi vô nơi quỷ tha ma bắt này hoàn toàn chỉ vì… lòng hiếu thảo.

    Đợt đó tôi 24 tuổi, cái tuổi còn bồng bột dữ lắm. Đi làm cãi cọ với cha sếp già mắc dịch, tôi nghỉ ngang xương. Thời gian rảnh nhiều, sáng thì cà phê, tối đi nhậu hoặc vô bar ngồi chơi với mấy đứa bạn. Tụi này cũng hiền lành, chỉ có tội đua đòi. Đôi khi hứng lên rủ nhau chơi chút xíu thuốc lắc, mà mấy cái vụ đó cũng đâu có dính dáng tới tôi.

    Tôi đối với ba cái vụ đó thứ nhất là không có hứng, thứ hai là có thằng anh luôn hăm he hễ nghiện nó đem cổ tôi đi vặn, tôi cũng còn yêu đời lắm chớ bộ. Vậy mà ông trời xui khiến thế nào, tôi dính vô cái đám đó trong nguyên một vụ lùng nhùng. Cái bar bị đập, nguyên ổ bị hốt vô công an thử nước tiểu coi có phản ứng với ma túy hay không. Tôi không có bị gì hết, nhưng điều đó cũng không đảm bảo tôi không có bị làm sao.

    Trở về nhà đón tôi là khuôn mặt sũng nước của má tôi. Bà làm như tôi mới đi lính từ Iraq trở về, khóc lóc quá trời.

    – Trời đất ơi, bộ con bị làm sao mà đi giao du với mấy thằng mắc dịch đó hả trời? Con không thương ba má gì hết đúng không?

    Tôi thở dài, chả biết nói gì cho bả yên tâm. Lão Hưng anh tôi thì gườm gườm đôi mắt, nhìn tôi không ra dáng anh em gì hết trơn hết trọi.

    – Mày không có chơi hàng trắng, nhưng tụi nó kêu mày có hút cỏ, phải vậy không?

    Trời ơi trời, ba cái tầm bậy đó… đứa nào chả hút! Tôi tính trả lời lão vậy thì gặp cái gương mặt thần sầu đang ngó mình chằm chằm, câu nói vừa ra tới cửa miệng lại nuốt vô. Thiệt tình thi thoảng cũng làm vài hơi cho nó thay đổi cảm giác xíu, ba cái thứ đó bên nước ngoài tụi nó bán quá trời luôn, sao lại xếp chung vô với đám chơi hàng trắng chớ! Tôi gãi đầu gãi tai:

    – Trời ơi, mấy cái đó anh biết mà, hút vô đâu có ghiền đâu. Tụi Việt kiều nó về đem theo quá trời, công an còn không có bắt mà.

    Đáp lại cái lý luận có phần am hiểu và dân chơi của tôi là nguyên một tràng khóc than vật vã. Má ơi má, cái báo an ninh thế giới má hay đọc là thứ văn hóa phẩm độc hại nhất trên đời, má có biết không? Bột ngọt mà có ân oán với tụi nó, coi chừng cũng thành thuốc độc bảng A chớ nói chi ba cái vụ nó viết ra câu khách. Bả đương nhiên không tin tôi – làm sao tin tôi bằng thứ ấn phẩm có đóng dấu bộ công an đỏ chót – thứ luôn rêu rao chơi cỏ nghiện một cây, chưa tính chơi nhiều còn bị khùng, hỏng não. Tôi bất lực hoàn toàn trong cái vụ giải thích này, và bất lực toàn bộ khi nghe ông già phán một câu hệt như chánh án tòa tối cao:

    – Không nói nhiều với nó nữa. Thằng Hưng mai đưa nó vô trại cho tao!

    Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Đời có lẽ cũng chỉ có mình tôi, hút cỡ chục hơi cỏ trong cuộc đời để rồi hôm nay xách đồ vô trại. Tôi nhìn gương mặt vô hồn của lão anh, nhìn gương mặt quả cảm của ông già, nhìn cái nhìn lóe lên hy vọng của bà già mà thầm nhủ một câu: ***% Cuộc đời chó má này!!!

    Bạn đang đọc truyện Trại cai nghiện tại nguồn: http://truyensextv2.cc/trai-cai-nghien-full/

    Trại cai nghiện – như trong hình dung của tôi là một thứ gì đó ghê gớm lắm. Dù sao trong đám bạn tôi từng chơi cũng có không ít thằng bỏ lại tuổi xuân ngoài đồng, trên rừng khi vô mấy cái trại cai nghiện kiểu này. Nó là một thứ nhà tù thực sự – nơi đám nghiện xì ke ngày ngày miệt mài lao động và đêm về mơ quay lại với cuộc đời. “Địa ngục trần gian” – đó là câu kết luận về cái nơi tôi sắp tới, theo lời một đứa bạn có vài năm trời lê la ở trỏng.

    Tôi bình thường cũng gan dạ dữ lắm, mà sao lúc đó cái giọng run run thấy tội:

    – Anh Hưng nè, bộ đưa em đi vài năm thật hả?

    Lão “hừ” nhẹ một tiếng. Để tim tôi đập lô tô một hồi chán chê rồi mới thủng thẳng:

    – Ba cái vụ cỏ đó, không phải anh không biết! Có điều, lần này em phải tự trải nghiệm một chút, sau này em sẽ không dính vô ba cái vụ lung tung nữa!

    Đầu óc tôi tối sầm. Tôi cũng nghĩ thằng anh trời đánh này của mình dư thông minh để hiểu về mấy thứ ma túy nhãi nhép này, mà sao nó không chịu nói dùm mình một câu hả trời? Như đoán được ý tôi, lão nghiêm cái mặt lại:

    – Tính trách anh sao anh không nói với ba má em, phải vậy không? Nhưng ba cái vụ này không hề hấn gì, không có nghĩa em cứ tiếp tục như vầy mãi. Chơi được một thứ sẽ muốn thử cái khác, giao du với đám bạn đó thì không hỏng cái này sẽ hỏng cái khác. Nhiều người bản lĩnh gấp 10 lần em cũng còn ngã không đứng dậy nổi, em nghĩ em ngon lành lắm hay sao?

    Thấy lão nổi cơn bực tức, tôi im re. Lại thấy cái giọng lão đổi tông nhẹ nhàng trở lại:

    – Bất quá em đi chỉ 5 tháng là về thôi. Em vô trỏng, tự mắt em nhìn thấy cảnh nghiện ngập ra sao, mai mốt trở về anh nghĩ em sẽ tự hiểu mình phải làm gì. Đời người ai cũng có sai lầm cả, nhưng dính vô ba cái đó coi như hết chữa.

    Tôi cũng chẳng nghe lão triết lý ra sao về cuộc đời và tương lai. Tôi chỉ cần biết tôi đi vỏn vẹn trong 5 tháng! Quá ổn so với cái dự định xa thành phố tới vài năm tôi từng nghĩ. 5 tháng có chết ai cơ chứ, hơn nữa tôi cũng có chút tò mò về cái gọi là “địa ngục trần gian” mấy thằng bạn rêu rao.

    Tới nơi, tôi hơi có chút chưng hửng khi cái “địa ngục trần gian” không giống như mình hình dung chút xíu nào. Nguyên một khoảng đất khá rộng được xây tường bao xung quanh, phía ngoài có cái cổng sắt bự tổ chảng. Dăm ba người mặc đồng phục bảo vệ đứng phía ngoài, bên trong hình như là một cái sân rộng – tôi đoán vậy bởi thấy có tiếng hò la, dường như đang chơi trò gì đó. Đâu có giống địa ngục chút xíu nào đâu?

    Cái nơi tôi ở, thật ra chỉ miễn cưỡng được gọi là trại cai nghiện, bởi nó là một loại hình trại rất đặc biệt. Không phải trại dành cho ba đứa xì ke bị gom vô tập trung như đi cải tạo, nơi này dành cho mấy đứa còn được gia đình quan tâm chăm sóc đưa vô. Bằng chứng là giá tiền cắt cổ, bù lại tiện nghi và sinh hoạt hệt như một thứ khu an dưỡng bình dân. Cơm ăn sáng trưa chiều tối, tiền nhà gửi vô xài tẹt ga, phòng nằm có máy lạnh, tivi, máy chơi game, đầu đĩa loa đài đủ hết trơn. Nói nôm na, tụi nghiện xì ke thường gọi cái trại này với tên: Nhà điều dưỡng.

