Author: admin

  • Xin anh đừng buông tay

    Tôi, một người đàn ông từng trải, phong lưu và có vợ. Tôi như một áng mây bồng bềnh khắp đó đây, tình yêu của tôi đã thuộc về vợ và đương nhiên phụ nữ với tôi bây giờ chỉ là tình dục.

    Em, người con gái hồn nhiên trong sáng. Nếu tất cả những gì phong trần nhất thuộc về tôi, thì những gì trong sáng nhất thuộc về em.

    16 tuổi, em như một đóa hoa ban sớm, em xinh như một nàng tiên mà ai cũng muốn ngắm nhìn, em học giỏi, em biết đàn violon… Nói chung cuộc đời em bao phủ một màu hồng, ánh mắt trong veo của em là một màu xanh hi vọng cho một tương lai sáng ngời.

    Tôi gặp em trong một buổi sáng mùa hè, những tia nắng vàng đuổi bắt nhau trên con đường trải nhựa chạy tít mãi, những hạt sương còn long lanh trên lá và đung đưa theo làn gió.

    Chẳng biết thế nào mà ngày nghỉ tôi lại không đi chơi với bạn, tôi chạy xe mãi mà không biết mình nên đi đâu, tôi rẽ qua nhiều con đường rồi dừng lại ở một quán nhỏ trước cổng trường THPT. Em và đám bạn đang tíu tít ở một góc quán, qua câu chuyện tôi biết rằng hôm nay là ngày bế giảng năm học và em là người duy nhất nhận danh hiệu học sinh xuất xắc nhất trường và tên em là Thảo Nguyên.

    Tôi lén nhìn em, em rất xinh, đôi mắt trong veo, mái tóc dài buông nhẹ xuống bờ vai và đúng như tên gọi, em như làn gió thổi qua Thảo nguyên xanh rì, mát mẽ và bình yên.

    Em và đám bạn chia tay nhau, em đạp xe thướt tha trong tà áo dài trắng tinh khôi. Bất chợt, tôi lấy xe và chạy theo em một khoảng cách vừa đủ để ngắm nhìn và không làm em ái ngại.

    Bỗng…

    “Két…”

    Tiếng rít của thắng xe vang lên và “rầm”… Em ngã nhào rồi “xoạt”… chiếc áo dái bị xé toạt cuốn vào bánh xe máy, đôi nam nữ cũng ngã ra giữa đường. Em lồm cồm bò dậy và hoảng hốt, em cố vơ lấy những gì còn sót lại để che chắn cái thân thể trắng ngần như hoa bưởi.

    Tôi lao khỏi xe, chạy nhanh đến. Tôi cởi phăng chiếc áo khoác, chụp vào người em và dìu em vào một quán sửa xe nhỏ gần đó, vì là quán sửa xe nên em đành lòng mặc luôn chiếc áo khoác của tôi, em thẹn thùng trốn miết không dám ra. Tôi ra ngoài phụ đôi nam nữ kéo áo ra khỏi xe, họ ngã khá nặng và liên tục năn nỉ nên tôi đành cho họ đi.

    Chiếc xe đạp gãy sườn nên cũng coi như là mớ sắt vụn. Bỏ lại chiếc xe cho chủ quán, tôi chở em đi về lấy đồ rồi đưa em đi bệnh viện kiểm tra, cũng may em không bị gì chỉ trầy xước nhẹ thôi. Tôi mua tặng em chiếc xe đạp mới vì tôi nói là lỗi do tôi cho 2 người kia bỏ đi mất.

    Chúng tôi quen nhau từ đó, mỗi cuối tuần tôi lại đến thăm em. Gia đình em không giàu có nhưng ba mẹ em rất tốt và thương con, em là đứa con duy nhất của ba mẹ. Tôi và em thường ngồi cạnh nhau, em đàn cho tôi nghe những bài tình ca bất hủ, em gọi tôi bằng chú và tôi gọi em bằng em. Không biết ba mẹ em nghĩ gì nhưng họ chưa hề có biểu hiện gì với tôi cả, có lẽ mọi thứ cần nói họ đã nói vời em rồi. Nhưng, tình yêu nó có một lý lẽ riêng của nó và với kinh nghiệm tình trường tôi biết em thích tôi.

    Tôi và em cứ lặng lẽ bên nhau, em nhắn tin hỏi thăm tôi mỗi tối, cuối tuần thì tôi đến và chúng tôi tản bộ dọc con đường trước nhà em. Cứ thế, tình yêu của tôi và em lớn dần theo thời gian. Em vào lại năm học mới, lớp 11…

    Tết, dù bận bịu việc gia đình nhưng tôi vẫn dành cho em một ngày đi mua sắm cuối năm, chúng tôi ăn kem, dạo phố. Tôi đưa em đi thăm Sài Gòn đô thị, cách nhà em gần trăm km nên từ nhỏ em chưa biết Sài Gòn ra sao cả. Em đòi tôi chở em đi sở thú, rồi ăn chè bà ba… chiều tàn em lại đòi tôi chở đi ngắm hoàn hôn trên cầu Sài Gòn, tôi dục em về nhưng em lại muốn ngắm đèn thành phố, thế là tôi đưa em lên một quán café sân tượng để em ngắm, em cứ như con bé con reo cười thỏa thích mà không để ý đến xung quanh.

    8h tối, ba em nhắn tin “Sao giờ còn chưa về?”, em nhìn tôi cười, em dụi đầu vào vai tôi.
    – Thế nào cũng bị ba mắng.
    – Em sợ không?
    – Dạ sợ, thôi mình về đi chú.
    – Ừh.

    Tôi cố chạy nhanh nhưng cũng đến hơn 10h tối mới đến, ba em dang ngồi trước cữa hút thuốc, chúng tôi vào, em bối rối.
    – Con mãi ngắm đèn thành phố nên quên mất.
    – Vô nhà thay đồ đi. – ba em nói vẽ mặt khá lạnh lùng làm tôi và em đều hơi lo.
    – Tôi đứng một lúc rồi nói. Hôm nay là cuối năm… Dù thế nào tôi vẫn bảo đảm an toàn tuyệt đối cho cô bé…
    Ba em vẫn không nói gì, tôi tiếp.
    – Thôi tôi về…
    – Uh, cậu về.

    Tôi khá lo lắng nhưng em lại nhắn tin cho tôi và nói không có chuyện gì hết, em nói đây là lần đầu tiên em đi chơi xa va lâu như vậy và em còn khoe là đang ăn thịt gà với ba mẹ. Tôi vẫn đến thăm em, em vẫn học giỏi và đàn rất hay.

    Tháng 2, ngày 14. Một ngày mà cả thế giới chìm đắm trong tình yêu thương thì cũng là ngày sinh nhật của Thảo Nguyên. Em sinh ra vào cái ngày quá đổi đặc biệt và dù gia cảnh không giàu có nhưng em lại nhận được tình yêu thương dạt dào của ba mẹ. Em xin ba mẹ đi chơi, tôi đưa em đến một quán ăn nho nhỏ, tôi đã chuẩn bị mọi thứ và một tiệc sinh nhật chỉ có 2 chúng tôi.

    Tôi lại đưa em đến một quán café lãng mạn, nơi những đôi tình nhân hay đến để hò hẹn và lần đầu tiên em gọi tôi bằng anh dù rằng tôi hơn em đến 13 tuổi. Dù tôi chưa nói lời yêu em nhưng em đã trao cho tôi nụ hôn ngọt ngào và say đắm, em ôm chặt lấy tôi, tôi hôn, tôi miết đôi môi thô ráp của mình lên đôi môi mềm mại của cô bé và với khả năng của mình tôi đủ sức cho cô bé một nụ hôn đầu đời ngọt ngào nhất.

    Tôi chở em, em ôm tôi, làn gió nhẹ lướt qua mát rượi. Chúng tôi dừng lại trước cổng một nhà nghỉ, 8h tối, không quá khuya để có một cuộc vui vì từ đây về nhà em chỉ hơn chục km. Tôi quẹo vào, em vẫn im lặng. Tôi lấy chìa khóa, em líu ríu nấp vào lưng tôi không dám nhìn cô lễ tân, rồi em theo tôi như một con mèo ngoan và căn phòng cũng thật là đáng nhớ “Phòng số 17”.

    Vào phòng, em vẫn khá sợ hãi, em đến mở toang cửa sổ, vì trên lầu nên có thể quan sát từng đám ruộng xanh mát. Tôi ôm lấy em và một nụ hôn say đắm nữa lại đến. Tôi bế em lên giường, tôi hôn em và em bắt đầu sợ hãi thật sự. Trong lòng tôi dâng lên những cảm xúc lẫn lộn, say đắm có, yêu thương có và sợ hãi cũng có. 17 tuổi, em không phải là cô bé nhỏ tuổi nhất mà tôi xâm chiếm nhưng em trong trắng quá, cuộc đời em còn quá nhiều những ước mơ nên tôi sợ hãi.

    Tôi vật em ra, cơn ham muốn bùng lên, tôi lột sạch đồ em dù chiếc quần Jean bó như cô gắng che chở cho cô chủ trinh nguyên. Chiếc giường trắng tinh và em như một tòa lâu đài gợi cảm hiện lên. Tôi cởi đồ và trèo lên người em, tôi ngấu ngiến đôi môi mộng thắm, em run rẩy và sợ hãi vì khẩu súng của tôi đang lăm lăm trước cánh cữa đào nguyên của em và đời con gái chỉ còn cách vài cm. Tôi lách khẩu súng vào cữa hang, em run lên đầy vẻ lo sợ.
    – Đừng anh, em sợ lắm.
    – …
    Tôi cũng run lên phần vì tôi ham muốn quá, phần vì tôi sợ quá. Em òa khóc nức nở.

    – Em sợ lắm anh ơi… Em còn gì sau hôm nay hả anh?
    Một câu hỏi làm tôi rùng mình, đúng là tôi không thể cho em bất cứ thứ gì, tôi chỉ có thể chiếm đoạt em thôi, tôi phong lưu quá, tôi lãng tử quá nên tôi chả có gì cho em và đúng như em nói “Em còn gì sau hôm nay”.

    Tôi vơ lấy quần áo mặc vội rồi lao nhanh ra cữa, chạy xuống lễ tân. Cô lễ tân nhìn tôi khó hiểu, ở nơi này chỉ có những cô gái hoảng loạn, lo sợ chứ làm gì có thằng đàn ông nào chạy trốn, cô rót cho tôi ly nước. Tôi ngồi trầm ngâm một lúc tôi quết định quay lại vì không thể để em một mình nơi này được.

    Em co ro trong góc giường, em giương mắt khi thấy tôi quay lại. Tôi lấy quần áo mặc vào cho em, em ôm tôi khóc miết. Chúng tôi rời nhà nghỉ.

    Một chiều tháng 3, trời còn nắng khá muộn. Tôi hẹn em ở một quán gần nhà em, tôi muốn em tự đến vì tôi đã có một quết định lớn. Em ngồi đối diện tôi, em cúi đầu.
    – Anh giận bé hả?
    – Không, bé có làm gì mà anh giận.

    Tôi tặng em môt cây vĩ cầm mà tôi đặt mua tận châu âu, em mân mê và cảm ơn tôi vì món quà quý. Em đàn cho tôi nghe bài “Romeo et Juliette”, tiếng đàn của em làm không gian tĩnh lại, mọi người xung quanh hướng mắt về chúng tôi, tiếng đàn em dứt mọi người ồ lên vổ tay tán thưởng. Tôi với cây đàn guitar treo trên góc tường đàn và hát cho em nghe bài “Mưa hồng”. Em trầm trồ.
    – Lần đầu nghe anh hát đó, hay thật. Em biết đàn thôi chứ hát tệ lắm.

