Author: admin

  • Ký sự dâm dục – Tác giả Nguyên Dương

    Phần 1: Tôi những năm cấp 3
    Đó là một buổi trưa nắng nóng, một cái nắng gay gắt của buổi trưa nè. Nói đến trưa hè, người ta nghĩ đến ngay đến những âm thanh khơi gợi sự sinh sôi như tiếng ve kêu chẳng hạn. Nhưng thứ tôi nghe được lại là thanh sắc của một cuộc truy hoan.

    – “Ọt ẹp, bèm bẹp…”

    Từng tiếng thở gấp cứ dồn dập ùa vào tai khiến tôi không thể nào ngủ được. Cả người tôi đều đang nhầy nhụa bởi mồ hôi, chúng chảy thành từng dòng nóng hổi trên cổ rồi lăn dài trên yết hầu thôi. Bất giác, tôi cũng thở gấp gáp theo nhịp như dâm thanh kia. Tôi mở mắt ra đã thấy con cặc đã chĩa thẳng lên trời mà co giật. Nơi đầu khấc, nước dâm trào ra rồi chảy dọc xuống thân cặc mà thấm ra mảng lông đen rậm ở trên. Tôi chỉ mới có thông báo đỗ lớp 10 vào ngày hôm qua nên có thể nói thời gian này chính là điểm vàng của tôi. Bởi, chơi bời không sợ bị ai nói gì cả, phòng riêng cũng được thoải mái hơn mà không hề bị quấy rầy bởi ba má. Không hiểu sao, từ khi được ngủ riêng tôi lúc nào cũng thích được ngủ trần truồng như vậy. Thật ra tôi lại rất thích được trần truồng trong phòng, nó khiến tôi không khoải kích thích, và tôi thích cảm giác đó.

    Cũng chỉ có 15 tuổi, nhưng hóc môn sinh dục của tôi lại cao hơn các bạn cùng trang lứa nên lông chân và lông mu cũng nhiều và rậm. Năm lớp 7 là vỡ giọng, lông mu bắt đầu mọc cũng như ngực bắt đầu nở nang khiến nhiều đứa bạn cùng lứa không khỏi ánh mắt tò mò. Để hôm nào có thời gian tôi lại kể cho các bạn những câu chuyện của lớp 7 đáng nhớ sau vậy. Còn giờ, thứ âm thanh dâm dục phát ra ngay gần tôi lại là thứ khiến tôi không thể nào không kể về nó.

    Con cặc bấy giờ của tôi đã cứng như đá và mãi không chịu xuống. Tôi ngồi dậy nhìn thấy tận mắt mồ hôi mẹ mồ hôi coi trên người đang chảy xuống từ đầu, mặt, thân người, thân cặc rồi xuống đến bàn chân. Tôi nghĩ thầm:

    – Chết tiệt thiệt! Sao không có điều hòa như ở thành phố ta?

    Đúng vậy! Đây là quê ngoại tôi, nên xung quanh gian nhà tôi đang ở chỉ toàn là bụi cây. Nhà ông bà ngoại tôi rất rộng, cứ mỗi người đều có một mái chòi riêng nhìn không khác gì căn nhà nhỏ. Cái gian mà tôi đang nằm chính là gian nhà nhỏ được bao lại bởi một con kênh nhỏ và một vườn cây. Ông bà cũng nói là sau này tôi đủ 18 sẽ cắt cho tui miếng đất này để ưa làm gì thì làm. Nên quanh khu này là địa bàn riêng của tôi. Nói nhiều quá! Thứ làm tôi bị cuốn hút lúc này không phải là gian nhà này mà là chắc chắn có một cặp nam nữ nào đó đã tới lùm cây kín đáo nào của tôi để đụ nhau. Nghĩ vậy, tôi bước xuống giường, định bụng lấy cái quần đang vắt trên ghế để mặc vào cho lịch sự. Thế nhưng, một ý nghĩ táo bạo vừa nảy ra, tôi lại thả quần đùi xuống ghế rồi dần bước ra ngoài.

    Tôi lần theo những tiếng thở hổn hển để rồi dừng chân trước một cảnh tượng vô cùng hoang dại. Anh hai tôi đang bị trói vào một bụi cây, đang trần truồng với một cơ thể săn chắc, bởi anh là dân tập gym. Đặc biệt là con cặc của anh có phần nhỉnh hơn con cặc của tui tí xíu. Đây là lần đầu tui nhìn thấy cặc của anh trai, không biết có phải không nhưng nó lại rất hùng dũng và không khác gì của mấy diễn viên trong phim mà tôi hay xem. Anh bị trói chặt hai tay ra sau, con cặc thì chĩa thẳng về trước với những đường gân guốc đang được một chị gái trong xóm liếm miết trên đường gân. Một tay của chị gái thì mân mê hai hòn dái của anh hai, tay còn lại thì sờ soạng se vú anh hai tôi.

    Đó là chị Mai, chị Mai là hoa khôi của xóm này, nhiều anh xếp hàng nhưng nghe nói chị rất khó tính và là người rất quan trọng trinh tiết. Thế nhưng thứ bày ra trước mắt tôi ngoài anh hai rất đỗi thân thiết với tôi thì còn có chị Mai. Hai bầu vú của chị căng tròn với quầng vú màu hồng nhạt. Có một lần thằng Khang, bạn nối khố của tôi nói với tôi rằng đàn bà quầng vú màu càng nhạt càng dâm. Có lần tôi thấy bà ngoại tôi tắm, quầng vú của bà rất nhạt nên bà có tận mười hai người con. Nghĩ thấy đúng thật, vậy là chị Mai dâm ngầm. Cặp vú ấy khiến tôi không thể rời mắt, bởi nó căng tròn như của mấy người phụ nữ đang cho con bú vậy. Chị thở hổn hển không ngừng, cặp vú ấy cứ nâng lên hạ xuống vì nhịp thở. Đương nhiên là mồ hôi cũng vã ra khiến da chị ửng hồng đẹp lạ thường. À! Thì ra thứ khiến chị mắt lim dim không phải là con cặc của anh tôi mà là một con cặc giả do anh hai cầm trên tay thọt ra thọt vào ở chiếc lồn trắng hồng không lông của chị Mai.

    Tôi nhìn thấy con cặc giả đi ra đi vào tạo thành những bọt trắng quanh chiếc lồn hồng của chị Mai lại khiến con cặc ngâm đen của tôi không thể nào chịu nổi. Tôi đứng đó, một tay cầm lấy con cặc của mình mà sục, một tay tự se vú cho mình. Hai đầu ti của tôi cũng bắt đầu săn lại. Rồi tự nhiên, tiếng rên nhẹ của tôi vì sướng hòa cùng với tiếng rên của anh hai và chị Mai. Thế nhưng, sự hiện diện của tôi vẫn chưa bị phát hiện, có lẽ vì hai người họ đang quá hăng say với cái trò BDSM mới mẻ này.

    Rồi như chị Mai không chịu nổi nữa, chị cho tay xuống rút phăng con cặc giả ra đất rồi xoay người lại nhìn anh hai tôi. Chị hạ thấp giọng thều thào nói.

    – “Em đụ anh nha! Em thích thứ nóng nảy, giật lên từng chút một chứ không thích đồ giả như kia.” Anh hai tôi thều thào.
    – “Ừ! Anh nứng lắm rồi! Em nhấp nhẹ nhẹ thôi không anh bắn ra đó! Cặc anh cứng lắm rồi.”

    Chị Mai không gì tôi chỉ nghe một tiếng ót vang lên rồi cả hai người cùng thở hắt ra. Chắc do nước lồn của chị ra quá rồi chỉ cần đặt nhẹ ở đầu khấc thì cặc đã tụt lút vào trong. Và rồi chị Mai bắt đầu đụ anh hai tôi. Âm thanh bem bép lại bắt đầu vang lên dữ dội hơn, cả hai người đó bóng lưỡng với thân thể trần truồng. Tôi đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng đó trực tiếp lần đầu mà vô cùng kích thích. Không phải là lần đầu thấy trực tiếp mà là lần đầu thấy gần như vậy, lần đầu bản thân lại đang trần truồng trước mặt họ mà họ không nhận ra. Cứ như đang chơi trò chơi thực tế ảo vậy, khiến đầu tôi hưng phấn mà chỉ muốn lao vào rồi nói với chị Mai: “Chị ơi! Chị bú cặc cho em đi! Em không chịu được”. Nhưng có vẻ như lời nói đó chỉ xuất hiện trong suy nghĩ mà không thể thốt thành lời.

    Tay tôi cũng bắt đầu sục nhanh hơn, nước nhờn ra quá nhiều nên đầu cặc tôi đã bóng lưỡng. Chắc cả thân thể tôi cũng không khác gì hai người bọn họ cả. Rồi tôi như cảm nhận được hai hòn dái như có gì đó đang chạy rần rần. Hai đầu ti tôi như thể săn lại thật chắc. Tôi đã hiểu bản thân mình sắp không thể kiềm chế nên đành thả tay ra rồi hít thở thật sâu. Tôi cố gắng nghĩ tới cảnh tượng khác như là sông như là suối nhưng hai lỗ tai thì đang nghe được hai người họ nói chuyện với nhau.

    – “Anh ơi! Em sắp không chịu được! Em sướng quá!”
    – Anh trai tôi thều thào “Anh… sắp bắn… Ahhh”

    Nghe vậy, cặc tôi co giật mạnh, tôi mở mắt bởi sợ bị phát hiện. Nhưng rồi hai anh chị vẫn chưa xong. Anh hai tôi vẫn còn nhắm mắt, còn chị Mai thì vẫn tiếp tục la liếm khắp ngực anh hai tôi. Cặp vú của chị cứ vậy trườn dài trên bụng anh hai, còn lồn chị đang kẹp chặt cặc anh ấy. Tôi nghĩ bụng phải tranh thủ xuất tinh để về phòng nên tôi cho tay xuống và bắt đầu sục nhanh hơn. Nhưng đột nhiên anh tôi run người. Cơ chân săn lại đột xuất, tôi nhìn thấy cơ mông cũng co giật, cơ bắp tay cũng gồng lên, rồi cơ ngực cũng săn lại. Miệng anh tôi há to hít một hơi, bụng anh lại hóp lại rồi anh thốt lên.

    – “Á đụ! Anh nứng quá! Nhanh lên đi em!”

    Chị Mai không nói gì mà cứ tiếp tục nắc cùng anh.

    Tầm thêm chục giây, anh như không chịu được mà nói lớn.

    – “Anh ra! Anh ra! Cặc anh cứng lắm rồi!”

    Rồi tôi thấy anh ấy run lên từng đợt, người ưỡn lên.

    Chị Mai lại hét lớn, hai tay chị báu chặt lên ngực anh tôi, còn đầu thì gục lên đó. Hông chị cứ vậy mà tự giật lên thành từng hồi cho đến khi có một thứ nước đặc sệt chảy xuống chân chị và nhỏ từ hòn dái của anh hai.

    Tôi lúc này cũng đã rất kích thích cảm tưởng như sắp bắn tới nơi. Tôi lại tiến thoái lưỡng nan thật sự, vì đi lui sẽ bị phát hiện mà đứng đó cũng bị phát hiện. Có vẻ như chuyện gì tới sẽ tới vậy! Chị Mai mở mắt ra nhìn thấy tôi, một thân thể trần truồng cùng con cặc đang cứng đơ. Anh hai tôi cũng đã nhìn thấy tôi.

    Tôi không dám sục nữa mà dùng hai tay ôm chặt lấy cặc rồi lắp bắp.

    – “Em không cố ý! Chỉ là em nghe thấy tiếng hai anh chị! Rồi em… rồi em cũng khó chịu quá! Em xin lỗi!”

    Nói rồi tôi lại bỏ chạy vào trong.