    Tuy hơi thất vọng chút xíu vì không được trải nghiệm qua cái “địa ngục trần gian”, nhưng thật ra trong tim tôi mừng muốn xỉu. Dù sao ở một nơi như vầy cũng đỡ hơn cái cảnh vác cuốc lên rừng trồng khoai mì như mấy cái phóng sự tôi thường coi lắm chứ bộ.

    Tuy nhiên, bước trải nghiệm đầu tiên của tôi tại cái trại cai nghiện không giống địa ngục trần gian kia lại chẳng hề dễ chịu một chút xíu nào. Ấy là vô “cắt cơn”.

    Mấy đứa mới vô sẽ bị gom vô một khu, gọi là khu Cắt cơn. Khu này là một khu khép kín, chuyên để dành điều trị trong vài ngày đầu. Đám bị đưa vô đây yếu xìu, mệt lử, nằm vạ vật, đôi mắt trắng dã, nhìn như ma đói vì thiếu thuốc. Tôi bước vô, tay ôm cái gối, cũng không có ai dòm lấy một cái. Tụi nó còn bận nằm thở dốc.

    Tôi lẳng lặng bước vô giường, đặt cái gối lên, nằm dài gác tay lên trán. Một cái cảm giác bất lực và chán nản tràn ngập trong lòng. Có trong mơ, tôi cũng không nghĩ sẽ có một ngày nằm chung với nguyên cái đám xì ke nghiện ngập kiểu này. Nước mắt đang sắp sửa ứa ra thì nghe bên tay có cái giọng thều thào:

    – Ê nhóc, lấy dùm tao miếng nước!

    Tôi nuốt nước mắt, cáu kỉnh quay qua. Tâm trạng tôi lúc này đang không được tốt à nha. Lại thấy một thằng bộ khung cũng khá lớn, người xăm trổ xanh rì đang le lé mắt nhìn tôi. Trong cái phòng toàn quỷ đói này cũng có trò ma cũ bắt nạt ma mới nữa sao ta? Tôi khinh khỉnh buông một câu:

    – Nước hả? Nước đái xài được không thì há mồm ra?

    Thằng khung xương to hộc lên một tiếng, tưởng nó lao vô tấp túi bụi, ai dè nó làm một câu khiến tôi té ngửa:

    – Mày… ngon ha. Đợi tao… khỏe lại thì mày…

    Oánh lộn có vụ chờ nó khỏe lại rồi đánh sao trời? Sao nó không đợi tôi già tôi gạ oánh nhau luôn một thể cho tiện? À mà quên, nhìn cái tướng nó còn già hơn cả tôi, đợi tôi già chắc nó cũng xuống lỗ mất tiêu rồi. Tôi đang trong trạng thái không được tốt lắm, có một thằng để xả giận không tốt sao trời?

    Vừa định lò dò bước tới, xáng vô mỏ anh hai xăm trổ dữ dội kia vài cái thì cái chăn giường kế mở ra. Một gương mặt nhìn rất hiền lành, quay qua tôi nói nhỏ nhẹ:

    – Bỏ đi em ơi, tụi nó sảng thuốc mà. Giữ sức đi, lát mệt mỏi đó em!

    Tính tôi ưa nhẹ chứ không có ưa nặng. Nghe ổng nói vậy, hơn nữa thấy cái tướng thằng kia đang ốm o, có oánh nó cũng chẳng vẻ vang chút xíu nào, tôi quay lại cái giường ngồi. Ổng nhìn tôi cười cười, cái mặt rất thư sinh và trí thức, coi bộ có vẻ hài lòng với biểu hiện vừa rồi của tôi. Ổng kéo nhẹ cái chăn xuống, gượng ngồi lên nói chuyện với tôi chút xíu:

    – Anh tên Dũng, em tên gì? Em mới vô đây lần đầu hả?

    Cái biểu hiện lịch sự của ổng làm tôi thấy mến. Tôi trả lời ổng mấy câu bâng quơ, nhân tiện hỏi han ổng luôn về tình hình cái nơi tôi đang ở. Dù sao, tôi cũng mới chân ướt chân ráo bước vô, cũng cần có chút thông tin về mấy chỗ này, mai mốt có ra ngoài cũng khỏi bỡ ngỡ. Ổng hiền khô, trả lời câu một nhưng cái giọng yếu xìu. Được một lát, coi bộ ổng muốn nghỉ, tôi cũng không hỏi thêm gì nữa thì ổng nhìn tôi, cười lành khô:

    – Coi cái tướng em vầy mai mốt ra phục hồi, chắc tụi gái trong trại oánh nhau dữ ha?

    Bất ngờ à nha. Tôi cũng không nghĩ trong cái trại này lại có cả con gái đi cai. Nhưng con trai nghiện được mắc mớ gì con gái không được nghiện? Có điều tôi không có xíu hứng thú nào với mấy ẻm hết trơn. Gái tôi đâu có thiếu, đâu tới nỗi đi cua mấy nhỏ chơi xì ke trong này hả trời?

  • Cô giáo Lan

    “Tại sao mình lại từ chối? Chắc tại mình sợ… Nhưng sợ điều gì…”

    Những suy nghĩ mông lung ấy cứ hiện ra trong đầu của Liên, nàng đã ngồi ngây người bên cạnh khung cửa sổ hơn 1 giờ rồi, nhưng những ý nghĩ đó vẫn lởn vởn trong đầu nàng, không chịu buông tha cho nàng. Nàng vừa từ chối lời tỏ tình của một người, lý do… đó cũng chính là điều nàng muốn biết.

    Lúc Liên đang miên man với những suy nghĩ trong đầu thì có một đôi tay từ từ luồn qua người nàng, các ngón tay thon gọn, làn da trắng nõn, móng tay được cắt gọn, nhìn sơ qua là có thể biết được chủ nhân của đôi tay này là một thiếu nữ, đôi tay chầm chầm di chuyển ra đến trước ngực Liên rồi bất ngờ chụp lấy ngực của nàng, hai bàn tay bao gọn hai bầu ngực căng tròn của nàng, bóp mạnh một cái.

    Đang trong tâm trạng thất thần đột nhiên có người bóp mạnh lên song nhũ của mình thì Liên giật mình kêu lên một tiếng lớn, nhưng khi nhận cảm nhận được sự mềm mại của đôi tay đang bóp song nhũ của mình thì nàng bật cười, giơ một tay lên đưa ra phía sau, lúc này trên vai của nàng đã xuất hiện một khuôn mặt xinh đẹp đang cười hì hì.

    Liên vỗ vỗ lên gò má trắng hồng của cô gái ở phía sau mình, mắng:

    – Con nhỏ này, lại làm bậy à?

    Cô gái cười hì hì:

    – Bậy gì mà bậy chứ, tao đang mát xa cho mày đấy chứ!

    Miệng thì nói chuyện nhưng hai tay của nàng vẫn không ngừng xoa xoa bóp bóp đôi nhũ hoa của Liên. Cô gái này tên là Thùy, bạn ở cùng phòng trong ký túc xá với Liên, và cũng là bạn thân từ thuở nhỏ của càng. Liên và Thùy năm nay vừa thi đỗ vào đại học sư phạm, hiện đều là sinh viên năm nhất. Do quen thân với nhau từ nhỏ, cho nên hai đứa rất thân với nhau, khi đùa với nhau, nếu yếu thế thì Thùy liền chộp lấy đôi nhũ hoa của Liên mà bóp thì tình thế sẽ đảo ngược lại, dần dần rồi việc xoa nhũ hoa của Liên trở thành một thói quen của Thùy.

    Liên cười:

    – Mày đó, tối ngày cứ bóp lấy ngực của tao, coi chừng có người thấy rồi người ta đồn tao với mày là ô môi thì lúc đó mày đừng mong mà kiếm bạn trai đó, chuyện gì chứ mấy chuyện này nó đồn nhanh lắm!

    Thùy miết mạnh đầu ngực của Liên, vì cả hai đứa đang ở trong phòng, lúc này cũng đã hơn 10h đêm, Liên chuẩn bị đi ngủ cho nên mặc một bộ đồ ngủ và không có mặc đồ lót bên trong, cho nên hai đầu ti của nàng dễ dàng bị Thùy miết lấy xuyên qua lớp vải mỏng trên người nàng rồi nói:

    – Sợ khỉ gì chứ, giờ đang ở trong phòng ngủ, có tao với mày, vả lại giờ này còn ai mà rảnh đi lang thang sang phòng người khác chứ, hơn nữa có thấy được thì có sao, đây là ký túc xá nữ, chứ có thằng đực nào ở đây đâu mà lo, mày làm như là chỉ có tao thích bóp ngực mày vậy, có thiếu cha gì đứa có sở thích giống tao chứ, biết đâu trong ký túc xá này cũng có thì sao?