    Tôi mỉm cười, chúng tôi rời quán và tản bộ dần về phía nhà em. Khoảng 2 km đường mà sao nhanh thế, gần tới cổng tôi dừng lại. Tôi cầm tay em, hôn nhẹ lên bàn tay thon dài mềm mại, tôi nói nhanh.
    – Anh xin lỗi… nhưng mình xa nhau em nhé.
    – Em bối rối… – Anh đi nước ngoài ah?
    – Không, ý anh nói… – mình chia tay nhé

    Em thả chiếc xe đạp ngã lăn, một tay cầm đàn một tay em nắm chặt tay tôi.
    – Tại sao… do em không cho anh ah… nếu vậy em sẽ cho.
    – Không phải… Anh sẽ không giải thích gì cả.
    Em òa khóc…
    – Em không chịu!
    – Xin lỗi em…
    Tôi thả lỏng tay mình dù em cố níu chặt.
    – Em xin anh đấy… Xin anh đừng buông tay. – Em nói như van!

    Tôi rút tay ra và quay mặt một cách vô tình nhất có thể, tôi đi như chạy để trốn tiếng khóc của em. Tôi thì thầm “Xin lỗi em, anh quá phong trần còn em thì trong sáng, ở bên anh chỉ làm em thêm vẫn đục mà thôi”. Đi thật xa, tôi ngoái lại nhìn, em ngồi thụp xuống cạnh chiếc xe tay ôm chặt cây đàn, tôi quay đi và tự nói: “Xin lỗi em, Cầu cho em hạnh phúc”!

    — Hết —

  • Hồi ký ngoại tình

    Hi ông xã!

    Hôm nay em mới rảnh để viết cho ông xã . Em sẽ kể cho anh nghe câu chuyện mà anh sẽ rất thích.

    Một ngày đẹp trời cuối tháng 11, em đã làm một việc mà em biết khi em kể ra sau đây anh sẽ rất thích và phấn khích.

    Buổi chiều ngày hôm đó tâm trạng em lâng lâng khi ông xã cho phép đi đụ cặc lạ.

    Đã lâu rồi em không đi chơi nên tâm trạng em hồi hộp và có một cảm giác khó tả!

    Em hẹn H gặp nhau, trong lúc chờ đợi trong lòng em bồi hồi, vì ít phút nữa thôi có thể em sẽ là người sung sướng nhất. Nghĩ đến việc chơi cặc H xong để nguyên lồn về cho chồng đụ tiếp em rất thích.

    Em và H gặp nhau ở chổ hẹn, trước khi đi em tắm rửa sạch sẽ và không quên sử dụng mùi nước hoa quen thuộc. Sau đó, em va H dừng lại ở khách sạn bên đường.

    Có thể do thời gian lâu rồi không đụ nhau nên cả hai đều rất phấn khích, vừa đi vào khách sạn tâm trạng em vừa hồi hộp vừa cảm thấy rất thích khi nghĩ tí nữa em sẽ được cặc H đụ lồn.

    Anh biết không mỗi lần em gặp H là nước lồn em chảy ra rất nhiều, có lẽ do lâu thích H đụ và cảm giác cặc lạ đút vào rất sướng. Em cảm thấy rất xấu hổ không hiểu sao lồn mình nhiều nước như vậy.

    Vừa đóng cửa phòng lại H ôm em vào lòng và hôn lên môi em nụ hôn nồng cháy. Rồi H vào tắm, em ngồi trên giường chờ đợi mà tâm trạng lâng lâng. Em cảm thấy tim đập mạnh và trong người rạo rực, em cảm nhận được nước dâm ra ướt quần lót em đang mặc. Em thấy ngại quá anh ơi, chưa gì mà nước lồn em đã chảy rồi, em dùng khăn lau khô và cảm thấy rất thích.

    H bước ra nhìn em đắm đuối, lúc đó trên người H chỉ có chiếc khăn quấn ngang chổ đó. H ôm em và hôn môi em thật chặt như không muốn rời xa

    – Anh rất nhớ em! – H nói

    Rồi chúng em tiếp tục hôn nhau thật lâu, khi đó em cảm nhận được nước lồn em chảy ra rất nhiều, cảm giác rất thích thú và rạo rực!

    H vừa hôn môi em vừa ôm sát em vào người H, 2 cơ thể nóng bỏng chạm vào nhau khiến em càng rạo rực và mong muốn được H đè em ra để đút cặc vào sâu trong lồn em mà nắc. Trong lúc ôm hôn em, cặc H cạ sát vào lồn làm em như muốn nổ tung. Cặc H cương cứng chỉa ra khiêu khích.

    H cúi xuống hôn ngực em, chẳng mấy chóc H cởi phăng chiếc áo ngực em đang mặc, H hôn hai vú em một cách điệu nghệ và say sưa, em sung sướng ưỡn người ra hưởng ứng và như để khiêu khích hơn. Hôm đó em mặc váy, em cố tình mặc váy để khiêu gợi hơn.

    H vừa hôn vú vừa sờ bóp nó làm em sướng lắm anh ơi, nhưng em vẫn muốn H tiến xuống phía dưới kia. Không cần em nói thì H đã tiến xuống phía dưới hôn lên mu lồn em, ôi em sướng quá !!!. Mới hôn thôi mà nước lồn em đã chày ra nhiều và em đã sướng như thế này rồi thì khi đụ không biết em còn đê mê đến mức nào.

    H đưa tay vào bên trong chiếc váy, sờ lên mu lồn em và cởi luôn chiếc quần lót, H hôn lên đám lông đen mượt nơi mu lồn em rồi đăt em nằm xuống nệm. Em nằm xuống, 2 chân banh rộng ra để lộ nguyên cái lồn dâm đầy nước nhờn, H thấy thế thích lắm liền cúi xuống liếm lồn em. Anh biết không? Em rất thích nằm banh lồn ra một cách thoải mái như vậy, em ưỡn người lên cho mu lồn đẩy cao hơn. H như bị kích thích quá độ cùng với cảm giác thèm khát lâu ngày nên úp mặt xuống ngay mu lồn em. Ôi!!!! Em thích và sung sướng lắm ông xã ơi!

    – Lồn em đẹp quá. Anh ước gì mình có thể bú nó cả ngày!

    Nghe H nói như vậy, em thấy nứng kinh lên, hảy mông lên cho H bú nhiều hơn, làm em phê hơn.

    H banh hai mép lồn em ra để nhìn rõ hơn bên trong, em cảm nhận được khi đó nước trong lồn em đang chảy ra và H rất thích. H bú lồn em một cách say sưa và nâng niu, em rất thích được H bú lồn vì H bú rất hay, vì H rất mê lồn em. Lưỡi H liếm lồn em một cách ngon lành, em nằm banh lồn ra sung sướng! H vừa bú vừa dùng tay sờ nguyên cái lồn dâm của em. Được bú lồn rất sướng ông xã biết không? Lưỡi của H rất tham lam, nó tiến sâu vào bên trong lỗ lồn làm em đê mê, em ưỡn người và rên lên vì sung sướng, em ấn đầu H để mặt H úp sát vào lồn em hơn.

    – Ah!!!!………………!!!!!!!!!!!!!!…… em sướng quá H ơi, bú lồn em nữa đi anh, anh bú hay lắm, em sướng lắm H ơi!!!

    H bú lồn thật sâu và lâu, nước lồn em chảy ra đầm đìa H liếm và nuốt hết nước lồn em. H nói lồn em có mùi gì đó làm anh đê mê không thể cưỡng lại.

    – Ơi, em chịu hết nổi rồi H ơi, em nhớ cặc anh lắm. Đụ em đi H…

    H cũng không thể nào kiềm chế trước một thân hình nóng bỏng như em. H đút cặc vào lồn em thật mạnh, em ôm H ấn mạnh vào, lồn em siết chặt cặc H và nước dâm chảy ra ướt hết đám lông đen mượt của em. Em cúi xuống nhìn cặc H đụ lồn em mà rất sung sướng. Do cặc H lớn hơn cặc ông xã nhiều, nên H đút đến đâu em biết đến đó. Em cảm thấy đầu khấc cà sát hai bên vách, cào vào từng nếp gấp kích thích mọi đầu dây thần kinh bên trong lồn, làm lồn em sướng ran, loang tỏa ra khắp người, lên tận óc.

    – Ơi! Em đang được H đụ sướng lắm, lồn em đê mê, đã lắm ông xã ơi….

    Em thầm rên sung sướng, hai chân em ôm chặt lấy mông H, ghì chặt cặc H vào lồn em, hai cơ thể chạm sát vào nhau.

    H hôn môi em làm em càng thêm ngây ngất. Mặt H lúc đó còn dính đầy nước lồn em, mùi lồn làm cả hai thêm nứng, H đụ lồn em nhanh và mạnh hơn.

    – Ah…… ôi…… H ôi…….. H ơi em sướng quá!!! Đụ em nữa đi anh, nhanh và mạnh hơn H ơi, anh làm em sướng lồn quá, em cho anh lồn của em đó, anh đụ em đi.

    H càng nắc mạnh hơn khi nghe em gọi tên, mặt H đê mê sung sướng. Em ôm H ghì sát cặc H vào sâu trong lồn, hai hòn dái H cạ sát vào lồn em làm em thích thú vô cùng. Em cúi xuống nhìn cặc H đụ trong lồn em, H đụ càng nhanh và mạnh. Tiếng đụ nhau hòa lẫn âm thanh của nước dâm phát ra theo mỗi lần H đút cặc vào lồn em và nắc mạnh vào lồn làm em sướng ngây ngất.

    – H ơi em sướng quá!!!! Em đã lồn quá!! Em ra đây!!!

    Em ôm ghì chặt H ấn mạnh vào, lồn em siết chặt cặc làm H sướng điên và H bắn tinh khí thật nhiều và mạnh vào lồn em. H cúi xuống hôn lên môi em. Tinh khí trong lồn em chảy ra dầm dề, chảy theo dọc chân em xuống nền nhà.

    Em sung sướng rã rời, H cũng vậy, nhìn mặt H là em biết H rất thõa mãn.

  • Đụ đồng nghiệp tại văn phòng

    Một chiều mùa hè… cách đây vài năm về trước…

    Chả là hồi đó mới có võ lâm truyền kỳ. Thỉnh thoảng cũng vào thử chơi 1 tí. Một hôm đang chiến đấu say sưa thì có em cùng phòng gọi. “Anh ơi về thôi, mọi người về hết rồi”. “Về thế nào được mà về, sắp lên được level cưỡi ngựa rồi. Phải chiến đấu đến khi nào cưỡi được ngựa mới về”.

    Em ấy đứng xem mình 1 lúc, thấy hay hay thế là nói mình cho em ấy ngồi chơi thử. Hôm đấy mình lại ngồi cái ghế trưởng phòng rõ là to, em ngồi xuống ngay bên cạnh. Tự nhiêu thấy ôi sao mà thơm thế. Hic. Mình cảm thấy rạo rực cả lên, nhưng cũng chẳng dám làm gì thêm.

    Rồi bất chợt con lợn boss xuất hiện, tí nữa thì cắn chết em Thiên Nhẫn của mình. Cóng quá mình với tay chụp vội lấy chuột di lấy di để mà quên mất là cái mình đang cầm cóc phải là chuột mà ôm cả bàn tay em vào. Híc. 1 lúc sau mới nhớ ra, rụt vội tay. Em quay lại lườm mình. Mắt liếc liếc trông yêu ghê.

    Em quay đi chơi tiếp. Mình không kiềm nổi, thơm nhẹ vào má em. Em lại lườm, lại quay đi. Trong chợt bùng lên cảm xúc, không thể hiểu nổi. Thiên Nhẫn này, lợn boss này, bồ đang đợi cơm tối ở nhà này. Quên tiệt. Trong đầu mình chỉ còn gò má phinh phính cách mình chưa đầy 20cm kia. Mình dướn người, cắn nhẹ vào tai em, em nhắm mắt, buông tay rồi dựa hẳn vào mình. Mình hôn nhẹ vào gò má, dần dần, em cũng quay lại dần dần… rồi đến lúc 2 cặp môi gắn chặt vào nhau.

