Category: Uncategorized

  • Cái lồn chùa

    Cô dạy học trò đếm theo nhịp tiếng lốc cốc gõ nhịp cầm canh của xe mì Hoành Thánh đánh tan không gian tĩnh mịch của khu xóm nhỏ Bàn Cờ. Xong buổi học, thằng Tạo rủ:

    – Đi ăn mì tụi bây.

    Nói xong nó quầy quả đi liền, làm cả bọn phải kéo theo tới ngồi quanh xe mì đêm.

    – Cho bốn tô bự đi chú.

    – Mấy nị đợi một chút, ngộ bỏ thêm mấy cục than vô lò.

    Húp xong ngụm nước cuối cùng, thằng Tạo nháy mắt ra hiệu cho thằng Tòng và thằng Tường chuẩn bị.

    – Chạ… ạ… y… y tụi bây.

    Thằng Tài giật mình ngẩng lên nhìn ba thằng bạn đang co giò phóng chạy. Hoảng hồn chưa biết chuyện gì, nó cũng buông tô mì đang ăn dang dở xuống đất, cắm đầu chạy theo, bỏ lại sau lưng tiếng tả tả tiểu tiểu inh ỏi của chú Tàu khốn khổ.

    Hụt hơi mới đuổi kịp ba thằng bạn, thằng Tài hổn hển thở:

    – Tụi bây làm gì mà chạy dữ vậy?

    – Ăn giật mà hổng chạy nhanh sao được mậy.

    – Ăn giật? Tao có tiền mà, giật làm chi vậy?

    – Đồ cù lần lửa. Ăn giật mới ngon, trả tiền ăn đâu có vui. Đi chơi với tụi tao, mày phải chạy cho lẹ, không lẹ chân có ngày lãnh đạn đó con.

    Thấm ý, thằng Tài im re, nhưng nhủ thầm – ngày mai phải đưa tiền cho chị Tư kiếm ông Tàu trả lại, tội người ta buôn gánh bán bưng kiếm được bao nhiêu tiền đâu.

    Thả bộ dọc đường Phan Thanh Giản, đến Ngã Bảy tụi nó ghé mua vài ổ bánh mì Gia Long mới ra lò, vừa đi vừa tán dóc rôm rả. Thấy mấy nàng gá? Ăn sương đứng lảng vảng gần đó, thằng Tòng thò tay bóp dái buột miệng:

    – Nứng cặc quá tụi bây, bắt đại một con nha?

    – Ở đây già không hà, đi ra Công Trường Quách Thị Trang kiếm mấy em đẹp mà “bót” hơn đi.

    – Làm gì đủ tiền mậy.

    – …

    – Có kế gì không Tôn Tẩn?

    Cả bọn quay lại nhìn thằng Tường dò ý, cái thằng nhỏ con mặt mũi trông hiền khô như con gái nhưng lại nhiều “mưu sâu kế độc”, quân sư của cả bọn.

    Tường Tôn Tẩn ngẩn người, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi hỏi:

    – Chiếc mô – bi – lết hư bữa hỗm tụi bây sửa chưa?

    – Tiền đâu mà sửa mậy.

    – Vậy là được rồi, thằng nào có Đức Thánh Trần?

    – Tao còn một tờ.

    Thằng Tài lấy ra tờ $500 mới “móc túi” của má nó, đưa cho thằng Tường và nói:

    – Gì mà có $500 sao đủ trả mậy?

    – Ai nói với mày tao trả tiền chơi gái bao giờ vậy?

    Tà tà lượn quanh bồn – binh, thằng Tài nhìn ngang nhìn dọc kiếm con mồi.

    Đứng cả đêm ế độ, con Huyền ngó chiếc xe đang từ từ tới mà mừng thầm trong bụng, thằng nhỏ mặc sơ mi trắng quần kaki xanh dáng dấp học trò thuộc loại nai tơ, chắc mới tập tành chơi gái? Con Huyền thầm nghĩ.

    – Chị… chị… chị đi chơi với em hông?

    Cái đầu ba phân, mặt mày sáng sủa, coi chừng hôm nay mình gặp hên “mở mắt” thằng học trò này nha, nghỉ vậy nhưng nó làm bộ hỏi:

    – Đi đâu?

    – Đi… đi…

    – Một “dù” hay đi suốt đêm vậy?

    – Về nhà em chơi suốt đêm nha, ba má em không có ở nhà.

    – Mấy người?

    – Có một mình em ở nhà thôi.

    Vậy giỏi lắm là hai “dù”, đêm nay được ngủ ngon rồi.

    – $2000 Cho cả đêm, có đủ tiền hông?

    Thằng nhỏ móc túi đếm tiền, con Huyền thấy nó nhá nhá mấy tờ $500 là mừng húm, nói thách gấp bốn lần hỏng biết nó trả bao nhiêu đây.

    – Em còn $1800, chị lấy rẻ dùm $1500 thôi nha.

    – Hổng được, bớt $200 thôi, hỏng chịu thì tìm con khác đi.

    – Dạ chịu, em thấy chị hiền em mới dám lại, chứ mấy chị kia dữ thấy bà, em đâu dám hỏi.

    Dọc đường này, tao dữ có tiếng mà mày nói tao hiền, con Huyền cười thầm trong bụng.

    – Đưa tiền đây.

    – Chút về nhà em đã, ở đây em sợ bị chị gạt lắm.

    Nghe thằng nhỏ nói có lý, lại nhìn cái mặt lo lắng ngơ ngơ ngáo ngáo của nó, Huyền yên tâm không sợ bị gạt, nó gật đầu, thót ngồi lên yên sau xe.

    Chở con nhỏ chạy vòng vo trong xóm một hồi để đánh lạc hướng, thằng Tường dừng xe trước cửa nhà, lui cui mở khóa bước vô.

    – Sao tối thui vậy anh?

    Đèn bật sáng, con nhỏ chỉ thấy có cái giường và cái tủ bự mà thôi, không ai hết nên cũng yên tâm. Cởi lẹ quần áo, nó thót lên giường rồi đưa tay ngoắc thằng nhỏ, đứng cả đêm mỏi cẳng nó muốn lẹ lẹ rồi ngủ cho yên giấc đêm nay. Thấy thằng nhỏ luống cuống nó mắc cười, mẹ họ? Gặp đúng “nai tơ” rồi, nó cười cười:

    – Lẹ lên anh.

    – Đèn sáng kỳ quá, tui tắt đèn nha.

    – Nhà có đèn mờ hông vậy?

    – Hổng có.

    Vậy tối thui làm sao mày thấy “lỗ” hả, thằng lù đù, nghỉ vậy nhưng con Huyền cũng gật đầu.

    Nó nghe tiếng sột soạt cởi quần áo, rồi thằng nhỏ trèo lên ôm nó sờ mó lung tung, tội nghiệp cho con nai tơ, Huyền thò tay xuống phía dưới nắm cặc thằng Tường kéo tới hang, thằng này nhỏ con mà cặc bự quá ta, chưa chi mà nó cứng ngắc rồi, chắc năm mười mười lăm là hạ mã thôi. Cầm con cặc Huyền lướt nhè nhẹ trên miệng lồn gợi hứng, nó sợ thằng nhỏ đâm đại thì rát chết cha.

    – Hổng biết thì để đó từ từ em dạy cho, đừng chọc bậy chọc bạ à nghen.

    Tao mà hổng biết, thằng Tường cười thầm trong bụng, nãy giờ đóng kịch nó mắc cười lắm rồi nhưng cũng để yên cho con nhỏ khều khều một lúc. Bất thần nó nắc một cái ạch, đẩy con cu nhập cung một cái một.

    – Ái… ái…

    Con Huyền tê điếng cả cái lồn, chuẩn bị vậy mà cũng hỏng xong nữa, ê thấy mẹ luôn, mai mốt chắc phải coi chừng mấy thằng nhỏ con quá, phải đo cặc trước rồi mới ra giá, bữa nay coi chừng lỗ vốn, nắc gì mạnh dữ vậy mậy, năm mười mười lăm hai mươi… Đếm hoài cũng chưa thấy thằng nhỏ ra, con Huyền bắt đầu nghi nghi cái mặt hiền khô của thằng này, nó học đụ hồi nào vậy cà, nó chơi còn nghề hơn dân chơi có máu mặt nữa. Nghĩ gì thì nghĩ, nó bắt đầu thấy khoái khoái rồi.

    Anh mà hiền hả mậy, mười lăm tuổi anh được mấy sư tỷ “mở mắt”, rồi ngày nào cũng cùng mấy bả luyện công phu, sức em được mấy năm hơi mà đòi dạy anh hả… hả… hả… hôm nay anh cho em nếm mùi nha. Định “quần” con nhỏ thêm một lát nữa, nhưng nhớ tới mấy thằng bạn đang nứng cặc trốn trong tủ và dưới giường, nó đợi con nhỏ vừa rùng mình rên ư ử, nó rút cặc ra rồi nhè nhẹ bò xuống giường khều thằng Tạo.

    Đang nằm phê phê chưa kịp tỉnh hồn, con Huyền bị tấn công ồ ạt lần nữa, lần này nó bị nắc tới gần “dẹp” phao câu luôn, nó ôm đầu thằng nhỏ đẩy ra, ý sao tóc thằng này bây giờ dài vậy, cái ngực cũng lớn hơn nữa, chết mẹ rồi, cái tủ…

    – Ê… ê… mày là thằng nào, hổng phải thằng hồi nãy.

    – Ư… ư.

    Thằng Tạo ngậm tâm, hì hục nắc, cái nào ra cái nấy kéo theo từng tiếng kẽo kẹt rung rinh cả chiếc giường.

    Biết mình bị mấy thằng học trò gạt “đụ hội đồng”, con Huyền cũng ráng gỡ gạt cú chót.

    – Mỗi “dù” thêm $200 à nghen.

    – Ừ… ừ…

    Bây giờ thêm $2 cũng hổng có, ở đó mà $200, thằng Tạo vừa nhịp nhịp vừa cười thầm.

    Đến “dù” thứ 10, con Huyền đã ngất ngư, xuống giọng năn nỉ.

    – Mỗi anh một “dù” thôi nha, em mệt lắm rồi.

    – Thì nãy giờ tụi anh mỗi đứa có một lần thôi.

    – Mấy anh mấy người lận.

    Con Huyền nghe tiếng thằng nhỏ đầu tiên nói:

    – Tụi anh có 4 đứa, còn mấy anh kia bên hàng xóm qua ké thôi. Nhưng em đừng lo, mỗi “dù” anh lấy giù? Em $200 rồi, sáng về anh đưa cho em.

    Sáng… vậy là chết mẹ cái lồn con rồi, nhưng kệ nó ráng ứ hự đêm nay rồi mai mình ngủ bù, con nhỏ vừa thở từng nhịp vừa tính thầm trong bụng, $1800 cộng thêm 9 lần nữa là $3600, vậy là mình trúng mánh đêm nay rồi, kệ nó ráng một chút rồi ngủ.

    Đếm đến $5200 là nó hết đếm nổi, mà vẫn tiếp tục bị “quần”, thôi kệ mình tính “mảo” $8000 thôi, đếm thêm chút nữa coi chừng lộn rồi tụi nó ăn gian.

    – Em tính “tròn” $8000 nha, bao nhiêu “dù” cũng được hết.

    – Ừ, tính vậy gọn hơn.

    Nghe tiếng con nhỏ thều thào, cả bọn cười trong bụng.

    Tới hừng đông tờ mờ sáng cuộc chiến mới tàn, ê ẩm toàn thân con nhỏ theo thằng Tường ra xe đưa về. Ra nghề gần 3 năm rồi, bữa nay nó mới nếm mùi “bề hội đồng” tơi tả như vầy, thiệt tình là xui tận mạng, gặp mấy thằng quỷ sống thứ ba học trò này, lần sau chắc phải chạy mặt mấy thằng hiền hiền như thằng này quá, cũng may còn kiếm được $8000.

    Đang mải mê suy nghĩ, con Huyền đâu thấy thằng Tường thò tay lắc lắc cọng dây nối bu – di. Chiếc xe phạch phạch vài cái rồi ngừng lại.

    – Xui quá vậy ta, xe chết máy rồi.

    – Làm sao bây giờ anh.

    – Em xuống xe, anh đạp máy chắc nổ lại liền.

    Con nhỏ xuống xe, nhìn thằng Tường dựng chống rồi leo lên đạp, đạp vài lần không nổ, nó mới lúi húi sửa sửa cái gì ở đầu máy.

    – Chắc phải vừa đẩy vừa chạy quá, em đứng đợi anh một chút nha.

    – Lẹ lẹ à nha, em mệt ứ hơi rồi, đưa em về ngủ sớm, tối còn đi làm nữa đó.

    – Ừ, chút xíu là nổ rồi.

    Nhìn thằng nhỏ đẩy vài vòng là xe nổ máy, con nhỏ thở phào trút gánh lo. Ủa, sao nó vẫy tay với mình vậy cà, chết mẹ rồi… trúng kế nữa…

    – Ê… ê… ê, đỉ mẹ tụi mày gạt tao hả.

    Con Huyền la lớn rượt theo được mấy bước thì hết sức, ngồi xuống đất hổn hển thở.

    Bước đi từng bước mà ấm ức, mẹ nó xui tận mạng, điệu này chắc phải đốt “thông lông” lồn quá, mai kêu mấy thằng mặt rô chém chết cha tụi này, nhà tụi nó ở… quẹo trái… rồi quẹo…

    – Ê, cô kia đứng lại, mới sáng sớm đi đâu đó.

    Giật mình quay lại, thấy hai ông Cảnh Sát là nó hết hồn, bây giờ mà còn bị bắt về bót nữa thì chết mẹ, đầu nó xoay vòng suy nghĩ nhanh như chớp. Phải…

    – Hu… hu… hai thầy phải giúp em mới được, em cắt cặc nó cho mà xem, còn con đỉ chó nữa, hu… hu…

    – Chuyện gì khóc lóc dữ vậy?

    – Hic… hic… hai thầy biết hôn, bây giờ em già em xấu, nó bỏ em theo con đỉ chó đó, hu… hu… em theo dõi tụi nó cả đêm mới biết chỗ ở của con đỉ chó đó, hai thầy theo em đi bắt nó dùm, hic… hic…

    Mới sáng sớm chưa uống cà phê mà phải theo con mẹ này bắt ghen thì xui cả ngày, phải tìm cách thối thoát thôi, viên Cảnh Sát nghĩ thầm.

    – Chị phải bình tĩnh lại, làm đơn thưa tụi tui mới biết đường mà xử, chớ đi bắt nghen ngang xương vầy sao được.

    – Thưa tụi nó ở đâu vậy mấy thầy.

    – Tới bót Quận Ba hướng đó đó. Tụi tui có công chuyện phải đi trước nha.

    – Dạ, cảm ơn hai thầy.

    Đợi hai người Cảnh Sát vừa khuất bóng, con Huyền ngoắt chiếc xích lô đạp vừa trờ tới, dông liền.

    Ngủ một giấc thẳng cẳng tới trưa trời trưa trật, bốn thằng mới lục đục thức dậy rửa mặt rồi đi ăn sáng đằng tiệm Bánh mì Hà Nội góc quán cà phê Năm Dưởng. Xin được ngồi cái bàn trong góc, kêu bánh mì Pate, thịt nguội và bốn ly sữa nóng, vừa ăn chúng vừa bàn tán huyên thuyên chuyện tối qua, vừa bàn vừa cười khúc khích nho nhỏ chứ đâu dám bô bô như ở ngoài đường, chỗ này toàn bậc cha chú người lớn ra ăn sáng, hôm nay nhờ tiền thu được của mấy thằng trong xóm tối qua tụi nó mới dám vô đây, bô bô lớn tiếng mấy “chả” thấy ghét đi qua cho vài bạt tay là chết tổ.

    Phá làng phá xóm ở đâu tụi nó cũng dám làm, chứ về đến xóm là tụi nó xếp re, đến cà phê còn chưa dám kêu uống chứ đừng nói đến chuyện ho he lớn tiếng. Cái xóm nhỏ Bàn Cờ này là vậy đó, mấy bậc đàn anh của tụi nó ra ngoài đường là tay anh chị khét tiếng, em út cả bầy, thét ra lửa chứ về đến đây lúc nào cũng phải khoanh tay thưa chú thưa anh hết trọi, đất sống cuối cùng của họ ở đây mà.

    Ấm bụng, tụi nó kéo nhau lên đường Nguyễn Hoàng thụt bi da.

    Đang đi, thằng Tài chợt đứng lại, khều thằng Tạo.

    – Ê, con nhỏ mặc jupe đỏ chạy chiếc “đam” đằng trước phải con bồ mày mới quen không Tạo?

    Thằng Tạo quay lại nhìn, rồi xoay hẳn mình lại, mặt mày tái mét, nín khe không nói tiếng nào.

    Gì vậy mậy, mặt mày sao không còn chút máu vậy?

    – Tao… tao…

    Cả ba thằng ngạc nhiên lắm, cái thằng nổi tiếng đầu bư đụng đâu húc đó, không biết sợ là gì, mà sao nhìn thấy con nhỏ đó là tái mặt vậy cà???

    – Chuyện gì vậy mậy, nói tụi tao nghe coi.

    Như biết con nhỏ đã đi xa, thằng Tạo mới quay lại nhìn theo. Rùng mình nổi da gà, nó nhìn vào mắt của mấy thằng bạn đang ngó nó chăm chú hồi lâu rồi từ từ kể bằng giọng run run sợ sệt…

    Thằng Tạo soi gương, vuốt vuốt nhè nhẹ cái đầu mới chải dầu láng mướt, láng đến độ con ruồi nào mà lạng quạng đậu lên chắc trượt té gãy cẳng quá. Thưa má xin đi chùa, rồi nó lẻn nhẹ vào phòng con em lục tủ kiếm vài trăm dằn túi, chiều về mất tiền nó khóc rồi mắc đền bà già thôi, thằng Tạo nghỉ trong bụng.

    Theo đoàn người bước vào Chánh Điện chùa Vĩnh Nghiêm, mắt Tạo đảo lia đảo lịa tìm đối tượng, tiếng là đi chùa chứ nó chỉ dám ở ngoài sân nhìn gái thôi chứ đâu dám mò vào trong, nó sợ Ổng biết tà tâm của nó cho một cước thì tàn đời. Bóng cô gái mặc jupe xanh thoáng qua là nó nhìn mút con mắt, cái đít hết xảy, cẳng cao eo nhỏ, mắt nhìn chân bước thằng Tạo theo sát nút. Như có linh tính, cô gái quay đầu nhìn lại phía sau, môi hồng mắt một mí, cười duyên một phát làm thằng nhỏ muốn đứng tim, hôm nay chắc Đào Hoa chiếu mệnh nó rồi. Tò tò, Tạo theo con nhỏ tới quầy xin xâm, quỳ kế bên nàng tay lắc lắc hộp xâm miệng lầm bầm lớn tiếng:

    – Cầu Trời lạy Phật cho năm nay con gặp được người yêu, đẹp mà lại có duyên bằng phân nữa cô láng giềng quỳ kế bên con, con xin ăn chay một tháng.