    Nói xong rồi lại bóp mạnh thêm một cái nữa, Liên khẽ kêu lên một tiếng “ui”.

    Thùy cười khúc khích:

    – Sao sướng rồi phải không, tao ngày càng mát tay phải không, he he, phải mày cảm ơn tao đi, nhờ tao liên tục mát xa hai cái nhũ hoa của mày suốt mấy năm nay cho nên nó mới to nè, tròn nè, căng cứng, lại đàn hồi tốt nữa nè, sau này chồng mày nhất định sẽ chết mê chết mệt với hai cái nhũ hoa của mày cho mà xem!

    Liên không thể làm gì được Thùy cả, vì lúc này hai tay của Thùy đang lòn từ sau lưng ra bao chặt lấy ngực của nàng, còn hai chân của Thùy cũng vòng sang quặp chặt lấy Liên, giống như là sợ Liên chạy mất vậy, Liên tức quá, vươn tay véo mũi của Thùy:

    – Mày đó, sở thích kỳ lạ này chỉ có một mình mày có thôi chứ ai mà có sở thích như mày chứ!

    Thùy bị Liên véo mũi một cái thì hơi nhăn mặt nhưng vẫn còn cười hì hì:

    – Sao thế, em gái iu dấu, có chuyện gì mà ngồi thơ thẩn thẩn ngơ ngắm trăng vậy em gái?

    Nghe thế thì Liên thở dài một tiếng rồi nói:

    – Sáng nay, anh Sơn mới tỏ tình với tao.

    Thùy nghe thế thì hai mắt sáng lên, quên luôn cả việc bóp ngực của Liên:

    – Thiệt sao, ở đâu thế, lúc nào, có lãng…

    Thùy nói như loa phát thanh, nhưng chưa kịp nói hết câu thì Liên đã ngắt lời:

    – Tao từ chối rồi!

    Thùy tức mình kêu lên:

    – Cái gì!?

    Trong lúc vô tình hai tay của nàng siết chặt, ngực của Liên liền bị biến dạng, Liên đau quá kêu lên:

    – Úi đau, bóp gì mà mạnh vậy mày, định làm biến dạng ngực của tao à, suýt tí nữa là nó thành hai đường thẳng luôn rồi!

    Thùy bỏ tay ra và hạ rút chân về chạy sang một bên xoay người Liên lại, nhìn thẳng vào mặt Liên:

    – Mày điên à? Anh Sơn tốt thế sao mày lại từ chối, vả lại tao thấy anh ấy yêu mày thật lòng mà!

    Liên ỉu xìu nói:

    – Tao cũng không biết nữa, tao không biết tại sao tao lại từ chối anh ấy, đó cũng chính là điều tao muốn biết, cũng như việc tao thi vô trường sư phạm này!

    Thùy hoàn toàn bất ngờ trước câu trả lời của đứa bạn thân.

    “Không Biết!” Tại sao lại từ chối lời tỏ tình của người khác mà chính bản thân mình cũng không biết tại sao. Thùy định lên tiếng thì Liên đã tiếp tục:

    – Tao cũng không rõ nữa, đột nhiên tao thấy sợ, tao có cảm giác thế, vì anh Sơn quá tốt với tao, tao cũng biết anh ấy thật lòng yêu tao nhưng tao sợ, mày biết không, tao sợ lắm!

    Nghe xong thì Thùy lại càng cảm thấy khó hiểu:

    – Mày sợ cái gì?

    Liên ấp úp:

    – Tao… tao…

    Thùy tức mình giục bạn:

    – Sợ cái gì chứ!

    Liên hít một hơi thật sâu:

    – Tao sợ tao sẽ làm chuyện có lỗi với anh ấy, tao sợ tao sẽ khiến anh ấy buồn!

    Khỉ gió, cái quái gì thế này, Thùy cảm thấy chóng mặt luôn, chưa gì mà sợ cái điều nhảm nhí gì thế này. Tức quá Thùy nói:

    – Mày sợ có lỗi chuyện gì, mà chưa gì mày lo xa chi vậy, nếu sau này có chuyện gì thì có thể chia tay mà, người ta mới tỏ tình thôi, chứ có phải cầu hôn đâu mà mày tính chi xa mút chỉ cà na vậy?

    Nói xong thì Thùy đứng lên, đi lại giường rồi nói:

    – Thật là hết biết với mày!

    Sau đó cầm lấy cái gối đi lại chỗ Liên rồi nói:

    – Anh Sơn tốt như thế mà mày lại từ chối, mà không có lý do để từ chối, cho mày cái gối này, đập đầu dzô đi rồi suy nghĩ lại đi, muốn kiếm một người vừa thật lòng yêu mình, vừa tốt với mình như thế thì không phải là chuyện dễ đâu nghen mày!

    Thùy quăng cái gối cho Liên rồi quăng mình lên giường:

    – Nếu là tao thì tao đã gật đầu cái rụp rồi, tiếc là tao không đẹp như mày, lại không có người đàn ông tốt như thế theo đuổi tao, đúng là ông trời không có mắt mà, hù hù, người cần thì không có kẻ không cần thì lại cho, hù hù!

    Nàng vừa nói vừa như muốn khóc vậy, tựa như oán trách ông trời không công bằng với nàng, Liên thở dài định lên tiếng khuyên bạn vài câu thì bỗng Thùy bật dậy, chạy lại chỗ Liên, vén áo của của nàng lên, bóp mạnh một cái lên ngực của Liên, quá bất ngờ trước hành động của Thùy nên Liên không kịp né, Thùy cười hì hì:

    – Bóp một cái lấy hên trước khi ngủ nào! Còn mày đó nằm bắt chân chữ ngũ rồi vừa bóp dzú vừa suy nghĩ đi!

    Liên ngồi bên cạnh giường, thở dài, nhìn đứa bạn thân của mình chìm sâu trong mộng đẹp. Nàng vẫn còn bị ám ảnh bởi những hình ảnh đó, những hình ảnh mà nàng đã chứng kiến từ thuở bé cho đến giờ.

    Đó là cảnh nam nữ quan hệ với nhau, nam nữ quan hệ với nhau thì có gì lạ? Trong ký túc xá này, có đứa nào là chưa từng coi phim sex chứ, nếu có thì số lượng chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi, mặc dù đây là ký túc xá nữ, tại sao Liên dám chắc như thế? Đơn giản, vì trong số sinh viên bị giám thị bắt vì tội xem phim sex thì sinh viên nữ lại chiếm phần hơn.

    Điều này chứng tỏ sinh viên nữ dâm hơn sinh viên nam? Sai! Không thể khẳng định là như thế, mà là bởi vì, sinh viên nam căn bản là đã xem quá nhiều rồi, nên kinh nghiệm đầy mình rồi, làm sao mà dễ bị bắt chứ, chỉ có sinh viên nữ, vì tò mò muốn xem cho biết, cho nên mới sơ ý bị phát hiện mà thôi, mà đa số những người bị bắt đều là lần đầu xem phim cả.

    Năm đó Liên chỉ mới sáu tuổi, hôm đó là ngày thứ ba, Liên vẫn nhớ kỹ, vì hôm đó Liên bị cảm cho nên không có đi học mà nghỉ ở nhà với mẹ. Đó là vào giữa buổi trưa, khi Liên đang ngủ thì bị tiếng ồn làm cho thức giấc, và cũng có lẽ là do Liên khát nước cho nên mới thức, vì nàng vừa uống thuốc trước khi đi ngủ.

  • Con nhà nghèo – Tác giả Ngọc Linh

    Nhà tôi ở một vùng đồng bằng ở Bắc bộ. Nhà thì cũng chẳng khá giả gì cho lắm, chỉ quanh quẩn lấy mấy sào ruộng khoán mà thôi. Ba tôi mất sớm lên chỉ còn mỗi mẹ tôi làm lụng để nuôi các con.

    Tôi là con cả, nhưng đồng thời cũng học hành sáng dạ nhất lên khi tôi thi đỗ vào đại học thì cũng là một nỗi vui mừng lớn đối với mẹ tôi và các em.

    Nhưng bên trong nỗi vui mừng đó cũng là một nỗi lo lắng vô cùng lớn vì chuyện cơm áo gạo tiền. Những gì gia đình tôi sẽ phải đối mặt khi tôi học đại học. Ở làng tôi vừa là đứa học giỏi nhưng cũng chăm làm lên cũng được nhiều người thích. Đặc biệt là những cô gái nhà giàu.