    Tôi không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì tôi chỉ biết giờ nếu tôi không xuất tinh thì chắc tôi bể cặc mà chết. Vậy là vừa lên giường, tôi đã bắt đầu sục lấy sục để. Tôi nhớ lại từng cử động của bầu vú ấy rồi từng cử động của cặp mông chị Mai. Tôi nhắm mắt mà quỳ trên giường sục cặc. Tôi dần thở gấp hơn mà không biết rằng có một đôi bàn tay ôm chặt lấy tôi từ sau. Tôi cảm nhận được một cặp vú đang chạm vào lưng tôi. Đôi bàn tay đó lại sờ soạng khắp ngực tôi rồi đến bụng. Tôi giật mình không sục cặc nữa thì bàn tay ấy lại nắm chặt lấy cặc tôi mà sục. Tôi mở mắt ra thì thấy anh hai đứng trước mặt. Anh hai lúc này cũng vẫn còn trần truồng, chỉ là con cặc của anh không còn cương như lúc nãy nữa.

    Đúng vậy, chị Mai ở sau tôi rồi một tay sục lấy sục để, một tay lại sờ soạng khắp người tôi. Tôi chỉ biết tựa hẳn vào bầu vú căng tròn của chị. Anh hai tôi nhìn tôi rồi cười nói.

    – “Hít sâu! Hít thật sâu!”

    Chị Mai càng lúc sục càng nhanh. Bình thường tôi sục cặc sẽ sục cả thân cặc, nhưng không chạm quá nhiều vào đầu cặc. Chị Mai lại không, chị chỉ cọ xát mỗi đầu cặc lại khiến tôi phải run lên từng đợt. Chị thều thào vào tai tôi.

    – “Cặc em cầm chắc tay lắm!”

    Rồi chị le lưỡi liếm tờ xương quai xanh của tôi lên đến cổ. Lúc này, tôi không chịu được hơn nữa rồi nên bắn thành từng đợt. Mắt tôi nhắm chặt lại, cặc cứ giật liên hồi khiến tôi cũng không rõ là đã bắn bao nhiêu phát. Thứ tôi biết duy nhất là sướng. Và sau cơn sướng ấy, tôi mở mắt ra nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đó là anh hai và chị Mai. Không biết chúng tôi phải đối diện với nhau như thế nào ngay lúc này đây. Tôi lo lắng nhìn anh hai rồi nhìn chị Mai.

    – “Em xin lỗi” – Đó là những gì tôi đã thốt ra vào lúc ấy.

  • Nhà có cô con dâu – Tác giả Lust Shiro

    Phần 1: Sáng thứ Hai trong biệt thự
    Sáng thứ Hai ở Hà Nội, trời se lạnh, cái nắng đầu xuân yếu ớt xuyên qua tán cây xanh um trong khu vườn biệt thự rộng thênh thang của gia đình ông Hùng. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió xào xạc, làm căn nhà hai tầng sơn trắng thêm phần yên bình. Nhà lúc nào cũng vui, cũng ấm, đúng kiểu gia đình nhỏ mà ai nhìn vào cũng phải xuýt xoa.

    Trong bếp, Nhi đang lúi húi chuẩn bị đồ ăn sáng, tay thoăn thoắt thái rau, miệng ngân nga một bài hát cũ. Nàng mặc chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, ôm sát cơ thể, tôn lên ba vòng căng tròn: Ngực to, eo thon, mông cong. Cao 1m73, đôi chân dài thon thả lộ ra dưới lớp váy ngắn vừa đủ, mái tóc ngang vai khẽ đung đưa. Đẹp như nàng thơ, nhưng mắt Nhi lại thoáng chút trầm tư.

    Tuấn – chồng Nhi – từ phòng ngủ bước ra, bộ vest đen phẳng phiu ôm lấy thân hình cao 1m85, săn chắc, ra dáng doanh nhân thành đạt. Anh xách cặp, tay chỉnh cà – vạt, giọng hơi vội:

    – Nhi ơi, anh đi đây! Hôm nay họp cả ngày, chắc tối muộn mới về được. Em ở nhà chăm bố giúp anh nhé!

    Nhi quay lại, đặt đĩa rau lên bàn, đưa chồng cốc cà phê, cười dịu dàng:

    – Anh đi cẩn thận, nhớ ăn uống đàng hoàng kẻo đói! Em ở nhà với bố, anh đừng lo!

    Tuấn cười tươi, hôn chụt lên má vợ một cái, giọng ấm áp:

    – Cảm ơn em, bố mà có con dâu như em là sướng nhất rồi! Anh đi đây, tối anh về!

    Nhi gật đầu, nhìn theo bóng chồng khuất sau cánh cửa, lòng thoáng chút lặng lẽ. Tuấn đi làm từ sáng đến tối mịt mới về, chuyện vợ chồng cũng vì thế mà thưa thớt dần. Anh yêu nàng, chiều nàng, lúc nào cũng nghĩ cho gia đình, nhưng cái lịch trình dày đặc của anh làm Nhi đôi khi thấy trống trải. Nàng biết ông Hùng một mình nuôi Tuấn từ bé, mẹ Tuấn mất sớm, ông tần tảo bao năm để Tuấn thành tài. Vì thế, Nhi thương ông lắm, luôn cố chăm sóc ông chu đáo như Tuấn nhờ. Nhưng dù sao nàng cũng là con dâu, lúc nào cũng giữ ý, chẳng dám gần gũi quá mức.

    Từ phòng khách, tiếng bước chân lạch bạch vang lên. Ông Hùng xuất hiện, dáng người béo ục ịch, cao 1m65, cái bụng to tròn lấp ló dưới áo sơ mi nhàu nhĩ. Gương mặt nhăn nheo, cằm xệ, nhưng lúc nào cũng cười hiền, kiểu ông bố chồng dễ mến. Ông cầm tờ báo, giọng trầm trầm:

    – Nhi ơi, con pha cho bố cốc trà đi, sáng nay bố mệt mệt. Hôm qua xem bóng đá một mình khuya quá, già rồi không chịu nổi!

    Nhi quay lại, cười nhẹ:

    – Dạ, bố đợi con tí! Bố đừng thức khuya nữa, con lo lắm đấy!

    Nàng bước vào góc bếp, pha trà nhanh thoăn thoắt, lòng ấm áp. Ông Hùng hiền lắm, hay kể chuyện ngày xưa nuôi Tuấn vất vả thế nào, lúc nào cũng khen nàng đảm. Nhi quý ông, nhưng luôn giữ khoảng cách, chẳng bao giờ ngồi sát hay nói chuyện quá thân thiết.

    Mang cốc trà ra, Nhi đặt xuống bàn trước mặt ông Hùng, giọng đều đều:

    – Bố uống đi ạ, con đi làm đây! Trưa con về nấu cơm cho bố, bố ở nhà nghỉ ngơi đừng làm gì mệt nhé!

    Ông Hùng cầm cốc trà, mắt sáng lên nhìn Nhi, cười khà khà:

    – Con dâu bố đúng là tuyệt vời! Thằng Tuấn nó bận, may có con ở nhà với bố, không thì bố buồn chết! Đi làm cẩn thận, trưa bố đợi cơm con!

    Nhi cười tươi, xách cặp ra cửa, chẳng để ý ánh mắt ông Hùng lướt qua người nàng. Ông nhìn đôi chân dài trắng nõn, cặp mông tròn lắc nhẹ theo từng bước, nuốt nước bọt cái ực. “Trời ơi, đẹp thế này… thằng Tuấn đi suốt ngày, phí cả thanh xuân con bé!” – Ông nghĩ thầm, tay sờ xuống đũng quần, chỗ đó đã cộm lên từ lúc nào. Nhưng ông lắc đầu, tự nhủ phải kiềm chế, ngoài mặt vẫn cười hiền như chẳng có gì.

    Bạn đang đọc truyện Nhà có cô con dâu tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nha-co-co-con-dau/

    Trưa ấy, Nhi từ trường về, tay xách túi hoa quả vừa mua ở chợ. Nàng dạy cấp 3, nhưng chỉ vài tiết sáng, trưa và chiều rảnh rang nên về nhà sớm. Là giáo viên, Nhi thích cái nhịp sống nhẹ nhàng, có thời gian chăm nhà cửa và bố chồng như Tuấn nhờ. Vào bếp, nàng xắn tay áo, nấu một mâm cơm đơn giản: Canh chua cá lóc, thịt kho trứng, rau muống luộc. Ông Hùng từ phòng khách bước ra, ngửi mùi thơm, cười toe toét:

    – Con về rồi à? Thơm quá, bố đói bụng từ sáng giờ!

    Nhi đặt mâm cơm lên bàn, cười dịu dàng:

    – Bố ngồi đi ạ, con múc cơm cho bố! Hôm nay con mua thêm xoài, tí bố ăn tráng miệng nhé!

    Hai bố con ngồi ăn, không khí ấm áp như thường lệ. Ông Hùng vừa nhai cơm vừa kể chuyện hồi Tuấn còn bé, nghịch ngợm thế nào, Nhi ngồi nghe, cười khúc khích. Ăn xong, ông Hùng nhìn Nhi, giọng trầm trầm nhưng đầy mong đợi:

    – Nhi này, bố hỏi thật nhé… Bao giờ hai đứa định sinh cho bố một đứa cháu đây? Bố già rồi, muốn có tiếng trẻ con trong nhà cho vui!

    Nhi đỏ mặt, cúi đầu cười ngượng:

    – Dạ… con với anh Tuấn cũng muốn lắm, mà anh ấy bận quá bố ạ. Để con bảo anh ấy nghỉ vài hôm, chứ con cũng mong có con cho bố bế lắm!

    Ông Hùng cười khà khà, gật gù:

    – Ừ, thằng Tuấn nó bận thật, nhưng phải biết sắp xếp chứ! Nhà mình mà có thêm đứa nhỏ là bố sướng lắm đấy!

    Nhi gật đầu, lòng rạo rực. Nàng thương ông Hùng, muốn ông sớm có cháu bế cho đỡ cô đơn, nhưng trong lòng thoáng chút buồn. Tuấn đi suốt ngày, chuyện vợ chồng thưa thớt, nàng chẳng biết bao giờ mới toại nguyện. Nhi lắc đầu xua ý nghĩ ấy đi, đứng dậy dọn bàn, chẳng hề biết ông Hùng ngồi sau, mắt lén nhìn nàng, trong đầu thoáng qua những suy nghĩ chẳng ai ngờ tới.

    Xa xa, sau bụi cây ngoài vườn, ông Dũng – lão làm vườn – lặng lẽ nhìn vào nhà, mắt lấm lét. Lão lùn tịt, dáng khỏe khoắn, quần đùi bạc phếch bó sát lộ rõ “cái ấy” to dài thẳng tắp. Lão lẩm bẩm: “Nhà này hạnh phúc thật, mà con bé này ngon quá… để xem có gì hay ho không!” Lão cười nham nhở, tay cầm cái cuốc, trong đầu đã nảy ra ý đồ chẳng mấy tốt lành.

    Bạn đang đọc truyện Nhà có cô con dâu tại nguồn: http://truyensextv2.cc/nha-co-co-con-dau/

    Chiều tà ở Hà Nội, nắng nhạt dần, cái se lạnh đầu xuân vẫn thoảng qua khu vườn biệt thự rộng thênh thang của nhà ông Hùng. Tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng nước róc rách từ vòi tưới cây, làm không khí thêm phần yên ả. Nhi đứng ngoài vườn, tay cầm vòi nước, tưới mấy chậu cây cảnh nàng mới trồng hôm qua. Nàng mặc áo sơ mi mỏng màu trắng và quần short ngắn, đôi chân dài trắng nõn lộ ra dưới ánh hoàng hôn, cặp mông cong tròn khẽ đung đưa theo nhịp bước. Mái tóc ngang vai bay nhẹ, thoảng mùi dầu gội thoang thoảng.

    Sau bữa cơm trưa với ông Hùng, Nhi dọn dẹp nhà cửa xong, ra vườn làm việc cho khuây khỏa. Nàng thích những lúc thế này, vừa tưới cây vừa nghĩ vẩn vơ. Tuấn đi làm từ sáng đến tối mịt, chắc giờ này đang họp hành gì đó, chẳng biết có kịp ăn uống không. Nhi thở dài, tay khẽ vuốt tóc. Anh bận thật, mà chuyện vợ chồng cũng vì thế mà thưa thớt. Có lần nàng nằm đợi anh, mặc áo ngủ mỏng dính, vậy mà anh về mệt quá, ngáy khò khò ngay tức thì. Nhi buồn, nhưng chẳng trách được, anh làm vì gia đình mà.