    Nghe tiếng khúc khích cười, nó biết cô nàng cũng lắng nghe, quên mất tên cuốn tiểu thuyết nào dạy nó câu này mà hay quá mạng. Một quẻ xâm văng ra, Tạo với tay lượm đứng dậy theo sát đít cô nàng tới quầy giải xâm, cái đít này mà bóp bóp là hết ý, nó nhủ thầm.

    Đưa quẻ xâm cho ông thầy mà mắt nó cứ liếc chừng cô hàng xóm, thấy em cũng liếc mắt qua nó khoái hết lớn, vậy là cá cắn câu rồi. Nó nghe ông thầy loáng thoáng:

    – Đây là quẻ xâm tốt… năm nay cậu… số Đào Hoa…

    – Dạ, thầy nói gì?

    – Tôi nói cậu năm nay có Đào Hoa chiếu mệnh, cung Càng phát, chắc chắn sẽ có người yêu vừa ý, cung Ly…

    Vậy là đúng rồi, số Đào Hoa trước mặt chứ đâu xa. Nó móc tiền cho ông thầy $50 rồi bước nhanh theo cái jupe xanh.

    Mặt mày đen thui, trán hắc ám mà Đào Hoa nổi gì, thấy cặp mắt mày liếc ngang là tao biết rồi, ông thầy nghĩ thầm trong bụng.

    Theo đuôi một đoạn, cô gái quay lại ngoắc nó.

    – Sao anh theo em hoài vậy?

    – Cho anh làm quen nha, anh tên Tạo, học Đệ nhị ban B trường Petrus Ký.

    – Em tên Linh, nhà ở đằng kia kìa, anh có ghé chơi không?

    Còn phải hỏi, đương nhiên là tới rồi, số Đào Hoa hên thiệt ta.

    Theo em vào cửa, thằng Tạo ngạc nhiên vô cùng, nhà giàu lại đẹp sao lại khoái nó cà, chắc tại số Đào Hoa rồi, nhà cổ kính quá, có vẻ lai Tàu. Con Linh bước vào trong một lúc rồi bước ra, tay dắt một bà cụ già răng đã rụng hết miệng móm xọm.

    – Đây là Ngoại em, năm nay đã thọ 118 tuổi rồi.

    – Cháu thưa bà.

    Bà cụ nhìn Tạo một lúc lâu, gật gù không nói tiếng nào, chỉ quay sang gật gật cái đầu, rồi theo con Linh đi vô nhà trong. Một lát, con nhỏ quay ra, tay bưng một ly nước mát đưa mời Tạo.

    – Ngoại em thích anh lắm, cho phép em mời anh ở lại chơi cho vui, anh uống nước cho khỏe rồi theo em ra sau vườn chơi.

    Uống một hơi cạn ly nước, Tạo theo con Linh đi dạo quanh nhà, nhà nó giàu thiệt toàn đồ xưa quý giá không hà, mà sao vắng tanh vậy.

    – Ủa, nhà vào vắng quá vậy Linh?

    – Ba má em đi buôn bán xa, lâu lâu mới về, còn mấy người làm hôm nay rằm họ đi chùa hết rồi.

    Thằng Tạo thấy người sần sần, nóng bức trong mình, đưa tay nó cởi nút áo trên cổ.

    – Đây là phòng ngủ của em.

    Căn phòng rộng, trang hoàng rất trang nhã, giữa phòng là chiếc giường nệm Hồng Kông trải ra trắng muốt. Con Linh bất chợt quay ngang, vòng tay qua cổ thằng Tạo, nhón chân ngửa mặt đợi chờ. Vòng tay ôm con nhỏ kéo sát vô mình, Tạo đặt lên môi nó nụ hôn say sưa, con nhỏ này thơm tho ngon lành quá, chưa chi mà con cu đã căng cứng rồi, kéo đít con nhỏ sát vô nó sàng sàng cho con cu cạ cạ qua lại. Một hồi lâu, Linh mới đẩy thằng Tạo ra, ngước mặt lên nó nói:

    – Em thích anh lắm, nhưng em không cho anh đâu, em lai Tàu phải giữ trinh tiết mới có chồng được.

    – …

    – Nhưng em có một người chị, lớn hơn em hai tuổi, đã có chồng mà chồng chị ấy không may bị tai nạn mắc chứng Liệt Dương, thèm đụ lắm.

    – …

    – Nhưng chị em không muốn anh thấy mặt.

    – Vậy làm sao bây giờ.

    – Tụi em có một cách đụ vui lắm, anh muốn chơi không?

    Con cặc Tạo bây giờ căng cứng tối đa, muốn chọc thủng quần lú ra ngoài, nó không hiểu sao hôm nay mình nứng dữ vậy nữa, chắc tại con nhỏ đẹp quá. Nó lè lẹ gật đầu, sợ con nhỏ đổi ý không cho đụ thì tức dái chết quá.

    – Tụi em hai đứa chơi một lượt, em phần trên, còn chị em phần dưới, như vậy em vẫn giữ được trinh tiết, mà chị em cũng có cặc để chơi, anh chịu hôn?

    Sao mà hổng chịu, dễ gì một lần đụ được hai đứa đẹp như vầy, nó gật đầu lia lịa.

    Con Linh bước tới kéo phéc – ma – tua nó xuống, con cu thằng Tạo bật ra ngoài sừng sững, tay sụt sụt con nhỏ đưa miệng liếm liếm cái đầu ban lúc này đang dồn máu ửng đỏ, rồi nó ngậm vô miệng thụt ra thụt vô.

    – A… a…

    Thằng Tạo sướng hết biết, nào giờ có ai bú cặc nó đâu, hôm nay gặp con nhỏ vừa đẹp vừa sang lại khoái bú cặc đúng là Đào Hoa chiếu mạng mà. Bú một lát, con Linh buông ra, kéo Tạo lên giường.

    – Ý, em làm gì vậy?

    – Phải trói tay anh lại, chứ không thôi lúc hứng quá, anh đụ lộn lổ là chết em, lúc đó ai mà cản anh được.

    – Mà chị em đâu không thấy.

    – Chỉ ở phòng bên, chút nữa mới qua.

    Con Linh buộc chặt hai tay thằng Tạo vào hai sợi dây có sẵn trên thành giường, rồi mới đứng dậy từ từ cởi quần áo, bày thân hình săn gọn thon thả trước mắt Tạo, con gái nhà giàu sang trọng có khác, đến cái lồn cũng cạo nhổ gọn gàng nữa. Con Linh quỳ chàng hãng đưa cái lồn thơm phức trước miệng thằng Tạo, hai tay mân mê trước ngực.

    Tạo lè dài lưỡi liếm ngang liếm dọc, con nhỏ này chưa đụ ai thiệt ta, cái lồn còn đỏ hỏn hà. Nó nghe có tiếng bước chân nhè nhẹ đi vào, rồi cái quần tây đang mặc được cởi ra, một cái miệng nhỏ xíu ấm áp xì xụp bú cặc nó, “đã” không tưởng được, con chị bú còn “xịn” hơn con em nữa. Nó muốn ngoải đầu muốn nhìn mặt con chị cho thỏa óc tò mò, nhưng lúc này hai cái đùi con Ling kẹp cứng đầu đâu cho nó nhúc nhích. Miệng liếm ngang liếm dọc, nhưng tâm trí nó thực ra đang để ở con cu càng lúc càng căng cứng dưới cái miệng thạo nghề của chị con Linh. Bú một hồi lâu, con chị mới chàng hảng hai chân bên hông thằng Tạo, tay cầm con cặc đút vào rồi ì ạch nắc lên nắc xuống, cái lồn con này “bót” thiệt chắc lâu rồi chưa có ai chơi, tội cho thằng chồng Liệt Dương của nó có đồ tốt mà xài hổng được.

    Liếm gần gảy lưỡi, con Linh đã “ra” mấy lần, mà con chị vẫn chưa xong, hỏng hiểu hôm nay nó ăn gì mà dai dữ vậy cà, nó mong con Linh chịu hổng nổi nữa lăn đùng ra cho nó được nhìn mặt con chị, mà sao “ra” đến xụ người nó cũng cứ kẹp cứng đầu mình vậy cà, con chị bây giờ chắc đã ê lồn rồi nên leo xuống không dám nắc nữa, nó dùng miệng thay lồn đỡ mệt hơn. Bây giờ thì Tạo đã bắt đầu phê phê rồi, tinh khí dồn hết lên hai hòn dái căng cứng, con nhỏ lúc này miệng bú tay xoa bóp hai hòn liên hồi, đến lúc Tạo bắn tinh thì cái miệng nút liên tục như muốn hút hết tinh lực trong người nó ra vậy, cái miệng này kinh hồn thiệt ta, bộ nó khát nước kinh niên sao cà, nút gì mà thèm khát dữ vậy. Tê mê dưới ngón nghề điêu luyện, Tạo bắn khí liên tục, ra giọt nào con chị hút hết giọt đó.

    Rã rời, Tạo xoải tay nghỉ mệt, con chị lặng lẽ bỏ ra ngoài. Lúc này con Linh mới chịu buông đầu nó ra, ngả ngang, ôm nó nằm nghỉ mệt.

    Rồi tụi nó thành bồ bịch, ngày nào nó cũng tới nhà Linh rủ con nhỏ đi chơi, bao giờ con nhỏ cũng dành trả tiền, cứ hết tiền là con nhỏ đưa cho nó tiếp, chưa bao giờ thằng Tạo thấy mình có phước như vậy, có hai cái cô gái xinh đẹp sang trọng lại khoái cặc, còn cho nó tiền xài nữa, đúng là năm nay Đào Hoa chiếu mạng mà. Có điều hai chị em con nhỏ này dâm quá, ngày nào cũng bắt nó chơi đến sạch khí, chơi không nổi mới thôi, sức trai 17 dồi dào nhưng phải có lúc cạn chứ. Đến một hôm…

    Tạo đến chơi, con Linh có chuyện phải vào trong, bỏ thằng Tạo ngồi ngoài phòng khách một mình với bà Ngoại già nua của nó. Thằng Tạo thấy bà cụ cứ nhìn nó hoài, mắt nheo nheo như cười cợt, miệng lẩm bẩm câu gì đó. Nhìn cái miệng bà cụ, nó có cảm giác quen thuộc lắm, cái miệng này… nó bước tới gần, kê sát lỗ tai coi bà cụ lẩm bẩm cái gì… lúc đầu nó nghe không hiểu gì hết, nhưng dần dần nó nghe bà lập lại nhiều lần mấy tiếng… cặc tốt cặc tốt… uống sữa uống sữa. Bật ngửa người ra, thấy bà cụ vẫn cứ nhìn nó với đi mắt lờ đờ nhưng thèm khát, cái miệng này… cái miệng này… nó chợt hiểu, kinh hoàng thằng Tạo giật lùi lại, lăn ra bất tỉnh cái đùng.

    Xong chuyện, bước ra ngoài phòng khách, thấy thằng Tạo bất tỉnh nhân sự là con Linh đã biết chuyện gì rồi, đây đâu phải lần đầu đâu. Vậy là phải tốn công đi chài thằng khác kiếm sửa cho Ngoại rồi, hỏng có là bà chết mất.

  • Gái 18 tuổi bán trinh

    Em tên Nguyễn Thùy Linh, 19 tuổi. Chuyện em sẽ kể dưới đây là một chuyện suốt đời em nhớ mãi. Chuyện lần đó, cái thuở em mới tròn 18 tuổi, vào một buổi xế chiều của ngày nọ, chị Bang chở em trên một chiếc xe Dream mới mua của chị, chạy xuyên qua các con đường đi về phía Chợ Lớn. Ngồi đằng sau xe, em bấn loạn trong đầu bao ý nghĩ này nọ. Cứ tưởng là mình đã sẵn sàng từ mấy ngày trước rồi, nào ngờ bây giờ vẫn còn run.

    – Chị Bang à, sao em lo quá – Em nói.

    – Lo gì. Em cứ yên tâm. Chị nói em hoài hà, không sao là không sao. Tới đó người ta biểu sao em làm vậy.

    – Nhưng… nhưng em cũng vẫn còn sợ, dù sao em cũng chưa bao giờ làm chuyện ấy. Có bị gì…

    – Em đừng lo. Người chị giới thiệu là một người rất sành điệu, bảo đảm không làm cho em bị hề hấn gì.

    – Em sợ đau lắm.

    – Không đau lắm đâu, giống như bị kiến cắn thôi… Người này đã tiếp xúc với cả mấy chục người như em rồi, em cứ việc yên tâm.

    Nghe chị Bang nói vậy, em cũng bớt lo lắng phần nào. Nhưng ngẫm nghĩ tới số phận của mình, thấy thật không bằng con gái người ta. Con gái người ta lớn lên có ăn có học, được đi chơi đây đó, được quen với bạn trai. Còn em, em sinh ra đã là con gái nhà nghèo, từ nhỏ phải làm cực kiếm tiền. Bây giờ, hoàn cảnh đẩy đưa làm sao đã đẩy em vào con đường này. Thật em cũng không ngờ điều tệ hại lại sắp xảy ra trên mình em. Nếu không phải tại gia đình cần tiền, nếu không phải tại con Lan, con em, cần đi học, tại người cha rượu chè be bét suốt ngày để cho má mang bệnh, nếu không phải tại này tại nọ, tại tình cờ quen biết với chị Bang, thì chắc ngày hôm nay đây em sẽ không vào Chợ Lớn làm gì, để gặp một ông nào đó em chưa bao giờ quen biết.

    – Chị Bang à! Nghe người ta nói lần đầu tiên đau lắm. Chảy máu phải không… Ơ… em nghe người ta nói vậy… em cũng không biết…

    – Lần đầu tiên ai cũng vậy, sẽ bị đau, bị chảy máu, nhưng chút chút thôi. Như chị nói đó, đau giống kiến cắn thôi, đau như đứt tay…

    – Nếu như bị kiến cắn thì em không sợ, đằng này một người đàn ông… À, mà chị có biết rõ ông ấy sẽ làm gì không. Em như là mơ hồ chưa biết mình phải làm gì. Có người nói đàn ông sẽ dùng cái đó để…

    – Em chỉ việc nghe lời ông ấy. Biểu sao làm vậy. Nếu em làm đúng như ông ta dạy thì ông sẽ cho tiền nhiều hơn số tiền ông hứa nữa.

    – Rủi lỡ em làm không được thì sao?

    – Bậy nè. Sao lại làm không được. Em phải tự hứa với lòng mình là làm được thì sẽ làm được. Em phải hứa với chị đó nghen… Nếu em làm không xong chị đâu còn uy tín gì làm mối lái cho ai nữa. Em hứa đi!

    – Dạ, em hứa… nhưng mà chị… em vẫn còn sợ…

    – Thôi em đừng lo nữa… chỉ đã nói là sẽ không sao đâu.

    – Em chỉ định hỏi là lần đầu tiên của chị ra sao?

    – Lần đầu tiên của chị! Lần đầu tiên của chị…

    – Ừ, lần đầu tiên của chị.

    – Lần đầu tiên của chị cũng thường thôi. Em hỏi làm chi?

    – Thường là sao, chị kể em đi… Em muốn biết…

    – Lần đầu tiên của chị… lúc đó chị mới lấy ảnh. Ảnh là một người sành điệu, ảnh làm cho chị thật hạnh phúc trong cái đêm đó.

    – Hạnh phúc… Hạnh phúc là ảnh làm sao?

    – Ảnh đã hôn chị từ đầu cho tới gót chân. Hôn cho chị thỏa mãn rồi ảnh mới tiến tới cái chuyện kia. Vợ chồng mà…

    – Vậy chị có bị đau không? – Em hỏi.

    – Chị đau nhưng cái đau đó có cái sướng em ạ.

    – Sướng? Em cũng nghe nhiều người nói làm chuyện đó sướng lắm. Sướng là sướng làm sao em cũng không hiểu rõ. Người ta nói sướng như hút áp phiện vậy hả chị?

    – Cũng có thể nói như vậy. Rồi từ từ em sẽ biết. Em phải tự tìm hiểu mới thấy hay, nếu bây giờ chị nói ra hết em đâu có gì đặc biệt.

    – Vậy lát nữa đây, em sẽ biết… hả chị?

    – Tới rồi! Tới chỗ… Em đứng đây chờ chị! – Chị bỗng cắt ngang lời nói của em.

    Nói xong, chị Bang tắt máy, gạt chân chống xe xuống, và ra hiệu cho em đứng đó. Đoạn, chị ngoe nguẩy đi thẳng vào một căn tiệm trước mặt. Thì ra đó là một tiệm vàng Kim Nhật thật lớn, được trang trí giàu sang. Người đàn bà trạc tuổi 40 thấy chị liền bước ra đón. Hai người cùng nhau đi vào trong, tránh cái ánh nắng chiều hắt vào mặt họ. Rồi họ nói nói, cười cười, chỉ trỏ về phía em. Không biết họ nói gì mà trông có vẻ thân mật lắm.

    Hơn 15 phút trôi qua, ngán ngẩm chờ đợi, rồi cuối cùng em cũng được chị Bang ngoắt tay biểu đi vào. Em tất bật bước vào trong.

    – Đây là cô Tư, cô là quản gia ở đây. Em hãy theo cô, cô biểu gì thì nhớ làm theo nghe chưa – Chị Bang vịn vai em nhắc nhở.

    – Dạ – em gật đầu đáp và chào người đứng trước mặt – Thưa cô Tư!

    Như biết trước em là ai và sẽ làm gì ở trong nhà này, nên cô Tư đó không thèm hỏi han gì em hết. Cô nói với chị Bang thêm mấy câu nữa rồi nói lời chia tay.

    – Sáng mai chị tới rước em, em ở đây ngoan, nhớ nghe lời của cô Tư dặn – Chị Bang quay lại nói với em trước khi ngồi lên xe.

    Em chỉ kịp gật đầu thì cô Tư đó đã nắm tay em dắt đi. Xuyên qua tấm mành trúc là một căn phòng rộng rãi, sang trọng. Em chỉ kịp liếc sơ căn phòng, là cô Tư đã dắt em tới một cái cầu thang nằm ở góc phòng. Bắt chước cô, em cởi dép ra.

    – Theo cô Tư lên lầu. Cô sắp xếp chỗ nghỉ của em tối hôm nay – Cô nói.

    – Dạ! – Em líu ríu đáp.

    – Em có mang đồ theo mặc?

    – Dạ không. Em tưởng chỉ tới đây một lúc…

    – Không sao. Lấy đồ cô mặc tạm. Cô có nhiều đồ cũ. Em mặc luôn và giữ.

    – Dạ cảm ơn cô – Em đáp.

    Cô Tư đó và em cùng bước lên những tầng lầu.

    Nhìn ra cửa sổ, ánh sáng dìu dịu của mặt trời hoàng hôn làm cho em thấy buồn buồn, xa lạ.

    – Em ăn gì chưa? – Cô Tư đó chợt hỏi.

    – Dạ, thưa… hồi trưa em có ăn.