    Những gì đưa đến với cuộc đời của tôi, tôi sẽ kể cho các bạn nghe. Bắt đầu từ những ngày hè khi tôi vừa thi đại học xong.

    Thi xong thì cũng là đến vụ gặt. Nhà tôi ít ruộng, hơn nữa lại có người lên gặt khá là nhanh. Chẳng mấy chốc thì của nhà mình đã xong rồi. Tôi bảo với mẹ và các em:

    – Con đã thi xong rồi, chắc là đỗ thôi. Bây giờ con phụ mẹ và các em đi gặt thuê nhé. Ai có ruộng mà thiếu người mình gặt cho họ. Chắc là công xá cũng được chút ít khi con vào học đấy mẹ ạ.

    Nghe tôi nói như vậy thì mẹ tôi cũng chỉ khẽ mỉm cười gật đầu mà nói.

    – Cũng được con ạ. Đi kiếm thêm mấy đồng chứ con ăn học trên phố như vật thì làm sao mà mẹ có thể lo hết được cho con. Thi xong rồi thì hãy cố thêm một chút con ạ. Nhà mình cũng có đồng ra đồng vào, rồi còn lo cho các em học hành nữa.

    Tôi khẽ gật đầu rồi sáng hôm sau cùng mẹ đi hỏi xem nhà nào có cần người gặt thuê không.

    Không ngờ mấy nhà giàu có ruộng vườn nhiều thì cũng thiếu người trầm trọng lên tôi cũng được thuê. Trong đó có nhà Liên, một cô gái cũng tương đối là xinh đẹp học cùng trường với tôi nhưng khác lớp.

    Tôi cũng không thấy mình tủi hổ gì cả mà chỉ nghĩ kiếm được đồng nào hay đồng đấy mà thôi.

    Buổi gặt đầu tiên cũng tương đối là thuận lợi với tôi vì tôi có sức khỏe hơn nữa là cũng quen với công việc đồng áng một phần nào đó. Chẳng mấy chốc thì tôi và mẹ cũng đã gặt được xong nửa thửa ruộng. Mẹ tôi hơi mệt ngồi trên bờ. Tôi thấy vậy nên bảo:

    – Thôi mẹ về nhà đi con gặt lốt cho. Cuối buổi là cũng xong thôi mà. Mẹ về cơm nước cho các em nó còn đi học mẹ ạ.

    Thấy tôi nói như vậy hơn nữa mẹ tôi cũng mệt lên khẽ cất liềm mà về trước. Nhìn lại nửa thửa ruộng cũng khá là nhiều lên tôi gặt luôn cả buổi trưa. Chiều muộn thì Liên ra đứng trên bờ mỉm cười mà nói với tôi.

    – Sao chăm thế hả Nam, gặt từ trưa, ăn uống qua loa mà khỏe nhỉ?

    – Thì cố gặt xong cho nhà Liên đám ruộng này, mai còn đi gặt cho nhà người khác nữa chứ. Nam muốn kiếm một chút tiền để đóng học phí thôi mà. Nhà Nam đâu có được như là nhà của Liên.

    Tôi nói như vậy thì Liên cũng mỉm cười mà nói tiếp.

    – Eo ơi. Trông Nam như vậy mà có chăm chỉ nhỉ. Liên không ngờ đấy. Thôi cứ nghỉ đi. Mai gặt tiếp cũng được. Nhà Liên còn mấy đám ruộng nữa cơ mà. Liên bảo bố mẹ Liên thuê tiếp nữa là được chứ gì.

    – Nhưng đằng nào cũng sắp xong rồi. Để cho Nam làm nốt rồi trở về nhà không tối.

    Tôi cố gắng gặt thật nhanh rồi chở về nhà. Nhà Liên khá là to. Ngôi nhà năm gian với ngói vảy cá lợp cùng với bể nước dân gạch. Có thể nói là to nhất làng rồi. Vì ở quê lên những thứ đó là đẹp lắm rồi. Nhà Liên cũng có xe máy nhưng hồi đó cũng chỉ có cúp 70 và 90 mà thôi.

    Thấy tôi đã gặt hết lúa về đổ thành một đống ra sân thì ba má Liên cũng cười mà nói:

    – Cảm ơn cháu nhé. Bác nghĩ đám ruộng đó phải hai ba ngày mới xong không ngờ cháu làm nhanh thật. Bác thưởng cho thêm một ít tiền này.

    Tôi khẽ mỉm cười rồi đưa tay nhận những đồng tiền mà bác đưa cho. Bác gái mỉm cười mà nói:

    – Đấy mẹ cháu có đứa con như cháu thì có sướng không cơ chứ. Nhà bác có mỗi mình cái Liên mà nó còn không thèm làm hộ bác, cái gì cũng phải thuê người ngoài cả.

    – Thì bạn đấy học cũng được, hơn nữa là con gái thì không cần làm những công việc nặng nhọc đâu. Những việc như thế này cứ thuê người ngoài cũng được.

    Mẹ Liên chỉ nhìn tôi mà mỉm cười không nói câu gì nữa. Bố liên thì khẽ rót cho tôi cốc nước chè xanh pha đường mà nói:

    – Đây uống đi cháu. Uống cho đỡ khát này.

    Tôi cảm ơn và tu ừng ựng từng ngụm nước ngọt mát vào trong cổ họng. Liên thì dựa người vào cái cột trước hiên mà nói.

    – À bố ơi, nhà mình còn mấy đám ruộng nữa, mai bố thuê Nam làm nốt nhé bố. Để Nam kiếm tiền đi học bố ạ.

    – Đấy con nhìn bạn đấy. Biết giúp đỡ gia đình. Lo cho mẹ cho các em, còn học giỏi như thế nữa đấy, mà con nhìn con xem. Chỉ được cái ăn với chơi, chẳng được cái tích sự gì cả. Kiểu này mai kia mà lấy chồng thì chồng có mà hầu nhỉ.

    Thấy bố nói như vậy thì Liên cũng đỏ ửng mặt lên mà nói.

    – Xí ai thèm lấy chồng cơ chứ, mà sao bố cứ thích con lấy chồng là thế nào.

    – Lấy chồng đi để bố còn có thể bế cháu ngoại nữa. Mà mày không lấy thì làm sao mà nuôi được mày. Hay là lấy luôn Nam đây này, hiền lành chịu khó.

    Bố nói như vậy thì Liên càng đỏ ửng mặt lên hơn nữa. Còn tôi nghe xong thì cười mà nói.

    – Bác cứ đùa. Liên đời nào lại lấy cháu cơ chứ. Nhà nghèo được cái gì đâu, mà lấy cháu thì lại khổ ra.

    – Khổ là khổ thế nào. Cháu chăm chỉ hiền lành thế này. Đứa nào lấy cháu làm chồng thì chỉ có mà sướng thôi. Chăm chỉ như cháu, sợ gì không làm giàu được. Vật chất cũng chỉ là thứ yếu mà thôi.

    Tôi chỉ cười mà không nói gì. Một lúc sau thì tôi xin phép ra về. Bố Liên cũng bảo sáng mai làm cho nhà liên thêm mấy thửa ruộng nữa. Sáng hôm sau thì tôi lại ra đồng. Mấy thửa ruộng này thì cũng xa nhà lên tôi mang theo cơm nắm và mấy chai nước chè đi. Một mình làm thì cũng mệt nhưng do tôi cố lên cũng được đến gần một nửa. Buổi trưa thì lên bờ ruộng, ngả lưng trên những vạt cỏ, dưới bóng dâm của những rặng bạch đàn.

    Tôi chuẩn bị mở cơm ra ăn thì Liên cũng đạp xe ra chỗ tôi. Liên hôm nay mặc một cái áo bà bà của miền nam, thêm cái nón lá nữa trông Liên cũng khá là xinh gái.

    Công bằng mà nói thì Liên cũng là một cô gái có nhan sắc trong cái làng này, Cũng có nhiều anh theo nhưng mà chưa để ý ai cả. Vừa thấy tôi giở nắm cơm ra ăn thì Liên mỉm cười mà nói:

    – Bố Liên bảo Liên mang cho Nam ít thức ăn, ăn đỡ đói này.