    – Nhi ơi, con tưới cây à? – Tiếng ông Hùng vang lên từ phía sau, kéo Nhi ra khỏi dòng suy nghĩ. Ông bước ra từ cửa sau, dáng béo ục ịch lạch bạch trên đôi dép lê cười hiền lành như mọi khi.

    Nhi quay lại, cười nhẹ:

    – Dạ, con tưới cho cây nó tươi, hôm qua mới trồng mà! Bố nghỉ trưa xong rồi à?
    – Ừ, bố ngủ một giấc ngon lắm, nhờ cơm con nấu đấy! – Ông Hùng cười khà khà, bước tới gần Nhi – Để bố giúp con, tưới kiểu gì mà chậm thế!

    Nhi lắc đầu, giọng đều đều:

    – Dạ, bố cứ để con làm, bố ngồi nghỉ đi kẻo mệt! Con làm xong rồi vào pha nước chanh cho bố uống!
    – Ôi dào, bố khỏe lắm, ngồi mãi cũng chán! – Ông Hùng phẩy tay, cúi xuống cầm cái vòi nước trong tay Nhi. Nhưng ông vụng về thế nào, thay vì vặn nhỏ lại, ông xoay nhầm chiều, nước từ vòi phun mạnh ra như vòi rồng, bắn tung tóe lên khắp người Nhi.
    – Ối trời ơi! – Nhi hét nhỏ, giật mình nhảy lùi lại, nhưng đã muộn. Nước lạnh ngấm ngay vào áo sơ mi mỏng, làm lớp vải dính chặt vào da, lộ rõ chiếc áo lót ren đen bên trong. Cái áo lót viền ren ôm sát bầu ngực căng tròn, đen tuyền nổi bật trên làn da trắng hồng, vừa kín đáo vừa gợi cảm lạ lùng. Nước chảy dài xuống áo nàng, làm hiện rõ từng đường cong từ ngực xuống eo.

    Ông Hùng đứng sững, mắt trợn tròn, tay vẫn cầm vòi nước phun loạn xạ. Ông vội vặn lại, nhưng nước đã ngừng, để lại Nhi ướt nhẹp trước mặt. Ông nuốt nước bọt cái ực, tim đập thình thịch. Đũng quần ông bất ngờ căng cứng, nổi lên một cục rõ to dưới lớp vải mỏng. “Trời đất ơi… đẹp thế này thì chịu sao nổi!” – Ông nghĩ thầm, mặt giả vờ ngơ ngác, nhưng mắt không rời khỏi Nhi một giây.

    Nhi cúi xuống nhìn áo mình, rồi ngẩng lên, vô tình bắt gặp “cái cục” trong quần ông Hùng. Nàng đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch, chẳng biết nói gì. “Ôi trời đất… mình vừa thấy cái gì thế này!” – Nhi nghĩ, tay ôm ngực, vội quay người chạy thẳng vào nhà, giọng lắp bắp:

    – Con… con vào thay áo đã, bố… bố cứ ở ngoài đi ạ!

    Ông Hùng giật mình, gãi đầu, gọi với theo:

    – Ơ, bố lỡ tay thôi mà, con đừng ngại! Tại bố vụng quá, già rồi mắt kém không nhìn rõ vòi nước!

    Nhi không đáp, chạy một mạch vào nhà, đóng sầm cửa phòng tắm tầng trệt. Nàng đứng trước gương, mặt đỏ như gấc, tay ôm ngực thở hổn hển. “Trời ơi, xấu hổ chết mất… mình thấy cái đó của bố rồi, giờ làm sao nhìn mặt bố đây!” – Nhi nghĩ, tim vẫn đập thình thịch. Nàng thương ông Hùng, biết ông nuôi Tuấn một mình vất vả thế nào, nhưng dù sao nàng cũng là con dâu, chuyện này đúng là khó xử quá. Nàng lắc đầu, tự nhủ chắc ông không cố ý, chỉ là lỡ tay thôi. “Ừ, chắc tại nước lạnh quá nên… ông bị thế, đàn ông mà, chắc bình thường!” – Nhi tự an ủi, lấy khăn lau người, cố bình tĩnh lại.

    Ngoài vườn, ông Hùng đứng ngẩn ra, tay sờ xuống đũng quần, cảm nhận cái cục vẫn căng cứng chưa chịu xẹp. Ông lẩm bẩm: “Chết mẹ, đẹp thế này thì ai kiềm chế nổi… già rồi mà còn thế này, xấu hổ chết!” Ông thở dài, ngồi xuống ghế đá, cố lấy lại vẻ hiền lành, nhưng trong đầu cứ hiện lên hình ảnh áo lót ren đen của Nhi, làm ông rạo rực không yên. “Thằng Tuấn nó đi suốt ngày, bỏ phí con bé… mà mình cũng đâu được nghĩ bậy, nó là con dâu mình mà!” – Ông tự nhủ, tay vuốt mặt, cố dẹp ý nghĩ lung tung.

    Xa xa, sau bụi cây, ông Dũng – lão làm vườn – lặng lẽ nhìn cảnh đó, mắt lấm lét. Lão lùn tịt, dáng khỏe khoắn, quần đùi bạc phếch bó sát lộ rõ “cái ấy” to dài thẳng tắp. Lão thấy hết từ lúc ông Hùng vặn vòi nước đến lúc Nhi chạy vào nhà, nhưng chẳng dám hó hé. Ông Hùng là ông chủ lớn, uy quyền ngút trời, tài sản cả núi, lão mà động vào là chỉ có nước chết. Lão lẩm bẩm: Con bé này ngon thật, giá mà được chơi nó một lần thì chết cũng đáng!” Lão cười nham nhở, tay gõ gõ cái cuốc xuống đất, trong lòng vừa sợ vừa thèm. “Nhưng lão Hùng ghê gớm thế, mình mà léng phéng chắc lão cho mình ra chuồng gà ngủ luôn… thôi, cứ từ từ, biết đâu có cơ hội!” – Lão nghĩ, mắt lén nhìn về phía nhà, đầu óc bắt đầu mơ mộng kế hoạch xa vời.

    Trong nhà, Nhi thay xong áo mới – một chiếc áo phông rộng và quần dài – bước ra bếp, cố làm như không có chuyện gì. Nàng pha cốc nước chanh, mang ra vườn đặt lên bàn đá trước mặt ông Hùng, giọng hơi ngượng:

    – Bố uống nước chanh đi ạ, con pha xong rồi. Con… con xin lỗi, lúc nãy con hơi giật mình, bố đừng để ý nhé!

    Ông Hùng cầm cốc nước, cười khà khà, cố làm không khí bớt căng thẳng:

    – Ôi dào, con xin lỗi gì chứ, tại bố vụng thôi! Già rồi mà còn vặn nhầm vòi nước, làm con ướt hết, bố mới phải xin lỗi chứ! Con đừng ngại, bố không để ý đâu!

    Nhi gật đầu, cười gượng:

    – Dạ, bố đừng nói thế, con không sao mà. Thôi con vào nhà đây, bố ngồi nghỉ cho mát!

    Nàng quay vào nhà, lòng vẫn lấn cấn. Ông Hùng nhìn theo bóng Nhi, tay cầm cốc nước chanh uống một ngụm, mắt thoáng chút tiếc nuối. “Con bé ngoan thật, mà đẹp thế này… thằng Tuấn nó không biết hưởng!” – Ông nghĩ, nhưng vội lắc đầu, tự nhủ phải kiềm chế. Dù sao ông cũng là bố chồng, không thể để chuyện này đi xa hơn được.

  • Căn biệt thự hoan lạc – Tác giả hoangtugio

    Phần 1
    Một buổi chiều mát mẻ cuối tháng 11, từng cơn gió thổi xào xạc khiến cho những chiếc lá già cỗi rơi chầm chậm hai bên đường, chiếc xe hạng sang hiệu Mercedes đang chầm chậm đi trên con đường Nguyễn Văn Hưởng, dọc theo sông Sài Gòn…

    Trúc Vy làm khuôn mặt bất ngờ, quay sang hỏi chồng mình:

    “Vậy là ba sẽ về đây ở luôn sao?”

    “Đúng vậy, sắp tới có dự án gì đó bên công ty, ba anh về để trực tiếp giám sát.”

    Dũng, chồng của Vy vừa lái xe vừa nói. Hai vợ chồng Dũng và Vy chỉ vừa kết hôn được 5 tháng, Dũng năm nay 25 tuổi còn Vy thì 22, cả hai gặp nhau cách đây hơn 1 năm, khi đó Vy chỉ là một sinh viên năm 3, cô được may mắn vào thực tập tại một công ty con thuộc quản lý của tập đoàn nhà Dũng, do đó tình cờ gặp được anh và sau vài tháng cưa cẩm, Dũng cuối cùng cũng đốn ngã trái tim của Vy, cả chính thức quen nhau từ đó, sau khi Vy tốt nghiệp đại học thì Dũng cũng nhanh chóng cưới cô nàng về làm dâu nhà mình. Ai cũng nói cả hai là một đôi trai tài gái sắc, Dũng có nét của một cậu công tử bột nhà giàu, nét đẹp làm các cô thiếu nữ mới lớn mê mệt, còn về phần Vy, cô có một thân hình bốc lửa với đường cong hình chữ S, nó không quá thô mà đầy đặn, cộng thêm khuôn mặt xinh xắn với nét đẹp khó tả mà theo lời của chồng cô thì là “Ngây thơ nhưng lại có chút gì đó dâm đãng”.

    Ít phút sau, chiếc Mercedes từ từ lăn bánh vào cổng một căn biệt thự cỡ lớn, đây là nơi sinh sống của đại gia đình nhà ông Nhân.

    Nói sơ qua về gia đình ông Nhân, ông có 5 người con, 3 đứa con trai với người vợ cả lần lượt tên Trí, Dũng và Toàn, hai người con còn lại tên Song và My, là con của người vợ hai của ông. Vy là vợ của Dũng, đứa con lớn thứ 2 trong 5 người con ông Nhân.

    Vy khoác tay Dũng đi vào nhà, cả nhà hôm nay náo nhiệt hẳn do có sự xuất hiện của ông Nhân, người vừa trở về từ Mỹ sau 2 năm, tuy đã 52 tuổi nhưng ông Nhân vẫn giữ được vóc dáng của một người đàn ông mạnh mẽ, dù không thể so sánh với người trẻ, nhưng nhìn khuôn mặt tuy có nếp nhăn nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần, đầu ông thì tóc vẫn còn đen, thân hình cân đối, còn có vẻ hơi lực lưỡng thì cũng biết ông là một người ăn uống lạnh mạnh và có tập thể dục thể thao điều độ.

    Ông Nhân đang ngồi ở vị trí đầu bàn ăn, là một doanh nhân thành đạt, trải qua nhiều sương gió, ông luôn toát ra một vẻ nghiêm nghị khó gần, điều đó phần nào cũng phù hợp với tính cách của ông, ai cũng nói ông là một người độc đoán và nghiêm khắc. Phía bên phải ông là vợ chồng Trí và Linh, Trí năm nay 30 tuổi, là người anh cả trong gia đình, cả 3 anh em nhà này đều thừa hưởng gen trội từ bố mình, ai cũng điển trai theo một cách nào đó.

    Trí có khuôn mặt mà theo nhiều người nhận xét là rất giống ông Nhân lúc còn trẻ, như một tài tử Hongkong thập niên 90 vậy, anh tuy nghiêm khắc nhưng đôi lúc cũng nở ra một nụ cười ấm áp. Còn Linh năm nay 25 tuổi, cô là một giáo viên môn Sinh đang công tác tại một trường cấp 3 trong quận, Linh được xem là một 9 một 10 so với Vy, thân hình đẫy đà của cô khi khoác lên bộ áo dài luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, khuôn mặt của Linh có nét xinh đẹp đoan trang, nhã nhặn, chuẩn phong thái của một giáo viên.