    – Vậy, lát nữa em cứ ở lại phòng. Cô sẽ nhờ người mang đồ ăn lên cho em ăn tối.

    Nghe cô Tư đó nói vậy, em chợt thấy sự tự do của mình đã bị người ta cướp lấy. Ra là từ lúc này tới ngày mai em sẽ không được ra khỏi phòng.

    – Đây là phòng tắm cho em dùng. Còn kia là phòng đọc sách của ông chủ. Em sẽ vô đó chờ – cô hướng dẫn.

    Nghe cô Tư đó nói là phòng đọc sách, em mường tượng căn phòng có đầy sách. Nhưng khi cô và em bước vào phòng. Mọi sự hiện ra trước mặt làm em rất ngạc nhiên. Căn phòng thật là đẹp, hoàn toàn không có quyển sách nào như em nghĩ.

    – Phòng này phòng đọc sách của ông chủ… – Em nói như có ý dò hỏi.

    Biết được ý của em, cô Tư bèn nói:

    – Gọi là phòng đọc sách vì nó không hẳn là phòng ngủ, ông chủ không ngủ ở đây. Phòng này là phòng thư giãn của ông, có đôi khi ông ngủ lại. Phòng ngủ chánh của ông nằm ở tầng dưới, lúc nãy cô Tư dẫn em đi ngang đó.

    Em chợt nhớ ra lúc nảy có thấy phòng ông chủ. Nhưng em vẫn còn chưa hiểu, tại sao lại gọi là phòng đọc sách, phòng thư giãn là gì, tối nay em ngủ ở đây à, ông chủ sẽ lên với mình, không biết ông có ở đây suốt đêm hay chỉ ở một lát. Bao câu hỏi lẩn quẩn trong đầu em.

    Chợt cô Tư lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ:

    – Bây giờ, em chuẩn bị tắm rửa. Cô đi lấy quần áo cho em mặc và kêu người pha nước cho em tắm.

    – Pha nước? – Em chợt hỏi – Thôi khỏi thưa cô. Em tắm nước lạnh quen rồi đâu cần người pha nước.

    – Phải cần pha nước chứ em. Đây là lời ông chủ dặn. Em có biết không, nước này được pha bằng dược chất, rất đắt tiền. Em cần phải tắm ngâm mình trong đó ít nhất nửa tiếng.

    – Có thật sự cần lắm không cô? Chi vậy cô? – Em hỏi.

    – Cần. Cần lắm. Lát nữa ông chủ về… biết em chưa tắm nước pha, sẽ quở trách cô. Em đâu muốn cô bị trách… Nước này tắm da mát da thơm thịt đó, em nên tắm, biết không?

    – Dạ, biết. – Em lí nhí đáp.

    Cô tư nói xong thì quay lưng đi xuống lầu. Em, một mình, quay lưng đi vào phòng. Em ngồi xuống giường. Chiếc giường khá êm làm em tò mò nhún người lên xuống. Nhìn chung quanh, mọi vật rõ ràng rất đắt tiền nên căn phòng thấy quá sang trọng. Nhất là tấm gương trang điểm được mạ vàng, chạm trổ rất tinh vi. Ánh nắng chiều xuyên qua mặt kiếng làm căn phòng càng thêm lộng lẫy.

    – Nè, đồ nè. Em lấy mặc sau khi tắm – Cô Tư chợt xuất hiện đằng sau làm cho em giật mình. Cô nói tiếp:

    – Khăn lau cô để trong phòng tắm. Nước đang pha, em chờ thêm 15 phút nữa rồi đi tắm.

    – Dạ – Em đáp rồi cầm lấy quần áo.

    Cô Tư đó lại quay lưng bỏ đi, bỏ lại em một cái thế giới cô độc trong căn phòng trống rỗng. Tự hỏi rằng: Không biết chừng nào ông chủ về? Lúc gặp ông, em không biết phải nói sao? Chắc là ông chủ cũng khá lớn tuổi nhỉ?

    Bao câu hỏi ngổn ngang trong đầu em. Em thở dài rồi nằm xuống. Không biết người nhà của mình giờ này đang ở đâu? Làm gì? Con Lan, con em, giờ này chắc lo dọn cơm lên rồi? Ba có về chưa hay còn lo đi nhậu? Còn má chắc là khỏe hẳn rồi, ít ra là lúc trưa này, mình thấy như vậy?

    Em nằm đó… cho tới bao lâu không biết rồi thiếp đi. Rồi em mơ thấy điều gì đó thật ghê gớm đánh thức em dậy. Chết rồi, em đã quên tắm! Em thầm thốt lên rồi quơ lấy áo quần. Lúc đó, nhìn lại, em thấy đồng hồ vừa mới hơn 5: 30, Có nghĩa em đã thiếp đi hơn 20 phút. Ban nảy, cô Tư dặn 15 phút nữa đi tắm. Vậy là mình chỉ trễ 5 phút. Nghĩ đoạn, em quày quả đi nhanh vào phòng tắm mà cô Tư đã chỉ lúc nảy.

    Vừa bước vào phòng tắm, điều đầu tiên làm em ngạc nhiên đó là mùi thơm. Mùi thơm gì lạ lùng, thật là thơm, toát ra từ một cái bồn tắm có hơi nước bốc lên. Trên mặt nước là những cái bông cúc trắng rải đều. Điều ngạc nhiên thứ hai, khi bật đèn lên, là sự trang trí rất tao nhã, sang trọng. Em ngẩn ngơ một lát rồi mới trút hết áo quần ra và bước vào bồn tắm.

    Nước ấm và mùi hương làm cho em thấy dễ chịu. Em ngồi xuống và đưa tay khoát nước lên mặt, rồi trầm đầu xuống. Đã từ lâu em mơ ước được ở một căn nhà sang trọng, được một lần tắm trong bồn nước mà chỉ có thấy ở trên phim, mơ ước đó không ngờ bây giờ đã thành sự thật.

    Nhớ lời cô Tư dặn, em ngâm mình khoảng 20 phút nữa, rồi đứng dậy lau mình, và mặc quần áo vào.

    Thình lình có tiếng gõ cửa, và giọng cô Tư cất lên:

    – Xong chưa, cô cho người mang thức ăn để ở trong phòng. Ra ăn cho sớm. Có lẽ ông chủ sẽ về khoảng 7: 30.

    Nghe tới tên ông chủ, em hơi rùng mình, và vội vàng trả lời:

    – Xong rồi, con xong… cô… Con ra liền.

    Em bước ra khỏi phòng tắm, thì cô Tư đó đã biến mất. Vào phòng, em để ý ngay ở trên bàn có một cái mâm cơm, thức ăn còn bốc khói. Lại gần, em thấy thức ăn rất ngon, cá chiên xù nước mắm gừng đúng là món em thích nhất. Một sự trùng hợp ngộ nghĩ, em nghĩ và cười một mình.

    Ăn xong, có người đến dọn dẹp. Đoạn, em vào nhà tắm rửa miệng. Thấy có ai để sẵn bàn chải mới nguyên, biết là giành cho mình, em lấy và cẩn thận xúc.

    Súc miệng xong, em trở lại phòng ngồi chờ, không biết chờ cái gì, chắc là lo lắng chừng nào ông chủ sẽ đến. Em thà ông đến sớm rồi đi nhanh, chứ để em nơm nớp phập phồng như vậy, em thấy không yên.

    Nhìn qua em thấy cái TV đặt ở trên bàn. Để giải khuây, em đến mở TV lên xem. Mười lăm phút trôi qua thật dài đăng đẳng. Em tắt TV đi và đến bên cửa sổ ngắm ngoài trời. Màn đêm bắt đầu buông xuống. Vài ba ngôi sao loe lóe ở một vùng trời. Em chống cằm tư lự, nghĩ mà cũng không biết mình đang nghĩ gì.

    Chợt có tiếng ồn ào ở dưới nhà. Giọng của một người đàn ông đối đáp với cô Tư. Em đoán là ông chủ đã về và nghe được cô Tư nói là em đang ở trên phòng.

    Em hồi hộp chạy ra cầu thang nhìn xem, thấy một người đàn ông mập mạp, hói đầu đang đi lên. Sợ quá, em chạy vội vào phòng, mở TV vờ đang xem.

    Không lâu sau, thì tiếng bước chân của ông gần kề. Em thấy bóng của ông in lên vách.

    – Chào Nị. Nị khỏe khoong? – Ông thình lình hỏi lớn.

    Em quay mặt lại, vội vàng đứng lên cúi đầu chào ông. Chỉ thoáng nhìn thấy mặt ông trạc tuổi 40, mặt bành, bụng phệ, nước da khá trắng, với cặp mắt ti hí. Rõ là ông là người Hoa.

    – Nị! Nị toói đoay. Toói đoaỵ.

    Em cúi đầu bước tới.

    – Nị toen gì? – Ông hỏi.

    – Mỹ Lệ…

    – Mủy Luệ à! Tên đẹp nhắm.

    – Ngộ tên Bành. Ngòi ta kiêu Ngộ là oong Bành ló.

    Ông ngưng rồi nói tiếp:

    – Nị nhìn lẹp ló nghoen. Năm nay Nị pao nhiêu tuủi.

    – Dạ, con 18 tuổi.

    – Ấy, ấy. Sao Nị xoưng với Ngộ là coon. Kiêu Ngộ pằng “anh” li!

    – Dạ, anh Bành – Em chợt nhớ tới lời dặn của chị Bang, “biểu sao làm vậy”, dù cho tuổi của ổng lớn hơn em nhiều.

    – Ngộ ăn ký gì chưa?

    – Dạ, ăn rồi.

    – Ngoon khoong?

    – Dạ. Ngon!

    – Nị li tém chưa?

    – Dạ, tắm rồi.

    – Nị piết tói nay Nị ở lại tây với Ngộ phỉ không?

    – Dạ, biết.

    – Nị thích Ngộ khoong?

    – Dạ… dạ thích. Con không biết…

    – Nị khoong chê Ngộ già chứ?

    – Dạ, không.

    – Thật dza, Ngộ không phải mua Nị làm pa cái chiện nì đâu? Tại năm nay Ngộ xui quá…

    Ông bỗng ngoắt em lại, ngồi lên đùi của ông. Em hơi sợ, nhưng vẫn làm theo. Mùi rượu từ người ông toát ra làm em thấy khó chịu.

    Vịn lên vai của em, ông nói tiếp:

    – Ngộ chỉ muốn xả xui thôi. Tại Ngộ làm ăn lổ kquá nên mới kiếm Nị. Bởi dzị, Nị phải giúp cho Ngộ à nhen. Ngộ biết Nị là gái còn trinh lị, á mà Ngộ mà hít xui gùi… làm ăn lên gùi tó, tiền Ngộ cho Nị dzất nhiều. Nị thích khoong?

    – Dạ. Thích.

    – Ui cha. Nị mát quá. Nị tắm nước mát của tui mua dzùi phải khoong. Cha… cha… ui Nị mát quá.

    Ông nói và sờ lên lưng, mông, và đùi của em, làm em nhột nhạt khôn tả. Em chỉ biết đứng im và gồng cứng người lại.

    – Nị nè, sao Nị mắc cỡ quá dzị. Ngộ nói cho Nị piết. Nị không nên mắc cỡ à. Nị mắc cỡ Ngộ làm khoong có lược.

    – Dạ!

    – Nị 18 tuổi?

    – Dạ, con nói với… với anh rồi.

    – À, Ngộ bị quên. Dạo nì Ngộ hay pị kquên lắm à… Ưm… da nị mát quá xá. Nị đứng im cho Ngộ sờ… sờ vú của Nị…

    – Anh làm… làm em nhột quá.

    – Để lát nữa Nị sẽ thấy hết nhột. Ngộ piết cách làm mà… Choa! Ngực của Nị cứng quá… ngực con gái í mới lớn săn chắc lắm à… Ngộ thích lắm.

    Và cứ thế ông người Hoa đó cứ bụm lấy ngực em, vuốt rồi nắm rồi se. Ông làm rất nhẹ nhàng, tuy không thấy đau gì hết, nhưng em thấy hơi run và nhột. Một lát sau, ông một tay ngang bụng em, giữ em lại, và tay kia ông chệch quần em xuống. Rồi ông đưa bàn tay nóng hổi xoa lên mông và đùi em.

    – Da của Nị mát và trắng quá. Ngộ thích lắm à – Ông nói.

    – Da… dạaa… con… em – Em líu ríu đáp.

    – Nị mới có lông. Lông lẹp lắp.

    – Ui da…

    – Nị đau à?

    – Không, con nhột.

    – Nị có lông hùi nào lớ?

    – Dạ, có mấy năm rồi. Con không nhớ… – Em đáp, cố gắng né bàn tay của ổng.

    Thật ngại ngùng quá, lần đầu tiên trong đời em bị người đàn ông sờ mó chỗ kín. Em thấy như bị sỉ nhục làm sao ấy, nhưng em đã biết tới đây là phải chịu sự khổ sở này. Về mặt tâm lý em cũng có chuẩn một phần nào chứ không em đã ào bỏ chạy.

    – Pây dzờ khoan lã, để Ngộ đi tắm một ký rồi Ngộ sẽ trở vào với Nị, rồi sẽ suốt đêm ở với Nị. Mình mẩy Ngộ hôi thúi quá li… Nị ở lây, lừng li lâu đó… Ngộ trở lại ngay liền.

    Ông nói và kéo quần em lên. Xong rồi ông đứng dậy đi ra khỏi phòng. Ông khuất bóng rồi, em bỗng òa ra khóc. Khóc mà sợ ổng nghe được, đuổi em về là mất công hết mọi chuyện. Nên em chỉ dám khóc lén.

    Khóc một lúc em dụi mắt, lau cho khô, sợ ổng bất thần trở lại.

    Thấy hơi lâu ông chưa trở lại, em mở TV lên xem. Đang xem, thì ổng thình lình xuất hiện. Ông mặc bộ áo lụa may theo kiểu mấy ông võ sư, kiểu của người Hoa.

    – Nị chờ Ngộ có lâu khoong?

    – Dạ, không.

    – Pởi vì Ngộ phải tắm cho kỹ một chút. Lêm nay Ngộ phải hoàn toàn sạch sẽ mới lược… Ngộ phải ăn chay trước ló hai pa ngày. Ngộ phải cúng dzái lửa. Cho thật đàng hoàng thì mới linh lược.

    Ông bước gần tới em. Em đứng lên chào ổng. Ông nói tiếp:

    – Pây giờ cũng lã gần khuya gùi. Nị có cần gì khoong… Nị sẽ lóng cửa buồng lại. Tới sáng Ngộ mí mở cửa à.

    Nghe ông nói đóng cửa buồng, làm em thấy hơi sợ. Rủi ổng có làm gì quá trớn không biết em có thoát thân được hay chăng.

    – Con muốn đi tiểu trước.

    – À, Nị li li. Ngộ ở lây chờ Nị.

    Em bỏ ra ngoài phòng, nửa muốn bỏ đi luôn, nửa như phải ở lại vì mình đã đi được 1/3 đoạn đường rồi. Bây giờ về là hai bàn tay trắng. Nhất định không thể để hai bàn tay trắng được. Con Lan, má và gia đình đang chờ em ở nhà.

    Rồi em quyết định trở vào. Ông ấy nằm sẵn trên giường chờ em. Ông đã bậc một cây đèn trên trần nhà và tắt hết các đèn khác, ánh sáng tập trung ngay xuống giường ông đang nằm, ngay vào cái bụng phệ phập của ông.

    – Lây, tới lây với Ngộ nì. Nị đẹp quá, trẻ quá.

    – Sao, ông không tắt đèn luôn. Con ngại quá!

    – Khoong, khoong… Ngộ lâu có tắt lèn lược. Tắt lèn rồi sao thấy Nị nè. Nị lẹp như dzị Ngộ phải coi cho piết chứ… Pây giờ, Nị lên lây nằm với Ngộ một chút. Ngộ thích lược ôm Nị.

    – Dạ – Em ngoan ngoãn như một cái máy.

    Nói xong, em trèo lên giường nằm xuống ngay chỗ bàn tay ông vừa chỉ xuống. Em nằm im không dám nói hay làm chuyện gì khác.

    Vừa nằm xuống thì ông đã choàng tay qua ôm em.

    – Nị lể Ngộ cởi áo cho Nị hớ.

    – Dạ.

    Rồi ổng cởi áo em, từng cái nút áo một, đến khi ngực em phơi trần dưới ánh đèn sáng trưng.

    – Chời ơi! Nị có pộ ngực lẹp quá. Ngộ xoa nè…

    Rồi ổng xoa, ổng nắn, ngay cả ngậm lấy vú em. Ổng liếm…

    – Ưm… hà… vú… Nị cứng lắm… Ngộ… xooaạt… thích lắm à… Nị cởi luôn áo dza cho Ngộ luôn…

    Và em ngồi lên cởi cả áo như lời ổng biểu.

    – Ui da… hí hí… hí… ông đừng liếm… con nhột.

    – Khoong nhột. Một lát Nị sẽ quen thôi.

    Và ông cứ làm và làm cho tới khi em quen dần và cảm thấy bình thường, có phần hơi dễ chịu, thì ông mới bắt đầu lần tay vào bẹn của em. Ông mơn trớn thật nhẹ nhàng và kiên nhẫn làm em thấy bớt hồi hộp và sợ sệt.

    – Nị cởi quần… Ngộ cởi… cho – Ông nói và lòn tay kéo quần em xuống tới ngang đùi.

    Ông thọc vô giữa háng và xoa vào hai miếng thịt cửa mình, cùng lúc vuốt những sợi lông còn chưa đủ dài. Đoạn, ông chà nhẹ ngón giữa của ông dọc theo kẽ giữa. Em chợt rùng mình, gai ốc nổi quầng lên hai cánh tay, còn chân thì tê rần.

    – Nị thích khoong? – Ông chợt hỏi.

    – Ưa… dạ… con không biết.

    – Nị thấy sao?

    – Dạ, thấy tê.

    – Tê lau hay tê sướng?

    – Dạ, không đau – Em hổn hển đáp.

    Đoạn, ông kéo quần em ra khỏi chân. Bây giờ, em hoàn toàn trần truồng, thật trơ trẽn dưới ánh đèn và nhất là dưới ánh mắt sáng hoắc của ông.

    – Nị chờ đây một chút, để Ngộ đi lấy cái này.

    Nói rồi ông đứng dậy, đi tới một cái tủ và mở ra. Ông lấy từ trong đó ra mấy lọ nước đủ màu và trở lại.

    – Nị có piết cái nì là cái gì khoong?

    – Dạ không.

    – Cái nì là thuốc Ngộ mua tận pên Trung Kquốc ló.

    – Thuốc gì vậy, con không uống thuốc đâu.

    – Ngộ đâu có pắt Nị phải uống thuốc. Thuốc này chỉ để thoa thôi.

    – Thoa ở đâu. Con sợ.

    – Nị khoong cần sợ. Thuốc thoa chỉ làm cho Nị sướng, khoong làm cho Nị lau lâu mà sợ. Lây, lại lây Ngộ thoa cho.