    Nói xong thì Liên cũng khẽ dựng xe rồi đưa cho tôi một gói, bên trong toàn là thịt quay mà thôi. Tôi cũng thích món này lên cảm ơn Liên mà ngồi ăn. Liên khẽ cầm cái nón mà quạt nhè nhẹ cho tôi. Vừa ăn tôi vừa nói với Liên:

    – Thế Liên không định đi học nữa à, ở nhà à.

    – Ở nhà lấy chồng chứ còn làm gì nữa. Không thấy bố Liên bảo hay sao.

    – Bố bảo là một chuyện nhưng mà Liên quyết định lại là chuyện khác chứ. Đâu có thể bảo là được đâu, mà xinh gái như Liên thế này thì thiếu gì người yêu nhỉ.

    Thấy tôi nói như vậy thì Liên cũng chỉ mỉm cười mà nói lại.

    – Làm gì có ai cơ chứ, cứ đùa Liên hoài, mà tính Liên như vậy, làm sao mà có ai chiều được cơ chứ. Bố mẹ còn không thể nào chiều được nữa là.

    Tôi buồn cười rồi nói lại mà trêu Liên tiếp.

    – Nhỡ Nam chiều được Liên thì sao. Lúc đó thì có lấy Nam không đấy. Như hôm qua bố Liên bảo rồi đấy.

    Tôi nói như vậy thì Liên ửng hồng cả mặt vì ngượng. Đôi lông mi cong vút trông Liên càng xinh xắn hơn. Nhưng Liên cũng là một cô gái khá là bướng lên tôi nói như vậy thì Liên cũng kêu.

    – Được như vậy thì cưới luôn. Liên làm vợ Nam luôn.

    Tôi chỉ cười mà không nói gì thêm. Bất chợt Liên hôn nhẹ đôi môi đỏ mọng lên má tôi mà nói.

    – Thưởng cho Nam đó. Thôi Liên về đây.

    Tôi giật bắn mình vì chưa bao giờ được hôn như vậy. Hơn nữa lại là một cô gái nhà giàu xinh xắn nữa. Mùi nước hoa nhè nhẹ đọng lại trong mũi của tôi khiến tôi bần thần hết cả người mình lên.

    Nghỉ ngơi một lúc thì tôi lại bắt đầu vào công việc của mình. Do thửa ruộng này cũng bé lên tôi gặt một chút là đã xong rồi. Chở hết lúa về nhà thì trời cũng hãy còn sớm. Nhận tiền công xong thì tôi phi ra ngoài sông tắm rửa rồi về nhà. Mẹ tôi bảo.

    – Hôm nay làm việc thế nào hả con. Tốt cả chứ?

    – Vâng ạ, cũng tốt mẹ ạ. Nói chung là hai bác ấy cũng tốt không đến lỗi nào. Thôi con đi nghỉ chút đây.

    Tôi nằm một chút rồi vác cây sáo ra bờ đê thổi. Vì nhà mất điện. Đi qua nhà Liên thì thấy Liên đứng ở cửa. Vừa thấy tôi thì Liên nói:

    – Nam ơi Liên nhờ một chút nào.

    Tôi đi vào thì Liên nói nhỏ.

    – Giúp mình xin phép bố mẹ mình cho mình đi chơi tí được không, tối mình không được ra khỏi nhà.

    Vì nể lên tôi cũng vào xin phép hộ Liên. Dưới ánh nến vàng ối. Bố mẹ liên nở một nụ cười hiền hậu mà đồng ý, đồng thời còn bảo chúng tôi về sớm mà thôi.

    Tôi và Liên đi ra cửa thì tôi khẽ quay lại mà bảo Liên.

    – Liên thích đi đâu thì đi đi, sao phải đi với Nam làm gì. Nam đã xin phép cho Liên rồi mà. Đi chơi nhớ là đến 9 giờ ra chỗ bờ đê nhé về cùng Nam không bố mẹ mắng Liên mắng Nam trước.

    Tôi nói như vậy thì Liên mỉm cười mà nói:

    – Ơ đã xin phép đi chơi với Nam là chỉ có đi chơi với Nam thôi chứ còn đi chơi với ai nữa cơ chứ. Nam đúng là.

    Nói xong thì Liên cũng đến mà khoác nhẹ lấy cánh tay của tôi. Mùi hương nhè nhẹ của cơ thể Liên tỏa ra làm cho tôi không thể nào chịu được. Vừa đi Liên vừa khẽ dựa đầu vào vai tôi. Tôi cũng hơi ngại mà nói:

    – Không sợ người khác dị nghị sao hả Liên mà dám đi như thế này?

    – Dị nghị gì chứ. Muốn dị nghị hả. Thì cứ bảo yêu nhau, đi cùng không được hay sao. Đúng là khờ quá đi mất.

    Tôi chỉ mỉm cười mà không nói gì, rồi cùng đi với Liên ra bờ đê. Chọn một chỗ thoáng mát thì tôi ngồi xuống cùng Liên. Khẽ đưa nhẹ cây sáo lên miệng thổi thì Liên khẽ dụi nhẹ mái tóc vào vai tôi mà nói.

    – Không ngờ Nam thổi sáo hay thế đấy.

    – Thế Liên thích bài gì để Nam thổi tặng Liên nào?

    – Liên chỉ thích bài bèo dạt mây trôi mà thôi.

    Tôi khẽ mỉm cười mà thổi cho Liên nghe. Những tiếng sáo ngọt ngào khẽ làm cho Liên lim dim mắt lại. Chẳng mấy chốc mà đã hết bài. Tôi khẽ bảo Liên.

    – Thế sao sáng nay Liên lại tặng cái đó cho Nam thế.

    – Thì thích tặng chứ sao nữa. Nam không thích thế hả. Thế thì thôi, chẳng bao giờ Liên tặng Nam nữa đâu.

    – Ai bảo Nam không thích nào. Không những không thích mà cực thích!

    Nói xong thì tôi khẽ ôm nhẹ Liên vào trong lòng đánh liều mà hôn chầm chậm lên đôi môi của Liên. Tôi chưa hôn một người con gái nào lên cảm giác lúc này thật là hồi hộp.

    Hai làn môi nóng bỏng dần dần chạm vào nhau. Một mùi hương nhè nhẹ tỏa ra làm cho tôi siết vòng tay của mình mạnh hơn chút. Hai bầu vú nhỏ nhắn của Liên khẽ chạm vào ngực tôi.

    Liên cũng ôm nhẹ lấy tôi rồi đưa bàn tay chưa phải làm lụng gì việc đồng áng mà xoa nhẹ lấy tấm lưng của tôi.

    Một cảm giác mềm mại thích thú đến vô cùng. Mút nhẹ nhàng cặp môi của Liên thì Liên cũng đã đưa chầm chậm cái đầu lưỡi của mình ra mà để cho tôi mút rồi. Cảm giác ấm áp của nó làm cho tôi sướng vô cùng.

    Hôn Liên một lúc khá là lâu thì tôi cũng buông chầm chậm Liên ra. Khẽ mở đôi mắt to tròn Liên nhìn tôi âu yếm rồi nói:

    – Em yêu anh. Anh có biết ở trường là em đã để ý anh rồi không?

    – Thế á, anh không nghĩ là anh lại được em để ý đâu.

    – Sao lại không cơ chứ. Anh hiền lành thế còn gì nữa. Em sẽ làm vợ anh mà. Em hứa là sẽ không lười nữa đâu.

    – Sao muốn làm vợ anh nhanh thế cơ à. Anh không ngờ đấy. Nhưng anh còn học nữa mà. Đâu có thể cưới ngay được.

    – Thì em sẽ chờ anh được chưa nào. Lần đầu tiên em phải chờ đợi 1 người đấy.

    – Được rồi anh sẽ nhớ mà.

    Nói xong thì tôi cũng bạo tay mà xoa chầm chậm bụng của nàng rồi chầm chậm đưa lên phía trên. Làn da mịn màng mát lạnh của nàng làm cho tôi thích vô cùng. Cho dù Liên đã đồng ý làm vợ tôi nhưng do lần đầu tiên thì tôi cũng run lên bần bật. Liên khẽ cười mà nói với tôi:

    – Anh sao mà sợ thế à. Em cho anh hết rồi còn gì nữa. Tay chân cứ run hết cả lên là thế nào.

    – Nhưng anh không nghĩ là anh được diễm phúc như vậy!

    – Diễm phúc gì chứ, em yêu anh nên muốn cho anh những gì em có. Em tuy nhà giàu nhưng chẳng có cái gì cả, chỉ có cái này mà thôi. Em yêu chồng em nhiều lắm.