    “Con chào ba…” Vy mỉm cười dịu dàng, gật đầu chào ông Nhân.

    “Ừm, hai đứa ngồi đi, hôm nay cả nhà cùng ăn cơm.” Ông Nhân lạnh lùng trả lời.

    Vy và Dũng ngồi xuống phía bên trái ông Nhân, đối diện với vợ chồng Trí và Linh. Bên cạnh Vy là My, cô em út trong gia đình, tuy mới 16 tuổi nhưng My cũng ra dáng một thiếu nữ, cơ thể cô tuy chưa phát triển hết nhưng đã có thể gọi là “điện nước đầy đủ”, tuy không bằng 2 người chị dâu của mình nhưng đối với một cô bé mới lớp 10 thì quả thật là lớn trước tuổi, thêm đó là khuôn mặt xinh xắn không góc chết được thừa hưởng từ mẹ của cô. Tuy là con riêng, nhưng My luôn được các anh trong nhà yêu thương và bảo vệ, có lẽ vì chỉ có cô là đứa con gái duy nhất trong gia đình, cô được ông Nhân đưa về từ khi mới 2 tuổi, sống cùng nhau bấy nhiêu năm nên My và Trí, Dũng cũng như Toàn xem nhau như anh em ruột vậy. Còn về phần Song, từ bé cậu đã không thích người cha hay bỏ bê mẹ con cậu, nên khi mẹ cậu mất năm My mới 2 tuổi, cậu không chịu về ở cùng ông Nhân mà sống cùng bà ngoại dưới quê, từ khi về nhà này làm dâu thì Vy và Linh chưa lần nào gặp được cậu con trai tên Song này, chỉ nghe nói Song bằng tuổi với Dũng.

    Tiếp đến, bên cạnh My là Toàn, cậu nam sinh lớp 12 lúc nào cũng tràn trề năng lượng, cậu luôn khiến anh hai của mình là Trí phải đau đầu vì tính ham chơi của mình, có lẽ Toàn là đứa quậy nhất trong nhà này, cậu thường xuyên đi chơi đến đêm khuya vì được bao che bởi Linh, người chị dâu và cũng là giáo viên tại trường cậu đang theo học. Linh luôn là người mở cửa cho Toàn vào những đêm muôn khi cậu đi chơi về.

    Vợ ông Nhân là bà Hạnh, bà và ông đã ly hôn từ lâu, hiện bà Hạnh đang sống ở Hà Nội cùng người chồng mới.

    Trên bàn ăn lúc này còn có sự xuất hiện của một người nữa, đó là Hân, em gái của Linh. Linh xuất thân là người miền Tây, mất mẹ từ nhỏ, cô và em gái sống cùng người cha tần tảo sớm tối, gà trống nuôi con, năm ngoài cha cô vừa mới qua đời, do không yên tâm để em gái mình sống cùng họ hàng nên cô đã đưa Hân lên đây sống cùng. Hân cùng tuổi với My, cả hai nhanh chóng thân thiết sau hơn 2 tháng Hân vào sống cùng gia đình, Hân chẳng khác chị mình là mấy, cô xinh đẹp mang nét dễ thương của những cô gái trẻ, hồn nhiên và tươi tắn, so với My thì cơ thể Hân của nhỉnh hơn đôi chút.

    Cả nhà cùng nhau ăn cơm, ông Nhân cũng từ từ cởi bỏ nét nghiêm nghị khi ông quan tâm và hỏi han các con của mình về công việc và học tập, ông cũng dành chút sự quan tâm cho Hân, em gái của Linh.

    Dũng lúc này có vẻ đắn đo, anh nói:

    “Ba, con định qua năm sau sẽ mở một công ty riêng, con đã đi thực địa khảo sát hết rồi.”

    Ông Nhân đột nhiên dừng đũa, mặt ông nghiêm nghị nhăn lại:

    “Mày vẫn còn ý định đó à, tao đã nói…”

    “Nhưng mà ba, con có lý tưởng riêng của mình mà.” Dũng cắt lời ông Nhân.

    “Mày nhìn anh hai mày đi, thằng Trí nó lo lắng cho cái cơ nghiệp của nhà này, còn mày…”

    Dũng lại cắt lời ông Nhân:

    “Ba, nếu anh hai giỏi như vậy thì ba cứ giao lại hết cho ảnh đi, còn con làm gì thì kệ con.”

    Trí vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng:

    “Dũng, em quá rồi đó.”

    Trí lên giọng nói với Dũng, còn ông Nhân lúc này có lẽ đã rất tức giận, nhưng bản lĩnh 30 năm lăn lộn ngoài thương trường của ông không cho phép ông để lộ cảm xúc ra ngoài, mặt ông vẫn lạnh như băng. Ông Nhân đứng lên, vừa bỏ đi vừa nói:

    “Mày muốn làm gì thì làm, nhưng tự mà lo lấy, đừng có kiếm tao”

    “Ba yên tâm, con có thể tự lo”

    Ông Nhân bỏ về phòng, sau khi đóng cửa, cơ mặt ông bắt đầu giãn ra, ông thở dài. Đáng lẽ, ông định sau dự án này thì sẽ về hưu, để lại cơ nghiệp cho hai cậu con trai lớn, 30 năm nay ông đã một tay tạo dựng thành một tập đoàn lớn chuyên về bất động sản. Nhưng thằng Dũng luôn khiến ông đau đầu, một phần do tính tình hai cha con không hợp, nói 1 câu thì cãi 2 câu, thêm nữa là từ hồi còn đi học, Dũng luôn thua kém Trí, cũng vì thế mà ông Nhân lúc nào cũng xem trọng Trí hơn, điều đó vô tình tạo một cảm giác bất mãn trong lòng Dũng, khiến anh lúc nào cũng muốn chứng minh bản thân với cha. Trí và Dũng vốn rất thân thiết với nhau từ nhỏ, nhưng vì những lý do trên, hai anh em ngày càng xa cách từ khi Dũng lên đại học đến giờ.

    Trở lại bạn ăn, Dũng cũng bỏ về phòng, để lại Vy nhìn Trí và Linh, cô ái ngại gượng cười, rồi thở dài lắc đầu. Trí nói:

    “Ba với thằng Dũng cứ gặp nhau là cãi lộn à, em đừng lo.”

    Anh mỉm cười an ủi cô em vợ. Linh đã về làm dâu nhà ông Nhân cũng gần 3 năm, cô có khoảng thời gian sống chung với bố chồng trước khi ông sang Mỹ nên cũng không lạ lẫm gì, riêng Vy chỉ vừa về vài tháng, cô không quen lắm với việc bố chồng và chồng mình cãi nhau như vậy.

    Toàn ngồi cười khà khà, My vẫn thản nhiên ngồi ăn, còn Hân thì hơi sượng. Linh nói:

    “My à, Hân nó mới lên Sài Gòn, có gì em giúp đỡ nó dùm chị nha”

    My mỉm cười tươi rói:

    “Dạ chị hai, cứ để Hân cho em.”

    Trí cũng nói:

    “Hân, em cứ coi đây là gia đình.”

    My quay sang Hân, nháy mắt tinh nghịch, còn Hân thì cười nhẹ, khẽ gật đầu. Hai tháng qua, cô và My đã trở nên thân thiết hơn, đủ để Hân cảm thấy bớt lạc lõng.

    Trí nói thêm:

    “Em đừng có đi theo thằng Toàn là được, nó dạy hư em đó”

    Toàn đang cắn miếng đùi gà, cậu nhăn mặt phản bác:

    “Anh hai, anh nói như em hư lắm vậy đó”

    Sau đó cậu quay qua nhìn Hân:

    “Em Hân yên tâm, thằng nào đụng đến em cứ nói tên anh ra, đừng có sợ”

    Trí nói:

    “Hay quá, năm nay cuối cấp, mày lo mà ôn thi cho tốt đi kìa… à Linh, sắp tới thằng Toàn thi tốt nghiệp, em kèm thêm cho nó giúp anh, anh sợ không ai kèm cặp thì nó rớt là cái chắc.”

    Linh mỉm cười gật đầu. Dù sao, cô cũng là giáo viên, lại dạy ngay trường Toàn đang học.

    Bữa cơm gia đình tiếp tục, bầu không khí dần trở lại bình thường.

  • Thi – Quyển 2

    Bạn đang đọc Quyển 2, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Thi” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/tuyen-tap-thi/


    Phần 1
    Chúng tôi lặng lẽ trốn ở dưới gầm bàn, sau đó quan sát mọi thứ ở trong phòng.

    Nhìn thấy Chuối Tây Tinh đang tiến đến gần người rơm trông giống với bộ dạng của Tiểu Mạn, thần kinh của mỗi người chúng tôi đều căng thẳng, sợ rằng có thể xảy ra điều gì đó không ổn.

    Nhưng vào lúc này, Chuối Tây Tinh lại đột nhiên nói ra những lời như vậy, khiến cho tất cả chúng tôi đều sững sờ, suýt chút nữa đã khiến tôi nôn hết cả bữa ăn đêm qua.

    Tôi dùng ánh mắt quái dị mà nhìm chằm chằm vào Chuối Tây Tinh, mẹ nó cái tên này không thấy ghê tởm sao?

    Anh Ngạo Thiên, còn vận động? Có thể bớt kinh tởm chút được không?

    Thế nhưng Long Ngạo Thiên ở bên cạnh thì lại run rẩy không thôi, trên mặt tràn đầy kinh hãi, sợ đến gần chết.

    Tôi vỗ vai anh ta, đồng thời dùng thanh âm mà chỉ chúng tôi mới nghe được, nói: “Đừng sợ, tên đó không thấy chúng ta đâu, bởi vì lúc này đối phương đang nghĩ người rơm đó là anh đấy! Làm theo những gì chúng tôi đã nói lúc trước, nếu không cái mạng nhỏ này của anh cũng không giữ được đâu!”

    Mặc dù Long Ngạo Thiên rất sợ, nhưng càng sợ chết hơn.

    Anh ta chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra vẻ sợ hãi, khẩn trương đến mức nuốt nước miếng, nhưng vẫn gật gật đầu.

    Sau đó, bên kia Chuối Tây Tinh đã bắt đầu hành động.

    Lần này, cô ta trực tiếp đặt hai tay lên cổ của người rơm, cả người cưỡi ở trên đó, mà bộ dạng này lại vô cùng quyến rũ.

    Hơn nữa còn hướng về phía của người rơm mà mở miệng nói: “Anh Ngạo Thiên mau tỉnh lại đi, ngày tốt cảnh đẹp thì nên vận động một chút.”

    Nói xong, Chuối Tây Tinh còn lắc người rơm thêm vài lần.

    Thấy vậy, tôi dùng cùi chỏ thục vào người của Long Ngạo Thiên một cái, ý bảo anh ta mau nói một câu!

    Làm như vậy sẽ càng có thêm tính mê hoặc.

    Long Ngạo Thiên há to miệng, cuối cùng vừa run rẩy vừa mở miệng nói: “Đủ rồi, anh buồn ngủ quá, anh, anh muốn, anh muốn ngủ…”

    Âm thanh không lớn, trực tiếp phát ra từ vị trí của chúng tôi.

    Nhưng khi nghe từ phương hướng của Chuối Tây Tinh thì giống như phát ra từ chỗ của người rơm kia, mà điều này cũng khiến cô ta không chút nghi ngờ nào, thậm chí còn tỏ ra quyến rũ chạm vào mặt của người rơm.

    “Anh Ngạo Thiên, không được đâu! Không phải anh nói thích em sao! Mau cho em!” Vừa mới nói xong, Chuối Tây Tinh này đã bắt đầu cởi quần áo.

    Long Ngạo Thiên vẫn còn cảm thấy rất lo lắng và sợ hãi, nhưng anh ta vẫn tiếp tục mở miệng nói: “Không, đừng nói chuyện nữa, anh, anh thật sự, thật sự rất buồn ngủ, anh, anh muốn ngủ, ngủ…”

    Lúc Chuối Tây Tinh đang cưỡi trên người của người rơm, sau khi nghe thấy lời này, thân thể của cô ta rõ ràng đã cứng đờ một chút, trong miệng tựa hồ phát ra một tiếng “Hừ” lạnh.