    Thề có chúa, đó không phải bạn gái mình nhưng cho đến tận bây giờ đó vẫn là cặp môi mềm mại nhất, ngọt ngào nhất với mình. Cho đến tận bây giờ, khi hồi tưởng lại cũng vẫn thấy đê mê… Rồi em quay hẳn lại gần như nằm úp lên người mình, 2 đứa quấn lấy nhau, ngực ép chặt vào ngực, bụng em chặt vào bụng …

    Cái ghế thì cứ nghiêng ngả, rung rinh. Kệ, kệ hết, Liều thật, đèn trong phòng vẫn sáng choang, công ty thì vẫn còn có người làm. May mà phòng mình ở tít trong cùng của hành lang, và các phòng trong công ty làm việc đọc lập, ít sang nhau chơi chứ không thì …

    Rồi mình bế em đặt ngồi lên 1 cái bàn trống. Lai hôn hít, lại ôm chặt. Xoa vào lưng em rồi gẩy tay 1, 2 cái…thế là “Pực…” khuy áo lót của em đã bị bung ra. (hê hê, có nhiều kinh nghiệm cởi khuy roài). Em đẩy mình ra nhẹ nhẹ, đừng anh, đừng mà… Ra khoá cửa vào đã. Ối trời ơi, tưởng đừng gì… đừng như thế thì anh làm ngay.

    Thế là khoá cửa, cắm luôn chìa ở trong. Bố thằng nào cũng không mở được nữa he he. Tiện tay tắt cái đèn nữa. Trong phòng chỉ còn ánh sáng từ cái màn hình hắt ra mơ mờ ảo ảo. Càng phê.

    Mình chạy lại bên em, cởi phăng áo ngoài, cởi tiếp hết, 2 đứa cởi trần lại quấn lấy nhau. Mình hôn từ môi, dần xuống cổ, rồi ngực. Ngực em không to, nhưng được cái căng tròn. Mình vừa nhay vừa xoa ngấu nghiến. Hôn xuống tiếp cái rún của em. Hì, đã bác nào mở cúc quần bò bằng răng chưa nhỉ. Hôm đó, không hiểu thế nào, gặm gặp vài cái mà nó cũng bung ra luôn mới tài. (về sau có thử mấy lần đều không được).

    Em không cho tuột quần em xuồng mà kéo mình dướn lên. Hừ, làm sao mà bỏ được miếng ngon thế này. Mình cho tay vào quần em, xoa xoa đưa ngón tay vào lỗ thì đã thấy ướt nhẹp rồi. Day day mấy cái vào bím em thì em không chịu được nữa, em kéo dây lưng của mình ra rồi thò tay vào nắm lấy chim của mình rồi bất ngờ tuột mạnh quần xuống. Em sững sờ mấy giây rồi túm chặt lấy nó xoa lấy xoa để. (Sau này em mới nói, em thực sự choáng. Thật ra con cu của mình cũng không phải quá khủng, chắc chỉ hơn 15cm tí chút, nhưng mà bạn trai lúc ấy của em thì chỉ khoảng 11cm thôi, nên em choáng :D).

    Không ngờ em ấy lại quỳ xuống và ngậm ngay cu mà mút. Được 1 lát mình không chịu nổi lại bê em ấy đặt lên bàn, kéo quần em xuống. Lần này thì em cong mông lên để mình kéo cho dễ. Rùi, mình cũng thấy cái bím của em. Bím trắng hồng, như ruột con sò tươi vậy, ướt nhẹp. không hiểu em có cạo lông bím không mà chỉ có đám lông rậm phía trên mu, còn phía dưới nhắn thín. Mình cúi xuống hôn vào bím em, em quàn quại, đê mê, rên rỉ, càng liếm thì nước của em càng chảy ra dầm dề.
    “Anh ơi, em không chịu được, lần đầu tiên em sướng thế này, em yêu anh quá, yêu anh nhiều”

    Mịa, yêu gì đâu, mình là đồng nghiệp cơ mà. Mọi khi thì cũng chỉ như anh em thôi. Nhưng cảm xúc nó thế. Nó không kiềm được.
    Rồi đến lúc mình tống con quái vật của mình vào bím em. Nhiều nước, nhưng không đến nỗi lỏng lẻo, bím em bót lắm. Sau đó thì đủ kiểu, trên bàn, dưới đất, đúng ngồi và em thích nhất cái kiểu mình đứng giữa nhà rồi bế em lên mà đóng.

    May là em cũng không cao to lắm, khoảng 1m58 thôi, nên cũng đỡ mệt cho mình. Quả thực là đến giai đoạn chiến đấu cuối cùng thì mình cũng muốn cho nó nhanh lên chứ không lỡ ai vào thì chết nên khi thấy bím em co thắt, mắt em lờ đờ, em lắp bắm, run rẩy, không ôm được cả vào mình nữa thì mình cũng thêm chục phát nữa rồi rút ra, đẩy em xuống bắn phá tưng bừng lên bụng và lên cổ em.

    Em nhìn tôi say mê, cực kỳ mãn nguyện.

    Sau đó mới là khoảng thời gian kinh dị của mình, phấp phỏng lo âu nhỡ khi mở cửa phòng đi ra thì có ai nhìn thấy thì teo. Phòng tối om mà 2 đứa lại chui ra. Ngấp ngừng đến 20 phút cũng không về được. Mãi sau mới dám ra ngoài thì lại chẳng có chuyện gì. Mọi người đã về hết từ lâu.

    Xuống dưới cầu thang 2 đứa lại quấn lấy nhau, mãi không rời.

    Rồi em gọi điện cho người yêu đến đón. Còn mình thì chờ em đi khuất thì phóng xe về với bồ.

    Mình và em còn quan hệ 1 vài lần nữa, rồi sau đó mình thì đi công tác dài ngày.

    Em thì xin được 1 công việc tốt nên chuyển công ty, rồi ai cũng có gia đình riêng cả. Bây giờ thì không liên lạc với nhau nữa.

    — Hết —

  • Kỷ niệm đầu đời

    Hồi còn là sinh viên đi học xa nhà ở trọ khu Trung Hòa, nhà mình ở có 3 phòng trọ, còn lại chủ nhà ở bên cạnh nhưng đi 2 ngõ riêng, phòng ngoài có 2 vợ chồng ở nhưng đi suốt ngày, mình ở phòng giữa, phòng trong có 1 em học trung cấp du lịch cao 1m65 da trắng xinh ngoan.

    Dọn về ở được 2 tháng vừa đi học vừa đi làm thêm, đếch có thời gian tìm hiểu hàng xóm, em học chiều mình học sáng, chẳng có cơ hội giáp mặt nhiều, tối mình đi làm đến 11 h mới nghỉ, về nhà cả xóm đi ngủ hết rồi.

    Đến tháng thứ ba lịch học thay đổi, vậy là học chiều tự dưng rảnh buổi sáng, vậy là buổi sáng hàng ngày lân la sang làm quen. Em tên Giang người Nghệ An nhưng mẹ là người Thái Nguyên nên em không nói giọng Nghệ An.

    Chém gió đến ngày thứ 3 thì em bảo ở nhà ăn cơm đông người quen rồi, lên đây ăn 1 mình em thấy nhớ nhà quá, em gợi ý bảo mình nấu cơm ăn cùng cho vui, mừng như bắt được vàng đồng ý luôn.

    Thế là hằng ngày buổi sáng thức dậy chở em đi chợ, nấu cơm ăn chung vui như 1 gia đình, cái đáng nói ở đây là em ý có 1 tật xấu mà mình rất thích, cái nhà trọ nhỏ xung quanh ít cây cối nên nóng, mà em nó thì 53 kg, vòng 1 và 3 thì 90 (sau này đo bằng tay nên biết) lúc nào nấu cơm mồ hôi cũng nhễ nhại thành ra nóng, mà nóng thì phải mặc ít áo, ít quần cho mát.

    Cụ thể ở đây là áo lót và quần lót để thả rông luôn, bên ngoài chỉ mặc áo 2 dây, quần thì ngắn đến bẹn. Chao ôi, cái cảm giác lần đầu nhìn vú căng tròn sau làn áo mỏng đến bây giờ vẫn còn ấn tượng khó thể quên được, to tròn, đầu ti hồng nhỏ tí, còn khi em ngồi thì không mặc quần lót nên nhìn rõ cả 2 mép, nghĩ lại mà nuốt nước bọt.

    Khi ăn cơm, ăn thì ít mà ngắm em thì nhiều, ăn mà không rõ mình ăn cái gì nữa, chỉ muốn gạt béng mâm cơm đi mà đè ngửa em ra thôi. Hồi đó thế nào mà kìm nén tốt thật, chẳng bù cho bây giờ… hơi thấy gái là đã dựng rồi.

    Cuộc sống gần nhau, lâu ngày em thấy tin tưởng và quý mình hơn như anh em trong nhà vậy, em tâm sự hết chuyện gia đình bạn bè, chuyện học hành thi cử… cái gì cũng kể, mình nghe cũng giỏi, chuyên nghành marketting mà, thành ra em quý mình như anh trai vậy.

    Thực sự mình cũng quý em như em gái vậy, khuyên bảo rất tận tình chu đáo. Rồi 1 ngày định mệnh, 1 đêm mưa gió tháng 10 mình nghỉ làm ở nhà, 2 anh em ăn tối rồi tán phét linh tinh đến 9h mình về phòng để em còn học.

    Mưa to tự nhiên thấy rạo rực, trong người cảm giác rất khó tả, cũng 1 phần do hồi chiều bạn em từ quê lên cho 1 ít ngao, 2 anh em chén hết (toàn mình ăn) chắc bây giờ phát huy tác dụng, cảm giác thằng cu em cứ trực nhảy bổ ra khỏi quần vậy, hồi đó ngoan chưa biết đến phim ảnh bao giờ nên chưa biết cách xử lý, thành ra vật vã khó chịu.

    Đến 10h mưa to, rồi mất điện, mình đốt nến mang sang cho em nó, cửa vẫn mở, thấy em nó nằm trên giường, chăn mỏng vắt qua bụng, dưới hai tay em đặt lên chỗ bụng, áo mỏng mặc ở nhà nên 2 bầu vú nhô lên nhìn thèm chảy nước.

    Mình hỏi nhẹ.
    – Có học bài không để anh để đèn.

    Thực ra là để mình ngắm cho thỏa mãn cơn thèm trong người thôi, em đáp.
    – Có, anh để đấy lát em dậy.

    Thế là mình cun cút đi về phòng, mang theo quả tên lửa chuẩn bị phóng bên dưới về luôn. 11 giờ, thời khắc định mệnh, đang nằm vật vã khó ngủ thì nghe tiếng đập vào tường 3 phát rồi nghe tiếng em gọi.
    – Anh ơi giúp em với.

    Câu này bây giờ mỗi khi trời mưa đêm mình lại nghe thấy văng vẳng. Chạy sang phòng em luôn, tưởng em gọi theo tiếng gọi nơi hoang dã, sang đến nơi thấy em vẫn nằm trên giường, tay vân ôm bụng, mồ hôi trên mặt và trán đầm đìa, tưởng em bị nghộ độc thực phẩm, mình bảo.
    – Để anh đưa em đi cấp cứu.

    Em xua tay lắc đầu.
    – Không… em đang đến ngày bị, anh mở ngăn kéo lấy cho em vỉ thuốc.

    Mở ngăn kéo ra đưa em vỉ thuốc, em cầm vỉ thuốc mà mặt thất vọng thấy rõ.
    – Hết rồi anh ạ, không có thuốc em chết mất.

    Mình hết hồn vì đã 11h hơn ai còn bán thuốc, hỏi lại em.
    – Thế có cách nào khác không?

    Mình chỉ biết đến ngày của phụ nữ thôi chứ có biết nó như thế nào đâu, em nói.
    – Anh chườm khăn nóng cho em.

    Mình làm luôn lấy khăn nóng rồi kéo chăn ra, kéo luôn quần em xuống rồi đặt khăn ấm vào, lúc đó chỉ nghĩ là cho khỏi ướt quần chứ không có ý gì khác, em hơi giật mình nhưng chắc đau quá chỉ hơi túm vào tay mình thôi.