    Tôi thấy mình cũng tương đối sung sướng vì được một người con gái trao thân gửi phận như vậy.

    Khẽ đưa chầm chậm bàn tay của mình lên trên mà tôi xoa nhẹ nhàng lấy cái bầu vú. Bầu vú của Liên không được to lắm nhưng khi tôi xoa chầm chậm mà bóp thì nó cũng dần dần mà cứng ngắc hết cả lên.

    Làn da mịn màng mát lạnh giờ cũng dần dần ấm lên khi được tôi kích thích như vậy. Do ở bờ đê khá là tối lên tôi cũng không nhìn được vú của Liên như thế nào tuy vậy càng bóp thì càng sướng tay. Liên khẽ nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười mà nói.

    – Bàn tay anh ráp ráp sờ vào chỗ đấy của em thích lắm. Em chưa được người nào sờ nhưng mà thế này thì sướng không thể nào chịu nổi được ạ.

    – Anh cũng thích lắm chứ. Từ bé đến giờ thì anh cũng đã được sờ như thế này đâu. Công nhận chỗ đó của em bóp cũng sướng tay thật đấy.

    Tôi vừa nói vừa bóp mạnh tay của mình một chút. Liên thấy như vậy thì cũng hơi nhăn mặt của mình mà nói:

    – Nhẹ tay thôi anh, em đau, làm gì mà mạnh thế. Em là của anh rồi cơ mà.

    Nói xong thì Liên cũng khẽ vòng tay mà xoa chầm chậm lấy lưng của tôi. Tôi bóp chán cái bầu vú rồi khẽ đưa tay của mình mà xoa chầm chậm xuống dần dần. Đến cái đũng quần thì tôi cũng cởi cái cúc quần của Liên ra mà luồn tay xuống bên dưới.

    Thấy bàn tay to bản của tôi luồn xuống thì Liên cũng dạng chân của mình ra một chút để tôi có thể luồn được xuống sâu hơn nữa.

    Những sợi lông đen mượt mà đã chạm nhẹ vào bàn tay của tôi. Không ngờ lông của Liên cũng mềm mại ra phết. Tôi khẽ vuốt chầm chậm ngón tay thô ráp của mình dọc theo cái khe lồn thì thấy nước nhờn cũng đã chầm chậm mà chảy ra.

    Liên lim dim mắt của mình lại mà tận hưởng sự sung sướng do bàn tay của tôi mang lại, hơi thở cũng gấp gáp mà nóng hổi lên.

    Liên cũng luồn tay ra đằng sau mà xoa chầm chậm lấy con cặc của tôi ở trong cái quần đùi. Con cặc mới được kích thích một chút thôi nhưng đã cứng ngắc lên rồi, vì lần đầu tiên tôi được một người con gái sờ vào chỗ đấy.

    Xoa một lúc thì cái mu lồn cũng như cái khe lồn đã ướt nhẹp bởi cái nước nhờn thì tôi mới tụt dần dần cái quần của Liên xuống.

    Dưới ánh trăng tôi cũng chỉ nhìn thấy cái mu lồn đang nhô cao lên một chút cùng với những sợi lông đen nhánh loăn xoăn mà thôi. Tôi không kìm được lòng mình nữa mà khẽ để cho Liên nằm xuống vệ cỏ ven đường rồi tụt hẳn cái quần ra.

    Liên cũng dạng chân của mình ra như muốn mời mọc tôi vậy. Khẽ mỉm cười tôi khẽ bảo Liên.

    – Em à, cho anh nhé được không. Nhìn em nằm như thế này rồi thì quả thật là anh không thể nào chịu được nữa rồi đấy em ạ.

    Liên không nói gì mà chỉ khẽ gật đầu đồng ý. Tôi khẽ tụt cái quần của mình xuống để con cặc cứng ngắc bật lên. Do chưa làm lần đầu lên tôi cố gắng cầm con cặc mà ấn vào bên trong cái lỗ lồn.

    Mặc dù lồn của nàng đã ra rất nhiều nước tuy nhiên hai chúng tôi chưa có kinh nghiệm nên cố gắng mãi mà đầu con cặc của tôi cứ trượt lên trượt xuống dọc theo cái khe lồn nàng.

    Liên cố gắng dạng chân của mình thật rông ra rồi khẽ mỉm cười mà nói với tôi.

    – Bình tĩnh thôi anh. Như thế thì mới cho vào được chứ. Cứ cho nó lung tung ở ngoài thế là thế nào.

    Tôi khẽ cười ngượng ngùng rồi đưa tay xuống dưới cầm con cặc của mình để đúng cái lỗ lồn ướt nhẹp mà ấn chầm chậm vào bên trong. Một cảm giác ấm nóng mềm mại ẩm ướt như quấn lấy đầu con cặc của tôi.

    Liên càng dạng chân của mình rộng ra nữa nhưng cũng khẽ nhăn mặt mà nói:

    – Thôi anh ơi… ấn nhẹ nhàng thôi nào… em hơi đau… cho từ từ vào bên trong thôi nhé…

    Tôi không nói gì mà cũng chỉ chầm chậm ấn con cặc của mình vào bên trong. Đầu con cặc đi đến đâu là tôi cảm thấy sướng đến đấy. Nhất là những thớ thịt nóng ấm siết chặt lấy đầu con cặc… Cố một chút thì đầu con cặc của tôi đã làm rách cái màng trinh mà chui thật sâu vào bên trong.

    Liên đau lên bấu hai tay vào vai tôi khẽ ấn cái mông của mình xuống như muốn con cặc của tôi chui ra ngoài. Tôi thấy lạ lên bảo Liên.

    – Sao vậy hả em?

    – Đâu chứ còn làm sao nữa. Em làm lần đầu lên cảm thấy đau thôi mà anh đợi một chút nữa chúng ta làm tiếp nhé.

    Tôi không nói gì mà chỉ hơi cong mông của mình lên một chút để con cặc không còn chui vào bên trong người của Liên nữa. Một lúc sau không thấy Liên nói gì tôi đoán chắc là Liên cũng đã đỡ đau lên chầm chầm ấn con cặc của mình vào.

    Công nhận là Liên cũng đỡ đau thật. Chẳng mấy chốc thì con cặc đã chui ngập vào bên trong cái lỗ lồn. Tôi ôm ghì lấy tấm thân của Liên mà nói:

    – Ôi đã quá… vợ của anh… anh sướng không thể nào chịu được nữa rồi đây này… híc híc… thích quá. Đi mất thôi, sướng thật đấy công nhận làm chuyện này thích thật mà sao cái ấy của em ấm thế… nó còn chặt nữa chứ… bóp chặt cái ấy của anh rồi đây này.

    – Em không biết nữa nhưng mà em cũng sướng lắm anh ạ… đã lắm rồi đấy ấn mạnh vào bên trong nữa đi anh em không còn cảm giác đau nữa đâu anh ạ.

    Tôi thấy Liên nói như vậy thì cũng cố gắng ấn mạnh con cặc của mình vào sâu bên trong thêm một chút nữa. Nước nhờn bên trong cái lỗ lồn cũng cứ thế mà ứa ra bao quanh lấy con cặc của tôi. Ấn sâu vào thì tôi lại rút ra mà nhấp nhè nhẹ. Những tiếng nhẹp nhẹp vang lên hòa cùng với tiếng sóng vỗ bì bạch ở mép sông càng làm cho tôi thích thú hơn nữa.

    Nhấp một chút thì tôi cũng không thể nào chịu được nữa mà xuất ầm ầm vào bên trong người của Liên. Khẽ mút nhẹ nhàng lấy đôi môi đỏ mọng tôi nói, trong niềm khoái cảm tột độ.

    – Ui đã quá… sướng thật đấy… không ngờ đấy em ơi… anh ra mất rồi đây này… hic đã quá sướng quá.

    – Ư… Ư… em cũng sướng lắm anh ạ… cho thật nhiều vào bên trong em đi, không sợ em có đâu… em mới hết xong mà anh… mà có thì cưới luôn nhỉ… cho nữa vào đi anh.

    Tôi cố gắng đẩy con cặc của mình mạnh hơn một chút nữa cho nó tiến sâu vào bên trong đồng thời cũng xuất ồ ạt vào bên trong cái lỗ lồn.

    Một lúc sau đỡ mệt thì tôi mới chầm chậm rút con cặc của mình ra ngoài. Những giọt tinh trùng hòa cùng với nước nhờn ở cái lỗ lồn cũng rơi rớt ra làm ướt những sợi lông ở phía trên.