    Điều này rõ ràng khác với những gì cô ta tưởng tượng.

    Lúc trước chỉ cần cô ta xuất hiện, căn bản không cần cô ta mở miệng nói mấy câu nịnh nọt, đối phương đã bật người lên luôn rồi.

    Nhưng ngày hôm nay, tình hình có phần hơi khác.

    Sau đó, Chuối Tây Tinh lắc người rơm thêm vài lần, lúc nhìn thấy người rơm này thực sự không có phản ứng gì thì liền đứng dậy, nghi ngờ mà đánh giá người rơm ở trước mặt.

    Thấy vậy, trái tim của chúng tôi đều bị treo lên.

    Làm ơn đừng nhìn thấy bất kỳ sai sót nào, nếu không chuyện này coi như tiêu.

    Sau khi xem xét một hồi, Chuối Tây Tinh đột nhiên lẩm bẩm một mình: “Tại sao lại có ít dương khí như vậy, lẽ nào là sắp dầu hết đèn tắt* rồi sao?”

    ***Dầu hết đèn tắt***: Câu này ở trong một đoạn khuyết giao ở Việt Nam/ một đoạn ca dao của Trung Quốc để ám chỉ sức khỏe kiệt quệ, những người ở lứa tuổi gần đất xa trời.

    Nói xong, Chuối Tây Tinh đã khịt khịt cái mũi, còn hướng về phía của người rơm nhìn mà hít một hơi thật sâu.

    Trừ cái đó ra, cô ta còn đưa đầu lưỡi ra liếm lên người của người rơm.

    Kết quả của hành động này đã khiến cô ta liếm hết toàn bộ bột chu sa ở trên người của người rơm vào trong miệng.

    Hơn nữa, loại bột chu sa này đã bị người ta động tay động chân, cho nên mới có thể khiến Chuối Tây Tinh này hoàn toàn không thể cảm thấy bất cứ điều gì khác thường.

    Mà thứ này cũng giống như một thứ độc dược mãn tính, lúc đầu sẽ không có gì xảy ra, nhưng đợi đến khi độc tính đạt đến một mức độ nhất định và bắt đầu phát tác thì chính là vô phương cứu chữa.

    Chuối Tây Tinh liếm thêm mấy lần nữa nhưng người rơm vẫn không có chút động tĩnh, cô ta lại tiếp tục thổi một luồng khói màu xanh vào mặt của người rơm, sau đó lên tiếng nói: “Anh Ngạo Thiên, tại sao trên người của anh lại có một mùi kỳ lạ như vậy, hay là chúng ta cùng nhau đi tắm kiểu Uyên Ương* đi!”

    ***Tắm Uyên Ương***: Một thuật ngữ chỉ việc tắm chung giữa hai người.

    Nói xong, Chuối Tây Tinh bắt đầu nũng nịu với người rơm như một đứa trẻ con.

    Làn khói xanh được phun ra từ trong miệng của Chuối Tây Tinh rõ ràng là có vấn đề.

  • Con dâu lạnh lùng – Tác giả Khởi nguồn dục vọng

    Phần 1: Khởi đầu
    Cling… cling… cling…

    Một chàng trai độ 28 – 29 tuổi đang khá bận rộn hối hả với công việc ở công ty, thì chuông điện thoại vang lên.

    “Alo…”

    Một giọng nói trung niên có vẻ rất xúc động:

    “Hải à… bác Năm đây.”

    “Vâng… cháu chào bác…”

    “Bố mày leo cây không cẩn thận bị ngã xuống đất giờ đang đi viện cấp cứu.”

    “Sao ạ… Leo cây gì mà bị ngã thế ạ?”

    “Hình như trèo lên cao lấy phong lan.”

    “Trời ạ bảo bao lần không được làm thế rồi. Bố cháu có bị nặng không ạ?”

    “Không rõ lắm, hình như gãy tay gãy chân rồi, đang đi cấp cứu ở bệnh viện huyện. Cháu về ngay nhé!”

    “Vâng, để cháu sắp xếp công việc rồi về ngay ạ.”

    “Chuẩn bị thêm tiền, có thể sẽ nằm viện lâu đấy.”

    “Tiền không phải lo bác ạ. Không nguy hiểm đến tính mạng là được. Chắc khoảng 8 giờ tối cháu đến nơi. Bác chăm bố giúp cháu nhé!”

    “Tất nhiên rồi. Hai bác và mấy cô chú vẫn đang ở đây mà.”

    “Vâng, cảm ơn bác.”

    Bạn đang đọc truyện Con dâu lạnh lùng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/con-dau-lanh-lung/

    Chàng trai tiếp tục bấm điện thoại gọi đi.

    Ở đầu dây bên kia một người phụ nữ xinh đẹp đang nằm trên tấm thảm tập yoga vừa nghe nhạc vừa uốn éo, bộ đồ bó sát tôn lên dáng người cao thân hình đầy đặn đôi chân dài miên man cặp ngực nảy nở cặp mông khêu gợi, vầng trán lấm tấm mồ hôi hiện lên vẻ khỏe khoắn đầy sức sống.

    “Anh à!”

    “Em ơi, bố anh đang cấp cứu trong bệnh viện.”

    Người phụ nữ hoảng hốt:

    “Có sao không anh?”

    “Anh chưa rõ lắm, đang cấp cứu. Giờ anh đi rút tiền. Em ở nhà chuẩn bị đồ đi rồi mình về quê.”

    “Vậy là ngày mai ngày kia nghỉ làm à anh?”

    “Chắc phải thế thôi. Em xin nghỉ đi.”

    “Vâng.”

    Bạn đang đọc truyện Con dâu lạnh lùng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/con-dau-lanh-lung/

    Người phụ nữ chạy vào phòng tắm nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ thể dục trên người, cơ thể trắng bóc khỏe khoắn thon gọn, nước từ vòi sen chảy ra thấm xuống bầu ngực trắng ngần hai núm vú nhỏ xinh hồng hào, bên dưới là vùng bụng phẳng lì do cô hay lắc vòng và tập thể dục thường xuyên, xuống giữa hai đùi là đám lông đen nhánh gọn gàng cặp chân dài miên man như người mẫu.

    Bạn đang đọc truyện Con dâu lạnh lùng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/con-dau-lanh-lung/

    “Làm gì mà hoảng hốt thế chú Hải?”

    Ngọc Mai ở bộ phận kế toán công ty cũng là chị vợ của Hải, mối tình giữa Hải và Nguyệt Anh là do Ngọc Mai làm bà mối.

    “Em về quê chị ơi. Bố em trèo cây bị ngã, giờ đang cấp cứu.”

    “Bác có sao không?”

    “Em cũng chưa rõ lắm, hình như gãy chân…”

    “Nghiêm trọng vậy à? Thế chú về đi, có gì bảo Nguyệt Anh nhắn chị nhé rồi cuối tuần chị đưa ông bà về thăm.”

    “Vâng.”

    Bạn đang đọc truyện Con dâu lạnh lùng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/con-dau-lanh-lung/

    Chàng trai tên Huy Hải là một người chăm chỉ, cần mẫn, nhiệt tình trong công việc, sinh ra và lớn lên ở vùng miền núi Tây Bắc cách thủ đô Hà Nội khoảng 100km. Ngay từ nhỏ Huy Hải đã biểu hiện là một người thông minh chăm chỉ mặc dù con nhà nghèo nhưng luôn luôn đạt học sinh giỏi trong suốt 12 năm học phổ thông, lên đại học Hải tiếp tục duy trì thành tích học tập đáng nể liên tục được nhận học bổng, ngoài giờ học Hải còn đi làm thêm để trang trải sinh hoạt và học phí.

    Ra trường với tấm bằng xuất sắc Hải nhanh chóng tìm việc – thi tuyển – phỏng vấn và được nhận vào làm nhân viên kinh doanh ở một công ty lớn là niềm ước ao của biết bao nhiêu người.

    Khi bắt đầu kiếm ra tiền trang trải cuộc sống ở thủ đô và dư ra để gửi về cho bố mẹ để bố mẹ không còn vất vả mà an hưởng tuổi già, nhưng một ngày nọ Hải nhận được tin sét đánh rằng mẹ đã qua đời, Hải không dám tin nhưng khi về nhà và nhìn thấy cơ thể mẹ lạnh lẽo nằm đó thì ngã quỵ xuống suy sụp… chưa kịp báo đáp công ơn dưỡng dục thì mẹ qua đời vì bệnh ung thư, mấy năm gần đây sức khỏe mẹ có vẻ giảm sút nhưng bố mẹ giấu không cho Hải biết, Hải không ngờ mẹ lại bị bệnh nghiêm trọng đến vậy.

    Mất mẹ động lực phấn đấu của Hải có vẻ giảm đi nhiều, đúng khoảng thời gian tuyệt vọng nhất thì chị Ngọc Mai phòng kế toán là người rất quý Hải (Hải thường nhiệt tình giúp mọi người mấy việc lặt vặt phổ biến nhất là mấy cái lỗi về máy tính), thấy vẻ đẹp trai thư sinh lại chăm chỉ nhiệt tình tốt tính nên giới thiệu cô em gái tên Nguyệt Anh cho Hải.

    Hải là một chàng trai nhát gái vì trong suốt quá trình học phổ thông và đại học Hải chỉ quan tâm đến học và làm thêm không có thời gian nào yêu đương, Hải cũng có thích vài người nhưng không có thời gian tán tỉnh nên cứ một mình mãi, đến khi đi làm thì Hải là một người ham việc, việc gì cũng làm kể cả không phải của mình nên mọi người vô cùng coi trọng và yêu quý Hải, đi làm từ sáng đến tối mịt mới về, làm quần quật suốt ngày đến đêm lại đọc tài liệu, đọc sách nên cứ thế lủi thủi một mình.

    Gia đình Nguyệt Anh gồm: Bố mẹ, Nguyệt Anh và chị Ngọc Mai, chị Ngọc Mai đã lấy chồng và có 1 đứa con gái kháu khỉnh đáng yêu chồng chị là một anh công an. Bố mẹ rất nghiêm khắc nên hai chị em luôn trong sự kiểm soát và quản lý của bố mẹ chính vì vậy mà hai chị em lớn lên trong sự bao bọc đôi khi là thái quá nên cũng không yêu đương nhăng nhít như những bạn cùng trang lứa khác. Bố mẹ quản lý và giám sát rất chặt nên Nguyệt Anh cũng giống như Huy Hải đều chưa yêu ai, hai người là mối tình đầu và trở thành vợ chồng đến giờ.

    Xét về kinh tế, địa vị thì gia đình Nguyệt Anh hơn hẳn gia đình Hải nhưng họ vẫn gả con gái cho Hải vì cái sự trung thực, chín chắn, có chí tiến thủ, đáng tin cậy của Hải. Bố mẹ Nguyệt Anh cũng đi lên từ hai bàn tay trắng nên rất coi trọng những người có ý chí biết phấn đấu không quan trọng xuất thân… Họ đã nhìn thấy một vài trường hợp con trai của các nhà giàu có, người tốt thì ít mà đa số chỉ biết ăn chơi phá phách lêu lổng thậm chí cờ bạc nghiện ngập, cưới về lại hành hạ đánh đập vợ con rồi lăng nhăng bên ngoài. Họ không an tâm chút nào.

    Hai vợ chồng cũng muốn con gái cưới chồng có điều kiện ngang bằng hoặc thấp hơn cũng chẳng sao để họ có tiếng nói trong cuộc hôn nhân của con gái, cho dù con gái đã lớn và đi lấy chồng nhưng họ vẫn muốn bảo vệ con gái không để con gái của mình bị thiệt thòi bị đối xử tệ bạc, chỉ cần con gái hạnh phúc là họ mãn nguyện. Nhà không có con trai nên phải cho con gái lấy chồng gần để thi thoảng con gái còn về nhà chơi hoặc họ có thể dễ dàng đến thăm con gái.