    Đến đây mới đáng nói, vì lo giúp em thành ra mình kéo hơi quá tay tụt cả quần ngoài lẫn quần trong của em có dán miếng băng vệ sinh xuống sâu quá, trong ánh sáng tù mù của ngọn nến lần đầu tiên mình biết thế nào là chỗ đó. Trắng và mũm mĩm, 1 hàng lông đen chạy dọc lưa thưa mu nhô cao 2 bắp đùi tròn và căng, quả thật nhìn tận mắt mới thấy nó đẹp hơn mình tưởng tượng rất nhiều, 1 tay mình cầm tay em, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm, 1 tay giữ khăn ấm giữ trên bụng em, mắt thì gần như không chớp, dán chặt vào bím em.

    Nếu như chiếc khăn không lạnh đi không biết mình còn nghắm đến bao giờ, hơi nóng mất đi em lại kêu đau, mình lại chườm lại.

    Cái cảm giác của con đực khi nhìn thấy chỗ đáng quan tâm của giống cái làm chim căng cứng trong quần. Chườm khăn nóng được 3 lần, đến lần thứ 4 em vẫn kêu đau mình hỏi.
    – Thế còn cách nào khác không em?

    Em vừa khóc vừa nói:
    – Bà bán thuốc gần nhà bảo, chỉ lấy chồng thì hết đau bụng thôi, em không biết là làm như thế nào.

    Trong đầu mình nảy ra 1 ý luôn.
    – Hay anh cho vào nhé, xem có hết đau không.
    Em hỏi lại:
    – Cho gì vào anh?

    Lúc đó mình mừng khôn tả:
    – Để anh đặt tay vào xem, biết đâu có hơi ấm em sẽ dễ chịu hơn.

    Em chần chừ rồi nói:
    – Vâng, anh thử đi.
    Mình vội vã làm luôn, tụt phăng quần em ra dùng cả bàn tay ôm lấy bướm em. Đầu tiên là xoa bên ngoài rồi đặt luôn 1 ngón tay dọc theo khe bướm rồi day, cảm giác lần đầu tiên được sờ mới sướng làm sao, em thì như bị điện giật hẩy mông lên 1 cái, tay giữ lấy tay mình, tiếp tục xoa nhẹ vì thấy hình như em không đau nữa tự nhiên thấy tay mình ướt đẫm 1 thứ nước nhờn nhờn bèn hỏi:
    – Có đỡ không em?

    Em đáp.
    – Có anh ạh, bên trong sâu vẫn đau.

    Thấy rõ em hơi lim dim mắt. Chim trong quần đã cứng đơ, muốn chọc thủng quần bay ra đánh bạo hỏi luôn.
    – Anh cho vào sâu nhé, cho hết đau.

    Em không nói gì có nghĩa là đồng ý, vậy là 2s thôi, cái quần đã nằm dưới đất và con chim đã đáp trên bụng nàng, còn tay vẫn liên tục xoa cho nước ra nhiều hơn, mông em nhướn cao hơn, nước nhờn và lông tạo thành thứ hỗn hợp trông thật kích thích.

    Cầm chim lần mò tìm chỗ cho vào, thấy toàn nước nhờn, ướt đẫm cả mông và bẹn em, tìm 1 lúc mới lần ra lỗ cho vào, khít quá, nhấn nhẹ 1 cái, được cái đầu chim chui vào, thấy rõ nước nhờn tiếp tục tràn ra, 2 tay em đã ôm mông mình từ bao giờ, từ từ ấn tiếp, cảm giác như điện giật khắp sống lưng, em thì giật mông lên và kêu nhỏ 1 tiếng tay ôm chặt mông mình, theo bản năng mình dập liên hồi, ôm chặt lấy em 2 bầu vú cương cứng sau lớp áo mỏng.

    Chỉ sau 2 phút cả 2 đã không còn mảng vải che thân, 2 anh em quấn chặt nhau làm tình, nước em chảy ra lai láng theo nhịp dập của mình. Hôn liếm bầu vú nàng, càng làm nàng sướng điên thấy rõ, mông em nhướn lên ấn về phía chim mình… em sướng.

    Lần đầu tiên phá trinh em cũng như em phá trinh mình chỉ diễn ra có 15 phút, chắc do sướng quá hay lần đầu thiếu kinh nghiệm. Đêm đó mình làm 2 lần rồi ngủ đến sáng. Em hết đau bụng, chắc do được thông, cùng với tinh trùng bơm vào lên hết đau, chuyện sau này chắc mọi người cũng đoán được, mình sống 3 năm với em đến khi ra trường thì em về quê, hình như đã lấy chồng và có 2 con. Kỷ niệm đầu đời về cuộc sống tình dục thật khó thể quên.

  • Valentine không thể nào quên

    Lúc ấy mình là sinh viên năm cuối trên Hà Nội. Hôm đó là 14/2/2009 – đúng lễ tình nhân luôn, vừa đưa gấu về nhà trọ thì nhận được tin nhắn của em hàng xóm. Em ý người Cao Bằng, cùng nhà trọ với mình ( tất nhiên là khác phòng ).

    Em ấy nhắn tin đại ý là đang buồn vì mới chia tay người yêu, rủ mình đi uống rượu. Mình cũng chẳng nghĩ gì, gọi lại cho em ý bảo muộn rồi, về thôi không nhà trọ khóa cửa, nếu muốn uống mua về uống.

    Thế rồi 2 anh em ngồi nhậu nhẹt với nhau. Nhìn em ý uống rượu như hà mã hớp nước sông, mình cũng hơi nể. Rồi em ấy khóc và kể cho mình bao nhiêu chuyện buồn em ấy đang phải gánh chịu. Mình cũng đang buồn vì dạo gần đây đá PS toàn thua thằng bạn. Mà đkm nó, đá PS toàn nhận Inter rồi chơi mỗi cái bài cho thằng Ibrahimovic chạy hùng hục như bắt lợn éo ai mà đỡ được! Có lần mình cầm bóng 70%,ép sân, tạo ra hàng tỉ cơ hội mà không ghi bàn nổi vào lưới nó, đến phút 90 nó cho thằng Adriano sút 1 quả từ giữa sân thế mà vào, thua, chẳng hiểu lìn gì! Rồi 1 lần…

    Ẹc, xin lỗi mọi người, lan man quá. Quay lại vấn đề nào… Thế là mình lau nước mắt cho em ý. 1 lúc, em ý hỏi:
    – Bây giờ cho anh 1 điều ước anh sẽ ước gì?
    – Anh ước mọi điều ước của anh sẽ trở thành hiện thực.
    – Em hỏi nghiêm túc đấy!
    – Ờ… ước gì nhỉ.. Cứ khi nào gặp vấn đề nghiêm trọng thế này là anh phải nghĩ khoảng 30 phút cơ.
    – …
    – Thế em ước gì?
    – Em ước có 1 người để yêu thương, và cũng yêu thương em, chỉ thế thôi.
    – Chúc mừng em, điều ước của em đã trở thành sự thật, anh đây này.

    Thế là em ấy lại khóc. Chẳng hiểu đếch gì. Nhưng thấy thương quá nên ôm lấy em ý. Em ý bảo:
    – Anh có biết con gái cần điều gì ở người con trai nhất không?

    Mình định trả lời là “Đụ” nhưng thấy em nó đang tâm sự thật nên chỉ lắc đầu. Em ấy nói:
    – Là bờ vai – Rồi lại gục đầu vào vai mình thổn thức.

    Chỉ còn biết ôm em ý vỗ về… Tua qua đoạn này cho nhanh nhá… Thế rồi 2 đứa lên giường ngủ. Tắt đèn tối hơn nhà chị Dậu. Em ý hỏi:
    – Em ôm anh có được không?

    Câu trả lời chắc mọi người đều đã biết. Nằm ôm nhau 1 lúc mình bắt đầu hôn em ý. Rồi hôn xuống cổ, xuống ngực. Phải nói em này có 2 quả dưa hấu to vật vã. Mà đầu ti lại nhỏ nên mình mút mãi như gấu mút chân mà không biết chán.

    Hôn tới bụng dưới thì em ý giữ lại không cho xuống tiếp. Mất hứng vãi lìn. Mình lại thôi quay đi. Chắc do phong thủy không tốt nên em ý giở chứng. Chẳng lẽ lại kê giường ngược lại. Một lúc em ý quay sang ôm mình quờ mẹ nhầm vào chym. Lúc ấy nó lại đang chỉ 12h nên em ý rụt luôn tay lại.

    Em hỏi: Anh muốn à?
    Mình bảo: Đố em anh có muốn không?
    Em ấy thở dài buông ra 1 câu làm mình chết lặng như kiểu đại tiện xong mà hết giấy vệ sinh:
    – Nếu hôm nay em không bị thì em cũng cho anh…

    Có khi kiếp trước mình hiếp dâm cả nhà em ấy hay sao nên kiếp này em nó mới trả thù mình tàn nhẫn như thế. Đang thèm đụ lại không được toại nguyện. Hic…

    Em nó cũng còn chút nhân tính, trườn xuống phía dưới mút kem cho mình. Ngoan như cún. Được 1 lúc thì mình bắn thẳng vào mõm, xin lỗi, vào miệng em ý…

    Em kêu 1 tiếng “á” rất dễ thương rồi chạy thẳng vào nhà tắm. Mình cũng mò vào, 2 anh em tắm chung rồi ôm nhau ngủ như chó con say sữa. Sáng dậy thấy hộp Vinamilk và quà sáng em ý để sẵn trên bàn. Còn em ý đi học rồi. Em ấy vẫn hay sang nấu cơm, giặt đồ cho mình nhưng cả 2 không nhắc gì đến chuyện đó nữa. Dần dần em ấy cũng có người yêu mới và mình học xong không thuê trọ nữa. Thỉnh thoảng nhớ tới em ý cũng hơi lăn tăn tí. 1 Valentine không thể nào quên…

    — Hết —

  • Ngoại tình với bạn học cũ

    Những năm cấp hai mình được bọn trong lớp xếp vào dạng cây toán ở lớp nên được nhiều em để ý tới. Nhưng hồi đó bọn con trai cấp hai còn ngờ nghệch lắm (mình cũng không ngoại lệ) chỉ mải chơi không để ý đến các bạn gái.

    Kỳ thi hết cấp hai đi qua, nên cấp ba mỗi đứa một trường và mình vẫn vô tâm không để ý đến những bạn học cũ. Ba năm cấp ba và cả thời sinh viên trôi qua, mình thì vẫn thế vẫn vô tâm. Và mình yêu, người yêu lúc đó là vợ mình bây giờ. (Những năm đầu thời sinh viên mình cũng yêu một em 3 năm thì chia tay).

    Trong một lần trên đường tới nhà người yêu (giờ là vợ mình) mình bắt gặp một ánh mắt nhìn mình. Ánh mắt ấy vừa có gì đó quen quen vừa có gì đó trách móc (người đó đeo khẩu trang kín mặt nên mình không thể nhận ra).

    Mấy hôm sau thấy người yêu mình bảo có người trách anh đấy, bạn bè gì mà gặp nhau người ta chào mà không biết. Mình hỏi ai thế, lúc nào mà anh không biết. Người yêu mình bảo chị L chứ ai, chiều hôm ấy lúc… gặp anh ở… chào anh mà anh không trả lời.

    Lúc đó mình mới liên tưởng tới ánh mắt ấy và từ đó mình bắt đầu để ý tới L. Từ lúc thấy ánh mắt đấy tới khoảng ba nam sau mình với L chỉ gặp nhau vài lần trên đường và một lần họp lớp. Rồi mình cưới vợ, hơn một năm sau thì L lấy chồng và mấy năm chúng mình không gặp nhau.

    Và rồi vợ mình chuyển về cơ quan gần nhà làm cho tiện việc đi lại và chăm sóc gia đình. Sau mấy hôm làm ở chỗ mới vợ mình bảo:
    – Anh à, chị L hỏi thăm anh đấy.