    Ông bắt em lại, em cũng miễn cưỡng nhích gần tới phía ông. Ông trút thứ nước gì màu xanh lạt ra tay, xoa giữa hai tay và áp lên bụng em. Chất đó như chất dầu, trơn và nhơn nhớt.

    – Một lát nữa, Nị sẽ thấy ấm nóng. Khoong có sao. Nị cứ việc nằm im.

    Em nằm im như lời ông dặn. Ông xoa từ bụng, lên ngực, xoa luôn cả tay trước khi xoa xuống đùi, cho tới bàn chân. Rồi ông bắt em nằm sấp lại cho ông chà lên lưng xuống tới mông. Dần dà, thuốc thấm em thấy người mình nóng lên, dường như bớt đi cảm giác trên da thịt.

    – Nị thấy sao. Thấy thoải mái khoong?

    – Dạ… có thấy… chút chút.

    – Ló là thuốc xoa bóp, làm cho da mịn màng, Nị sẽ thấy thoải mái sau hơn 10 phút ló.

    – Con thấy hơi choáng váng.

    – Choáng váng à? Khoong phải đâu. Ngộ pha thuốc với áp phiện á. Nị chỉ bị chút sái thuốc vì khoong kquen thui à.

    – Con thấy mắt hơi mờ.

    – Thấy phê khoong?

    – Thấy dễ chịu.

    – Dzậy lúng rồi. Từ từ Nị đừng có lo lắng. Ngộ khoong bỏ nhiều thuốc đâu. Pây giờ Nị dạng chân ra cho Ngộ thoa thuốc.

    – Con tê quá. Con dang chân không được – Em hơi sợ nói.

    – Lể Ngộ giúp Nị cho.

    Nói xong, ông kéo hai chân của em sang hai bên, rồi ông lấy một cái lọ khác màu hồng, trút thuốc ra tay và áp lên chỗ kín của em. Đoạn, ông xoa, nắn, vuốt và rà, lên và xuống, làm cho em đang tê càng tê thêm. Một cảm giác dễ chịu nào đó lan tràn trong thân thể em, sướng không thể tả nỗi. Và em bắt đầu rên nhỏ trong cổ họng. Mỗi khi ông đụng trúng chỗ nào nhạy bén, em phải nấc lên thành lời.

    – Ông… ơi… ông làm con… làm con…

    – Nị sướng lắm rồi phải khoong? – Ông hào hển nói.

    – Con không biết… ông ơi… ơi… ơi… ơi…

    Và lâu lâu, thình lình, ông với tay chạm vào vú em. Em thấy tê rần cả cột sống. Hai chân em bắt đầu đá, đạp loạng choạng.

    – Nị nằm im, để Ngộ làm cho Nị sướng.

    Và em nằm im như lời ông dặn. Không hiểu sao em lại ngoan ngoãn như vậy.

    Mười phút như vậy trôi qua. Bỗng ông dừng lại hỏi:

    – Nị thấy thế nào. Nị dza nhiều nước lắm dzùi nè.

    – Con không biết.

    Như không tin lời ông nói, em thình lình ngồi dậy:

    – Đâu ông cho con coi.

    Ông đưa bàn tay cho em coi, mấy đầu ngón đã hoen ướt. Em hơi mắc cỡ nên nằm úp mặt xuống gối.

    – Tại ông chứ không phải tại con – Em nói lí nhí.

    Ông không đáp mà chuyển qua đề tài khác:

    – Pây giờ, để Nị khám Ngộ trước cái lã.

    – Khám gì? – Em đột ngột hỏi.

    – Khám coi Nị có còn trinh hay khoong?

    – Sao lại không, con còn trinh mà.

    – Khoong, Ngộ phải khám trước cái đã. Dạo nọ, người ta gạt Ngộ nói là còn trinh, làm Ngộ phải tốn tiền kiếm lứa khác, mắc coong lắm.

    – Con còn trinh mà – Em phân bua.

    – Nị nằm ngửa lại đi. Ngộ khám chút xí thui.

    Thấy tức tối trong lòng, em nằm xuống và dang chân cho ông khám.

    Ông chồm xuống, đưa đầu sát vào, tay ông vạch hai bên:

    – Nị còn trẻ lắm. Chưa có dzết tích gì ở pên ngoài hít. Nhưng để Ngộ coi kỹ bên trong. Lây… lây nì… Nị lừng có nhúc nhích…

    – Con hơi đau.

    – Dzáng một chút nữa sẽ khoong đau… Lể Ngộ coi cho chắc. Ồ… à… Nị cũng giống còn trinh lắm.

    – Con thiệt còn trinh mà.

    – Nhìn thì thấy giống còn trinh lắm, nhưng một lát nữa, Ngộ để cái khăn trắng ở dưới mông của Nị thì sẽ piết liền.

    – Vậy lát nữa ông sẽ biết – Em tức tối trả lời ổng.

    Rồi ổng bồng em lên, khiêng em qua và đặt em lên một cái ghế bành. Ông nói:

    – Nị dựa lưng dza sau, hai chân Nị gác hai bên lồ lể tay ló… dzị ló. Lược… lúng dzùi. Pây giờ Ngộ sẽ dùng miệng của Ngộ lể liếm Nị. Nị chịu khó nằm im.

    – Dạ… con chỉ sợ đau. Ông sẽ liếm con… Là sao?

    – Khoong đau…

    Ông đáp rồi dũi cái đầu hói của ông vào giữa háng em. Em thấy hơi sợ, sợ không biết ông sẽ làm gì, nên hai tay em nắm chặt xuống ghế và kên cứng.

    – A… a… – Em nấc lên khi cái lưỡi của ông chạm vào cửa mình. Như có một luồng điện là em tê cứng cả mình. Đầu em ngửa về sau. Em nói:

    – Ông làm kỳ quá… con không thể… ông đừng… đừng… đừng…

    Rồi thì ông cứ liếm và liếm. Liếm nhè nhẹ. Liếm từ từ như là trân quý những gì có từ trên mình em. Liếm như không sót một thứ gì còn đọng lại. Em như tê cóng cả thân người. Đầu thì ngả về sau, mắt nhắm nghiền, trong miệng thì há hốc rên tầm bậy tầm bạ điều gì đó em không nhớ nữa.

    Còn tê hơn nữa khi một lúc sau ông bắt đầu dùng tay sờ lên vú em. Trên là tay, dưới là miệng, ông làm gì em không rõ mà chỉ biết như mình đi trên mây. Lúc đó, em cứ nghĩ thuốc ông thoa làm cho em lên đến cực sướng.

    – Ông ơi… ông ơi… chết con rồi… ah… Ồ… ÔNG ƠI… ÔNG ƠI..!

    Và em cứ gào xiết một cách mất tự chủ. Rồi thình lình em co chân lại, lưng như quập lại làm hai, cong cớn, và mười ngón tay em bóp cứng xuống mặt nệm. Một cái gì đó sướng chưa từng thấy chảy rần trong cơ thể, em cảm giác ra âm đạo mình co bóp liên hồi và như có một chất dịch nào tuôn ra từ đó.

    – Ưm… ưm… Dza li Nị… Dza li. Luệch… loặc… loạt.

    Không ngờ là em ra bao nhiêu là ổng chờ đón và liếm hết bao nhiêu. Cái lưỡi của ông thật làm cho em rùng mình.

    – Kquí lắm. Kquí lắm. Gái còn trinh kquí lắm – Ông hào hển nói.

    Lúc ra xong rồi, em nằm đờ ra ghế thật mệt mỏi. Ông ta vẫn tiếp tục liếm chỗ kín của em đến lúc em gần như khó chịu.

    – Ông ơi cho con ngồi dậy.

    – Ngồi dậy đi, pây giờ tới phiên Nị.

    – Tới phiên con.

    – Phải, tới phiên Nị làm cho Ngộ sướng.

    – Nhưng con không biết làm – Em ngây ngô đáp.

    – Khoong piết làm thì Ngộ chỉ cho làm.

    – Con… con…

    Dù cho em có đồng ý hay không thì ông đã bắt đầu cởi quần áo của ông ra. Không một chút ngại ngần nào ông trờ ra trước mặt em những thớ thịt nần nẫn của ông. Đến khi ông cởi luôn quần, em mới nhìn thấy cái dương cụ của ông. Và đó là lần đầu tiên trong đời em nhìn thấy. Em có vẻ hơi sợ nên chỉ cúi đầu.

    – Nị tới đây. Ngồi dzô lòng của Nị nè.

    Em thẫn thờ đứng im.

    – Tới đây. Ngộ khoong ăn thịt Nị đâu mà sợ. Tới lây… tới lây… lây.

    Rồi cuối cùng em cũng tới. Em ngồi vào lòng của ổng. Ổng vuốt ve toàn thân hình em. Ổng hôn em, như hít mùi da thịt của em thì đúng hơn, trong khi tay ông vẫn không quên sờ vào bẹn em.

    Chỉ một lát sau là em có cảm giác dương cụ ông cứng lên, đội vào mông của em. Mỗi khi em cố tình né tránh cái vật ấy, thì ông lại cố tình ních nó vào người em.

    – Pây giờ Nị ngồi xuống li. Ngồi ở dưới này. Nị… ngồi.

    Em ngoan ngoãn đứng dậy, đúng hơn là đứng dậy để khỏi phải chạm vào cái khúc thịt của ổng.

    – Nị ngồi xuống… rồi lưa tay của Nị đây.

    Em đưa ra. Ông với lấy tay em và kéo về phía chỗ kín của ông.

    – Nị làm li! – Ông nói.

    – Dạ, làm sao con không biết.

    – Nị cứ việc póp nó.

    Và em bóp theo lời ổng nói. Ông xuýt xoa:

    – Nị póp mạnh lên. Ngộ khoong thấy sướng chút nào.

    Và em bóp mạnh hơn. Ông lại nói:

    – Pây giờ Nị dzuốt li, dzuốt mạnh lên. Dzuốt như dzầy nè.

    Ông nói và làm thử cho em thấy, rồi em bắt chước làm. Làm mà không biết mình đang làm gì. Thật ngại ngùng quá vì ông cứ nhìn đăm đăm vào mặt em như để tìm cảm giác gì đó. Hay ông thích nhìn con bé còn trẻ như em làm cái chuyên dâm dục cho ổng. Em không biết.

    Chỉ một lát sau thì con cu của ông cứng như khúc gỗ, gân nổi quầng và ửng đỏ vì sự ma sát mà em làm.

    – Nị dùng miệng.

    – Dạ, ông nói sao?

    – Dùng miệng.

    – Dùng miệng chi vậy ông?

    – Dùng miệng hun Ngộ, hun như Ngộ hun Nị pan nảy lớ.

    – Con không hun đâu.

    – Sao khoong.

    – Con sợ.

    – Nị làm Ngộ khoong dzui dzùi à. Hun li! Ngộ sẽ cho tiền nhiều.

    – Con hun làm sao. Ông phải chỉ cho con.

    – Lược… lược… Pây giờ, Nị lưa lầu lại gần lây.

    – …

    – Tiếp tục, Nị lưa cái miệng ngậm lấy. Ngậm đi… ngậm… lúng dzùi ló. Pây giờ, Nị pắt đầu nút nhè nhẹ. Lầu Nị phải lưa lên lưa xuống. Lúng dzùi ló. Nị làm hay lắm… hay lắm. Kế tiếp, Nị dùng lưỡi dzừa ngậm pên ngoài và Nị liếm pên trong… liếm thử li… à… à… Nị liếm lúng dzồi ló. Liếm nữa li. Ngộ thích lắm. Liếm mạnh lên…

    Vậy là ông nói sao, dạy sao, em làm vậy. Em làm hoài, làm hoài. Có nhiều lần ông bảo em ngưng lại một cách bất chợt cho ông thở, rồi bắt em làm tiếp. Em cũng làm, làm cho ông vui.

    Có lẽ làm một lúc lâu, ông sướng quá chịu không thấu nữa nên bèn đứng dậy.

    – Pây giờ Nị pước qua lây, nằm ngửa lên giường. Lể Ngộ lấy cái khăn lót pên dưới cho Nị.

    Em làm theo như một cái máy. Ông kéo em ra sát mé giường, đặt mông em lên cái khăn trắng, và bắt hai chân em đưa lên, dang ra. Ông đứng ở dưới đất, ở giữa đùi em, và chuẩn bị tư thế để giao hợp.

    – Nị sẵn sàng chưa?

    – Con sợ đau. Cái của ông lớn quá… con sợ.

    – Khoong lau lắm lâu. Ngộ có xức thuốc tê cho Nị pan nảy dzùi. Lau ít lắm.

    – Ông làm ơn làm nhẹ nhẹ cho con nghe ông!

    – Nị lừng có lo. Không có lau lâu. Coi nè.

    Nói rồi, ông nhích tới đặt dương cụ của ông lên cửa mình em. Em rùng mình. Hai tay em kên cứng, nắm chặt xuống ra giường, chờ đợi.

    Ông gồng người xuống, nhìn mặt em rồi nhìn cửa mình em để đâm cho đúng chỗ. Nhưng ông chưa đâm vội mà chấm đầu cu vào lỗ âm đạo và quét qua quét lại cho chất nhờn bôi ướt đầu cu ông.

    Rồi thình lình, ông nhấn nhẹ vào.

    – Ui da… ông… đau… ĐAU…

    Ông không nói. Chỉ lấy ra, nhưng lại ấn vào tiếp. Làm tới làm lui mấy lượt mặc cho dù em có rên đau. Nhưng được mươi lần thì em thấy không còn đau nữa.

    Khi thấy em hết đau, ông bèn nhấn vào sâu hơn, rồi lại rút ra, nhấn vào. Làm thêm mươi lượt nữa ông nhấn sâu hơn nữa. Mỗi đợt như thế, đầu cu ông lại dấn thêm một chút. Em dường như quen dần với cái đau và có thể nói là không còn đau nữa.

    Hơn mười phút trôi qua như thế. Ông cứ đâm đâm hoài và rút ra. Một lúc làm em thấy sướng làm sao ấy. Em mong ông đâm cho thật mạnh một lần. Em không còn chịu được nữa.

    – Ông ơi… ông… con… đi ông!

    Nghe thấy em rên, ông có vẻ thích nên tiếp tục chơi trò “mèo vờn chuột”. Đến một lúc sau, thình lình, ông mới đâm nhè nhẹ, thẳng mà không rút ra như lần trước.

    Một cảm giác xé toạc ở da thịt, đau rát làm em không còn cảm nhận được dương vật ông đang nằm sâu trong âm đạo. Em bỗng chồm lên bấu lấy tay ông như bảo ông ngừng dùm, nhưng ông không ngừng mà còn đâm mạnh hơn và đâm liên tiếp.

    Em nghe ông nói lảm nhảm:

    – Dza dzồi… Dzách dzồi… Chảy máu dzồi… Nị còn trinh… Ngộ piết Nị còn trinh mà… Ngộ chắc Nị còn trinh mà.

    Và em cứ nằm im, nghe ông rên rỉ, ông nhúc nhích và nhịp nhàng, nhịp nhàng trên mình em. Cảm giác đau tê tái nhưng cũng sướng một cách lạ lùng làm cho hai mắt em mờ lại.

    Em cũng không rõ là ông đã giao hợp với em bao nhiêu phút nữa. Chỉ biết là cuối cùng ổng cũng đổ sấp lên người em, co giật liên hồi.

    Mồ hôi ông nhễ nhại nhưng vẫn cứ đè lên mình em như thế hơn 10 phút. Sau đó, ông ngồi dậy, từ từ lấy dương cụ của ông ra khỏi người em. Ông rút tấm khăn lót trắng muốt ở mông em ra luôn, khăn dính ít máu tươi và nước nhờn của em, và ông cẩn thận đặt nó vào một cái hộp để ở đầu giường.

    – Nị đi tắm đi! – Ông quay sang em, nói có vẻ hơi cộc lốc.

    – Dạ – Em đáp lí nhí rồi vớ lấy khăn chạy vào phòng tắm.

    Em tắm ra thì ông đã không còn ở trong phòng nữa. Nhìn lên đồng hồ đã thấy 3 giờ sáng, có lẽ ông đã trở về phòng riêng để ngủ rồi. Em cũng thấy khá buồn ngủ và mệt mỏi, nhất là âm đạo mình tê rát.

    Nhìn lên đầu giường, thì cái hộp ông đã lấy đi. Em nhanh nhẹn thay lại áo quần và trèo lên giường, kéo mền trùm kín, cố tình trốn tránh cái gì đó chưa rõ. Nhiều cảm giác trống không, lạnh lùng bao trùm trong trí óc. Mình vừa mới làm chuyện gì đây? Bán trinh à? Xấu xa quá… Nhưng rồi đã lỡ rồi… từ nay không còn là con gái nữa… Không biết sao này có chồng, mình phải nói sao cho anh ấy hiểu. Hay là mình sẽ không bao giờ lấy chồng…

    Rồi em thiếp đi trong sự suy nghĩ của mình cho tới sáng.

    Từ ngày bán trinh đó, cuộc sống của em có nhiều thay đổi, tốt cũng có mà xấu cũng có, dù cho chuyện không muốn cũng đã xảy ra rồi, như một ly nước tạt xuống đất, chẳng bao giờ lấy lại được, song em vẫn luôn luôn chấp nhận với chính mình như là một cái móc ngoặc của cuộc đời mà ai rồi một lần cũng gặp qua. Chỉ có điều em muốn nhắc nhỡ với các bạn rằng trinh tiết thật đáng giá ngàn vàng không phải bằng sự quý giá của vật chất, mà bằng linh cảm của cả một đời người, đến khi trút hơi thở cuối cùng rồi mới quên được lần đầu tiên ấy. Cho nên hãy chọn cho mình một lần đầu.

    — Hết —

  • Mẹ tôi đem lồn cho gã đàn ông lạ thịt

    Tôi là nam 25t, là con trai một trong gia đình, mình thừa nhận mình rất dâm, biến thái, thích đọc truyensextv, thích ý nghĩ lạ lùng loạn luân, gia đình có 3 người cha mẹ và tôi. Có thể nói cuộc sống gia đình cũng rất bình thường như bao người khác. Gia đình tôi thuộc hạng bình dân gia đình ai cũng có việc làm ăn lương mức trung bình. Cuộc sống đủ ăn đủ mặc, tôi thì còn trẻ là con trai một nên cũng thoải mái la cà, đi chơi ít khi ở nhà sau công việc, còn cha tôi thì ông có công việc hay phải đi công tác xã ít khi ở nhà cùng mẹ và tôi, thường thì ông đi cả tháng mới về hoặc ít nhất là 1 tuần 1 lần và liên tục trong năm, chỉ có vỏn vẹn tôi và mẹ là coi nhà coi cửa.