    Đám cưới giữa hai bên có sự chênh lệch khá lớn một bên là gái thủ đô một bên là chàng rể nhà nghèo ở vùng quê lại còn là miền núi nhưng không vì vậy mà Hải bị coi thường, gia đình nhà vợ vẫn rất coi trọng Hải bố mẹ vợ còn tặng một căn chung cư gần nhà để có thể dễ dàng thăm con gái.

    Hải mấy năm đi làm lương khá cao cũng tích cóp được một số tiền kha khá nên mua một chiếc ô tô nhỏ để che nắng che mưa đưa đón vợ và tiện đường đi làm, phải biết rằng không khí ở Hà Nội vô cùng ô nhiễm, cứ suốt ngày phơi mặt ngoài đường thì chẳng mấy chốc mà viêm xoang viêm mũi.

    Bạn đang đọc truyện Con dâu lạnh lùng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/con-dau-lanh-lung/

    100km đi ô tô thì không phải xa lắm nhưng công việc rất bận hiếm khi được về quê đây coi như là dịp về thăm nhà, tránh xa cái ô nhiễm ngột ngạt xô bồ chốn thành thị.

    Trên xe ô tô hai vợ chồng không nói với nhau câu gì, mỗi người đều lo lắng theo đuổi một ý nghĩ riêng, chiếc xe bon bon chạy trên đường cảnh vật bên ngoài khá vắng lặng, nhà Hải còn phải đi qua thành phố HB mới đến nơi.

    Đến bệnh viện huyện đã gần 8h tối, Hải lấy điện thoại ra gọi:

    “Bác Năm ơi… bố cháu sao rồi ạ…”

    “Vừa mổ xong… chuyển về giường bệnh rồi… đến nơi chưa?”

    “Cháu vừa xuống xe đây”

    “Đến khu nhà A phòng 206 nhé…”

    Bạn đang đọc truyện Con dâu lạnh lùng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/con-dau-lanh-lung/

    Ngó vào trong phòng bệnh:

    Hải: “Bác Năm… bác gái… bố…”

    Nguyệt Anh: “Cháu chào hai bác, chào bố…”

    Bác Năm mắt sáng lên: “Cuối cùng cũng đến…”

    Hải: “Bố ơi… bố đỡ chưa…”

    Ông Bảy nằm trên giường đang truyền nước, hé mắt ra giọng yếu ớt: “Hải…”

    Hải đến gần nắm tay bố: “Bố có sao không…”

    Ông Bảy rên khẽ: “Ahh…”

    Bác Năm: “Đừng chạm vào người… chỗ nào cũng là vết thương… ngã dập xuống bị choáng, khó thở gãy chân bên phải… tay may không gãy nhưng chưa cử động được đâu…”

    Hải: “Đã nói rồi mà cứ…”

    Bác Năm: “Vận hạn 53 khó tránh… đùi còn bị cây tre đâm vào may mà không cắm vào bụng cổ hoặc đầu không thì không giữ được mạng đâu…”

    Bác Thanh (Vợ bác Năm): “Cháu ăn gì chưa Nguyệt Anh…”

    Nguyệt Anh: “Cháu chưa…”

    Bác Thanh (Vợ bác Năm) “Đi ăn cơm đi… để thằng Hải ở đây nó trông… rồi mua cơm hộp về cho nó”

    Hải: “Bố cháu ăn cơm được chưa bác”

    Bác Năm: “Chưa đâu… bác sĩ bảo đừng cho ăn vội… đang khó thở còn theo dõi nội tạng bên trong nữa…”

    Hải thở dài: “Cháu đã bảo bố cháu rồi… hái phong lan làm gì… có được mấy đồng đâu mà cứ cố…”

    Bác Năm cứ nhìn chằm chằm vào Nguyệt Anh làm cô hơi mất tự nhiên, Nguyệt Anh mặc áo sơ mi quần bò giày gót thấp nhìn khá đơn giản nhưng đẹp thì mặc gì cũng thấy đẹp làm ông Năm si mê không giấu nổi vẻ thòm thèm.

    Bác Năm: “Không hẳn vì tiền… cái nào đẹp ưng bụng thì đem về treo trong nhà làm cảnh như kiểu một thú vui thôi… khà khà…”

    Bác Thanh (Vợ bác Năm): “Đi ăn cơm thôi ông… Hải ở đây tí bác mua cơm về cho nhé…”

    Bác Năm vui mừng: “Nào… Nguyệt Anh đi với hai bác…”

    Nguyệt Anh nhìn vào Hải cầu cứu: “Cháu ở với anh Hải…”

    Hải: “Em đi ăn cùng hai bác đi…”

    Nguyệt Anh: “Nhưng mà… em…”

    Hải kéo Nguyệt Anh lại nói nhỏ: “Giúp anh đi… anh trông bố… em đi mua đồ ăn ngon ngon đãi hai bác… hai bác vất vả cả ngày nay rồi… giúp anh nhé…”

    Nguyệt Anh hiểu ra ý của Hải thì gật đầu: “Vâng…”

    Hải nhìn sang hai bác: “Các bác các cô chú về rồi à bác, còn ai ở gần đây không rủ đi ăn cơm luôn”

    Bác Thanh (Vợ bác Năm): “Về hết rồi, vừa về xong thì cháu đến”

    Bác Năm: “Anh em sống tình nghĩa lắm… vừa nãy đứng một đống ở đây trật cả phòng bệnh… khà khà… cho dù cháu không về thì mấy anh em vẫn thay nhau chăm bố cháu tốt…”

    Hải cảm động: “Cảm ơn các bác… cháu ở xa nhờ cậy vào các bác các chú chăm sóc bố cháu… bảo bố về thành phố ở với cháu mà không chịu…”

    Bác Năm: “Ối trời ơi… còn lâu ông ấy mới lên thủ đô… kể cả bác bác cũng chả lên đâu ngột ngạt bí bách lắm… sống ở quê sướng hơn… hề hề…”

    Hải: “Hai bác đi ăn cơm đi… Nguyệt Anh, em đi với hai bác…”

    Nguyệt Anh: “Vâng…”

    Ông Năm khá vui sướng khi được đi ăn cùng người đẹp thành phố nên ông gọi bia ra uống, càng uống càng thấy say không biết say bia hay say vẻ đẹp của người phụ nữ đối diện nữa.

    Ông Năm khá đa tình và ham rượu chè bà Thanh là người vợ thứ 2, bà Thanh kém ông Năm 8 tuổi, hai người có với nhau hai người con, một bé gái học lớp 11 đứa con trai cả thì đang học năm hai cao đẳng ở Hà Nội.

    Người vợ trước không chịu được thói lăng lăng say rượu thì lèm bèm của ông Năm nên đã đem hai đứa con về gần nhà ngoại sinh sống, chúng đã lớn và đã lập gia đình hầu như ông Năm không còn có liên lạc gì với vợ cũ và các con.

    Bác Thanh: “Ăn đi cháu…”

    Nguyệt Anh: “Bác cứ để cháu tự nhiên ạ…”

    Ông Năm mặt đỏ bừng: “Gái thủ đô chắc không quen ăn đồ dưới quê đâu nhỉ”

    Nguyệt Anh: “Đâu có… ngon mà bác… thịt gà rất chắc và ngọt không bở bở khó ăn như gà công nghiệp”

    Ông Năm: “Khà khà… bác có lên thủ đô mấy lần… chỉ có bún phở Hà Nội là thích thôi… còn lại đồ ăn dở tệ… phải ăn đồ đắt tiền mới ngon còn quán bình dân thì không ngon bằng ở quê được…”

    Bác Thanh: “Ông này… nói linh tinh…”

    Nguyệt Anh: “Thật đấy bác ạ… đồ ăn ở đây ngon hơn quán trên Hà Nội nhiều…”

    Ông Năm: “Đấy… bà thấy chưa…”

    Ông Năm gắp một miếng thịt vào bát Nguyệt Anh, Nguyệt Anh khó chịu hơn nhăn mặt lại…

    “Bác cứ để cháu tự gắp…”

    Ông Năm: “Ăn nhiều vào… bác thích những người đầy đặn mũm mĩm…”

    Bác Thanh: “Cái ông này… say rồi lại nói hươu nói vượn…”

    “Khà khà…”

    Nguyệt Anh rất khó chịu cô không hề ưa ông bác trước mặt: Ông ta đang nhai thức ăn nhồm nhoàm, nói chuyện bỗ bã bất lịch sự, còn hay liếc nhìn cô rồi cười nữa chứ, lúc ông Năm cười là hàm răng vàng khệch lại hiện lên khiến Nguyệt Anh ám ảnh. Lúc đi bộ về phòng bệnh ông Năm còn cố ý đứng gần khiến Nguyệt Anh nhăn mũi vì mùi hôi khó chịu. Ông năm không cao to nhưng được cái đen hôi, tóc hơi hói bết dính lại (Chắc hôm nay chưa tắm).

    Bạn đang đọc truyện Con dâu lạnh lùng tại nguồn: http://truyensextv2.cc/con-dau-lanh-lung/

    Nguyệt Anh đưa hộp thức ăn cho Hải: “Anh ơi ăn cơm đi…”

    Hải: “Cảm ơn em…”

    Ông Bảy nhìn mọi người gương mặt hiện lên vẻ đau đớn mệt mỏi. Thuốc tê đã hết tác dụng nên giờ cả người ông đau nhức vừa phải truyền thêm giảm đau.

    Ông Năm: “Cho cái Nguyệt Anh về ngủ nhà bác nhé Hải”

    Nguyệt Anh sợ hãi: “Không… không đâu…”

    Bác Thanh (Vợ ông Năm): “Về ngủ với cái Hiền nhà bác…”

    Ông Năm vui mừng: “Đúng… đúng đấy…”

    Nguyệt Anh: “Anh… em không đi đâu… em ở đây với anh thôi”

    Bác Thanh: “Bác có đem theo chiếu với chăn gối để ngủ tạm… giờ viện đông không có chỗ nằm… để Hải ngủ đây… sáng mai lại quay lại… ngủ đây sao được…”

    Nguyệt Anh: “Anh…”

    Hải: “Em về ngủ với cái Hiền nhé… anh ngủ đây còn chăm bố…”

    Nguyệt Anh: “Em ngủ đây cơ…”

    Hải: “Em ngủ đây sao được… về nhà bác Năm ngủ…”

    Nguyệt Anh: “Khônggg…”

    Ông Năm: “Phòng toàn con trai… cháu ở đây không tiện đâu…”

    Bệnh viện tuyến huyện cơ sở vật chất khá nghèo nàn, phòng bệnh cũ kỹ, thiết bị lạc hậu, cái nút để ấn gọi bác sĩ nó đã hỏng từ đời nào rồi, nếu muốn gọi thì phải trực tiếp sang phòng trực mới được, phòng vệ sinh phòng tắm nhìn khá nhếch nhác có mùi khó chịu vì cái nắp đậy cống bị hở không ngăn được mùi bốc lên. Trong phòng có 10 giường bệnh đều kín chỗ nên chỉ có thể dải chiếu nằm dưới sàn ngủ tạm.

    Không có lựa chọn nào khác Nguyệt Anh đành phải đi theo bác Thanh, Nguyệt Anh rất đề phòng ông Năm sợ ông sẽ làm chuyện gì đó xấu xa nhất là đang có hơi men trong người, Nguyệt Anh không dám nói cho chồng biết sợ chồng sẽ lo lắng.

    Trước khi đi Nguyệt Anh cứ nhìn vào Hải mãi không thôi, Hải nhìn thấy xua tay ra hiệu cho cô đi đi.