    Qua lời vợ mình biết vợ mình với L rất thân nhau và L hay hỏi thăm mình thông qua vợ mình. Một hôm điện thoại của mình reo. Mình mở máy nghe, một giọng nữ ngọt ngào.
    – T à, dạo này có khỏe không, mải làm ăn mà chẳng thèm để ý đến bạn bè gì cả, có nhận ra ai không.

    Mình bối rối, mồm như đang bị nghẹn cứ ậm ừ… đầu kia nói tiếp.
    – L đây, bạn bè gì mà chẳng nhận ra.
    – T xin lỗi lâu quá rồi mình không gặp nhau, mà sao giờ giọng L khác quá.
    – Giọng L vẫn như hồi xưa, chắc T không đưa vào bộ nhớ nên không biết. Vợ T cho L số điện thoại của T nên mình mới biết. L dùng số này, có gì mới thì thông tin cho L với, thôi chào nhé.

    Mấy hôm sau để đáp lại tình bạn của L mình gọi điện cho L. Máy đổ hai hồi thì L nghe máy.
    – T à, hôm nay rảnh rỗi hay sao mà gọi L vào lúc này.
    – Hôm nay T rảnh, công việc của L thế nào.
    – Công việc của L nói chung là nhàn rỗi. L thấy vợ T nói T bận lắm hả, nhưng làm gì thì làm phải giữ gìn sức khỏe đấy…

    Từ đấy mình với L thường xuyên điện thoại cho nhau và trong tim mình đã có L. Nhưng mình cũng chỉ dám nói bóng gió với L vì dù sao cả hai đã có gia đình. Một hôm hội lớp cũ tổ chức đi chơi mẹ đứa bạn bị ốm vào buổi tối. Khi về mình bảo để T đưa L về, L đồng ý.

    Hai đứa vừa đi vưa nói chuyện, khi đi về đến chỗ vắng mình bảo.
    – L ơi, L cho T hôn L một cái.

    Thế là mình dừng, chống xe xuống quay lại ôm hôn L. Hôn khoảng mười giây thì L vùng ra và nói.
    – Em sợ (lần đầu tiên L xưng em, vì hai đứa bằng tuổi mà) ở đây gần nhà. Em sợ người ta nhìn thấy.
    Mình bảo.
    – Anh yêu em, muộn rồi không có ai đâu, cho anh hôn một cái nữa.

    L bảo: “Không… em sợ” và bước đi như chạy. Mình thấy thế không dám ép L nữa nên bảo L lên xe T chở tiếp L về. Chúng mình lại điện thoại cho nhau giành cho nhau những lời yêu thương, nhung nhớ. Hai đứa hẹn gặp nhau, rủ nhau đi uống nước và nén lút hôn nhau. Mình bảo chúng mình vào khách sạn đi, ở đó sẽ không ai nhìn thấy, em không đồng ý.


    – Em yêu anh, anh yêu em chúng mình gặp nhau, nhìn thấy nhau là em hạnh phúc và mãn nguyện rồi. Em thích anh và yêu anh từ hai mươi năm rồi nhưng con gái ai lại nói ra. Khi anh cưới người khác em buồn lắm rồi thế là em lấy chồng. Chồng em rất yêu em nhưng ở bên chồng em vẫn không thể quên anh được.
    – Anh xin lỗi, từ lúc nhìn thấy ánh mắt của em, anh biết em yêu anh. Anh cũng đã có ý đến với em nhưng vì lúc đó anh đã nhận lời yêu vợ anh bây giờ rồi. Mà nhà vợ anh lúc đó rất hoàn cảnh nên anh không thể.

    Cả hai nhìn nhau rơm rớm nước mắt, ngồi thêm một lúc rồi chia tay đi về. Một hôm chúng mình gặp nhau mình bảo:
    – Anh muốn hôn em.
    Em nói.
    – Đây anh hôn đi.
    Mình biết lúc đó trong quán càfe đông người nên em mới mạnh mồm nói vậy. Mình bảo.

    – Chúng mình vào KS nhé.
    Em không đồng ý. Mình biết em là người con gái đoan trang, ý tứ vào khách sạn như là một cái gì đó hư hỏng.(Các bạn hiểu cho L vì L chỉ cần được mình yêu nhưng về thân xác thì chỉ để cho chồng).

    Đến một hôm mình bảo:
    – Uống nước xong mình đi karaoke nhé.
    Em gật đầu bảo.
    – Vâng nhưng đến 11h em phải về, hôm nay nhà có việc.
    Mình nhìn đồng hồ đã gần 9h nên trả tiền càfe rồi chở em đi.

    Đi ra Nguyễn Văn Cừ mình phóng thẳng vào một khách sạn.
    – Á… đi đâu thế này.
    Em vừa véo sườn mình vừa hốt hoảng. Mình trấn an em.
    – Trong này vừa kinh doanh khách sạn vừa kinh doanh karaoke mà.

    Em vẫn tỏ ra nghi ngờ nhưng đã vào rồi không thể ra vì còn ngại hơn và mình cũng đã nắm tay em kéo vào. Để em không giận vừa vào phòng mình nói ngay:
    – Anh chỉ muốn được hôn em, yêu nhau mà hôn nhau cũng không được thỏa thích làm anh chán lắm.

    Em bảo
    – Anh ranh ma thật, nhưng chỉ được hôn thôi đấy và 11h là phải về.

    Mình thích quá lao ngay đến ôm em, hôn em. Hai đứa hôn nhau cuồng nhiệt, miệng thì hôn tay mình bắt đầu vuốt ve mơn trớn lần vào trong áo em.
    – Ưm… ứ đừng anh, anh bảo chỉ hôn thôi mà.
    – Em, anh yêu em. Cho anh nhìn nó một cái. – Vừa nói tay mình vừa luồn vào.
    – Ôi vú em đẹp quá cho anh bú nó nhé.

    Phải công nhận vú em đẹp thật, gần 40 rồi mà nó vẫn căng ra không nhão mà cái đầu ty tuy hơi thâm nhưng đầu ty nhỏ và vểnh nên thách thức. Em không nói gì chỉ lườm yêu mình một cái. Thấy thế mình bắt đầu đá đầu lưỡi vào cái đầu ti vểnh nên của em. Em rên nên khe khẽ, hai tay em vò xoắn lấy tóc của mình.

    Em nứng, mình nứng, tay mình từ từ tấn công xuống dưới xoa xoa bên ngoài quần.
    – Ôi mu em đẹp quá. – tôi nói thì thào vào tai em.
    – Đừng anh. – tay em nắm tay mình kéo ra khỏi khu vực cấm.
    – Anh yêu em, ước gì ngày nào mình cũng đươc như thế này nhỉ.
    Em mỉm cười hạnh phúc. Mình lại hôn từ từ, từ trên môi, cổ, vú, bụng. Tay mình lại xoa xoa vùng cấm.

    – Đừng..ưm… anh.

    Lần này tay em không hất tay mình ra như vừa nãy. Mình được thể luồn tay vào trong, ôi cái lồn em nhẹp nhẹp đầy nước. Ngón tay mình vuốt vuốt, xoa xoa em rên nên sung sướng. Lân tay bật cúc quần em, em giật mình đưa tay xuống đóng cúc lại. Mình lại luồn tay vào trong vuốt ve hột le em lại rên nên quoằn quại.

    – Anh yêu em, L cho anh được ngắm nó nhé.
    Tay mình lại bật cúc quần em, nhẹ nhàng kéo quần dài em xuống. Tay kéo quần mắt mình thì dán vàa cái xilip, ở đó có vài sợi lông vô tổ chức đang nhoi ra ngoài. Mình hôn nên cái xilip chỗ sậm lại vì nước lồn.

    Em run nên, mông rướn nên chờ đợi. Cầm lấy tay em mình dí tay em vào cái của mình. Em nắm chặt lấy nó như sợ nó bay mất. Cởi nốt cái xilip của em ra, ôi sao lông nhiều thế vạch đám lông mình nhìn sâu vào trong một cái lỗ hiện ra hhồnh hồng rỉ nước. Ngón tay mình quẹt quẹt vào khe nước rồi từ từ ấn vào móc móc ngoáy ngoáy. Em sướng rên nên, tay em lần cởi quần mình ra câm lấy chim mình nắm nắm, vuốt vuốt.
    – Em vuốt mạnh vào, mạnh vào.

    Em không còn e thẹn càng vuốt ve nhanh hơn. Tay mình cũng không chịu kém, hai ngón mình móc nên ngoáy tít. Càng lúc em càng rên nên ư.. ử…
    – Ôi tay anh ưm.. ư… Em không chịu đươc đâu ư.. Ử..
    – L em, anh cho cái của anh vào nhé.
    Em mỉm cười gật đầu.

    Mình dang hai chân em ra, tay cầm thằng nhỏ từ từ ấn vào và nhấp. Các cụ nói cấm có sai (một cái lạ bằng tạ cái quen).15 phút sau thì cả hai đều rên lên sung sướng mãn nguyện.

    Ước gì thời gian ngược trở lại hai mươi năm để cho hai đứa mình được ở bên nhau, yêu nhau thỏa mái không phải vụng trộm như thế này.

    Đến giờ hai đứa mình vẫn thỉnh thoảng gặp nhau. Cứ sau mỗi lần làm tình em lại bảo.
    – Em cứ thấy thế nào ấy, cứ nhìn thấy vợ anh em lại thấy mình có lỗi với nó. Hay là mình dừng lại đi anh.

    — Hết —

  • Hương trinh nữ

    Em – một cô gái xinh đẹp ngoan hiền, chúng tôi gặp và quen nhau tình cờ tại một lớp học nghiệp vụ buổi tối. Em sinh năm 86, cái tuổi mà nhiều anh em đã coi là “máy bay”. Nhưng khác với hình dung về tuổi tác, em trông trẻ trung hồng hào và nhí nhảnh lạ lùng. Ban đầu tôi không có ấn tượng gì nhiều với em, bởi trong một lớp học của hơn 100 phụ nữ mỡ màng hấp dẫn từ đủ các ngành nghề, váy vóc phấn son, ngực, đùi ngồn ngộn thì em chỉ như cô bé con tinh nghịch nói nhiều.

    Hơn 1 tháng học, chúng tôi vẫn chưa quen nhau cho tới 1 ngày kia, vô tình ngồi cạnh em (mặc dù mắt vẫn dõi theo những bộ ngực di động ), và cũng vô tình cúi xuống nhặt bút rơi cho em, chúng tôi đã cụng đầu vào nhau. Tích tắc ấy thôi đã thay đổi toàn bộ tất cả: em có một mùi hương rất lạ ( mà mãi sau này tôi mới biết đó là mùi gì ), không phải nước hoa, không phải mỹ phẩm, mà đích thị là mùi cơ thể em. Nó len vào cánh mũi tôi, toả lên óc vào từng mạch máu và … em hấp dẫn tôi từ đó.

    Sau 3 tháng trời đi chơi ăn uống cafe… cuối cùng cũng đến ngày được đền đáp.

    Hôm đó có việc đến nhà em, không có ai ở nhà, nhưng có cho tiền tôi cũng không dám làm gì ở đây vì em ở với bố mẹ. Sau khi xong việc tôi đứng lên ra về thì vô tình, lại vô tình, 2 đứa va vào nhau. Chút đụng chạm ấy thôi làm cho mùi hương hôm nào toả ra trên người em, thơm tho trinh trắng, nắm tay em tôi kéo vào lòng và đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, ướt át và kỳ diệu thay tôi được đáp lại. Không thể cưỡng được mùi hương ấy, tôi ôm ghì lấy em, lùa tay vào mái tóc đen mượt và say sưa hôn.

    Không nói với nhau câu nào, 2 chúng tôi nhẹ nhàng cởi đồ cho nhau, và ngả ra trên ghế. Khi hôn em bạo dạn bao nhiêu thì khi trở thành người con gái khoả thân, em lại e lệ bấy nhiêu, rụt rè bấy nhiêu. Do dự, e ấp và như muốn nói với tôi điều gì mà vì mải hôn nên không thể nói, em cứ ôm chặt lấy tôi, thậm chí khi tôi đưa tay em xuống phía dưới, em đã rụt tay lại, dứt khoát và đầy… sợ hãi.