    Mẹ tôi thì năm nay đã 45 mùa xuân độ tuổi này có thể coi là vừa qua trung niên cũng chưa gọi là già, vì đặc thù công việc của mẹ là nhẹ nhàng và khá thoải mái nên mẹ giữ được thân hình bốc lửa và gương mặt thanh thoát qua thời gian, mẹ thuộc tuýp người lạc quan, nói chuyện rất nhỏ nhẹ dù ở đâu cũng vậy nhưng ẩn sâu bên trong là một người đàn bà dâm đãng bởi vì người ta thường nói trông mặt mà bắt hình dong, đằng sau gương mặt thanh thoát ấy lại là người đàn bà lẳng lơ khiến bao gã đàn ông lén nhìn.

    Bà hay đi ra chợ từ sáng sớm và về khá muộn, mình biết bà không chỉ đi chợ mà còn ghé qua nhà gã đàn ông bị vợ bỏ hơn 3 tháng nay, gã ta nhà ở đầu chợ vì vũ phu mà vợ gã bỏ đi, nhưng cũng vì vợ ông là một đàn bà dâm đãng bỏ ông cũng vì theo trai kk, còn gã thân hình to hơi béo bụng gã to hơi phệ, đầu trọc, gã này đã 55t nhưng gã hàng ngày làm việc bốc vác nên khá là khỏe, thân hình gã sần sùi dã thịt chắc nịch, bụng bự đầu trọc, gã nổi tiếng là mê gái nhưng cũng không ít mấy bà chị có giá đình quá lại với gã, trong đó có mẹ.

    Mỗi lần đi chợ xong mẹ đi ra đầu chợ và lén đi nhanh vào con hẻm cuối cùng đi qua bụi cây là tới nhà gã này, có lần mình theo dõi và bắt gặp cảnh tượng hãi hùng này, ban đầu mình nghĩ sẽ ngăn mẹ lại nhưng làm như bên trong mình cảm thấy là lạ tò mò, cùng ý nghĩ lạ lùng trong cơn người mình bấy lâu nên mình lén núp và theo dõi quá cửa sổ nhà gã, thấy gã đi ra mở cửa cho mẹ vào nhà, mẹ chưa vào mà lén lén lút lút nhìn xung quanh như coi có ai thấy không, khi nhận thấy là không có ai mới bước vào, khi đặt giỏ đồ xuống nền nhà mẹ vội với tay đóng nhanh cửa lại và khóa chốt, lúc này gã đã ngồi chểnh chệ trên ghế sofa và cười nói giọng thô bạo, gã là người tàu nên giọng nói khá to và tính tình ngang ngược:

    “Ngọ đến đây có gì không hả?” Mặc dù hắn biết là mẹ có ý gì.

    Mẹ tôi lúc này ngã nhanh vào lòng hắn và thốt ra câu nói làm tôi giật mình:

    “Người ta đến để đụ chứ làm gì!” Hứ.

    Nói rồi 2 người ôm lấy nhau họ cởi đồ thật mau, rồi mẹ nói với hắn có công việc phải về nhà nên tỏa ý khiến hắn màu lẹ.

    Hắn tính tình ngang ngược lại vũ phu nên hắn như không nghe thấy gì. Hắn lấy cái quần lót của mẹ mình đội lên đầu hắn, rồi gã đứng thẳng người đưa con cặc to đùng ra trước mặt mẹ kêu mẹ bú cặc gã, bạn đầu làm như mẹ còn hơi ngại nhưng mình thấy mẹ mút càng lúc càng nhanh cảm giác trong mình thấy lạ mà sướng kỳ lắm, rồi gã ôm chặt lấy mẹ đè mẹ ngày ra sàn nhà mắc liên hồi mẹ mình là om sòm mình thì thấy kích thích nữa cặc mình to và nứng dần.

    Rồi gã lật mẹ dậy chơi thế doggy, đụ má lúc này thì như điên lên vì thấy người đàn ông lạ đụ mẹ mình, mẹ mình thì kêu lên thảm thiết có lẽ gã đụ thế doggy này làm mẹ mình đau lắm, nhưng rồi bà lại bị gã đè lên người 2 người lúc này nằm sấp gã thì cứ thế thúc cặc vào người mẹ mình mặc cho mẹ la trong đầu đớn, với tính khí vũ phu nên gã chơi mẹ mình một cách rất bạo lực gã bạo dâm mẹ mình, gã đụ rất mạnh cái nào ra cái đó, 1 cái liên tiếp, 2 cái liên tiếp, rồi 3 cái liên tiếp, rồi cái liên liên tiếp không biết bao nhiêu luôn, cho đến khi gã la lên gã giật giật liên tục rồi úp mặt gã vào lưng mẹ, mẹ mình thì nằm im luôn, rồi gã lăn qua bên cho mẹ mình ngồi dậy mẹ vội mặc đồ với tay lấy giỏ đồ ra về còn gã thì nằm trần trụi trong nhà một mình, và mình lén đi ra về…


    Còn tiếp…

  • Mây ơi, em đừng trôi – Tác giả NK

    Phần 1: Hồi ức trong buổi nhậu
    Dưới sức nóng khủng khiếp của những ngày hè, làm vài cốc bia lạnh cùng với lũ bạn bẩn bựa thì còn gì tuyệt vời bằng.

    À mà đó là đối với 3 thằng kia thôi, chứ bản thân tôi thì đang chẳng khác gì một con chó chết trôi cả.

    – Ê Khang, sao hôm nay nhìn mày như sắp chết đến nơi vậy? – Thằng Nhân chợt lên tiếng.

    – Có phải mày vừa bị bồ đá không? Cái con nhỏ mà mày cứ lo nhắn tin trong lớp suốt đó? – Thằng Long bồi thêm vào.

    Đạt – đứa bạn thân nhất của tôi và cũng là đứa duy nhất biết chuyện tôi vừa chia tay, thế nhưng nó chỉ im lặng nhìn tôi rồi bảo 2 thằng kia rằng:

    – Thôi đừng có chọc nó nữa, thì chia tay thôi mà, có cái gì to tát đâu mà phải chọc nó.

    – Chọc thì mới vui chứ mày, anh em tụi mình đứa nào mà chả từng thất tình, phải không? – Nhân trả lời.

    – Đúng rồi chứ chả lẽ chọc thì nó khóc? – Long phụ họa – mày nhìn nó đi, cái thằng to con như nó, sao lại… ơ ơ kìa… mày sao vậy Khang? Khóc thật hả?

    Không khí bỗng lặng đi, 3 thằng bạn quay sang nhìn tôi, mắt không ngừng dõi theo những giọt lệ lăn dài trên má tôi.

    Phải, là tôi khóc đấy.

    Lần đầu tiên nước mắt tôi rơi vì một người con gái.

    Nhân liền hỏi tôi:

    – Ủa chia tay thật à? Mày quen con đó được bao lâu rồi mà khóc?

    Thấy tôi chẳng còn tâm trạng để nói chuyện, thằng Đạt liền quay sang trả lời thay:

    – Nó yêu được chừng nửa năm thôi à.

    – Đụ má tao tưởng quen 3, 4 năm gì thì mới đau khổ chứ ai ngờ có nửa năm thôi mà khóc vậy á hả? – Thằng Nhân ngạc nhiên.

    – Với lại tao cũng biết trước là toang rồi mà, thấy mày cứ cắm đầu nhắn tin cho con nhỏ đó suốt. – Long lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán.

    Đạt lập tức bênh vực tôi:

    – Nó buồn thì nó khóc chứ có gì đâu. Mà chính vì mới chỉ yêu nửa năm thôi nên nó mới phải tiếc nuối, chứ quen 4, 5 năm rồi chắc nó không khóc đâu. Tụi mày chưa nghe câu “Con gái càng yêu lâu càng sâu đậm, con trai lúc mới yêu là cuồng nhiệt nhất” à.

    Ngoại trừ thằng Đạt học chung với tôi từ cấp 2 cấp 3, hai thằng con lại là tôi chỉ mới chơi với tụi nó khi vừa lên Đại học, bởi thế mà bọn nó không hề biết rõ chi tiết câu chuyện tình của tôi.

    Nhân đề nghị:

    – Ê thôi dù gì cũng chia tay rồi, hay là mày kể cho tụi tao nghe câu chuyện của mày đi Khang.

    – Đúng đó, kể ra để anh em còn đồng cảm nữa chớ. – Long đồng tình.

    Tôi nhìn thằng Đạt rồi lại nhìn 2 tụi kia, bất chợt tôi oà khóc. Tôi khóc không phải vì đau khổ nữa, mà là bởi vì tôi nhận ra, những lúc đau buồn như thế này, có anh em bạn bè bên cạnh luôn luôn là điều tuyệt vời và cảm động nhất.

    Sau khi bình tĩnh lại đôi chút, tôi bắt đầu kể câu chuyện của tôi cho chúng nó nghe. Trong khi bọn nó thì ngồi nhâm nhi cốc bia và phá mồi liên tục (lũ khốn nạn, không chừa cho tôi cái gì luôn).

    Và đó là một buổi chiều mùa xuân, em bước đến bên đời tôi chẳng khác gì tia nắng ấm áp xóa tan đi sự giá lạnh của mùa đông vậy…

  • Bạn cùng bàn – Tác giả Number Seven

    Tôi đang trên đường về quê ngoại nơi có nhiều kỷ niệm đẹp. Thực ra chuyến đi lần này không phải là định trước mà khá đột xuất. Bé Lan – lớp trưởng cô bạn thời đại học cũ gọi tôi về họp lớp gấp, bạn bè lâu ngày gặp nhau đã định ngày giờ cố gắng về thôi. Tôi lưỡng lự lắm vì công việc khá bận, mà vợ chồng tôi mới cưới đang tính kế hoạch sinh con nữa. Ấy mà đúng dịp chồng đi công tác ở nước ngoài, mẹ cũng đau ốm nên tôi về cho tiện. Nhưng trong thâm tâm tôi không hề muốn, tôi chán quê nghèo.

    Về đến quê, tôi cố thu xếp mọi chuyện trong gia đình, cũng ăn mặc thật đẹp, cao sang quý phái chứ, tôi thành đạt, lấy chồng giàu có, nước da trắng ngần do ở thành phố, tôi biết tôi xinh đẹp mũi cao thẳng tắp, mặt thanh tú, nụ cười duyên dáng, hàm răng trắng đều, cặp môi đỏ mọng, lông mày rậm, mái tóc dài đen bóng, ánh mắt buồn sâu thẳm đó là những lời khen có cánh của hội bạn gái thân dành cho tôi. Tôi biết tôi đẹp. Và hôm nay tôi muốn mặc đẹp nhất có thể vì gặp lại hội bạn đại học xưa. Có những người tôi ghét, có người không ưa tôi tôi muốn cho tụi nó biết mặt, ai thành công hơn ai.

    Địa điểm họp lớp là quán nhậu phòng vip khá nổi tiếng ở quê tôi. Tôi đi Taxi đến đón tôi là bé Lan cô bạn nhìn tôi mà cứ suýt xoa hâm mộ sắc đẹp của tôi. Đi thành phố về mà. Bạn bè cũng khá đông đủ, tôi nhìn được những ánh mắt ganh tị trong đó. Tôi mỉm cười. Tôi xã giao với bạn bè xung quanh và phì cười khi đa phần mấy đứa này vẫn ở quê, công việc lẹt đẹt không khấm khá nổi. Tôi đã tự thân lên thành phố lập nghiệp.

    – Chồng Linh làm giám đốc tập đoàn lớn lắm – Bé Lan nói mới mọi người khi đi gần tôi.

    – Ừ hôm trước thấy lên ti vi phỏng vấn luôn – Bạn bè hùa theo.

    – Anh ấy cũng có tài mà – Tôi khẽ đáp.

    – Ôi! Hoàng đến rồi kìa – Bé Lan hô lên, tôi giật bắn mình.

    Hoàng là cậu bạn ngồi cùng bàn với tôi. Cậu ta học giỏi, thông minh, đẹp trai, hiền lành… Những năm học đại học không có cậu ấy giúp đỡ tôi không thể ra trường với bằng khá được. Hồi đó tôi học không được tốt hay mơ mộng. Hoàng thường nói với tôi sau này cậu ra trường sẽ đi Mỹ để lập nghiệp. Làm giàu. Không thể ở xó xỉnh quê mùa này nữa. Cậu ấy coi thường mọi người trong lớp trừ tôi.

    – Hoàng giờ làm gì thế – Tôi hỏi bạn bên cạnh.

    – Cậu ta hả? Cậu ta giờ đang làm công nhân ở khu công nghiệp đấy – Bạn tôi lắc đầu ngao ngán.

    – Sao vậy? Cậu ấy ra trường bằng giỏi mà? – Tôi sửng sốt.

    – Không biết nữa! Ra trường cậu ta kiểu chán đời lắm!

    Tiệc buffet vui vẻ tôi đi quanh, bất ngờ chạm vào anh mắt của Hoàng, vẫn đôi mắt nhìn thẳng đó, những năm tháng ngồi cùng nhau suốt kỷ niệm 4 năm đại học chợt ùa về. Những ngày đó thật vui, tôi nể và thương Hoàng lắm. Ngày ra trường Hoàng cầm tấm bằng đỏ ngỏ lời yêu tôi. Tôi từ chối, tôi cũng mến anh nhưng cái cám dỗ của thành phố nó mãnh liệt quá. Tôi được ra thành phố chơi trong một buổi hè năm bốn, tôi được ông chú giới thiệu Tùng chồng tôi bây giờ. Nhà Tùng giàu có đi nước ngoài như đi chợ, tôi lọt vào mắt xanh của anh ấy, anh ấy chiều tôi tặng tôi nhiều thứ có giá trị. Tôi đã chọn anh.

    – Hoàng lâu ngày không gặp! Cuộc sống sao rồi – Tôi mỉm cười xã giao.

    – Khó khăn lắm! Ở đây đông người tiệc tan gặp mình chút nhé – Hoàng nói rồi quay đi.

    Tôi buồn. Sau bao ngày ngỡ Hoàng sẽ giàu có, và chứng minh tôi chọn chồng sai, nhưng giờ đây tôi thấy Hoàng thật chỉ là một con người tầm thường. Có lẽ tôi nhờ chồng tôi xin anh ta một công việc gì đó. Tôi gọi cho chồng mà ảnh không nghe máy.

    Tiệc tan tôi ra cửa thầy Hoàng đi xe máy đứng trong một góc vẫy vẫy, tôi đi ra. Hoàng đưa tôi mũ bảo hiểm tôi lưỡng lự, rồi muốn biết cuộc đời Hoàng thế nào nên tôi ngồi lên xe. Gió thật lạnh. Anh chở tôi ra biển. Lâu lắm rồi tôi chưa ngắm biển đêm. Cả hai ngồi trên một ghế đá.

    – Ngồi 15 phút chở Linh về nhé mẹ chờ – Tôi nhìn Hoàng nói.

    – Ừ! – Hoàng nhìn tôi nói.

    – Sao lại làm công nhân thế? – Tôi hỏi luôn.

    – Vì em đó! Mất em đời anh coi như chết – Hoàng lẩm bẩm nói rồi bỗng anh khóc khóc nước mắt chảy dài, trên khuôn mặt đẹp.

    Tôi quá bất ngờ, Hoàng người con trai là thần tượng của cả trường, mà đang khóc ư! Là vì tôi, tôi đã làm gì? Hay là tôi đã từ chối anh… Bất giác tôi thương anh kinh khủng, tôi kéo anh vào lòng và vỗ nhẹ vào lưng anh. Kéo đầu anh lên quẹt nước mắt cho anh. Bỗng bất ngờ anh kéo tôi lại và đặt một nụ hôn thật sâu mùi vì mặn nước mắt, cái lưỡi, tôi không biết tôi là ai, tôi đang ở đâu, đầu óc tôi rối trí…

    Tôi nhớ về những lần hai đứa học nhóm, tôi và Hoàng cũng đã hun nhau, kiểu con nít, chạm nhẹ, đỏ mặt rồi quay đi. Kiểu tò mò, anh thích tôi, tôi thích anh, nhưng anh nói là khi nào có bằng đỏ anh sẽ nói lời yêu tôi, giờ phải học đã. Cả hai đứa cũng trông ngóng đến ngày đó lắm. Nhưng mà khi gặp Tùng tôi thấy một con người giàu có, bên Tùng tôi thấy choáng ngợp bởi tiền tài, chỉ cần tôi muốn anh ấy mua luôn cho tôi một chiếc ô tô.

    Tôi đã từ bỏ tình yêu đại học mà đi với anh, anh Tùng cực kỳ chân thành, anh ấy là người tốt, tôi tự hứa với mình là hết mình vì anh. Là một người vợ đúng mực. Anh tôn trọng tôi, tôi luôn tôn trọng anh. Anh Tùng em yêu anh. Dòng suy nghĩ tôi bừng tỉnh, tôi mở mắt và giật mình cảnh tượng trước mắt. Hoàng đang bú vú tôi, liếm vú chụt chụt. Trong lúc tôi đang liên miên suy nghĩ Hoàng đã cởi cúc áo sơ mi tôi ra từ lúc nào và đang bú bầu ngực trắng nõn nà của tôi. Tay kia đã luồn vào váy từ lúc nào. Tôi giật mình đẩy anh ra. Nhưng Hoàng vẫn bú liếm, tay kia đã xoa bướm tôi, tôi bị kích thích cực độ.

    – Đừng chống cự! Anh biết em yêu anh, bướm em đã nói cho anh biết – Hoàng vừa liếm vú vừa nói.

    – Đừng mà Hoàng em đã… ư… có chồng ừ – tôi nói và cố đẩy Hoàng ra.

    – Chỉ một chút thôi, cho anh liếm một chút anh yêu em – Hoàng khẩn khoản.

    – Không được xin anh… ư… – tôi van nài cố đẩy đầu Hoàng ra.

    Bỗng điện thoại kêu tôi giật mình, thì ra chồng gọi. Hoàng ra hiệu nghe máy đi. Rồi tiếp tục bóp vú. Tôi hoảng bấm nghe điện thoại. Tim đập dữ dội. Tôi phải làm sao đây ảnh mà biết tôi sẽ chết mất. Tôi không muốn mất Tùng.

    – Alo! Honey, nãy anh bận họp, nhớ anh à – Tiếng Tùng thì thào.

    – Dạ! Em em… ư… – tôi suýt rên thành tiếng khi Hoàng lấy lưỡi liếm bướm mình.

    – Sao thế honey! Họp lớp vui không? Xong chưa? – Tùng thì thào.

    – Dạ! Em em hic… ư… – Hoàng ngẩng đầu ra hiệu nói gì đi rồi lè lướm bú liếm bướm tiếp, nước nhờn đầy mặt Hoàng.

    – Sao! Alo! Em không được khỏe à – Giọng Tùng có vẻ hốt hoảng.

    – Dạ! Em em ý là có người bạn của… ư… em không có việc làm em định… ư… gọi anh xem có giúp gì được không? – Tôi nói và ra hiệu không được bú bướm tui nữa, Hoàng gật đầu rồi nhấc hai chân lên rồi bú đít tôi. Tôi suýt rên to.

    – Oh! Chuyện đó dễ lắm! Cậu tên gì nhỉ? – Tùng nói giọng gật gù.

    – Dạ! Hic Hoàng ạ! – Hoàng bú mà tôi kích thích chịu không nổi.