  • Diễm

    Phần 1
    Cách đây mấy năm…

    Lúc đó mình bắt đầu học trung cấp năm đầu ở tỉnh. Nghe thì nghĩ là còn trẻ chứ thật ra mình cũng già rồi. Mất hết thời gian 2 năm ăn chơi đàn đúm khi học đại học ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ biết gái gú, nhậu nhẹt và game. Cả năm học mình đến trường chắc được vài buổi, cuối cùng bị trường đuổi học. Ông bà già nản quá, lôi đầu mình về quê bắt học trung cấp gần nhà cho dễ bề quản lý

    Mình thì hơi ăn chơi, gia cảnh tàm tạm, ông bà già cũng quen biết khá rộng nên không lo thất nghiệp sau này. Nói chung, mình lúc đó vẫn còn rất ham vui, sống không lo nghĩ hay vướng bận điều gì cả, ngày học đêm chơi, có hôm ngày chơi đêm cũng chơi luôn (chơi gì thì chắc các bác cũng hiểu )

    Cuộc sống cứ vậy trôi qua, không có gì đáng nói nếu chị ấy không xuất hiện…

    Hôm đó, mình đi học về thì thấy ba mẹ đang dọn dẹp phòng chị 2 (nhà mình có 3 chị em, mình là út. Cả hai người đều đã có gia đình dọn ra ở riêng cả rồi, nên phòng chị 2 và chị 3 ở đến giờ vẫn bỏ trống, đồ đạc vứt lung tung trong ấy. Các bác cứ nghĩ cái nhà kho thế nào thì căn phòng này ở nhà mình có tác dụng như thế ấy).

    Thấy tự dưng sao hôm nay ba mẹ lại dọn dẹp căn phòng này, mình hơi ngạc nhiên nên hỏi. Thì mẹ bảo là hôm nay có chị Diễm ở dưới quê lên nhà mình ở luôn. Chị Diễm là con của dì Hai, năm nay 23 tuổi, nghĩa là lớn hơn mình đúng một tuổi. Dì Hai là bà con xa, chứ không phải chị ruột của mẹ mình nha các bác. Nói ra thì hơi rắc rối, mẹ mình và dì Hai là chị em họ (bà ngoại mình thứ 4, mẹ của dì Hai thứ 3).

    Hồi nhỏ mỗi khi nghỉ hè hay đến dịp lễ tết mình hay về quê chơi, nhiều kỷ niệm lắm các bác à. Nhưng sau này, từ khi lớn lên rồi biết đua đòi (chắc khoảng cấp 2), thì mình không về dưới cùng ba mẹ nữa. Chị Diễm trong ấn tượng của mình là một con bé đen nhẻm, mặt mũi lem luốc nhưng rất lanh, trưa trưa vẫn hay rủ mình trốn ngủ trưa đi sang mấy nhà hàng xóm ăn trộm xoài, điều về chấm muối ớt ăn .

    Lúc ấy còn nhỏ nhưng chị rất thương mình, khi bị dì Hai phạt đòn vì tội trốn ngủ trưa chị luôn bao che cho mình, lúc nào cũng nhận tội là tại chị xúi bậy mình, nhờ vậy mà lần nào mình cũng tránh được đòn roi (nhỏ xíu biết gì đâu, toàn đưa con gái ra nhận tội thay, hơi hèn các bác nhỉ )

    Giờ nghe mẹ nói chị Diễm lên đây ở luôn, tự dưng bao nhiêu ký ức ùa về, nhìn cái thẹo to tướng do bị chó cắn ở chân khi đi trộm xoài mà thấy lòng nao nao. Rất lâu rồi mình không gặp chị, không biết bây giờ chị thế nào rồi, có còn đen thui như hồi xưa không…

    – Chừng nào chị Diễm lên vậy mẹ?
    – Chiều nay dì Hai với chị mày lên. Đứng không đó làm gì? Lại phụ mẹ dọn dẹp cho lẹ coi.

    Mình chạy lại lúi húi phụ mẹ quét dọn, miệng không ngớt hỏi tiếp:

    – Mà sao chị Diễm không ở dưới quê, lên đây chi vậy mẹ?

    Mẹ chép miệng:

    – Thì ba mày xin việc giùm nó, chứ để con gái mà cứ đi làm ở mấy cái xí nghiệp dưới đó, lương ba cọc ba đồng, tăng ca suốt ngày không có thời gian nghỉ ngơi, thấy tội quá!

    À ra vậy, theo mình được biết thì trước giờ chị Diễm làm ở mấy cái xí nghiệp giày da này nọ, nghe nói tụi cấp trên bóc lột sức lao động công nhân ghê gớm lắm. Giờ nghe vậy thấy cũng mừng cho chị! Nhưng mà chị hồi trước mới học xong cấp 3 đã phải nghỉ học do nhà không có tiền cho học lên cao, thất nghiệp mới đi làm công nhân. Giờ không biết ba mình xin được cho chị làm ở đâu cũng hay thật.

    – Cũng có việc gì tốt đâu. Chị Ánh con bác Quang đang cần người phụ việc ở tiệm làm tóc, ba mày nghe vậy nên xin giùm, sẵn chị Ánh dạy nghề luôn. Mốt con Diễm về quê mở tiệm làm tóc, hi vọng cuộc sống cũng đỡ hơn… – Mẹ mình thương cảm nói.

    Bác Quang là bạn làm cùng cơ quan với ba mình, hai ông già suốt ngày café rồi ngồi đánh cờ, khá thân thiết. Bác có hai người con, chị Ánh 27 tuổi là con gái đầu, có chồng nhưng chồng vừa chết vì tai nạn xe cộ hồi năm ngoái. Còn đứa em trai suốt ngày quậy phá nên bác ấy mới tống nó đi nghĩa vụ quân sự năm nay. Chị Ánh là chủ tiệm làm tóc cũng không lớn lắm, nhưng do khéo tay và chiều lòng khách nên tiệm lúc nào cũng đông.

    Hì hục dọn phụ mẹ đến gần 1h trưa mới xong, mình ăn vội chén cơm rồi vào phòng ngủ. Trưa nay có tiết học nhưng trời nắng quá, cộng thêm đang ngủ ngon nên đánh luôn một giấc đến xế chiều. Đang nằm nướng thì mình nghe tiếng xe máy dừng trước nhà, rồi tiếng cười nói ồn ào của mẹ với ai đó, chắc là dì Hai lên rồi.

    Mình lồm cồm ngồi dậy, đi ra cầu thang ngồi lén ngó xuống. Nhà mình 2 tầng, ba mẹ ngủ tầng trệt, mình ở tầng 2, phòng của hai chị mình khi trước ở cũng nằm trên này, nên khi ba mẹ có khách mình hay ra ngồi hóng chuyện. Cầu thang nằm bên phía để bộ salon khách ngồi, lại ở trên cao nên rất ít ai để ý thấy có thằng đang rình rập

    Dưới nhà cười nói xôn xao, ba đang rót trà với bánh ngọt mời dượng và dì Hai. Nhưng mà sao không thấy chị Diễm đâu. Mình đang thắc mắc thì nghe mẹ kêu lớn:

    – Diễm vô đây ngồi nè con, làm gì đứng ngoài đó hoài vậy?
    – Dạ, bông đẹp quá nên con đứng ngắm tí…

    Có tiếng lí nhí của con gái từ ngoài sân vọng vào, êm tai vãi, nghe mà mát lỗ tai dễ sợ

    Dì Hai cười cười nói :

    – Chắc nó mắc cỡ.
    – Có gì đâu, toàn người nhà, trước sau gì nó cũng ở đây lâu dài, mắc cỡ gì không biết nữa.

    Mẹ nói, rồi đi ra sân. Một lúc sau nắm tay một cô gái vào, nhìn mà không tin vào mắt mình luôn các bác ạ, chị Diễm năm nào trong trí nhớ của mình khác xa với cô gái này nhiều lắm.

    Chị khá cao, chắc khoảng hơn 1m6, dáng người hơi gầy. Mặc quần jean áo thun, gu trời trang cũng không tệ lắm, không lúa như mình vẫn hay nghĩ về gái quê. Mắt chị to đen, chiếc mũi nho nhỏ, đôi môi thì mím chặt lại chắc là vì đang xấu hổ, nhìn đáng yêu đến thót tờ rym ý lộn thót tim

    Nhìn chị tự dưng mình có cảm giác chị thật mong manh yếu đuối, muốn được che chở ngay. Da chị không biết dưỡng kiểu gì mà trắng hồng chứ không đen như lúc nhỏ, dường như chị lột xác giống mấy con rắn mình hay thấy trên tivi trong chương trình thế giới động vật .

    Điểm đặc biệt mình ấn tượng nhất ở chị là mái tóc dài chấm lưng, đen mượt mà, chứ không nhuộm xanh đỏ tím vàng đủ màu như con gái trên này. Nghe nói con gái ở quê hay gội đầu bằng quả bồ kết, không biết có phải chị cũng vậy hay sao mà tóc bóng mượt ơi là mượt, nhìn cứ muốn được vuốt ngay.

    Vào được một lúc, dang nghe ba mẹ mình hỏi chuyện thì chợt dì Hai hỏi thăm mình:

    – Thằng T đâu rồi em? (mình xin phép được giấu tên)

    Ba mình cười:

    – Giờ này nó còn đang nằm nướng trên phòng, thằng này con trai mà ngủ dữ lắm, suốt ngày ăn rồi ngủ, dậy thì đi chơi. Lêu lổng lắm chị à, vợ chồng em dạy mãi không được. Nay có cháu Diễm lên đây, chắc phải nhờ kèm cặp nó giùm.

    Ba mình là vậy, gặp ai cũng bêu xấu con trai. Mà không hiểu sao lúc này, nghe ba mình nói xong tự dưng chị Diễm ngó lên cầu thang, đúng lúc cái đầu mình đang ló ra nhìn chị. Thế là bốn mắt nhìn nhau trào máu họng, mình hoảng hồn lật đật thụt đầu vô, còn nghe loáng thoáng tiếng chị cười khúc khích.

    – Gì vậy Diễm?

    Có tiếng dì Hai hỏi. Chắc tự nhiên nghe chị cười, dì lấy làm lạ.

    – Dạ, không có gì.

    Mình len lén nhìn xuống thì thấy chị đang le lưỡi, rồi lại ngồi cúi đầu mân mê mấy ngón tay.

    Cả nhà ngồi nói chuyện thêm gần tiếng sau thì hai vợ chồng dì Hai về, không quên dặn dò chị Diễm cố gắng học nghề. Ba mẹ có giữ lại ăn cơm nhưng dì Hai nhất quyết từ chối, chắc nhờ vả lo cho chị Diễm cũng làm dì thấy ngại rồi, không muốn phiền thêm.

    Tranh thủ lúc ba mẹ tiễn dì dượng về, mình lật đật chạy vào toilet rửa mặt mày, mặc áo vào (mình ở nhà toàn cởi trần, khi trước có chơi thể hình nên người khá đô ), xong rồi chạy tọt xuống dưới nhà ngay.

    Lúc này chị Diễm cũng vừa đi vào sau khi tiễn dì dượng về quê, mặt chị buồn buồn, chắc lần đầu xa gia đình, nhìn mà thấy tội. Mình đi lại gần bắt chuyện ngay:

    – Chị, nhớ em không?

    Chị ngước nhìn mình (mình cao hơn 1m7, không cao lắm nhưng được cái cao hơn chị), một lúc sau mới cất được tiếng:

    – T phải không? Nay cao dữ hén!

    Vừa xuống đã nghe khen, mình khoái chí cười tít mắt:

    – Cao vậy mà chị còn nhìn ra em hả?

    Vừa nói mình vừa đứng sát lại gần, đưa tay đo khoảng cách từ đỉnh đầu chị so với người mình thì khoảng tầm ngang cổ gần đến tai.

    – Chị nhìn đâu có ra, tại thấy cưng ở nhà này, không phải T thì là ai nữa? Với lại nhìn mặt cũng quen quen.

    Chị nhìn mình cười lém lỉnh.

    Hóa ra chị vẫn lanh như xưa, nãy giờ mình bị vẻ ngoài của chị đánh lừa rồi. Ơ mà, chị vừa kêu mình là gì ấy nhỉ? Cưng à? Ax ax tức vãi, mình ghét nhất ai gọi mình bằng cái từ này

    Mình nhăn mặt:

    – Đừng gọi em là cưng. Em lớn rồi đâu phải như hồi đó, cưng gì không biết.