    Chúng tôi mặc quần lại cho nhau rồi cùng đi về. Khi về đến cửa thì Liên còn khẽ hôn chụt tôi một cái rồi về nhà, đồng thời cũng mỉm cười nói với tôi:

    – Mai anh sang gặt nốt cho nhà em nữa nhé. Hì hì mà gặt cho nhà vợ thì việc gì mà phải kể công nhỉ.

    – Ừh được rồi, mai anh sang.

    Tôi về nhà trong niềm vui sướng vì không nghĩ mình lại được làm như vậy.

  • Người tình tuyệt vời

    Phần 1
    – Um… em mệt quá.

    Cô nàng chống tay không nổi đổ ập cả người vào người tôi. Nàng úp mặt vào cổ tôi thở gấp rút sau lần lên đỉnh thứ tư, đợi cho cơn khoái cảm đi qua nàng hôn tôi thật sâu trong… 5 giây. Nàng thật sự mệt, cả người nàng ướt đẫm mồ hôi, cách đây hơn hai tiếng đồng hồ nàng thiếu điều muốn nuốt phăng cái lưỡi của tôi rồi.

    – Mệt mà sung quá.

    – Mấy nay bị có làm ăn được gì đâu.

    – Vậy nữa nha?

    – Ummmmm… tha em đi.

    – Bữa ai chê tui yếu vậy ta thì để bữa nay tui bù đắp cho.

    – Thôi màaaaa… mốt cho anh chơi em thả cửa luôn… nha nha.

    – Nói nha.

    – Em hứa mà cho cục cưng xả láng… hihi… ôm em đi.

    Tôi choàng tay ôm lấy tấm lưng nhỏ gọn của nàng. Mồ hôi ròng ròng ở trên lưng, nàng vẫn luôn mãnh liệt và hoang dại như vậy, chưa bao giờ nàng làm tôi biết chán là gì. Nàng hôn tôi đủ chỗ, vừa hôn vừa hít, tay thì lại xoa xoa, vuốt vuốt, những động tác quen thuộc làm thằng nhỏ dựng đứng trở lại. Một tay tôi vuốt lưng, một tay lướt đến mông, trượt vào khe hẹp ướt át.

    – Anh chơi lồn em banh xác vầy sao em lấy chồng?

    – Em nói không muốn lấy chồng mà.

    – Hay là em… lấy anh nha cho anh đụ mỗi ngày luôn hihi.

    Số lần chúng tôi quan hệ phải tính bằng trăm. Em muốn sướng anh cho em sướng, anh muốn ra em cho anh ra, một giao ước từ trên trời rơi xuống. Hình như tôi may mắn khi tìm được một cô nàng như vậy để thỏa mãn. Vậy mà lại không may nha.

    Đây là một phiên bản khác, khác là những gì thật sẽ thật hơn, gió sẽ gió hơn.

    Bạn đang đọc truyện Người tình tuyệt vời tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nguoi-tinh-tuyet-voi/

    Hộc… hộc… Tôi chạy trối chết lên trên lầu 2.

    Chuyện là sáng nay tôi dậy trễ, mở mắt ra là gần sáu rưỡi tới nơi rồi, tôi thay quần áo xong xuôi chạy xuống dưới nhà thì thấy một tờ giấy: “Con đi cái gì khác đi má đem xe qua chú bảy sửa rồi trưa con về nhớ lấy.” Giờ này mà bắt taxi thì đợi nó tới mà mốc mỏ, xe ôm thì nguyên cái khu nhà tôi không có một mống.

    Tôi quyết định đạp xe tới trường, nhỏ gọn luồn lách dễ dàng. Hôm qua là ngày đầu tập trung thì tôi nằm thẳng cẳng trên giường, hôm nay mà còn đi trễ nữa chắc chủ nhiệm nhớ mặt cả năm luôn quá.

    Tôi tới cổng trường thì may quá vẫn còn kịp, cả rừng học sinh vẫn còn đang đứng xếp hàng. Nhưng khổ lúc ấy tôi lại muốn chạy vào nhà vệ sinh, chứ không là đổ nợ. Ngồi một lúc là tôi biết trễ giờ rồi, tôi phóng lên trên lớp thật nhanh. Chủ nhiệm là một cô giáo trẻ xinh đẹp, vừa vào lớp là tôi chào liền.

    – Em lại đây.

    – Dạ.

    Tôi nghĩ là cô sẽ hơi khó chịu vì mới đầu năm đầu tháng mà đi trễ rồi nhưng lại mỉm cười:

    – Sao nay em đi trễ?

    – Em có trễ đâu em mà trễ là bị bắt ở dưới rồi.

    – Hôm qua sao không đi học?

    – Dạ em ngủ quên.

    Tôi cười trừ rồi kiếm chỗ ngồi. Tôi đi xuống bàn cuối cùng dãy hai ngồi với nhỏ kia. Nhỏ này là Tuyết Vân, lớp phó học tập của lớp. Ấn tượng của tôi về Vân không nhiều, năm trước tôi chỉ nói chuyện khi hỏi về chuyện bài học mà thôi. Trong cảm nhận của tôi nàng là một người tính tình dễ thương, hòa đồng với khuôn mặt xinh xắn đáng yêu hấp dẫn cả khối trai trẻ trong trường.

    Ở thời điểm này, kiểu tóc mái xéo huyền thoại của con gái vẫn đang thịnh hành và Vân là một trong số đó. Chiều cao của Vân tương đối khá trong lứa con gái lớp tôi, ngực nàng không bắt mắt nhưng với tôi như vậy là quá đủ cho con gái mười sáu.

    Cái gì to quá cũng không hẳn là tốt đúng không, năm năm nữa là lúc mà nàng phát triển đầy đủ, cả khối anh sẽ phải xếp hàng để đưa rước nàng đi. Nhưng đó là chuyện của năm năm nữa. Tôi ngồi xuống thì Vân quay qua lườm tôi:

    – Sao ông ngồi đây?

    – Tui ngồi đây đi ngồi mình chán lắm.

    – Vậy không chọc tui đó nha.

    – Ủa tui chọc bà hồi nào chưa?

    – Nói trước vậy đó.

    Nàng không cho tôi chọc mà lại cười khúc khích cứ như trêu ngươi vậy đó. Nhìn kỹ thì nàng không chỉ xinh mà còn có nét dâm dâm lẳng lơ nữa. Ý nghĩ chỉ thoáng qua mà thôi. Bất chợt nàng quay lưng qua phải hỏi gì đó thì những gì trên lưng nàng hiện hết ra, áo ngực màu đen.

    Thế thôi vậy mà vô tình khi nàng quay người lại thì ngay cái khe áo giữa hai nút lộ ra. Tôi được dịp rửa mắt mà nhìn thẳng vào trong, là loại viền ren, Vân cũng chịu chơi đó. Tôi vừa nhìn vừa liếc lên ý bảo rằng tui đang nhìn đó bà biết gì không, y như rằng nàng thấy lạ lạ rút cổ lại hỏi tôi:

    – Ông nhìn gì dạ?

    – Kìa.

    Tôi háy háy mắt lại lần nữa thì Vân mới nhận ra, nhưng nàng lại không che mà chỉ nhéo tôi thôi.

    – Ây da đau.

    – Cho mà chết.

    Tôi vẫn nhìn vào khe áo, trong đầu nghĩ chắc sờ vào đã lắm, không gọi là to nhưng cũng đã chứ. Mà hình như nàng có bồ rồi thì phải, tôi nhớ cuối năm học vừa rồi nàng tay trong tay với thằng nào đó. Đang suy nghĩ linh tinh thì Vân khều tôi, nàng đã ngồi gần lại hơn rồi.

    – Ông giỏi tiếng anh đúng không?

    – Ùm cũng tạm.

    – Vậy ông kèm tui được không, chút thôi.

    – Sao vậy tui nhớ là bà giỏi đều mà.

    – Không có đâu tui ngu lắm, bị kéo điểm á giờ tui có làm lớp phó học tập nữa đâu mới ngồi đây nè.

    – Vậy hả, ừ mà kèm bà sao?

    – Khi nào tui cần tui nói ông, nhanh lắm, được không?

    – Ok dễ mà.

    – Ê ăn bánh không?