    – Ok! Anh sẽ giúp, tối nay ngủ có nhớ anh không! Không được ngủ với vợ nè, vợ chồng mình thủ dâm đi, mình khẩu dâm nhé! Aaa anh nhớ ngực vợ quá quá! Anh liếm!

    – Dạ! Em cũng nhớ… chim chồng – Tôi buộc miệng khi thấy Hoàng cởi quần một con chim to đùng đèn xì đang chĩa thẳng ra, Hoàng lấy tay tôi cầm chim vào tôi sợ điếng người.

    – Anh nhớ bướm em lắm, anh muốn liếm bướm em!

    – Em muốn cầm chim anh cho vào miệng! – Tôi nói khi Hoàng đưa con chim gần miệng tôi, tôi không biết sao tôi lại nói thế, rồi lại há miệng liếm liếm chim cu đen!

    – Anh nứng quá – Chồng tôi vẫn nói – Anh muốn em bú cu anh!

    – Dạ em bú đây! – Tôi nói rồi bú chim Hoàng luôn. Mặn mỏi miệng.

    – A! Sướng quá! Anh cho chim vào bướm em nhé! – Chồng tôi thủ thỉ trong điện thoại.

    – Dạ! Anh làm nhẹ nhẹ thôi – Tôi biết ông chồng tôi đang thủ dâm, tôi không biết tôi lại làm vậy, trong hoàn cảnh này nữa. Khi Hoàng đưa chim vào bướm tôi và đẩy mạnh. Tôi sướng phát sốt, bướm tôi!

    – A vợ ơi anh sướng quá – Chồng tôi nói to trong điện thoại.

    – Á á em cũng thế – Tôi cũng nói khi Hoàng dập chim như máy khâu.

    – Anh ra ra đây – Chồng tôi rên lên trong điện thoại.

    – Em cũng ra rồi – Tôi đành nói dối chồng ra nhanh quá – Em cúp máy rửa bướm đây!

    Tôi tắt máy, Hoàng vẫn đang bú vú tôi và chim Hoàng vẫn ra vào của mình tôi. Tôi sướng đến mụ đầu. Tôi để Hoàng làm gì thì làm, sượng quá! Được một lúc chim Hoàng căng cứng rồi tinh nóng hổi từ trong khẩu súng canon phụt mạnh ra bơm thẳng vô những nơi tận cùng sâu thẳm nhất trong người tôi! A một tiếng. Tôi rú lên oẳn mình. Quá đã!

    Hoàng chở tôi về cả hai không nói lời nào cả. Sau này Hoàng vào làm công ty của chồng tôi. Tôi với Hoàng hay rủ nhau đi nhà nghỉ ôn lại kỷ niệm xưa. Tôi mê chơi Hoàng rồi. Rồi sau này Hoàng thành công và đi Mỹ. Tôi vẫn mãi không quên được Hoàng. Dù vẫn hạnh phúc bên Tùng.

    — Hết —

    Tác giả: Number Seven

  • Phá trinh em sinh viên

    Tiến nín thở. Lá bài cuối cùng đã được phát ra. Cù lủng, không phải là nhỏ lắm. Thằng Dũng có vẻ đắc chí. Bài nó có thể là thùng. Nhưng thằng ma giáo này thường làm bộ hô hào thôi. Thằng Bình chỉ có đôi già là cao. Thằng Hưng đã gác bài từ lá thứ tư. Phen này hốt bạc, Tiến nghĩ thầm.

    – Mười nghìn đô. Dũng tố.

    – Mày tự đánh đi. Bình vất bài rồi quay qua ôm Thúy, con bé phục vụ đằng sau. Con này có vẻ là nai tơ mới vào nghề, mặt mày cứ xoe ra ngơ ngác. Bình vục mặt vào bộ ngực của Thúy mà hít hà. Ngực con gái mới lớn có khác, vừa săn chắc vừa thơm tho, da thịt thì mịn màng như nhung.

    – Tao theo, và thêm ba mươi nghìn nữa. Tiến nói.

    Thúy giật thót cả người. Cả đời nó cũng chưa thấy số tiền lớn đến như vậy. Vô tình nó chao tay làm tách trà nóng đổ vào chân Bình.

    – Con đĩ, mày làm gì thế này. Có lau ngay cho ông thì bảo. Bình nói như hét vào mặt Thúy.

    – Đừng cho nó lau bằng tay – Hưng phụ họa – quỳ xuống mà liếm cho ông anh để chuộc lỗi, mau.

    Thúy vội quỳ xuống. Quy luật ở đây là vậy. Khách hàng là thượng đế, theo đúng nghĩa đen trần trụi. Trước khi vào phòng, chị Trinh đã răn đe nó như thế “Ngoan ngoãn, làm đúng theo lời các anh ấy thì một đêm làm đủ đóng tiền học cả năm em à. Còn nếu không…”. Nó không dám nghĩ đến.

    Thúy rụt rè thè lưỡi liếm nhẹ vào chân Bình. Đôi chân ít ra nắng, hôm nay lại mặc quần short, da trắng bệch và lông xoăn tít. Thúy nghe lợm giọng, nhưng cố gắng kìm lại. Nó biết chỉ một cái ọe sai chỗ thì hậu quả sẽ đến với nó. Đám người này chuyện gì cũng có thể làm.

    – Mau lên, mày định nằm vạ ở dưới đó à. Bình lớn tiếng.

    – Làm tao mất cả tập trung – Dũng vừa càu nhàu vừa lấy chân đá vào người Thúy – Con này mới vào nghề à.

    Thúy cúi đầu im lặng. Nước mắt nó đã chực trào ra. Quê nó năm nay mất mùa, cả vụ thu hoạch hè thu chỉ đủ đóng tiền cho hai em nó đang học cấp ba. Bố đã gọi điện ra bảo “Chị gái lớn rồi thì phải lo cho các em. Mày phải tự xoay sở lấy, con ạ.”. Ba triệu, làm sao kiếm nổi trong vòng vài tuần. Nó đã khóc hết nước mắt cho đến khi gặp Lan, nhỏ bạn cùng lớp.

    – Chuyện vặt. Mày đẹp thế thì lo gì. Theo tao đi gặp cô Trinh. Công việc chỉ có rót nước, đưa khăn lạnh, cho mấy thằng dê xồm sờ mó một tí. Nhưng kiếm vài triệu một đêm. Bọn nó cán to, giàu sụ mày ạ.

    Chị Trinh cũng đã nói như vậy, chỉ cần mặc quần lót đi lại vài tiếng là có cả một số tiền to. Nó nhắm mắt làm liều. Chỉ một lần thôi. Nó đâu phải thứ gái hư hỏng. Thằng bạn trai đeo đuổi cả năm trời, quan tâm đến thế, mới chỉ được sờ tay vào trong áo nó. Nó là hoa khôi của lớp, cao 1m65, tóc dài đen nhánh tương phản với làn da trắng muốt. Nó ngoan hiền có tiếng.

    Vậy mà hôm nay nó đang quỳ mọp dưới chân một ông đáng tuổi chú nó, trên người chỉ độc mỗi cái quần đùi, bụng phệ run run theo mỗi lời nói. Giá như bây giờ chạy ra ngoài được, nó cũng chạy liền. Nhưng cửa phòng đã khóa. Bên ngoài là một đám mặt rô hung tợn. Vận mệnh nó tùy thuộc vào cái hứng của đám người này. Nó biết vậy.

    – Thôi kệ nó đi, đừng lăn tăn – Tiến nói – mày không theo thì bỏ bài cho nhanh, còn sang ván khác.

    – Ấy chớ, ông anh đừng vội. Bài em không vừa. Mà ông anh có dám cược lớn không cơ chứ? – Dũng ỡm ờ.

    – Lớn là bao nhiêu?

    Tiền cược trên bàn hiện giờ đã hơn một trăm nghìn đô, Tiến nghĩ bụng, không lẽ mày dám tố hết.

    – Tố hết – Dũng nói – ai thua tụt quần giải đen. Có anh em làm chứng.

    Nó đang nồ mình, Tiến nghĩ.

    Giải đen là gì, Thúy nghĩ.

    Tiến cân nhắc. Cửa ăn tuy nhiều thật, nhưng tố hết có thể đi toi nửa triệu tờ xanh trong một ván. Có vẻ hơi liều lĩnh. Nhưng thằng Dũng này nổi tiếng ma giáo. Có thể nó chẳng có gì. Không theo thì còn mặt mũi nào…

    – Được. Tố hết, ai thua tuột quần. Có anh em làm chứng. Tiến gằn giọng.

    Dũng vẫn lạnh tanh, nhếch mép cười:

    – Hôm nay ông anh đen rồi.

    Bàn tay điêu luyện lật con bài chủ ra, con chín, chín mười bồi đầm già. Thùng thắng hai đôi. Tiến trầm mặt, trán nổi gân xanh. Thằng này cao tay thật. Nó vờ nổi giận với con bé để đánh lạc hướng mình. Tiến nghiến răng đẩy đống tiền sang phía Dũng, nói như thở qua kẽ răng “Mày thắng rồi”.

    Không khí quanh bàn trầm hẳn lại. Đây không phải lần đầu tiên canh bạc lớn đã khiến các con bạc ăn thua đủ mất bình tĩnh. Và cũng như mọi lần, chỉ có một cách giảm căng thẳng và duy trì “hòa khí” thôi. Hưng hô to:

    – Giải đen, giải đen…

    Bình và Dũng phụ họa:

    – Giải đen, giải đen…

    Tiến lầm lì tuột quần dài và cả quần lót ra. Cơn tức giận đã khiến Tiến cương cứng từ lúc nào. Bình đột nhiên túm hai tay Thúy bẻ quặt ra sau. Thúy chưa kịp phản ứng thì Hưng đã dùng hai ngón tay như gọng kìm sắt bóp miệng Thúy há to ra. Bàn tay có trên hai mươi năm thâm niên trong ngành hình sự, bóp vào đúng chỗ huyệt, miệng Thúy há to cứng đờ.

    Tiến tọng ngay cả dương vật to cứng vào miệng Thúy đến cán, một tay túm tóc Thúy kéo sát vào. Đầu dương vật đã vào đến cổ họng, mùi khai cộng với sự ngạt thở làm Thúy muốn nôn. Nó ụ ọe mấy cái.

    Bốp. Một cái tát như trời giáng của Tiến làm Thúy choáng váng xây xẩm cả mặt mày.

    – Con đĩ. Mày nôn vào bùi ông thì ông bắt mày liếm hết.

    Cơn giận đã làm Tiến hưng phấn tột độ. Tiến dùng cả hai tay túm lấy tóc Thúy, tọng dương vật dồn dập vào miệng Thúy. Thúy ú ớ, nhưng không có cách gì phản kháng lại. Hai tay Thúy vẫn bị Bình bẻ quặt ra sau, quai hàm vẫn bị Hưng bóp mạnh không thương tiếc. Thúy chỉ còn cách quỳ ngay đó, nước mắt nước mũi trào ra.

    Dũng lặng lẽ thu dọn đống chiến lợi phẩm trên bàn, phủi bộ bài rơi xuống đất rồi nói:

    – Các anh cho em nó lên bàn, để mọi người cùng thưởng thức.

    Tiến rút dương vật ra khỏi miệng Thúy, túm tóc kéo mạnh lên bàn. Bình và Hưng mỗi người một bên giằng ngửa Thúy ra. Xoẹt, chiếc quần lót đã theo bàn tay mạnh bạo của Dũng biến mất. Trên người Thúy bây giờ không một mảnh vải, cả thân thể trắng muốt phơi ra trước những cặp mắt dâm dục của bốn con đực đầy thèm muốn.

    Tiến sờ nhẹ vào chỗ kín của Thúy, giấu sau những sợi lông tơ loăn xoăn, mềm mại như làn da trẻ sơ sinh. Tiến gằn giọng:

    – Hôm nay ông anh đen quá, mượn tạm chỗ này giải đen em nhá.

    Thúy sợ điếng người. Tay chân nó đã bị hai người đàn ông to khỏe đè cứng. Cả người Thúy vắt ngang cái bàn nhỏ xíu. Mái tóc dài đen nhánh lõa xõa ở một bên bàn, cả phần dưới thân người tênh hênh ở cạnh bên kia. Thúy lắp bắp trong nước mắt:

    – Con lạy các chú. Các chú tha cho con. Con còn nhỏ, phải đi học vừa nuôi các em.

    – Hề hề… không hề chi – Tiến nói – Sau đêm nay cô em nuôi được cả mấy đứa ấy chứ.

    Tiến sấn tới, cạ nhẹ dương vật vào hạ bộ Thúy. Cảm giác thật nhẹ nhàng và êm ái. Dù sợ hãi, phản ứng sinh học tự nhiên làm cơ thể Thúy ứa ra một chút chất nhờn của phụ nữ. Thúy nấc lên vùng vẫy, cố gắng dùng toàn bộ sức lực con gái ít ỏi của mình để thoát khỏi vòng tay kềm kẹp của bốn người đàn ông to khỏe gấp đôi mình.

    Sự vùng vẫy vô vọng của Thúy chỉ làm Tiến kích thích thêm. Một tay banh nhẹ hai mép âm hộ của Thúy, tay kia Tiến đưa dương vật đến ngay cửa xoáy nhẹ. Rồi không thêm một chút dạo đầu nào nữa, Tiến ấn mạnh vào.

    – Á. Cứu con mẹ ơi… Thúy gào lên thất thanh.

    Âm hộ Thúy quá hẹp và không đủ trơn, nên Tiến chỉ vào được khoảng 3 – 4 phân. Cảm giác rát bỏng nhưng bó chặt làm Tiến muốn xuất tinh ngay tại chỗ. Tiến rút nhẹ đầu dương vật ra, một chút máu đỏ ra theo. Mụ chủ nói đúng, Tiến nghĩ thầm, con bé này còn trinh thật.

    – Chúc mừng ông anh. Hôm nay được bóc tem hàng sinh viên nhé – Dũng vừa nhồi bóp ngực Thúy, vừa nham nhở nói.

    – Chưa chắc, sinh viên thời nay khối đứa cao thủ lắm – Hưng góp vào – coi chừng nó vá đấy. Để em thử qua mới biết được.

    – Chú chỉ được cái vẽ chuyện – Dũng cãi – ngực căng cứng, đầu ti bé xíu đỏ hồng thế này thì còn nguyên là chắc. Anh nhìn là biết.

    – Em thử qua mới tin. Nhìn hàng dễ lầm chết đấy. Kinh nghiệm bao năm em tường lắm rồi – Hưng véo ngực Thúy và cãi.

    Thúy thổn thức khóc. Cửa mình nó rát bỏng, nằm ngửa tênh hênh trên cái bàn con, tay chân bị dang ra cho những người đàn ông này vừa nắn bóp hành hạ vừa bình luận, xem như một món đồ vật. Trong mơ Thúy cũng không ngờ lần đầu tiên của mình lại kinh khủng đến như vậy.

    – Đây này, mày không tin thì thử xem – Tiến bảo.

    Tiến rời khỏi hạ bộ Thúy. Hưng hâm hở thế chân, tuột nhanh quần xuống rồi đút ngay dương vật vào, vừa mạnh vừa nhanh. Do có máu và chút chất nhờn bôi trơn nên dương vật Hưng vào dễ dàng hơn, chỉ sau 2 – 3 cái đẩy là đã lút cán. Thúy đau chới với, một tay quờ quạng và kêu la thất thanh.

    – Ông anh bịt miệng nó lại. Kẻo hàng xóm nghe thấy thì phiền – Dũng nói.

    – Làm đếch gì nhau nào – Tiến bảo, nhưng vẫn leo lên bàn ngồi lên ngực Thúy, lấy dương vật còn dính chút máu tọng vào miệng Thúy, nhấp dồn dập làm Thúy nghẹn thở.

    Ở phía dưới, Hưng không ghìm được nữa. Âm hộ Thúy vừa bó chặt, vừa nóng ấm làm Hưng đạt đến cực khoái quá nhanh. Hưng nhấp mạnh nhát cuối rồi trân mình phóng tinh thẳng vào âm hộ Thúy. Hưng vừa rút ra, một dòng tinh dịch pha lẫn chút máu hồng trào ra theo.

    – Có khi con này còn zin thật các anh ạ. Bó khin khít… – Hưng hổn hển trong tiếng nấc nghẹn ngào của Thúy.

    Cho đến giờ vẫn đóng vai một khán giả có phần thụ động, ông Bình nhanh chóng thế chân Hưng, cởi bỏ quần short cho thoải mái rồi tọng ngay dương vật căng cứng của mình vào cửa mình Thúy, nhấp lấy nhấp để. Tinh khí của Hưng và máu của Thúy đã làm cửa mình Thúy trơn ướt, ra vào dễ dàng.

    Phía dưới ông Bình dập ầm ầm rung chuyển cả bàn, phía trên Tiến nhấp tới tấp vào miệng. Thúy rũ mềm người, buông xuôi tay chân không còn chút sức phản kháng. Nó chỉ còn biết nằm bẹp chịu đựng sức nặng, và sự hành lạc mãnh liệt của hai người đàn ông to béo ở trên. Người Thúy chỉ còn nấc lên khi nghẹt thở, hay khi phải chịu một cú dập quá mạnh.

    … Ập ập… ót ót… hự hự… Cuộc bạo dâm kéo dài gần 30 phút cho đến khi ông Bình rút dương vật ra khỏi người Thúy và bắn tinh tung tóe lên bụng và ngực nó. Do không vui vì thua bạc, hơn nữa dương vật hơi rát sau khi phá trinh Thúy, Tiến cụt hứng không xuất tinh được.

    – Con đĩ, ai dạy mày bú liếm mà tệ thế hả – Tiến càu nhàu tát Thúy mấy cái rồi leo xuống bàn.

    – Ấy chớ, ông anh nhẹ tay, em nó còn non lắm. Phải để anh em mình giáo huấn thêm – Dũng cười.

    – Phiền các anh lật nó lại dùm em. Phen này em dạy nó lễ độ ngay mà – Dũng tiếp.

    Hưng và ông Bình lật người Thúy úp sấp xuống bàn. Hai chân Thúy bị hai người đàn ông dang rộng ra. Phía trên Tiến nắm chặt hai tay Thúy, kéo quặt ra sau lưng. Mọi người đều háo hức chờ đợi “độc chiêu” của Dũng, vẫn là đòn sát thủ trong các cuộc vui tập thể này.

    Dũng nhấp nhẹ dương vật vào cửa mình Thúy, lấy tinh dịch của hai ông bạn vàng làm chất bôi trơn. Ngón tay cái của Dũng ngoái vào lỗ đít Thúy, móc móc. Kinh nghiệm của Dũng trong lĩnh vực này rất phong phú. Nếu hấp tấp thì chẳng những bị đau mà còn không nên cơm cháo gì. Phải từ từ, từng bước thì mới đạt được mục đích, Dũng nhũ thầm.