    – Lớn thì lớn vẫn nhỏ hơn chị, gọi cưng nghe cho nó thân mật.

    Chị hấp háy đôi mắt đen láy, thật là…

    Mình tức quá mà không biết nói gì, làu bàu:

    – Lớn hơn có 1 tuổi mà làm thấy ớn…

    Chưa nói xong thì ba mẹ đi vào, làm mình ngưng ngang. Ba mẹ kêu mình phụ chị mang đồ lên lầu, chị tất nhiên là sẽ ở phòng kế phòng mình ở trên lầu rồi, đêm nay nhát ma hù cho biết tay. Nghĩ tới cảnh đó mình thấy khoái chí trong lòng, miệng cười đểu.

    – Cưng cười gì mà ghê vậy? Nghĩ bậy gì đó?

    Tiếng chị vang bên tai làm mình giật bắn, lật đật ấp úng:

    – Đâu có, đâu có gì đâu. Em đang nhớ lại cảnh thằng bạn bị té xe, nên thấy mắc cười.

    Chị nhìn mình nghi ngờ:

    – Bạn té xe mà mắc cười, sao cưng ác quá vậy?!
    – Té nhẹ à chị ơi, tại nó chạy xe bốc đầu lấy le với tụi con gái nên bị té, mắc cười lắm!

    Công nhận tài nói xạo của mình vãi thiệt, chị tin sái cổ ngay, không hạch hỏi gì thêm nữa.

    Phụ chị đưa đồ vào phòng xong xuôi, chị bảo mình:

    – Xong rồi, cám ơn cưng nghen. Giờ chị phải đi tắm, còn xuống phụ dì dượng dọn cơm nữa.

    Nghe chị đuổi khéo, mình đành đi xuống nhà. Trong đầu không hiểu sao lại cứ tưởng tượng đến những hình ảnh lung tung…

  • Vương Trường Sinh – Quyển 2

    Bạn đang đọc Quyển 2, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Vương Trường Sinh” tại đây: http://truyensextv2.cc/tag/tuyen-tap-vuong-truong-sinh/


    Phần 1: Vương Minh Nhân về tông
    “Chúc mừng thất ca, tiến vào Trúc Cơ tầng bốn.”

    Vương Thanh Thuân cười hàm hậu, chúc mừng.

    Vương Thanh Sơn mỉm cười, nói: “Mọi người tán gẫu cái gì thế! Ta vừa rồi tựa như nghe được mọi người nói cái gì bán đấu giá.”

    “Thanh Sơn, ngươi bế quan hai năm, không biết cũng rất bình thường, núi Thiên Tuyền chuẩn bị tổ chức một hội đấu giá cỡ lớn, nghe nói có bán đấu giá pháp bảo, ta tính tham gia hội đấu giá này, nếu có thể mua được một viên Trúc Cơ Đan, vậy không còn gì tốt hơn.”

    Đấu giá mua Trúc Cơ Đan, sau khi về tộc, bọn họ sẽ được thưởng, tiêu phí mua Trúc Cơ Đan, gia tộc cũng sẽ trả cho bọn họ, đây là vì cổ vũ bọn họ đấu giá mua Trúc Cơ Đan.

    “Vậy thì tốt! Nhưng chúng ta lấy ra được nhiều linh thạch như vậy sao?”

    Vương Thanh Sơn có chút lo lắng, phường thị cỡ lớn tài nguyên tu tiên phong phú, người tu tiên giàu có cũng không ít, hội đấu giá cỡ lớn, còn không biết sẽ có bao nhiêu thế lực sẽ phái người tham gia, muốn đấu giá Trúc Cơ Đan, không đủ linh thạch không thể được.

    “Linh thạch trên tay chúng ta cộng hết lại, còn không đến ba vạn linh thạch. Ta nghĩ rồi, hội đấu giá nửa năm sau mới tổ chức, chúng ta tiếp tục săn giết yêu thú, hẳn là có thể tích góp được đủ linh thạch đấu giá Trúc Cơ Đan, thật sự không được, bán đi một bộ trận pháp bậc hai.”

    Vương Thanh Sơn gật gật đầu, nói: “Đề nghị này không tệ, ta đồng ý, cứ làm như vậy đi! Nhưng thời gian chúng ta ra ngoài cũng không ngắn rồi, hội đấu giá kết thúc, cũng cần phải trở về, phải mang về tro cốt tộc nhân khác.”

    “Đây là lẽ đương nhiên.”

    Tiệm tạp hoá Vương thị, hậu viện.

    Trong phòng, Vương Lâm ngồi xếp bằng ở trên bồ đoàn, hai mắt khép hờ, ngoài thân bao phủ một tầng ô quang.

    Hắn để trần nửa thân trên, ngực có một hình lệ quỷ màu máu dữ tợn.

    Lệ quỷ màu máu giống như vật còn sống, tròng mắt chuyển động không dừng.

    Tiếng quỷ rống vang lên “Ô ô”, lệ quỷ màu máu như sống lại, tay chân vùng vẫy không thôi, mơ hồ muốn từ trong cơ thể hắn bay ra.

    Đầu của lệ quỷ màu máu từ trong cơ thể hắn chui ra, dị thường dữ tợn.

    Lệ quỷ màu máu quay đầu, mở ra cái mồm như chậu máu, lộ ra hàm răng sắc bén, ý đồ ăn Vương Lâm.

    Vương Lâm chợt mở mắt, khuôn mặt trở nên vặn vẹo, cả người run rẩy không thôi.

    Sắc mặt hắn đỏ bừng, mở mồm phun ra một ngụm lớn tinh huyết, nhập vào trong miệng lệ quỷ màu máu.

    Lệ quỷ màu máu nuốt tinh huyết Vương Lâm phun ra, liếm liếm đầu lưỡi, chưa hài lòng.

    Mười ngón tay Vương Lâm bấm quyết không dừng, ngoài thân hiện ra những linh văn màu đen huyền ảo, mặt lệ quỷ màu máu lộ vẻ nét khổ sở.

    Từng linh văn màu đen hiện ra ở trên người hắn, mơ hồ tạo thành một trận pháp, lệ quỷ màu máu phát ra một tiếng hét thảm, trở lại trong cơ thể hắn, bị phong ấn ở ngực.

    Vương Lâm đầu đầy mồ hôi, mặt không còn màu máu.

    Hắn vội vàng lấy ra hai viên thuốc màu máu, nuốt xuống, sắc mặt lúc này mới tốt hơn một ít.

    “Phải nghĩ cách giải quyết huyết sát quỷ phong ấn trong cơ thể mới được, sức ăn của nó càng lúc càng lớn, càng ngày càng dữ dội, còn tiếp tục, ta sớm hay muộn sẽ bị nó cắn nuốt, biến thành một cái thây khô.”

    Vương Lâm lẩm bẩm, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

    Nam Hải, đảo Linh Miết.

    Thái Nhất cung, gian mật thất nào đó, Vương Minh Nhân ngồi xếp bằng ở trên bồ đoàn, ngoài thân bị một mảng lớn linh quang hai màu đỏ vàng che kín.

    Không qua bao lâu, linh quang tan đi, Vương Minh Nhân mở mắt, trong mắt lộ ra vài phần vui sướng.

    “Trúc Cơ tầng bốn.”

    Vương Minh Nhân lẩm bẩm, trên mặt tràn đầy vui mừng.

    Hắn ở lại Nam Hải mười năm, lúc trước đến là Trúc Cơ tầng hai, bây giờ là Trúc Cơ tầng bốn, tốc độ tu luyện này đã rất nhanh rồi.

    Kỳ hạn mười năm đã đến, hắn có thể quay về tông môn rồi.

    Hắn mở cửa mật thất, đi ra ngoài.

    Hắn mới vừa ra khỏi Thái Nhất cung, Trần Dương đi tới trước mặt.

    “Trần sư huynh, đã lâu không gặp.”

    Vương Minh Nhân nhìn thấy Trần Dương, cười chào hỏi một tiếng.

    “Vương sư đệ, đã lâu không gặp, đệ cũng tiến vào Trúc Cơ tầng bốn rồi. Tốc độ tu luyện này của đệ, thực sự khiến vi huynh xấu hổ. Nghe nói đệ muốn đi, ta cùng đám người Trần sư đệ làm chủ, đêm nay Linh Vân lâu, đệ nhất định phải tới.”

    Trần Dương nhiệt tình nói.

    Vương Minh Nhân cười cười, đáp ứng: “Vậy tiểu đệ không khách khí nữa, nhất định đến đúng giờ.”

    Tối hôm đó, đám đệ tử Trần Dương ở Linh Vân lâu bày tiệc, tiễn Vương Minh Nhân.

    “Tiểu đệ đến đảo Linh Miết nhiều năm, đa tạ các vị sư huynh sư tỷ chiếu cố, chén rượu này, tiểu đệ kính mọi người.”

    Vương Minh Nhân kính mọi người một ly, sắc mặt thành khẩn.

    Trần Dương cười cười hào sảng, nói: “Vương sư đệ khách khí rồi, chúng ta là đồng môn, chiếu cố cho nhau mới phải, tương lai nếu cần đệ hỗ trợ, đệ cũng đừng chối từ.”

    “Nhất định nhất định, chỉ cần ở trong phạm vi năng lực của tiểu đệ, tiểu đệ tuyệt không chối từ.”

    Mọi người nâng chén cạn ly, vừa nói vừa cười.

    Ba ngày sau, hơn năm mươi đệ tử bọn Vương Minh Nhân tụ tập ở lầu bốn, ba người Lãnh Như Mị, nho sinh trung niên và Mạc Nhất Sơn ngồi ở trước mặt bọn họ.

    “Kỳ hạn thay phiên công việc đã đến, dựa theo bản tông quy định, các ngươi có thể quay về tông môn, sau khi về tông, cần tu luyện chăm chỉ, đoàn kết đồng môn, hoan nghênh các ngươi lần sau lại đến. Hôm nay lão phu lấy trà thay rượu, tiễn các ngươi, chúc các ngươi một đường bình an.”

    Mạc Nhất Sơn chậm rãi nói, cầm lấy chén trà, uống một hơi cạn sạch.

    “Tạ Mạc sư bá.”

    “Thời gian không còn sớm nữa, Mạc sư huynh, ta cùng Lãnh sư muội phải lên đường rồi, cáo từ.”

    Nho sinh trung niên và Lãnh Như Mị đi về phía dưới lầu, đám người Vương Minh Nhân vội vàng đuổi theo.

    Ra khỏi Thái Nhất cung, bọn họ đến thẳng truyền tống điện.

    Đến truyền tống điện, bọn họ truyền tống từng nhóm rời khỏi.

    Vương Minh Nhân là một đám cuối cùng, đứng chung một chỗ với Lãnh Như Mị.

    Không qua bao lâu, chỉ còn lại đám người Vương Minh Nhân.

    Vương Minh Nhân quay đầu nhìn nơi đã sống mười năm một lần, trong mắt lộ ra vài phần không nỡ. Hắn khẽ thở ra một hơi, đi đến trên truyền tống trận.

    Một luồng hào quang màu trắng chói mắt sáng lên ở dưới chân bọn họ, bao phủ bọn bóng người họ, sau khi ánh sáng trắng tan đi, toàn bộ bọn họ biến mất.

    Ngụy quốc, Vương gia bảo.

    Sân nhà yên tĩnh nào đó, Vương Thanh Thiến cùng Vương Trường Nguyệt uống trà nói chuyện phiếm, trên bàn để hai đĩa điểm tâm cùng một ấm linh trà.

    Vương Trường Hoán đang bế quan tu luyện, chưa xuất quan.

    “Thiên Binh đại hội! Đây thật ra là một tin tức tốt, cháu nói với gia chủ tạm quyền chưa.”

    Vương Thanh Thiến gật gật đầu, nói “Cháu nói rồi, gia chủ tạm quyền sẽ phái người thu thập một lô tài liệu, vận chuyển đến Bạch Long cốc buôn bán. Cô cô, người muốn tham gia Thiên Binh đại hội lần này hay không?”