    Nhưng rồi những ngón tay và cái lưỡi điêu luyện của thằng đàn ông từng trải đã đánh bại em, khơi gợi lên trong em ham muốn, truyền vào em cái khoái cảm trên từng cm cơ thể, vào từng thớ thịt. Và đến cái giây phút quyết định, khi chuẩn bị đặt vào trong em 1 phần cơ thể mình, tôi chợt nhận ra những gì tôi nghi ngờ từ mùi hương cơ thể em, từ sự nguyên vẹn của núi đôi, từ vẻ đẹp của hang động huyền bí của em… là sự thật: em vẫn còn là cô gái trinh nguyên !

    Sự phân vân trong tôi chỉ vài giây, nhưng em đã bật khóc. Tôi dừng lại, ôm em thật chặt, không nói gì. Em thì thầm vào tai tôi trong tiếng nấc : “Em… em không hối hận đâu anh…”

    Nhưng tôi đã dừng lại, một phần nào đó trong tôi cất tiếng : “Anh quý em lắm, nhưng anh không muốn làm hỏng cuộc đời em…” Tôi đã đọc rất nhiều bài báo, những tâm sự của nhiều cô gái đã trót đánh mất cái ngàn vàng và đã bất hạnh như thế nào khi lấy chồng, và mặc dù là 1 thằng đàn ông cũng đã chơi được nhiều em gái ngoan hiền, cũng chơi gái lắm, nhưng tôi cũng không muốn làm cái việc thất đức ấy. Tôi đã lấy đi cái ngàn vàng của 1 người con gái rồi – người đó giờ là vợ tôi, và tôi không muốn lấy cả của em nữa. Thế là không công bằng cho em…

    Giải thích với em nhiều và em cũng hiểu ra, vẫn coi tôi như bạn, vẫn đi học cùng nhau, và vẫn… hôn nhau nồng nàn như thế.

    Chuyện của tôi chỉ có thế, ngoài 1 chi tiết không biết là không may hay may mắn là Em bảo rằng:” Hôm đó, sau khi tôi về 5 phút thì mẹ em về ! ”

    — Hết —

  • Chơi tập thể “máy bay”

    Thời sinh viên mình thiếu kỹ năng đụ đéo trầm trọng, có bạn gái nhưng suốt 2 năm chỉ biết hôn hít và sờ soạng. Thành tích cao nhất khi đó là kéo được quần em nó xuống rồi rúc mặt vào liếm láp.

    Một hôm mình ngồi nhậu cùng 2 thằng bạn khóa trên, thằng nào cũng kinh nghiệm chơi gái đầy mình. Uống tê tê rồi thì một thằng khoe hôm nay mới săn được con “máy bay”. Con này chồng lái xe vắng nhà thường xuyên, mà nó thuộc loại cực dâm nên đêm nào cũng phải có đàn ông đến ngủ cùng. Thế là mình và thằng bạn còn lại dở hết các bài thuyết phục, năn nỉ ỉ ôi để xin ăn ké. Kết quả là tàn cuộc nhậu, ba thằng loạng choạng đèo nhau trên 1 chiếc xe đạp cà tàng, thẳng tiến đến nhà em.

    Trong đời mình chưa bao giờ thấy cái nhà nào nát như nhà con MB này. Nhà nằm giữa 1 mảnh vườn xơ xác, tường táp lô không xi măng, không có nổi cái cánh cửa cho tử tế mà chỉ có một miếng tôn che lấy lệ. Ba thằng mình nằm trên 1 chiếc giường đôi ngoài phòng khách, cách đó mấy bước chân là 1 cái giường nhỏ để trống. Sát cái giường nhỏ là phòng con kia nằm ngủ với 2 đứa con.

    Nằm được 1 lúc, thằng bạn mình bước đến gõ cửa phòng, gọi con kia ra đụ ngay trên chiếc giường nhỏ. Điện đóm chẳng có, mình chỉ nghe được tiếng giường cọt kẹt, tiếng tụi nó thở phì phò cách mình mấy bước chân. Nhưng chừng đó cũng đủ làm mình nóng cả người, háo hức chờ đến lượt, trai tân mà.

    Thằng đầu làm 2 shot rồi nhường cho thằng bạn thứ 2. Thằng này làm điệu nghệ hơn, lúc thì khoan thai từ tốn, lúc thì dồn dập hối hả làm mình tưởng giường sắp sập đến nơi. Mình chờ mãi, sốt hết cả ruột nó mới chịu out. Mẹ kiếp, mình chưa kịp xông vào thì thằng đầu tiên đã nhanh hơn, đè con MB ra làm tiếp shot thứ 3.

    Mình đành bấm bụng, ngồi ôm chim chờ đến lượt (Ngày ấy bọn mình còn thô sơ lắm các bác ạ. Hoàn cảnh như thế mà không biết làm tập thể, chỉ thay phiên nhau leo lên người em nó mà dập thôi)

    Chờ mãi, cuối cùng thì thằng bạn cũng xong cú hattrick. Cả hai thằng sướng rồi đi về trước. Còn lại một mình mình với con MB thì… khốn nạn, nó thều thào “em mệt lắm rồi, bạn anh chơi em khô hết nước rồi, thôi để em HJ cho anh thôi”. Hu hu, đã mất công đạp xe 5, 6 cây số mò đến nhà nó, chờ mòn mỏi mới đến lượt mình, mà giờ nó lại không cho chơi.

    Mình cố gắng gỡ gạc, tay xoa vú, tay móc lốp, miệng năn nỉ nó. Nhục thế không biết! Mà con này có ngon lành gì đâu, người thì gầy như con ma đói, vú vê thì nhão nhoét, thế mà mình cứ phải xin xỏ nó phá trinh mình!

    Sau một lúc loay hoay thì lồn con kia cũng ươn ướt. Mình mừng còn hơn cuối tháng nhận được tiền phụ huynh, vội vàng lật ngửa nó ra, loay hoay đưa thằng em của mình vào. Con kia dạng chân ra thế sẵn sàng…

    Hự! …

    Con khốn nạn tung cho mình một cước văng từ trên giường xuống đất. Nó vùng dậy, không kịp qươ quần áo, lao thẳng vào phòng đóng sầm cửa lại. Mình ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, bỗng ngước mặt lên, thấy lù lù giữa cửa nhà một bóng người.

    Thằng bạn dâm dật của mình, thằng đầu tiên chơi đã quay lại. Nó bảo “Tao chưa về, tao tưởng mày xong rồi, tao vào làm shot nữa”. Con kia thì hãi thằng này lắm rồi, thấy nó là vội vàng vứt quần chạy thoát thân, nói thế nào cũng không chịu ra khỏi phòng nữa.

    Khốn nạn, thế là đêm ấy mình vẫn còn là trai tân…

    — Hết —

  • Trái tim khuyết

    Nó – gương mặt bầu bĩnh, nước da ngăm ngăm … nhưng thân hình lại thon thả gọn gàng … dù cao có một 1m59 … mông tròn căng … cặp vú cao vồng … nhiều con bé xinh xinh còn ghen tị … trời không lấy đi của ai tất cả mà.

    Nó tắm thường lấy tay bịt mặt … thân hình tròn lẳn … cặp vú bánh dày cong cong kiêu hãnh … làn da mịn màng … đôi chân thon thanh thoát … cảm giác dài miên man … Huyền là tên nó – Huyền cũng là đen mà … oái ăm thay cho cái tên … giá như nó đừng đen … đen … mũi gọn hơn, cao hơn tý … thì xinh rồi … Mười bốn tuổi nó chả biết yêu … có lẽ vì chả ai yêu nó. Nó cũng không cố gắng tỏ ra đáng yêu … giả nai ngơ ngác … Bạn bè dùng zalo nó cũng zalo … Ờ tên gì nhỉ … Sun xjh Yb … hay không nhở … “Oài! … mình xấu … bỏ con mẹ xinh ảo vãi ra !” nó nghĩ … Thế thì bé _ngok_ yêu _anh … ớ … mình đã … xấu … ngốc … thì chó nó nó thèm … :p

    Trời ạ ! có cái tên nick cũng lằng ngoằng … Mà tên nick con trai dễ đặt nhờ … Gãi đầu gãi tai … ờ ha … giả trai tán gái … Nó lập boy xấu trai mai ế 😀 … lập xong ôm bụng cười khúc khích … Đang cười thì tinh tinh … cái tin nhắn mới toanh … một mặt cười nhe răng … Gái xấu Yb pm …

    – Cái đờ mờ … mình lập xấu zai thì con gái xấu pm vãi … .!

    Nó pm lại mặt cười thè lưỡi … Con điên kia pm lại …

    – Anh tên zì ?

    Ặc ặc … có gái tán trai … con này chắc không điên cũng dở … cơ mà chắc xấu như mình …

    – Anh tên Tuyền … còn em ?

    – Em tên Huyền ạ !

    Mịa ! Con đếu nào nhở … chơi mình chăng … tên mình mới khắm … nó hỏi tiếp …

    – Huyền ở đâu ?

    – Em ở Văn Tiến … !

    Ẹc … Văn Tiến là đâu nhở … nó ở thành phố mà chả biết Văn Tiến là cái gì hết … Nó viết :

    – Anh ở Ga đó em … Huyền sinh năm bao nhiêu … có ảnh cho anh xem … nhé !

    – Em mười ba ạ … mà em xấu anh có xem không ?

    – Anh cũng xấu … anh 17 tuổi … học Lý Thường Kiệt! …

    – Ảnh đâu em ?

    – …

    – Cho anh xem xấu cũng sao bạn bè mà … !

    – …

    Xời! chắc xấu như mình là cùng – nó lầm bầm … Đúng lúc mẹ gọi …

    – Huyền ! Trông nhà nhé, tao với bố mày đi sang bên chỗ Bác Hà ở Yên Bình … tối muộn về … lang thang bỏ nhà tao đánh chết .

    – Vầng !

    Nó hậm hực … Bố mẹ đi rồi nó leo lên giường ngủ … tối ông bà già mới về mà … ngủ thôi …

    “Đoàng…”

    Sét đánh trên cột điện cao thế … điện tắt ngúm … nhà tối om … gió thổi vù vù … trên mái blu … lộp độp mưa rơi … Nó tỉnh ngay lúc sét đánh ấy … căn nhà tối om … Nhà nó ở gần nghĩa trang Nam Cường … Trên đồi cao toàn mộ là mộ, từ bé đã tha thẩn chơi ở đó, chả sợ … Ở đây chỉ có mỗi nhà nó và nhà ông ngoại … Bà mất được nửa năm cũng chôn trên quả đồi kia … Chỉ còn ông sống một mình … đất này cũng là ông cho bố mẹ nó … Ông 70 rồi nhưng vẫn khỏe lắm … ông còn uống rượu cả ngày …

    “Đoàng … đoàng …”

    Sét đánh chói lòa … run rồi nó … đi xuống bếp tìm bật lửa châm nến … lập lòe ánh chớp … một bóng đen ập vào túm lấy nó … Bàn tay thô ráp bịt mồm lôi ngược nó vào buồng … Nó run rẩy “Ma ư?” … giờ mới 7h30 mà … bao năm ở nghĩa trang này ma gì mà ma … “ Huỵch ! ” nó bị ném xuống giường … tối quá … không nhìn được ai … .sợ nó bật khóc … run rẩy … Bóng đen đè lên nó … quần ngủ nó tụt rồi … thật chả khó gì … quần chun mà … Nỗi sợ làm nó cứng người … hắn cởi áo nó giật tung áo lót … trần truồng hết rồi …

    Trong bóng đêm … nó chỉ cảm thấy hơi chút lành lạnh của cơn mưa đầu thu lên thân thể … Bàn tay thô ráp bóp mạnh vú nó … nào nặn … hắn thở ồ ồ … Nó sợ chỉ biết khóc … nó biết nó sắp bị hiếp … nhưng tay hắn cứng nhắc … nó lại sợ nữa … tự dưng không chống đỡ nổi … Chân nó bị xoạc ra ra … nóng … cái đấy chọc chọc vào bẹn nó … Thân thể to lớn của hắn phía trên … tối tăm chả nhìn ra ai cả … Chọc vào rồi cứng quá … đau … nó vùng người dậy … “ Bốp !” một cái tát nổ đom đóm … mắt nó hoa lên … hắn ồ ồ gằn giọng :

    – Im … giẫy nữa mày chết … !