    Thúy cảm thấy ngón tay Dũng ngoáy đi ngoáy lại trong lỗ đít mình. Vừa đau vừa thốn. Nhưng Thúy đã quá đau đớn và sợ hãi để dám phản đối gì. Thúy chỉ cầu mong mọi việc qua nhanh và nó được thả về nhà. Đột nhiên ngón tay được rút ra, thay vào đó là một vật mềm và to, chà qua chà lại ngay lỗ đít, tạo cho Thúy cảm giác nhồn nhột.

    Dũng hít một hơi dài, hú lên một tiếng như Tarzan và ấn mạnh dương vật vào lỗ đít Thúy. Thúy thét lên một tiếng rồi lịm hẳn người đi. Dương vật của Dũng đã cắm sâu hơn phân nữa vào lỗ đít Thúy. Dũng khoái chí, vỗ tay bồm bộp lên mông Thúy rồi bấu chặt hai tay vào, lấy cặp mông căng tròn của Thúy làm điểm tựa nhấp càng lúc càng nhanh.

    Thúy quằn quại. Thúy nghiến răng. Thúy rên rỉ. Chân tay Thúy co giật nhưng không làm sao thoát khỏi tám cánh tay mạnh khỏe đang đè chặt Thúy xuống. Phía sau, Dũng nhấp mạnh và nhanh như chày giã gạo. Ngực Thúy bị nén xuống bàn, bật lên những tiếng hự hự…

    Dũng cũng phải công nhận con bé này khá thật, hơn hẳn con tháng trước. Vừa cao vừa trắng, mặt mũi kháu khỉnh, lại có nét ngoan của gái nhà lành… Nếu trong hoàn cảnh khác, được mình đầu tư đầy đủ – Dũng vừa nhấp vừa nghĩ – không chừng nó cũng có thể trở thành người mẫu hay diễn viên đấy. Dù sao thì cũng thế thôi…

    Dũng nhấp thêm mấy cái nữa rồi bắn tinh vào lỗ đít Thúy. Thúy đã xỉu từ lúc nào. Các cuộc hành lạc tập thể này không làm Dũng thích lắm. Thông thường Dũng chỉ tổ chức các buổi tiệc thế này để xã giao, cho các ông bạn vàng hưởng chút thú vui tuổi già. Dũng thích loại gái khác, ở chỗ khác cao cấp hơn nhiều.

    Ngoài kia, trời vừa hừng sáng…

    — Hết —

  • Em Hồng bị đụ nát lồn

    Phần 1
    Hồng đi tới đi lui ngắm nghía bộ đồ đắt tiền treo trong tủ kính. Cô gái đưa mắt chăm chú nhìn bộ đồ sang trọng mang nhãn hiệu nổi tiếng một cách thèm thuồng, rồi nó nhìn lại cái bóng nó phải chiếu trong tấm gương. Hồng lẩn thẩn nghĩ ngợi. Cái dáng ốm ốm cao cao giống như người mẫu của nó mà đước khoác bộ đồ kia lên người thì đến tượng đá chắc cũng phải nứng cặc đừng nói chi ba cái bọn đàn ông tầm thường, hèn mọn nhan nhản chung quanh.

    Hồng biết là nó không thể nào mua nổi bộ đồ đó nhưng bỏ đi thì nó không đành. Bộ đồ sang trọng khêu gợi kia để giá trên 1000 đô la thì nó lấy tư cách gì mà rớ tới nổi.

    Con Hồng nuốt nước miếng như đè xuống sự ham muốn đang dâng lên trong lòng, miễn cưỡng lê bước chân nặng nề ra đón xe bus, trở về với căn phòng nhỏ hẹp của nó.

    Đến cuối năm nay thì Hồng mới được 20 tuổi. Cái tuổi thật đẹp của đời người con gái. Nhưng đó là đối với ai kìa. Chứ riêng Hồng thì từ bé đến giờ nó chưa thấy cuộc đời là tươi đẹp.

    Hồng lớn lên ở vùng bờ biển của miền Nam Việt Nam, một vùng giàu có hải sản, quanh năm lúc nào cá tôm cũng thừa mứa cho người dân.

    Có lẽ nhờ vậy mà Hồng có được cái nước da đỏ au như tượng trưng cho sự khoẻ mạnh rắn chắc, cùng một thân hình cao ráo, nay đà của người con gái lớn lên ở vùng bờ bể.

    Cha mẹ Hồng có tất cả tám đứa con. Trong đó Hồng là lớn nhất. Vì lẽ đó, từ lúc bé, Hồng đã theo cha mẹ đi biển, giăng câu, kéo lưới để nuôi đàn em nhỏ.

    Sau năm 1975, phong trào vượt biển ra nước ngoài ào ạt. Dân nhà giàu ở thành phố đổ xô về vùng biển, mong móc nối đường dây để ra đi. Cha mẹ Hồng chụp ngay vào cơ hội đó, cũng đưa đón, chứa người, móc nối. Nhờ vậy mà chỉ trong một thời gian ngắn, ông bà đã chôn dấu trên 50 cây vàng. Đó là chưa kể ông đã sắm được một chiếc ghe biển khá tốt với ý định đưa cả gia đình ra đi.

    Trong thời gian chờ đợi để kiếm khách, ngày ngày Hồng theo cha mẹ để đánh cá dọc theo mé biển. Đêm đến một mình nó ở lại ngủ giữ ghe để ba má về nhà lo cho đàn em.

    Vào một đêm tối trời, Hồng đang nằm mơ màng thì nó nghe một tiếng động mạnh trước mũi ghe. Hồng giật mình, ngồi dậy nghe ngóng thì nó nghe thêm một tiếng nữa cũng y như vậy. Giống như có ai nhảy qua ghe của nó. Con Hồng hỏi lớn:

    – Ái đó?

    Cái bóng đen vừa nhảy xuống trả lời:

    – Tao nè Hồng.

    Hồng thắc mắc. Giọng của ai lạ hoắc mà lại xưng là “Tao nè Hồng”. Nó nạt lớn:

    – Tao là ai?

    Cái bóng đen không trả lời mà lại phóng đến dùng tay bịt chặt lấy miệng con Hồng, đồng thời kề cái lưỡi dao nhọn sáng hoắc vào cổ nó.

    Con Hồng còn chưa kịp biết chuyện gì đang xảy đến thì cái bóng đen thứ nhì đã tiến đến bên cạnh, nói nhỏ vừa đủ cho con Hồng nghe:

    – Biết điều thì sống. Mà chống cự là tụi tao đâm chết tươi.

    Con Hồng vùng vẫy quyết liệt. Năm đó tuy mới có 18 tuổi, nhưng chưa chắc gì một thằng con trai có thể khống chế nó được.

    Hai bóng đen thấy con Hồng làm dữ, tụi nó cũng hơi hoảng. Hai đứa bèn xúm vô đè cứng con Hồng trói tay, trói chân, bịt mắt, bịt miệng nó lại rồi quăng xuống hầm ghe.

    Con Hồng nằm một mình dưới hầm ghe tối thui, chẳng còn biết cái gì nữa. Nó chỉ nghe tiếng máy ghe nổ dòn dã một hồi rồi chiếc ghe từ từ di chuyển.

    Khoảng một tiếng đồng hồ sau, máy ghe nổ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Con Hồng nghe rõ tiếng ba bốn người nói chuyện rầm rì. Hình như là tụi nó đang chuyển dầu hay thực phẩm, nước uống gì đó xuống ghe.

    Chiếc ghe lại nổ máy ra đi. Hồng nghe tiếng sóng dập vào mạn thuyền rõ mồn một. Trưa ngày hôm sau, Hồng mới được chúng cho nó tháo dây trói ra, cho ăn uống sau khi dằn mặt:

    – Tụi tao chỉ cướp ghe để vượt biên thôi. Khôn hồn thì tụi tao cho đi theo qua Mỹ, mà lạng quạng là tụi tao quăng xuống biển.

    Con Hồng ngồi co ro nhai mấy cái bánh chuối chưng chúng đưa, vừa đưa mắt nhận xét. Cả bọn chúng nó có tất cả là 5 thằng đàn ông lực lưỡng. Hồng nhận mặt được hai thằng. Hình như chúng cũng là dân đánh cá ở làng bên mà thỉnh thoảng Hồng cũng có gặp mặt.

    Chạng vạng chiều hôm đó, cả bọn lộ vẻ mừng rỡ ra mặt vì hình như ghe đã ra đến hải phận quốc tế. Chúng xách can rượu trắng bằng nilon trong chỗ gầm máy ra, chuyền nhau kê miệng uống một cách vui vẻ.

    Đang nhậu nhẹt bỗng một thằng quay lại nhìn con Hồng. Xong cúi đầu nói nhỏ gì đó với đám kia. Rồi cả bọn cùng cười ồ lên hưởng ứng. Chúng quay hết lại nhìn con Hồng có vẻ thích thú lắm.

    Con Hồng linh tính sắp có một tai nạn nào đến nhưng nó chưa rõ là chuyện gì. Nó thầm cầu Trời khấn Phật van vái đủ điều. Chúng nó muốn làm gì thì làm, miễn sao để cho nó sống là được.

    Trong lòng con Hồng chỉ sợ là giữa trời nước mênh mông, chúng nó xô xuống biển thì có ai hay biết để mà cứu nó. Bất giác con Hồng khóc tức tưởi.

    Đang nhậu ngon trớn, nghe con Hồng khóc, đám đàn ông quay lại. Một thằng nạt nó:

    – Con nhỏ kia, muốn khóc thì xuống dưới hầm mà khóc. Tao quăng mày xuống biển bây giờ.

    Hồng sợ xanh mặt. Nó líu ríu bước xuống mấy bậc thang mà lòng ngổn ngang trăm mối.

    Chiếc ghe vẫn lướt sóng một cách êm ả. Trời đã tối lắm rồi nhưng con Hồng vẫn không sao chợp mắt được. Bỗng nghe có người từ trên đi xuống. Con Hồng đánh lô tô trong bụng. Nó chưa đoán được chuyện gì sẽ xảy ra thì một cái bóng đen đã đi đến bên nó.

    Hồng nghe rõ mùi rượu nồng nực phả vào mặt nó. Rồi một giọng đàn ông cất lên:

    – Nằm đây một mình buồn lắm hả? Để anh nằm với em cho vui.

    Hồng nằm im re, không dám cục cựa. Gã đàn ông ôm choàng lấy người nó, đồng thời cái miệng nồng nực rượu của gã gắn chặt lên môi nó.

    Hồng vừa ngộp thở vừa sợ. Nó vừa quay đầu để né tránh thì “bốp” một cái. Gã đàn ông đã taut con Hồng một cái nổ đom đóm mắt.

    – Đụ mẹ… khi dễ tao hả?

    Hồng vừa đau vừa sợ. Nó không dám trả lời chỉ lắc đầu nhè nhẹ.

    Gã đàn ông cười khằng khặc. Rỗi gã nói tiếp:

    – Hỏng khi dễ thì… để yên cho tao…

    Vừa nói hắn vừa đưa bàn tay kéo lưới của hắn kéo tuột hàng nút bóp trên áo con Hồng.

    Trong cái ánh sáng lờ mờ của ngọn neon bão treo lủng lẳng trong ghe, con Hồng thấy gã đàn ông đã cởi truồng tự lúc nào rồi.

    Sau khi cởi áo duy nhất của con Hồng quăng vào một góc, gã tuột luôn cái quần của nó một cách thô bạo rồi nhào lên vừa bóp vú nó, vừa hẩy con cặc cứng ngắc của gã vào chỗ lồn con Hồng chớ chưa chịu chơi liền.

    Hồng là gái còn trinh, gặp hoàn cảnh này làm sao không sợ. Nhưng chống cự thì như nắm chắc cái chết hết 90 phần trăm. Hồng đành nhắm mắt xuôi tay.

    Gã đàn ông cầm con cặc kéo rà rà từ trên rốn con Hồng dài xuống tới lỗ đít nó rồi lại kéo lên. Cứ kéo vòng vòng như vậy, lâu lâu mới ấn ấn đầu cặc giữa hai mép lồn một cái.

    Tuy trong cơn lo sợ hãi hùng, nhưng sau một lúc lâu bị đầu cặc mềm mềm, ấm ấm của gã đụng vào những chỗ nhạy cảm nhất. Con Hồng cũng không ngăn được một cảm giác khoái lạc. Dâm thuỷ từ trong người nó bắt đầu âm ỉ rứa ra ngoài mép lồn.

    Thấy đùa giỡn bấy nhiêu đó cũng đã đủ, gã đàn ông banh rộng hai chân con Hồng thêm ra. Rồi hắn cầm con cặc kê vào giữa hai mép lồn đỏ hồng ấn vô.

    Con Hồng cảm thấy đau rát xen lẫn với một cảm giác đê mê lạ lùng khi đầu cặc của gã vừa lọt được vào trong âm đạo của nó.

    Gã đàn ông muốn nút hết chiều dài con cặc của hắn vào sâu trong lồn Hồng. Nhưng âm đạo Hồng quá nhỏ, trong khi con cặc của hắn thì lại quá bự. Hắn càng cố đút sâu vô thì Hồng càng rên la một cách đau đớn.

    Gã đàn ông rút cặc ra, hắn nhổ một búng nước miếng vô tay rồi thoa ướt nhẹp con cặc xong hắn nut vô trở lại.

    Lần này thì con cặc vào tương đối dễ dàng hơn. Con Hồng cảm thấy đỡ đau hơn lúc nãy nên nằm im. Gã đàn ông thấy nó chổng đít lên cào và rên “ứ” lên một tiếng khi con cặc của gã nhập sâu vô lồn Hồng. Gã đàn ông cứ nắc mặc cho Hồng khóc la dẫy dụa. Liên tiếp sáu ngày trên biển, con Hồng bị năm gã đàn ông thay phiên nhau chơi nó. Cũng may là đang lênh đênh trên biển, sóng gió bão bùng, lại không đủ lương thực, nước uống. Vậy mà trung bình mỗi ngày, một người cũng phải chơi nó một cái mới chịu.

    Tính ra, sau 6 ngày, con Hồng bị chơi tổng cộng 30 cái tất cả.

  • Mùa dịch

    Vào những tháng đầu năm 2020, trên thế giới xuất hiện một dịch bệnh lạ với tốc độ lây lan nhanh và đã cướp đi sinh mạng của bao người. Trước tình hình đó các nhà chức trách đã có động thái khoanh vùng, cách ly, đóng cửa biên giới, hạn chế giao thương… Điều đó dẫn đến việc kinh tế bị suy thoái, hàng ngàn người bị thất nghiệp, kèm theo bao hệ lụy khác. Và gia đình ông Tấn cũng không nằm ngoài cơn bão khủng hoảng này.

    Ông Tấn năm nay cũng đã vào tuổi thất thập, tuy tuổi cao và có chút hơi chậm chạp nhưng nhìn chung được trời phú nên không có bệnh hiểm nghèo. Còn về phần tình duyên thì lại làm ông buồn rầu. Trước kia ông cưới được người vợ rất đẹp nhưng vì bị hiếm muộn nên phải đến tận 40 tuổi mới có bầu sau bao lần chữa trị. Những tưởng điều hạnh phúc sẽ đến với ông bà nhưng khi lên bàn đẻ vì tuổi đã cao mà còn sinh con nên vợ ông đã ra đi từ đó, để lại đứa con bé bỏng cho ông chăm sóc. Vậy là từ đó ông một thân một mình “gà trống nuôi con”.

    Đáp lại công lao của ông mà thằng con giờ đây đã là giám đốc chi nhánh của một công ty du lịch nổi tiếng khi mới 30 tuổi. Vì tương lai xán lạn như thế mà không khó để chàng ta tán đổ cô nhân viên lễ tân xinh đẹp của một khách sạn 4 sao là Mai. Và ở cái độ tuổi 25 mơn mởn cùng với khuôn mặt đầy vẻ dâm ngầm cộng thêm phong cách ăn mặc hở hang thì Mai cũng chả khó để chàng giám đốc trẻ chết mê mệt vì mình. Cũng vì cái tính dâm và cách ăn mặc hở hang đó mà khi hai vợ chồng về ở với ông Tấn thì Mai cũng chả mấy khi giữ ý báo hại ông bao lần ngượng chín mặt. Rồi cả việc rên la của Mai khi hằng đêm ân ái với chồng cũng đủ làm ông rạo rực khắp người.

    Thấy hai đứa lấy nhau được hơn năm rồi mà chưa thấy con dâu có thai, ông Tấn mới giục chúng nó để ông sớm có cháu bế. Lúc đầu hai đứa còn bảo để kế hoạch nhưng vì sự buồn phiền của ông Tấn nên hai đứa hứa với ông năm nay sẽ sinh con. Nhưng rồi bất chợt bệnh dịch tới, Mai bị sa thải còn chồng nàng không muốn mất việc thì phải chấp nhận chuyển công tác vào miền trung mấy tháng. Hai vợ chồng rất buồn nhưng vì kinh tế gia đình nên đành chấp nhận chịu đựng cho qua gian đoạn khó khăn này. Đêm cuối đó, hai người quyết định có một đêm nồng cháy với việc không dùng biện pháp an toàn.

    Chồng đi vắng, Mai cũng bắt đầu tìm hiểu xem nhập hàng gì về bán để đỡ chán cũng như có thêm đồng ra đồng vào. Nàng nhớ ra đứa bạn thân có shop bán quần áo, nàng liền nhắn tin kể lể hoàn cảnh với nó. Hay sao mà cô bạn thân đó lại đang cần vốn để mở rộng kinh doanh sang mảng đồ lót nên hai bên đã nhanh chóng hợp tác làm ăn. Vì có kinh nghiệm hơn nên cô bạn thân nhận việc quản lý ở shop. Còn việc của Mai nhẹ nhàng hơn khi chỉ phải làm mang mẫu về nhà tự mặc lên người rồi chụp ảnh lại và quản lý bán online.

    Hai tuần trôi qua, Mai bắt đầu bồn chồn về việc có bầu. Nàng bắt đầu lấy que thử thai ra để kiểm tra. Kết quả là một vạch. Nàng có chút vui nhưng cũng có chút bối rối vì không biết có nên nói việc này cho chồng biết không. Tại vì chồng yêu nàng nên chồng mới chiều nàng lập kế hoạch sinh đẻ chứ thực ra anh ta cũng rất mong Mai sinh cho anh ta một đứa con. Nàng cầm điện thoại lên toan định nhắn tin báo cho chồng biết nhưng đúng lúc đó lại có cuộc điện thoại của anh shipper gọi xuống lấy hàng.

    Như mọi lần đều là một túi toàn đồ lót và đồ ngủ nữ. Mai nhanh tay gỡ từng mẫu ra để mặc rồi đứng trước gương chụp ảnh. Vừa chụp nàng vừa tự tấm tắc khen dáng người mình đẹp. Nàng nghĩ ước gì bây giờ có chồng nàng ở đây mà thấy nàng mặc những bộ đồ gợi cảm thế này kiểu gì chồng nàng cũng chả để yên cho nàng. Rồi bỗng dưng nàng thấy hứng tình, nàng nằm vật ra giường.