    Trong hộp bàn của Vân bánh snack gì đủ thứ, nàng không ăn bánh tráng mà ăn bánh không thôi, vậy mà không mập mới hay. Ăn hết bịch này tới bịch kia, tôi lấy chai nước ra uống cho đỡ khát thì Vân giật lấy chai nước uống luôn. Nàng kê sát miệng rồi làm một phát hết nửa chai, thường thì con gái sẽ cách ra một khoảng mà nàng chơi thẳng luôn. Hình tượng của Vân trong mắt tôi bắt đầu thay đổi, nàng cũng vui đấy.

    Trong giờ ra chơi tôi đi thấy ở trước lớp kia có một đám đông tụ lại. Tính tôi vốn không thích bon chen mấy chuyện này làm gì, chắc lại đánh lộn đánh lạo gì ở đây thôi, không thì cũng chuyện gì đó cũng chẳng liên quan tới tôi.

    Tôi lững thững đi về lớp một lúc thì thấy Vân lù lù đi vào, mặt hầm hầm ngồi xuống cạnh tôi. Nàng không nói không rằng cầm lấy bịch pepsi của tôi, tôi gật gật cho nàng uống luôn chứ không nàng điên lên mất công.

    Tôi đợi cho nàng uống xong đưa lại tôi, tôi không nói thì nàng cứ uống, nàng uống hết luôn. Tôi định nói thì chợt thấy đôi mắt Vân đỏ lên, nàng đang khóc.

  • Cô Hạnh

    Phần 1
    Đó là một ngày đầu tháng 7, với những đứa học sinh bình thường thì đây là thời gian tốt tuy ngắn ngủi để xả hơi sau một năm học dài dằng dặc. Tuy nhiên đối với những đứa học sinh cuối cấp và đặc biệt là những đứa chuẩn bị bước vào kì thi đại học – cao đẳng thì đây lại là khoảng thời gian khủng khiếp, và tôi cũng không ngoại lệ. Sinh ra và lớn lên ở miền đất của những loại trái cây nhiệt đới hảo hạng – Long Khánh, tôi chỉ là một trong số ít những đứa học trò có tham vọng đi tìm tương lai sáng lạn hơn ở nơi chói chang ánh sáng – Sài Gòn hoa lệ.

    Bước lên chuyến xe đò Cúc Phương lần này không còn là tâm trạng háo hức như mọi lần, thay vào đó là sự hồi hộp pha lẫn lo âu. Trước khi lên đường thì mẹ tôi có đề nghị ba tôi đi theo để tiện lo cho tôi trong 4 ngày ở lại Sài Gòn để thi đại học, tôi từ chối – Con lớn rồi, chỉ đi thi thôi rồi về chứ có đi luôn đâu mà. Số phận cũng đưa đẩy khi nhà ngoại tôi ở Sài Gòn lại quá xa điểm thi – tận 15km.

    Khi đó điều kì lạ bỗng xuất hiện và cũng là tiền đề cho những thứ xảy ra sau này: Mẹ tôi liên lạc được với một người bạn học cũ có một dãy phòng trọ chỉ cách điểm thi của tôi 650 mét, và cổ đồng ý cho tôi tá túc cũng như lo việc ăn uống cho tôi trong những ngày thi cử. Ngồi trên xe suốt đoạn đường, tôi cứ nghĩ vẩn vơ về những ngày sắp tới và cảm thấy càng lúc càng hoang mang hơn, nhưng cuối cùng chiếc xe đò cũng cập bến Miền Đông, những suy nghĩ đó tạm thời được gác lại.

    Chiếc grabbike chở tôi vừa rời đường lớn quẹo vào một con đường khác cũng khá rộng nhưng không đông đúc và nhiều xe cộ qua lại lắm, đi thêm tầm 150 mét nữa thì dừng lại trước một ngôi nhà lớn, có hai lầu, mặt tiền là một nhà thuốc tây.

    – Tới rồi anh ơi!

    – Cám ơn anh, cho em gửi tiền. – Sau đó chàng thanh niên grabbike quay xe lại và chạy mất. Tôi lôi điện thoại ra và tìm trong danh bạ.

    – … Alô dạ cho hỏi có phải số điện thoại của cô Hạnh không ạ? – Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ khá thanh.

    – Hạnh đây cho hỏi ai đang gọi vậy?

    – Dạ con là Lâm con mẹ Phương bạn của cô, mẹ con có gọi cho cô báo trước là con lên ở nhờ cô để đi thi đại học ấy ạ.

    – Ủa con lên tới nơi rồi à? Đang ở đâu cô ra đón?

    – Dạ con đang đứng trước cửa nhà cô rồi.

    – Ôi thế thì chờ cô xíu cô chạy ra nghe! – Rồi cô cúp máy, rất nhanh sau đó, cánh cổng sắt sát bên nhà thuốc mở ra, một người phụ nữ trung tuần xuất hiện với khuôn mặt rạng rỡ đang vẫy tay gọi tôi.

    – Tùng Lâm con mẹ Phương phải không con? Vào đây đi con!

    – Dạ vâng con chào cô! – Rồi tôi lật đật ba lô túi xách đi theo cô vào đằng sau cánh cổng nhỏ.

    Kể thêm một chút về cô Hạnh, trước tiên là qua lời mẹ tôi kể. Vào thời trung học cô cũng thuộc dạng hoa khôi của trường, hát rất hay, vì vậy chú – chồng cô – mới bị cô cưa đổ. Chú thì thuốc dạng thông minh đi kèm cả cần cù, cho nên khi còn rất trẻ nhưng đã tạo dựng cho riêng mình một công ty in ấn và quảng cáo nhỏ. Tuy nhiên số phận lại nghiệt ngã khi căn bệnh ung thư tuyến tụy quái ác mang chú đi 3 năm trước khi sự nghiệp đang đi lên.

    Cô suy sụp, lúc đó chỉ có cô và đứa con gái dìu dắt nhau qua quãng ngày khó khăn, đến giờ thì mọi thứ có vẻ đã ổn định hơn với cô. Sau khi sang nhượng lại công ty của chồng, cô lấy tiền đó xây lại căn nhà, biến tầng 2 và 3 thành 8 phòng trọ cho thuê, con gái cô thì đang làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu của Nhật.

    Còn đối với tôi, ấn tượng đầu tiên về cô là một người phụ nữ khá trẻ so với tuổi cũng như những thăng trầm mà cô đã phải trải qua. Tướng người dong dỏng cao, khuôn mặt trái xoan với mái tóc búi củ tỏi gợi lên vẻ mặn mà của người đàn bà tứ tuần – Đúng là hoa khôi có khác – Tôi nghĩ trong đầu. Nhưng đặc biệt thứ duy nhất mà tôi có ấn tượng nhất khi gặp cô lần đầu tiên là cặp mông đạt chuẩn quốc gia của cô. Cặp mông đồ sộ ẩn sau 2 lớp quần lót và legging nhưng vẫn không thể nào làm cho tôi dừng dán mắt vào nó suốt đoạn đường ngắn ngủi từ cổng vào tới cửa nhà cô – bởi cái quần lót và legging nó cứ chẽn lại ngay chỗ khe mông ấy…

    Cửa chính nhà cô nằm ở cuối hành lang chung của dãy trọ, trước cửa là khoảng sân rộng để xe của người dân thuê phòng, trong góc trái là cầu thang thép dẫn lên các tầng dãy trọ. Cô dắt tôi vào nhà rồi mời tôi ngồi xuống cái trường kỷ, cô thì đi thẳng xuống bếp.

    – Bỏ đồ ra đó đi con, nghỉ ngơi xíu đi cô dắt lên phòng. Đi xe có mệt lắm không?

    – Dạ con đi riết quen rồi cô, con cám ơn cô.

    – Uống miếng nước đi con cho mát. – Cô đưa tôi ly nước mát lạnh, tôi làm một hơi cạn ly – Con cám ơn cô nhiều ạ.

    Sau đó tiết mục hỏi han về cuộc sống, về gia đình và vô vàn thứ khác của đôi bên. Tôi nhận thấy cách cô tiếp nhận câu chuyện và trả lời tôi rất cởi mở, khiến tôi có cảm giác thân quen và tưởng như cô và tôi đã biết nhau từ lâu chứ không phải đây chỉ là cuộc nói chuyện lần đầu tiên.

    – Thôi để cô dẫn con lên phòng của con, ngay trên lầu này thôi, sửa soạn đi rồi xuống ăn trưa với cô nghe.

    Tôi dạ vâng rồi lại lóc cóc theo cô lên phòng mình, vẫn không thể bỏ qua cặp mông khổng lồ đó cũng như cơ hội nhìn để nhìn nó gần hơn khi leo lên những bậc cầu thang thép dẫn lên phòng mình.