    Giọng khàn đặc ấy … nghe quen quen … hình như từng nghe rồi , nhưng nó không kịp nghĩ nữa … Ở háng đau nhói … cái vật cứng nhắc nóng hổi đã chui vào rồi … đau … nó rên lên

    – Á á … á … ái … á … !

    Hắn ấn ấn … nhói từng cơn trong cái lồn khô rang của nó … Nó cào cấu loạn xạ … “ … bốp … bốp … ” hai phát tát nữa … nó đau nằm im trong nỗi sợ hãi … hình như máu mũi chảy rồi … cảm thấy ướt ướt … Đau ! nước mắt nó trào tuôn … lồn rát rạt … Sợ nữa … Rồi gào … to :

    – Ái ui ! … đau quá … hu … hu … .!

    Người nó cong lên … cái đấy nóng rực trong lồn … đau tê tái … Hắn thở ồ ồ … thúc … thúc … Trong khi nó quằn quại bên dưới …

    Mưa vẫn ồ ạt rơi như nước mắt nó …

    “Đoàng…”

    Sét đánh ngay mái hiên căn buồng chợt lóe sáng … mặt hắn … hiển hiện … Nó đau đớn thổn thức … trong lúc cặp vú vẫn rung bần bật theo nhịp thúc của hắn …

    – Ông ngoại ! … sao … á hự … ông ngoại … hự … ự … Sao ông làm thế … sao ông làm thế … với con … ư … hư … .!

    Ông không nói gì cứ thế hùng hục trên người nó … đau cả thể xác lẫn tâm hồn … Ông hự hự lên mấy tiếng … nó thấy nóng rực tràn trong mình … Ông bỏ đi … để mặc nó nằm trong tối tăm … thút thít khóc … Ánh chớp nhì nhằng xé rách bầu trời … và xé rách cuộc đời thơ ngây của nó …

  • Cô giáo Thủy

    Như mọi ngày, cô giáo Thủy rời nhà đi đến trường vào lúc gần 8 giờ sáng. Vì trường ở gần, nên cô thường đi bộ, có thể xem như là tập thể dục luôn. Cô ôm sách vở trong tay, đủng đỉnh bước đi trong ánh nắng mai vừa chớm.

    Chợt cô có cảm tưởng như đang bị ai theo dõi, cô quay nhìn tới nhìn lui chẳng thấy một bóng dáng nào khác ngoài một cậu bé. Cậu ấy đi theo sau cô, lấm lét như đứa trẻ ăn vụng, khi bị cô nhìn thấy, thì hắn khựng lại, tay chân lóng ngóng, dáng điệu rụt rè.

    Thủy cúi nhìn giờ ở chiếc đồng hồ đeo tay, thấy còn hơi sớm, nên cố tình đi chậm lại chờ cậu bé. Thấy cô giáo đang đi ngừng lại, đứa bé quýnh quáng, nhưng không biết lủi trốn vào đâu, nên lặng lờ đi tiếp như bâng quơ.

    Thủy đợi cậu bé đi gần ngang bèn cất lời hỏi: hình như em có điều gì cần muốn hỏi nên đi theo cô vậy. Đứa bé bẽn lẽn, ấp úng, chối lia lịa: không, em cần đi ra chợ, tại cùng đường nên cô nghĩ là em theo cô.

    Nói xong, cậu ta bước nhanh để tránh phải đối đầu với cô giáo. Thủy thấy vẻ lúng túng của cậu nhỏ hơi mỉm cười và lẽo đẽo bước tiếp đến trường. Nhưng từ giây phút đó trở đi, đầu óc Thủy không lúc nào yên. Cô giảng bài cho học sinh mà luôn bị vấp váp, cuối cùng đành ra bài cho học sinh làm tại lớp, để cô ngồi suy nghĩ xem sự việc ra sao.

    Không riêng gì sáng nay, lạ là cả gần tuần nay rồi, cô luôn cảm thấy bứt rứt khi rời nhà đi dạy. Cô có cảm tưởng như bị ai nhìn trộm, một cái nhìn táo bạo đâm xóc vào người cô, thứ nhìn của một người đàn ông nhìn lén một người phụ nữ đẹp.

    Mấy lần cô dáo dác tìm nhưng không hề bắt gặp ai cả. Tuy vậy niềm háo hức đeo đuổi mãi cô khiến cô mất tự nhiên ngang. Trước kia, cô ung dung sống hòa mình bao nhiêu thì nay cô phải khép nép rất nhiều. Cô luôn e ngại sự tuềnh toàng của cô nhiều khi làm cho những người tò mò ghé mắt vào khiến cho nghề nghiệp cô bị mang tai tiếng.

    Ở thành phố bé nhỏ này, tí ti gì cũng bị kháo lên rất nhanh chóng. Miệng lưỡi dư luận luôn chuyện ít xuýt ra nhiều, nhất là ưa xăm xoi đời mô phạm để tìm ra sơ hở rồi đặt điều nói xấu.

    Cô Thủy đổi về dạy ở đây, sống một mình.  Cô cố giữ hành vi, lời nói luôn chững chạc để tránh ngay từ đầu mọi việc thị phi. Đối với học trò, tuy cô không quá ư khắt khe, song lại cũng không phóng túng. Kỷ luật được cô duy trì gắt gao, bài vở phải hoàn tất, nếu không thì không xong với cô.

    Tuyệt đối cô không cậy nhờ bất cứ một trò nào ôm hộ tập vở về nhà, nhất là học sinh nam, để khỏi bị nghi ngờ vô lối. Ngay cả học sinh gái, cô cũng không tỏ vẻ trìu mến riêng em nào, cô lủi thủi sống một mình nơi nhà trọ của cô.

    Bữa nay chẳng hiểu sao cô lại thấy cậu bé mải mê nhìn và đi theo cô đến vậy. Cô không sợ đứa nhỏ có hậu ý xấu với cô, nhưng cung cách rụt rè và như sợ bị người bắt gặp của nó khiến cô phải đặc biệt lưu ý.

    Chẳng lẽ thằng bé này là nguyên nhân cô thấy như bị theo dõi suốt tuần nay, mà nếu không thì tại sao cô lại có sự phấp phỏng vậy chứ. Tâm tư cô Thủy luôn phải đấu vật suốt cả buổi học, nên đến lúc tan trường cô thấy mệt vô cùng.

    Cô trở về nhà, uể oải mở cửa phòng bước vô. Chợt bắt gặp một mảnh giấy con với những dòng chữ nguệch ngoạc nhét dưới khe cửa. Thủy cầm lên đọc, vỏn vẹn chỉ có một hàng ngây ngô vắn tắt: em thương cô. Ngoài ra không có thêm lời nào khác.

    Tờ giấy khiến Thủy càng Thủyg mang. Chả lẽ đây là lời của cậu bé lúc sáng, và nếu đúng vậy tại sao khi cô hỏi thì nó tìm cách chối băng ý nguyện của nó với cô. Thủy chợt thấy no ngang, chẳng muốn lo bữa ăn trưa.

    Cô leo lên giường nằm, đạp bỏ đôi dép ở chân ra, chẳng thiết cởi áo dài nữa. Cô nằm lim dim suy nghĩ, đầu óc quay cuồng. Lần đầu tiên, từ sau ngày xa người yêu, cô thấy bâng khuâng vì mảnh giấy lạ.

    Nắng chấp chới trên hàng cậy khẽ lay nhẹ vào phòng. Những bóng nắng rung rinh in lên vách, đập những mảng tối lướt qua lại như lá quạt. Thủy nhỏm dậy, nhớ ra cái mắc áo phơi mấy món đồ lót ở ngoài cửa sổ bị gió thổi đung đưa, đẩy hắt bóng nắng vào.

    Thủy ngồi lên ra thu cất mấy món đó vào. Cô chợt thấy thằng bé lảng vảng đứng nhìn say sưa mấy thứ cô vừa phơi đó. Thoáng gặp cô, thằng bé lủi nhanh. Thủy chợt hiểu ra cái sự tò mò của đầu óc non nớt của cậu bé.

    Như một que diêm lóe lên trong đêm tối, Thủy lờ mờ hiểu ra ý tưởng của đứa bé. Chắc nó bị ám ảnh vì ba cái đồ lót bên trong của cô nên mới đâm tương tự cô nặng tới vậy. Thảo nào nó lẽo đẽo theo cô để được gần gụi bóng dáng yêu đương mà nó vẽ ra trong đầu óc tưởng tượng của nó.

    Rồi cô không còn thấy lòng nôn nao nữa. Sự mù mờ dược soi tỏ đã cho cô chấm được cái đích mới, đó là chỉ có thằng bé này chăm chú đến cô thôi, chứ chẳng có một gã trai hay đàn ông nào khác.  Nghĩ thế, cô thấy tội nghiệp chú nhỏ, chắc là nó cô đơn nên ngắm trộm, yêu mò. Đột nhiên, cô có ý muốn tìm hiểu sâu thêm về cậu bé sáng nay.

    Sự mệt mỏi tan biến nhanh, Thủy thấy đói dồn dập. Cô vội bắc nước nấu mì gói cho kịp ăn, còn nghỉ ngơi một lúc trước khi vào giờ học buổi chiều. Cô vừa làm vừa tủm tỉm cười, tim đập thình thịch, chả lẽ lại nghêu ngao hát thì mới diễn tả hết niềm vui trong cô lúc này.

    Chiều đi dạy, cô lững thững bước đi một cách tự tin. Cô cố tâm chờ xem thằng bé có đi theo chăng, thì dường như thằng bé cũng đoán ra sự biết hiểu của cô nên không rụt rè nữa.

    Khi cô vừa ra khỏi phòng và bước ra đường thì nó nhìn cô gật đầu chào và như tình cờ hai người cùng đi chung một đoạn ngắn. Thủy lặng im một lúc, rồi chân vẫn rảo bước, nhưng miệng cô nói: cám ơn em, cô đã đọc mảnh giấy của em.

    Thằng bé nhìn cô với cặp mắt vui mừng và biết ơn. Nó chưa kịp nói gì thì cô nhẩn nha dặn thêm: từ nay em có thể đến phòng cô chơi, nếu em muốn. Thằng bé càng khấp khởi mừng, không tin dễ dàng thành công như vậy. Nó lắp bắp thưa: vâng, nếu cô cho phép. Và nó vui chân sáo rảo bước đi thẳng.

    Cô giáo Thủy đem nỗi vui đó vào lớp. Cả buổi, cô giảng bài trôi chảy, bọn học trò không hiểu sao qua buổi trưa cô giáo đã đổi thay khác hẳn lúc sáng. Cô vui vẻ chuyện trò, lại tha cho một bài kiểm tra tại lớp. Riêng Thủy, đôi lúc cũng không hiểu chính mình, tại sao cô lại mời thằng bé đến chơi, cô hết sợ lời đồn thổi rồi sao. Nhưng cô lại biện bạch về sự ngay thẳng của cô, vả lại thằng bé chẳng là học sinh thì ai dựa vào đâu để nói lời xuyên tạc cơ chứ.

    Cơm tối xong, Thủy đem bài vở học sinh ra chấm. Cô cặn kẽ ngồi đọc từng câu văn, sửa từng dấu chấm phẩy rồi lựa ra một vài bài viết hay để mai đọc làm mẫu cho lớp. Cô làm xong thì trời đã tối. Dạo này mùa thu nên tối rất nhanh, cô xếp gọn tập học sinh và leo giường nằm. Lơ mơ cô nhớ lại thời người yêu của cô.