    Một tay bóp vú một tay sờ hai mép âm đạo, mồm thì khẽ rên những tiếng nhè nhẹ. Nàng tưởng tượng ra cảnh chồng nàng dùng cây dùi của anh ta mà nhấp, nàng thọc hai ngón tay vào sâu trong âm đạo mà móc, nước nhờn ra lênh láng bàn tay. Mỗi lần nhớ chồng nàng đều thủ dâm như thế để vơi đi phần nào ham muốn khi yêu xa. Hai tay nàng càng lúc càng mạnh bạo, nhanh hơn, tiếng rên cũng một lúc càng to và dồn dập hơn. Mọi thứ được đẩy lên đến gần cao trào thì bỗng dưới nhà phát lên một tiếng “rầm” rất to kèm theo là tiếng “a” khàn khàn.

    Như được đánh thức giữa cơn mê, Mai bật dậy và vơ tạm lấy cái áo choàng ngủ bằng lụa trắng mà chạy xuống nhà xem có chuyện gì. Điều nàng lo là ông Tấn xảy ra chuyện chẳng lành. Khi đến chân cầu thang nàng thấy ông Tấn đang nằm đau đớn trên sàn nhà. Nàng vội chạy lại:

    – Bố! Bố sao thế, sao lại nằm ngửa ra như thế này.

    – Bố đau quá… a… kéo bố lên ghế… với con ơi. – Ông Tân nhăn nhó nói.

    Mai nhanh dìu ông lên ghế sofa rồi nàng hốt hoảng khi nhìn thấy máu ở đầu ngón tay ông chảy ra.

    – Sao tay bố lại chảy máu thế này – Vừa nói nàng liền cầm lấy tay ông Tấn cho lên mồm mình nhút để cầm máu.

    – Chả là bố thấy cái đèn treo tường kia nó bị hỏng. Bố mới trèo lên để sửa nó đi, không may trèo lên thang trượt chân ngã. Chả biết thế nào mà con dao nó lại rơi vào đầu ngón tay còn cái búa thì rơi trúng đùi. Cũng may là cái thang không đổ ụp vào người.

    Ông Tấn vừa nói nhưng vừa rùng mình khi được cho tay vào miệng con dâu mút cho. Đã thế con dâu còn mặc đồ gợi cảm lại càng làm cho ông cảm thấy hứng tình. Đã từ lâu lắm rồi ông chưa được gần gũi với đàn bà. Từ khi có con là ông chỉ một tâm huyết nuôi nấng, không mơ tưởng hay trăng hoa với ai hết. Vậy nên đến lúc này khi được đụng chạm gần gũi với một người con gái thì bỗng nhiên dục vọng trong ông tăng cao. Dương vật ông căng cứng và biểu tình làm cộm lên một khối rõ to. Ông nhanh tay che đi sợ con dâu nhìn thấy thì xấu hổ.

    – Những lúc chồng con không có nhà như này thì bố đừng sửa chữa gì cả bố ạ. Bố cứ để đấy cũng không chết được đâu. Bây giờ bố có làm sao chồng con oán con suốt đời mất.

    Nàng nhẹ nhàng bỏ tay ông Tấn ra rồi đứng lên vừa tìm hộp y tế vừa căn dặn ông Tấn. Nàng lấy cái urgo băng ngón tay cho ông rồi nàng cầm lọ “rượu thuốc xoa bóp” hỏi tiếp.

    – Thế vừa nãy cái búa rơi vào đâu để con xoa bóp cho. Để lâu nó tích máu lại có mà chết.

    – Thôi để bố tự bóp được. – Ông Tân bối rối trả lời.

    – Không. Để con bóp cho. Tay bố đau như này thì làm gì đủ lực để bóp. – Mai cương quyết trả lời.

    – Ờ… thì… ở đây con ạ. – Trước sự cương quyết của con dâu thì ông Tấn đành để cho cô làm. Ông ấy một tay vẫn che hạ bộ, tay băng bó còn lại thì gượng gạo vén cái quần đùi xà lỏn lên gần bẹn mà chỉ vết thâm đang tím bầm lại.

    – Trời ơi sao mà thâm ghê thế.

    Mai nhăn nhó xót xa cho ông bố chồng mà lấy rượu ra mà xoa bóp còn ông ta thì ngửa ra sau mà vừa tận hưởng lại vừa chịu đựng. Bất giác ông bỏ tay ra khỏi hạ bộ làm lộ ra con cu đang cương cứng trong quần. Nhưng Mai cũng không để ý cho đến khi tay nàng vô tình chạm vào dương vật của ông. Nàng bỗng rụt tay lại nhìn ông Tấn nhưng ông vẫn nhắm mắt dựa lưng vào ghế.

    Trong đầu nàng từ đâu chạy đến hàng loạt suy nghĩ nào là: “Trời ơi! Ông này làm sao thế này? Cái gì trong quần ông ý thế kia? Sao nó to quá vậy?”. Máu dâm bao ngày bị kìm kẹp trong nàng giờ như con hổ dữ chỉ chờ phá chuồng là nó sẽ lao ra mà cắn xé con mồi. “Mình có nên đánh liều không? Không được, như thế là luận luân, như thế là sẽ có tội ngoại tình. Rồi chồng mình biết được thì anh ý sẽ đau khổ như thế nào? Với lại ông ta cũng già rồi thì làm sao đủ sức với mình được?”. Tuy đưa ra những lý lẽ để từ chối đó nhưng trong Mai bây giờ là cuộc đấu tranh tư tưởng rất lớn giữa ham muốn và đạo lý.

    – Chuyện gì thế con? Con xoa xong rồi à? – Ông Tấn thấy Mai dừng lại mà hỏi. Với cả cũng vì đau quá nên ông quên đi mất là dương vật của ông đang biểu tình dữ dội.

    – À… không ạ… chỉ là… là… chỗ này của bố nó cũng sưng ạ? – Mai bỗng nhiên nắm lấy dương vật của ông Tấn mà hỏi. Cuối cùng thì ham muốn đã đánh bật đạo lý ra khỏi đầu nàng.

    – À… à… không không… con… – Ông Tấn bối rối bật dậy tính lấy tay xua xua tay con dâu ra.

    – Không sao đâu bố, bố không phải ngại… để con giúp bố cho nó bớt… sưng nhé… – Giọng nói mắc cỡ kèm theo chút âm dâm đãng ngọt ngào của Mai làm ông Tấn càng hốt hoảng nhưng cũng càng kích thích.

    – Không được… không được… đâu con ơi! Như này là loạn lu…

    Không để ông bố chồng nói hết câu, Mai tụt xuống quỳ gối trên sàn nhà, tay nàng cầm lấy cạp quần của ông mà kéo ra. Khúc thịt vừa to vừa dài lại còn đen nhẻm kia đang hừng hực khí thế trước mặt nàng. Nàng mở to mắt ngạc nhiên nghĩ “cứ tưởng ông già này có tuổi rồi ai dè trông nó thật vĩ đại. Có khi nó còn hùng vĩ hơn cả thằng con trai của ông”. Nàng nhẹ nhàng cầm lấy dương vật, mùi ngai ngái bốc lên mũi nàng như giọt nước làm tràn cái ly dâm đãng trong nàng.

    – Để con giúp bố. – Nàng ngước lên nhìn ông Tấn nói nhẹ nhàng như con chó đang vui vẻ chuẩn bị bữa ăn của mình.

    Nàng đặt đôi môi kiều diễm lên đầu khấc và ống tiểu mà mút nhẹ. Ông Tấn thì đờ người ra như có dòng điện chạy từ hạ bộ lên đến não vậy. Ông cũng ngạc nhiên khi con dâu làm thế. Ở cái thời của ông thì chỉ có hôn nhau rồi cắm gậy vào lỗ mà nhấp theo kiểu truyền thống chứ chưa bao giờ có ai mút dương vật ông như thế cả. Còn Mai thì bắt đầu mút sâu hơn vào tận cuống họng, dương vật của ông Tấn lấp đầy khoang miệng của nàng.

    Hành động của nàng thật điêu luyện làm ông Tấn không thể nói được gì chỉ có thể kêu “ư ử” cảm nhận khoái cảm. Mút mỏi mồm rồi thì Mai bắt đầu nới lỏng cái dây áo choàng ra để lộ cặp đào tươi trắng nõn đang phập phồng sau lớp áo lót. Nàng cầm dương vật bố chồng mà luồn qua cái áo lót kẹp giữa bộ ngực của nàng mà sóc. Ông Tấn giờ như tên học trò mới vào đời khi được cô giáo Mai đưa qua hết bài giảng mới lạ này đến bài giảng khác. Khoái cảm của ông bị kích thích tột độ khi cô con dâu xinh xắn vừa “titjob with bra” vừa mút nhẹ trên đầu dương vật của ông. Ông gồng mình lên, tay nắm lấy đầu con dâu mà ấn xuống, tinh trùng từ gốc dương vật trào ra bắn thẳng vào họng của Mai.

    – A… a… con ơi… bố… ra… a… xin lỗi… con…

    Cứ những tưởng rằng nàng sẽ giật mình mà sặc khi những dòng tinh trắng đục lao vào mồm mình nhưng không, nàng không hề sặc, trái lại nàng còn từ từ nuốt hết đống tinh đó vào bụng. Dương vật ông Tấn khi xuất xong đã hơi xỉu xuống nhưng nhìn thấy cảnh tượng dâm đãng đó của con dâu thì nó lại cương cứng lên biểu tình. Nuốt xong Mai nở nụ cười dâm đãng với ông bố chồng mà thủ thỉ nói:

    – Bố, bố thích không. Con trai bố thích nhất lúc con làm thế đấy. Bố thấy thế nào?

    – Không… bố không thích… điều này là sai trái con ơi, bố không thể thích được.

    – Bố nói không thích như có vẻ khúc thịt của bố không đồng ý với điều đó đâu bố ạ… hí hí…

    Nàng cười rồi đứng lên cởi chiếc quần lót ra, cái quần đã ướt đẫm nước nhờn từ bao giờ. Ông Tấn một lần nữa ngoác mồm ngạc nhiên khi thấy cái vùng tam giác huyền ảo của cô con dâu. Nó nhẵn thín không có một chút lông nào. Nàng bảo để lông thì ngứa ngáy mà chồng nàng cũng không thích nên nàng cạo sạch đi. Cũng chính vì thế mà ông Tấn có thể quan sát rõ được cái của mình hồng hào mà chúm chím khi nàng lấy ngón tay hơi lay lay ở hột le. Nàng trèo lên ghế rồi quỳ trên bụng bố chồng. Ông Tấn tuy phản kháng bằng lời nói nhưng lại chả có hành động cụ thể nào. Cứ như ông bị điểm huyệt bất động một chỗ vậy. Thấy ồn quá Mai lấy ngón tay đặt lên mồm ông ra dấu im lặng.

    – Suỵt… thôi nào bố. Bố việc gì phải phản kháng thế, có ai biết việc giữa hai chúng mình đâu. Chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, con biết và bố biết thì việc gì phải lo chồng con hả bố. Mà chả phải bố muốn có cháu bế sao? Con với chồng chưa có em bé thì bố phải giúp chúng con chứ đúng không?

    – Không… không được đâu… con…

    Chưa nói hết thì Mai đã đưa môi mình tìm đến môi ông Tấn mà hôn còn tay nàng thì cầm dương vật rồi đặt vào mép âm đạo từ từ nhún xuống. Nàng khẽ rên lên trong cổ họng nhưng vẫn không rời môi ra khỏi bố chồng. Nàng nhún càng lúc càng nhanh hơn làm cho lý trí ông Tấn không còn kiểm soát được nữa. Đúng là “con cu làm mù con mắt”, hơn 30 năm ông kìm nén cảm xúc để rồi hôm nay ông phải chịu khuất phục dưới cái âm đạo của cô con dâu dâm đãng. Ông rời môi nàng ra mà kêu:

    – Bố xin lỗi! Xin lỗi con trai, ngàn kiếp này bố có lỗi với con nhưng… Con dâu, con đẹp quá… bố sướng… bố sẽ giúp con… có em bé… bố sướng…

    Ông Tấn buông xuống mà một tay vỗ mông Mai nắn bóp, tay kia thì kéo áo lót nàng lên mà bú mà liếm. Mai như được tiếp thêm kích thích mà rê to hơn mà nhiều hơn.

    – Bố… a a… em cũng… sướng… sướng… a a… lắm bố… ạ a ạ a…

    Ông Tấn nghe con dâu gọi bố xưng em ông càng khoái, ông lấy hai tay bấu lấy eo nàng mà giúp nàng nhún ra nhún vào nhanh và nhịp nhàng hơn. Cơn khoái cảm lên cực đại nàng cong người giật giật rồi hét lên:

    – Á á… em ra… em ra… a a… bố ơi…

    Âm đạo nàng bóp chặt lấy dương vật ông Tấn rồi giất giật. Nàng rủ người xuống ôm lấy bố chồng, ông Tấn cũng vòng tay ôm nàng. Môi ông tìm đến môi nàng, trao cho nàng nụ hôn nồng cháy.

    – Sao con lại xưng “em” vậy?

    – Bố không thích à? Em cũng không biết sao em gọi thế nhưng nếu bố không thích thì em không gọi nữa.

    – Không, thích… bố thích lắm em à…

    – Thế bây giờ bố và em đổi vị trí nhé.

    – Đổi thế nào?

    Mai kéo bố chồng đứng dậy còn nàng vẫn quỳ trên ghế xong lần này nàng hẩy cao mông lên, hai tay chống vào thành ghế. Nàng bảo ông đứng sau lưng nàng mà nhấp. Ông Tấn ngoan ngoãn nghe theo lời của “cô giáo” con dâu, ông nhấn một cái, dương vật thẳng tọt vào cửa tử cung của Mai kèm theo tiếng “á…” đầy kích thích. Ông thấy sướng với kiểu làm tình này mà càng lúc ông càng nhanh mà mạnh hơn, trong khi đó nàng thì liên tục khẩu dâm.

    – Ớ ớ… nhanh nữa đi bố… á á… em sướng… sướng… bố cho em hết đi… – Nàng nói rồi lấy tay nắm lấy tay ông kéo lên để vào vú mình.

    – Bóp đi… bóp mạnh vào bố… hờ hờ… sướng… sướng chết em rồi… – Nàng điên đảo trong khoái cảm. Lại lần nữa nàng ra, cả người nàng lại giật lên như điện rồi rủ xuống ghế.

    Nàng không ngờ rằng bố chồng nàng già rồi mà vẫn còn sung mãn đến vậy. Thường thì với khi quan hệ với chồng thì nàng chỉ lên được hai lần là chồng nàng đã xuất ra rồi. Đằng này bố chồng nàng làm nàng như thế mà ông vẫn chưa thấy biểu hiện xuống sức. Nàng thở hổn hển nhưng vẫn đứng dậy kéo ông Tấn ra gần cầu thang. Nàng vén cái áo choàng lên bảo ông ta chơi nàng như vừa nãy. Dương vật và âm đạo lại bện vào nhau. Tiếng da thịt chạm vào nhau, tiếng rên la sung sướng của mối tình loạn luân vang khắp nhà. Từng nhịp từng nhấp, nàng quằn quại, chân run lên, tóc thì rũ rượi trong cơn say tình.

    – Bố… em yêu bố… á á… em yêu… hợ hợ… bố… ớ ớ… mất rồi… a a…

    – Em nói gì cơ? Bố không nghe rõ, em nói lại được không? – Ông Tấn trêu ghẹo nàng.

    – Em bảo… hự hự… em yêu bố… ớ ớ… – Nàng cố gắng nói.

    – Chưa rõ, em nói lại xem.

    – Á á… EM YÊU BỐ… á… – Nàng hét to đúng lúc nàng lên đỉnh lần thứ 3. Nàng khụy xuống sàn nằm giật như cái máy.

    Nằm một lúc rồi nàng lại đứng lên ôm hôn ông Tấn. Nàng nắm lấy khúc thịt của ông Tấn mà ấn vào cô bé. Cuộc truy hoan tiếp tục nhưng ông Tấn nhận ra cái tư thế này mất sức quá thế là ông quắp hai chân nàng lên mà bế ra đặt lên bàn ăn cơm. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu lên thân hình trắng nõn của Mai đang nhễ nhại mồ hôi làm ông bố chồng càng hưng phấn hơn. Ông biết mình sắp đặt cực khoái nên ông nhấp càng ngày càng nhanh. Tiếng rên rỉ của Mai hòa với nhịp với những cú đẩy của ông như tạo ra một bản nhạc đầy dục vọng. Hai tay nàng bấu chặt rồi cào xé lấy tấm lưng ông Tấn mà gào thét.

    – Á á… bố… bố… sướng… em… sướng… em… sắp ra… a a…

    – Bố cũng sướng… sướng lắm em… bố cũng sắp ra… hai ta cùng ra với nhau…

    – Vâ… vâng… em… EM RA… A A A…

    – Bố cũng ra với em đây… À À À.

    Âm đạo nàng như đập xả nước ào ào, giật giật, siết chặt lấy dương vật ông Tấn. Còn dương vật ông thì như một quả đại bác nở phồng dồn đạn bắn ầm ầm qua cửa tử cung. Hai người ôm nhau nằm gục xuống sàn. Mai thì thở hổn hển như chạy chục vòng hồ Gươm còn ông Tấn thì cứ “hừ hừ” như con hổ bị ốm vậy. Hai người ngủ thiếp đi bên nhau.

    Hai tuần sau, Mai hớn hở chạy từ phòng mình xuống nở nụ cười như khoe với ông Tấn điều gì đó.

    – Bố!

    – Sao thế em?

    – Em có thai rồi! – Nàng e thẹn đưa cái que thử thai cho ông Tấn.

    – Thật không? Vậy tốt quá rồi. Ta sắp có cháu bế rồi. – Ông Tấn sung sướng hét lên.

    – Ơ sao lại là cháu, phải là con chứ?

    – Mai à! Chả nhẽ em định nói với chồng em rằng đứa bé trong bụng là của bố sao? Hãy cứ để đứa bé dưới danh là cháu của bố đi. Em nên báo tin này cho con trai bố để nó được phấn khởi. – Ông Tấn vừa nói vừa vuốt ve nàng yêu chiều.

    – Vâng! Em sẽ nghe theo lời bố. – Nàng nũng nịu như con mèo ngoan trong vòng tay của ông.

    Kể từ hôm đó khi nào không có chồng Mai ở nhà thì cả hai không cần mặc quần áo và xưng hô “bố em”. Rồi cũng từ đó cuộc sống của ông ngày càng trụy lạc. Sức khỏe ông cũng ngày một yếu đi cho đến 5 năm sau vì kiệt sức trong một lần làm tình mà ông đã đột quỵ nằm gục chết trên bụng cô con dâu xinh đẹp. Lần đó cũng là lần cuối cùng dòng tinh trắng đục của ông tràn đầy tử cung của Mai. Còn về phía chồng Mai, anh ta vẫn không hay biết về bí mật của bố và vợ mình. Anh chỉ biết chắp tay trước bàn thờ người bố đã mất và quay lại mỉm cười với 4 đứa con kháu khỉnh mà Mai sinh cho anh.

    — Hết —