    Anh yêu cô say đắm và cô cũng vậy. Hai người thề non hẹn biển, một hai sẽ là của nhau. Vậy mà không dưng lại chia tay. Anh ham hố một lần đến thăm cô đã tỏ vẻ suồng sã vật cô đòi cởi áo, cô chống cự và anh đã giựt rách bung cả khuy bấm ở cổ áo dài cô. Cô bất mãn về thái độ hung bạo đó nên giận dỗi đứng lên, dứt khoát chia tay.

    Anh nài nỉ xin lỗi cô vì sự hấp tấp vô lối vừa rồi, nhưng cố khắt khe không tha thứ. Cô nghĩ chưa gì mà anh đã đối xử thiếu tế nhị thì sau này khi về với nhau anh sẽ còn hung hăng làm sao. Tính cô thích việc gì cũng phải từ tốn, còn tính cách vũ phu thì cô không thể chấp nhận.

    Cô bỏ thành phố chọn đi dạy ở vùng xa là cũng vì lý do đó. Cô về đây chán ngán tình đời, lơ là mọi khuyến dụ của trai tráng và dốc lòng chăm chút cho tương lại học trò của cô. Cô đã cố quên hạnh phúc riêng tư, cho dù tuổi xuân của cô vẫn không tránh khỏi những rung cảm tự nhiên khi mùa đổi thay.

    Nhiều đêm, cô cũng nhớ đến kỷ niệm với anh, những nụ hôn lén lút dưới tang cây, những chiều mưa núp nhờ mái hiên ngôi nhà bên đường, những nắm tay âu yếm, những ước vọng tương lai. Anh vào hạng người chừng mực đấy chứ, cô vẫn mến vì thái độ chững chạc của anh. Vậy mà thinh không anh làm cô thất vọng.

    Dù sau đó anh đã hết lời biện minh vì cô quá lôi cuốn nên anh mềm yếu không cầm lòng được, nhưng cô đã dứt khoát là dứt khoát. Cô buông lơi tình yêu như thả tay cho chiếc diều bắt đầu băng đi vì gió lớn, dù tiếc ngẩn ngơ vì buột tay mất chiếc diều đẹp vô cùng, song thà là vậy hơn là lỡ phải hận về sau.

    Đã lâu rồi, Thủy quên hẳn anh. Cơ hồ cô cũng không nhớ là có anh hiện diện trên cõi đời này. Và nếu nơi thể xác cô không có hình dáng của đôi bầu ngực nở nang thì âu giữa anh với cô chưa từng có sự gặp gỡ nữa là khác.

    Vậy mà tối nay cô lại chợt nhớ đến anh. Cô nhớ da diết tựa như hai người vừa mới xa nhau và vẫn còn sự qua lại. Phải chăng cái nhìn của cậu bé bị thu hút bởi những món đồ lót cô phơi nơi cửa sổ mà cô bắt gặp sự thẫn thờ của nó khi bị chộp quả tang khiến cô nghĩ đến anh.

    Cũng cái nhìn ma mị và thu hút như vậy của anh khi một lần nhìn chờ cô thay áo đã làm cho cô điên đảo mê muội anh. Cái nhìn của một tín đồ cung kính trước thần tượng đắm say vị nữ thần quyền uy khiến cho tâm hồn cô vốn tế nhị càng thêm rạo rực quấn quit.

    Lần ấy, anh đã ngồi sững theo dõi cô, có lúc cô đã nghĩ anh sẽ quáng quàng nhào đến với cô ngay tắp lự (dù anh có làm như thế, chắc cô cũng không nỡ từ chối), vậy mà không, anh vẫn chỉ ngồi yên ngắm cô thôi. Bởi thế, cô nghĩ anh đáng yêu quá và cô đã tự trách về thái độ quá dung dị của mình.

    Chẳng nói, cô bỗng thấy thẹn thùa, má hây hây đỏ, tay chân lính quýnh. Anh phải rút nhanh một điếu thuốc ra châm, hít mạnh vài hơi và thở khói bay khắp phòng. Chừng như anh cố xua đuổi những ý tưởng hắc ám đang đun đẩy anh đổ ập vào cô.

    Chính vì vậy cô rất phục, ngưỡng mộ anh và khen anh thuộc hạng người có tư cách. Hai người hôm ấy đưa nhau đi ăn, đi chơi và chỉ khi đã ra ngoài đường anh mới nhỏ nhẹ khen cô: em có bộ ngực đẹp quá. Anh không nghĩ chúng đầy đặn và thật đến vậy. Cô đã sung sướng, vô cùng sung sướng vì lời khen tặng đó.

    Thế rồi chẳng hiểu sao anh lại có lần khác suồng sã với cô để đến nỗi cả hai rã tan mối tình tuyệt đẹp. Từ đó cô chợt nghiệm ra ở nơi phái nam, tình cảm thật vô cùng phức tạp. Có lúc họ lồng lộng như một một đấng quyền uy phong nhã, nhưng có khi họ trở nên phóng túng như một kẻ lăng loàn.

    Kinh nghiệm nhỏ nhoi đó khiến Thủy đâm sợ. Cô không tin là mọi người đều xấu, song người nữ cũng không nên tạo điều kiện để xảy ra những việc không hay. Khốn nỗi đàn bà trời sinh ra dù có khéo thu vén đến đâu cũng không che kín hết được của nả mình có.

    Cặp vú của phụ nữ là trung tâm quyền lực khiến phái nam phải trầm trồ khi tiếp xúc. Dù người tư cách đứng đắn đến đâu ít ra trong đầu óc cũng lởn vởn dáng tròn trịa của cặp ngực phụ nữ khi có dịp trao đổi ý kiến, dù là trên bất cứ lãnh vực nào.  Đó là một lẽ tự nhiên mà vì lịch sự người ta cố phải tỏ ra lịch lãm, chứ còn cặp máu hau háu của các ông dường như chỉ muốn chọc thủng lớp vải bọc ngoài để lột trần hai vú các cô/bà ra mà chiêm ngưỡng mới ưng.

    Cái nhìn của cậu bé cũng nói lên ước muốn như thế. Thủy đoán chừng cậu ta thèm thuồng bộ ngực của cô lâu rồi, vì chưa được dịp tận mắt nhìn thì tạm ngắm mớ đồ lót của cô treo phơi để phóng xa sự tưởng tượng của cậu. Nên Thủy thấy thương đứa bé vô cùng.

    Tâm hồn cô nhạo lộn khó chịu. Làm sao đây, làm sao dập tắt được sự thèm khát tự nhiên của một người nam (dù là còn bé) chỉ vì hắn đã được thừa hưởng thiên ân của trời cho để coi người phụ nữ như mẹ, chị, em mình.

    Chỉ mới nghĩ tới vậy, cô đã thấy nơi đôi vú cô hình như đang có sự mơn trớn dịu dàng lên đó. Cô tỉnh táo nhận ra không phải là bàn tay anh mà là đôi tay bé nhỏ của đứa bé run run khi được cô cho phép ấp vào hai vú trần của cô.

    Bàn tay cậu bé không vướng chút mùi trần tục mà nâng niu trân trọng hai vú cô với những ngón run run ngượng ngập. Cô nhìn thấy vẻ ngây dại của nó khi xoa tròn bầu vú và cái miệng ha hả ra càng làm cho Thủy thấy xúc động thêm. Hành động của cậu bé quá ư cung kính, giống như thái độ của một tín đồ khi vào cung thờ nữ thần, để hết tâm trí vào sự dâng lễ lên người mà anh ta luôn xem là thần tượng.

    Hẳn nhiên, hai núm vú cô săn cứng lên dần, nhưng núm vú đã ngủ quên từ lâu vì thiếu sự ve vuốt. Nay chỉ mới cảm nghĩ thôi mà chúng đã vươn vai thức dậy, Thủy cảm thấy cả hai bầu vú ấm nóng lên và tăng thêm sức nặng. Càng lúc hai vú càng thổn thức nhức buốt, hai núm như đang bị vê se chói chói.

    Thủy đặt tay lên hai bên vú để ngăn chặn bớt sự rạo rực đang bùng lên ở đó. Ai dè sự va chạm không những không làm cho cô bớt háo hức mà còn làm cô khó chịu hơn. Cô đã vò mạnh chiếc nịt vú mà cảm giác tưng tưng vẫn không tan, trái lại càng bị xốc dữ dội. Lại thêm chất lụa mềm của chiếc áo ngoài càng để bàn tay cô tiếp xúc sát với cặp vú hơn càng làm Thủy vô cùng lúng túng.

    Cô vướng víu vì sự xột xoạt này nên chẳng cần suy nghĩ nhiều, Thủy đưa tay cởi lần từng hột nút ra. Khi hai vạt áo đã mở toang, Thủy thọc tay vào cái nịt vú vò mạnh. Những mắt len nơi chiếc nịt vú cọ vào lớp da mềm của ngực làm cho Thủy thêm điên đảo vì bị kích thích.

    Thủy phải tiến thêm một bước nữa bằng cách lòn tay ra sau lưng gỡ cái khóa cài nịt vú. Hai lúp ren tháo lỏng, từng chiếc vú thoát ra ngoài, lồng lộng như trời cao. Thủy day bàn tay tròn ở mỗi bầu vú để nghe những cơ thịt bọp bọp dưới da. Một cảm giác sâu lắng chạy rần rần từ đầu vú vào trong lồng ngực, ví như có luồng điện mạnh xăm xoi vào các tế bào nung núc đó.

    Những hành động xoa bóp đùn đẩy làm cho cái nịt vú trệ xuống và rớt ra khỏi ngực cô lúc nào không hay. Chúng nằm chình ình trên sàn nhà, lum lúp như hai chiếc oản no tròn đều đặn. Thủy vẫn tiếp tục vò hai vú, càng nghĩ đang được cậu bé xoa bóp chứ không phải chính cô đang làm. Cô nắn hai núm vú, bẹo lôi hai cái quầng và vò hai vồng bầu như ta vò lá rau má.  Những cái núm đỏ lưng lên càng làm cho màu hồng tự nhiên sẫm lại thêm khiêu khích. Thủy càng vò để dằn cơn tức tối dâng lên thì hai bầu vú càng nhỉnh lên nhìn cô châm chọc.

    Lúc này nếu có ai nhìn thấy chắc sẽ nghĩ cô là một con rắn đang múa khúc trong đền thờ nữ thần vì cô uốn éo mềm oặt như thân xà vậy. Hai mắt cô nhắm nghiền lung linh, bàn tay thoăn thoắt vò day lên những cái vú vốn đã căng lên hết cỡ. Có lúc cô phải dón ngón tay nắm lấy núm vú lăn se như vo cục bột mới thấy bớt thổn thức, không hiểu sao cô nghĩ phải nhờ đến một cái miệng đàn ông bú mút vào họa may đầu vú mới đỡ tê.

    Cũng may, đêm nay là đêm cuối tuần, mai trường nghỉ dạy nên dù cô có thức khuya một chút, cũng không sao. Nghĩ thế cô nằm ườn ra giường, hai tay bóp cật lực lên đôi vú và đầu óc rầm rộ những ý tưởng lạ.

    Cô càng cố biện minh việc làm của cô hoàn toàn tự phát thì cô lại đụng đầu với khuôn mặt đứa bé nghệt ra vì cô. Thủy không thể xóa bỏ hình ảnh của nó được, giờ nó đã là một ám ảnh suốt đời bám lấy cuộc sống của cô để khuấy trộn lên như một nồi bột nấu sôi tới độ.

    Bao nhiêu sự khép nép bấy lâu cô ủ ấp cơ hồ rệu rã hết. Cô thấy mình yếu ớt quá đáng. Cô hoàn toàn bị động vì cơn dục bất chợt đến với cô. Bao lần cô muốn tự xỉ vả mình, không dưng chỉ vì cái nhìn trộm của đứa bé mà cô muốn hóa rồ, hóa dại. Song con người yếu đuối vốn tự tìm cách bào chữa cho ý nghĩ xằng bậy của mình. Thủy cũng đang tìm cách chống chế như vậy, cô cố chối bỏ sự tác động của cậu bé mà chỉ nghĩ đó là bản tính thèm khát tự nhiên của người nữ đôi khi lởn vởn qua đời sống hằng ngày mà thôi.